.
Mai sau kể lại
Ngày nào gặp trở lại em
Một nơi nào đó bên kia mặt trời
Không còn mặc cảm lôi thôi
Hồn nhiên kể lại cuyện đời xưa xa
Còn em nếu gặp lại ta
Nhìn ta em có biết là ta không
- Kiếp xưa anh một thằng khùng
Anh thằng say rượu vô cùng đảo điên
Làm thơ lắm lúc quàng xiên
Đôi phen rất mực thần tiên dịu dàng
Tráng niên ra đứng giữa đàng
Làm trò cảnh sát công an điều hành
Lão niên ân hận thập thành
Về nhà thân thích họ hàng ăn cơm
Được cho ăn uống thật ngon
No nê nằm ngủ vuông tròn lắm thay
Bùi Giáng
( trích tập thơ Như Sương )
" Tráng niên ra đứng giữa đàng
Làm trò cảnh sát công an điều hành "
Hỡi ôi ! Đi gõ đầu trẻ ! Cái hình ảnh người
cảnh sát đứng ở ngả tư đường, điều hòa xe
xuống, xe lên... Tự thuở mười lăm, đã từng gây
bàng hoàng cho lòng ta không ít. -
" Cô đừng hấp
tấp... Chị hãy dịu dàng ! Chầm chậm thưa anh..."
Nhưng anh có chầm chậm, chị có dịu dàng, cũng
chỉ trong khoảnh khắc. Rồi anh đi lối anh, và chị
đi nẻo chị, và riêng người cảnh sát trọn đời còn
chôn chân ở ngả tư đường, điều hòa xe xuống,
xe lên... Đường của anh chị đi, xuống , lên. mấy
lối ? Có tre trúc rì rào ? Có gió nồm đưa lất phất ?
Có cành biếc, lá xanh ? Có bao nhiêu hoa và bao
nhiêu mộng ? Nhưng riêng ngả tư đường của
chàng cảnh sát chỉ có bụi bặm mà thôi. Chàng
cảnh sát có tự an ủi mình được không ? -
Ta chôn
chặt chân đây, nhưng vì ta mà các ngươi được đi
điều hào tám hướng, thì tuy đứng lại một mình, ta
thật đã cùng đi tám hướng với các ngươi.
Bùi Giáng
( trích Một vài nhận xét về Bà Huyện Thanh Quan
Nhà xuất bản Tân Việt 1960 )