Chúc các bạn một tuần làm việc vui vẻ.
Nhân hai ngày cuối tuần cộng một ngày thứ sáu trốn đi làm ở nhà chơi, Chi đã gõ xong 2 chương 30, 31. Có ai gõ chương 32 chưa? Hay Chi gõ tiếp nhé.
Hồi âm sớm để đỡ trùng, mất công và chậm tiến độ đưa bài của thư quán nhé.
XXX
Trong suốt mùa hè nóng bức tiếp sau hoà bình, Tara bỗng nhiên không còn cô độc nữa. Trong nhiều tháng, một làn sóng những người đàn ông râu ria xồm xoàm, rách rưới và đói khát nặng nề leo lên đồi đất đỏ. Họ đến Tara để nghỉ những đôi chân mệt mỏi. Họ ngồi xuống những bậc thềm có bóng mát, xin ăn và và xin trọ đêm. Họ là những người lính Liên bang trên đường về nhà. Tầu hoả đưa từ Caroline Bắc đến Atlanta những tàn dư của quân đội Johnstone và từ đó những người lính bắt đầu cuộc hành hương chậm chạp. Khi lớp người của Johnstone đi qua, những cựu chiến binh kiệt sức của quân đội Virginie tới rồi đến những binh sĩ của mặt trận phía Tây. Tất cả họ đều tiến về phía nam để tìm ngôi nhà của mình, có thể không còn nữa và những gia đình có thể đã chết hoặc lưu lạc đến những nơi khác rồi. Phần lớn đều đi bộ. Một số may mắn hơn cưỡi ngựa hoặc lừa giơ xương mà người ta đã cho phép họ giữ lại vào thời kỳ đầu hàng. Những con vật sầu thảm mà những kẻ phàm tục không hiểu biết gì cũng nói được là chúng không bao giờ đến được miền Floride xa xôi hoặc miền nam Géorgie.
Trở về nhà. Trở về nhà. Những người lính chỉ có ý nghĩ ấy trong đầu. Một số buồn thảm và lặng lẽ, một số vui vẻ và cười những đau đớn phải chịu đựng; nhưng ý nghĩ là tất cả điều đó đã chấm dứt và họ được trở về nhà là vấn đề độc nhất cho phép họ còn có thể đi tiếp trên đường. Chỉ có một số ít ỏi tỏ vẻ ân hận. Họ để lại điều đó cho vợ họ hoặc cho bố mẹ già. Họ đã chiến đấu dũng cảm, họ đã bị lép vế và nguyện vọng độc nhất của họ là được yên ổn cầm cày dưới lá cờ mà họ đã chiến đấu.
Trở về nhà! Trở về nhà. Họ không còn đề tài nói chuyện nào khác. Họ không nói đến những cuộc chiến đấu mà họ đã trải qua, không nói đến những vết thương, không nói đến việc bị bắt, không nói đến tương lai. Sau này họ mới khơi lên những trận chiến và kể cho con cháu họ nghe những đòn đánh hay mà họ đã giáng cho quân thù, những quả đấm, những trận xung phong, cơn đói, vết thương; nhưng bây giờ thì không. Một số mất một tay, cụt một chân hay mù một mắt. Nhiều người bị vết thương làm đau đớn khi trời mưa, nhưng tất cả những nỗi thống khổ đó đều không đáng kể vào lúc này.
Trẻ và già, hay nói hoặc ít nói, điền chủ giàu có hay nông dân nghèo, tất cả đều có rận và bệnh kiết lỵ. Người lính Liên bang đã quá quen với dòi bọ nên họ không nghĩ đến nữa và gãi sồn sột ngay trước mặt phụ nữ. Còn về bệnh kiết lỵ, “bệnh tháo máu” như các bà gọi một cách tế nhị… không chừa một ai, từ anh binh nhì đến ông tướng. Bốn năm trời thiếu ăn, bốn năm trời được nuôi dưỡng bằng những thứ thô, quá xanh hoặc ủng một nửa, và tất cả những người lính dừng lại ở Tara đều hoặc vừa mới dứt cơn hoặc đang trong cơn.
“Họ không có bộ ruột tốt, trong quân đội Liên bang”, bà Má nhận xét và mặt đẫm mồ hôi, bà đang cúi mình trên bếp lò, chuẩn bị một thứ thuốc nước đắng gồm rễ cây dâu, một thứ thuốc của bà Ellen để chống bệnh kiết lỵ
“Đối với tôi, không phải quân Yankees đã thắng các ông chúng ta mà là thứ ở trong bụng. Các ông không đánh nhau được khi nào bụng các ông biến thành nước”.
Đối với tất cả mọi người, bà Má đều cho uống thứ thuốc đắng của bà, không cần hỏi bệnh trạng ra sao…
Bà Má cũng không dàn xếp vấn đề “cứ trú”. Không một người lính nào đầy rận được bước vào Tara. Bà dắt mọi người đến đằng sau một bụi rậm, bắt họ cởi quần áo ra, cho họ một chậu nước, một miếng xà phòng bằng bột tạt để họ kỳ cọ và đưa cho họ một cái mền lông hoặc một cái chăn để tạm che thân khi đợi bà cho quần áo của họ vào nồi luộc. Mặc cho các thiếu phụ trong nhà bảo bà làm thế là “xỉ nhục người lính”, bà Má phản kháng lại là bản thân các cô sẽ bị nhục nhã hơn nếu phát hiện trên người có một con rận.
Hàng ngày, mỗi khi có đợt lính mới đến, bà Má rất bực mình vì họ được phép vào trong các phòng ngủ. Bà chỉ sợ có một con rận xổng ra nhà. Không bàn cãi, Scarlett biến phòng khách lớn thành phòng ngủ trải thảm đỏ. Bà Má kêu trời và tuyên bố là để những người lính nằm ngủ trên tấm thảm của bà Ellen là một vấn đề phạm thánh nhưng Scarlett không chịu. Cần phải để cho những người đàn ông ngủ được tương đối. Thế rồi, mấy tháng sau khi đầu hàng, tấm thảm nhung dầy và mịn bắt đầu có dấu hiệu rã rời ở những chỗ mà người vô ý thức đã chùi gót chân và giầy bốt có đinh thúc ngựa của họ vào. Và cuối cùng, người ta trông thấy chỉ còn trơ những dây xù xì.
Cứ mỗi người lính tới, Scarlett và Mélanie lại hỏi thăm tin tức về Ashley, còn Suellen, cô tỏ vẻ bẽn lẽn hỏi về số phận của Kennedy. Nhưng không một người lính nào nghe họ nói vả lại mọi người có vẻ không muốn nói đến những người vắng mặt. Còn được sống đã là hạnh phúc lắm rồi và không ai muốn nghĩ đến hàng nghìn chiến sĩ của họ đã bị chôn trong những nấm mộ chung.
Cứ mỗi người lính đi qua, cả nhà lại xúm lại tìm mọi cách để động viên Mélanie. Tất nhiên Ashley không bị chết trong tù, vì trường hợp ấy người ta nhất định sẽ nhận được một bức thư của ông cố đạo Yankees nào đó. Chàng sắp về, nhưng vì nơi chàng bị giam quá xa Tara. Nếu có đường sắt cũng đã phải mất nhiều ngày, và nếu Ashley phải đi bộ như những người lính này… Tại sao chàng không viết thư? Thì ai còn lạ gì tình hình bưu cục bây giờ hoạt động ra sao… Nhưng giả sử… giả sử chàng chết trên dọc đường trở về? Mélanie ạ, chắc chắn chúng ta sẽ được một người phụ nữ Yankees báo tin… Phụ nữ Yankees… thì cũng phải có những người tốt chứ. Chúa tạo ra một quốc gia không thể không có trong đó những tâm hồn nhân đức. Scarlett, chị còn nhớ chứ, chúng ta đã gặp một phụ nữ Yankees rất tốt ở Saratoga lần trước… Chị Scarlett kể cho em nghe đi.
“Được, tôi xin kể, Scarlett nói. Chị ta hỏi tôi chúng ta có bao nhiêu con chó săn để chạy theo những người nô lệ của chúng ta? Tôi đồng ý với Mélanie. Đàn ông cũng như đàn bà Yankees, chẳng có ai tốt cả. Nhưng đừng khóc nữa Mélanie. Ashley sắp trở về. Có thể là tại đường xa xôi quá… Có thể là tại chàng không có giầy bốt”.
Nghĩ đến Ashley có thể phải đi chân không, Scarlett cũng suýt bật khóc. Những người lính khác cứ việc rách rưới, cứ việc buộc chân trong một cái túi nhưng Ashley thì không. Chàng sẽ trở về trên một con ngựa, mặc những bộ quần áo đẹp, giầy bốt bóng loáng và trên mũ có cắm một cái lông. Đối với Scarlett, nghĩ đến Ashley cũng trong tình trạng như những người lính khốn khó kia là một sự đồi bại lớn.
Một buổi trưa tháng sáu, trong khi mọi người ở Tara cùng nhau quây quần dưới hang hiên và chăm chú nhìn Pork bổ quả dưa hấu đầu tiên, người ta nghe thấy có tiếng vó ngựa bước trên lối đi phủ cát sỏi. Prissy thong thả đi ra mở cửa hang rào để mặc cả nhà thảo luận xem có nên giấu quả dưa đi không nếu khách đến là một người lính.
Mélanie và Carreen rụt rè tuyên bố là người lính nên có phần nhưng Scarlett và Suellen và bá Má ủng hộ và bảo Pork đem cất đi.
- Các em ạ, đừng ngốc thế. Đối với chúng ta vẫn còn chưa đủ huống chi nếu là hai hoặc ba người lính ốm đói thì mỗi người chúng ta sẽ chẳng được một miếng, Scarlett nói.
Trong lúc Pork tay cầm quả dưa chưa biết theo bên nào thì đã nghe thấy tiếng Prissy hô tướng lên:
- Trời ơi, thưa cô Scarlett, cô Mélanie, mời các cô ra đây nhanh lên.
- Gì thế, Scarlett thốt lên và đứng bật dậy, chạy qua hành lang, theo sau là Mélanie và cả nhà. “Hay Ashley chăng?”, Mélanie nghĩ thầm.
- Bác Peter, bác Peter nhà bà Pitty đấy.
Tất cả đều lao ra ngoài hiên và trông thấy lão già chuyên chế tóc hoa râm bước xuống từ một con ngựa tí hon đuôi chuột có thắng một mẩu chăn lông. Trên bộ mặt rộng và đen của lão, phẩm cách thường có của lão và niềm vui gặp những người bạn cũ đấu tranh kịch liệt đến nỗi vừa cau lông mày, vừa nhăn trán, lão mở cái mồm đầy răng như một con chó già sung sướng.
Tất cả mọi người đi xuống thềm đến trước mặt lão, bắt tay lão và hỏi dồn dập nhưng rồi tiếng nói của Mélanie cũng át được tiếng ồn ào:
- Cô tôi không ốm chứ chú Peter?
- Không ạ. Bà vẫn khoẻ, cảm ơn Chúa. Peter đáp và đưa con mắt nghiêm nghị nhìn Mélanie rồi nhìn Scarlett, làm cho hai chị em như cảm thấy có lỗi mà không hiểu tại sao. Bà Pitty vẫn khoẻ nhưng không có các cô, bà cứ tự gặm nhấm móng tay suốt ngày và các cô có biết tại sao không?
- Nhưng chú Peter…
- Các cô không cần phải tạ lỗi đâu, bà Pitty đã viết thư bảo các cô trở về rồi cơ mà. Tôi trông thấy bà viết lá thư và tôi trông thấy bà khóc khi các cô trả lời là vì bận nhiều việc quá trong cái trại cổ này nên không thể về được.
- Nhưng chú Peter…
- Làm sao mà các cô có thể để bà Pitty ở một mình và sợ hãi như vậy? Các cô cũng biết như tôi là bà Pitty chưa bao giờ phải ở một mình và chỉ còn biết có run lẩy bẩy kể từ khi ở Macon về. Bà bảo tôi nói thẳng vào mặt các cô là bà không hiểu tại sao các cô lại bỏ rơi bà như vậy khi bà cần đến các cô.
- Thôi im đi, bà Má nói với giọng chua chát vì bà rất bực mình khi nghe thấy gọi Tara là “cái trại cổ”. Lũ mọi đen này ngu dốt vì ở ngoài tỉnh nên không phân biệt được trại và đồn điền. Vậy cho là chúng tôi ở đây không cần đến cô Scarlett và cô Mélanie sao? Cần quá đi chứ. Thế tại sao bà Pitty lại không vời ông em về giúp? Vậy là không cần đến ông ấy sao?
Chú Peter có vẻ khó chịu trả lời:
- Từ nhiều năm nay hai chị em bà ấy có quan hệ gì với nhau đâu, và bây giờ thì cả hai đều già quá rồi và bắt đầu lại sao được nữa. Chú quay lại phía hai thiếu phụ nói tiếp: các cô phải thấy xấu hổ đã bỏ một mình bà với một nửa số bạn bè đã chết, nửa kia ở Macon và Atlanta thì đầy những lính Yankees và những nô lệ đã giải phóng.
Hai chị em nghe lời trách móc của lão già chuyên chế mà bà cô đã gửi tới để thuyết phục hai cô. Các cô phá lên cười và phải bám vào nhau để giữ thăng bằng. Cũng đúng lúc ấy, Pork, Dilcey và bá Má cũng cười rộ lên thấy người ta chê bai một cách lố bịch Tara thân yêu của họ. Suellen và Carreen phì cười, ông Gérald cũng phác một nụ cười mơ hồ. Tất cả mọi người gập mình lại trừ có Peter đứng đung đưa trên hai chân và cơn bực mình mỗi lúc một tăng.
- Này anh mọi của cô tôi ơi, bà Má nhăn mặt lại hỏi, có phải vì anh quá già nên mới không còn bảo vệ được bà chủ nữa phải không?
Peter bực mình trả lời:
- Tôi, quá già? Không, tôi còn có thể bảo vệ bà chủ tôi như tôi vẫn làm. Tôi đã bảo vệ bà trong khi tản cư đến Macon. Tôi còn bảo vệ bà cả khi có quân Yankees tới Macon làm bà sợ quá cứ trợn tròn mắt lên. Và chính tôi đã tìm được chú ngựa này để đưa bà về Atlanta cùng với bộ đồ bạc của ông thân sinh ra bà. Vừa hả cơn giận, Peter thận trọng tìm cách tỏ ra biết điều hơn. Thế rồi tôi không nói đến bao giờ nữa mà có vẻ như thế.
- Có vẻ thế nào?
- Phải, tôi nói thế để mọi người thấy là bà Pitty chỉ có một mình. Người ta thường nói đến những điều chẳng hay ho gì đối với những cô gái già chưa chồng ở một mình, Peter nói tiếp và chú làm cho những người nghe không nghi ngờ gì đối với chú, bà Pitty vẫn chỉ là cô gái mười sáu tuổi mập mạp và ngoan ngoãn cần phải bảo vệ chống lại những lời nói xấu. Không, tôi không để cho bà Pitty có bất kỳ ai đến ở cùng…
Scarlett và Mélanie không thể chịu được nữa và ngồi xuống bậc thềm. Sau cùng, Mélanie chùi nước mắt và nghiêm chỉnh nói:
- Tội nghiệp chú Peter. Tôi lấy làm tiếc là đã cười chú. Chú tha lỗi cho tôi. Trong lúc này, hai chị em tôi chưa thể quay về Atlanta được. Có thể là đến tháng chín sau vụ hái bông tôi sẽ về. Thế có phải là bà Pitty chỉ phái chú đến đây có một việc là đưa chúng tôi về trên cái bộ xương này không?
Câu hỏi đó làm Peter quay phắt lại, mồm há hốc, ân hận và bối rối lộ rõ trên nét mặt nhăn nheo.
- Cô Mélanie, có lẽ là tôi già thật rồi. Tôi quên khuấy mất là bà đã phái tôi đến đây và điều quan trọng nhất là có một bức thư cho cô. Bà Pitty không muốn giao nó cho bưu điện cũng không muốn giao nó cho bất kỳ ai khác ngoài tôi và
- Một bức thư cho tôi? Ai gửi?
- Thưa cô, là thế này… bà bảo tôi: Chú Peter, chú phải rất thận trọng giao nó cho Mélanie…, và tôi nói…
Mélanie đứng phắt lên và đưa bàn tay áp vào ngực:
- Ashley! Ashley! Chàng chết rồi sao?
- Không, không, thưa cô. Peter kêu lên và lục túi cái áo rách. Ashley còn sống. Bức thư kia là của chàng. Chàng về. Chàng… Trời ơi. Giữ lấy cô kìa… Bà Má… Ðể tôi…
- Ðừng có động vào cô ấy, thằng già ngu ngốc kia. Bà Má quát lên và đỡ lấy Mélanie ngã ngất trong tay. Ðồ khỉ già như thế mà còn thiếu thận trọng. Thôi được rồi. Pork khiêng chân cô còn Carreen nâng đầu, đem đặt cô lên cái ghế bành dài trong phòng khách.
Chỉ trừ Scarlett, mọi người đều vồn vã xung quanh Mélanie. Người ta chen nhau, kêu la, lao vào nhà để lấy nước và lấy gối và một lát sau chỉ còn lại mình Scarlett và chú Peter. Ðứng yên tại chỗ, Scarlett trừng trừng nhìn cái thư mà chú Peter đang giơ ra. Chú Peter thì mất hết vẻ chững chạc và mặt chú trông như một đứa trẻ vừa bị mắng.
Mặc dù trong lòng vang lên một giọng nói không ngừng: “Chàng chưa chết, chàng sắp về”, Scarlett không có cảm giác vui sướng, cô cảm thấy rã rời, tê liệt. Cô thấy hình như chú Peter nói trong cõi xa xăm.
- Ông Willie Bur ở Macon, người có họ với cô đã mang thư này về cho bà Pitty. Ông Willie cùng ở trong một trại tù với ông Ashley. Ông Willie có một con ngựa và ông sắp đến đây, còn ông Ashley chỉ có đôi chân.
Scarlett giật lấy bức thư trong tay Peter. Nó được gửi cho Mélanie, do bà Pitty viết nhưng Scarlett bóc lá thư không chút lưỡng lự. Cô xé phong bì và trong phong bì chỉ có một mẩu giấy gập bốn, hoàn toàn cáu bẩn, nhàu nát và rách các góc cạnh. Tay run run, Scarlett mở bức thư ra và đọc dòng chữ do chính tay Ashley viết: “Em yêu, anh đang trở về với em!” Những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã, cô không thể đọc tiếp được lá thư. Tim cô như giãn ra, cô tưởng không có niềm hạnh phúc nào lớn lao hơn. ép chặt lá thư vào người, cô phóng lên các bậc thềm, vượt qua hành lang, vào phòng khách trong đó mọi người đang tíu tít xung quanh Mélanie rồi bước vào phòng làm việc nhỏ của bà Ellen. Cô khoá cửa lại và vừa cười vừa khóc, cô hôn lá thư. Cô gieo mình nằm sấp xuống chiếc ghế bành dài.
“Em yêu, cô thì thầm, anh đang trở về với em!”
Trừ phi Ashley mọc cánh, chàng phải mất hàng tuần, có khi hàng tháng để làm một cuộc hành trình từ Illinois về đến bang Géogie nhưng ở Tara, mỗi khi có một người lính hiện ra trên đường, mọi trái tim đều đập như muốn vỡ lồng ngực. Bất cứ lúc nào Ashley cũng có thể xuất hiện. Và nếu không phải Ashley, người lính đang đi đến kia rất có thể có tin tức về chàng hoặc mang theo một bức thư của bà Pitty có liên quan đến chàng. Mỗi khi nghe có tiếng bước chân là tất cả mọi người trong nhà, da trắng cũng như da đen đều đổ xô ra hàng hiên. Trông thấy một bộ quân phục đủ khiến mọi người bỏ đống gỗ, bỏ đồng cỏ hoặc bông để ngóng chờ. Trong một tháng trời, công việc như dẫm chân tại chỗ. Không ai muốn vắng mặt lúc Ashley trở về. Scarlett cũng vậy, cô bắt mọi người phải hoàn thành nhiệm vụ nhưng bản thân cô lại rất chểnh mảng.
Nhưng mấy tuần lễ đã từ từ trôi qua mà không có tin tức gì về Ashley. Cuộc sống dần dần trở lại bình thường. Những trái tim nôn nóng chẳng đủ sức để chịu đựng một cuộc đợi chờ lâu như vậy. Một mối lo lắng lại nảy sinh trong lòng Scarlett. Cô sợ có vấn đề gì xảy ra với Ashley trên đường trở về. Rock Island ở rất xa và Ashley có thể bị yếu sức hoặc ốm lúc ra khỏi trại giam. Thế rồi chàng lại không có tiền và chàng lại phải đi qua một miền đất mà ở đó người ta thù ghét người Liên bang. Nếu biết chàng ở đâu, cô sẽ gửi tiền để chàng đi tầu về cho nhanh hơn và cô sẽ gửi đến chàng đến đồng xu cuối cùng, mặc cho cả nhà có bị chết đói.
“Em yêu, anh đang trở về với em!”
Trong lúc vui sướng đọc những dòng chữ đó, Scarlett tưởng như Ashley sắp trở về với mình. Lúc này, tinh thần cô đã bớt nóng sốt, cô nhận thấy rất rõ là chàng sẽ trở về với Mélanie, vì Mélanie mà cả nhà vang vang tiếng hát. Ðôi khi Scarlett tự hỏi tại sao Mélanie không chết lúc sinh nở. Ðược như thế mọi vấn đề sẽ ổn. Sau khi đã hi sinh một thời gian cho hợp lễ nghi, cô sẽ kết hôn với Ashley và sẽ trở thành một người mẹ tuyệt vời của bé Beau. Khi có ý nghĩ đó trong óc, cô vội vàng cầu Chúa và nói với Chúa đó chỉ là vô tình. Như vậy, không còn sợ Chúa nữa.
Những người lính tiếp tục từng người một đến, hoặc từng đôi, hoặc hàng tá. Họ bao giờ cũng đói. Scarlett cảm thấy thất vọng và cô thà thấy một đám mây châu chấu ập xuống Tara còn hơn. Cô bực bội với những thủ tục xưa về đón tiếp khách trong thời kỳ thịnh vượng, những cổ tục không cho phép để một người khách, dù sang hay hèn tiếp tục ra đi mà không mời họ ngủ lại đêm và không mời họ ăn, không cho ngựa ăn. Scarlett biết là thời kỳ đó đã vĩnh viễn qua rồi, nhưng những người khác ở Tara cũng như những người lính mới đến còn chưa biết và mỗi một người đến đều được đón tiếp rộng rãi như một người khách đã được đợi từ lâu.
Dần dần, khi những đoàn người vô tận đến, trái tim Scarlett càng trở nên cứng rắn hơn. Những người này ngốn số lương thực có thể nuôi sống cả Tara và những rau cỏ mà tự tay cô chăm bón. Tìm được thức ăn có dễ dàng gì đâu và số tiền lấy được của tên Yankees không phải là vô tận. Cô chỉ còn có hai tờ giấy bạc xanh và hai đồng vàng. Tại sao cô bắt buộc phải nuôi bầy người đói khát này? Chiến tranh đã kết thúc rồi, họ không bao giờ còn phải làm bức tường thành bằng xác họ nữa. Sau cùng cô phải ra lệnh cho Pork giảm khẩu phần ăn mỗi khi có những người lính đến. Lệnh đó được thực hiện cho đến khi Scarlett nhận thấy Mélanie từ khi sinh bé Beau, không bao giờ có sức chịu đựng tốt, cô đã bảo với Pork rằng hãy lấy khẩu phần của cô cho những người lính. Scarlett liền tuyên bố với cô:
- Mélanie, cô không được làm như vậy nữa. Cô đang ốm dở và nếu cô không chịu ăn thì sẽ ốm, phải nằm một chỗ và chúng tôi lại phải hầu. Cứ để người ta ra đi khi chưa được ăn no. Họ đủ sức để chịu rồi. Họ đã chịu chế độ đó bốn năm nay rồi, nếu chịu thêm ít lâu nữa có làm sao đâu.
Mélanie quay lại và lần đầu tiên Scarlett ngạc nhiên thấy trong cặp mắt trong sáng của cô có một niềm xúc động mà cô không tìm cách che giấu:
- Ôi, chị Scarlett, xin chị đừng mắng em. Cứ để em làm. Chị không biết chứ làm được như vậy em phấn khởi biết bao. Mỗi khi em nhường phần của em cho một người lính khốn khổ, em thấy hình như có thể làm ở đâu đó trong miền Bắc, một người nào đó cũng nhường phần của mình cho Ashley của em để anh có sức về với em.
“Ashley của em”
“Em yêu, anh đang trở về với em!”
Scarlett liền đi ra mà không thốt một câu nào. Sau sự việc đó, Mélanie nhận thấy bàn ăn đầy đặn hơn mỗi khi có khách.
Khi những người lính ốm quá không tiếp tục ra đi được, Scarlett để họ nằm vào giường với một vẻ bực bội. Mỗi một người ốm là một cái mồm phải nuôi thêm. Lại phải có người chăm sóc, thế là lại bớt đi một lao động để làm lại hàng rào, để cầm cày, để kéo bừa, để gieo hạt… Một hôm có một người lính cưỡi ngựa đi Faytteville, anh ta để xuống mái hiên một cậu thanh niên mặt còn phủ lông tơ hung. Người lính đó thấy cậu ta nằm ngất trên vệ đường đã mang cậu đến Tara, ngôi nhà gần nhất. Các thiếu phụ nghĩ cậu ta ở trong đơn vị thiếu sinh quân người ta đã tuyển mộ trong các trường quân sự khi Sherman tới gần thành phố Milledge nhưng các cô không bao giờ hiểu được. Cậu ta đã chết mà không tỉnh lại được một phút nào và không có bất cứ giấy tờ gì trong túi. Ðó là một cậu bé đẹp trai, chắc là ở một gia đình giàu có nào đó trong miền Nam này và có một người đàn bà đang dò xét trên đường và tự hỏi cậu ở đâu và bao giờ trở về. Người ta chôn cậu trong nghĩa trang gia đình bên cạnh ba cậu bé O’Hara và trong lúc Pork lấp mộ, Mélanie oà lên khóc và từ trong thâm tâm tự hỏi nếu những người không quen biết cũng đang đào đất lấp lên thi hài Ashley.
Cũng như cậu thiếu niên ấy, Will Benteen cũng đến nằm ngất trên lưng ngựa của một người bạn. Will ốm rất nặng và khi các thiếu phụ đặt anh nằm xuống giường, họ sợ là chẳng bao lâu anh sẽ đi theo người thiếu sinh quân kia.
Anh có bộ mặt xương xương của người nông dân Nam Géorgia bị sốt rét, bột tóc đỏ tái và cặp mắt đã nhợt nhạt; mỗi khi anh mê sảng, anh vẫn còn giữ được vẻ chịu đựng và hiền lành. Một cẳng chân của anh bị cắt cụt trên đầu gối và ở khúc chân cụt có buộc một khúc gỗ đẽo sơ sài. Anh đúng là một nông dân như cậu thiếu niên kia là con một điền chủ. Will không bẩn thỉu cũng không đầy rận như những người khác đã đến đây. Những câu nói trong cơn mê sảng cho các thiếu phụ thấy anh không thuộc tầng lớp của họ và cũng không vì thế mà các cô chăm sóc anh kém đi.
Gầy rạc vì một năm nằm trong nhà giam của quân Yankees, kiệt sức vì phải lê khúc gỗ tồi tàn trên đoạn đường dài, anh không còn đủ sức lực để chống lại bệnh sưng phổi và trong nhiều ngày rên rỉ, cố ngồi lên và nhớ lại những trận đánh mà anh đã trải qua, anh lại nằm xuống giường. Chưa một lần anh kêu tên một người mẹ, một người đàn bà, một người chị hay một người tình và điều đó làm Carreen quan tâm. Cô nghĩ thầm: “Anh chàng này chẳng biết một ai trên thế gian này”.
Ðược chăm sóc tốt, Will hồi phục rất nhanh. Một ngày, anh giương cặp măt xanh nhìn Carreen, cô gái đang ngồi ở đầu giường và lần tràng hạt, ánh nắng ban mai đùa trên bộ tóc vàng của cô, anh nói:
- Cô không phải là một giấc mơ. Thưa cô, tôi mong rằng tôi đã không làm cho cô phải quá vất vả.
Anh lại sức khá lâu và bình tĩnh nằm dài ngắm những cây mộc lan qua cửa sổ. Anh cố gắng ít làm phiền mọi người. Và Carreen có cảm tình với anh vì những im lặng của anh mà anh không tìm cách phá vỡ. Trong những buổi trưa dài và nóng, cô ngồi cạnh quạt cho anh và không nói gì. Mảnh khảnh và dịu dàng, Carreen đi lại như cái bóng. Cô chẳng có gì nhiều để nói với những người khác và lặng lẽ làm công việc hợp với sức của cô. Cô cầu kinh nhiều. Lúc Scarlett vào phòng không gõ cửa, bao giờ cô cũng trông thấy em gái mình đang quỳ trước giường. Hiện tượng đó không thể không làm cho Scarlett khó chịu vì cô cho là thời gian cầu nguyện đã qua rồi, nếu Chúa xét thấy cần trừng phạt con người, chỉ cần cầu nguyện. Ðối với Scarlett, tôn giáo bao giờ cũng khoác hình thức trả giá. Ðể được hưởng đặc ân, Scarlett hứa với Chúa sẽ ăn ở cho tốt. Nhưng theo ý cô, Chúa đã nhiều phen phủ nhận những lời cam kết của cô và từ đó Scarlett thấy cô không còn nợ Chúa điều gì. Do đó, mỗi khi cô bắt gặp Carreen đang cầu nguyện, lẽ ra cô ta phải ngủ trưa hoặc vá quần áo, cô có cảm tưởng như em mình trốn tránh một phần nhiệm vụ.
Một buổi trưa, Will đã có thể đi từ giường ra chiếc ghế bành, Scarlett cho anh biết ý nghĩ của cô và cô rất kinh ngạc thấy Will trả lời bằng giọng đều đều:
- Xin chị cứ để yên cho cô ấy cầu nguyện. Ðó là nguồn cổ vũ của cô ấy.
- Nguồn cổ vũ?
- Vâng, cô ấy cầu nguyện cho mẹ và cho anh ấy.
- Anh ấy, anh nào?
Will nhìn Scarlett bằng cặp mắt đã úa viền những lông mi màu cát. Hình như không có gì làm anh ngạc nhiên và xúc động cả. Có thể anh đã nhìn thấy quá nhiều vấn đề làm chưng hửng mọi người nên không còn khả năng ngạc nhiên nữa. Dù cho Scarlett không biết điều gì xảy ra trong trái tim em gái, hình như anh cũng không thấy thế là lạ lùng. Anh nói:
- Thì người yêu của cô ấy, anh chàng Brent nào đó đã bị chết trận.
- Người yêu? Scarlett nói khô khan. Thôi đi. Hai anh em hắn ve vãn tôi thì có.
- Vâng, cô ấy cũng nói với tôi thế. Người ta có thể nói tất cả con trai trong địa hạt đều phải lòng chị nhưng không vì thế mà anh ấy không mê cô ấy khi chị bỏ rơi anh ấy. Khi anh ấy trở về nhà lần phép cuối cùng, hai người đã đính hôn với nhau. Cô ấy nói với tôi đấy là người đàn ông duy nhất cô ấy yêu mãi mãi. Và thế là cô ấy được khuây khoả đôi chút vì được cầu nguyện cho chàng.
- Cầu Chúa ban phúc cho Carreen, Scarlett thì thầm với một chút ghen tị trong lòng.
Cô băn khoăn nhìn anh chàng gầy rộc, vai còng trơ xương tóc đỏ hoe, cặp mắt bình tĩnh ấy. Vậy là anh đã nắm được tình hình trong gia đình mà chính cô không quan tâm đến. Vậy là vì thế mà Carreen cứ như ở trên cung trăng và cầu nguyện suốt ngày. Rồi cũng qua thôi. Hàng đống những phụ nữ khác, rốt cuộc cũng quên được người yêu đã chết trận, phải quên ngay cả người chồng. Bản thân cô cũng đã quên Charles. Cô cũng còn biết một người phụ nữ ở Atlanta mà chiến tranh đã làm cho ba lần goá chồng mà vẫn còn tìm được cách làm cho đàn ông phải chú ý đến. Scarlett kể điều ấy với Will nhưng anh lắc đầu dứt khoát:
- Cô Carreen không thế đâu.
Nói chuyện với Will thật là dễ chịu. Anh không nói nhiều nhưng hiểu hết. Cô hỏi anh những vấn đề về gieo hạt, xới đất, trồng trọt và tăng trọng cho lợn, về nuôi bò sữa. Anh lúc nào cũng cho cô những kinh nghiệm tốt vì trước kia anh cũng có một cái trại nhỏ và hai nô lệ ở Nam Géorgia. Anh biết là hai nô lệ của anh đã giải thoát và cái trại của anh từ giờ chỉ mọc cỏ dại và thông non. Chị anh, người họ hàng duy nhất của anh đã theo chồng đến bang Texas từ nhiều năm về trước và chỉ có một mình anh trên đời. Tuy nhiên, tất cả vấn đề đó không làm anh bận tâm bằng cái cẳng chân anh đã phải để lại ở Virginie.
Phải, khi mà bọn da đen đã hơi lầu bầu, Suellen kêu ca và than khóc, ông Gérald đã hỏi quá nhiều bà Ellen đang ở đâu, Scarlett thích đến bên cạnh Will để nói chuyện với anh. Cô kể cả chuyện cô bắn chết một tên Yankees và cặp mắt cô long lanh tự hào lúc Will bình phẩm vắn tắt:
- Tuyệt quá.
Dần dà cả nhà đều quen với con đường dẫn đến buồng Will. Mỗi người đều tâm sự với anh những chuyện riêng… kể cả bà Má, lúc đầu còn tỏ vẻ lạnh nhạt vì anh ta đâu phải đã lên ông và chỉ có hai nô lệ.
Lúc anh đã có khả năng đi cà nhắc trong nhà, anh bắt đầu đan những cái giỏ đựng thực phẩm và sửa chữa lại những đồ gỗ đã bị bọn Yankees phá hỏng. Anh có đôi bàn tay khéo léo, và Wade không lúc nào rời anh vì anh gọt cho nó những đồ chơi độc đáo mà đứa trẻ nào cũng thích. Có Will, người ta có thể yên tâm để Wade và hai đứa nhỏ ở nhà để ra đồng làm việc. Will cũng biết trông trẻ như bà Má và chỉ một mình Mélanie dỗ được hai đứa bé da trắng và da đen lúc nó kêu gào.
- Chị Scarlett ạ, chị đối xử với tôi tốt quá mà tôi chỉ là một kẻ xa lạ, tôi chẳng là gì đối với chị cả. Tôi đã gây phiền hà cho chị rất nhiều nhưng nếu chị thấy không có gì trở ngại, tôi muốn ở lại đây giúp chị làm việc cho đến khi nào tôi đền bù được những công lao của chị. Tuy nhiên chẳng bao giờ tôi trả được hết nợ cho chị bởi vì một người không thể nào xong nợ với những người đã cứu sống mình.
Thế là Will ở lại và dần dần, tuy không có vẻ nhưng một phần gánh nặng ở Tara chuyển từ đôi vai Scarlett sang đôi vai gầy còm của Will Benteen.
Ðang ở độ tháng chín và đến mùa bái bông. Mặt trời buổi trưa chiếu lên những bậc thêm trên đó Will Benteen đang ngồi dưới chân Scarlett. Bằng một giọng chậm rãi và đều đều, anh nói về cái giá đắt khủng khiếp mà người ta đòi để xử lý bông ở máy tuốt hạt mới lắp ở gần thành phố Fayette. Tuy nhiên, anh cũng cho biết là có thể giảm được chi phí đến một phần tư nếu đồng ý cho ông chủ máy tuốt thuê con ngựa và xe bò trong hai tuần. Nói tóm lại, anh không muốn ngã giá mà không hỏi ý kiến của Scarlett.
Scarlett quan sát người bạn gầy còm của mình đang nhai một cọng rơm. Không còn nghi ngờ gì nữa, cũng như bà Má đã tuyên bố, Will là người mà Chúa đã ban cho cô và nhiều khi Scarlett tự hỏi không biết Tara sẽ ra sao nếu không có Will trong mấy tháng gần đây. Anh không nói nhiều, không đề cập đến những vấn đề lớn lao, không tỏ vẻ là người có năng lực, không quan tâm đến những gì xảy ra xung quanh anh nhưng anh nắm được hết mọi việc có liên quan đến Tara. Thế rồi anh làm việc, âm thầm, nhẫn nại, hoàn thành nhiệm vụ như một người hiểu biết. Mặc dù anh chỉ có một chân, anh làm việc còn nhanh hơn cả Pork. Và anh còn đạt đến mức bảo được Pork làm việc và Scarlett coi đó là một kỳ công. Lúc con bò bị tháo dạ và con ngựa bị một căn bệnh bí hiểm tưởng chết, Will ngày đêm chăm sóc chúng và cứu được chúng. ý thức về công việc của anh làm cho Scarlett phải nể vị. Buổi sáng anh ra đi với một hoặc hai nắm táo, khoai mài hay một thứ rau nào khác và trở về với hạt giống, dạ, bột hoặc những thứ khác cần dùng.
Dần dần, mọi người coi anh như người trong nhà. Họ kê cho anh một cái giường trong phòng rửa mặt ăn thông sang buồng ông Gérald. Anh không nói đến chuyện rời bỏ Tara và Scarlett rất chú trọng tránh không nói đến vấn đề ấy vì sợ anh đi mất thật. Ðôi khi, cô tự nhủ nếu anh còn có chút tình trong lòng, anh sẽ trở về quê hương nhưng không vì thế mà cô không mong anh ở lại Tara. Có một người đàn ông trong nhà tiện biết bao.
Scarlett cũng tự nhủ nếu Carreen thông minh một chút, cô ấy cũng có thể hiểu được là Will có vẻ mến cô. Scarlett rất mong Will sẽ ngỏ lời cầu hôn với Carreen. Trước chiến tranh có thể là Will không xứng đáng, anh không thuộc tầng lớp địa chủ, anh cũng không thuộc dân nghèo da trắng. Anh chỉ là một người nông dân nghèo bình thường, một tiểu chủ có học vấn nửa chừng, dễ mắc những lỗi lớn về văn phạm và không biết những lề lối cư xử đẹp đẽ mà những người O’Hara đã quen gặp ở những nhà cao sang. Thực tế, Scarlett tự hỏi có nên coi anh như một người thượng lưu và cuối cùng cô quyết định là không thể được. Mélanie thì lại bênh vực ý kiến của mình. Cô tuyên bố những ai có lòng tốt đều có nguồn gốc tốt. Scarlett biết là nếu bà Ellen thấy con gái bà lấy một người như vậy bà sẽ ngất đi. Nhưng nhu cầu đã lôi kéo Scarlett ra xa quan điểm của bà Ellen. Ðàn ông thì hiếm, các cô gái cần lấy chồng và Tara thì cần có một người đàn ông. Tuy nhiên, Carreen ngày càng chìm đắm vào trong những quyển sách kinh. Cô dần dần mất quan hệ với thế giới thực tại và đối xử với Will như một người anh trai.
“Nếu Carreen có lòng biết ơn tí chút về những điều mình đã làm cho nó, nó sẽ lấy Will và không để anh ta ra đi”. Scarlett tức giận nghĩ thầm: “Nhưng không, nó cả ngày chỉ biết mơ mộng, chỉ nuôi những ảo tưởng về một thằng ngốc khốn khổ không bao giờ biết nghĩ đúng đắn”.
Vậy là Will cứ ở lại Tara. Tại sao anh không ra đi? Scarlett không biết và cô cũng chẳng cần biết. Cô ưa thích cách anh đối xử với cô. Anh coi cô như một người đàn ông và thích thảo luận công việc với cô. Anh tỏ ra đứng đắn và kính nể sự không vững vàng của ông Gérald nhưng anh chỉ hỏi ý kiến của Scarlett về mọi việc.
Scarlett tán thành ý kiến của anh cho thuê ngựa mặc dù như vậy buộc gia đình thiếu phương tiện chuyên chở một thời gian. Nhất là Suellen không đồng ý. Niềm vui thú lớn nhất của cô là được theo Will đến Jonesboro hoặc đến thành phố Fayette khi anh có việc phải đến đấy. Diện những đồ trang sức đẹp nhất của gia đình, cô đi thăm bạn bè, chú ý lắng nghe những câu chuyện ba láp trong địa hạt và tự cảm thấy mình trở lại thành tiểu thư O’Hara của Tara. Suellen không bao giờ bỏ lỡ cơ hội rời khỏi đồn điền để đi đàn đúm với những kẻ không biết cô phải làm vườn và dọn giường.
“Cô tiểu thư nhà ta buộc phải đình chỉ những cuộc ngao du trong hai tuần. Scarlett nghĩ bụng. Còn chúng tôi, chúng tôi sắp bắt buộc phải chịu đựng những lời than tiếng khóc của cô”.
Mélanie đem con ra ngoài hiên, trải xuống đất một cái chăn cũ và để bé Beau bò ở trên. Từ khi nhận được thư của Ashley, cả ngày cô chỉ hát để biểu lộ hạnh phúc tràn đầy hoặc cô ngấm ngầm lo âu. Nhưng sung sướng hay phiền não, cô gầy hơn và xanh xao hơn rất nhiều. Cô hoàn thành nhiệm vụ của mình mà không hề phàn nàn, nhưng người cô không được khoẻ lắm. Ông bác sĩ già Fontaine khám bệnh cho cô và đồng ý với bác sĩ Meade đã tuyên bố là cô không bao giờ nên đẻ bé Beau và ông kết luận là nếu mang thai lần thứ hai cô sẽ chết.
- Hôm nay, lúc tôi ở Fayette, Will nói, tôi đã tìm được thứ này rất đẹp. Tôi nghĩ là hẳn các chị các cô thích lắm nên tôi có mang về đây.
Anh lục trong túi quần và lấy ra một cái ví bằng vải và bằng vỏ cây mà Carreen đã làm cho anh. Anh mở ví và lấy ra một tờ giấy bạc Liên bang. Scarlett kêu lên khi trông thấy tờ giấy ấy:
- Anh cho thế này là đẹp à, Will? Tôi thì không đâu. Trong ngăn tủ của ba tôi có ba ngàn tờ này và bà Má thì cứ luôn quấy rầy tôi đưa cho bà một ít để bà bịt các kẽ hở ở tường để khỏi gió lùa. Có lẽ tôi lại sắp phải đưa cho bà. Như thế còn dùng được việc.
- Ai lại làm thế chị Scarlett. Mélanie nói với nụ cười buồn bã. Chị nên giữ lấy cho Wade, một ngày nào đó sau này nó sẽ lấy làm tự hào.
- Tôi đã làm đúng như lời chị Mélanie nói. Người ta đã dán một bài thơ vào mặt sau tờ giấy bạc. tôi biết là chị Scarlett chẳng sính thơ mấy nhưng tôi nghĩ là có thể nó sẽ làm chị thích.
Anh lật tờ giấy bạc lên, phía sau có dán một mẩu giấy bìa đặc những chữ viết bằng một thứ mực nhạt. Anh đằng hắng giọng và bắt đầu đọc một cách khó khăn:
“Bài thơ này có đầu đề là “Bài thơ phía sau tờ giấy bạc Liên bang” rồi anh đọc tiếp:
Cách này chẳng còn tiêu biểu gì trên trái đất,
Chẳng cho gì những nước nó ở trong!
Chứng cớ cho một quốc gia đã mất,
Hỡi bạn thân, hãy giữ lấy, hãy phô nó ra
Cho những ai muốn nghe muốn biết,
Cái đồ vô giá trị này kể lịch sử
Về tự do, xuất phát từ giấc mộng của đồng bào
Của một quốc gia đã chết vừa ra khỏi chiếc nôi”
- Ôi hay quá, cảm động quá. Mélanie kêu lên. Chị đừng đưa cho bà Má những tờ đôla để dán tường. Hãy lấy một thứ gì khác chứ không phải là giấy bạc. Như bài thơ đã nói: Chứng cứ cho một quốc gia đã mất.
- Thôi, Mélanie. Ðừng có uỷ mị như vậy. Tờ giấy bao giờ cũng chỉ là tờ giấy mà chúng ta làm gì có nhiều như vậy. Thế rồi tôi cứ phải nghe bà Má than phiền về những kẽ nứt ở tường. Tôi mong là khi Wade lớn khôn, tôi sẽ có hàng đống tờ giấy xanh để cho nó thay vì cái đồ vô dụng Liên bang này.
Trong lúc hai cô đang tranh luận với nhau, Will đùa với bé Beau, anh ngẩng mặt lên và nhìn ra lối đi, anh nói:
- Kìa, ta lại có khách. Một người lính.
Scarlett nhìn theo mắt anh và trông thấy một cảnh tượng quen thuộc. Một người đàn ông râu ria, mặc quân phục xanh và rách rưới, đang từ từ đi lên lối đi trồng cây bách hương. Ðầu anh ta cúi xuống vẻ mệt mỏi và kéo lên chân.
- Thế mà tôi tưởng là ta không còn lính nữa, Scarlett nói. Tôi mong rằng người này không đến nỗi đói lắm.
- Có đấy, có vẻ đói lắm, Will đáp cụt lủn.
Mélanie đứng lên nói:
- Ðể em đi nói với Dilcey dọn thêm một suất ăn nữa. Em cũng sẽ nói với bà Má chớ nên lột quần áo của anh ta ra quá tàn nhẫn và…
Cô đột nhiên im bặt làm Scarlett phải quay lại nhìn. Mélanie đưa bàn tay nhỏ nhắn lên cổ họng như bị đau. Dưới làn da trắng người ta nhìn thấy mạch máu cô đập dồn dập, mặt cô tái hơn bình thường, cặp mắt mở to quá đỗi.
“Cô ta sắp ngất!” Scarlett nghĩ bụng rồi đứng lên nắm lấy cánh tay cô. Nhưng thoắt một cái Mélanie đã vùng ra lao xuống bậc thềm. Hai cánh tay giơ lên, cái váy bạc mầu phấp phới, cô chạy xuống đường lát đá sỏi nhẹ nhàng như một con chim. Thế là Scarlett có cảm giác như bị một đòn mãnh liệt và lập tức cô hiểu điều gì đã xảy ra. Cô lùi lại, tì người vào hành lang. Người lính giơ ra bộ mặt đầy râu hung và bẩn. Anh ta dừng lại và nhìn về phía ngôi nhà như thể anh quá mệt không thể bước thêm nữa. Trái tim Scarlett chồm lên, thắt lại rồi lại tiếp tục đập mạnh.
Mélanie lao mình vào cánh tay người lính, đầu anh ta cúi xuống nhìn cô. Vui mừng quá, Scarlett lao lên nhưng bị Will giữ lại rồi điềm tĩnh nói:
- Ðừng làm họ gián đoạn lúc này.
- Bỏ tôi ra, đồ ngốc. Bỏ tôi ra nào. Ashley đấy.
Will không buông tay, bình tĩnh nói:
- Dù sao thì cũng là chồng chị ấy, phải không nào?
Scarlett say sưa vì hạnh phúc đồng thời cũng tức giận. Cô cúi xuống nhìn Will và đọc thấy trong đáy mắt thanh bình của anh niềm thông cảm và thương hại.
XXXI
Một buổi trưa tháng Giêng năm 1866, Scarlett ngồi trong buồng giấy nhỏ của bà Ellen viết thư cho bà Pittypat và giải thích đến lần thứ mười tại sao cả cô, cả Mélanie và Ashley chưa thể trở về Atlanta được. Cô rất khó chịu vì biết là thế nào rồi bà Pittypat cũng sẽ trả lời với bức thư đầy nước mắt là “Tôi sợ sống một mình lắm!”
Tay cô lạnh giá. Cô ngừng lại một lát để xoa hai bàn tay vào nhau và đút chân sâu hơn nữa vào trong cái mền lông vịt để dưới gầm bàn. Gót đôi giầy muyn của cô thực ra có thể nói là không còn nữa và cái còn lại là một miếng thảm mới được khâu vào. Miếng thảm ngăn được bàn chân không chạm trực tiếp xuống đất nhưng không ấm chút nào. Buổi sáng hôm ấy, Will đi Jonesboro để đóng móng ngựa. Scarlett cay đắng suy nghĩ là cô đang sống ở một thời kỳ chán ngán, ngựa thì có móng sắt còn người thì đi chân đất.
Cô lại cầm bút lên tiếp tục viết nhưng rồi cô lại đặt xuống khi nghe tiếng Will vào bằng cửa sau. Cô nhận ra tiếng cót két của mẩu chân gỗ của anh tỳ xuống sàn. Will dừng lại trước cửa phòng làm việc. Scarlett đợi và biết là anh không dám làm phiền cô, cô lên tiếng gọi. Will vào, hai tai đỏ lên vì lạnh, tóc bù xù và một nụ cười tinh nghịch trên môi, anh hỏi:
- Chị Scarlett, trong ví chị còn bao nhiêu tiền?
- Anh định lấy tôi vì tiền hay sao thế? Scarlett hỏi và hơi bực mình.
- Không, tôi hỏi chỉ để biết thôi.
Scarlett ngạc nhiên nhìn anh. Will không có vẻ trang nghiêm nhưng lúc nào anh chả thế và Scarlett đoán là có vấn đề gì đó không ổn. Cô liền đáp:
- Tôi có mười đô la vàng. Ðó là tất cả số tiền còn lại lấy của tên Yankees.
- Vậy thì không đủ đâu chị ạ.
- Không đủ để làm gì?
- Ðể đóng thuế. Will đáp và cà nhắc đi đến cạnh lò sưởi, anh cúi xuống và hơ bàn tay đỏ hỏn lên ngọn lửa.
- Thuế à? Scarlett nhắc lại. Nhưng chúng ta đã đóng rồi kia mà.
- Vâng, nhưng người ta cho là nhà ta chưa đóng đủ. Hôm nay ở Jonesboro tôi đã nghe thấy nói thế.
- Nhưng Will này, tôi không hiểu. Anh nói thế là thế nào?
- Chị Scarlett ạ, tôi rất khổ tâm phải gây cho chị những nỗi lo lắng mới trong lúc chị đã có quá nhiều rồi nhưng tôi vẫn phải nói. Người ta nói là chị còn phải đóng nhiều hơn rất nhiều số thuế chị đã đóng. Người ta đang ấn định phần thuế thuộc về bất động sản ở Tara lên tới mức phát sợ… và tôi cho là chị sẽ là người phải đóng thuế cao nhất địa hạt.
- Nhưng người ta không thể bắt tôi đóng nữa vì tôi đã đóng rồi.
- Chị Scarlett ạ, chị chẳng mấy khi đi Jonesboro và tôi cũng lấy thế làm mừng cho chị. Trong thời gian gần đây, đó không phải là nơi dành cho những người phụ nữ đứng đắn. Nhưng nếu chị cũng được đi nhiều như tôi, chị sẽ thấy từ ít lâu nay ở đó có những bọn phản động đội lốt nắm chính quyền hành chính trong tỉnh. Nghĩ đến mà phát điên lên được. Người ta cũng trông thấy cả bọn nô lệ da đen huých cánh với những người da trắng, bắt họ phải nhường vỉa hè và…
- Sao, việc đó có liên quan gì đến thuế má?
- Có đấy ạ. Không phải chẳng để làm gì mà bọn chó má ấy muốn đánh thuế Tara như một đồn điền có khả năng cung cấp hàng nghìn kiện bông mỗi năm. Khi tôi nắm được tin ấy, tôi bèn đi một vòng các quán cà phê để nghe ngóng xem người ta nói gì và tôi phát hiện được là nếu chị không đóng được thuế, có kẻ sẵn sàng mua lại Tara với giá rẻ mạt trong cuộc bán đấu giá. Và tất cả mọi người đều biết chị không tài nào xoay xở được. Tôi chưa tìm thấy kẻ nào có ý định mua đồn điền này nhưng tôi có cảm giác là cái thằng hèn hạ Hilton, kẻ đã lấy cô Cathleen, là đứa có dã tâm vì nó có một nụ cười bẩn thỉu mỗi lúc tôi hỏi chuyện nó.
Will ngồi xuống chiếc ghế bành và xoa cái đầu chân cụt. Gặp tiết trời lạnh, nó lại làm anh đau và nhất là cái mẩu gỗ càng làm anh khổ sở. Scarlett đưa con mắt giận dữ nhìn anh. Anh đã đích thân kéo hồi chuông cáo phó cho Tara mà thấy anh không có vẻ xúc động lắm. Bán đấu giá Tara. Mọi người sẽ ở đâu? Tara trong tay một kẻ khác. Không, quá sức tưởng tượng.
Scarlett chỉ ra sức khai khẩn Tara nên không chú ý đến những vấn đề xảy ra bên ngoài. Bây giờ cô có Will và Ashley để giải quyết những công việc ở Jonesboro hoặc ở Fayette nên ít khi cô ra khỏi đồn điền. Cũng như trước kia cô đã từng không chịu nghe ông Gérald nói chuyện chiến tranh, bây giờ cô cũng làm ngơ mỗi tối Will và Ashley ngồi xung quanh bàn, thảo luận về biện pháp kiến thiết đất nước.
Ôi, tất nhiên là cô có biết về hành động của những tên Scalllawags, tức bọn miền Nam chuồn sang phía Cộng hoà, để mà vơ vét và bọn Carpetbaggers, tức bọn Yankees, sau khi miền Nam đầu hàng đã lao sang đây như những con diều hâu chỉ mang theo độc nhất có cái túi du lịch. Cô cũng được biết là có một số nô lệ da đen được giải phóng đã trở nên rất hỗn xược, là điều cô rất khó tin vì cô chưa gặp một người da đen nào quá đáng.
Nhưng có rất nhiều vấn đề mà Will và Ashley thoả thận với nhau không nói cho cô biết. Sau tai hoạ chiến tranh, nối tiếp đến một tai hoạ khác tồi tệ hơn, đó là Kiến thiết. Tuy nhiên, hai người đàn ông đồng ý với nhau không nói đến những chi tiết trầm trọng nhất mỗi khi họ đề cập đến vấn đề ấy ở nhà. Và nếu như Scarlett có để ý nghe thì phần lớn những điều cô nghe đều bay theo chiều gió.
Cô đã nghe thấy Ashley nói đến miền Nam đang bị coi như một nước bị chiếm đóng và chính sách của những kẻ chiến thắng đều xuất phát từ lòng hận thù. Nhưng cô hoàn toàn thờ ơ với những nhận xét ấy. Ðường lối chính sách là công việc của đàn ông. Will đã tuyên bố trước mặt cô là anh thấy miền Bắc chẳng có vẻ gì muốn cho miền Nam ngóc đầu lên. Scarlett nghĩ bụng: “Chỉ có bọn đàn ông là bao giờ cũng hay phiền muộn về những điều chẳng đâu vào đâu! ” Ðiều quan trọng với cô là bọn Yankees không tóm được cô và từ giờ trở đi, chúng lại càng không tóm được. Ðiều duy nhất cần thiết là phải làm việc cật lực và chẳng quan tâm gì đến chính phủ Yankees. Dù sao thì chiến tranh cũng đã chấm dứt rồi.
Scarlett không nhận thấy là người ta đã thay đổi luật lệ rồi và một người lao động lương thiện không còn được hưởng phần thưởng xứng đáng với mình. Từ bây giờ, bang Géorgie bị thiết quân luật. Quân lính Yankees đóng đồn ở khắp nơi trong bang và văn phòng Giải phóng toàn quyền giải quyết mọi việc.
Do chính phủ liên bang lập nên để phụ trách những nô lệ cũ vô công rồi nghề và quá khích, văn phòng đó lôi hàng ngàn nô lệ ra khỏi các đồn điền và tập trung họ lại trong các làng và trong các thành phố, duy trì họ, không để họ phải làm gì và huấn luyện họ chống lại các chủ cũ. Jonas, quản lý cũ của ông Gérald làm giám đốc văn phòng và có trợ lý là Hilton, chồng Cathleen. Hai gã này tung ra tin đồn xảo quyệt là những người miền Nam và những người Dân chủ đang chờ thời cơ thuận lợi để lập lại chế độ nô lệ. Chúng còn cho biết là đối với những người nô lệ muốn thoát khỏi số phận đó chỉ có cách làm tìm sự che chở ở văn phòng và của phe Cộng hoà.
Jonas và Hilton còn đi tới tuyên bố với những người nô lệ là họ cũng được ngang hàng với những người da trắng về tất cả mọi phương diện, do đó, người ta sẽ cho phép những cuộc hôn nhân giữa da trắng và da đen, người ta còn chia cho họ những đồn điền của chủ cũ và mỗi người da đen được nhận bốn sào đất và một con lừa.
Chúng còn gây cho những người da đen lòng căm thù bằng cách kể cho họ nghe những tội ác của chủ da trắng. Và trong một vùng nổi tiếng xưa nay về mối quan hệ thân thiện giữa nô lệ và chủ nô, mối hận thù và chia rẽ bắt đầu phát triển.
Văn phòng được sự ủng hộ của binh sĩ và những binh sĩ này ban bố không biết bao là luật lệ ngang ngược đối với những kẻ chiến bại. Văn phòng bắt người vì những cớ không rõ ràng. Người ta đã ban hành những chỉ thị quân sự về việc giảng dạy trong nhà trường, về vệ sinh, về loại khuy có quyền mặc, về việc bán các loại nhu yếu phẩm thông thường, nói tóm lại, về tất cả. Jonas và Hilton có quyền can thiệp vào tất cả những công việc buôn bán mà Scarlett tiến hành và ấn định giá cả cho tất cả những gì cô bán hoặc trao đổi.
May thay, Scarlett không phải quan hệ gì với hai gã đó vì Will đã thuyết phục cô để anh thay cô giao dịch, còn cô cứ việc ở nhà trông nom trồng trọt. Nhờ khôn khéo, anh dã giải quyết được một số khó khăn nhưng anh không nói ra. Ðến kỳ hạn, Will đi dàn xếp được với bọn Carpetbaggers và Yankees. Tuy nhiên, vấn đề vừa đặt ra vượt quá khả năng của anh. Cần phải cho Scarlett biết ngay món thuế phụ thu phải trả và mối nguy cơ có thể mất Tara.
Cô nhìn anh, mắt nảy lửa rồi kêu lên:
- Ôi, bọn Yankees khốn khiếp. Ðã tiêu diệt, đã tàn phá chúng ta đến thế còn chưa đủ sao? Bây giờ chúng lại còn muốn giở trò lưu manh với chúng ta nữa sao.
Chiến tranh đã chấm dứt, người ta đã ký kết hoà bình nhưng quân Yankees còn có quyền tước đoạt cô, làm cho cô phải đói khổ, đuổi cô ra khỏi nhà cô. Và, thật là ngu ngốc thay, nhiều tháng nay cô đã tưởng là giữ vững được đến mùa xuân, tất cả sẽ thoát. Sau một năm trời làm lụng vất vả với bao hi vọng không ngừng được củng cố, cái tin khủng khiếp này là giọt nước làm tràn ly.
- Ôi, Will, thế mà tôi cứ tưởng những khó khăn của chúng ta sẽ chấm dứt với chiến tranh.
- Không chị ạ. Những khó khăn của chúng ta chỉ mới bắt đầu. Will nói và ngẩng đầu lên với đôi má hóp nhìn Scarlett với cái nhìn khuyến khích.
- Người ta muốn chúng ta phải đóng thêm bao nhiêu?
- Ba trăm đô la.
Trong một lúc, Scarlett im lặng bàng hoàng. Ba trăm đô la. Tại sao không ba nghìn. Cô ấp úng:
- Vậy là… vậy là phải tìm ra ba trăm đô la ấy.
- Vâng… thế rồi sẽ còn phải tháo cả mặt trăng xuống.
- Ôi, Will. Dù sao thì họ cũng không thể buộc chúng ta phải bán Tara!
Cặp mắt hiền lành và tái nhợt của Will biểu thị niềm hận thù cay đắng nhiều hơn Scarlett tưởng anh có thể có.
- Không à? Có đấy. Chúng có thể và chúng sẽ làm. Chúng thèm muốn một cách quái quỷ. Chị Scarlett ạ, nếu chị cho phép nói, miền đất này hỏng rồi. Bọn Carpetbagger và Scalllawags ấy có quyền đầu phiếu mà hầu hết chúng ta, những người Dân chủ đều không có. Trong bang này không một người Dân chủ nào có quyền đầu phiếu trừ phi năm 1865 có ghi trong sổ thuế một số lợi tức là trên hai nghìn đô la. Như vậy là cho ra rìa những người như ba chị và ông Tarleton, như ông Mcry và con trai nhà Fontaine. Không ai có quyền đầu phiếu dù có cấp bậc trung tá hoặc cao hơn trong chiến tranh và chị Scarlett ạ, bang này đã sản xuất ra trung tá nhiều hơn bất kỳ một bang nào khác trong Liên bang. Không một người nào làm công việc hành chính dưới thời chính phủ Liên bang có quyền đầu phiếu, như vậy là loại trừ hết mọi người, từ những ông chưởng khế đến những ông thẩm phán, vả lại trong rừng thì thiếu gì những người như vậy. Thực tế là, theo kiểu bọn Yankees đã sắp xếp lời tuyên thệ, tất cả những ai có vai vế trong chiến tranh đều mất quyền đầu phiếu. Dù là thông minh, dù là lương thiện, dù là giàu có đều không được đầu phiếu.
- ái chà, tôi có thể đầu phiếu được nếu tôi chịu tuyên thệ những điều bẩn thỉu ấy của chúng. Năm 65 tôi chẳng có lấy một xu, tôi chẳng phải là trung tá trong chiến tranh, chẳng có gì đặc biệt cả. Nhưng tôi không muốn tuyên thệ. Vậy là không. Nếu bọn Yankees đã làm những điều cần làm, tôi có thể tuyên thệ trung thành nhưng bây giờ thì chúng đừng có hòng. Tôi sẽ không tuyên thệ dù cho có mất quyền đầu phiếu… nhưng những đồ rác rưởi như tên Hilton ấy thì lại đầu phiếu. Những đồ vô lại như tên Jonas, những thằng da trắng xác xơ như bọn Lattơry, những người chẳng ra gì như nhà Mac Intosh cũng là đầu phiếu cả. Và nếu như họ muốn giở trò chơi ngông, muốn có khoản thuế phụ thu, họ có thể làm được lắm. Cũng như bọn nô lệ, chúng có thể giết một người da trắng mà chẳng hề bị treo cổ. Chúng… - anh ngừng lại khó chịu, Scarlett và anh cùng nhớ đến cảnh một người phụ nữ da trắng sống một mình trong một cái trại cô đơn ở Lovejoy, đã xảy ra điều gì - bọn da đen đó có thể làm bất cứ điều gì chúng muốn đối với chúng ta, đứng sau chúng luôn có văn phòng giải phóng, quân đội và đại bác, chúng ta không có quyền đầu phiếu chỉ để bảo vệ chúng ta.
- Ðầu phiếu, Scarlett kêu lên. Ðầu phiếu thì đóng vai trò gì trong tất cả việc này hả Will? Chúng ta đang nói đến thuế má… Will, tất cả mọi người đều biết Tara là một đồn điền màu mỡ. Chúng ta có thể đem cầm để lấy tiền đóng thuế.
- Thưa chị Scarlett, chị không điên mà đôi khi chị nói làm người ta tưởng chị điên. Ai có tiền cho chị vay? Ai? Ngoài bọn Carpetbaggers. Chính chúng muốn cái đồn điền này.
- Will, tôi còn đôi hoa tai đính kim cương lấy của tên Yankees. Chúng ta có thể đem bán.
- Nhưng thưa chị, chị có biết ai ở đây có khá tiền để mua đôi hoa tai kim cương này một khi họ chẳng có tiền để mua thịt? Hãy dẹp những chuyện vặt vãnh ấy lại. Vả lại nếu chị bán được mười đô vàng, tôi xin thề với chị món tiền đó là cả một gia tài của những người ở đây.
Họ im lặng và Scarlett có cảm tưởng là đầu mình bị vấp vào một bức tường đá. Trong năm vừa qua, cô đã bị vấp biết bao lần rồi.
- Chúng ta làm thế nào hả chị Scarlett?
- Tôi chẳng biết gì cả - cô trả lời giọng chán ngán. Cô đột nhiên cảm thấy kiệt quệ. Làm việc, vùng vẫy, tiêu hao sức khoẻ để làm gì. Cô thấy hình như sự thất bại đang đón chờ cô ở khắp mọi cuộc đấu tranh để khinh miệt cô. Tôi chẳng còn biết làm gì cả, cô nhắc lại, nhưng đừng có nói với ba tôi, sợ lại xảy ra cái gì chăng.
- Tôi sẽ không nói đâu.
- Anh đã nói với ai chưa?
- Chưa, tôi đến thẳng đây, trực tiếp nói với chị.
“Phải, cô nghĩ bụng, tất cả mọi người đều đến trực tiếp báo cho ta những tin chẳng lành” và cô bắt đầu thấy đủ rồi.
- Anh Ashley đâu? Anh ấy có thể có những ý kiến hay.
Will nhìn cô, và cũng như ngày Ashley trở về, Scarlett đọc thấy trong mắt anh, anh hiểu hết.
- Anh ấy ở trong vườn rau đang đẵn những cái cọc, tôi nghe tiếng rìu lúc tôi dắt ngựa vào chuồng. Nhưng anh ấy làm gì có nhiều tiền hơn tôi và chị?
- Nhưng nếu tôi muốn nói chuyện với anh ấy thì tôi có quyền, phải không nào? Scarlett nói và đứng lên tuột bỏ cái phủ chân ra.
Will không khó chịu và tiếp tục bình tĩnh xoa hai bàn tay trước ngọn lửa.
- Chị Scarlett, chị cần phải quàng khăn, ở ngoài buốt lắm.
Tuy vậy, cô đi ra ngoài không khăn vì khăn của cô để trên gác mà cô thì đang muốn tâm sự nỗi lo âu của mình với Ashley.
Ðược gặp chàng một mình thì hay quá. Kể từ khi chàng về, cô chưa có lúc nào được nói chuyện riêng với chàng. Lúc nào cũng có người xung quanh chàng. Mélanie không rời chàng ra một bước và lúc nào cũng nắm lấy cánh tay chồng để được an tâm là chồng có ở đây. Nhìn thấy cử chỉ chiếm hữu đầy sung sướng ấy, trong lòng Scarlett thức dậy tất cả sự ghen tuông và thù oán đã dịu đi trong những tháng mà cô tưởng Ashley đã chết. Bây giờ cô cương quyết gặp chàng một mình và lần này thì không để ai quấy nhiễu.
Scarlett đi qua vườn rau có những cành lá xơ xác, cỏ ẩm và chân cô thấm ướt. Cô nghe thấy Ashley chặt đống gỗ kéo ở đầm lầy về thay lại hàng rào mà quân Yankees đã phá làm củi đốt, một công việc lâu dài và nặng nhọc. “Tất cả đều là công việc lâu dài và nặng nhọc”, Scarlett nghĩ thầm trong lòng chán nản và cô đã chán cuộc sống này, nó làm cô ngao ngán và thù ghét. Nếu Ashley là chồng cô, thật khoan khoái biết bao được đến tựa đầu lên vai chàng để khóc và để trút vào chàng tất cả những gánh nặng của cô và mặc chàng giải quyết một mình.
Cô đi vòng một đám cây lựu mà luồng gió lạnh đang lay động những cành trơ trụi và cuối cùng cô trông thấy Ashley, chàng đang tỳ lên cái rìu và lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay. Chàng mặc một cái quần nhà binh cũ rách mướp và một cái sơ mi tuyệt đẹp đã có thời chủ cũ của nó chỉ diện trong những ngày hội và tiệc tùng. Chàng đã treo cái áo vét lên cành cây và trong khi Scarlett tiến lại chàng im lặng ngồi nghỉ.
Thấy Ashley ăn mặc rách rưới, Scarlett cảm thấy căm thù số phận. Ashley rách rưới, lao động như một đầy tớ, chàng Ashley đẹp trai của cô lúc nào cũng hoàn hảo, như thế kia là quá lắm đối với cô. Bàn tay chàng không phải để lao động, thân người chàng chỉ để mặc len dạ và vải mịn. Thượng đế đã tạo chàng ra để sống một cuộc sống xa hoa trong một nhà giàu, để giao dịch với những người sang trọng, để chơi đàn piano và để viết về những bài hát có âm thanh cao đẹp mà không muốn nói lên gì cả. Chàng chẳng làm sao khi nhìn thấy chính con trai mình mặc đồ lố lăng cắt từ những cái váy hoặc túi cũ ra, và các em gái chàng đi chơi trong những bộ quần áo cũ lộn lại. Chàng cũng chẳng làm sao thấy Will lao động vất vả hơn bất kỳ một nông dân nào. Nhưng Ashley không thế nữa. Chàng quá đặc biệt để chịu đựng tất cả những nỗi cơ cực ấy, và Scarlett vì thế mà càng quý chàng gấp bội. Cô còn muốn bản thân cô cầm lấy cái rìu còn hơn là trông thấy chàng làm việc ấy.
Lúc Scarlett tới gần, Ashley nói:
- Người ta nói là ông Abe Lincoln cũng bắt đầu bằng đẽo những cái cọc. Vậy cô thử nghĩ xem tôi sẽ đạt được tới đỉnh cao nào?
Scarlett chau mày lại, chàng bao giờ cũng dùng cái giọng bỡn cợt ấy mỗi khi chàng nói đến những nỗi thống khổ mà người ta phải chịu đựng ở Tara. Trái lại, đối với cô, đó là những vấn đề sống còn, và đôi khi những câu nhận xét của Ashley còn làm cho cô lộn tiết.
Không cần mào đầu, cô báo luôn với Ashley về tin tức mà Will vừa cho cô hay. Cô diễn giải khô khan, một cách vắn tắt và càng nói ra cô càng cảm thấy dễ chịu hơn. Chắc chắn là Ashley sẽ cho cô những lời khuyên nhủ có ích. Chàng chẳng nói gì nhưng nhận thấy cô rùng mình, chàng lấy cái áo vét quàng lên vai cô. Cuối cùng cô nói:
- Hình như anh có vẻ chẳng biết tìm số tiền đó ở đâu?
- Phải. Biết tìm ở đâu?
- Ðó là điều em cần biết, cô đáp khó chịu. Ngay cả Ashley cũng không biết làm thế nào. Tại sao chàng không biết cổ vũ cô?
Chàng mỉm cười và nói:
- Từ mấy tháng tôi trở về đây, tôi chỉ nghe nói đến có mỗi một người có tiền. Ðó là Rhett Butler.
Bà Pittypat đã viết cho Mélanie tuần trước là lại thấy Rhett xuất hiện ở Atlanta với một cỗ xe, hai con ngựa đẹp và túi đầy những tờ giấy bạc xanh. Bà cũng nói là hắn có số tiền ấy không phải bằng cách lương thiện. Bà Pittypat có một lý luận mà phần lớn người dân Atlanta đồng tình. Theo bà, Rhett đã sắp xếp để lại ra khơi với những bạc triệu hoang đường của kho bạc Liên bang.
Scarlett tuyên bố dứt khoát:
- Chúng ta đừng nên nói đến hắn. Ðó là một thằng lưu mạnh chưa từng có. Tất cả chúng ta sẽ ra sao?
Ashley đặt cái rìu xuống đất, nhìn ra xa và cặp mắt chàng chìm đắm vào khoảng xa xăm. Chàng nói:
- Tôi tự hỏi, phải, tôi tự hỏi không những chúng ta, những người ở Atlanta sẽ ra sao mà còn tất cả những người miền Nam này sẽ ra sao?
Scarlett rất muốn kêu lên: “Mặc xác dân miền Nam. Hãy cứ biết chúng ta đã”. Nhưng cô nín lặng vì cô cảm thấy thất vọng hơn bao giờ hết. Cô sẽ không có được sự viện trợ nào của Ashley. Rồi chàng lại nói tiếp:
- Cuối cùng điều gì phải đến sẽ đến cho một quốc gia bị sụp đổ. Những con người thông minh và dũng cảm sẽ vượt qua, còn những kẻ khác thì bị loại bỏ. Dù sao vẫn là quan trọng tham dự một Gotterdammerung.
- Một gì?
- Một “buổi hoàng hôn của các vị thần”. Không may, chúng ta những người miền Nam đã được coi như là những vị thần.
- Lạy Chúa. Anh Ashley, đừng nên nói những lời dại dột như vậy khi mà chúng ta là những người đang bị loại bỏ.
Cơn giận dữ của Scarlett như có tiếng vang trong lòng Ashley, lôi chàng ra khỏi cơn miên man. Một cách trìu mến, chàng nắm lấy hai bàn tay Scarlett, lật chúng lên và quan sát lòng bàn tay đầy chai.
- Ðây là những bàn tay đẹp đẽ nhất mà tôi được biết, chàng nói trước khi đặt lên đấy một cái hôn lén lút. Chúng đẹp vì chúng khoẻ. Mỗi một nốt chai là một huân chương, mỗi một vết xước như một bằng khen về lòng dũng cảm vô tư. Vì tất cả chúng ta mà chúng rắn chắc lại, vì cha cô, vì các em gái cô, vì Mélanie, vì bé Beau, vì những người da đen và vì tôi. Tôi biết cô đang nghĩ gì. Cô đang tự nhủ thầm: “Hãy nghe tôi, cái anh chàng vô tác dụng này, anh chàng mơ mộng, anh chàng điên rồ này chỉ biết nói những câu vớ vẩn về các thiên thần đã chết trong khi những người sống đang lâm nguy. Có phải thế không?”
Scarlett lắc đầu. Cô muốn Ashley cứ giữ mãi bàn tay mình trong tay chàng nhưng chàng bỏ chúng xuống.
- Cô đến tìm tôi với hy vọng là tôi sẽ giúp được cô. Vậy thì tôi không có khả năng, chàng liếc mắt nhìn cái rìu và đống gỗ vừa đẽo và ánh mắt chàng trở nên chua xót. Tôi không còn nhà cửa nữa và gia tài của tôi cũng tan nát rồi. Dưới trần gian này, tôi không còn được việc gì nữa cả, vì cái thế giới của tôi đã biến mất rồi. Cái cách duy nhất mà tôi có thể giúp cô được là quyết tâm học tập để trở thành một tá điền vụng. Nhưng như thế không giúp cô điều hành Tara được. Cô tưởng là tôi không biết gì về tình hình khó khăn của chúng ta sao? Tôi biết, chúng tôi đang ăn bám vào cô đấy, Scarlett ạ, ăn bám vào cô. Mặc dù mọi lòng kính mến của tôi đối với cô, tôi sẽ không có khả năng đền đáp những gì mà cô đã làm cho tôi và cho gia đình tôi. Mỗi một ngày, tôi càng thấy rõ nét hơn. Mỗi ngày tôi càng thấy sự bất lực của tôi đứng trước những khó khăn đang đổ ập xuống đầu tất cả mọi chúng ta… Mỗi ngày cái tài năng chết tiệt làm tôi xa rời thực tế ngăn cản tôi thêm không cho đương đầu với cuộc sống hiện tại. Cô có hiểu những lời tôi nói không?
Scarlett gật đầu. Cô không có một ý kiến rõ rệt về những điều chàng nói, nhưng cô lại uống từng lời. Vậy mà chàng có vẻ cách biệt với cô thế. Ðây là lần đầu tiên chàng tâm sự với cô về tư tưởng của chàng. Cô xúc động như thể cô sắp phát hiện được một điều gì. Chàng nói tiếp:
- Thật là một nỗi bất hạnh cho tôi không có khả năng nhìn thẳng vào sự thật trần trụi. Trước chiến tranh, cuộc sống đối với tôi chưa bao giờ thực tiễn hơn cái bóng tàu vẽ trên một tấm màn. Và tôi lại thích như vậy. Tôi không thích những nét rành mạch, chúng mờ ảo tôi thấy thú vị hơn, chàng ngừng lại, mìm cười yếu ớt và rùng mình vì làn gió lạnh xuyên qua áo sơ mi. Nói một cách khác, Scarlett ạ, tôi là một thằng hèn!
Scarlett không hiểu gì về những cái bóng tàu và những đường viền mờ ảo nhưng câu cuối cùng thì cô hiểu được. Chàng nói dối. Chàng không phải là đồ hèn. Tất cả ở chàng đều nói lên dòng dõi nhưng người can đảm và anh hùng, và Scarlett thuộc lòng những chiến công của chàng trong cuộc chiến vừa qua.
- Sao lại thế được. Một người hèn đâu dám trèo lên khẩu đại bác để kêu gọi mọi người ở Gettysburg? Ngài Tướng đâu có đích thân viết về cho Mélanie để nói đến một người hèn? Và…
- Ðó không phải là lòng dũng cảm, Ashley nói giọng mệt mỏi. Cuộc chiến đấu như món rượu champagne, nó làm say sưa những người hèn cũng nhanh như những người anh hùng. Bất kỳ một kẻ bần tiện nào cũng có thể có được một hành động dũng cảm trên chiến trường, ở đó người ta không thể lựa chọn được giữa cái chết và lòng dũng cảm. Tôi muốn nói về vấn đề nào đó khác. Cái loại hèn nhát của tôi bội phần nghiêm trọng hơn là nếu tôi bỏ trốn khi lần đầu tiên nghe tiếng đại bác gầm.
Ashley trình bày chậm chạp và khó khăn như thể mỗi câu nói làm chàng đau đớn. Chàng để cho cảm tưởng lùi lại vài bước và lặng ngẫm sự đau đớn điều chàng vừa nói.
Một kẻ khác có thể nói về chàng như vậy. Scarlett sẽ coi khinh người nào đó và những lời tuyên bố chỉ là khiêm tốn giả tạo và một biện pháp khéo lái để rồi được ngợi khen… Nhưng Ashley có vẻ thành khẩn và cặp mắt chàng biểu lộ một tình cảm mà cô không thể nào hiểu được. Không phải là nỗi sợ hãi cũng không phải là hối hận mà là sự phản ứng những cố gắng chàng đã dùng để chống lại một dòng suy nghĩ đang lôi cuốn chàng mạnh mẽ. Luồng gió lạnh làm tê cóng mắt cá chân Scarlett, cô lại rùng mình lần nữa nhưng vì gió lạnh thì ít mà vì những lời nói của Ashley làm cô sợ.
- Nhưng Ashley, làm sao mà anh sợ?
- Ôi, vì những vấn đề không sao giải thích được, những vấn đề có vẻ ngu ngốc khi người ta tìm những từ để định nghĩa chúng. Tôi sợ nhất là cuộc sống bỗng nhiên không có vẻ quá thực tiễn, sợ thấy cá nhân tôi gặp phải một trong những sự kiện đơn giản của cuộc sống. ở đây đẽo gỗ trong bùn đối với tôi không thành vấn đề nhưng tôi không thể nào thờ ơ với ý nghĩ đó. Tôi luyến tiếc một cách ghê gớm và hơn bao giờ hết cái đẹp của cuộc sống ngày xưa mà tôi rất thích và đã bị chôn vùi rồi. Scarlett ạ, cuộc sống trước chiến tranh thật là tuyệt diệu. Nó có một nét hấp dẫn, một sự hoàn hảo, một sự đầy đủ và cân đối gần sát với nền nghệ thuật Hy Lạp. Có thể là mọi người không nghĩ như tôi, bây giờ tôi nhận thấy thế. Nhưng đối với tôi, là người đã sống ở Mười hai cây sồi, cuộc sống ở đây có một vẻ đẹp thực sự. Tôi sinh ra cho cuộc sống ấy, tôi thích hợp với nó. Và bây giờ cuộc sống đó không còn nữa, tôi không còn vị trí của tôi trong cuộc sống mà chúng ta đang tiến hành và tôi sợ. Tôi biết trước kia tôi đã tham dự một cuộc triển lãm những hình bóng tôi, tôi tránh tất cả những gì làm rõ hình bóng đó, tôi xa rời những người và những sự kiện quá thực tiễn, quá gần với cuộc sống. Tôi không thích người ta len vào lĩnh vực của tôi. Tôi cũng đã tìm cách lẩn tránh cả cô nữa, Scarlett ạ. Trong cô có quá nhiều sức sống, quá nhiều thực tiễn và tôi đã tỏ ra hèn nhát để mà ưa thích những cái bóng và những giấc mơ của tôi.
- Nhưng… Mélanie thì sao?
- Mélanie là mọt trong những giấc mơ đáng yêu nhất của tôi và cũng là thành phần trong mộng tưởng của tôi. Nếu chiến tranh không xảy ra, tôi sẽ được trải qua những ngày vui sướng ở Mười hai cây sồi, tôi sẽ vui thú ngắm nhìn cuộc sống trôi qua mà không hề tham gia vào. Nhưng khi chiến tranh nổ ra, cuộc sống thực sự nhảy vào chẹn lấy cổ họng tôi. Ngày mà tôi nhận được lệnh đi chiến đấu ở Bull Run, chắc cô còn nhớ, tôi trông thấy các bạn cùng trang lứa bị nghiền nát, tôi nghe thấy những tiếng ngựa hí lúc hấp hối, tôi cảm thấy một mối ghê sợ thấy những thây người vừa bị tôi bắn quằn quại đau đớn và khạc ra máu. Nhưng đó chưa phải là cái tồi tệ nhất trong chiến tranh. Tồi tệ nhất trong chiến tranh, Scarlett ạ, là những người tôi phải sống cùng. Trong suốt đời tôi, tôi đã phải tự bảo vệ để chống lại người khác. Tôi đã chọn bạn bè cẩn thận nhưng chiến tranh đã dạy cho tôi là tôi đã tạo ra một thế giới riêng biệt đầy những nhân vật lý tưởng. Nó đã cho tôi thấy những con người thực chứ không phải bỡn nhưng nó không dạy tôi cách đối xử với họ. Và tôi e rằng chẳng bao giờ tôi học được cả. Ngày nay, tôi biết là muốn cho vợ con tôi được sống, tôi bắt buộc phải mở ra một con đường giữa nhưng người mà tôi chẳng có gì gọi là chung đụng cả. Còn cô, Scarlett ạ, cô nắm lấy cuộc sống bằng hai cái sừng và cô khuất phục nó tuỳ theo ý muốn. Nhưng tôi, bằng cách nào tôi lao vào cuộc sống bây giờ? Khi nào tôi nói với cô là tôi sợ?
Ashley diễn giả bằng một giọng trầm nhưng lanh lảnh, đượm một tình cảm mà cô không hiểu được. Chỗ này chỗ nọ cô nắm được một câu và cố gắng hiểu thấu ý nghĩa. Nhưng các câu nói cứ thoát ra khỏi cô như những con chim khiếp sợ. Ashley hăng say như bị quyễn rũ bởi một sự kích thích tàn nhẫn, nhưng Scarlett không hiểu năng lực nào đã thúc đẩy chàng như vậy. Ashley nói tiếp:
- Scarlett, tôi không hiểu rõ lúc nào thực tiễn buồn thảm xuất hiện với tôi, lúc nào tôi hiểu được tôi không bao giờ còn được tham dự sân khấu hình bóng của tôi nữa. Có lẽ là trong năm phút đầu của trận chiến đấu ở Bull Run khi tôi trông thấy những thây người mà tôi vừa giết đổ xuống. Tuy nhiên tôi biết thế là hết, tôi không còn được là một khán giả nữa. Không! Bỗng nhiên tôi thấy tôi là diễn viên đang ở trên sân khấu. Chính tôi đóng trò, cử chỉ và hành động không có mục đích. Cái thế giới nhỏ bé của tôi không còn tồn tại nữa. Nó bị tràn đầy những người không cùng một tư tưởng với tôi mà lại có những hành động xa lạ với tôi. Bằng những đôi giầy đầy bùn, họ phá hỏng lĩnh vực của tôi, không còn một chỗ nào để tôi có thể cư trú được. Trong nhà tù tôi tự nhủ: “Khi nào chiến tranh kết thúc, ta sẽ lại tìm thấy được cuộc sống tốt đẹp của ta xưa kia cùng với những mộng tưởng thời đó, ta sẽ lại được xem trình diễn những bóng hình”. Nhưng Scarlett ạ, có bao giờ người ta lùi lại đằng sau. Và điều đang chờ đợi chúng ta từ nay còn tồi tệ hơn chiến tranh, tồi tệ hơn nhà tù và đối với tôi tồi tệ hơn cả cái chết… Cô cũng thấy đấy, Scarlett, những nỗi lo sợ của tôi sẽ mang đến cho tôi một sự trừng phạt.
- Nhưng anh Ashley, Scarlett bắt đầu luýnh quýnh nói, nếu anh sợ tất cả chúng ta sẽ chết úoi, thì rồi… thì rồi chúng ta cũng sẽ tìm thấy được con đường thoát chứ. Em tin chắc là như vậy.
Trong một lúc, cặp mắt xám của Ashley nhìn Scarlett và người ta đọc được trong đó lòng khâm phục. Rồi đột nhiên chúng trở lại vẻ xa xăm và Scarlett, trái tim thắt lại, biết là chàng đã nghĩ sang vấn đề khác. Cô và Ashley bao giờ cũng như phải cố gắng chịu đựng một cuộc nói chuyện mà không nói bằng cùng một giọng. Tuy nhiên cô yêu chàng tới mức lúc chàng thoát ra như chàng vừa làm, cô có cảm giác như thể mặt trời lặn mất rồi và sức ấm ban ngày đã phải nhường chỗ cho sương lạnh buổi hoàng hôn. Cô muốn nắm lấy vai chàng, kéo chàng về mình, buộc chàng phải hiểu cô là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải là một nhân vật tách ra từ một trong những cuốn tiểu thuyết của chàng hoặc từ những giấc mơ của chàng.
- Chết đói không có gì là thú vị cả, Ashley nói. Tôi biết vậy là do kinh nghiệm nhưng không phải vì thế làm tôi sợ hãi. Tôi sợ phải đương đầu với một cuộc sống đã bị tước hết cái đẹp của thế giới xưa kia của chúng ta.
Scarlett thất vọng và tự nhủ là chắc chắn Mélanie biết Ashley nói thế là thế nào. Mélanie và chàng không ngừng kể đến những chuyện ba láp loại ấy, không ngừng nói về thơ ca, về sách vở, về mộng mơ, về ánh trăng và về bụi sao. Ashley không cùng cô chia sẻ những nỗi lo âu. Chàng không sợ cái dạ dày làm loạn vì không đươc ăn gì, không sợ cái rét cắt da, không sợ mất Tara. Chàng lo sợ vấn đề gì mà cô không hiểu và không thể hình dung được. Cuối cùng, trời ơi, trong cái thế giới đắm chìm này, còn có gì đáng sợ hơn là cái đói, cái rét và cảnh mất nhà. “Ôi!” Scarlett thốt lên một tiếng thất vọng như một đứa trẻ sau khi đã mở một cái gói, gói rất kỹ nhưng lại nhận thấy bên trong rỗng không.
Ashley khẽ mỉm cười buồn rầu:
- Xin cô tha lỗi cho tôi, Scarlett, tôi đã nói lung tung. Tôi không bao giờ có thể làm cô hiểu được tôi cảm thấy gì bởi vì cô không biết sợ. Cô có một trái tim sư tử và cô hoàn toàn không biết tưởng tượng. Xin thú thật là tôi rất thèm những đức tính đó. Cô sẽ không bao giờ muốn lẩn trốn nó như tôi.
“Lẩn trốn”, đó là câu duy nhất dễ hiểu mà chàng đã nói. Cô thở nhanh hơn và kêu lên:
- Ôi, anh Ashley, anh lầm rồi. Em cũng vậy, em muốn chạy trốn lắm chứ. Em đã ngấy tất cả những thứ ấy rồi.
Ashley rướn lông mày lên vẻ không tin. Scarlett liền đặt một bàn tay lên cánh tay chàng, bàn tay nồng nhiệt, năn nỉ. Cô bắt đầu nói liến thoắng.
- Anh hãy nghe em, em nói là em đã chán ngấy rồi. Em đã kiệt sức rồi. Em đã đấu tranh để có luơng thực và có tiền. Em đã gieo hạt, em đã cầm cày, em đã hái bông. Em cũng đã cuốc cho đến khi kiệt sức. Em đã nói với anh, Ashley, miền Nam chết rồi. Nó đã chết rồi. Nó đang nằm trong tay bọn Yankees, bọn nô lệ phóng thích và bọn Carpetbaggers, và chẳng còn lại gì cho ta cả. Ashley, ta chạy trốn đi! Ashley cúi đầu xuống để nhìn cho rõ hơn bộ mặt Scarlett đã ửng đỏ vì xúc động. Cô nói tiếp: “Vâng, chúng ta hãy trốn đi” Hãy bỏ hết tất cả mọi người. Em xin đủ phải làm việc cho những người khác. Sẽ có kẻ khác chăm nom đến họ. Bao giờ cũng có kẻ chăm nom đến những người không thể tự giải quyết được công việc… Ôi, Ashley, chúng ta hãy trốn đi, chỉ anh và em thôi. Chúng ta có thể đi sang Mexico… quân đội bên đó cần đến những sĩ quan. ở bên đó chúng ta có thể sung sướng. Em sẽ làm việc cho anh, Ashley. Vì anh em sẽ làm bất cứ việc gì. Anh cũng biết rõ là anh không yêu Mélanie. Ashley muốn nói nhưng Scarlett cứ nói luôn không để chàng kịp ngắt lời. Ngày hôm đó anh đã nói là anh yêu em hơn cô ấy. Ôi, anh còn nhớ ngày hôm đó không? Và em biết là anh không hề thay đổi. Em có thể nói thế, anh không thay đổi. Và anh cũng vừa mới nói cô ấy chỉ là một giấc mơ… Ôi, Ashley, chúng ta hãy đi xa nơi đây. Em biết cách làm cho anh sung sướng… Bác sĩ Fontaine đã nói là cô ấy không thể có con được nữa, còn em, em có thể cho anh nhiều nhiều…
Ashley ôm lấy vai cô mạnh đến nỗi làm cô đau đớn. Cô ngừng lại để thở. Chàng nói:
- Chúng ta cần phải quên điều gì đã xảy ra ở Mười hai cây sồi ngày hôm đó.
- Anh tưởng em có thể quên được à? Anh, anh có quên không? Thành thật mà nói, anh có dám nói là anh không yêu em không?
Ashley thốt ra một tiếng thở dài sâu xa và vội vàng đáp:
- Không, tôi không yêu cô.
- Anh nói dối.
- Ngay cả nếu là câu nói dối, Ashley nói rất bình tĩnh, vấn đề cũng không quan trọng.
- Anh muốn nói là…
- Cô tưởng là tôi có thể ra đi và bỏ rơi hai mẹ con Mélanie ngay cả nếu tôi ghét cả hai? Cô tưởng là tôi có thể bóp nát trái tim Mélanie? Ðể vợ con tôi lại cho người nhà trông nom? Vậy là cô đã mất hết cả lương tri rồi sao? Vả lại cô cũng không thể bỏ rơi ba cô và các em gái cô? Cô có nhiệm vụ đối với họ như tôi đối với Mélanie và Beau. Dù cô có chán ngấy họ rồi hay không, họ còn đấy và cô có nhiệm vụ phải giúp họ sống.
- Có chứ, em rất có thể bỏ rơi họ
… Em không thể nhìn mặt họ nữa… Em mệt mỏi lắm rồi.
Chàng cúi xuống cô và trong một lúc trái tim Scarlett hồi hộp tưởng chàng sắp ôm mình vào lòng nhưng thay vì thế chàng khẽ vỗ vào cánh tay cô và nói với cô như nói với một đứa trẻ mà người ta muốn dỗ dành.
- Vâng, tôi biết là cô mệt mỏi lắm rồi, cô chán ngấy rồi. Vì thế cô mới nói như vừa rồi. Cô đã phải gánh một gánh nặng của ba người đàn ông. Nhưng rồi tôi sẽ giúp cô, tôi không phải là bao giờ cũng vụng về như hai bàn tay tôi.
- Anh chỉ có một cách giúp được em, Scarlett cuống cuồng nói, là đem em đi khỏi nơi đây, là đem em đi làm lại cuộc đời với anh ở bất kỳ nơi nào, tìm cách cùng sung sướng với nhau. Không có gì giữ chúng ta ở lại đây.
- Không, không có gì, Ashley bình tĩnh nói, không có gì
trừ danh dự.
Bị mắc lừa trong chờ đợi, cô nhìn chàng và lần đầu tiên nhìn thấy mí mắt chàng rất giống màu vàng lúa chín. Cô nhận thấy cách hiên ngang của chàng và mặc dù rách rưới, tấm thân thanh tao và mảnh dẻ của chàng vẫn giữ được vẻ quý phái. Hai cặp mắt gặp nhau, cặp mắt Scarlett hãi hùng và van nài, cặp mắt Ashley mông lung như mặt nước hồ trong núi dưới bầu trời xanh xám. Cô đọc thấy trong lời buộc tội giấc mơ và ham muốn cuồng xi của cô.
Chán nản và thất vọng, cô vùi đầu vào hai bàn tay và bắt đầu khóc. Ashley chưa trông thấy Scarlett khóc bao giờ. Chàng không hề nghĩ là một người phụ nữ được tôi luyện mạnh mẽ như Scarlett lại có thể khóc được, thế là chàng thấy bừng lên trong lòng tình thương lẫn lòng hối hận. Lập tức chàng lại gần cô, hai tay ôm lấy cô và đu đưa như đứa trẻ, tỳ ngực vào trái tim cô và thì thào:
- Em yêu, em bé can đảm… không, không nên khóc.
Chàng vừa kéo cô lại gần đã thấy mình bị cô ôm chặt. Trong cặp mắt xanh của cô, chàng đọc thấy sự mê man. Ðối với Ashley, đó là mùa xuân mới, mùa xuân ngát hương mà chàng đã gần như quên mất trong ký ức, mùa xuân kèm theo những tiếng thì thầm và lào xào của lá xanh. Chàng sống lại những ngày vô tư trước kia, thời mà những ham mê của tuổi trẻ chưa mất sức hăng hái. Chàng quên mất những ngày cay đắng mà chàng đã biết từ dạo ấy và, trông thấy mấp máy cặp môi đỏ chát đang dâng lên cho chàng, chàng liền hôn Scarlett.
Scarlett cảm thấy một tiếng lao xao kỳ lạ như thể cô áp tai vào một vỏ ốc biển và cô phân biệt một cách mù mờ những tiếng đập ngột ngạt của trái tim mình. Cô có cảm giác như thân thể cô hoà tan vào trong thân thể Ashley. Mất hết mọi ý niệm về thời gian, hai người cứ như gắn liền với nhau, Ashley ngấu nghiến hôn môi cô như thể chàng không bao giờ được mãn nguyện.
Lúc chàng đột nhiên nới lỏng hai cánh tay ra, Scarlett có cảm giác như cô sắp mất thăng bằng nên phải vịn vào hàng rào. Cô ngước mắt nhìn chàng, cặp mắt lóng lánh tình yêu và đắc thắng:
- Anh yêu em, yên em, phải không nào?... Nói lên đi anh.
Chàng lại nắm lấy hai vai cô. Cô cảm thấy bàn tay chàng run run và cô yêu thích cái rợn người ấy đang cháy trong khắp bàn tay chàng. Cô nhích lại gần chàng với một cử chỉ đầy hăng hái nhưng chàng đẩy cô ra và nhìn cô bằng cặp mắt hãi hùng bị giày vò bởi thất vọng và cuộc đấu tranh đang diễn ra trong lòng chàng.
- Không, chàng nói, không, nếu cô lại gần tôi, tôi sẽ chiếm đoạt cô ngay tức khắc, ngay tại đây.
Cô trả lời bằng một nụ cười hân hoan, tỏ ra rằng đối với cô địa điểm, thời gian, tất cả đều không còn nữa, chỉ còn lại có ký ức về Ashley trên môi mình.
Bỗng nhiên chàng lay cô cho đến khi tóc cô xổ ra, chàng lay cô như thể chàng đang bị một cơn giận dữ khống chế, chống lại cô
và chống lại chàng.
- Chúng ta không có quyền làm như vậy. Ashley kêu lên. Tôi xin nói với cô là chúng ta không có quyền.
Chàng hình như nếu còn tiếp tục lay cô như vậy thì cổ chàng đến gãy mất. Tóc cô làm chàng không trông thấy gì, hành động của Ashley làm cô phải kinh ngạc. Cô vùng mạnh thoát ra, lùi lại và trừng trừng nhìn vào Ashley. Trên trán chàng long lanh mấy giọt mồ hôi. Chàng nắm hai bàn tay lại như bị đau đớn. Chàng nói:
- Ðó là lỗi tại tôi
Cô không có gì phải tự trách mình cả và vấn đề ấy sẽ không xảy ra nữa vì tôi sắp ra đi cùng với Mélanie và đứa bé.
- Anh ra đi à? Scarlett cuống cuồng kêu lên. Không.
- Có đấy, trời ạ, tôi sẽ ra đi. Cô không thể tưởng tượng được là tôi sẽ ở lại đây sau khi đã xảy ra với chúng ta.
- Nhưng Ashley, anh không thể đi được. Anh sẽ đi đâu? Anh yêu em cơ mà.
Chàng cúi mình về phía cô với một sự dữ tợn làm cô phải thu mình lại và tựa vào hàng rào.
- Tôi yêu cô. Tôi yêu lòng dũng cảm của cô, ý chí ngoan cường của cô, ngọn lửa có trong cô, sự thiếu hẳn lòng thươnưg hại. Tôi yêu cô đến mức nào? Tôi yêu cô tới mức đã có lúc tôi toan lạm dụng lòng mến khách của ngôi nhà này đã đón tiếp chúng tôi, tôi và vợ con tôi. Tôi suýt nữa thì quên mất người vợ tốt đẹp nhất mà một người đàn ông có thể có được… vâng, tôi yêu cô quá đủ để suýt nữa thì chiếm lấy cô, ngay tại đây, trên vũng bùn này, như thể con…
Scarlett giãy giụa trong những ý nghĩ hỗn độn. Trái tim cô lạnh cóng như bị một mũi kim bằng băng tuyết xuyên vào. Cô hổn hển nói:
- Nếu anh muốn thế… và anh chưa làm gì em… là tại anh không yêu em.
- Tôi không bao giờ có thể làm cô hiểu được.
Hai người im lặng và nhìn nhau. Bỗng nhiên Scarlett rùng mình và như vừa mới trở về sau một cuộc hành trình dài nhận thấy là mùa đông, là những cánh đồng trơ trụi dưới cái áo khoác rơm dày, và cô rất rét. Cô cũng nhận thấy bộ mặt Ashley lại có vẻ xa xăm mà cô quen thuộc và đối với chàng cùng vậy, mùa đông đã đến trên những dấu vết của hối hận.
Nếu cô không bị quá kiệt sức để có thể cử động được, cô đã đi rồi, cô sẽ để Ashley ở lại một mình và cô sẽ về nhà giấu nỗi khổ tâm của mình, nhưng cô cũng thấy cần phải nói thêm:
- Em chẳng còn gì. Chẳng còn gì để mà yêu để mà bảo vệ. Em đã mất anh và em sẽ mất cả Tara.
Chàng nhìn cô im lặng một lúc lâu, rồi chàng cúi xuống véo một nắm đất đỏ:
- Còn chứ, cô vẫn còn thứ gì ấy, chàng nói và trên môi lại nở hình bóng nụ cười xưa kia. Thứ gì mà cô yêu hơn tôi, mặc dù có thể là cô không biết nó. Cô chưa mất Tara đâu.
Chàng cầm lấy bàn tay mềm mại của cô và để vào đấy miếng đất đỏ và khép các ngón tay cô lại. Cơn sốt không còn nung nóng bàn tay chàng nữa, tay Scarlett cũng đã lạnh. Scarlett nhìn một lúc lâu mẩu đất đỏ rồi cô lại nhìn Ashley và phỏng đoán lờ mờ là tâm trí chàng đã hình thành một khối mà đôi bàn tay si tình của chàng không thể nào làm tan rã được.
Dù chàng có tan thây nát thịt, chàng cũng không bao giờ bỏ Mélanie. Dù chàng có bị cháy bỏng suốt đời vì tình yêu đối với Scarlett, cô cũng sẽ không bao giờ là của chàng và chàng sẽ đấu tranh để giữ một khoảng cách giữa cô và chàng. Sẽ không bao giờ cô tìm thấy chỗ nối của cái áo giáp ấy. Ðối với chàng, những câu mến khách, trung thực, danh dự có nhiều ý nghĩa hơn đối với cô.
Nắm đất đó đã lạnh, cô lại nhìn nó một lần nữa và nói:
- Vâng, em còn có thứ này.
Vào lúc ấy, những câu nói đó không gợi cho cô một ý nghĩa gì, miếng đất chỉ là miếng đất. Thế rồi không hiểu sao cô lại trông thấy ý nghĩa, đại dương bùn đỏ mênh mông bao quanh Tara và cô tự nhủ sao cô quyến luyến nó biết bao và cô đã quyết tâm đấu tranh bảo vệ nó và cuộc đấu tranh sẽ còn gay go ác liệt nếu cô không muốn để nó rơi và tay kẻ khác. Cô lại một lần nữa nhìn Ashley và tự hỏi làn sóng nóng bỏng đã bốc cô lên lúc này sẽ giạt vào bờ bến nào. Cô có thể suy nghĩ nhưng cô không còn cảm thấy gì nữa. Lòng cô đã trống rỗng mọi cảm xúc.
Cô nói một cách rành mạch:
- Anh không cần phải ra đi. Em không có ý định để mọi người phải chết đói bởi vì em đã lao vào trong cánh tay anh. Việc ấy sẽ không xảy ra nữa.
Scarlett quay gót và trở vào nhà, vừa đi vừa búi lại tóc đằng sau gáy. Ashley nhìn theo cô và trông thấy cô vươn thẳng đôi vai mảnh khảnh. Duy nhất cử chỉ tìm được lối vào trái tim chàng chắc chắn hơn tất cả những câu cô đã nói.