Chương XXXIX
Tàu về rất muộn và hoàng hôn tháng sáu dài lê thê đã nhuộm xanh thẫm cảnh đồng quê khi Xcarlét đặt chân xuống ga Jônzbơrâu. Thấp thoáng ánh đèn vằng vọt ở những ngôi nhà của cửa hàng ít ỏi còn sót lại trong làng. Đây đó, giữa những tòa nhà lớn ở đường phố chính, hoắc ra những khoảng trống, nơi những nhà ở đã bị đại bác phá hủy hoặc lửa thiêu trụi. Những ngôi nhà đổ nát, mái thủng và tường sập vì đạn pháo, giương mắt nhìn nàng, câm lặng và âm u. Mấy con ngựa cưỡi và mấy con la kéo xe buộc bên ngoài mái hiên gỗ của cửa hàng Bulơđ. Con đường đất đỏ bụi bặm vắng tanh, thiếu hẳn sự sống và những âm thanh duy nhất trong làng là những tiếng la lối và cười hô hố của người say từ một tửu điếm cuối phố bay ra lan trong không khí yên tĩnh của chiều tà.
Nhà ga vẫn chưa được xây dựng lại từ khi bị đốt trong chiến trận. Ở đó, bây giờ chỉ có một lán gỗ không tường vách, bốn bề gió hút. Xcarlét bước dưới mái lán và ngồi xuống một trong những cái thùng rỗng, rõ ràng được đặt ở đấy làm ghế. Nàng ngó ngược ngó xuôi phố tìm Uyl Bentin. Chắc Uyl phải đến đây đón nàng. Hắn anh ta phải biết là nàng đi chuyến tàu sớm nhất sau khi nhận được mẩu giấy ngắn ngủi báo tin ông Giêrơlđ chết.
Nàng đi vội đến nỗi chỉ kịp bỏ vào chiếc túi nhỏ một cái áo ngủ và một cái bàn chải đánh răng, thậm chí không mang theo đồ lót thay đổi. Nàng cảm thấy gò bó trong chiếc áo dài đen chật mượn của bà Miđ vì không đủ thời gian sắm đồ tang riêng. Bà Miđ bây giờ gày mà Xcarlét thì đã chửa đẫy tháng, nên cái áo càng gò bó gấp đôi. Ngay cả trong lúc đau buồn vì ông Giêrơlđ chết, nàng vẫn không quên nghĩ đến vẻ bề ngoài của mình và nàng ngao ngán nhìn xuống bụng. Nàng đã hoàn toàn mất “co “, mặt và mắt cá chân húp híp. Cho đến giờ, nàng không quan tâm lắm đến dáng mẽ lắm, nhưng lúc này, sắp gặp lại Asli thì nàng lại lo sợ ghê gớm về điểm ấy. Mặc dù đang đau đớn, nàng vẫn sượng sùng với ý nghĩ phải giáp mặt chàng trong khi mang trong bụng đứa con của một người đàn ông khác. Nàng yêu Asli và chàng yêu nàng, cho nên lúc này, nàng có cảm giác như cái thai bất đắc dĩ này là một bằng chứng về sự phụ bach đối với mối tình ấy. Nhưng dù nàng có không thích để chàng thấy mình mất hết đường nét thon thả, bước đi nặng nề ọ ẹ, giờ đây đã là điều không thể tránh khỏi.
Nàng giậm chân, sốt ruột. Lẽ ra Uyl đã phải đến đón nàng rồi, tất nhiên, nàng có thể đến cửa hàng Bulơđ hỏi xem có thấy anh ta đâu không, hoặc nhờ ai đó đánh xe đưa nàng về ấp Tara, nếu biết chắc là Uyl mắc việc gì, không tới được. Nhưng nàng không muốn đến cửa hàng Bulơđ. Đêm nay là thứ bảy, dễ thường đến nửa số đàn ông trong hạt sẽ có mặt ở đó cũng nên, nàng không muốn triển lãm hình dạng hiện thời của mình trong chiếc áo dài đen chật cứng chẳng những không che được cái bụng, mà còn làm nó lộ rõ hơn. Và nàng không muốn nghe người ta ân cần tuôn ra những lời chia buồn về cái chết của ông Giêrơeđ. Nàng không cần ai tỏ lòng thông cảm. Nàng sợ mình sẽ khóc nếu có ai nhắc đến tên ông. Mà nàng thì không muốn khóc. Nàng biết một khi đã không nén được thì lại giống như cái lần trước nàng gục đầu vào cái bờm ngựa mà khóc, mà trút những giọt nước mắt mà khóc, mà trút những giọt nước mắt ghê gớm làm tan nát tim nàng, không sao cầm lại được, vào cái đêm khùng khiếp khi Atlanta thất thủ và Rét bỏ mặc nàng trên con đường tối tăm bên ngoài thành phố.
Không, nàng không muốn khóc! Nàng cảm thấy cái cục nghẹn trong cổ lại dâng lên như đã dâng lên bao lần từ khi nghe tin buồn, nhưng khóc thì ích gì? Nước mắt chỉ làm rối trí và yếu lòng. Tại sao, ôi tại sao Uyl, hoặc Melơni, hoặc các em gái nàng không viết thư báo cho nàng biết từ khi ông Giêrơlđ đang ốm? Nếu thế, nàng ắt đã đáp chuyến tàu đầu tiên về Tara săn sóc ông và nếu cần, đưa theo cả một bác sĩ từ Atlanta. Cả một lũ ngu! Thiếu nàng là họ chẳng làm nên trò trống gì! Nàng không thể cùng một lúc ở cả hai nơi và chúa biết rằng nàng ở Atlanta đang làm hết sức mình vì tất cả bọn họ.
Nàng vặn vẹo người trên chiếc thùng rỗng, mỗi lúc một thêm bứt rứt bồn chồn vì không thấy Uyl đến. Anh ta đang ở đâu? Thế rồi nàng nghe thấy tiếng xỉ than lại xạo đằng sau lưng và, xoay mình lại, nàng trông thấy Elich Fônten vác một bì yến mạch trên vai đi qua đường sắt về phía một chiếc xe tải.
- Lạy chúa! Có phải chị đấy không, Xcarlét? Chàng kêu lên, buông bì lúa và chạy lại nắm tay nàng, vẻ vui thích inm rõ trên bộ mặt nhỏ bé ngăm đen, hằn nét cay đắng. Tôi rất vui mừng được gặp chị. Tôi vừa thấy Uyl ở lò rèn, đóng móng ngựa. Tàu chậm, nên anh ta tường là còn thời gian. Chị có cần tôi chạy đi gọi anh ta không?
- Có, xin nhờ anh giúp cho, Elich, nàng nói và mỉm cười mặc dầu trong não lòng. Được thấy lại một khuôn mặt quen thuộc của người cùng hạt, thật dễ chịu.
- Ồ...à...à... Xcarlét, chàng ấp úng, vẫn nắm tay nàng. Tôi rất thương tiếc cha chị.
- Cảm ơn, nàng đáp, lòng những muốn giá chàng đừng nói vậy. Lời chàng gợi lên rõ mồn một hình ảnh ông Giêrơlđ với bộ mặt hồng hào và giọng nói oang oang.
- Nếu điều này có thể an ủi chị phần nàp, Xcarlét, thì xin nói rằng chúng tôi ở đây vô cùng tự hào về ông cụ, Elich nói tiếp, buông tay nàng. Cụ... phải, chúng tôi cho rằng cụ chết như một người lónh, vì sự nghiệp của người lính.
Anh ta nói thế nghĩa là thế nào? Nàng bối rối nghĩ. Như một người lính. Phải chăng đã có kẻ nào bắn ba? Phải chăng ba đã dây vào một cuộc ẩu đả với bọn Xkelơuec như Tôni? Nhưng mình không nên nghe thêm nữa. Mình sẽ khóc mất nếu mình nói chuyện về ba, mà mình không không nên khóc chừng ào chưa ngồi trong xe với Uyl ra vùng nông thôn, nơi không kẻ xa lạ nào có thể trông thấy mình. Uyl thì không sao. Anh ta như anh em trong nhà thôi.
- Elich, tôi không muốn nói chuyện ấy, nàng nói cộc lốc.
- Tôi không hề trách chị mảy may, Xcarlét ạ, Elich nói, mặt nóng bừng giận dữ. Nếu có đó là em gái tôi... phải, Xcarlét ạ, tôi chưa bao giờ nặng lời về một người phụ nữ nào, nhưng riêng ý tôi, phải có ai quất cho Xuelơn một trận mới được.
Cậu ta đang nói chuyện dớ dẩn dì vậy, Xcarlét tự hỏi. Xuelơn thì dính líu gìđến chuyện này?
- Mọi người ở đây đều nghĩ vậy về cô ta, tôi lấy làm tiếc mà nói vậy. Uyl là người duy nhất bênh cô ấy... và tất nhiên là chị Melơni nữa, nhưng chị ấy là một nữ thánh, chị ấy không thấy gì xấu ở bất cứ ai và...
- Tôi đã bảo tôi không muốn nói chuyện ấy nữa, nàng nói, giọng lạnh lùng, nhưng Elich dường như không có vẻ gì là phật ý. Coi bộ chàng không đếm xỉa đến thái độ cộc cằn của nàng và điều đó thật khó chịu. Nàng không muốn nghe người ngoài nói những tin không hay về gia đình nàng, không muốn Elich thấy là nàng không hay biết gì về những điều đã xẩy ra. Tại sao Uyl không kể cho nàng đẩy đủ chi tiết?
Nàng những muốn Elich đừng có đăm đăm dõi mắt vào nàng như thế. Nàng cảm thấy chàng biết mình có mang và điều đó khiến nàng lúng túng, nhưng điều mà Elich nghĩ đến trong khi nhìn nàng là trong ánh hoàng hôn là thế này: mặt nàng đã thay đồi hoàn toàn đến nỗi chàng tự hỏi làm sao mà chàng đã nhận ra nàng được. Có lẽ vì nàng đang chửa. Phụ nữ trong thời kỳ này nom như ma ấy. Và dĩ nhiên, nàng hẳn là là đau đớn vì cái chết của ông già Âuherơ. Nàng là con gái rượu của ông cụ mà. Nhưng không, sự thay đổi này có một cái gì sâu sắc hơn thế. Thực tế , nom nàng khá hơn hồi gặp nàng lần trước. Chí ít, trông nàng còn có vẻ no đủ mỗi ngày ba bữa. Và cái vẻ nhớn nhác như con thú bị săn đuổi đã phần nào biến khỏi mắt nàng. Bây giờ, hai con mắt trước đây đầy sợ hãi và tuyệt vọng, trở nên rắn đanh. Ở nàng, toát ra một vẻ hách dịch, tự tin và quyết tâm, ngay cả những lúc nàng mỉm cười. Dám chắc ông bạn Frank sống với nàng chẳng vui thú gì! Phải, nàng đã thay đổi. Đã đành nàng là một người đàn bà đẹp, nhưng tất cả sự duyên dáng, dịu dàng dễ thương đã biến khỏi nàng và cái điệu ngước mắt nũng nịu nhìn làm cánh nam giới phấp phỏng hy vọng mà Elich biết rất rõ, đã mất hẳn không còn chút dấu vết.
Ờ, thế còn gia đình Fônten, dễ thường tất cả không thay đổi sao? Elich nhìn xuống bộ quần áo thô kệch của mình, mặt lại hằn lên vẻ cay đắng thường ngày. Ban đêm, đôi khi nằm thao thức, băn khoăn không biết làm sao cho bà mẹ được giải phẫu, làm sao lo cho thằng bé mồ côi, con của Jô tội nghiệp, được học hành từ bé và làm sao kiếm được tiền để mua một con la nữa, chàng những muốn chiến tranh còn tiếp diễn và cứ còn tiếp diễn mãi. Hồi ấy, họ không biết là mình may mắn: Trong quân đội bao giờ cũng có cái mà ăn, dù chỉ là bánh ngô, bao giờ cũng có người ra mệnh lệnh, chứ đâu có cái nỗi khốn khổ phải đương đầu với những vấn đề không thể giải quyết nổi – phải, trong quân đội, chẳng có gì phải bận tâm, ngoài nỗi lo bị giết chết. Rồi lại còn Đimiti Mănrâu nữa. Elich muốn lấy cô, nhưng biết là không thể được trong khi biết bao miệng ăn còn trông vào chàng. Chàng đã yêu cô gái từ bao lâu nay và bây giờ má hồng cô đã bắt đầu phai, niềm vui đang tắt dần trong mắt cô. Giá Tôni không phải chạy trốn đến Têchxax! Có thêm một người đàn ông trong nhà, mọi sự sẽ khác hẳn. Người anh trai thân yêu nóng tính mà dễ thương của chàng bây giờ đang vất vưởng nơi nào đó ở miền Tây, xu không dính túi. Phải, cả nhà chàng đã thay đổi. Mà tại sao lại không thay đổi kia chứ? Chàng thở dài đánh thượt.
- Tôi chưa cảm ơn chị và Frank đã giúp đỡ Tôni, chàng nói, chẳng phải là anh chị đã giúp anh ấy trốn thoát sao? Cử chỉ của anh chị thật là đẹp đẽ. Tôi nghe tin truyền qua truyền lại qua nhiều người rằng anh ấy đã đến Têchxax an toàn. Tôi không dám viết thư hỏi anh chị... không biết chị hoặc Frank có cho anh ấy vay tiền không? Tôi muốn hoàn lại...
- Ồ, Elich, tôi xin anh đừng nói nữa! Đừng nói gì lúc này! Nàng kêu lên. Chí ít cũng một lần này, tiền không có nghĩa vì với nàng.
Elich im lặng một lát.
- Để tôi đi gọi Uyl cho chị, chàng nói, và ngày mai cả nhà chúng tôi sẽ sang đưa đám.
Chàng vừa xốc bì yến mạch lên và quay đi thì một chiếc xe, bánh như răng bà lão, từ một phố ngang lắc lư đi ra, lọc cọ tiến đến chỗ họ. Từ trên ghế xà ích, Uyl gọi: “ Xcarlét, xin lỗi, tôi đến chậm “.
Lóng ngóng tụt xuống khỏi xe, anh tập tễnh bước đến, cúi xuống hôn má nàng. Trước đây, Uyl chưa bao giờ hôn nàng, chưa bao giờ gọi tên nàng trống không, cho nên điều đó khiến ngạc nhiên vừa ấm lòng và rất thích thú. Anh thận trọng đỡ nàng trèo qua bánh xe vào trong xe và Xcarlét nhận ra đây vẫn là chiếc xe cũ cọc cạnh đã đưa nàng chạy trốn khỏi Atlanta. Làm sao nó còn đậu được lâu đến thế nhỉ? Hẳn Uyl đã vá víu bảo quản nó rất cẩn thận. Nhìn nó, nàng nhớ đến cái đêm đó và thấy hơi nôn nao. Nàng quyết định phải lo sắm cho ấp Tara một chiếc xe mới còn chiếc xe này thì đốt đi, dù nàng có phải đi chân không và bữa ăn sáng ở nhà cô Pitti có phải đạm bạc hơn cũng đành.
Thoạt đầu Uyl không nói gì và Xcarlét thầm cảm ơn anh về điều đó. Anh vứt chiếc mũ rơm rúm ró vào đằng sau xe, tắc lưỡi giục ngựa đi, và xe chuyển bánh. Uyl vẫn y như xưa, gầy nhằng và lênh khênh, tóc hung, mắt hiền dịu, nhẫn nại như một con vật kéo.
Họ ra khỏi làng và rẽ vào con đường đất đỏ dẫn tới ấp Tara. Chân trời còn vương chút sắc hồng nhạt và những đám mây xốp như bông loáng thoáng nhuốm vàng và phơn phớt xanh. Tịch lặng và hoàng hôn đồng nội buông xuống, bao quanh họ, êm đềm như một lời cầu nguyện. Nàng nghĩ: làm sao mình đã có thể chịu đựng ngần ấy tháng trời xa biệt, vắng thiếu mùi không khí đồng quê mát mẻ,mùi đất cày vỡ và êm dịu ngọt ngào của những đồng quê mát mẻ, mùi đất cày vỡ và êm dịu ngọt ngào của những đêm hè? Mùi đất đỏ ẩm ướt xiết bao dễ chịu, xiết bao quen thuộc, xiết bao thân thiết, đến nỗi nàng muốn ra khỏi xe vốc lấy một nắm. Những bụi kim ngân quấn quýt xanh dọc hai vết rãnh đỏ ven đường tỏa một mùi hương rất thấm như sau mỗi cơn mưa, mùi hương ngọt ngào nhất thế gian. Trên đầu, một đàn én đột nhiên xoáy lượn trên đôi cánh thoăn thoắt. Thi thoảng, một chú thỏ giật mình chạy vụt qua đường, cái đuôi trắng lắc lư như chiếc nùi thoa phấn. Nàng vui sướng thấy bông mọc tốt khi đi qua những cánh đồng cây đã xanh rờn, những búi cây khỏe mạnh đâm lên từ lòng đất đỏ. Toàn bộ cảnh này mới đẹp làm sao! Màn sương xám êm trên đầm lầy, dải đất đỏ và bông đang mọc, những cánh đồng thoai thoải với những luống lượn cong xanh rờn và rặng thông sậm tối dựng lên phía sau làm nền như bức tường đen.
- Xcarlét, trước khi tôi kể với cô về ông Âuherơ –mà tôi muốn kể hết mọi chuyện với cô trước khi về đến nhà – tôi muốn hỏi ý kiến cô về một vấn đề. Tôi nghĩ bây giờ cô là người đứng đầu trong nhà.
- Chuyện gì đấy, Uyl?
- Tôi chỉ muốn biết cô có đồng ý cho tôi lấy Xuelơn hay không?
Xcarlét níu chặt lấy ghế, ngạc nhiên đến nỗi suýt ngã ngửa ra đằng sau. Lấy Xuelơn! Nàng không bao giờ nghĩ đến chuyện có ai muốn lấy Xuelơn khi nàng phỗng tay trên Frank Kennơđi của cô. Ai mà lấy Xuelơn?
- Lạy chúa lòng lành, Uyl!
- Vậy có nghĩa là cô không phản đối?
- Phản đối – không, nhưng... Chà, Uyl, anh làm tôi sửng quá! Lấy Xuelơn? Uyl, tôi vẫn nghĩ là anh yêu Kerin kia.
Uyl chăm chú nhìn con ngựa và quật dây cương. Nhìn nghiêng, mặt anh không thay đổi, nhưng Xcarlét cảm thấy như anh đã khẽ thở dài.
- Có thể là thế, anh nói.
- Thế nó không ưng anh sao?
- Tôi không bao giờ hỏi cô ấy.
- Ồ Uyl! Anh dại lắm. Anh hãy hỏi nó đi. Nó đáng giá gấp đôi Xuelơn.
- Xcarlét, có bao nhiêu chuyện xảy ra ở ấp Tara, cô không biết. Những tháng gần đây, cô không để ý gì mấy đến chúng tôi.
- Tôi không để ý ư? Nàng sôi máu lên. Anh cho là tô làm gì ở Atlanta? Xênh xang xe tứ mã và đi dự vũ hội chắc? Tháng nào tôi chẳng gửi tiền cho các người? Tôi đã chẳng nộp xong thuế, chữa mái nhà, mua cày mới, mua thêm la đó sao? Tôi đã chẳng...
- Thôi, đứng nóng, đừng sôi máu Ailen của cô lên thế, anh tỉnh khô ngắt lời. Nếu có ai biết được công việc cô đã làm thì đó là tôi chứ còn ai. Cô đã làm công việc của hai người đàn ông cộng lại.
Hơi dịu đi, nàng hỏi:
- Vậy chứ anh muốn nói gì?
- Phải, cô đã giữ cho chúng tôi có mái che đầu, có thức ăn trong chạn, điều đó tôi đâu dám phủ nhận, song cô chẳng mấy nghĩ đến những gì đang diễn ra trong đầu óc bất kỳ ai ở ấp Tara này. Tôi không trách cô đâu, Xcarlét ạ. Cô vốn thế mà. Cô chả bao giờ quan tâm nhiều đến những gì người khác suy nghĩ. Nhưng điều tôi định nói với cô là tôi không bao giờ hỏi cô Kerin vì tôi biết điều đó chẳng ích gì. Kerin, với tôi, như một người em gái, tôi dám chắc không có ai trên thế gian này được cô ấy thổ lộ mọi chuyện thành thật hơn tôi. Nhưng cô ấy chưa bao giờ và sẽ khôngg bao giờ quên được chàng trai quá cố kia. Và tiện thể xin nói luôn với cô là cô ấy đang định vào một tu viện ở Charlz.
- Anh không đùa ấy chứ?
- Đấy, tôi biết là cô sẽ bị bất ngờ. Xcarlét ạ, tôi chỉ xin cô đừng có tranh cãi gì với Kerin về chuyện ấy, hoặc mắng mỏ hoặc cười cô ấy. Cứ để cô ấy đi. Bây giờ, cô ấy chỉ muốn có thế thôi. Trái tim cô ấy đã tan nát.
- Thật quái lạ! Hàng bao nhiêu người có trái tim tan nát mà họ có đi tu đâu. Xem tôi đây. Tôi cũng mất chồng.
- Nhưng tim cô đâu có tan nát, Uyl bình thản nói và nhặt mọi cọng rơm dưới sàn xe, đưa lên miệng, chậm rãi nhấm nhấm.
Nhận xét này làm nàng sững người. Như mọi lần nghe nói ra sự thật, bất kể khó lọt tai đến đâu, lòng trung thực cơ bản vẫn buộc nàng phải công nhận đúng. Nàng im lặng một lát, cố làm quen với hính ảnh Kerin trong bộ đồ nữ tu sĩ.
- Cô hứa không rầy la Kerin chứ?
- Ồ, được, tôi hứa.
Rồi nàng nhìn Uyl với một niềm thông cảm mới và đôi chút ngỡ ngàng. Uyl đã yêu Kerin, giờ đây cũng vẫn còn yêu đến mức ủng hộ nó và tạo điều kiện dễ dàng cho nó rút vào cuộc đời tu hành. Vậy mà anh ta lại định lấy Xuelơn.
- Này thế, còn chuyện Xuelơn thì ra sao? Anh đâu có yêu nó, phải không?
- Ồ, có chứ, tôi yêu cô ấy theo một cách nào đó, Uyl nói, rút cọng rơm ra khỏi miệng, ngắm nghía nó như thể nó là vật gì rát lý thú vậy. Xuelơn không đến nỗi xấu như cô nghĩ đâu. Tôi nghĩ chúng tôi sẽ rất hòa thuận, vấn đề duy nhất với Xuelơn là cô ấy có một người chồng và vài đứa con, mà đó chỉ là nhu cầu thường tình của mọi người đàn bà.
Chiếc xe xốc này trên con đường đầy rãnh và hai người ngồi im lặng. Trong mấy phút đó, đầu óc Xcarlét bận rộn suy nghĩ. Hẳn còn có cái gì ngoài những điều trên bề mặt, một cái gì sâu hơn, quan trọng hơn, mới khiến anh chàng Úy đằm tính, ăn nói dịu dàng này muốn lấy một con bé hay mè nheo, kêu rơn như Xuelơn.
- Anh chưa nói cho tôi biết lý do đích thực, Uyl. Nếu tôi là chủ gia đình thì tôi có quyền biết chứ.
- Đúng vậy, Uyl nói, và tôi chắc là cô sẽ hiểu. Tôi không thể từ bỏ ấp Tara. Đó là nhà của tôi, Xcarlét ạ, mái nhà ấm duy nhất tôi từng biết trên đời. Tôi yêu từng viên gạch, phiến đá của nó. Tôi làm lụng vì nó như thể nó là của tôi. Khi ta đổ mồ hôi vì cái gì, ta ắt đi đến chỗ yêu nó. Cô có hiểu tôi muốn nói gì không?
Nàng hiểu và tim nàng trào lên một tình cảm quý mến nồng nàn đối với Uyl khi nghe anh nói anh cũng yêu cái mà nàng yêu hơn hết thảy.
- Và tôi nghĩ thế này. Ba cô mới mất, Kerin thì đi tu, sẽ chỉ còn tôi và Xuelơn ở đây và tất nhiên, tôi sẽ không thể tiếp tục ở ấp Tara mà không lấy Xuelơn. Cô lạ gì miệng lưỡi thiên hạ.
- Nhưng... nhưng Uyl, còn Melơni va Asli...
Nghe nhắc đến tên Asli, Uyl quay lại nhìn nàng, đôi mắt bèn bẹt khôn dò nổi. Nàng lại có cảm giác là Uyl biết hết về chuyện nàng với Asli, biết hết và hiểu hết, song không lên án mà cũng chẳng đồng tình.
- Họ sắp đi khỏi đây.
- Đi ư? Đi đâu? Ấp Tara là nhà của họ cũng như của anh.
- Không, đây không phải là nhà của họ. Chính đó là điều giày vò Asli. Cậu ấy không coi đây là nhà của mình mà cảm thấy như được nuôi báo cô. Cậu ấy rất vụng công việc đồng áng và cậu ấy biết thế. Chúa chứng giám là cậu ấy cố hết sức, song cậu sinh ra không phải để làm nghề nông, điều đó cô cũng rõ như tôi. Hễ cậu chẻ củi là cứ như sắp chặt vào chân. Khác nào bé Biu, cậu ấy không thể giữ được cái cầy cho thẳng luống và về việc trồng cây, những điều cậu không biết có thể ghép đầy một cuốn sách. Cái đó không phải là lỗi cậu ấy. Đơn giản là vì cậu không được nuôi dậy để làm việc đó. Và cậu băn khoăn về nỗi mình là đàn ông mà lại phải sống nhờ lòng từ thiện của một người đàn bà và chẳng làm được gì mấy để đáp lại.
- Nhờ lòng từ thiện? Anh ấy có bao giờ nói...
- Không, cậu ấy không bao giờ nói ra miệng. Cô lạ gì Asli. Nhưng tôi biết. Đêm qua, khi chúng tôi thức trực linh cữu của ba cô, tôi có nói với cậu ấy là tôi đã hỏi cưới Xuelơn và cô ấy đã đồng ý. Thế rồi, Asli bảo là điều đó làm cậu nhẹ hẳn người vì nếu không, cậu ấy sẽ thấy mình như con chó ở lại ấp Tara. Cậu biết rằng giờ đây, khi ông Âuherơ đã mất, cậu và cô Meli tất phải ở lại, chỉ để cho mọi người khỏi xì xào bàn tán về tôi và Xuelơn. Cho nên lúc đó cậu ấy bèn bảo tôi là cậu định đi khỏi ấp Tara và kiếm việc làm.
- Kiếm việc làm ư? Làm gì? Ở đâu?
- Tôi không biết đích xác cậu ấy sẽ làm gì, nhưng cậu bảo là sẽ lên miền Bắc. Cậu ấy có một tay bạn người Yanki ở Niu Yóoc, y viết thư cho cậu về chuyện thu xếp việc làm trong một nhà băng ở đó.
- Ồ, không! Xcarlét kêu lên từ đáy tim và nghe tiếng kêu đó, Uyl lại nhìn nàng hệt như ban nãy.
- Có thể, xét cho cùng, cậu ấy lên miền Bắc mà lại tốt hơn đấy.
- Không! Không! Tôi không nghĩ thế.
Đầu óc nàng rối bời. Không thể để Asli lên miền Bắc được! Nàng có thể sẽ không bao giờ được gặp lại chàng. Mặc dù đã nhiều tháng nàng không gặp chàng, không hề nói chuyện riêng với chàng từ sau cái buổi hằn dấu vết định mệnh ở vườn quả, nhưng không một ngày nào nàng không nghĩ tới chàng, mừng rằng chàng được che trở dưới mái nhà này. Nàng không bao giờ gửi một đô – la nào cho Uyl mà không cảm thấy hài lòng với ý nghĩ rằng nó sẽ góp phần làm cho đời sống của Asli dễ chịu hơn. Tất nhiên, chàng được nuôi dậy để làm những việc cao sang hơn, nàng nghĩ vậy, một cách tự hào. Chàng sinh ra để cai quản, để sống trong một tòa nhà lớn, để cưỡi những con ngựa đẹp, để đọc sách, ngâm thơ và sai bảo bọn đấy tớ da đen. Ừ thì lâu dài dinh thự, ngựa đẹp, hắc nô và sách vở không còn nữa, nhưng điều đó cũng chẳng làm thay đổi gì. Asli sinh ra không phải để cày ruộng và chẻ cọc rào. Chảng có gì lạ là chàng muốn rời bỏ ấp Tara.
Nhưng nàng không thể để cho chàng đi khỏi bang Giorgia. Nếu cân, nàng sẽ làm tình làm tội Frank phải dành cho chàng một việc làm ở cửa hàng, buộc Frank phải thải gã nhân viên đứng quầy hiện nay. Nhưng không... chỗ của Asli không phải ở quầy hàng, cũng như sau cái cày. Một người trong gia đình Uylkz mà lại làm nhân viên bán hàng! Ồ, không đời nào! Phải có cách nào chứ...à, cái xưởng cưa của nàng, hẳn đi rồi! Nghĩ vậy, nàng thấy nhẹ cả người đến nỗi nàng mỉm cười. Nhưng liệu Asli có chịu nhận đề nghị của nàng không? Nàng phải lựa chiều sao cho chàng có đó vẫn là bố thí không? Nàng phải lựa chiều sao cho chàng nghĩ rằng là chàng giúp nàng. Nàng sẽ cho ông Jonxown thôi việc và xếp Asli phụ trách xưởng máy cũ, còn Hiu thì chuyển sang điều hành xưởng máy mới. Nàng sẽ giải thích cho Asli rằng Frank vì kém sức khỏe và bận cửa hàng nên không đỡ đần được nàng, đồng thời viện cả tình trạng mang thai của mình làm cớ để yêu cầu chàng giúp một tay.
Nàng sẽ làm cho Asli bằng cách nào đó hiểu rằng lúc này nàng không thể thiếu sự hỗ trợ của chàng. Và nàng sẽ chia cho chàng nửa số lợi nhuận của xưởng máy, nếu chàng nhận lời – tóm lại, làm bất cứ cái gì, cốt là được gần chàng, bất cứ cái gì để được thấy nụ cười rờ rỡ thắp sáng gương mặt chàng, bất cứ cái gì để có cớ bắt gặp một ánh mắt bất chợt trong mắt chàng chứng tỏ chàng vẫn yêu nàng. Nhưng, nàng tự hứa với mình, không bao giờ, không bao giờ nàng sẽ lại kích chàng nói những lời yêu đương nữa, không bao giờ nữa nàng sẽ lại tìm cách khiến chàng vứt bỏ cái danh dự ngớ ngẩn mà chàng còn coi trọng hơn cả tình yêu. Cách nào đó, nàng phải tế nhị truyền đạt cho chàng biết quyết tâm mới này của nàng. Nếu không chàng có thể từ chối vì sợ gặp một cảnh nữa giống như cái cảnh ghê gớm đã xảy ra.
- Tôi có thể kiếm cho anh ấy một việc gì đó ở Atlanta.
- Được, đó là việc của cô và của Asli, Uyl nói và lại bỏ cọng rơm vào miệng nhấm. Sùy, Sơmơn! Bây giờ, Xcarlet ạ,còn một điều khác tôi phải xin cô trước khi kể về ba cô. Tôi muốn cô đừng trút cơn giận lên đầu Xuelơn. Điều đó cô ấy đã làm rồi, cô có vặt trụi đầu cô ấy thì ông Âuherơ cũng không sống lại được. Với lại, cô ấy thành thật nghĩ rằng mình hành động nhằm mục đích tốt đẹp nhất.
- Tôi đã định hỏi anh về chuyện ấy. Chuyện xảy ra với Xuelơn là thế nào? Elich nói như đánh đố và bảo phải quất cho nó một trận. Nó đã làm gì?
- Phải, bà con rất phẫ nộ với cô ấy. Tất cả những người gặp ở Jônzbơrâu chiều nay đều thề rằng lần sau gặp sẽ không thèm chào cô ấy, nhưng có thể rồi họ sẽ nguôi đi thôi. Bây giờ, cô hãy hứa với tôi để yên cho xuelơn. Tôi không muốn có chuyện cãi cọ trong khi ông Âuherơ nằm trong linh cữu ở phòng khách.
Anh ta không muốn có chuyện gì cãi cọ! Xcarlét bất bình nghĩ thầm. Anh ta nói như thể ấp tara đã là của anh ta ấy!
Rồi nàng nghĩ đến thi hài của ông Giêrơlđ nằm trong phòng khách nhỏ, và đột nhiên òa khóc nấc lên cay đắng, nghẹn ngào, Uyl quàng tay ôm lấy nàng, kéo sát lại dựa vào mình, không nói không rằng.
Trong khi xe khấp khểnh lăn bánh từ từ xuôi theo con đường dần tới ấp Tara, Xcarlét, đầu ngả trên vai Uyl, chiếc mũ lệch sang bên, đã quên hẳn hình ảnh của ông Giêrơlđ trong hai năm vừa qua, cái ông già ngơ ngơ lúc nào cũng trân trân nhìn ra cửa chờ một người đàn bà không bao giờ trở về. Nàng đang nhớ lại ông già đầy sức sống, hừng hực nam tính, với cái bờm tóc bạc xoăn tít, với tính tình vui vẻ, ồn ào, với đôi ủng nện cồm cộm, với những câu đùa tếu vụng về, với tấm lòng quảng đại. Nàng nhớ hồi còn bé, nàng thấy ông là đấng trượng phu tuyệt vời nhất trên đời, người cha sôi nổi ấy thường cho nàng cùng ngồi trên yên ngựa, ngay trước ông, mà phóng vọt qua hàng rào, cũng có lúc lật xấp nàng phát vào đít khi nàng hư, rồi cùng khóc với nàng và chìa những đồng hăm nhăm xu để dỗ nàng nín. Nàng nhớ lại những lần ông ở Charltơn và Atlanta về, mang nặng các thứ quà không bao giờ phù hợp với ý thích người nhận, mủm mỉm cười qua hàng nước mắt, nàng nhớ lại tất cả cả những lần vào ngày chợ phiên ở Jônzbơrâu, tảng sáng ông mới trở về, say tít cung thang, vừa thúc ngựa nhảy qua hàng rào vừa hát “mang màu xanh mòn mỏi “, để rồi sáng hôm sau, xiết bao ngượng ngập khi giáp mặt bà Ilơn. Thôi cũng xong, bây giờ ông gặp bà Ilơn rồi.
- Tại sao anh không viết thư cho tôi biết là ba tôi ốm? Như thế có thể tôi về sớm...
- Ông cụ có ốm đâu, không ốm lấy một phút. Đây, cầm lấy mùi xoa của tôi, Xcarlét thân mến, rồi tôi sẽ kể đầu đuôi cho cô nghe.
Nàng hỉ mũi vào chiếc khăn tay lớn của Uyl, vì nàng rời Atlanta vội vàng, đến cả mùi xoa cũng quên không mang theo, rồi lại ngả người vào khuỷu tay Uyl. Uyl cừ thật. Chẳng có gì làm anh ta rối chí bao giờ.
- Chuyện là thế này, Xcarlét ạ. Khi cô gửi tiền về cho chúng tôi, phải, Asli và tôi sau khi nộp thuế bèn mua con la, mua hạt giống, một lô các thứ linh tinh, mấy con lợn và một con đàn gà. Cô Meli rất mát tay nuôi gà, phải, đúng thế. Một phụ nữ tuyệt vời, cô Meli ấy. Thế, dù sao đi nữa, sắm sanh các thứ xong cho ấp Tara, chúng tôi chả còn mấy để mua đồ trang sức vặt vãnh, nhưng không ai phàn nàng, trừ Xuelơn.
Các cô Melơni và Kerin thường xuyên ở nhà và hãnh diện mặc quần áo cũ, nhưng Xuelơn thì cô biết đấy, Xcarlét, cô ấy không bao giờ quen được với các thiếu thốn. Cô ấy không muốn cam chịu cái nỗi phải mặc hoài những chiếc áo dài cũ khi tôi đưa cô ấy đi Jônzbơrâu hay Fayevit. Nhất là khi thấy một số bà...à.. một số mụ vợ Bị Thảm luôn luôn vênh vang đi lại trong những bộ cánh diêm dúa và lũ vợ những tên Yanki đứng đầu Phòng Phóng Thích mới diện làm sao chứ! Ấy, các phu nhân và tiểu thư quý phái trong hạt thì đặt thành vấn đề danh dự là phải mặc những chiếc áo dài tàng nhất mỗi khi ra tỉnh để tỏ ra bất cần và hãnh diện mang y phục ấy. Nhưng Xuelơn thì không. Cô ấy muốn có ngựa, có xe nhà sang trọng. Cô ấy day đi day lại là cô có một cỗ xe mấy ngựa.
- Đâu phải xe mấy ngựa, đấy chỉ là một chiếc xe độc mã cũ kỹ Xcarlét tức giận nói.
- À, cái đó không quan trọng. Tôi có thể nói luôn rằng Xuelơn không bao giờ bỏ qua được chuyện cô lấy Frank Kennơđi và tôi không biết có nên trách cô ấy hay không. Cô biết đấy, chơi em gái một vố như vậy thì quả là đê tiện.
Đầu Xcarlét bật lên khỏi vai Uyl, hung dữ như một con rắn chuông sẵn sàng mổ.
- Một vố... đê tiện hử? Anh ăn nói cho lịch sự nhé, Uyl Bebtin! Tôi làm thế nào được nếu Frank ưng tôi hơn nó?
- Cô là một cô gái thông minh, Xcarlét, và tôi đồ rằng, phải, trong việc Frank ưng cô hơn, có thể có bàn tay của cô. Con gái bao giờ chả có thể làm thế. Nhưng tôi chắc cô đã dụ dỗ anh ta bằng cách nào đó. Cô là con người đầy sức quyến rũ khi nào cô muốn thế, nhưng dù sao đó cũng là phò mã của Xuelơn. Chà, một tuần trước khi cô đi Atlanta, cô ấy còn nhận được một bức thư của Frank, lời lẽ ngọt như đường, nhắc đến chuyện cưới khi nào cậu ấy dành thêm được ít tiền nữa. Sở dĩ tôi biết là vì Xuelơn đã đưa thư cho tôi xem.
Xcarlét lặng thinh vì nàng biết Uyl nói đúng sự thật và không nghĩ ra được câu gì để đối đáp. Nàng không ngờ rằng chính Uyl, chứ không phải ai khác, lại lên tiếng phán xét nàng. Hơn nữa điều bịa đặt nàng nói với Frank chẳng bao giờ đè nặng lên lương tâm nàng. Một đứa con gái không giữ nổi người tình thì mất là đáng kiếp.
- Thôi đi Uyl, đừng có tủn mủn thế? Nàng nói. Anh nghĩ coi giả dụ Xuelơn lấy Frank, liệu nó có bỏ ra một xu chi cho ấp Tara hoặc cho người nào trong chúng ta không?
- Tôi đã bảo cô có thể đầy sức quyến rũ khi nào cô muốn thế mà, Uyl quay sang nàng với một nụ cười điềm tĩnh. Không, trong trường hợp ấy, tôi không chắc chúng ta có bao giờ sờ được đến tiền của lão Frank. Nhưng dù sao cô cũng không thể lẩn tránh sự thật được, đó là một thủ đoạn đê tiện. Nếu cô muốn đạt được mục đích bằng bất cứ giá nào thì đó không phải là việc của tôi, vả lại tôi là cái thá gì mà có quyền phàn nàn chứ? Nhưng dù sao, từ đó trở đi, Xuelơn cứ lồng lộn như con ong bắp cầy vậy. Tôi không nghĩ rằng cô ấy tha thiết gì lắm với lão Frank, nhưng chuyện ấy coi như đụng chạm đến lòng tự ái của cô ấy và cô ấy đặt nào là ăn ngon mặc đẹp, nào là cô lên xe xuống ngựa, nào là cô sống ở Atlanta trong khi cô ấy ru rú ở cái xó Tara này. Cô lạ gì, cô ấy thích đến thăm bạn bè và mặc quần áo đẹp. Tôi chả trách gì cô ấy. Đàn bà ai chả thế.
Thế, cách đây khoảng một tháng, tôi đưa cô ấy đến Jônzbơrâu và để cô ấy đi thăm nơi khác trong khi tôi lo công chuyện. Trên đường về, cô ấy im thin thít, song tôi thấy là cô ấy đang bị kích động đến mức sẵn sàng nổ tung. Tôi cho là cô ấy kiếm được một tay nào đó sắp sửa định... hoặc nghe được một chuyện ngồi lê đôi mách thú vị nào đó và tôi không để ý mấy đến cô ấy nữa. Trong khoảng một tuần lễ, cô ấy quanh quẩn ở nhà, rất vênh vác và kích động, song chỉ nói gì mấy. Cô ấy sang thăm cô Catlin Colvớt – Xcarlét, cô mà trông thấy cô Catlin thì cô phải khóc hết nước mắt. Tội nghiệp, giá cô ấy chết quách đi còn hơn là lấy Hiltơn, cái lão Yanki hèn mạt ấy. Cô có biết lão đã cầm cái đồn điền đi, ăn tiêu hết rồi không? Bây giờ cả nhà sắp phải rời khỏi đây.
- Không, tôi không biết và cũng không muốn biết. Tôi chỉ muốn biết về ba tôi thôi.
- Được, tôi sắp nói đến đấy đấy, Uyl điềm đạm nói. Ở đó về, Xuelơn bảo tất cả chúng ta đã nhận định sai về Hiltơn. Cô ấy gọi lão là ông Hiltơn, một con người tài khéo, nhưng chúng tôi chỉ cười giễu.Thế rồi cô ấy bắt đầu xoay sang ba cô, chiều chiều đưa ông cụ ra ngoài đi dạo. Rất nhiều lần ở ngòai đồng về tôi thấy cô ấy ngồi với ông trên bờ tường bao quanh nghĩa trang gia đình, vung tay sôi nổi nói rất hung hăng. Ông già thì chỉ nhìn cô, có vẻ như bối rối, lắc đầu. Cô còn lạ gì ông cụ, Xcarlét. Ông lão càng ngày càng lơ mơ, hầu như không biết mình đang ở đâu cũng như chúng tôi là ai nữa. Có lần tôi thấy cô ấy chỉ vào mộ mẹ cô, thế là ông cụ òa khóc. Khi cô ấy về nhà, vẻ sung sướng, hớn ha hớn hở, tôi bèn kéo cô ấy ra nói chuyện, nói rất gay gắt là đằng khác. Tôi bảo: “ Cô Xuelơn, quỉ tha ma bắt, tại sao cô lại làm tình làm tội người cha tội nghiệp của cô và làm cho ông cụ nhớ đến mẹ cô làm gì? Phần lớn thời gian, thậm chí ông ấy không biết là bà ấy đã chết, thế mà giờ đây cô lại cố nhồi điều ấy vào đầu ông”. Và cô ấy chỉ nguẩy đầu cười ta mà rằng: “ Anh cứ lo việc anh đi đã. Một ngày kia, tất cả các người đều sẽ hài lòng về việc tôi đang làm “. Đêm qua, cô Melơni mới nói cho tôi rằng Xuelơn có nói cho cô biết mưu đồ của mình, song cô không hề nghĩ là Xuelơn định làm thế thật. Cô Meli bảo sở dĩ cô khôngnói lại với ai trong chúng tôi là vì chỉ riêng cái ý đồ cũng đủ làm cô xáo đảo lên rồi.
- ý gì? Anh có định đi vào vấn đề chính hay không đây? Chúng ta đã đi được nửa đường về nhà rồi. Tôi muốn biết mọi chuyện về ba tôi.
Anh ghìm cương và con ngựa dừng lại, khịt khịt. Xe đỗ lại bên hàng rào tử đinh hương um tùm đánh dấu đồn điền Mơcintôs. Đưa mắt ngó dưới hàng cây sẫm tối, Xcarlét chỉ thấy những ống khói cao vẫn vương lên như những bóng ma trên hoang tàn cô tịch. Nàng những muốn giá Uyl dừng lại ở bất cứ chỗ nào khác.
- Thế này, toàn bộ ý của Xuelơn nói gọn lại là làm sao cho bọn Yanki phải bồi thường số bông chúng đã đốt, số gai súc chúng đã lùa đi, những hàng rào và nhà kho chúng đã đánh sập.
- Bọn yanki ấy à?
- Cô không nghe nói chuyện ấy ư? Chính phủ Yanki đang giải quyết yêu sách của những người miền Nam cảm tình với Hợp Chủng Quốc đòi bồi thường tất cả các tài sản bị phá hủy.
- Có nhiên, tôi có nghe nói vậy, Xcarlét nói. Nhưng chuyện ấy thì có liên quan gì với chúng ta?
- Liên quan rất nhiều, theo ý của Xuelơn. Cái hôm tôi đưa cô ấy đi Jônzbơrâu, cô ấy gặp bà Mơclntôs và trong khi chuyện gẫu với nhau, Xuelơn không thể không nhận thấy bà Mơclntôs ăn vận đẹp đẽ, khiến cô không nhịn được, phải hỏi cho ra nguyên nhân. Thế là bà Mơclntôs bèn giở các thứ điệu bộ màu mè và kể rằng ông chồng bà làm đơn kiện lên chính phủ Hợp Chủng Quốc kêu về chuyện quân Yanki đã phá hủy tài sản của một người trung kiên cảm tình với Hợp Chủng Quốc chưa từng bao giờ uya lạo hay giúp đỡ Liên Bang dưới bất kỳ hình thức nào.
- Họ chẳng bao giờ giúp đỡ, úy lạo bất kỳ ai. Xcarlét gay gắt nói. Đồ con lai!
- Ờ, có lẽ đúng thế. Tôi không quen họ. Dù sao mặc lòng, họ cũng được chính phủ bồi thường cho..ờ... tôi không nhớ là mấy ngàn đôla. Nói gì thì nói, đó vẫn là một món thật xôm. Chuyện đó tác động mạnh đến Xuelơn. Cô suy nghĩ cả tuần và không nói gì với chúng tôi vì cô biết chỉ tổ làm trò cười cho chúng tôi. Nhưng cô nhất thiết phải thổ lộ với ai đó, vì thế cô bèn sang chỗ cô Catlin và cái đồ da trắng rác rưởi lão Hiltơn chết tiệt ấy đã mớm cho cô ta một lo ý mới. Lão bảo người ta có thể chiếu cố coi ông Âuherơ là một người cảm tình trung kiên với Hợp Chủng Quốc. Lão nhổi sọ cô bằng những điều nhảm nhí đó và khi về nhà, cô bắt đầu vận động ông Âuherơ. Xcarlét ạ, tôi dám đem đầu ra đánh cuộc rằng phần lớn thời gian ba cô chẳng biết Xuelơn nói gì. Đó chính là điều cô ấy tính đến để làm cho ông đọc lời Thề Sắt Đá mà không biết.
- Ba tôi đọc lời Thề Sắt Đá! Xcarlét kêu lên.
- À, những tháng gần đây, đầu óc ông cụ lẩn cẩn lắm rồi, tôi chắc Xuelơn trông chờ ở chỗ đó. Xin lưu ý rằng không một ai trong chúng tôi ngờ đến chuyện ấy. Chúng tôi biết là Xuelơn đang mưu toan một điều gì, nhưng chúng tôi đâu có biết cô ấy lại nhân danh bà mẹ quá cố mà trách ông cụ để cho các con cháu rách rưới trong khi ông có thể moi ở bọn Yanki một trăm năm mươi ngang đôla.
- Một trăm năm mươi ngàn đôla, Xcarlét thì thầm, cảm thấy bớt ghê tởm lời thề trung thành với Hợp Chủng Quốc.
Bao nhiêu là tiền! Mà muốn được ngần ấy thì chỉ cần ký vào một lời thề trung thành với chính phủ Hợp Chủng Quốc, một lời thề nêu rõ là người ký đã luôn luôn ủng hộ chính phủ. Một trăm năm mươi ngàn đô la! Một lời dối trá vặt đổi lấy ngần ấy tiền! Chà, nàng không thể trách Xuelơn được. Lạy chúa lòng lành! Phải chăng vì thế mà Elich nói muốn đánh đến tróc da Xuelơn? Phải chăng vì thế mà bà con trong hạt định tẩy chay nó. Điên, tất cả bọn họ đều điên. Với ngần ấy số tiền có gì mà không làm được. Bất kỳ ai trong Hạt có khoản tiền như thế đều có thể làm được mọi thứ. Mà một lời nói dối vặt vãnh thế thì có quan trọng gì? Xét cho cùng, bất cứ khoản gì ta có thể moi được ở bọn Yanki đều là đồng tiền chính đáng, bất kêt moi bằng cách nào.
-“ Hôm qua, vào khoảng trưa, Asli và tôi đang chẻ cọc rào thì Xuelơn lấy chiếc xe này, dỗ ba cô lên và hai cho con ra tính không nói cho ai biết. Cô Meli mang máng đoán ra nguyên do, song cô chỉ thầm cầu nguyện cho nó có một cái gì xảy ra làm Xuelơn thay đổi ý kiến, cho nên cô không nói gì với bọn tôi. Cô hoàn toàn không hình dung nổi làm thế nào mà Xuelơn có thể thực hiện một điều như vậy.
“ Hôm nay, tôi mới được nghe biết đầu đuôi câu chuyện đã xảy ra. Cái tên hèn nhát Hiltơn ấy có đôi chút ảnh hưởng với bọn Xkelơuéc và bọn Cộng Hòa trên tỉnh và Xuelơn đã đồng ý chia cho chúng một phần – tôi không biết bao nhiêu –nếu chúng bao che chứng thực rằng ông là người gốc Ailen, rằng ông không chiến đấu trong quân đội, vân vân và vân vân, và ký vào những giấy tờ bảo lãnh. Còn ba cô chỉ việc tuyên thệ, ký vào giấy cam đoan và lập tức hồ sơ sẽ được gửi đi Oasinhtơn.
“ Thủ tục tuyên thệ làm rất nhanh, ông chẳng nói gì và mọi sự đều trôi chảy cho đến khi Xuelơn bảo ông ký giấy. Bấy giờ, ông già như bừng tỉnh một phút và lắc đầu. Theo tôi, đó không phải là ông hiểu ra ngọn ngành, mà chỉ vì ông không thích và Xuelơn xưa nay cũng không biết lựa chiều đối với ông. Thế, cái đó làm cho cô ấy suýt lên cơn thần kinh, sau biết bao công sức chạy vạy. Cô kéo ông ra khỏi sở, đẩy lên xe, đi ngược đi xuôi con đường mà trì triết rằng bà Ilơn đang khóc than dưới mồ về nỗi ông để cho các con phải khổ sở trong khi ông có thể lo được chu toàn. Nghe nói là ba cô cứ ngồi trong xe mà khóc như trẻ con như tất cả mọi lần ông nghe thấy nhắc đến tên bà. Mọi người trong thành phố đều trông thấy hai cha con và Elich Fônten đến tận nơi xem có chuyện gì, nhưng Xuelơn giở giọng thô bạo bảo cậu ấy đừng dây vào và cậu giận dữ bỏ đi.
“ Không biết ai gợi ý cho cô ấy, nhưng đến chiều cô kiếm đâu ra được một chai Branđi và đưa ông Âuherơ quay lại sở, rồi bắt đầu chuốc rượu cho ông. Xcarlét ạ, ở ấp Tara, một năm nay chúng tôi không có rượu tử tế, chỉ có chút vang đen cất bằng quả mâm xôi và vang dâu đo Đêixi nấu, mà ông Âuherơ thì không quen với thứ đó. Thế là ông say mèm và sau khi Xuelơn hết nói lý lại mè nheo suốt hai tiếng đồng hồ, ông đành nhượng bộ và bảo cô muốn gì ông cũng ký. Họ lại lôi bản ghi lời thề ra và dúng lúc ông sắp sửa đặt bút lên tờ giấy thì Xuelơn xẩy miệng làm hỏng hết cả. Cô ấy nói: “ Thôi, bây giờ, hẳn là hai nhà Xlattori và MơcIntôs sẽ không thể lên mặt được với chúng ta!” Cô biết đấy, Xcarlét, gia đình Xlattori đã làm đơn xin bồi thường một món tiền lớn về cái túp lều của họ bị bọn yanki đốt và nhờ chồng Emmi, Oasinhtơn đã trả cho họ,
“ Nghe Xuelơn nhắc đến những cái tên ấy, ba cô rướn thẳng người lên, bạnh vai ra và quắc mắt nhìn xoáy vào cô. Ông nói, mất hẳn vẻ ngây dại: “ Thế bọn Xlattori và MơcIntôs có ký cái như thế này không?” Xuelơn đâm cuống, lúng túng nói “ có “ rồi lại “ không “, thế là ông quát tướng lên: “ Nói ta nghe nào, cái tên trời đánh theo phái Oronj và cái tên cacheơ quỉ tha ma bắt có ký cái gì như thế này không?” Và cái tên Hiltơn cất giọng ngọt như mía lùi nói: “ Vâng, thưa ông, họ đã ký và đã được một đống tiền như ông sẽ được”.
“ Thế rồi ông già gầm lên như bò rống, Elich Fôten nói là cậu ấy đang ở tiệm rượu cuối phố cũng nghe thấy. Và ông nói bằng giọng Ailen đặc sệt: “ Thế các người tưởng rằng một người dòng Âuherơ ở ấp Tara mà lị đi theo con đàn bà bẩn thỉu của một tên giời đánh phái Orinj và một tên cáchcơ quỉ tha ma bắt ư?”. Rồi ông xé tờ giấy làm đôi, ném vào mặt Xuelơn và gầm lên: “ Mày không phải con gái của tao!” Mọi người chưa kịp “ Ồ “ lên tiếng nào, ông đã ra khỏi sở.
“ Elich kể rằng cậu trông thấy ông lao ra phố như một con bò tốt. Cậu ấy bảo lần đầu tiên kể từ khi mẹ cô mất, ông gòa như trở lại nguyên là mình như xưa. Bảo ông say loạng choạng chân nam đá chân siêu và chửi thề váng lên. Elich nói cậu chưa bao giờ thấy ai chửi thề ngon thế. Thấy con ngựa của Elich đứng đó, ông cứ leo lên tự nhiên chẳng cần hỏi han xin phép ai và hấp một cái, phóng đi, tung bụi mù đến ngạt thở, miệng không ngớt chửi thề.
“Thế, vào lúc mặt trời lặn, Asli và tôi ngồi ở thềm trước, nhìn xuôi đường cái, lo sốt ruột sốt gan. Cô Meli ở trên gác, nằm khóc trong giường, chẳng nói cho bọn tôi biết gì hết. Bỗng nhiên, bọn tôi nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập ở phía cuối đường, rồi tiếng ai hò la như trong một cuộc săn cáo vậy, và Asli nói: “ Thật quái lạ! Nghe cứ như ông Âuherơ cái thủa ông thường phóng ngựa sang đồn điền chúng tôi trước chiến tranh”.
“Thế rồi chúng tôi trông thấy ông ở mãi mé dưới cánh đồng cỏ. Hẳn ông đã nhảy qua hàng rào chỗ đó. Và ông phóng như điên lên đồi, hất hết cỡ giọng như bất cần gì trên đời. Tôi không biết là ba cô có cái giọng khỏe thế đấy. Ông hát bài “ Pegđi xe “, tay cầm mũ đạp vào mình ngựa và con ngựa phóng như điên. Lên gần đến đình, ông vẫn không hề ghìm cương và thấy ông sắp nhảy qua hàng rào, chúng tôi bật dậy, sợ chết khiếp. Thế rồi ông hét: “Nhìn này, Ilơn! Hãy xem tôi phốc qua cái hàng rào này!”. Nhưng đúng lúc đến sát hàng rào thì con ngựa dừng phắt , không chịu nhảy và ba cô, theo đà, bay vọt qua đầu nó. Ông cụ không đau đớn gì hết. Chúng tôi chạy tới thì ông đã chết rồi. Tôi đoán là ông bị gãy cổ”.
Uyl đợi một lát xem Xcarlét có nói gì không. Thấy nàng im lặng, anh bèn cầm dây cương. “ Đi, Sơmơn”, anh giục và con ngựa lại tiếp tục cất bước trên đường về nhà.
.......................................................
Thân gửi Thùy Chi, bản dịch này là của Dương Tường dịch, có khác với bản dịch của các bạn một chút, NT gửi lên sau Thùy Chi hiệu đính hộ, các tên nhân vật và địa danh là hơi khác, TC chịu khó sửa nha, từ các phần sau NT sẽ sửa tên theo mọi người, còn các địa danh do không theo từ đầu nên nhường cho TC chỉnh sửa đó:
Thân
Tiểu Nữ Tặc
Nếu bạn ủng hộ sự yên bình cho thuquan mong bạn hãy giúp chúng tôi viết dòng này vào chữ ký của bạn
Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên
★
★
★
★
★
0