📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Người tình tuyệt vời - Frank Slaughter 🔒

60 trả lời, 8.132 lượt xem — Trang 1 / 3
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:12:38conbo2>
Người tình tuyệt vời

Frank Slaughter

Nguyễn Lan Đồng dịch

Thể loại: Tiểu thuyết


Lời nói đầu

Truyện đã được đưa vào thư viện


Phần 1
Đất thánh

1


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
Uh.
Mình đang gõ chuyện này. Rất cám ơn vì sự giúp đỡ của bạn.
0
Cám ơn sự giúp sức của bạn HPVV với VNTQ.[:)]

Trích đoạn: hpvv2005

Uh.
Mình đang gõ chuyện này. Rất cám ơn vì sự giúp đỡ của bạn.


Truyện này bạn đánh máy hay lấy từ trang khác vậy? Mục này chỉ đăng truyện sưu tầm thôi, nếu bạn đánh máy thì mời vào đây http://vnthuquan.net/diendan/tt.aspx?forumid=107

Chúc bạn luôn vui hỉ.
***
0
Chào các bạn : CL, CB2 và hpvv2005 ,

Cảm ơn Hpvv gửi lên truyện nầy và cảm ơn CB2 duyệt lỗi đánh máy.

NH mạng phép xí xọn chút hén.

Trong khi duyệt lỗi đánh máy, nếu có thể để nguyên tên gốc (Vedan) sẽ thấy hay hơn là Vê-đăng hay Vê-dan.
Chỉ là chút ý kiến riêng.

Nếu CB2 duyệt lỗi cho truyện của Hpvv gõ, thì cho NH hay để nếu có dời bài nầy sang box đánh máy, CB2 sẽ có chức năng sửa để duyệt chính tả tiếp tục. Vì hiện nay có rất nhiều bài đánh máy từ thành viên, mà người duyệt lại lỗi thì rất hiếm...

Có gì thì CL và CB2 liên lạc với NH nhé.[;)] TIA.

Góp chút ý kiến, ý cò, chúc cả nhà làm việc vui vẻ. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-22 03:11:57conbo2>
Trong khi duyệt lỗi đánh máy, nếu có thể để nguyên tên gốc (Vedan) sẽ thấy hay hơn là Vê-đăng hay Vê-dan.


CB xin trả lời sis, về để nguyên tên như nguyên bản, CB thấy hay hơn, nhưng đó là người dịch đã chuyển tên như vậy, nên phải tôn trọng thôi, vì các tên riêng khác như Botticelli, Venise, Hypocrate... đều chuyển cả.

Nếu CB2 duyệt lỗi cho truyện của Hpvv gõ, thì cho NH hay để nếu có dời bài nầy sang box đánh máy, CB2 sẽ có chức năng sửa để duyệt chính tả tiếp tục. Vì hiện nay có rất nhiều bài đánh máy từ thành viên, mà người duyệt lại lỗi thì rất hiếm...


Về cái này CB xin nhận, xin cảm ơn sis và soeur Ly.

CB sẽ chuyển lại topic này về box Đánh máy





Bức tranh thần Vệ nữ của Botticelli

美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:19:20conbo2>
2


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:22:48conbo2>
3


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:25:46conbo2>
4



Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:31:37conbo2>
5



Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:33:09conbo2>
6



Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0


Chào đại tỷ, chào anh Cb2, chào bạn CL, chào bạn hpvv2005, chào cả nhà.

Trích đoạn: conbo2

CB xin trả lời sis, về để nguyên tên như nguyên bản, CB thấy hay hơn, nhưng đó là người dịch đã chuyển tên như vậy, nên phải tôn trọng thôi, vì các tên riêng khác như Botticelli, Venise, Hypocrate... đều chuyển cả.



Mt nghĩ anh CB2 nói có lý đấy đại tỷ à, vì tác phẩm này người dịch đã " mã hóa " sang tiếng việt mất rồi, nên chúng ta phải tôn trọng thôi tỷ à.

To hpvv2005 : Chào bạn, là một thành viên mới toanh của VNTQ nhưng bạn đã xung phong đánh máy một tác phẩm rất có giá trị cho TQ, chân thành cảm ơn bạn.

Mt có một số góp ý cho bạn, hy vọng bạn không phật ý, có gì bạn bỏ qua cho mình nhé :

Có phải bạn đang giữ cuốn " Người tình tuyệt vời " với bản dịch mới nhất đúng không?

Nếu vậy thì tác phẩm này mở đầu không phải là " Lời nói đầu " mà là " Về Phrăng Xlôtơ " sau đó đến một bài nữa rồi mới đến Lời tác giả thì phải.
Bởi vì rất đơn giản, Mt cũng giống bạn : Mt cũng đang cầm " Người tình tuyệt vời " do Nguyễn Lan Đồng làm dịch giả.
Nhưng bạn đã đánh máy rồi nên thôi vậy, và bạn cũng chú ý giùm mấy cái chú thích nữa nhé.
Mt nhớ không lầm thì trong PHẦN I với 1 có chú thích mà [8|]

Vì đây là lần đầu tiên đánh máy cho TQ nên tất nhiên có những cái mới mẻ, Mt hy vọng những lần đánh máy sau bạn sẽ nhớ cái.... dàn bài dưới đây :

Người tình tuyệt vời
Tác giả : Frank Slaughter
Người dịch : Nguyễn Lan Đồng
Thể loại : truyện dài
Nguồn : hpvv2005.


Chúc vui cho bạn và chúc bạn hoàn thành tốt công việc đánh máy của mình.
Thân ái : Mt84.

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:46:46conbo2>
7



Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-10 12:50:03conbo2>
8


Truyện đã được đưa vào thư viện


9

Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
Hỏi bạn một chút, nhân vật Vedan được phiên âm là Vêdan hay Vêđan vậy, để còn sửa cho thống nhất. Hiện CB đang để là Vêđan
美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

0
Chào hpvv2005.
Mình đọc qua qua truyện Người tình tuyệt vời thấy truyện hay lắm. Truyện có bao nhiêu chương vậy? Còn dài nữa không? Mình có thể giúp đỡ gì không?
Thân
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 04:53:08conbo2>
10


Truyện đã được đưa vào thư viện


11


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-14 04:58:29conbo2>
12


Truyện đã được đưa vào thư viện


13


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 08:05:29conbo2>
14

Truyện đã được đưa vào thư viện

15


Truyện đã được đưa vào thư viện



Chú thích phần I:
(1)Pađoue: một tỉnh của nước Ý
(2)Claude Galien (131-201) thầy thuốc và triết gia. Học thuyết của ông và của Arixtốt ngự trị trong ngành y đến tận giữa thế kỷ XVII
(3)Cardan (1501-1576) thầy thuốc, nhà toán học và triết gia Ý.
(4)Cathay: tên nước Trung Hoa khi xưa.
(5)Rôme: La Mã
(6)Thuộc dòng Thánh Dominique
(7)Biển nhỏ thuộc Địa Trung Hải, ở giữa bán đảo Ý và Bancăng
(8)Hippocrate: Thầy thuốc nổi danh thời cổ đại. Aristote: Triết gia, thầy thuốc thời cổ đại.
(9)Cardan, đọc theo tiếng Ý
(10)Aurus Cernelius Celsus: nhà văn La Mã, môn đồ của Hippocrate, nổi danh vào năm thứ 50 sau Công nguyên, viết nhiều sách về y học. Ông được gọi là nhà hùng biện về y học (T.G)
(11)Jésuits: tu sĩ dòng Tên
(12)Pinte: dung tích của một loại hũ đong rượu xưa kia, bằng 0,931
(13)Misen Xécvê, Misen Xecvêtut hay Mighen Xecvêtut đều là một, gọi tên theo tiếng Pháp hay tiếng Ý.
(14)Cách gọi thân mật tên Ăngtôniô. Ăngtoan được gọi bằng những tên sau: Ăngtôniô, Tôniô, và Xécvê, Xecvêtut trong trường hợp xã giao.
(15)Ptôlémêe: nhà thiên văn học, toán học, địa lý học thế kỷ II
(16)Kinh cầu Thánh Mẹ
(17)Tiền vàng
(18)Tên gọi thân mật của Luxia


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 08:09:39conbo2>
Phần II
Buổi hành lễ đen


1

Truyện đã được đưa vào thư viện

2

Truyện đã được đưa vào thư viện


3

Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 08:12:19conbo2>
4

Truyện đã được đưa vào thư viện


5

Truyện đã được đưa vào thư viện


6

Truyện đã được đưa vào thư viện


7

Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-20 08:14:31conbo2>
8

Truyện đã được đưa vào thư viện


9

Truyện đã được đưa vào thư viện


10

Truyện đã được đưa vào thư viện


11

Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-31 06:17:36Chuột lắc>
12


Với sự hướng dẫn của Anhôlô, Ăngtoan tiến bộ rất nhanh và không bao lâu anh trở thành nhà thôi miên thành thạo. Người dạy anh tỏ ra lễ độ, lịch thiệp, ân cần, tuy vậy thỉnh thoảng anh vẫn có cảm giác – tuy không rõ rằng nhưng cứ lặp lại - rằng có một sự bí mật gì đó nấp sau bộ mặt đăm

Truyện đã được CB đưa vào thư viện.
Cảm ơn sự góp sức của bạn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-31 06:19:14Chuột lắc>
13



CHÚ THÍCH:
1) Ibn Sina Avicenne (980-1037) thầy thuốc Ấn Độ nổi danh (T.G).
2) Cardenax hay Cacdan: nhà vật lý, toán học, triết gia Ý (1501-1576) (T.G).
3) Mađrit: thủ đô Tây Ban Nha.
4) De Atna: thơ tiếng La Tinh nói về nguyên thân thực sự của núi lửa.
5) Pietrô Bembô (1479-1547), giáo chủ và nhà bác học.
6) Tuần hoàn máu qua phổi.
7) Bologne (ở nước Đức).
8) Ảo thuật đen: Chỉ loại ảo thuật có tính huyền hoặc, ma quỷ, hoặc cầu gọi ma quỷ.
9) Clara, Clarixia: cách gọi thân mật Cơlarit.


Truyện đã được CB đưa vào thư viện.
Cảm ơn sự góp sức của bạn


Giá trị cuộc sống nằm ở chỗ khi sinh ra bạn khóc trong khi mọi người cười, còn khi mất đi bạn cười còn mọi người thì khóc
0
bạn nào hào phóng sửa giùm chính tả nhé, mấy chương rồi chưa có người sửa, thanks
Giá trị cuộc sống nằm ở chỗ khi sinh ra bạn khóc trong khi mọi người cười, còn khi mất đi bạn cười còn mọi người thì khóc
0
Trích đoạn: mr_know_it_all_zell

bạn nào hào phóng sửa giùm chính tả nhé, mấy chương rồi chưa có người sửa, thanks


CB đang đưa truyện này vào thư viện, sửa chính tả và đưa vào luôn, do vậy phần nào đưa vào rồi là đã được sửa chính tả, bạn yên tâm nhé.

Chúc bạn sớm hoàn thành tác phẩm này (mà tốc độ gõ của bạn nhanh thật đó [:D], sửa chính tả không kịp)
美しいマウス, あなたを愛している
-------------------------------------------
Con bò là ai, con bò là ta
Học hành biếng nhác thành ra con bò

0
Cảm ơn Conbo2 nhé. Mình đã thấy các phần đầu đang được đưa vào thư viện
Sau chuyện này bọn mình định post chuyện khác, định nhờ conbo2 sửa chữa lỗi chính tả luôn hộ nhé.
Rất cám ơn.
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-31 06:21:54Chuột lắc>
Phần III
Thầy thuốc riêng của Hoàng hậu

1


Truyện đã được CB đưa vào thư viện.
Cảm ơn sự góp sức của bạn


2


Truyện đã được CB đưa vào thư viện.
Cảm ơn sự góp sức của bạn

0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-05-31 06:25:05Chuột lắc>
4


nói lộ với anh ta là tôi yêu anh ta chứ?
- Trong thời gian ấy, cô và Ăngtoan nhảy múa như những con rối ở đầu một sợi dây! – Giăng xác nhận.
- Gần giống như thế
- Tôi sẽ không để lộ điều bí mật của cô, - anh mỉm cười vui vẻ hứa. – Hơn nữa, tôi rất thích xem trò múa rối.

Truyện đã được CB đưa vào thư viện.
Cảm ơn sự góp sức của bạn
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-08 04:50:51conbo2>
5

Truyện đã được đưa vào thư viện


6


Truyện đã được đưa vào thư viện


Cảm ơn sự đóng góp của bạn - CB




0
7


Đi chưa được năm chục bước anh sững lại. Phía sau anh, Luxia đang gọi anh giọng lo lắng và thất vọng. Khung cửa nhỏ đang mở và cô đang bám vào cánh cửa. Khi Ăngtoan trở lại gần cô, anh thấy mặt cô không còn một giọt máu. Cô lảo đảo chực ngã, anh phải nắm cánh tay cô đỡ lại.
- Có việc gì thế? Tôi có thể làm gì giúp cô?
- Vào nhanh lên…một việc kinh khủng và ghê sợ vừa xảy ra…
Ăngtoan bước qua cửa và nghe tiếng Luxia khoá cửa cẩn thận. Một người đàn bà bé nhỏ hơn nhưng nhiều tuổi hơn Luxia đang đứng trên con đường nhỏ, vặn hai tay vào nhau khóc nức nở, rõ ràng là cô ta đang cơn sợ hãi nên bối rối không nói nên lời.
- Chị Maria dơ Paredet, - Luxia nói một cách vội vã, - đây là bác sĩ Ăngtôniô Xecvêtut.
Ăngtôniô cúi chào. Người đàn bà cũng gật đầu chào như máy nhưng không ngừng rên rỉ. Luxia lại vội hỏi tiếp:
- Ông ấy đâu?
- Ở trong nhà mùa hè.
Người đàn bà chỉ phía hoàng cung trong bóng đêm, toà nhà hình đen thẫm và các góc cạnh nổi lên như vẽ.
- Đi lối này, Tôniô.
Cô cầm tay anh và dẫn anh đi nhanh theo lối đi rải sỏi vòng vèo giữa đám cây. Maria Paredet đi lon lon sau họ tiếp tục than thở, vừa nói liên miên vừa nức nở:
- Ông ta đợi cô về, Luxia. Họ ra hiệu và ông ấy tin tưởng nên đã mở cửa cho họ. Thế là họ đâm ông ấy…
Trong gian nhà nhỏ, người đàn ông nằm trên đất tắm mình trong một vũng máu to. Ăngtoan đi nhanh lại phía ông, lắng nghe nhiều hơn nhìn. Tại anh đã được báo động bởi tiếng khò khè đưa lên ngực bị thương, một thứ tiếng đe doạ, nghe vừa như tiếng rít gió vừa như vừa tiếng sôi lục bục. Thứ tiếng ấy trước đây anh mới chỉ nghe thấy một lần nhưng rồi không bao giờ quên được, nghe thấy trong một ngày nào đó ở Pađu, khi một nhà quý tộc bị đâm thủng ngực trong cuộc chiên đấu kiếm và chết ngay trước mắt anh sau mấy phút mà anh không kịp làm gì để cứu chữa.
Một vết thương hở ở ngực rồi! Người thầy thuốc rất cần sự nhạy bén đặc biệt và Tôniô lại nhạy bén ở mức rất cao làm anh có thể chẩn đoán tức thì và không sai. Chẩn đoán như vậy có nghĩa là tuyên bố một án tử hình.
Rất nhanh, Ăngtoan quỳ xuống cạnh người bị thương và xé lụa chiếc áo chẽn.
- Soi đèn gần lại đây! – Anh ra lệnh cho người hầu đang cầm đèn trong những ngón tay run run vì sợ, mặt tái xanh và trán ướt mồ hôi.
- Có ngay, thưa ông. – Anh ta trả lời trong hơi thở. Nhưng trông thấy những vũng máu đỏ thẫm, anh ta vội giãn ra, Luxia nóng nảy giằng lấy đèn giơ cao trên bộ ngực đẫm máu của người hấp hối. Vì đúng là Tôniô đang cứu chữa cho một người hấp hối và anh cố gắng một cách tuyệt vọng.
Bằng mảnh vải xé ở áo sơ mi, Ăngtoan làm một miếng gạc mềm và bắt đầu thấm máu. Vết thương hình tam giác rất nhỏ, do dao nhọn hay một lưỡi kiếm rất mỏng đâm, đã lộ rõ vì bọt sủi và tiếng rít nổi lên theo nhịp thở của nạn nhân.
Không để mất một giây, Ăngtôniô thấm sạch máu đang chảy tràn ra lẫn những bọt đáng sợ ở miệng vết thương. Trong khoảnh khắc, bột ngừng sủi, nhưng rồi lại sủi lên ngay khi nhấc miếng gạc ra. Răng nghiến lại, cơ bắp như căng ra, Ăngtoan bắt đầu lại, anh lấy gạc lụa lau vết thương và chợt hiểu rõ: thứ nút này đã làm ngừng lại trong giây lát cả hơi thở thoát ra vì máu chảy từ vết thương. Những dòng chữ của Angbroadơ Parê như viết bằng lửa sáng lên trước mắt anh…một trường hợp tương tự trường hợp này…nhà ngoại khoa Pháp đảm bảo rằng ông đã cứu sống một nhà quý tộc Pháp bị một nhát dao vào giữa ngực…Chỉ bằng cách đặt gạc lên vết thương và tạo một sức ép liên tục…
- Nhanh lên! – Anh thở gấp – Tìm mấy miếng vải dài để băng lại. Nhanh lên nào, trời ơi, không thể chậm một giây đâu.
Vừa nói anh vừa xé một mảnh khác ở áo sơ mi của anh, khéo léo gập lại thành một miếng gạc và đặt sát vào vết thương.
Tiếng không khí thổi ra ngừng lại ngay lập tức và người thầy thuốc đã giữ chặt miếng gạc tại chỗ. Anh nghĩ rằng nếu máu chảy bên trong không quá mạnh (trí não anh cố tập hợp lại lý thuyết và các phương pháp), có lẽ anh có thể cứu sống được người này. Có thể là một nhân vật quan trọng.
Luxia sau khi đưa đèn cho người hầu, đã đi sâu vào trong bóng tôi ở gần cửa nhà mùa hè. Ăngtoan thoáng thấy rất nhanh ánh lụa trắng và da trắng, anh hiểu rằng cô gái đã cởi chiếc váy lót bên trong. Bước qua vòng lụa trắng rơi dưới chân, cô nhặt lên và nhanh tay xé ra.
- Cái này được không? – cô hỏi nhỏ và giơ ra cho anh một dải vải rộng bằng bàn tay và dài đến hai ba thước.
- Tốt lắm! Nhưng có thể cần nhiều hơn thế.
- Dễ thôi. Chị Maria sẽ chuẩn bị cho mấy dải khác.
Ăngtoan đã gấp một mảnh sơ mi khác ép lên trên miếng trước để củng cố thêm.
- Bây giờ cô sắp phải giúp tôi một tay, - anh nói với cô. - Sẽ phải lật nghiêng người bị thương để xem vết thương có xuyên ra phía sau không?
Tay của Tôniô vẫn áp lên miếng gạc, cô thiếu nữ phải nâng người bị thương lên. Ông ta mảnh khảnh và không nặng. Hai người hợp sức đặt ông ta nằm nghiêng và Luxia xem xét phía lưng:
- Không có vết thương nào khác, - cô nói.
- Nếu vậy là dao găm hay dao nhọn nhỏ lưỡi, Nếu kiếm thì đã đâm suốt người.
- Dao nhọn đấy, - Maria xác nhận. – Tôi trông thấy rõ.
Luxia đặt tay cô lên tay người bác sĩ trẻ, anh rút tay ra, tay cô áp vào miếng gạc. Vai Luxia kề sát vai Tôniô, anh cảm thấy cô thoáng rùng mình khi máu ấm thấm vào gạc rỉ qua ngón tay cô. Nhưng cô trấn tĩnh lại ngay. Chị Maria vẫn rền rĩ và tiếp tục xé hết chiếc váy lót thành một chồng vải băng để ở giữa hai người.
Người hầu đã qua cơn sợ hãi có thể giúp cô gái nâng vai người bị thương lên. Bằng những động tác nhẹ nhàng và chính xác, Ăngtoan lấy băng quấn quanh ngực ông ta, chú ý giữ chặt miếng gạc đúng vết thương, mỗi vòng anh lại quấn chờm qua mép vòng trước để khỏi tuột, điều đó rất quan trọng. Quấn xong anh cài bằng chiếc ghim cài áo Luxia đưa cho rồi anh nhẹ nhàng, từ từ, đặt cái cơ thể bất động ấy nằm xuống gạch đá hoa và lấy áo khoác của Luxia đắp lên. Khi anh tìm mạch, mạch còn nhưng yếu hơn trước khi anh cấp cứu, như thế cũng đã là điều phấn khởi rồi.
- Chúng ta đã làm cho ông ấy tất cả những gì có thể làm được trong lúc này, - Ăngtoan nói khẽ. – Nhưng cần phải chuyển ông ấy vào một căn phòng thực ấm áp.
- Chị Maria, hãy đem theo người hầu đi báo với Đức Hoàng Hậu rằng Đôn Pêđrô bị đâm và chúng ta cần người giúp đỡ để đem ông ấy vào lâu đài.
Maria làm theo ngay, hai người ở lại chỉ còn có việc theo dõi và chờ đợi.
- Cô dũng cảm lắm, - Ăngtôniô nói. – Không có cô giúp, chắc rằng tôi không thể cứu được ông ấy.
- Anh muốn nói là ông ấy sẽ sống?
- Bây giờ thì đã có một chút may mắn…Tên ông ấy là gì?
- Đôn Pêđrô y Ruit, hầu tước Đơ Grigianva.
Tên ấy không có ý nghĩa gì đối với người bác sĩ trẻ, mặt anh lộ rõ như thế, cô cho rằng cần cụ thể hơn.
- Đây là một dòng họ lâu đời ở Tây Ban Nha và ông ấy là một chiến sĩ dũng cảm.
- Vì sao người ta lại đâm ông ấy?.
- Nhiều người ghét ông ấy vì…(cô lưỡng lự rồi nói tiếp)…vì Hoàng hậu rất yêu ông ấy…
- Ông ấy là tình nhân của Người sao?
- Nếu thế thì đã làm sao? – cô bực tức thốt lên. – Ông ấy tốt, rộng lượng và cao quý. Ông ấy yêu đất nước mình nồng nhiệt hơn những kẻ muốn ông ấy chết.
- Tôi không hề có ý chỉ trích, - Ăngtoan cãi. – Nhưng nếu ông ấy hoàn toàn như cô nói thì tại sao có nhiều kẻ thâm thù theo đuổi để giết ông ta?
- Ồ, đây là một chuyện dài dòng, - cô nóng nảy nói. – Sau này anh sẽ biết.
Họ chờ đợi trong căn phòng yên lặng chỉ có tiếng thở khò khè của bá tước. Một lúc lâu sau Tôniô mới dám hỏi, tim anh hồi hộp:
- Cô Luxia! Khi tối tôi nhầm chăng? Tôi rất mong là mình lầm! Làm thế nào để cô tha lỗi cho tôi đây?
Hai má tái xanh của Luxia đỏ ửng lên trong khi cô khinh khỉnh trả lời:
- Anh cũng lầm à? Anh vốn tin tưởng ở mình lắm kia mà?
- Xin cô hiểu cho tôi. – anh năn nỉ.
- Tôi hiểu rằng anh có ý nghĩ xấu và tư tưởng xấu. Đấy, tồi thừa nhận ngay điều ấy mà không cần tranh cãi, ông bác sĩ ạ.
Cô ta lại nói giọng khinh miệt. Anh khúm núm khẽ nói:
- Tôi làm sao có thể biết được, ngờ tới được?
- Chỉ cần anh hiểu biết tôi. Nhưng thôi, đủ rồi. Chúng ta không nói thêm nữa, vì ý kiến của anh không quan trọng mấy đối với tôi, ông tu sĩ non choẹt ạ.
Gian phòng lại lặng lẽ. Có ánh đèn từ phía cung điện đến gần và cô Maria xuất hiện, theo sau có bốn người hầu khiêng một chiếc giường cáng. Theo cách hướng dẫn của người bác sĩ trẻ, họ đặt người hấp hối lên đấy. Ăngtôniô đi bên cạnh đỡ cáng để phòng trong bóng tối có sự va vấp gì làm lắc mạnh người bệnh hoặc tệ hơn nữa là làm tuột băng ra.
Đám người ủ rũ ấy tiến vào cung bằng một cửa bí mật rồi đến một gian nhà hai buồng, nhỏ nhưng đồ đạc sang trọng và bày biện lịch sự. trong lúc Ăngtôniô bận chuyển Đôn Pêđrô lên giường, một thiếu phụ tóc đen vội vã bước vào, mấy người phụ nữ cúi chào kính cẩn, Ăngtôniô đoán đó là Hoàng hậu và anh quỳ một gối xuống.
- Tâu Hoàng hậu, đây là bác sĩ Ăngtôniô Xecvêtut, bác sĩ riêng của chú tôi, - Luxia khẽ nói. – Ông áy vừa ở Bacxơlon đến ngày hôm nay và may mắn là ông ấy ở gần đây.
Vị nữ hoàng trẻ tuổi duyên dáng gật đầu chào rồi chạy đến giường, lo lắng cúi xuống người bị thương. Ông ta có lẽ nhiều hơn Hoàng hậu khoảng mười tuổi, Ăngtoan nghĩ như vậy vì anh đã đủ thì giờ ngắm kỹ người bệnh. Luxia nói đúng: dòng dõi và trí tuệ đã in rõ nét trên hai gò má cao, vầng trán đều đặn.
Hoàng hậu nén khóc và ngước cặp mắt đen cầu khẩn nhìn Ăngtoan. Khi đã trấn tĩnh được xúc động, Hoàng hậu nói:
- Ông ấy không sắp….
Nhưng không thể nói hơn được, nước mắt làm bà nghẹn ngào.
- Tâu Hoàng hậu, ông ấy bị thương nặng, - anh trả lời. Nhưng tôi đã chặn lại tai biến cấp thời.
- Ông ấy bị thương ở chỗ nào?
- Tâu Hoàng hậu, ở giữa ngực. Vào giữa phổi.
- Có nghiêm trọng không?
- Vô cùng nghiêm trọng, tâu Hoàng hậu. Những vết thương như thế này ít khi khỏi được bằng cách chữa thông thường. Chiều nay tôi đã áp dụng một cách băng mới đã được một bác sĩ người Pháp Angbroadơ Parê thực nghiệm và thuyết trình lại.
- Ồ! Tôi biết bác sĩ Parê, - Hoàng hậu hấp tấp nói một cách sung sướng và bỗng nhiên đầy hy vọng. – Ông ấy là một thầy thuốc nổi danh.
- Thưa Hoàng hậu đúng như thế. Bằng phương pháp riêng của mình, ông ấy đã chữa khỏi nhiều trường hợp như thế này.
Bộ mặt trẻ và đựp của Hoàng hậu giảm bớt lo âu.
- Tạ ơn Chúa đã run rủi cho ông ở đây, bác sĩ Ăngtôniô ạ. Tôi tin chắc rằng không một thầy thuốc Tây Ban Nha nào biết cách chữa này. Ông có thể ở đây với ông ấy được không?
Ăngtôniô kính trọng khẽ đặt môi vào bàn tay chìa ra cho anh.
- Xin vâng, nếu Hoàng hậu muốn như vậy. Nhưng Hoàng hậu có ưng để cho một thầy thuốc riêng của cung đình khám thêm cho ông ấy không?
- Bác sĩ Vêdan là thầy thuốc tốt nhất của chúng tôi,- bà tư lự nói. – Ông ấy đã cứu sống Hoàng tử mấy năm trước đây. Hiện nay ông ấy đi vắng. Ông ấy đi cùng với Vua.
- Có thể cử người khác được không ạ?
Khôn ngoan và thận trọng, anh muốn chia phần trách nhiệm về tính mệnh của một nhân vật quan trọng như hầu tước Đơ Grigianva với một thầy thuốc khác.
Luxia nói:
- Thưa Hoàng hậu, bác sĩ Ăngtoan Xecvêtut được đánh giá cao ở đại học đường Pađu. Ông ấy đã là giáo sư ở đấy và hiện nay vẫn là giáo sư.
Mắt Hoàng hậu sáng lên:
- Nếu thế thì không cần người nào khác nữa.
Bà đau đớn nhìn người bị thương một lần nữa và rời khỏi phòng. Maria và những người hầu đi theo bà. Chỉ còn Luxia và Ăngtôniô ở lại với hầu tước.
- Cảm ơn cô đã nhiệt tình khen ngợi tôi như vậy, - Ăngtôniô tỏ vẻ biết ơn.
- Ồ! Đừng cảm ơn tôi. Mọi người đều đồng ý với nhau một điểm, chỉ có một điểm thôi, bác sĩ Ăngtoan ạ: anh rất có tài trong nghề nghiệp của anh, - cô xấc xược trả lời.
Ăngtoan mỉm cười gượng gạo:
- Nếu tôi không may mắn được bác sĩ Đuyvan chữa cho, tôi sẽ không bao giờ có trong tay các luận văn của Angbroađơ Parê, cũng không bao giờ được đọc đến.
- Và Angbroađơ Parê có lẽ cũng không sống được chăng?
- E rằng như thế.
- Lạ nhỉ. Thế mà khi anh chữa cho bác Mariô của tôi ở tu viện Pađu, tôi có cảm giác là anh đã biết tất cả những điều cần hiểu biết trong ngành y.
- Thưa cô, tôi đã đi được một chặng đường dài từ khi ấy đến nay. Cũng như cô thôi, là cận thần và người tin cẩn của Hoàng hậu Tây Ban Nha là một vinh dự lớn. Cũng là một vinh dự nguy hiểm.
- Nguy hiểm à? Tại sao thế?
- Cô chưa bao giờ nghĩ rằng những người đã đâm Đôn Pêđrô rất có thể thủ tiêu cô hay sao?
Mặt cô tái đi:
- Không, tôi chưa bao giờ nghĩ như thế! – cô khẽ nói.
- Vậy sao, họ vẫn còn đây kia mà?
- Tôi…tôi không tin…- cô thong thả nói. – Nhưng họ cũng vẫn có thể…
Bỗng nhiên trông cô rất non nớt, rất mỏng manh và không có gì che chở, Ăngtôniô hiểu rất rõ rằng chính vì tuổi trẻ này, vì nhiệt tình và sự thiếu từng trải nàh mà cô đã tham gia vào câu chuyện nguy hiểm kia. Tham gia một cách vô ý thức. Bây giờ anh đã chắc chắn rằng việc Luxia có mặt ở quán ăn tối hôm nay không có gì liên quan đến việc hẹn hò tình tự, ý nghĩ này làm anh tràn ngập hạnh phúc mà không cần phân tích nguyên nhân.
- Hoàng hậu còn trẻ quá nhỉ! – Anh nói - Gần như một thiếu nữ…
Mắt của Luxia sáng lóng lánh:
- Người thật tuyệt vời! Tôi có thể đổi mọi thứ trên đời để đảm bảo được hạnh phúc cho người. – Cô đặt bàn tay nóng bừng lên tay Tôniô. – Tôniô, chính vì thế mà cần phải cứu cho được Đôn Pêđrô bằng bất cứ giá nào. Họ là tất cả đối với nhau.
- Nếu thế thì cô nên nằm trên đi văng này và nghỉ đi một lát, - anh mỉm cười khuyên cô. - Một trong hai chúng ta cần luôn ở bên cạnh ông ta. Chúng ta sẽ luân phiên nhau để gác cho chu đáo.
Cô ngoan ngoãn gật đầu:
- Đúng là tôi cũng mệt quá. Với những xúc động như chiều hôm nay…
Cô nằm xuống đi văng. Trong một căn phòng nhỏ mở cửa sang phòng ngủ, Ăngtoan trông thấy một tấm chăn thêu phù hiệu hoàng gia Pháp, anh đoán rằng họ đang ở trong những căn phòng của Hoàng hậu. Khi anh phủ tấm chăn lên người Luxia, cô đã gần ngủ hẳn nhưng cô mở mắt và nói giọng ngái ngủ:
- Ăngtôniô…
- Gì thế, Luxia?
- Hồi tối… không phải như anh đã tưởng đâu…
- Tôi đã hiểu rồi, - anh âu yếm nói. - Một ngày nào đó cô có thể tha thứ cho tôi vì sự chậm hiểu của tôi không?
Cô không trả lời và khẽ thở dài như một đứa trẻ nhỏ, Tôniô biết rằng cô đã ngủ.
0
«« « 1 2 3 » »»