Gần 200 người muốn cháy với ngọn lửa cống hiến; nhưng chỉ vì 1 kẻ cố chấp - người Brazil mất ngôi. 50 triệu người khát khao sống lãng mạn; nhưng chỉ vì 1 kẻ thực dụng và cẩn trọng - người Anh tiếp tục chạy theo giấc mơ đã kéo dài 40 năm. 40 triệu người muốn hoà mình vào vũ điệu mê hồn; nhưng chỉ vì 1 kẻ nửa vời - người Argentina vẫn sống trong chờ đợi. World Cup 2006, sân chơi không dành cho kẻ hèn nhát, cho sự cẩn trọng quá mức.
Hình ảnh trận chung kết Worldcup năm 1998 giữa Pháp - Brazil.
Năm 1986 là vận may rủi trên chấm 11m. Năm 1998 là cơn động kinh của Ronaldo 5 tiếng trước trận CK. Năm 2006, chẳng còn gì để bám víu. Trước giờ khai cuộc, họ là kẻ chiến thắng thuyết phục. Nhưng sau 90 phút ở Frankfurt, Brazil đã thua Pháp tâm phục khẩu phục. Cái gọi là “Đội bóng khủng khiếp nhất mọi thời đại” chỉ là ảo ảnh. Cái gọi là “Bộ tứ huyền ảo” chỉ tồn tại trên giấy tờ. Nhưng có lẽ, đội bóng ấy, bộ tứ ấy, giấc mơ lần thứ 4 liên tiếp có mặt ở trận CK World Cup của người Brazil sẽ khác nếu vị tướng của họ không phải là Carlos Parreira, một con người tôn thờ chủ nghĩa thực dụng và hết thời. Năm 1994, tính thực dụng của Parreira đã mang lại chiếc cúp xấu xí nhất trong lịch sử bóng đá Brazil. 12 năm sau, tính thực dụng của Parreira đã khiến người Brazil phải chứng kiến thất bại trong tủi nhục.
Nếu Parreira là một người Brazil đích thực, một vũ công Samba đích thực thì câu chuyện đã khác rất nhiều. Brazil đã không chơi thứ bóng đá “rình rập” trước các đội bóng cơ dưới như Australia, Croatia. Ronaldinho, ngôi sao được kỳ vọng nhiều nhất, đã không khổ đau và đánh mất sự sáng tạo tuyệt vời trong lối chơi khi bị bó hẹp ở vai trò “chim mồi”. Ở Frankfurt, trước Pháp, Brazil đã không từ bỏ sơ đồ 4-2-2-2 mà chính Parreira đã dày công xây dựng suốt 1 năm qua để chuyển qua sơ đồ 4-5-1 nặng về tính cầu toàn. Ở Frankfurt, Brazil đã không chơi e dè, rụt rè, thiếu lửa trước một Pháp được đánh giá kém hơn về lực lượng. Và ở Frankfurt, Cicinho và Robinho không bị cầm tù trên băng ghế dự bị gần hết trận khi Cafu đã đuối sức, hàng công lâm vào cảnh bế tắc. Nhìn sang Pháp của Domenech, người Brazil thấy nhói đau. Dù dưới cơ, Pháp vẫn chủ động chơi tấn công suốt trận. Lợi thế 1-0 mong manh không thể ngăn cản sự liều lĩnh của Domenech, tăng cường hàng công (Govou, Wiltord, Saha được tung vào sân) ở 15 phút cuối nhằm gây sức ép lên hàng thủ Brazil. Kết cục, chiến thắng không dành cho sự cẩn trọng của Parreira, người vốn “bảo hộ” nhờ chiến tích 12 năm về trước. Nó dành cho sự can đảm của Domenech, vốn chẳng có gì để làm bia đỡ đạn và chắc chắn sẽ bị chỉ trích dữ dội nếu phạm sai lầm với quyết định của mình.
Parreira không cô đơn. Ông có thể tìm Eriksson... tâm sự. Người Anh không thất bại vì hành động ngu ngốc của Rooney hay chấn thương của Beckham, Owen. Họ thất bại vì tính cẩn trọng và sự hèn nhát của Eriksson. Người Anh từng tự hỏi và bây giờ vẫn tự hỏi: Tại sao phải thu mình khi trong tay Eriksson là lứa cầu thủ tài năng, đến giai đoạn chín muồi và hoàn toàn có thể chơi tấn công để giành chiến thắng? Từ chiến thắng 1-0 may mắn trước Paraguay đến thất bại trước Bồ Đào Nha trên chấm 11m, đội bóng của Eriksson chỉ thể hiện 1 bộ mặt: đá sợ thua (khi chơi kém người trước Bồ Đào Nha, ĐT Anh chiến đấu can đảm vì họ không còn sự lựa chọn nào khác).
Tính thực dụng, cẩn trọng và sự hèn nhát của Pekerman không mang tính hệ thống. Nó chỉ đến trong 1 khoảnh khắc đối với một Pekerman tôn thờ bóng đá tấn công. Nhưng chỉ 1 khoảnh khắc đủ làm tan vỡ cả giấc mơ, để rồi Argentina phải gục ngã trước chủ nhà Đức.
Eriksson đã biết trước số phận của mình khi World Cup vẫn chưa diễn ra. Pekerman từ chối tiếp tục cuộc phiêu lưu và thử thách với Argentina. Parreira khó an vị trên chiếc ghế nóng bỏng nhất thế giới. Nhưng đằng sau họ, người Anh tiếp tục chạy theo giấc mơ 40 năm, Brazil đánh mất thể diện và niềm tự hào còn Argentina vẫn bơ vơ thời kỳ “hậu Maradona”...
Theo: tinthethao.com.vn
To hieplina: muội giết huynh !