📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Một tình yêu

0 trả lời, 1.355 lượt xem — Trang 1 / 1

Khi tôi mới cưới vợ, tôi muốn bộc lộ tình yêu vô hạn của tôi đối với nàng theo phong cách lãng mạn của một câu chuyện tình nổi tiếng thời Oliver Cromwell trị vì nước Anh mà tôi rất say mê.

Chuyện kể rằng một người lính bị tòa án xử tội chết. Anh ta sẽ bị bắn đúng vào lúc mà tiếng chuông giới nghiêm điểm tiếng đầu tiên. Tuy nhiên, vài giờ trước khi đêm xuống, vợ chưa cưới của anh lính đã trèo lên tháp chuông, dùng dây cột người nàng vào quả lắc bên trong chiếc chuông khổng lồ. Đến giờ bắt đầu giới nghiêm, Cromwell ngạc nhiên nghe tiếng chuông trầm đục yếu ớt theo gió thoảng tới. Theo lệnh của Cromwell, những người lính lên tháp chuông tra xét. Họ sững sờ trước thân thể giập nát và đẫm máu của người con gái lắc lư cùng với quả lắc chuông đập vào thành chuông. Cảm động trước sự hy sinh của người con gái liều thân cứu người nàng yêu, Cromwell ra lệnh: "Đêm nay không rung chuông giới nghiêm".

Thế mới là tình yêu! Tôi từng nghĩ vậy. Đó chính là lời cam kết mà tôi muốn bày tỏ với vợ: Tôi muốn dâng hiến cả cuộc đời tôi cho nàng. Vì nàng, tôi sẽ tự cột mình vào quả chuông, tôi sẵn sàng chết vì nàng, nếu cần.

Thế nhưng vợ tôi không hề muốn tôi phải chết vì nàng. Có thể nàng muốn tôi dọn dẹp nhà tắm, nhưng chưa bao giờ nàng muốn tôi phải chết. Tôi chưa bao giờ phải cột mình vào quả chuông, nhưng hằng ngày tôi vẫn phải bày tỏ tình yêu của tôi đối với nàng, bằng những cách chẳng được thơ mộng cho lắm.

Tôi phải an ủi nàng khi bác sĩ (sau 2 năm chúng tôi chung sống) tuyên bố rằng có thể chúng tôi sẽ không có con. Tôi nắm tay nàng thật chặt và bảo với nàng rằng nàng là trên hết, rằng những chàng cầu thủ tương lai như Beckham mà tôi muốn nàng sanh cho tôi chỉ là đồ bỏ.

Tôi phải ngồi bên giường bệnh của nàng sau ca phẫu thuật, lòng dạ như có lửa đốt vì lo lắng cho nàng và vì sốt ruột với công việc đang bề bộn.

Tôi từng phải ôm chặt lấy nàng đang trong cơn điên dại sau khi được tin cha nàng qua đời. Tôi đã phải cố im lặng, để dành cho nàng bật khóc trước tờ điện tín báo tin mẹ tôi vĩnh viễn ra đi.

Tôi phải dẹp bới thời gian đàn đúm với lũ bạn trai để đưa nàng đi mua dao thớt. Tôi phải giấu ngón tay bầm dập do chiếc búa phang khi tôi vụng về đóng lại chiếc giá treo mũ cho nàng - công việc mà tôi chưa từng động tay tới kể từ khi lọt lòng mẹ.

Tôi chưa khi nào phải chứng minh tình yêu dài lâu của mình với vợ bằng những hành động to tát. Tôi chỉ làm những công việc nhỏ nhoi xuất phát tự đáy lòng tôi và cũng chỉ thỉnh thoảng mà thôi. Chính nhờ chúng, tôi khám phá ra tình yêu là gì.

Hồi tôi còn bé mẹ hay kể với tôi rằng những thiên thần có cánh thường hay ở trên thiên đàng.Nhưng ko phải như vậy đâu các bạn ạ! Vì nếu điều đó là thật??? Thì tại sao tôi vẫn còn ở đây???
Đăng nhập để trả lời
0