<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-02 10:20:20lá chờ rơi>
Trích đoạn: Truongsoi
Xuân vui
Mừng quá bác Lá Chờ Rơi ơi
Rưng rưng đôi mắt lệ thấm rồi
Bọn trẻ giận xong rồi tình tứ
Cánh già mày nhíu lại cười vui
Xuân này bác sắm thêm bàn ghế
Năm mới khách thăm đủ chỗ ngồi
Ai bảo không đường không ngọt nhỉ
Quán đông vui nhất ở đây thôi./.
truongsoi
NHẤT ĐÂY THÔI
(thân họa Xuân Vui)
Luật trời là thế bạn mình ơi
Kinh nghiệm ngàn xưa đã thấy rồi
Thế cuộc đã tan thời lại hợp
Lòng người hết giận sẽ tìm vui
Công này không nhỏ phần Trương Sỏi
Miệng ấy kêu to khách phải ngồi
Đây đó lai rai bình món nhậu
Cờ tây dai dế* nhất đây thôi.
Lá chờ rơi
* hai cách nói láy khác nhau :
“cờ tây”, giữ dấu huyền tại vị chỉ hoán chuyển hai nguyên âm
“dai dế”, giữ nguyên âm tại vị, chỉ hoán chuyển dấu sắc với không dấu.
Có mợ thời chợ thêm đông
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !
Vắng mợ chợ cũng chẳng "không" bữa nào !


