📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

QUÁN KHÔNG ĐƯỜNG

516 trả lời, 53.485 lượt xem — Trang 17 / 18
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-21 06:06:04vancali96>
 



Rụng -Rơi

Tuổi bẩy mươi rồi đâu có chơi
Mà sao cái ấy chẳng chịu rơi
Còn mấy cái răng thì cứ rụng
Oái oăm con tạo khéo trêu ngươi
Hết răng rượu nhắm bằng đậu phụ
Đọc câu "Ứ hự" mặc thây đời
Cái không dùng nữa thì không rụng
Cái vẫn luôn dùng lại cứ rơi

nguyễn thế duyên

LẮM NGHỀ CHƠI

 
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi
Của quý nào ai nỡ bỏ rơi
Răng rụng thay ngay thành cái mới
Mồi ngon đâu chịu để trêu ngươi
Rượu nồng dê béo lo gì thiếu
Đêm bảy ngày ba mặc kệ đời
‘Ứ hự’ giữa đồng không kẻ sánh
Bẩy mươi là tuổi lắm nghề chơi !
 
Lá chờ rơi 19/08/08
 
Chớ chớ
 
Chớ chớ nghĩ càn, chớ nói chơi
Có ngày thèm khóc tiếc đồ rơi
Muốn làm thái giám cù thiên hạ?
Thích cải bê đê để dễ ngươi?
Nghé mộng ò e vòi thử lửa
Thuyền quyên ứ hự ghẹo trêu đời
Mất răng còn lợi than chi Cụ
Hay thử theo lời học bác Rơi... [:D]
 
Chu Hà

Tám Mươi Chơi...Tranh[:D]
 
Thiệt ngầu lứa tuổi tám mươi chơi
Vẻ buổi mây mưa lá rụng rơi
Yểu nguyệt không gian rần sắc máu
Xìu dương vạn vật choáng con ngươi
Ngo ngoe cán bút mần nên việc
Phe phẩy hàm râu hưởng thụ đời
Ngắm cảnh nên thơ cười khục khục
Thiệt ngầu lứa tuổi tám mươi chơi
 
Đồng Lão
 
Xin được nối bước Thế Duyên , Chu Hà kính tặng bác Lá lão đại đôi dòng góp vui [:D] 


THÔI THÌ

Càng già, càng dẻo chớ đùa chơi.
Ôm hận trong lòng nước miếng rơi.
Cái thuở huy hòang nay đã mất.
Nay thời hoang phế khéo khi ngươi.
Mỡ treo trước mắt đùa ông cụ.
Cám đậy sau lưng nhử sự đời.
Già tóc, già gân nên hỏng cẳng.
Thôi thì...mạnh miệng lại đùa chơi.

Trần Mạnh Hùng

Cò phải dzậy không  Bác Lá

QUẲNG  CÁI  SỰ CHƠI
 
             kính họa
 
Quẳng hết cho người cái sự chơi.
Bác nào Bác nấy LÁ CHỜ RƠI!
Thăng trầm,vinh nhục, đều qua cả,
Kinh kệ là vừa há dễ ngươi.
Bỏ lại sau lưng bao tiếc nuối.
Bon chen hơn thiệt mặc cho đời,
Nhớ chi 'ứ hự' thêm  buồn tủi,
Quẩng hết cho người cái sự chơi !
 
                               giotsuongthu.  
 
Chào quý thân hữu. Các bạn tới chơi đông vui quá, nên cũng… cứ chơi !
 
CHỊU CHƠI
 
Bảy tám mươi gì cũng chịu chơi
Nam Tào chưa gọi lá chưa rơi
Trăm năm bia đá đừng xem trọng 
Một phút tơ lòng chớ hổ ngươi
Bước dọc bước ngang thôi cứ bước
Đời trong đời đục mặc thây đời
Mắt lờ tai lảng không là cớ
Bảy tám mươi gì cũng chịu chơi !
 
Lá chờ rơi 20/08/08

Chơi, nhịn?
 
Chơi, nhịn, hỏi rằng có nhịn chơi?
Rơi chi? đâu dễ, dễ chi rơi
Nai tơ dụ khị em khoe mẻ
Cọp cái màu mè ẽm hổ ngươi
Đá dựng chập chùng hang Cắc Cớ
Cầu treo lắc lẻo cái sự đời
Trường Thành vạn lý còn không sá
Chơi, nhịn, hỏi rằng có nhịn chơi?
 
 
[:D][8D][:D]
Chu Hà
 
Chào quý huynh cho em theo gót nhe hì hì [:D][:D]
 
Còn chơi !
 
Còn trăng còn bạn hãy còn chơi
Mặc lá hoen vàng sắp sửa rơi
Múa gậy hồi xuân sang bóng hạc
Mài thơ dổ ngọt sáng con ngươi
Tỉa râu nhuộm tóc tìm hương lửa
Gọi nắng vờn hoa hái nụ đời
Quẳng gánh nhân tình vui xướng họa
Còn trăng còn bạn hãy còn chơi
 
Vancali 8.20.08
 
Chúc quý huynh mãi còn chơi cho vui nhà vui cửa hì hì....[:D][:D][:D]

Khổng Tử có dạy :
- Làm thơ để kết thêm tình bạn
- Làm thơ để phấn khởi đời sống
- Làm thơ để ngợi ca cuộc đời
- Làm thơ để học hỏi đạo lý làm người .
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-21 17:13:47hoangminhhung>
Thân chào các bạn,
Hoangminhhung xin góp vui với các bạn nhé. Có gì không phải xin miễn chấp he!


                       LAI RAI CHƠI

             Ai bảo tớ già hết đường chơi
             Liêu xiêu cây đổ lá chờ rơi ?
             Đều đặn làm thơ khi đẽo đá
             Trượt đèo lại bảo tớ trêu ngươi!?

             Cua -rơ đôi lúc ham giành cúp
             Lao dốc gò lưng dễ phí đời
             Bánh lái Fờ- răng đâu thể hỏng
             Già dù , đến hẹn vượt đèo chơi.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-30 09:52:45hoangminhhung>
 
ru tình,
 
 
À ơi tình đã bay rồi
để ta ở lại cút côi một mình
À ơi...ơi hỡi ơi tình
yêu em chi lắm để mình ru ta




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 05:35:54lá chờ rơi>
TƠ TRỜI

Làm sao
Dứt được người ơi
Chẳng duyên chỉ...Sợi tơ trời
Buộc nhau
Xa rồi
Nhắn với một câu
Đi thì đi
Nhé
Nhớ nhau lại về
Dẫu không non hẹn
Biển thề
Ta đong ánh mắt người về
Chiêm bao


Kim Giang


Thân họa :

TƠ LÒNG
 
Tơ lòng khó dứt ai ơi
Dẫu rằng đây đó một trời xa nhau
Thư hồng xem lại từng câu
Chim xanh kíp đến rồi mau quay về
Nước non chung một lời thề*
Nhớ ai những ước đêm về chiêm bao !
Nhớ ngày xưa mới quen nhau
Ngày trao nhau mối tình đầu ngây thơ
Ngày xưa không đợi không chờ
Như chim liền cánh như thơ liền vần
Giờ sao đôi ngã phong trần
Chỉ gần trong mộng không gần trong tim
 
Mong ngày rồi lại mong đêm
Ủ lòng chăn lạnh đi tìm chiêm bao.
 
Lá chờ rơi 29/08/08

* Thề Non Nước của Tản Đà
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

              Hỏi thăm

Đã sắp rơi chưa Bác Lá ơi
Thu về vàng nhuộm lá khắp trời
Cam vàng trĩu nặng trên cành mộng
Trăng sáng chan hoà khắp cõi chơi
Bầy cháu vây quanh chia kẹo bánh
Bà nhà ngồi cạnh ngoáy trầu cơi
Tám mươi tuổi hạc còn sung sức
Bác được trời thương thật tuyệt vời

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-08-29 18:06:22lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trạc Tuyền

            Hỏi thăm

Đã sắp rơi chưa Bác Lá ơi
Thu về vàng nhuộm lá khắp trời
Cam vàng trĩu nặng trên cành mộng
Trăng sáng chan hoà khắp cõi chơi
Bầy cháu vây quanh chia kẹo bánh
Bà nhà ngồi cạnh ngoáy trầu cơi
Tám mươi tuổi hạc còn sung sức
Bác được trời thương thật tuyệt vời



trả lời :
 
TUỔI HẠC VẤN VƯƠNG
 
Nam Tào chưa gọi dám nào ơi
Thu đến vàng gieo lá nhuộm trời
Đẹp cảnh thiên nhiên lòng nở mộng
Vui đời thế tục bước rong chơi
Bụng to ráng chịu cho gò ép
Nhà hẹp cam đành phải nới cơi
Tuổi hạc vấn vương tình với nghĩa
Trời thương mong thấy được xa vời !
 
Lá chờ rơi 29/08/08
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-09-03 03:36:41lá chờ rơi>


Hạt Mưa
 
Cứ thế trôi qua ngày lại ngày.
Còn chăng là những hạt mưa bay.
Hạt rơi xuống nước thành hoa nước.
Hạt bám tóc mây hóa suối mây.
Hạt thấm vào môi thèm nỗi nhớ.
Hạt lăn xuống má khóc thương vay.
Hạt bay trong gió tuôn giòng lệ.
Từng hạt kết thành chuỗi đắm say.

Trần Mạnh Hùng
 


MỘT TRỜI NGÂY NGẤT
 
Trời cho ba vạn sáu ngàn ngày
Chớ để âm thầm mặc gió bay
Tổ ấm lạnh chăn người thiếu bạn
Ngày vui nóng ruột nước chờ mây
Chỉ hồng một mối chưa xe kết
Lá thắm đôi dòng phải mượn vay
Mộng đến Vu Sơn châu Hợp phố
Rồng mây ngây ngất một trời say.
 
Lá chờ rơi 03/09/08

Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lá chờ rơi

THƠ - BẠN

Cho tôi được thảnh thơi làm ngọn gió
Thổi bên người khi nắng đổ mồ hôi
Dẫu không được làm Vì Sao buổi tối
Cho tôi làm Đom Đóm bé xíu thôi

Tôi yêu lắm cánh đồng thơ bè bạn
Thả tâm hồn tôi lãng đãng ngao du
Có khung trời cổ tích ảo hư
Bao tơ mảnh cứ đan vào nỗi nhớ

Có những đợi chờ đã thành dang dở
Thửa ruộng hoang đi mãi chẳng tới bờ
Có cả mùa Xuân ngọt ngào hương cỏ
Dẫu chiêm bao còn nhớ lối hẹn hò

Tôi yêu lắm cánh đồng thơ bè bạn
Người trồng dâu, trồng mía, trồng hoa
Mỗi sớm mai hồng lanh lảnh tiếng chim ca
Hương ngan ngát trên đồng mê khó tả

Kim Giang


thân hoạ :

TIẾNG LÒNG THƠ BẠN

Thơ trên mạng là hồn thơ hóa gió
Tỏa muôn phương ngọn bút đẫm mồ hôi
Tình thi nhân lá thư còn bỏ ngỏ
Đợi tin người nhưng chỉ một người thôi !

Tôi lắng nghe những tiếng lòng thơ bạn
Như suối ngàn nối mãi bước phiêu du
Mặc cho đời lấy thực đổi thành hư
Thơ vẫn đậm niềm thương đeo nỗi nhớ.

Đợi chi nữa khi tình đà lỡ dỡ
Ruộng nhà ai thì nấy đấp nên bờ
Hương thơ xuân vẫn nhuộm vào cây cỏ
Giữa đồng hoang luôn vọng tiếng ai hò.

Lòng xao xuyến với những dòng thơ bạn
Như trên ngàn ong bướm ghẹo muôn hoa
Như giữa trời rộn rã tiếng uyên ca
Thơ của bạn là niềm vui bất tận !

Lá chờ rơi 13/05/09


TÌNH THƠ

Người có tuổi thơ tình không có tuổi
Cứ muôn đời như sông suối reo ca
Lúc lòng yêu vạn vật biến thành hoa
Khi thất vọng trăng sao chìm biển cả

Đều có thể...Riêng tim đừng hoá đá
Để tâm hồn thêm đôi cánh bay xa
Người và thơ những năm tháng đi qua
Bao kỷ niệm nhạt nhoà dâng nỗi nhớ

Ai đi tiếp ai về trong dang dở
Lá thư tình bỏ ngỏ với trân gian
Những vần thơ chưa hẳn đã là vàng
Nhưng quý lắm bởi thơ từ tâm bạn

Khi phiêu lãng vẫn mơ thành cánh Nhạn
Vượt muôn trùng mang khao khát chứa chan
Người yêu thơ
Thơ - Bạn quý hơn vàng

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
Thân chào các bạn Đồng Lão, Vũ Kim Thanh, Hàn Phong, Vancali, Thi Nang, Trần Mạnh Hùng, Chí Trung.
Cám ơn quí bạn đã đáp ứng yêu cầu. Hai câu thơ được ...
sử dụng nơi đây
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-24 08:29:11Tam Hợp>
Hồi tưởng
 
Lâu lắm giờ quay lại quán này
Từ hồi ta lẻn trộm vô đây
Tao nhân mặc khách cùng vui vẻ
Tứ tuyệt đường thi hoạ ngất ngây
Mới đấy đã  qua vài cái tết
Nhanh ghê vùn vụt mấy năm chầy
Chờ Rơi xuân vẫn rung rinh lá
Quán vẫn đông vui bạn đủ đầy./.




[/align]
Đã đày vào kiếp phong trần
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi.
TAM HỢP
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-09 14:16:59lá chờ rơi>
Nhân thấy các anh chị ái mộ thơ anh Trần Văn Lương , cv (Cẩm Vân) mang về thêm một bài của nhà thơ nổi danh ni.

Đêm bệnh viện

Đêm bệnh-viện, sầu tơi trên tóc trắng,
Người già nằm, bóng hạc lắng chiều sương,
Mắt ngu ngơ như nắng lỡ độ đường,
Nhìn con gái dựa bên giường gà gật.

Đầu ngật ngầy váng vất,
Thương con mình tất bật ngược xuôi,
Mấy ngày qua luôn túc-trực không rời,
Đến tối mịt mới về nơi tổ ấm.

Bàn tay già chầm chậm,
Thờ thẩn nắm tay con.
Từ rãnh mắt xoáy mòn,
Giọt thương cảm lăn tròn theo vết cũ.

Khuya rồi đó, sao con chưa về ngủ,
Chuyện tuổi già, con ủ-rũ làm chi.
Chín mươi rồi, Bố chưa bị cất đi,
Mình may mắn, có gì mà áo-não.

Hãy để Bố vào ở nhà dưỡng lão,
Như mọi người vừa khuyên bảo sáng nay,
Vì một mai khi rời khỏi nơi đây,
Khó khăn sẽ theo tháng ngày dai dẳng.

Bố không muốn mình trở thành gánh nặng,
Để cho con phải lo lắng miệt mài
Đời con còn nhiều trách-nhiệm trên vai,
Đâu có thể chực-chầu hoài sớm tối.

Thân gầy còm yếu đuối,
Sao kham nổi đường xa.
Thêm việc sở, việc nhà,
Chuyện con cái, dễ gì mà vất bỏ.

Người già thường cau-có
Nằm liệt giường, càng khó tính gấp trăm.
Dù cho con chẳng quản ngại nhọc nhằn,
Nhưng chịu đựng tháng năm dài sao thấu.

Bố vẫn muốn sống đời bên con cháu,
Dẫu cơ-hàn, mà rau cháo có nhau.
Bao năm qua mất Mẹ , bấy năm sầu,
Bố gượng sống với niềm đau-lẻ-bạn.

Buồn nhớ lại ngày vượt biên hoạn-nạn,
Bỏ quê nhà, chấp-nhận vạn gian-truân,
Chết trong tay đã nắm chặt chín phần.
Mạng sống chỉ ngàn cân treo sợi nhỏ.

Con thuyền khốn khổ,
Sóng gió tả-tơi,
Phút chót đã kề nơi,
Lối định-mệnh, ai người sống sót.

Tưởng chỉ được nhìn Mẹ, con lần chót,
Nhưng Trời thương cho trót-lọt qua đây,
Trong khi bao người biển cả vùi thây,
Giờ sao nữa, chẳng mảy-may tiếc rẻ.

Bố chỉ hận mình không còn sức khỏe,
Đở đần con việc lẻ-tẻ hôm mai,
Để chiều về, con bớt phải loay-hoay,
Được yên nghỉ sau ngày dài kiệt sức.

Khi bị đẩy vào trong phòng hồi-lực,
Bố biết mình gần tới lúc xuôi tay.
Dù thoát nạn hôm nay,
Đời cũng phải rẽ ngay vào lối ngoặc.

Bố tự biết như ngọn đèn sắp tắt,
Nên cố tình bẳn gắt mấy ngày qua.
Nếu chẳng may phải theo gót ông bà,
Con cũng đở xót xa giờ đưa tiễn.

Mai kia rời bệnh-viện,
Con đừng bịn-rịn xót xa,
Hãy nghe lời y-tá dặn ngày qua,
Mà đưa Bố thẳng ra nhà dưỡng lão.

Cuộc sống mới dù là mưa hay bão,
Bố không buồn, tự bảo vẫn còn may,
Vì biết rằng, chỉ quanh-quẩn đâu đây,
Con cháu Bố đang vui vầy hạnh-phúc.

Rồi sẽ có những buổi chiều hun-hút,
Bố nặn dần từng phút ngóng người thân.
Nhưng rủi con chẳng tới được một lần,
Bố cũng hiểu, đừng bận tâm ray-rứt.

Bố không ngại chặng cuối đời khổ cực,
Nhìn thấy con hạnh-phúc, Bố vui lòng.
Tuổi đã nhiều, phận Bố thế là xong,
Con phải sống cho chồng, cho con cái.

Hứa với Bố, con sẽ không buồn mãi,
Nếu mai này, khi Bố phải ra đi,
Mà con không kịp đến lúc phân-kỳ,
Nói cùng Bố lời chia-ly vĩnh-viễn.

X
X X

Đêm trơn giấc, người con rời bệnh-viện,
Đôi mắt già quyến-luyến vọng đưa chân.
Trong ký-ức phai dần,
Khuôn mặt những người thân vùng hiển-hiện.

Lòng chợt thoáng bùi-ngùi khi nghĩ đến
Phút lên đường, theo ước-nguyện ba-sinh,
Chân bơ-vơ trong tăm tối một mình,
Mò mẫm lối hành-trình về thiên-cổ.

TRẦN VĂN LƯƠNG
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-12 11:46:34lá chờ rơi>
Trích đoạn: Tam Hợp

Hồi tưởng
 
Lâu lắm giờ quay lại quán này
Từ hồi ta lẻn trộm vô đây
Tao nhân mặc khách cùng vui vẻ
Tứ tuyệt đường thi hoạ ngất ngây
Mới đấy đã  qua vài cái tết
Nhanh ghê vùn vụt mấy năm chầy
Chờ Rơi xuân vẫn rung rinh lá
Quán vẫn đông vui bạn đủ đầy./.
 
Tam Hợp



 
KHI XƯA ...

Khi xưa đâu phải bạn tên này
Trương Sỏi mới là khách ở đây
Bịa láo hại người như chú ngổ
Khoe suông tìm vợ giống chàng ngây
Gặp em lấm lét nhìn sau trước
Trổi giọng xun xoe hẹn chóng chầy
Đổi họ thay tên năm bảy bận
Tính dê ghẹo gái vẫn nguyên đầy.
 
Lá chờ rơi 09/11/09


[/align]
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-10 06:23:07Hanhgia>
  Ngỏ cùng Lão Bá

Lão Bá hiểu lầm cứ trách tôi,
Thật thà như đến rõ ràng rồi
Tôi là đệ tử ông thầy cuội
Lão biết thằng bờm thích nắm xôi
Tôi đếm cá con luôn đủ cặp
Tôi làm vàng mã đẹp vang lời
Điều này Lão Bá chưa hề biết
Tôi kính bề trên nhất ở đời.
Hoa Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-12 11:45:15lá chờ rơi>
Trích đoạn: Hanhgia


Ngỏ cùng Lão Bá

Lão Bá hiểu lầm cứ trách tôi,
Thật thà như đếm rõ ràng rồi
Tôi là đệ tử ông thầy cuội
Lão biết thằng bờm thích nắm xôi
Tôi đếm cá con luôn đủ cặp
Tôi làm vàng mã đẹp vang lời
Điều này Lão Bá chưa hề biết
Tôi kính bề trên nhất ở đời.

Hành Giả


ĐỂ YÊU ĐỜI
 
Ác tăng Hòa thượng vẫn là tôi,
Muốn gọi thầy hai* cũng được rồi
Núp bóng Như Lai xin chút oản
Lên bàn Phật tổ kiếm mâm xôi
Tu hoài tám pháp chưa thông ý
Khấn mãi mười phương chẳng đủ lời
Thấy gái bụng như mèo thấy mỡ
Thế nên hoàn tục để yêu đời !

lá chờ rơi 10/11/09


* trong tuồng San Hậu, dĩa 78 vòng, ông sư hổ mang nói rằng :
Thầy hai là ta… mà ác tăng hay hòa thượng cũng là ta !


Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0

Lão Bá

Lão Bá bát tuần khoẻ lại vui
Bạn thơ yêu quý thích sang chơi
Bày cờ lựa thế hay tiêu khiển
Hâm rượu thơm mùi ngát bốc hơi
Lão Họa thơ đường mê tít mắt
Lão ngâm tứ tuyệt vút như Dơi
Xuân này ai đến thăm nhà lão
Lộc sẽ ban cho...rất tuyệt vời./.

Hoa Sơn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-12 11:29:47lá chờ rơi>
Trích đoạn: Hanhgia

Lão Bá

Lão Bá bát tuần khoẻ lại vui
Bạn thơ yêu quý thích sang chơi
Bày cờ lựa thế hay tiêu khiển
Hâm rượu thơm mùi ngát bốc hơi
Lão Họa thơ đường mê tít mắt
Lão ngâm tứ tuyệt vút như Dơi
Xuân này ai đến thăm nhà lão
Lộc sẽ ban cho...rất tuyệt vời./.

Hành Giả



ĐÚNG ĐIỆU CHƠI

Không ai dư của họa thơ hoài
Xướng họa chia đều đúng điệu chơi
Xướng tốt những khi tâm lắm ý
Họa hay vào lúc bụng dư lời
Yêu thơ phải nói điều chân thật
Quí bạn xin ngừng tiếng đãi bôi
Vọng tưởng hư danh thêm nhọc xác
Dở hay hết kiếp cũng xong đời !

Lá chờ rơi 12/11/09
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-31 19:22:47KimGiang>


*Kính gửi Bác Lá:

ĐÓN THƠ NGƯỜI

Sao nhớ quá...chẳng thể nào tin được
Đường dần trôi mỗi bước lại càng xa
Đâu vườn xưa ríu rít tiếng chim ca
Nghe thút thít gió tìm ai trong lá

Người đi đâu...lâu lắm chẳng thấy nhà
Rêu đầy tường hiên lạnh võng Nhện sa
Cánh cổng khép trực oà cơn ngõ vắng
Mùa Xuân ơi mang nắng đón thơ người

Người về đi...nước Vối uống mà vui
Quán Không Đường mong ngóng Lá Chờ Rơi

Kim Giang
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
Đợi nữa

Lão đã buồn tình bỏ cuộc chơi
Quán này khuất  bóng Lá Chờ Rơi
Còn mong ngóng đợi làm chi nữa
Đã hết niềm yêu chỉ chới vơi
Mỏi miệng kẻ mời nhưng chẳng đến
Khản lời đứa gọi chẳng thèm ơi
Thôi thì lão muốn ngơi vài bữa
Hết giận lại thương vốn lẽ đời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-06 04:59:08Trần Mạnh Hùng>
Hạt Mưa
Cứ thế trôi qua ngày lại ngày.
Còn chăng là những hạt mưa bay.
Hạt rơi xuống nước thành hoa nước.
Hạt bám tóc mây hóa suối mây.
Hạt thấm vào môi thèm nỗi nhớ.
Hạt lăn xuống má khóc thương vay.
Hạt bay trong gió tuôn giòng lệ.
Từng hạt kết thành chuỗi đắm say.

Trần Mạnh Hùng

NẮNG
Nắng trải trên đường lót bước chân.
Nắng vương suối tóc kết tình thân.
Nắng hôn bầu má hồng xinh thắm
Nắng điểm làn môi đỏ diễm trần.
Nắng dắt em về nơi ước hẹn
Nắng diù người đến với tình nhân.
Nắng chiều quyến luyến giờ tan học.
Nắng trải trên đường tiễn bước chân.
Trần Mạnh Hùng.

GIÓ
Gió cuộn lá vàng vướng gót chân
Gió trêu tà áo hở eo thân.
Gió lùa qua cổ se se lạnh.
Gió cuốn mùi hương đắm đắm trần.
Gió lả lơi thì thầm quyến luyến
Gió nồng nàn kể lể nghênh thân
Gió bên em bao lần hầu quạt.
Gió nhớ thuơng theo dấu bước chân
Trần Mạnh Hùng

GIÓ
Xa cách muôn trùng gió đến đây
Gió tung suối tóc tỏa hương bay
Gió nâng tà áo khoe hoa nắng
Gió phủ gót trần thảm lá cây
Gió vuốt ve bờ vai héo hắt
Gió mơn man dáng liễu hom gầy
Gió thì thầm bên em tâm sự
Năm tháng xa nhau nỗi nhớ đầy
Trần Mạnh Hùng

"Thơ là trừu tượng, tình cảm là hư cấu được cấu tạo rất vô tư trong hồn thơ
Nếu ý thơ đi quá mức giới hạn của tình cảm, đó là sự hồn nhiên của thơ, xin đừng giận, sự giận dữ làm mất đi vẻ đẹp của thơ".
Trần Mạnh Hùng
Đăng nhập để trả lời
0

TÌNH CA XANH

Xanh muôn thuở một màu
Bản tình ca thương nhớ
Tình yêu như biển cả
Lúc ta kề bên nhau

Nhưng nay biết tìm đâu
Những ngày xưa thân ái
Những ngày xưa trẻ dại
Yêu nhau giữa bụi bờ

Ta đợi nhau từng giờ
Ta chờ nhau mỏi mắt
Có gậy thần rút đất
Em sẽ mãi theo anh

Tim vàng giữa lều tranh
Ước nguyền đang chớm nở
Trao nhau mối thâm tình
Thỏa lòng đây với đó

Ngoài kia trăng sáng tỏ
Ta lạc vào động tiên
Chia tay mà vẫn nhớ
Khó giữ lòng an nhiên

Những đêm xuân tuyệt diệu
Trăng rủ bóng bên thềm
Bản tình ca muôn điệu
Gọi anh về bên em.

Lá chờ rơi 12/01/2012

Cảm ơn bài thơ không Đường mà rất ngọt ngào!Cảm ơn Bác đã có nhiều quan tâm nghiên cứu giá trị về Thơ - những bài học quý cho người yêu thơ. Kính chúc Bác Lá luôn mạnh khoẻ!Vui vẻ! Sống lâu để dắt dìu thơ lớp trẻ.

LỜI CỦA LÁ
(Kính tặng Bác Lá)

Mãi xanh tươi màu lá
Mãi dạt dào tình ca
Như sóng ngầm biển cả
Như tiếng lòng hoan ca

Dù khoảng trời xa cách
Dù mưa giăng nhạt nhòa
Thơ nối vòng trái đất
Cho môi hồng đơm hoa

Lời thương trong ánh mắt
Lời thương từ trái tim
Tình thơ không có tuổi
Cứ khát khao gọi tìm

Lời thì thầm da diết
Ước nguyền cùng trăm năm
Thâm tình sao kể xiết
Tơ vương muôn kiếp tằm

Như ánh trăng đêm rằm
Thảm vàng đưa lối mộng
Như tri âm điệu đàn
Gieo niềm tin cuộc sống

Lá mãi xanh bên đời
Lá thân thương mỉm cười
Cho mùa xuân kỳ diệu
Cho nắng hồng muôn nơi

Kim Giang

Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0


[trích "BÊN DÒNG SẮC KHÔNG " Dương Lam vnhuquan...]







Em là hoa nở trong thơ,
Anh là nguyệt bạch bên bờ khói sương.



Gặp nhau giữa cõi vô thường,
Cùng như cánh hạc bên dòng sắc không...




Dương Lam


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-27 03:13:08lá chờ rơi>
Trích đoạn: Trạc Tuyền

Đợi nữa

Lão đã buồn tình bỏ cuộc chơi
Quán này khuất  bóng Lá Chờ Rơi
Còn mong ngóng đợi làm chi nữa
Đã hết niềm yêu chỉ chới vơi
Mỏi miệng kẻ mời nhưng chẳng đến
Khản lời đứa gọi chẳng thèm ơi
Thôi thì lão muốn ngơi vài bữa
Hết giận lại thương vốn lẽ đời.
Trạc Tuyền


NỂ TRẠC TUYỀN

Nay đà mỏi mệt muốn ngừng chơi
Sợ bóng người đi tiếng lá rơi
Ba bữa mỗi ngày cơm rán nuốt
Một vò uống mãi rượu chưa vơi
Xóm giềng qua lại buồn không hỏi
Bè bạn gần xa gọi chẳng ơi
Riêng nể Trạc Tuyền nên cất tiếng
Mình im lão tưởng đã xong đời.
Lá chờ rơi 27/01/2012
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KimGiang


LỜI CỦA LÁ
(Kính tặng Bác Lá)

Mãi xanh tươi màu lá
Mãi dạt dào tình ca
Như sóng ngầm biển cả
Như tiếng lòng hoan ca

Dù khoảng trời xa cách
Dù mưa giăng nhạt nhòa
Thơ nối vòng trái đất
Cho môi hồng đơm hoa

Lời thương trong ánh mắt
Lời thương từ trái tim
Tình thơ không có tuổi
Cứ khát khao gọi tìm

Lời thì thầm da diết
Ước nguyền cùng trăm năm
Thâm tình sao kể xiết
Tơ vương muôn kiếp tằm

Như ánh trăng đêm rằm
Thảm vàng đưa lối mộng
Như tri âm điệu đàn
Gieo niềm tin cuộc sống

Lá mãi xanh bên đời
Lá thân thương mỉm cười
Cho mùa xuân kỳ diệu
Cho nắng hồng muôn nơi

Kim Giang
[/size][/font]
[/align]


Thân họa :

TÌNH XUÂN

Rừng nào không có lá
Chim nào không hót ca
Biển nào không sóng cả
Nhớ nào không phôi pha ?

Hôm nay còn chia cách
Nhung nhớ chửa phai nhòa
Ai nửa vòng quả đất
Đợi vườn lòng trổ hoa !

Bụi cay vào trong mắt
Nhớ thương vào con tim
Không gậy thần rút đất
Vẫn bôn ba đi tìm.

Ước nguyền nào tha thiết
Hơn ước nguyền trăm năm
Vấn vương tình bất diệt
Như tơ rút ruột tằm.

Lung linh ánh trăng rằm
Một trời mơ với mộng
Tri âm hiểu tiếng đàn
Là thấy đời đáng sống.

Trăm năm mãi yêu đời
Xem lá trổ hoa cười
Thơ xuân còn muôn điệu
Tình xuân còn muôn nơi.

Lá chờ rơi 27/01/2012
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-28 12:38:46lá chờ rơi>
NHỚ TRƯƠNG SOI

Xuân về nhớ Trương Soi
Không biết lão đâu rồi
Giận chi mà im lặng
Làng thơ vắng bóng người.

Từ lúc lão đi tu
Danh Trạc Tuyền nên thơ
Phải lòng bao tín nữ
Nên lắm cô đợi chờ.

Ước mong đắm thuyền từ
Sư Trạc lội vào bờ
Bỏ cà sa tràng hạt
Trở về kiếp trượng phu.

Kiếp người bóng ngựa phi
Tuổi xuân chỉ một thì
Chần chờ không kịp hối
Tu xong còn lại gì ?

Bây giờ lão ở đâu ?
Núi thẳm hay rừng sâu ?
Tu một mình hay đã
Có thêm một bà bầu ?

Nếu được thế thì vui
Sư Trạc xả tu rồi
Đã du dương hoàn tục
Chúc Trạc Tuyền đẹp đôi !

Lá chờ rơi 28/01/2012
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-29 04:45:37duonglam>
23
[trich "QUÊ HƯƠNG VÀ TÌNH YÊU" Dương Lam...]


Xanh tươi dòng nước Cửu long giang,
Vựa thóc miền nam ngập nắng vàng
Cô gái bên sông hò ới lã !!!
Anh mau về kịp chuyến đò sang .
Lòng em như chiếc thuyền nan nhỏ,
Lèo lái đưa anh suốt dặm ngàn!
Thuyền nhỏ nhưng tình em không nhỏ,
Anh về mau kịp chuyến đò ngang.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.05.2013 06:28:50 bởi Huyền Băng>
Vào cuối năm 1974, xã-hội Việt-Nam thối nát vì nạn cường quyền, phe đảng tham nhũng lộng hành, con tạm biệt mẹ để ra đi nước ngoài mong xây dựng tương-lai. Ngờ đâu sự nghiệp không thành và tạm biệt đó cũng là vĩnh biệt ! Nên xin ghi lại mấy giòng kỹ-niệm nầy để suốt đời nhớ thương mẹ.
 
 
                                                                 MẸ TÔI
 
Mẹ chân không, bờ ao múc nước
Gánh oằn vai, tưới kiểng nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh, hoa thắm, mẹ môi hồng.
 
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội, bà cho lại
Phải cách nàng dâu, cách mẹ chồng.
 
Mới giỗvừa xong, nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài, đến chạy trong.
 
Thi đậu xong, thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài, mẹ cắt may.
 
Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng vậy đã thành quen.
 
Ðương buổi xuân thì, mẹ đảm đang
Thương chồng, vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
 
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Mấy năm đèn sách, mấy chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang, trẻ chóng về.
 
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa, sao đi chẳng thấy về !
 
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy, mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son, mắt lệ mờ
 
Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương, mắt nghẹn nhìn.
 
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần, âm cảnh đã chia tay.
Còn đâu mộng ước về thăm lại,
Ôm mẹ, hôn đôi má lệ đầy.
 
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
 
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn, nhớ mẹ nhiều.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ơn phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Con xin nối tiếp đời du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu.
 
Võ Nhựt Ngộ (Nouméa 1985)

r
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.08.2013 05:09:22 bởi lá chờ rơi>
VIẾT VỀ MẸ
 
Tôi có hai người mẹ. Người mẹ lớn tôi gọi là “Mợ” và mẹ ruột sinh ra tôi thì tôi gọi là “Má”.
Mợ tôi là con một ông thầy đồ dạy chữ Nho ở cuối thời Nho học. Nên mợ tôi biết vừa chữ nho vừa chữ quốc ngữ.
Nhà tôi thuộc diện hiếm con. Đời cố thì tôi có hai ông cố, ông cố ruột của tôi là ông cố em.
Đời ông thì ông nội tôi là trai duy nhất với một người em gái. Đến đời ba tôi, thì chỉ đơn độc có một mình ba tôi, không em trai gái nào cả.
Mợ tôi người ốm yếu, dịu dàng và mảnh mai vì bà vốn là một tiểu thư đài các.
Mợ tôi về thì chỉ sanh và nuôi được người chị cả của tôi thôi. Còn có vài kỳ sinh khác không biết trước hay sau thì đều không nuôi được. Ở thời đó chưa phát minh ra thuốc trụ sinh nên con người phải đối mặt với rất nhiều bệnh tật hiểm nghèo. Nên không mấy nhiều trẻ con nuôi được đến tuổi trưởng thành.
Là con ông Đồ và có học chữ nho nên mợ tôi rất biết câu “bất hiếu hữu tam, vô hậu nhi đại”, tức có ba điều bất hiếu mà việc không con nối dỏi là cái bất hiếu lớn nhất.
Nên chính mợ tôi xin phép ông bà nội rồi nhờ mai mối tìm cưới vợ hai cho chồng.
Bà nội kể lại là chính mợ tôi đội khăn đống, bưng quả đi rước dâu để cưới má tôi về.
Má tôi là con một nhà trung nông. Đã sớm có một đời chồng. Nhưng chồng chết không con nên trở về ở với cha mẹ ruột. Có lẽ vì thế nên mới chấp nhận làm lẻ mọn.
Má tôi là người lao động. Trong gia đình con gái không được đi học, nên má tôi dốt chữ.
Nhưng má tôi rất mẩn cán, siêng năng gánh vác mọi việc trong nhà và có trí nhớ rất tốt lại thêm rất khéo tay nấu nướng.
Tôi thấy vài lần ông nội tôi kêu má tôi lên, giải thích tỉ mỉ về món ăn ngon nào đó mà ông vừa ăn nơi nhà bạn và bảo má tôi làm thử để lần sau làm đải khách. Vì ông nội là hương cả trong ban hội tề làng.
 
Mấy ông nầy luôn mời nhau những khi nhà có tiệc tùng như đám giỗ hay cưới hỏi. Và ai cũng cố gắng để không thua kém nhau trong sự đãi tiệc cho các bạn mình.
Ông nội tôi rất giàu nhờ có một thời gian lúa có giá rất cao, khoảng 1 đồng một giạ. Chỉ đến năm sinh tôi ra là lúc có khủng hoảng kinh tế thế giới nên giá mới tuột xuống chỉ còn trên/dưới 1 cắc một giạ.
 
Ở thời kỳ Nhật lật đỗ Pháp, ông nội cho chúng tôi học chữ nho. Trong lúc tôi đang ê a học bài, thì mợ tôi đi ngang, nghe tôi đọc sai nên ngoắt tay bảo tôi đưa cuốn tập và chỉ cách đọc cho con chữ trước đó bị tôi đọc không đúng.
Theo sách vở thì thú tiêu khiển của các sĩ tử thời ấy là : cầm kỳ thi họa, tức đánh đàn, đánh cờ tướng, làm thơ, và hội họa. Không hiểu bộ tứ tuyệt đó mợ tôi đã học đến bực nào. Nhưng có một hôm tôi đấu cờ tướng với anh cả tôi. Lúc tôi đang thắng thế rung đùi nói phét, thì mợ tôi đi ngang qua, thấy thằng nhỏ đang làm phách, còn thằng lớn thì đang nhìn bàn cờ nói gượng với em là “ăn thua gì mậy !” nhưng có vẽ lúng túng chưa tìm ra nước gỡ. Mợ tôi ghé mắt xem rồi đưa ngón tay chỉ cho anh tôi một nước, thế là giải tỏa được mọi áp lực của tôi.
Tôi tức mợ lắm, nhưng cũng rất thầm phục nước cờ cao của mợ vì trước đó tôi cho rằng cuộc diện rất khó gỡ cho anh tôi.
 
Mợ tôi là người theo phật. Nhưng chị cả tôi, con gái ruột và duy nhất của mợ, thì vì trước học trường Nhà Trắng nên mấy bà sơ lôi cuốn chị vào đạo chúa. Mợ tôi thường lo buồn về việc nhang khói cho mợ sau nầy.
 
Tôi thương mợ tôi lắm. Nhất là sau khi nghe bà nội kể lại rằng có một hôm má tôi đánh dạy em gái tôi nhiều quá khiến nó quính quáng khóc rất to. Mợ ở trên nhà trên nóng ruột và giận lắm nên bước xuống rầy má tôi sao đánh mạnh tay thế. Mợ nói bộ má nó tưởng là má nó đẻ rồi muốn đánh chết nó cũng được hay sao ? Tụi nó là con của tôi đó, tôi mà không cưới má nó về thì làm sao có tụi nó ! Câu nói nầy làm tôi càng quý trọng thương yêu mợ và cả đời tôi sẽ không bao giờ quên.
 
Má tôi thì bận rộn nhiều việc lao động chân tay cho gia đình, không có thời giờ để cưng chiều con cái. Nên gặp lúc em tôi sái quấy thì vừa đánh vừa dạy dỗ. Má tôi lại cũng rất kính yêu và luôn nghe lời mợ tôi.
Má tôi làm đủ thứ việc như người đàn ông. Lúc thì cuốc đất lên giồng trồng khoai củ, lúc thì gánh nước tưới cây quanh nhà và nhất là cái vườn trầu của bà nội và 30 chậu kiểng của ông nội.
Những tình tiết trên mở đầu cho bài thơ MẸ TÔI dưới đây:
 

MẸ TÔI

 
Mẹ chân không, bờ ao múc nước
Gánh oằn vai, tưới kiểng nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh, hoa thắm, mẹ môi hồng.
 
Khi vườn nhà có nhiều hoa quả ăn không hết, thì má đem ra chợ bán.
 
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội, bà cho lại
Phải cách nàng dâu, cách mẹ chồng.
 
Rồi thì vì lúc đó trong làng chưa có nhà máy xay lúa, nên nhà phải tự xay lúa, giả gạo để ăn thường ngày. Gần đám giỗ thì phải lo xay bột để làm bánh ích. Nên má tôi luôn có nhiều việc phải làm mỗi ngày.
Ở thời đó sống dưới quê như gia đình ông nội tôi, thì hầu hết mọi việc đều tự mình làm hết : cày ruộng, gieo mạ, cấy lúa, gặt lúa, đạp lúa, xay lúa, quạt lúa, giả gạo v.v. để có miếng cơm ăn.
Trong những công việc đồng áng nêu trên, xin giải thích thêm :
Cày ruộng, gieo mạ thì tự người nhà mình làm lấy, họa hoằn mới phải mượn người khác làm thay.
Cấy lúa, gặt lúa thì cần có nhiều người nên phải thuê hoặc mượn làm vần công (nay họ làm cho mình, mai kia mình làm lại cho họ).
đạp lúa là cho trâu hay bò đi vòng vòng đạp lên mớ bông lúa gặt về trải ra trên sân cho các hạt lúa rụng ra. Ở nhà quê thì lúc đó đâu có sân xi măng. Sân đạp lúa là sân đất bên trên được tráng lên một lớp dày phân trâu hoặc phân bò đã quậy nhuyễn ra.  Sau khi khô mặt sân sẽ có một lớp võ chắc chắn ngăn cách với lớp đất cát ở phía dưới. Nên khi đạp lúa thì trên mặt sân chỉ có các hạt lúa và rơm không bị đất cát lẩn vào.
Còn quạt lúa là sau khi xay với cối xay thô thiển của nhà nông, thì hạt lúa tróc vỏ ra thành gạo và trấu. Nên phải cho vào một cái máy quạt do tay người điều khiển thổi trấu ra ngoài để chỉ lấy gạo. Và gạo nầy là gạo lức, phải cho vào cối giả để có gạo trắng và cám.
Về sau làng có 2 nhà máy xay lúa tối tân. Nhận lúa vào rồi cho ra gạo, tấm, cám riêng.
Nhà có 2 người thường trực giúp việc : một người là chị họ tôi, trước là vú em của tôi. Và một người cháu trai của bà nội mà má tôi nuôi như con nuôi. Những người nầy giúp má tôi rất đắc lực trong mọi việc trong nhà.
Thỉnh thoảng lại có thêm một nông dân trai tráng đến trả công phụ giúp. Vì lúc đó hợp đồng thuê ruộng, viết tay trên giấy, thông thường quy định mỗi năm phải đong cho chủ ruộng bao nhiêu giạ lúa và làm mấy ngày làm công.
 
Dù những việc ấy luôn có người phụ giúp nhưng Má tôi không phải chỉ chỉ tay ra lệnh mà má luôn tham gia làm đủ cả. Má phải xốc xáo đi trước, làm trước, làm nhiều, làm hăng hái để lôi cuốn những người khác làm theo.
 
Nhà ông nội thì lại quá to, rộng đến 9 gian. Ngày thường thì mấy gian ở hai bên đều đóng cửa, chỉ mở có một gian gần khoảng giữa để ra vào. Trước nhà có một sân lớn tráng xi măng. Lớn rộng đến mức trước đó có một thời gian mấy ông thầy giáo xin phép dùng làm sân tơ nít (tennis).
Lúc tôi lớn biết thì sân đã bị nức nẻ nhiều chỗ nên không còn chơi được. Nhưng những làn kẻ để đánh tơ nít thì vẫn còn thấy rõ.
Nền nhà thì cao đến ngang ngực người lớn. Chung quanh lát gạch đá xanh hình lục giác. Từ mặt tiền nhà quanh xuống đến giữa hông nhà thì mặt đá được mài phẳng. Từ giữa hông nhà ra phía sau thì cũng là đá xanh lục giác nhưng mặt còn hơi gồ ghề.
Mặt tiền nhà thì có hai cái cầu thang đi xuống sân, mỗi cái ở một đầu sân. Thông thường thì gọi đó là cái tam cấp vì chỉ có ba bậc. Nhưng vì nền nhà tôi khá cao nên có tất cả là 9 bậc. Và mỗi bậc cũng còn hơi cao đối với bước chân của trẻ con. Nếu làm thành 10 bậc thì dễ đi hơn. Nhưng có lẽ ông nội chỉ làm 9 bậc là vì muốn cho nó ứng vào các thành ngữ “chín bệ, cửu trùng” của vua chúa chăng ? Mỗi bên hông nhà thì có một tam cấp nhỏ. Sau nhà thì có một tam cấp rộng tỏa ra hai bên xuống vườn.
Cái nhà nầy phải mất nhiều năm mới hoàn thành. Vì trên nóc có gắn số năm 1925 còn trên khung cửa từ nhà khách vào nhà trong thì có cẩn xa cừ số năm là 1927.
Khi nhà có giỗ thì ngoài sân phải nhổ sạch cỏ mọc trên các kẻ nức, trong nhà phải chùi lau nền gạch bông, đánh bóng các cây cột gỗ căm xe to gần một ôm của người lớn.
Nên có khá nhiều việc. Và mỗi năm có 3 đám giỗ to đãi khách 2 buổi và 3 đám giỗ nhỏ chỉ đãi một buổi.
Đám giỗ to thì có giết bò mỗ lợn. Giỗ nhỏ thì không có bò. Gà vịt thì giỗ nào cũng có. Làm bếp thì các bà các cô trong xóm và bà con tới chia nhau làm giúp má tôi. Đây là dịp mà các cô trổ tài khéo léo, giỏi dang. Cũng có trường hợp các cô gái trẻ đẹp khéo léo được người lớn để ý và sau đó làm mai mối cho con cháu trai nhà mình. Lề lối sống ở nhà quê lúc đó là vậy.
 
Mới giỗ vừa xong, nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài, đến chạy trong.
 
Việc bếp núc thì Má tôi đóng vai chính nên hết bên trong réo lại đến bên ngoài kêu, để hỏi sự sắp đặt của má tôi.
 
Còn về việc may vá thì Má luôn có việc làm thường trực, hết đơm nút đến vá các lổ rách cho quần áo của các con.
Thời đó Nhật đảo chính Tây, thế giới đang trong đệ nhị thế chiến nên đồ dùng nhập cảng rất hiếm. Không có vải dệt máy, chỉ có vải ta. Muốn có màu đen thì có khi chỉ đem vải nhuộm bùn, khỏi đem thợ nhuộm đở tốn tiền. Và thông thường thì lúc đó chỉ mặc đồ đen cho đở tốn xà phòng.
 
Sau khi cả lớp đều thi đậu Sơ Học, thầy tôi bảo ngày mai sẽ dẫn cả lớp đạp xe đạp dạo chơi. Thầy dặn phải mặc quần đen áo trắng.
Tôi thì lại không còn cái áo trắng nào.
Về nhà nói lại thì má tôi cũng quở rầy vài tiếng, rồi đêm đó sau những việc bận rộn trong ngày, má ngồi may cho tôi một cái áo mới, với cái máy may quây tay của má.
Sáng ra tôi vừa sửa soạn ra đi thì má tôi kêu lại, tay cầm chiếc áo mới may xong, giủ mạnh cho sạch các đoạn chỉ thừa mới vừa bị cắt đứt. Thế là tôi cũng có một cái áo trắng, lại là áo mới, để đi chơi cùng thầy bạn hôm đó.
 
Thi đậu xong, thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài, mẹ cắt may.
 
Khi lớn lên tôi đi học nội trú ở trong trường Collège de My Tho, tức trường Trung Học Nguyễn Đình Chiểu ngày nay. Khi nghỉ lễ được về thì sự vui mừng han hỏi ưu tiên là của ông bà nội.
 Má tôi chỉ ngồi xổm ở giữa sân khấu chờ. Sau đó má ngoắt tôi ra, ôm tôi và hỏi việc nọ việc kia.
 
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Mấy năm đèn sách, mấy chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang, trẻ chóng về.
 
Lúc đó thì tôi được bà nội cưng chiều nên hư lắm. Nên chỉ đứng cho má ôm mà không ôm lại má. Vả lại tôi nhớ lúc nhỏ cỡ ba bốn tuổi, lúc đó má đã có thêm bé gái, nhiều lúc cũng ghiền muốn ôm má nhưng bị rầy không cho nên đã quen sự nhịn thèm đó rồi. Bây giờ nhớ lại rất muốn ôm được má nhưng đâu còn được nữa.
 
Tôi không biết anh cả tôi được cưng đến mức nào. Nhưng anh kế tôi và tôi thì ông bà nội bắt đem lên nhà trên, tôi ngủ với bà nội, anh tư tôi ngủ với ông nội. Chỉ chừa 3 đứa em gái cho má tôi.
 
Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng vậy đã thành quen.
 
Ðương buổi xuân thì, mẹ đảm đang
Thương chồng, vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
 
Lớn lên tôi đi làm, lúc ở nước ngoài may mắn được lương cao nên tôi luôn gởi về cho má tôi. Tiền thì trao cho anh cả tôi để anh từ từ đưa lại cho má, vì có lần má đi xe ngựa bị người ta móc túi lấy hết tiền. Tôi định cho mẹ tôi nhiều tiền để bà cho lại các con nào túng thiếu cho đẹp tình mẹ con.
Nhưng chị dâu tôi, nắm giữ tiền, lại không để cho má tôi thực hiện chủ ý đó nên má tôi buồn phiền với em tôi. Em tôi cho hay nên từ đó tôi không gởi tiền về cho ông anh cả tôi nữa mà gởi cho con em út.
 
Nhớ lại trước khi đi nước ngoài, lá số Tử Vi cho biết là năm ấy tôi có đại tang. Tôi có dắt thằng con đến thăm má và cũng có nói cho má nghe điều ấy. Má nói con nên lo cho tương lai của con của con. Chứ nếu con ở lại, khi má đi thì con cũng đâu níu lại được.
Được má cho phép nên tôi tìm cách ra đi nước ngoài.
Nhưng lúc đó chính quyền Thiệu bế môn tỏa cảng không cho dân xuất ngoại, có lẽ để khỏi cấp ngoại tệ, để các ông nuốt trọn số tiền đô viện trợ của Mỹ. May sao có một chiếc tàu ở HongKong qua Saigon, nhưng thằng radio kém quá không liên lạc được với đài truyền tin trên bờ. Tàu phải cho canot chạy vào bờ xin phép. Thằng radio bị thuyền trường bộp tay nên lấy máy bay trở về Hong Kong. Tôi thì có bằng thông tin vô tuyến quốc tế hạng hai cho tàu thủy viễn dương.
Nhờ vậy nên tôi được tuyển lên tàu ấy làm việc và theo tàu xuất ngoại.
Sau đó khi có dịp tàu ghé Bangkok, tôi đến Tòa Lãnh Sự VN xin tái hiệu lực cái hộ chiếu đã hết hiệu lực. Được thực hiện nên tôi lấy phi cơ trở về thăm nhà.
 
Và sau khi về thăm nhà trở ra, tôi không trở lại tàu HongKong mà bay sang Nouméa.
 
Vì trước đó tôi có dịp được đi công tác ở Nouméa, đảo New Caledonia. Lúc đó tại đây đang hồi đắt hàng bán quặng mỏ Nickel cho Nhật. Mọi người gọi lúc đó là cái “boum nickel”. Trên đảo có nhiều quặng mỏ nickel nằm ngay trên mặt đất. Có vài nơi chỉ số chứa nickel lại quá cao hơn mức nhà nước qui định cho xuất khẩu nên phải pha trộn với đất thường để hạ chỉ số xuống đúng mức cho phép. Nouméa lúc đó rất dễ kiếm tiền vì công việc nhiều lại thêm có nhiều sự giúp đở. Người có bằng lái xe tải chỉ cần có 1/3 vốn là ngân hàng sẽ cho vay thêm 2/3 để mua xe tải chở nickel. Công việc rất đơn giản, chỉ cần lái xe đến phía dưới của bồn chứa trên cao. Quặng nickel sẽ được trút xuống đầy xe.
Tài xế lái xe đến bãi chứa của lò luyện kim cách đó khoảng 15 c/s, nhận nút để nghiêng ben trút nickel xuống đất. Lúc quay trở ra sẽ nhận được một phiếu tiền. Gặp lúc xe hỏng giữa đường thì vẫn có thể trút bỏ số quặng nickel đó bất cứ ở đâu trên lề đường, không bị tội phạt đền bù gì cả, chỉ không có tiền cho chuyến ấy thôi.
Thông thường mỗi tài xế chạy được 24 chuyến mỗi ngày. Nhưng những người siêng có thể chạy đến 30, 32 chuyến mỗi ngày. Nên chỉ cần khoảng 6 tháng là trả được dứt nợ mua xe cho ngân hàng.
Do đó nên lúc rời tàu Hong Kong về thăm nhà tôi đã học và thi lấy được bằng lái xe tải.
 
Nhưng không may là lúc tôi trở qua Nouméa thì việc bán Nickel cho Nhật bị xứ Nam Dương cạnh tranh. Xứ nầy lại ở gần Nhật hơn Nouméa, nên sự khai thác nickel ở Nouméa chậm lại, nhiều người trong nghề bị thất nghiệp.
 
Nhờ sẳn có bằng vô tuyến truyền tin quốc tế nên tôi tìm được việc làm trên tàu của hãng Nickel.
Lúc đó các tàu còn dùng cách truyền tin bằng các tín hiệu Morse. Độ mươi năm sau thì kỹ thuật truyền thông tiến bộ xa, cho phép dùng lời nói giao tiếp với nhau dễ dàng. Nên mọi nơi đều dẹp bỏ sự xử dụng tín hiệu Morse.
Chế độ hàng hải của Pháp rất là rộng rải với người thủy thủ : làm việc 4 tháng trên tàu thì được 2 tháng nghỉ phép. Vì họ xét rằng khi lên tàu ra khơi thì dù hết phiên làm việc 8 tiếng, vẫn phải ở luôn ngày đêm 24/24 trên tàu, không có cơ hội nhảy dù về thăm nhà.
Trong những lần 2 tháng nghỉ phép tôi lại tìm ra việc làm trên bộ về nghề sửa chửa máy radio.
Có công ăn việc làm và nhà cửa vững vàng tôi háo hức muốn về quê nhà thăm mẹ. Lúc đó có rất nhiều người Việt gốc Bắc hay đi đi về về giữa Hà Nội và Nouméa. Thời gian nầy nước Việt còn chia ra hai miền Nam Bắc với hai chế độ, hai chủ quyền khác nhau.
Ít lâu sau thì Cách Mạng thành công, thống nhất 2 miền Nam Bắc. Tôi nhớ lúc đó báo chí ngoại quốc có khen rằng chế độ cộng sản ở Việt Nam là cởi mở nhất.
Vị sau khi Cách Mạng thành công họ cho ngay Việt kiều về nước thăm họ hàng. Còn chính quyền cộng sản Trung quốc thì phải 30 năm sau mới cho như vậy.
Nhưng ba bốn lần tôi gởi đơn cho tòa Đại Sứ Việt Nam ở Pháp xin phép về thăm nhà vẫn không được hồi âm.
 
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa, sao đi chẳng thấy về !
 
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy, mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son, mắt lệ mờ
 
Nên tôi chưa về được thì má qua đời trong sự mong đợi gặp lại thằng con đi hoang. Các em tôi kể lại là có nhiều lúc đang đêm nghe xe hơi chạy đến ngừng lại trước nhà, má ngồi choàng dậy tường là tôi về tới.
Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương, mắt nghẹn nhìn.
 
Khi có dịp sang Pháp lo cho thằng con đang học ở Orléans, tôi đến tòa Đại Sứ Việt Nam hỏi lại, thì người thư ký bảo rằng đã mấy lần hồi đáp mà tại tôi không gởi hộ chiếu đến để cấp chiếu khán. Sự thật là cấp trên có chấp thuận, nhưng vì tôi không có gởi kèm theo tiền, nên thơ chấp thuận không được gởi đến tôi. Sau đó những người bạn ở Nouméa cho biết là khi làm đơn xin về như vậy, nên gởi kèm theo một tờ 20 đô Úc. Việc gởi tiền mặt theo thơ là trái luật bưu điện. Nhưng phải làm như vậy thì mới có được thơ hồi âm và chiếu khán để về thăm quê Việt.
Tôi tức mình chỉ vì mình tuân thủ nghiêm nhặt luật lệ mà gặp sự bế tắc vô lý, khiến không có cơ hội về thăm lại mẹ già. Coi như lá số Tử Vi ứng nghiệm một cách khác. Vì ngày tôi từ biệt mẹ để đi nước ngoài thì lá số bảo rằng năm đó có đại tang. Nhưng má tôi và ông nhạc gia của tôi năm ấy đều còn khỏe mạnh lắm, nên không có đại tang nào xảy ra. Chỉ có việc là năm đó tôi từ biệt họ để ra đi cũng là lần gặp nhau cuối cùng. Sau đó không còn gặp lại nhau nữa. Ngày giả từ đó cũng là ngày vĩnh biệt.
 
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần, âm cảnh đã chia tay.
Còn đâu mộng ước về thăm lại,
Ôm mẹ, hôn đôi má lệ đầy.
 
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
 
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn, nhớ mẹ nhiều.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ơn phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Con xin nối tiếp đời du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu.
 
Võ Nhựt Ngộ (Nouméa 1985)
 
Như trên đã nói, mẹ tôi dốt không biết chữ. Nên từ nhỏ tôi hằng ao ước mẹ tôi gặp dịp học biết chữ. Lúc có phong trào tổ chức các lớp Bình Dân Học Vụ để dạy người lớn tuổi học chữ thì tôi xúi mẹ tôi đi dự. Nhưng mẹ chỉ cười lắc đầu.
Thế rồi có một hôm, đây là hoàn toàn sự thật, tôi nằm mơ thấy mẹ tôi ăn mặc sang trọng, đang ngồi trên bộ ván nhà trên của bà nội, cùng với các cô tôi, nói năng đối đáp uyên bác hoàn toàn là một người có học. Tôi sung sướng quá và đi lần ra nhà sau định ra vườn.
Nhưng khi ra đến sau hè thì tôi thấy trên cái chỏng dựa vách hè, có người mẹ quê dốt của tôi đang ngồi ngó mông ra ngoài. Tôi khựng lại ngạc nhiên sao mới thấy một má thông thái ở trên kia, mà giờ lại còn thêm một má quê dốt ngồi đây ? Nhưng rồi quyết định đến với tôi tức thì : má của tôi chính là bà nhà quê dốt chữ nầy. Bà thông thái trên kia chỉ là ai đó giống má tôi mà thôi.
 
Và từ đó tôi không còn băn khoăn về việc dốt chữ của má tôi nữa. Vì phải là một bà nhà quê dốt chữ mới đúng là má của tôi.
 
       Cám ơn quý anh chị đã vui lòng đọc hết đến đây.
 
       Và sau đây là ghi lại toàn bộ bài thơ MẸ TÔI :
 
 
Vào cuối năm 1974, xã-hội Việt-Nam thối nát vì nạn cường quyền, phe đảng tham nhũng lộng hành, con tạm biệt mẹ để ra đi nước ngoài mong xây dựng tương-lai. Ngờ đâu sự nghiệp không thành và tạm biệt đó cũng là vĩnh biệt ! Nên xin ghi lại mấy giòng kỹ-niệm nầy để suốt đời nhớ thương mẹ.
 
 

MẸ TÔI

 
Mẹ chân không, bờ ao múc nước
Gánh oằn vai, tưới kiển nhà ông
Nhà Nội : vườn sau xa cổng trước
Trầu xanh, hoa thắm, mẹ môi hồng.
 
Một tháng đôi lần có chợ đông
Mẹ tôi đi chợ bán hàng bông
Tiền trao bà nội, bà cho lại
Phải cách nàng dâu, cách mẹ chồng.
 
Mới giỗ vừa xong, nhà lại giỗ
Họ hàng giềng xóm tựu chen đông
Vật bò mổ lợn ngoài sân cỏ
Mẹ hết lo ngoài, đến chạy trong.
 
Thi đậu xong, thầy hẹn sáng mai
Quần đen áo trắng dẫn đi chơi
Con không áo trắng nên đêm ấy
Thức trắng đêm dài, mẹ cắt may.
 
Ðâu đây giờ gõ sang canh một
Mẹ đến bên em nựng vội vàng
Nó ngủ sau khi mòn mỏi khóc
Hôm nào cũng vậy đã thành quen.
 
Ðương buổi xuân thì, mẹ đảm đang
Thương chồng, vai nặng gánh giang-san
Ơn Trời cho rộng đường mai hậu
Nhà rộn vui : con một cháu đàn.
 
Trẻ lớn lên rồi trẻ lại đi
Mấy năm đèn sách, mấy chia phôi
Vườn sau ve gọi vang thôi thúc
Mong chóng hè sang, trẻ chóng về.
 
Năm tháng qua dần tóc mẹ phai
Môi hồng nay đỏ với trầu cay
Ðàn con : năm đứa còn quanh đó
Một đứa, sao đi chẳng thấy về !
 
Nhớ thuở con say mộng hải hồ
Cúi đầu nghe dạy, mẹ khuyên cho
Ngàn khơi dâu bể giờ ngăn cách
Sóng cuộn lòng son, mắt lệ mờ
 
Ðợi mãi con không về với mẹ
Lá vàng buông rụng bỏ cành non
Tim già mỏi nhịp đong nhung nhớ
Môi nghẹn lời thương, mắt nghẹn nhìn.
 
Thôi hết ... từ nay vĩnh-biệt rồi !
Dương-trần, âm cảnh đã chia tay.
Còn đâu mộng ước về thăm lại,
Ôm mẹ, hôn đôi má lệ đầy.
 
Ôi kiếp phù sinh chốn bụi mờ
Khí thiêng trời đất tạo nên cho
Khí thiêng trời đất giờ thu lại
Qua bể trầm-luân đã đến bờ.
 
Bên đỉnh trầm hương nghi-ngút khói
Nhà sao vắng mẹ quá đìu hiu
Chiều nay mưa muộn ran trên ngói
Rào rạt từng cơn, nhớ mẹ nhiều.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Bên kia trần thế khó trông theo
Cầu xin Thượng-đế ban ơn phước
Cho trẻ theo cùng mẹ kiếp sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Trong lời kinh tiếng mõ dâng cao
"Nam-mô Quan-thế-âm bồ tát"
Dưới bóng từ-bi mẹ khấn cầu.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Kẻ tiên người tục khó theo nhau
Con xin nối tiếp đời du-tử
Hết kiếp con về với mẹ sau.
 
Con biết bây giờ mẹ ở đâu
Nối vòng tay trẻ dặn thương nhau
Tang-điền dẩu biến thành thương-hải
Hình mẹ trong tim chẳng nhạt màu.
 
Võ Nhựt Ngộ (Nouméa 1985)
 
Bến Tre ngày 09/06/2013
Võ Nhựt Ngộ
 
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-27 10:10:16lá chờ rơi>
Trích đoạn: KimGiang

*Kính gửi Bác Lá:

ĐÓN THƠ NGƯỜI

Sao nhớ quá...chẳng thể nào tin được
Đường dần trôi mỗi bước lại càng xa
Đâu vườn xưa ríu rít tiếng chim ca
Nghe thút thít gió tìm ai trong lá

Người đi đâu...lâu lắm chẳng thấy nhà
Rêu đầy tường hiên lạnh võng Nhện sa
Cánh cổng khép trực oà cơn ngõ vắng
Mùa Xuân ơi mang nắng đón thơ người

Người về đi...nước Vối uống mà vui
Quán Không Đường mong ngóng Lá Chờ Rơi

Kim Giang



nhớ dường như đã post rồi nhưng tìm lại không thấy nên repost. Bạn nào thấy thừa thì xoá bớt. Xin thông cảm và cám ơn. LCR

Thân họa :

KẸT THƠ ĐƯỜNG

Kẹt thơ đường nên ít về đây được
Dù im hơi nhưng lòng chẳng hề xa
Nàng thơ vui nghe lại tiếng oanh ca
Trong suối gió rì rào khua cánh lá.

Thơ ai đến như tiếng người em nhỏ
Khắc khoải trông lữ khách trở về nhà
Dù lều tranh trong gió lọt mưa sa
Ai cũng đợi nàng thơ đang thiếu vắng

Trời u ám như một chiều không nắng
Đường mông mênh vì vắng bóng một người
Hẹn mai nầy mở lại quán tìm vui
Mời bạn tếu Trạc Tuyền mau ghé lại

Như chim nhỏ trong cành say kiếm trái
Vài câu thơ gởi đến bạn lòng vui
Vẫn còn đây dù lá vẫn chờ rơi …
Lá chờ rơi 27/01/2012
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
                chẳng duyên
              nên dứt tơ trời
           đường mây tít tắp
           xa người tình xưa
                 làm sao
           đếm hết hạt mưa
                làm sao
           đếm hết tình ta
                với mình
 
                  tình tan
           cũng bởi bọt bèo
                  tan tình
           cũng bởi em theo
                 mắt người,
      
 
Đăng nhập để trả lời
0

 
CHỊU CHƠI
 
Bảy tám mươi gì cũng chịu chơi
Nam Tào chưa gọi lá chưa rơi
Trăm năm bia đá đừng xem trọng 
Một phút tơ lòng chớ hổ ngươi
Bước dọc bước ngang thôi cứ bước
Đời trong đời đục mặc thây đời
Mắt lờ tai lảng không là cớ
Bảy tám mươi gì cũng chịu chơi !
 
Lá chờ rơi 20/08/08
 
 
Còn chịu chơi
 
Trẻ phải lo làm chả dám chơi
Già lo sống gấp sợ đời rơi
Lăng nhăng ba cái * còn chưa tỏ
 Tứ khoái của người cứ hổ ngươi
Vẫn biết thời gian còn mấy nỗi
Nào hay danh phận được bao đời
Chán chường vô nghĩa  bao trò hão
Thôi mặc kệ đời ta cứ  chơi
kimrbl
 
*Một trà một rượu một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó hại ta
Nguyễn Khuyến
 
 
Đăng nhập để trả lời
0