Con chuột và chiêc túi đựng rác
Nguyễn Thị Hồng Vân
Gần đây gia đình tôi đón nhận một vị khách không mời: một con chuột nhắt. Con chuột bé chưa bằng nắm tay người lớn nhưng là nỗi kinh hoàng của cả gia đình. Từ khi con chuột xuất hiện, việc dọn dẹp túi rác bị cắn nát trở nên quen thuộc với mẹ tôi mỗi buổi sáng. Mọi biện pháp đều được thực hiện để tống tiễn kẻ lạ mặt càng nhanh càng tốt.
Tôi khởi đầu bằng việc mua một chiếc bẫy bằng keo dính. Chiếc bẫy được để ngay dưới túi đựng rác, khu vực yêu thích của con chuột. Hai ngày trôi qua, không có con chuột nào nằm trong bẫy. Bố mẹ tôi thúc giục anh trai đi mua một chiếc bẫy bằng lồng sắt. Chiếc bẫy lại được để ngay dưới chỗ treo túi đựng rác. Vài ngày nữa trôi qua, hình như người ta chế tạo chiếc bẫy cho một mục đích khác hơn là bắt chuột. Túi rác vẫn bị cắn nát, vết chân chuột ở khắp mọi nơi, mọi người không ngừng ca thán. Bố tôi đã từng hạ một con chuột bằng súng hơi và định lập lại chiến tích một lần nữa. Ý kiến này nhanh chóng bị phản đối. Anh trai tôi để nghị dành hẳn một buổi tối để phục kích con chuột. Ý kiến này tạm được chấp nhận. Còn tôi định mượn một con mèo để nếu may mắn có thể đưa con chuột sang thế giới bên kia, còn trong trường hợp xấu nhất thì tiễn được nó sang nhà hàng xóm. Mọi dự định được lên kế hoạch để chờ ngày thực hiện… Hôm nay bữa cơm tối vẫn diễn ra như thường lệ, mọi người vui vẻ trò chuyện mà không có dự cảm gì về điều sắp xảy ra. Con chuột xuất hiện…Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào “kẻ mà ai cũng biết là ai” nhưng chưa bao giờ nhìn thấy tận mắt. Con chuột ló chiếc đầu đen trũi ra khỏi túi đựng rác…ai đó xuỵt cho con chuột chạy đi …xoạt…xoạt …con chuột chạy ra khỏi chiếc túi đựng rác. Ai cũng ngạc nhiên vì không ngờ con chuột lại cả gan xuất hiện khi có nhiều người ðến thế, riêng anh trai tôi lại mừng thầm trong bụng. Xoạt…xoạt … không ai ngờ…con chuột lại xuất hiện…Anh trai tôi ra hiệu cho mọi người ngồi im, thở khẽ. Mệnh lệnh ngay lập tức được chấp hành và ai cũng chỉ dám nhìn len lén về phía con chuột. Dường như thấy an toàn con chuột chui tọt vào chiếc túi đựng rác. Hết sức nhẹ nhàng anh trai tôi từ từ đứng dậy, chỉ hai bước chân khe khẽ anh tôi đã đứng bên cạnh túi rác. Xoạt …miệng chiếc túi bị túm lại bởi hai bàn tay…xoạt …xoat…xoat…con chuột giãy giụa tìm cách thoát nhưng có lẽ kể từ hôm nay nó sẽ phải ở lại chiếc túi yêu thích của nó mãi mãi.
Vậy là mọi rắc rối bắt đầu từ chiếc túi đựng rác và kết thúc cũng nhờ chiếc túi đựng rác. Tất nhiên con chuột là nhân vật chính trong câu chuyện này nhưng tôi không có ý định nói về con chuột cũng như chiếc túi đựng rác, tôi muốn nói đến những điều đơn giản nhất, những ý tưởng đơn giản nhất.
Nguyễn Thị Hồng Vân
Gần đây gia đình tôi đón nhận một vị khách không mời: một con chuột nhắt. Con chuột bé chưa bằng nắm tay người lớn nhưng là nỗi kinh hoàng của cả gia đình. Từ khi con chuột xuất hiện, việc dọn dẹp túi rác bị cắn nát trở nên quen thuộc với mẹ tôi mỗi buổi sáng. Mọi biện pháp đều được thực hiện để tống tiễn kẻ lạ mặt càng nhanh càng tốt.
Tôi khởi đầu bằng việc mua một chiếc bẫy bằng keo dính. Chiếc bẫy được để ngay dưới túi đựng rác, khu vực yêu thích của con chuột. Hai ngày trôi qua, không có con chuột nào nằm trong bẫy. Bố mẹ tôi thúc giục anh trai đi mua một chiếc bẫy bằng lồng sắt. Chiếc bẫy lại được để ngay dưới chỗ treo túi đựng rác. Vài ngày nữa trôi qua, hình như người ta chế tạo chiếc bẫy cho một mục đích khác hơn là bắt chuột. Túi rác vẫn bị cắn nát, vết chân chuột ở khắp mọi nơi, mọi người không ngừng ca thán. Bố tôi đã từng hạ một con chuột bằng súng hơi và định lập lại chiến tích một lần nữa. Ý kiến này nhanh chóng bị phản đối. Anh trai tôi để nghị dành hẳn một buổi tối để phục kích con chuột. Ý kiến này tạm được chấp nhận. Còn tôi định mượn một con mèo để nếu may mắn có thể đưa con chuột sang thế giới bên kia, còn trong trường hợp xấu nhất thì tiễn được nó sang nhà hàng xóm. Mọi dự định được lên kế hoạch để chờ ngày thực hiện… Hôm nay bữa cơm tối vẫn diễn ra như thường lệ, mọi người vui vẻ trò chuyện mà không có dự cảm gì về điều sắp xảy ra. Con chuột xuất hiện…Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào “kẻ mà ai cũng biết là ai” nhưng chưa bao giờ nhìn thấy tận mắt. Con chuột ló chiếc đầu đen trũi ra khỏi túi đựng rác…ai đó xuỵt cho con chuột chạy đi …xoạt…xoạt …con chuột chạy ra khỏi chiếc túi đựng rác. Ai cũng ngạc nhiên vì không ngờ con chuột lại cả gan xuất hiện khi có nhiều người ðến thế, riêng anh trai tôi lại mừng thầm trong bụng. Xoạt…xoạt … không ai ngờ…con chuột lại xuất hiện…Anh trai tôi ra hiệu cho mọi người ngồi im, thở khẽ. Mệnh lệnh ngay lập tức được chấp hành và ai cũng chỉ dám nhìn len lén về phía con chuột. Dường như thấy an toàn con chuột chui tọt vào chiếc túi đựng rác. Hết sức nhẹ nhàng anh trai tôi từ từ đứng dậy, chỉ hai bước chân khe khẽ anh tôi đã đứng bên cạnh túi rác. Xoạt …miệng chiếc túi bị túm lại bởi hai bàn tay…xoạt …xoat…xoat…con chuột giãy giụa tìm cách thoát nhưng có lẽ kể từ hôm nay nó sẽ phải ở lại chiếc túi yêu thích của nó mãi mãi.
Vậy là mọi rắc rối bắt đầu từ chiếc túi đựng rác và kết thúc cũng nhờ chiếc túi đựng rác. Tất nhiên con chuột là nhân vật chính trong câu chuyện này nhưng tôi không có ý định nói về con chuột cũng như chiếc túi đựng rác, tôi muốn nói đến những điều đơn giản nhất, những ý tưởng đơn giản nhất.
Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???
