📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Chuyện Gia Đình

Ngọn đèn thắp sáng tương lai cho các em khiếm thị

0 trả lời, 493 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-02 13:50:57ct.ly>
Ngọn đèn thắp sáng tương lai cho các em

THU THỦY – THÙY MAI


Giờ ăn, mỗi em một tô bưng ra một góc nhà ngồi ăn ngon lành.


Vừa trở về Sài Gòn sau chuyến lặn lội xuống những miền quê nghèo thuộc tỉnh Kiên Giang để trao tặng bà con nơi đây những món quà đầy ý nghĩa và thiết thực (Xem bài), theo lời giới thiệu của bạn bè, chị Vivian Nguyễn lại tất bật đến thăm cở sở nuôi dạy trẻ khiếm thị Bừng Sáng. Bận rộn, xoay vòng với biết bao công việc là thế, phần lại lo chuẩn bị sắp xếp cho chuyến trở về Mỹ vào ngày kế tiếp, thế nhưng sau khi đến thăm cơ sở Bừng Sáng, tận mắt chứng kiến cảnh sinh hoạt của trẻ khiếm thị nơi đây, chị không cầm lòng được nên ngoài việc giúp một số tiền cho các em kịp đóng học phí để tiếp tục đến lớp trong học kỳ tới, chị đã điện thoại cho chúng tôi và nói rằng: “Người Viễn Xứ ơi, có một cơ sở khiếm thị của thầy trò Đào Khánh Trường thấy đáng thương quá, bây giờ mình đang chuẩn bị lên máy bay về nước, nếu có thể Người Viễn Xứ đến thăm họ và viết bài về họ. Về Mỹ mình sẽ cố gắng vận đồng bạn bè và mọi người để giúp cho những bạn nhỏ khiếm thị đáng thương này!”. Lần theo địa chỉ mà chị Vivian Nguyễn cho, chúng tôi đã tìm đến thăm cơ sở nuôi dạy trẻ khiếm thị Bừng Sáng.

Cơ sở nuôi dạy trẻ khiếm thị Bừng Sáng chỉ là một căn nhà nhỏ, gác gỗ, ngang 3m, dài 15m, nằm trong một con hẻm nhỏ đường Nguyễn Tri Phương, quận 10, TP.HCM. Chủ nhiệm cơ sở là ông Đào Khánh Trường, một người khiếm thị từ nhỏ vì căn bệnh đậu mùa, đã tự biến căn nhà riêng của mình thành cơ sở nuôi dạy các em nhỏ khiếm thị có hoàn cảnh khó khăn nhưng có ý chí và quyết tâm vươn lên làm người tàn nhưng không phế.


Ông Đào Khánh Trường trở thành người thầy, người cha và cả người mẹ của các em, lo cho các em từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành, tạo nghề nghiệp...

Là người khiếm thị, ông Đào Khánh Trường đã trải qua những năm tháng tuổi thơ cơ cực vì gia đình rất nghèo. Toàn bộ tâm huyết và nghị lực tuổi thanh xuân của đều ông dành hết cho việc học tập, bởi ông biết, đó là con đường duy nhất giúp ông vươn lên. Ông đã lấy bằng Cử nhân Văn khoa của trường Đại học Văn khoa Sài Gòn, đã học nhạc tại trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn 16 năm và trở thành người khiếm thị đầu tiên ở Việt Nam được nhận văn bằng chuyên môn Âm nhạc Pháp. Tấm bằng quý giá ấy là hành trang giúp ông vào đời thật đàng hoàng và sung túc nhờ việc chơi đàn cho các ban nhạc, dạy đàn cho học sinh, dạy hát và dạy cả lý luận sáng tác... Ông còn là một trong những tay thợ lên dây đàn piano hiếm hoi của Sài Gòn.

Khi cuộc sống bắt đầu khấm khá hơn, ông dành dụm và thực hiện ước mơ mua cho mình một căn nhà riêng vào năm 1977. Tuy lúc ấy, số tiền dành dụm của ông chỉ đủ trả cho 2/3 căn nhà, nhưng người chủ nhà thương tình cho ông trả góp trong 5 năm. Sống độc thân, căn nhà nhỏ trở nên quá thênh thang, trong lúc ấy, ông từng chứng kiến rất nhiều các em nhỏ khiếm thị có hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, nếu không được ai giúp đỡ chắc chắn các em sẽ mãi mãi sống trong lầm than và cam chịu với số phận không may của mình. Ông nảy ra ý định đem các em về nuôi nấng và dạy dỗ nghề nghiệp phù hợp để các em có thể tự lập được. Từ năm 1985, ông chính thức thu nhận 6 học viên đầu tiên về sống cùng với ông trong căn nhà của mình và đặt tên cho mái ấm ấy là "Bừng sáng" với mong ước tương lai của các em sẽ tươi sáng hơn. Ông trở thành người thầy, người cha và cả người mẹ của các em, lo cho các em từ bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành, tạo nghề nghiệp... Ông không chỉ dạy nhạc mà còn dạy cho các em ngoại ngữ, tin học, các nghề thủ công như đan giỏ, móc chổi, kết thú, massage... Tất cả các em đều được ông đưa đến trường học văn hóa cùng các bạn sáng mắt ...

Hơn hai mươi năm trôi qua, lứa trẻ đầu tiên ấy giờ đều đã trường thành, có cháu đã thành danh. Ông như người chèo đò đưa các em vượt qua con sông mặc cảm và bất hạnh, cập bến tri thức, hòa nhập vào xã hội như bao người bình thường khác. Ông nói: "tôi đong nỗi buồn và niềm vui của mình song hành cùng những kỳ thi vào đại học của các cháu. Buồn và lo cho các cháu đi thi bao nhiêu thì vui mừng và hạnh phúc bấy nhiêu khi các cháu vào được đại học. Nỗi buồn và niềm vui đều sâu nặng như nhau, bởi người sáng thi vào đại học đã vô cùng gian nan huống hồ là các cháu khiếm thị".Từ mái ấm Bừng sáng, trong vòng 20 năm qua, đã có 22 em đậu tú tài và 16 em tốt nghiệp các trường cao đẳng, đại học.

Hiên tại, cơ sở Bừng sáng đang nuôi dạy 52 em, gồm 14 nữ và 38 nam, tuổi từ 06 đến 22, học vấn từ lớp 1 đến đại học. Chỉ tính riêng tiền chợ mua thức ăn cho các em hàng ngày đã là 600.000đ, nghĩa là khoảng 18 triệu đồng/tháng, chưa kể tiền học phí, tiền điện nước, tiền thuê người nấu ăn cho các em, tiền thuê phòng riêng cho các em nữ, tiền giấy mực sách vở, tiền thuốc men, quần áo... Tất cả đều trông cậy vào thu nhập dạy nhạc của người thầy khiếm thị và lòng hảo tâm của bà con gần xa, trong đó có kiều bào từ nước ngoài khi có dịp ghé thăm cơ sở.

Bữa cơm đạm bạc với nồi canh bí đao to và một ít rau xào là bữa ăn chung của thầy trò và hơn 50 em khiếm thị tại cơ sở mỗi ngày.

Chúng tôi ghé thăm cơ sở vào đúng bữa cơm trưa, căn nhà trở nên chật chội và ngột ngạt dưới cái nóng của trưa hè. Bữa cơm đạm bạc với nồi canh bí đao to và một ít rau xào, mỗi em một tô bưng ra một góc nhà ngồi ăn ngon lành. May mà các em đi học giờ giấc khác nhau, nếu tất cả cùng có mặt, sẽ không còn chỗ cho các em ngồi nữa.

Một cầu thang gỗ nhỏ và rất dốc, đưa chúng tôi lên thăm chỗ ngủ và học tập của các em. Căn gác nhỏ xíu dưới mái tôn nóng hầm hập, bên tường là những ô tủ nhỏ chứa quần áo, tư trang của các em. Sàn nhà bằng gỗ bóng láng vì thấm mồ hôi của trẻ khiếm thị hơn 20 năm qua. Chúng tôi hình dung, để có thể chứa đủ 38 em nam trên căn gác này, có lẽ, các em chỉ có thể nằm nghiêng để ngủ! Cực khổ là thế nhưng nét mặt các em vẫn rất tươi vui. Có lẽ, do được sống và sẻ chia với các bạn bè cùng cảnh ngộ, nên các em yêu đời hơn, đỡ mặc cảm hơn chăng?

Chúng tôi thật ái ngại khi thấy thầy Đào Khánh Trường tuổi đã cao (gần 60 tuổi), lại phải làm việc rất nhiều để cáng đáng cho mọi cho chi phí hàng ngày của cơ sở, liệu ông còn bao nhiêu sức lực để chăm lo cho các em? Thầy như ngọn đèn thắp sáng tương lai các em nhỏ khiếm thị, nhưng theo thời gian, tuổi tác và những khó khăn chồng chất, ngọn đèn ấy không biết còn sáng được bao lâu?

Cơ sở nuôi dạy trẻ khiếm thị Bừng Sáng đang rất cần sự tiếp sức của cả cộng đồng, rất mong bạn đọc gần xa của NVX cùng tiếp lửa để ngọn đèn nhân ái ấy không bao giờ tắt, xua tan bóng tối, đem lại tương lai tươi sáng cho các em nhỏ khiếm thị.
Đăng nhập để trả lời
0