📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Nén nhang dâng Thầy

3 trả lời, 1.158 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-27 08:06:43lê huy>
* Kính tưởng nhớ Thầy Lương Trọng Minh.
Huyền Nhung


Năm-mươi-lăm mùa xuân đã trôi qua đời tôi, nhưng chỉ có mùa xuân hai-ngàn-lẻ-sáu này là có ý nghĩa thật sự đối với tôi mà thôi. Chưa bao giờ tôi nghĩ là mình có thể bỏ ra một số tiền để rủ các bạn cùng tôi đi từ Nam ra Trung thắp nhang cho Thầy tôi; thế mà tôi đã làm được. Vì chính bản thân tôi rất nghèo, chưa có nhà chưa có xe, chỉ đi làm công thôi. Vậy mà tôi cũng cố gắng dành dụm được chút ít tiền để về quê hương và ra Đà Nẵng thăm gia đình Thầy, thắp ba nén nhang thơm cho Thầy Cô cùng các em.

Tôi đã học được chữ “Thương”. Vâng, chỉ có tình thương mới bỏ qua được những giận hờn, những mâu thuẫn, mới có được đức tính hy sinh, mới có lòng vị tha và nối được vòng tay nhân ái bao la giữa chúng ta với nhau mà thôi. Thầy ơi! Nơi an nghỉ của Thầy chúng em chưa đến được vì hôm ấy trời mưa lớn quá; mà Quế Sơn -- nơi Thầy nằm -- lại cách xa thành phố chừng ba tiếng đồng hồ lái xe. Nhưng em và các bạn cũng cố gắng đến thăm gia đình Thầy nơi căn nhà nhỏ, có vài chậu kiểng trước sân, nằm khuất mình trong con hẽm cụt tĩnh mịch hiền hòa. Trong nhà bày biện gọn ghẽ khiêm nhường, thật đúng với mẫu người của một Nhà Thơ khiêm tốn. Chúng em khá đông, tuy không đủ ghế ngồi với cái bàn nhỏ, nhưng chúng em cũng quây quần được chung quanh nơi bàn thờ Thầy Cô cùng ba em nhỏ (Cô cùng các em đã chết chung với nhau trong chuyến vượt biên năm nào). Thầy vẫn sống đơn lẻ cho đến ngày nhắm mắt. Chúng em xin kính phục Thầy.

Chúng tôi không hỏi han được gì nhiều vì Oanh -- trưởng nữ may mắn còn sống sót của Thầy -- chỉ xin nghỉ được có mười-lăm phút trong giờ làm việc để về đón tiếp chúng tôi. Xin chân thành cám ơn Oanh rất nhiều vì đã tạo điều kiện cho chúng tôi thắp được ba nén nhang trên bàn thờ Thầy Cô và các em. Trời ơi! Biết nói sao lúc ấy! Tay tôi run run với ba nén nhang và nước mắt trào ra. Tim đập mạnh, tôi cảm thấy buốt giá toàn thân. Mím chặt môi để khỏi bật ra tiếng nấc, tôi thầm khấn vái cho Thầy Cô cùng các em luôn được siêu thoát nơi miền cực lạc. Chúng tôi trao cho Oanh một ít tiền mọn để lo nhang khói cho Thầy Cô cùng các em. Oanh cám ơn nhưng từ chối, không nhận. Chúng tôi phải trình bày và cố thuyết phục lâu lắm với Oanh rằng, đây là tấm lòng thành của chúng tôi -- những học trò cũ của Thầy từ phương xa, rất xa và lâu lắm mới cùng về đây thăm viếng Thầy Cô và gia quyến. Oanh -- với đôi tay mảnh khảnh -- run run đón nhận tấm lòng thành của chúng tôi mà nước mắt ràn rụa, môi mấp máy nói lên lời cám ơn chân thành từ đáy lòng mình. Chúng tôi vô cùng xúc động, chẳng nói thêm được lời nào nữa và cùng khóc với Oanh.

Thế là hết một đời người. Thầy tôi đã trở về với cát bụi nơi miền đất quê nhà – nơi Thầy đã sinh ra, lớn lên và sống trọn đời với rất nhiều kỷ niệm buồn vui cùng gia đình, bạn bè và học trò của mình. Tôi nhớ lắm bài hát “Về đâu mái tóc người thương” mà Thầy rất thích, vì Thầy đã tâm sự với chúng tôi rất nhiều về những kỷ niệm của Thầy với bài hát này. Thầy còn dạy chúng tôi làm thơ. Thơ Thầy không nóng bỏng bay nhanh vào lòng người, mà thơ Thầy lúc nào cũng như làn gió nhẹ thoang thoảng -- nhẹ như mơ mà âm ỉ -- luôn hợp với tâm trạng và tâm hồn của ta. Biết nói sao đây, tôi luôn kính nhớ Thầy mãi mãi! Lời Thầy vẫn còn văng vẳng trong tôi. Vâng, Thầy nói đúng: “Người già thường nhớ về dĩ vãng. Tuổi trẻ lại hướng đến tương lai”. Chúng em đã bắt đầu luống tuổi rồi, Thầy ơi! Chỉ đứng trên bục giảng tám năm trong cái thời “giải phóng đói” ấy, em không cầm cự được như Thầy, nên em đã bỏ dạy và tìm phương cách sống khác.

Thầy đã ra đi, để lại cho chúng tôi nỗi nhớ nhung muôn vàn. Thật nuối tiếc khi tôi hay tin Thầy phải chịu đựng một cuộc sống với bệnh đau tim trầm trọng quá trễ. Dẫu sao, nước mắt cũng làm cho chúng tôi được vơi bớt nỗi niềm. Mong sao thời gian vẫn là liều thuốc bổ …Nhưng chắc chắn là chúng tôi không thể nào quên được Thầy Lương Trọng Minh -- một Vị Thầy khả kính, tài hoa, khiêm tốn và hiền hòa. Thầy là hình ảnh của một Nhà Thơ, một Vị Thầy dễ mến luôn hiện hữu trong tâm trí của chúng tôi, không bao giờ quên được. Tôi viết bài này trong ngày giáp năm khi Thầy nằm xuống – ngày Chín tháng Tư năm Hai-ngàn-lẻ-sáu. Và cũng xin cám ơn anh tôi đã gọi phone mà nhắc tôi về ngày tháng giáp năm này. “Anh ơi, em vẫn nhớ đến ngày này đấy chứ! Anh thấy em chưa quên và lẫn theo tuổi già, phải không! Anh à, em đã học rất nhiều Thầy, nhưng Thầy Lương Trọng Minh -- dạy văn và thơ – là em thích nhất. Hơn nữa, Thầy có nếp sống bề ngoài rất giản dị, nhưng nếp sống nội tâm thật là mãnh liệt. Anh biết không, Cô và ba người con đi vượt biên, bị mất tích. Nếu em bị cú “sốc” như thế, em có thể phát điên lên được hoặc không còn sống nữa rồi. Vậy mà Thầy vẫn điềm nhiên sống, vẫn đi dạy và làm thơ. Hỏi có đáng phục không!?” -- “Hơn thế nữa, Thầy chẳng bước thêm một bước nào nữa, mà chỉ sống một mình trong căn nhà nhỏ thật cô quạnh đìu hiu. Ôi, Thầy em! Biết nói sao đây anh hở!? Em xúc cảm đến miên man. Giống như anh, anh vẫn thường nhớ đến Thầy mình – “một Vị Thầy Khả Kính và cũng là một Chiến Sĩ Bình Dị”, phải không! À, Thầy anh tên gì em quên rồi. Anh đừng buồn, hãy nhắc lại giùm em một tí, nhe anh!”.

Thưa Thầy, em xin gởi Thầy bài thơ này nữa mới được:

Lẻ năm ngày chín tháng tư,
gởi Thầy bao nỗi tiếc thương không vời.
Lòng thành em thắp nén nhang,
hướng về đất Việt quê nhà Thầy Cô.
Hương hồn đất ấm Thầy yên,
Đường trần em luống nhớ công ơn Thầy.


Cầu xin hương hồn Thầy Cô cùng các em luôn được siêu thoát nơi miền cực lạc.

Huyền Nhung
(San Jose, 9-4-06)
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn Lê Huy mến,

Nếu là Văn "sưu tầm" thì bạn đăng ở đây nha.

Cám ơn, chúc Lê Huy vui và sáng tác mạnh.

Tình thân,
ttl
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn TTL mến,
Cám ơn bạn TTL đã góp ý cho LH. Đây không phải là một bài văn "sưu tầm", mà nó là tùy bút của cô em của LH.
Cũng như bài "Thầy Lương Trọng Minh -- Vĩnh Biệt!" trước đây, cô ấy "mượn đất" của LH đó mà!
Cám ơn TTL lần nữa nha!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-04-25 03:50:56TTL>
Trích đoạn: lê huy

Bạn TTL mến,
Cám ơn bạn TTL đã góp ý cho LH. Đây không phải là một bài văn "sưu tầm", mà nó là tùy bút của cô em của LH.
Cũng như bài "Thầy Lương Trọng Minh -- Vĩnh Biệt!" trước đây, cô ấy "mượn đất" của LH đó mà!
Cám ơn TTL lần nữa nha!


Lê Huy mến,
Bạn cứ thoải mái đăng bài của cô em (Huyền Nhung) viết hoặc tác giả khác mà Lê Huy thích, vì ở đây là phòng truyện để thành viên đăng bài viết (truyện, hồi ký, tùy bút... )của người khác. Nói chung là văn sưu tầm. Bạn không cần phải cho "mượn đất". [:)]
Phòng Văn & Tản văn chỉ để cho bài viết của tác giả tự sáng tác
Chúc LH vui vẻ và sáng tác mạnh cho bà con xem tiếp
Tình thân,
ttl
Đăng nhập để trả lời
0