Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

NGƯỜI DƯNG

1 trả lời, 1.535 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-20 06:28:15Huyền Băng>
Người dưng

Tháng chạp chau mày níu gió đông
Thênh thang bông tuyết rớt chập chùng
Xa xa một cánh chim lẻ bạn
Thầm hỏi sao em vẫn lạnh lùng

Nghe tủi buồn không hỡi người em
Mặc cho hoa nở trắng bên thềm
Tiếng còi giã biệt từ ga vắng
Có làm hồn em đau đớn thêm

Nằm nghe mộng đến bên gối chiếc
Huyền thoại về anh thuở ban đầu
Bên anh , em dệt bao nhiêu mộng
Mộng vỡ tan vào cuộc bể dâu

Tại sao em vẫn thiết tha yêu
Phải chi ...anh là người hữu tình
Anh bay bướm quá nên anh để
Vừa hận vừa thương em khổ nhiều

Bây giờ đã hết một mùa đông
Đã thấy cành mai nhú nụ hồng
Thôi không thèm nhớ người bội ước
Điểm phấn tô son em lấy chồng

Từ đây em sẽ nhởn nhơ vui
Thanh thản em đi giữa chợ đời
Đường về bên phải hay bên trái
Bên nào hoa cũng nở màu tươi

Em giấu không cho chồng em biết
Mối tình ngu dại với người xưa
Chồng em vẫn tưởng em thương ảnh
Là mối tình si đẹp buổi đầu

Tình yêu là chỉ dối gạt nhau
Mới gặp đã nghe phỉnh phờ rồi
Em đem hận ấy theo duyên mới
Để thấy lòng mình bớt chút đau

Và để cho anh sẽ biết rằng
Trong em anh chỉ là người dưng
Thương anh là gặp tai nạn nhỏ
Vấp viên sỏi buồn trặt gót chân

Thôi nhé ... nói nhiều chỉ ghét hơn
Mưa Xuân êm ái dịu tâm hồn
Chồng em ngoan lắm thương em lắm
Sưởi ấm hồn em hết héo hon

Chiều nay chợt thấy hoa tuyết rụng
Người dưng ... nhớ quá lệ rưng rưng
Viên sỏi buồn gây tai nạn nhỏ
Sao suốt đời đau một vết thương

Tôn Thất Phú Sĩ
Paris - Ngày cuối năm 2005
Simone
Đăng nhập để trả lời
0
Tại sao em vẫn thiết tha yêu
Phải chi ...anh là người hữu tình
Anh bay bướm quá nên anh để
Vừa hận vừa thương em khổ nhiều



Ngừoi dưng có thiệt..ngừoi dưng?!

Chẳng muốn hờn ghen...đổ lệ sầu
Mà sao nhoi nhói.....cái gì đâu
Càng lúc càng xa ngừoi dưng hỡi
Làm sao quay lại những phút đầu

Vẫn yêu nhau lắm thật đậm sâu
Ước sẽ bên nhau đến bạc đầu
Có khó khăn lắm không anh nhỉ
Khi mình không đựoc nợ cau trầu.

Nắng sương cố trải những dãi dầu
Ôm niềm mong đợi những canh thâu
Cho anh tất cả tâm hồn nhỏ
Xin giữ nhé anh, chớ động đau

Đếm hết đựơc chăng những ánh sao
Tình em như sóng biển dâng trào
Còn anh yêu nhỏ như nào nhỉ?!
Đêm dài sương trắng....cứ chao dao...


Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0