📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ của Trần Thái Vân sao trước giờ không thấy???

52 trả lời, 6.205 lượt xem — Trang 1 / 2
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:03:36tieuphuong_loihai>
nẻo xưa

Trần Thái Vân



Xóm làng xưa nơi mẹ đi về
Vang vang tiếng chân bà ngoại
Con đường quê thoai thoải
Qùy nở ngập hoa vàng
Vườn cau thơm ngát hương tràn

Xóm làng xưa nơi con đi về
Vang vang tiếng cười của mẹ
Sóng biển rì rầm khe khẽ
Hoa rau dền bay bay
Gió rin rít mặn cuối ngày

Hai thế hệ cách nhau ngàn thế giới
Mẹ mười tám tuổi tản cư Tây
Con gái phú nông học làm việc mướn
Ngày quạt gạo
Ðêm dạy bình dân
Mẹ tứ cố vô thân
Ðường về quê xa tít
Con quốc kêu giữa đêm mờ mịt
Chó nước tru buồn dưới suối lạnh tê
Mẹ nhớ nhà ngồi khóc, áo vân vê
Vọng mắt nhìn đèo Ngũ Châu chia
thương, cắt nhớ

Quá khứ tưởng đi muôn thuở
Khoảnh khắc chợt trở về
Như sáng nọ con mải mê
Chuẩn bị một lần đi lao động
Mẹ rưng rưng gạt dòng lệ mặn
Con cười một nụ vô tư
Tưởng tượng đèo Ngũ Châu chiều sương
giăng mù

Lên mười tám con làm người di tản
Ðêm lạc đại dương mênh mông
Ðêm nghe trẻ khóc ròng
Và đêm nghe chúng lịm tiếng
Tưởng một lần đã ra đi vĩnh viễn
Về thủy cung xa xăm
Tuổi xanh khuất bóng ngàn năm

Mười tám tuổi con làm người viễn xứ
Khất thực quê người
Những hàng dương xanh tươi
In dấu chân con bước
Những lần xương rồng đâm xước
Nhớ bàn tay mẹ mát hiền
Mơ một bàn tay hão huyền

Mười tám tuổi hát bài ly biệt
Trời Trung hoa bao la
Mây phương nam xa xa
Chim lạc đàn soải cánh về phương bắc
Chiều mưa dông nhớ nhà quay quắt
Tiếng cò gọi tìm bầy
Mơ một đường bay...

Xóm làng xưa con không có để đi về
Tiếng chân ba sẽ không làm sao vọng lại
Ba thế hệ mỗi người một khắc khoải
Nhập vào đời khác xa
Ðêm ba nằm mơ tiếng gáy của gà
Cho con biết một bình minh nguyên thủy
Như bà nội năm xưa mơ giàn hoa thiên lý
Ðể cho ba bóng mát cuộc đời
Ngủ an bình trong tiếng hò ơi

Những con đường ngày tháng
Là kỷ niệm xa xăm
Cội nguồn, gốc tích
In vết ngàn năm

Ðường làng đâu để dẫn lối cho con?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
vô danh

Trần Thái Vân


Anh đi từ độ đông năm ấy
Túi nặng, thân gầy, áo bạc vai
Cha đứng nhìn theo đưa tay vẫy
Quan san tiễn biệt vạn dặm dài

Không trống ngũ liên, không lời hịch
Chẳng bờ sông Dịch, chẳng Yên đan
Kẻ ở người đi lòng u tịch
Lời nói chưa xong lệ tuôn tràn

Anh đã hai lần xa gia quyến
Xuân thì chưa quá tuổi đôi mươi
Mộ mẹ bên kia bờ vĩ tuyến
Khói hương lạnh lẽo vắng chân đồi

Cha khóc âm thầm tim tê tái
Nửa đêm vọng mắt ngóng chờ con
Bụi chuối bên nhà đau kết trái
Cha đau trong chờ đợi mỏi mòn

Anh đi vạn nẻo đường non nước
Núi rừng đất đỏ bụi mờ bay
Cha ở hậu phương mong với ước
Anh trở về đây có một ngày

Mười mấy mùa xuân mai thắm nở
Nhạn vẫn chưa về, én biệt tăm
Chiến trận mỗi ngày thêm rộng mở
Ðoàn viên ảo mộng quá xa xăm

Cha chờ cho đến ngày cỡi hạc
Suối vàng, thác bạc rụng thời gian
Một mảnh trăng xưa buồn đến nhạt
Mắt lão còn đâu ngóng mây ngàn

Anh chết vô danh không bia mộ
Không anh hùng, đại nghĩa xa xôi
Anh chết một người trai vô tội,
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi ?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:04:51tieuphuong_loihai>
giết tôi bằng những bài thơ

Trần Thái Vân



Giết nhau chẳng cái lưu cầu
Giết nhau bằng cái u sầu, độc chưa?
(Nguyễn Gia Thiều)


Mỗi tuần nàng viết đôi bài thơ
Ngôn từ thô thiển, ý đơn sơ
Tôi đọc, một mình đi vào mộng
Nghe lòng dào dạt những bâng quơ

Nửa tháng nàng gọi gởi mùa xuân
Giọng hiền, nhí nhảnh, nắng ươm hồng
Tôi ngồi mê mải hồn thơ sốt
Tưởng mắt nàng trong, trong rất trong

Mỗi ngày nàng gởi một trời mơ
Chuyện ngắn, chuyện dài thật bâng quơ
Tôi đọc, mỉm cười, vui vui quá
Thả hồn theo gió, thả hồn mơ

Tôi vẫn biết rằng mơ là không
Thơ siêu hiện thật, rất mênh mông
Mà sao tôi vẫn hằng mong đợi
Lời thương, câu nói, giấc mộng nồng

Có thể nàng cười: tôi dại ghê
Có thể vì thơ tôi đam mê
Có thể vì nàng, hay có thể
Mà thôi, tôi thương nhớ quá, hề!

Dao đâm một nhát chỉ là dao
Thơ đâm chết lịm tự thuở nào
Ý nàng một chữ còn cô đọng
Lời nàng nửa tiếng vẫn nôn nao

Như thế nàng rằng vẫn chưa vui
Trời, trăng nàng cứ muốn xa rời
Nếu thật lòng tôi buồn ghê lắm
Hồng nhan thêm kẻ bỏ cuộc đời

Tôi chẳng biết sao, nghĩ mà thương
Tình xuân rêu phủ, phế thiên đường
Dư âm có lẽ nàng mang đến
Giấc mộng xa vời tựa tơ vương

Hay tôi là kẻ quá đa tình?
Hay vì cảm cách tự tâm linh?
Nàng như hoa nở trong lồng kính
Tôi khách thập phương đứng xa nhìn

Hay nàng chỉ muốn cuộc vui đùa
Như sóng, như mây, như gió lùa
Phảng phất rồi thôi, đừng mong đợi
Ðừng thương, đừng nhớ, chớ phân bua

Ấy thế khi nàng đòi lánh xa
Lòng tôi da diết phải chăng là
Nàng giết đời tôi trong êm dịu
Bằng những bài thơ rất đậm đà...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
đêm nhiệm mầu

Trần Thái Vân



Ðêm mùa xuân bầu trời bàng bạc
Ánh trăng ngần chếch ngả ngoài song
Tiếng côn trùng ngân nga muôn nhạc
Hương nhẹ đưa thoang thoảng đêm nồng

Tôi lắng nghe tâm tình thức giấc
Không có gì... một cõi hư vô
Gió đưa cành bóng cây lay lắc
Những hình thù kỳ lạ nhấp nhô

Nghe tiếng thở của con đều đặn
Không bụi đời âm quãng rất trong
Không ú ơ lạc vào ác mộng
Rất bình an giấc ngủ say nồng

Tôi vén cửa nhìn sao lấp lánh
Ánh tinh cầu vàng rực trời đông
Ðêm đã sâu gió lùa hơi lạnh
Làm dịu đi u uẩn trong lòng

Ngồi nhâm nhi tách trà thơm ngát
Nhìn hai con mặt nở nụ hồng
Hương đồng chiêm về trong hoang lạc
Hay hương lài thoang thoảng mênh mông?

Ðêm lặng yên, đêm dài huyền hoặc
Ðêm thanh bình, đêm mến yêu nhau
Ðêm xanh màu, trăng xuân trong vắt
Ðêm ân tình, mộng nở canh thâu

Chỉ có thế, đêm nay đẹp quá
Cảnh tiên bồng, nào khác, phải chăng?
Ðá ngủ yên làm thân sỏi đá
Trăng soi đời làm chức của trăng

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:06:24tieuphuong_loihai>
bài thơ không gởi

Trần Thái Vân




Nhìn bong bóng vỡ
Dưới trời mưa rơi
Khung trời ngày nọ
Nhớ quá đi thôi

Má em hây đỏ
Nắng hè chang chang
Dáng em gầy nhỏ
Như đoá quỳnh vàng

Em cười chúm chím
Mắt sáng long lanh
Hồn anh chết lịm
Trong cơn si tình

Nhà em anh đến
Sợ chẳng dám vô
Nhìn em len lén
Nụ cười ngây ngô

Bài thơ vụng dại
Anh viết một đêm
Mơ làm thuật sĩ
Biến thơ qua rèm

Trao cho em đọc
Hồi hộp quá chừng
Nhìn trăng sao mọc
Nghĩ ngợi lung tung

Tình yêu rực nở
Như hoa mùa xuân
Trời chung hơi thở
Nối nhịp cầu gần

Trên bờ biển vắng
Hẹn nhau lần đầu
Chúng mình im lặng
Sóng cười đêm thâu

Dưới hàng dương liễu
Nghe gió rầm rì
Thì thào không hiểu
Nhưng chẳng hề chi

Thời gian vô tận
Ngày qua, ngày qua
Sống trong tình mộng
Ai ngờ phôi pha

Buồn ơi phố nhỏ
Ðời chia hai dòng
Mai rồi em có
Thương nhớ anh không?

Và đêm cuối gặp
Anh đàn, em ca
Cung trầm Ngăn Cách
Ân tình thiết tha

Giọng em rất ngọt
Trăm không ngàn lần...
Lệ buồn thảnh thót
Nếu đã hay rằng...

Giấc mơ không thực
Cũng đành phôi pha
Tường vi hoa thức
Một lần xót xa

Hôm nay anh viết
Bài thơ cho em
Nhiều năm cách biệt
Làm sao gởi em?

Em giờ chắc đã
Năm, sáu con thơ
Hoa quỳnh còn nở
Vàng sân trước nhà?

Áo màu hoàng yến
Em có còn yêu?
Tóc cài hoa tím
Ai mơ những chiều?

Em có còn hát
Những bài Không Tên?
Lời ca bàng bạc
Anh chẳng hề quên!

Hàng dương già cả
Giờ có còn xanh?
Bãi, cồn, ghềnh đá
Nơi đâu nhân tình?

Da em còn trắng
Trong đời gian nan?
Làn hương biển mặn
Có thấm chiều vàng?

Anh muốn viết nhiều
Như bờ sông lở
Nhiều đến bao nhiêu
Cũng là dang dở

Nhìn bong bóng vỡ
Dưới trời mưa rơi
Khung trời ngày nọ
Nhớ quá đi thôi

Mơ thuyền hồi khứ
Miền trung ngày về
Người ơi! Tình ơi!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:07:14tieuphuong_loihai>
bài thơ tự tặng

Trần Thái Vân



Ði như chiếc bóng trên đường
Bước thương, bước nhớ dặm trường bước đôi

Có em trong ánh mắt đời
Có ta trong ánh mặt trời tha hương
Có đêm trong sáng mù sương
Có ngày trong những tà dương rướm vàng

Ðôi khi lòng bỗng rộn ràng
Nhìn chim vỗ cánh theo đàn cao bay

Ðôi khi đứng giữa ban ngày
Nhìn trời mơ biển, nhìn mây nhớ rừng

Ðôi khi thức giấc nửa chừng
Thèm nghe tiếng mẹ ngọt lừng yêu thương

Vì đi giữa cuộc đời thường
Bước ngăn, bước cách dặm đường bước đi..
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:09:33tieuphuong_loihai>
người bạn

Trần Thái Vân



Bạn nhập trường vào học lớp chín
Với tôi thuở ấy kết tình thân
Mình cùng một đám trốn học mấy lần
Nghêu ngao đờn ca, hát nhạc
Rồi vào những quán cafe nghèo nàn, dột nát
Tập theo đời tách cạn, tách vơi
Cuộc sống thả dài, ngày tháng buông trôi...

Gần cuối năm đó bạn bỏ học
Gia đình nghèo phải làm lụng nuôi em
Bán bánh mì ban đêm
Bán cà rem buổi sáng
Mùa thu khi trẻ con khai giảng
Bạn đổi nghề đi đốn củi trên rừng
Nắng nhiệt đới nóng rực hừng hừng
Bạn đen thui
Như con hủi
Già nhiều, rất nhiều, trước tuổi
Vẻ mặt sần sùi hết nét ngây thơ

(Sự thật nếu bạn còn ở tuổi mộng mơ
Cũng chỉ mơ cơm ngày ba bốn chén!)

Chúng mình cũng chẳng còn lai vãng
Ðến những quán cafe
Nhưng gặp nhau mình nói chuyện mải mê
Bạn nhớ trường xưa, thầy cũ lắm

Một ngày xuân nắng ấm
Bạn đến thăm tôi
Bạn tâm sự, "Nơi này cực quá tao phải đi thôi..."

Tôi ngồi im không biết gì để nói
Rồi cuối cùng tôi hỏi,
"Nhà mày nghèo vàng đâu có mà đi? "
Bạn chỉ đôi chân, "Tiền bạc chẳng hề chi
Tao sẽ băng rừng đi bộ"
Tôi nhìn ngang một cành mai nở rộ
Tưởng tượng về những triền núi âm u
Tưởng tượng về một cõi thiên thu

Gần một năm sau ngày từ giã
Tôi xuống thăm bác gái với gia đình
Bạn ra đi vẫn biệt tín, vô tin
Mẹ của bạn mắt buồn thiu ngấn lệ
Thấy tôi, gượng cười nhỏ nhẹ,
"Con ở lại với bác ăn trưa,"
Chiếc bàn trơ trọi, nắng rọi song thưa
Gọi một bữa nhưng toàn khoai với sắn

Nhà bạn trống vắng
Ðồ đạc bán dần, thiếu hụt lần theo
Ðàn em nhỏ nhắt nheo
Có đứa ốm teo teo
Có đứa vàng như nghệ
Có đứa ỏng bụng như ông Phật bụng phệ
Tình cảnh thảm thê
Gió lùa vách rách...

Lên gác tôi thấy một bàn thờ hương khói lạnh
Ngạc nhiên thay có ảnh bạn phía trên
Và điếu thuốc không châm để ở một bên
Bác gái nhìn vẻ mặt tôi ngớ ngẩn
Khẽ bảo rằng bà mấy lần nằm mộng
Thấy bạn chết trên rừng núi lạnh trơ thây
Gió thổi triền miên, sương đá bay bay
Hồn phách lạc tìm về chốn cũ
Ðiếu thuốc không châm cho bạn tập thử
Ðể làm người lớn ở dưới cõi âm
Tôi nghe xong những giọt lệ trầm
Chảy âm thầm từ trong khoé mắt

Tôi từ biệt bác
Bà linh cảm là tôi sắp đi xa
(Ðúng lắm, nhưng tôi chẳng nói ra)
Và có dặn, "Khi sang bên Mỹ
Con nhớ tìm giùm hắn hỉ
Nói lại là mạ hắn nhớ không nguôi
Biểu hắn đừng có đua đòi
Rứa là đủ, mạ không cần chi cả"
Ôi! lòng mẹ thật là cao cả
Dầu tang thương vẫn hy vọng về con
Trong thâm tâm vẫn tin vào sự sống còn...

Qua Mỹ có người xác thực bạn đã chết
Nhưng dối với bà tôi chẳng nhận được tin!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:10:22tieuphuong_loihai>
chuyện tình đi học trọ

Trần Thái Vân



Anh ở thành đô đi học trọ
Xóm lạ, hàng cây cũng lạ là
Qua ngõ đường cong hoa tý ngọ
Nở tím như cười đón khách xa

Em là cô gái nhà bên đó
Mỗi chiều mơ mộng hát vu vơ
Tiếng đàn thô thiển mà yêu quá
Da diết gợi lên nỗi đợi chờ

Giọng hiền thanh lắm như tiếng suối
Nhẹ nhàng thoang thoảng ngọt sầu riêng
Làng xưa anh mơ về một buổi
Quê cũ chiều sương tim tím hiền

Một bữa anh sang nhà thăm bác
Mẹ em đi chợ sáng đường xa
Ðối diện lần đầu, em gương mặt
Anh nhìn, cứ ngỡ đã gặp qua

Lúc đó hình như anh bối rối
Và em e thẹn đến cuống cuồng
Bốn mắt long lanh, mình quên nói
Nhịp tim thình thịch tựa hồi chuông

Anh tưởng tượng em Hoàng Thị Ngọ
Còn anh thi sĩ Phạm Thiên Thư
Em tan trường về đường mưa nhỏ
Theo em anh chẳng thấy mây mù

Anh thấy tóc ai đen nhánh quá
Vai gầy cánh hạc nửa mùa bay
Anh ước được làm viên sỏi đá
Cho em chân khỏi trượt cuối ngày

Và thật, anh theo em đến lớp
Cùng chim anh huýt gió nhịp nhàng
Em giữ chân nhanh chừng mấy bước
E thẹn nếu mình sánh vai ngang

Lời nói bâng quơ, câu chẳng nhập
Mà sao thương quá, tiếng lòng ơi
Em cười, cứ thế, đừng nín gấp
Ðể hồn anh lạc tận ngàn khơi

Một hôm anh mời em vào quán
Hoa lá xạc xào trong gió vui
Câu chuyện lần đầu không ngắt quãng
Trái ngọt tình yêu sắp chín mùi

Em cười như đoá tường vi nở
Anh mơ làm sương sớm êm đềm
Em nói nhẹ nhàng như hơi thở
Anh mơ làm suối chảy thâu đêm

Em thẹn, đỏ hồng hai gò má
Anh tiếc rằng anh hoạ thiếu tài
Em nhìn, đôi mắt hiền, đen quá
Anh sợ người ta lắm kẻ hoài...

Trái mộng tình yêu không kết nụ
Mẹ rầy em ngại, chẳng tìm anh
Xa nhau kỷ niệm đầu còn giữ
Chiều nay anh nhớ bến xuân xanh
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
định nghĩa thơ

Trần Thái Vân



Thật hư một cõi vô thường
Ðời hư khó nhớ, đời thường dễ quên
Ðời thường chuyện giả để bên
Ðời hư chuyện thật trào lên thành bài

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:11:13tieuphuong_loihai>
những ngày tháng không quên

Trần Thái Vân



Ðêm nay gió trở mùa đông lại
Hoa tuyết rơi đầy trên áo ai
Vũ trụ vần quay, thời gian dại
Nỗi nhớ nào ghi đủ hình hài?

Bóng lẻ trên đường xa thao thức
Dáng gầy chân bước nhẹ trong đêm
Dõi mắt ngẩng trông vùng ký ức
Tìm đoá hoa xuân rụng bên thềm

Văng vẳng tiếng giày xa vọng lại
Cuối nẻo đường đi ngược hướng về
Như luyến tiếc ngày xưa chân vại
Còn cố tìm một dấu sơn khê

Hay có thể trong vùng vô thức
Ðã thấm đau thức giấc một ngày
Chim qua trễ trong lòng ray rứt
Kêu một lần vỡ giọng rồi bay

oOo

Xa lắm, ngày đầu tiên đến Mỹ
Mảnh đời xơ xác, tuyết thâu đêm
Bạn bè, người thân đường thiên lý
Nỗi nhớ hao gầy, nhung nhớ thêm

Cút kít vang ồn ta cúi đẩy
Chiếc xe thực phẩm nặng đầu tay
Ngẩng đầu ta chẳng hề trông thấy
Nhà ai rộn rịp, thấy mây bay

Ðường về gác trọ sao xa quá
Té, ngã bên lề tuyết trắng tươi
Ta cúi đầu thương mình xứ lạ
Như thương cá biển lạc sông trời

Ta nhớ làm sao một mái ấm
Bếp lửa quây quần tiếng mẹ, cha
Ta ngỡ thời gian đi rất chậm
Chiều buông mơ tiếng tụng di đà

Băng nhạc cũ mèm quay qua, lại
Nửa hồn về gọi nửa hồn đau
Ta sợ một lần không trở lại
Rồi quên tình cũ, mộng ban đầu

Hình như có lần đi xem lễ
Hương ai thơm quá tưởng hương xưa
Tự trách rằng mình không thực tế
Nghèo rớt mồng tơi vẫn chưa chừa

Nhìn dáng đài trang lòng xao xuyến
Ngẫm lại cuộc đời tựa áng mây
Một đêm ta mất toàn gia quyến
Ngàn năm hoài nhớ nỗi đau này

Nửa tách cà phê ta thấy đắng
Màu đen trên tuổi nhỏ tàn phai
Nghĩ đến tương lai vùng hoang trắng
Chạnh lòng ta hiểu chữ trần ai

Quán vắng ngồi đây nhìn thiên hạ
Nhộn nhịp trên đường vui rất vui
Ta nhớ cảnh chợ Cồn chi lạ
Tiếng ai rao đậu hũ ngọt bùi

Ta nhớ đến rừng xanh, biển thẳm
Những bãi, cồn, dốc đá cheo leo
Ta nhớ những hoàng hôn tím thẳm
Mây trắng giăng ngang trắng chân đèo

Căn gác nhỏ nhoi mười đứa ở
Dăm đứa thất tình, dăm đứa điên
Ðêm nằm nghe gió tương tư trở
Nghe tiếng mưa rơi nhỏ giọt phiền

Nói chuyện đời xưa, ngày tháng cũ
Mơ hồ tựa những khúc đồng dao
Tiếc những chuyện đời chưa được thử
Ðộng tình sỏi đá cũng nôn nao

Tưởng tượng một lần về nơi ấy
Trùng dương sóng vỗ, nhạn xa khơi
Có mẹ tiễn đưa bàn tay vẫy
Tóc bạc, chân run, khóc nghẹn lời

Một bóng cha già gầy guộc quá
Quê người lưu lạc vẫn quê hương
Dẫu thế cha đau niềm xứ lạ
Miền bắc cha mơ mấy con đường

Những ngày đông lạnh cha nhung nhớ
Cố quận mưa phùn, rét cắt da
Cha nhớ ngày hè hoa gạo nở
Nỗi nhớ bây giờ đã chuyển qua

Ta khóc vì thương hai thế hệ
Triệu người chỉ một mệnh cung thôi
Cha phải xa con, chồng xa vợ
Ðịa cầu chia cắt, nước ngăn đôi

Thùng quà nhỏ quá cho không đủ
Áo quần, thuốc thiếc chẳng là bao
Vỏn vẹn mấy đồng tay đếm thử
Xem còn có thể mua thứ nào

Viết về cho chị bài thơ ngắn
Ngựa hồng đã lạc dấu chân son
Thơ chảy giữa dòng ra nước mắt
Vội vã lau khô sợ chị buồn

Chị vẫn thầm mơ xuân sang bến
Hồng đào tương ánh sánh hồng nhan
Liễu yếu xuôi tay dòng sông mệnh
Chị bỏ cuộc vui đứt cung đàn

Em ở nơi nào ta chẳng biết
Ngàn trùng xa cách hát một đêm
Hai chuyến phi cơ đời ly biệt
Chiếc gối bông nằm tưởng là em

Ta nhớ tay em, bàn tay nhỏ
Thương bàn tay mẹ thuở còn xuân
Mơ bàn tay con hồng thật nhỏ
(Thuyết tái sinh ta đã tin rằng)

Còn bạn xuôi nam miền sương trắng
Thỉnh thoảng thư từ đến hỏi thăm
Hai đứa thở than ngày xuân thắm
Ra đi không hứa hẹn, âm thầm

oOo

Có thể ngày sau ta chẳng nhớ
Một thời cầm tấm check welfare
Có thể vì rằng ta mắc cỡ
Mấy kẻ trong đời xấu đem khoe?

Vì ta hóa kiếp nên lưu lạc
Như loài chim biển kẹt phương trời
Mơ ước một ngày tung cánh bạc
Mùa xuân nào đó sẽ lên ngôi

Ðêm nay nhớ mười lăm năm trước
Ðọc truyện Kiều chợt thấy bâng khuâng
Một đời người có bao mộng ước?
Có mấy ai được sống hai lần?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:12:42tieuphuong_loihai>
lưu lạc

Trần Thái Vân



( viết cho Thúy, người tôi chưa từng biết )



Chiều nay em lạc đường trên phố Thái
Giữa chợ người, người cười nói như điên
Ðôi mắt em hình như thành ngu dại
Không long lanh, vui sướng, hoặc ưu phiền

Em cúi xuống nhìn mặt đường bỡ ngỡ
Tai ù nghe vùng sóng biển vỗ ầm
Tai ù nghe những giọng cười man rợ
Thuyền chồng chềnh, hải tặc, thuở xa xăm

Em nhớ lại những lời rên thảm thiết
Tiếng mẹ hiền gào thét tận trời xanh
Tiếng em van, nhỏ dần, rồi xa biệt
Cuộc đau thương em chưa tỏ ngọn ngành

Em thôi khóc, khóc làm gì với thú?
Em thôi cười, cười ai biết cảm thông?
Cuộc đời em nay biến thành con vụ
Bị xoay nhanh trên những tách rượu nồng

Em có lẽ đã quên ngày, quên tháng
Quên cuộc đời, quên tuổi tác, quên tên
Gọi Mary, Isabella, Alice
Em hết rồi, như chết, chẳng mong thêm

Em tắt tiếng, khô cằn câu cầu nguyện
Em cạn lời, im bặt khúc quê hương
Khách bỏ tiền, mấy ai cần câu chuyện
Từ nơi em, một cô gái đứng đường?

Chiều nay em lạc đường trên phố Thái
Buồn hay vui? Em chả thiết làm gì
Mười bảy tuổi, tuổi đời như thừa thãi
Như hoa tàn trên sóng lớn cuốn đi

Tôi có viết ngàn lời trong chuyện kể
Thì thân em vẫn lưu lạc chợ người
Em hãy khóc cho chuỗi ngày hoang phế
Vì đời mình, em hãy khóc, Thúy ơi!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
vô thức

Trần Thái Vân



Ðêm nay đọc lại những lá thư tình
Giấy trắng giờ đây đổi màu hoen ố
Nỗi buồn tự nhiên, vô hình, vô cớ
Ðến nhẹ nhàng như gió thoảng đầu xuân
Giòng chữ của em hình như ngập ngừng
Gọi hồn ta vào nơi xa vắng lắm

Em mỉm cười, hương chiều khoe nắng ấm
Ðôi bàn tay bé bỏng khẽ run run
Bước nhỏ cùng nhau thâu ngắn đoạn đường
Nhịp tim đập nhiều thay lời nói ít
Ánh mắt nồng nàng tơ tình quấn quýt
Gió, hương nồng, trời đất trở thành thơ

Ôi! Câu chuyện tình như thật, như mơ
Trò yêu đương đùa dai tuồng trái bóng
Ngỡ xong rồi, là thôi, không mong, ngóng
Như dã tràng xe cát biển muôn năm
Ấy dối mình: Yêu là nhớ ngàn năm
Là cánh cửa vô hình trung tự mở

Ðêm, đêm tự nhiên nhớ từng hơi thở
Ðường chân mày, ánh mắt, một làn môi
Ta giật mình, mơ thật chung một trời
Bản ngã đụng vách thời gian quay lại
Quá khứ trở mình, xoay nhanh hiện tại
Rất mông lung trên sông biển mơ hồ

Mỗi lá thư tình hoen ố, mực mờ
Là một nụ cười ngây thơ ghê lắm
Là mắt đen huyền chờ trong chiều thắm
Là những giận hờn không thật, đơn sơ
Nét chữ nằm nghiêng, dấu chấm lững lờ
Thời gian hồng, giấc mơ xanh, mắc cỡ

Và đêm nay trong cơn say ta nhỡ
Cắt tim mình bằng dòng chữ xa xưa
Trời trong lành ta cảm thấy nước mưa
Nhòe nhoẹt ướt, cọng râu dài ran rát,
Chảy theo đường mòn trên da lạnh mát
Dòng thời gian? Hay nước mắt? Nào hay!

Ta ngủ thiếp mơ mình làm tiên bay
Hoa Ðà vẫn không thể nào cứu chữa
Bịnh tình yêu kinh niên nghiêng ngửa
Sẽ ra đi rồi trở lại một ngày
Giật mình, bài thơ ai viết trên tay
Rờ lên cằm cọng dâu dài thêm chút

Con vịt trời vỗ cánh bay vun vút
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:13:35tieuphuong_loihai>
về thơ

Trần Thái Vân



Tôi đến với thơ một chiều nhạt nắng
Hình như là thuở ấy mới mười ba
Ngồi bâng quơ đọc bài thơ tang trắng
Ngỡ rằng mình nhân chứng đã từng qua

Tôi vẫn nhớ về mùa hè năm ấy
Nắng ươm vàng, mây trắng, gió xôn xao
Hoa khế tím, hương xưa giờ còn đấy
Giấc mơ hồng sợ lỡ bước nôn nao

Và như thế bài thơ tình thứ nhất
Mấy chục trang giấy nháp: chỉ đôi dòng
Mà sao tôi trong lòng rung động thật
Mối tình đầu? Có thể hoặc là không!

Khi lớn lên, cuộc đời thâu nhỏ lại
Xa gia đình nhung nhớ cũng làm thơ
Biển Nha trang mơ về bên cửa Ðại
Ðèo Phượng hoàng thương quá bến Nam ô

Thơ im lặng trong những lần lao động
Trên nông trường đất đỏ bụi mờ bay
Ðỉnh đồi Mơ chiều thiên nhai gió lộng
Liếc nhìn nàng... thơ chớm nở đầu tay

Tình hé nhụy thơ hồng hơn lúc trước
Tội cho thơ vất vả suốt ngày đêm
Làm thi sĩ tôi chẳng hề mong ước
Làm tình nhân tôi muôn thuở vẫn thèm

Thơ có lúc khóc cho vài thằng bạn
Chết sa trường, hoặc bị cụt chân tay
Tuổi mười tám không phải thời chiến loạn
Chết như là con chó nhỏ phơi thây

Thơ ray rứt trong những ngày viễn xứ
Ðã cùng tôi lên, xuống biết bao lần
Chiều độc ẩm, đàn nâng cung cô lữ
Tự nhớ mình, nhạc hoài cảm lâng lâng

Thơ hạnh phúc bên bờ hồ hoa trắng
Trăng mơ màng mang lại tuổi xuân xanh
Em cười, nói, rồi em ngồi im lặng
Ơ này thơ... Bất chiến tự nhiên thành

Thơ đã qua một phần đời lưu lạc
Qua con đường không có tuổi, có tên
Qua đại dương cỡi trên đầu sóng bạc
Thương nhớ bao người, thơ thương nhớ tên

Ừ, gốc khế là người tình thứ nhất
Là cội nguồn thơ từ đó sinh ra
Hoa khế tím, trần truồng nhưng rất thật
Có ngọt, chua nên ngày tháng mặn mà
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:14:18tieuphuong_loihai>
muối, nửa hạt một bài thơ

Trần Thái Vân




Hạt muối cắn đôi
Mặn cho đời thêm ngọt
Bỏ biển lên đồng trắng bạc
Muối trắng một ngày hè say

Nửa hạt muối trong bàn tay
Tan dần, rin rít
Những cấu kết khắng khít
Âm thầm trở lại thuở khai sinh
Sức sống thình lình
Trổi dậy sau những ngày quên lãng
Hạt muối thành hình sau ba tháng
Ðổi đời một khoảnh khắc tàn phai

Hạt muối chia hai
Nước mắt mẹ mặn màu của muối
Nước mắt hiền từ, cứu rỗi
Tội lỗi không viết thành lời
Những hạt muối rời
Làm dịu thịt da phù thủng
Muối trắng ửng
Chấp chới đời hoang vu...

Hạt muối thiên thu
Nhẹ như câu chuyện cổ tích
Nặng như núi rừng mờ mịt
Than rễ tranh không thế được đôi phần
Mẹ nửa đêm nhọc nhằn
Nhớ biển lòng buồn thương rưng rức
Thèm muối miệng nuốt nước bọt đau nhức
Ðường về xuôi ngút ngàn

Hạt muối, thỏi vàng
Ðêm ma hời khóc gọi
Ảo tưởng, sự thật, vong linh, trăn trối
Những điêu tàn
Sóng biển nơi nào ầm vang?
Oan khiên từ đâu nhốn nháo?
Mưa bão
Xua tan ngày kết tụ
Tiếng chim nhớn nhác xé màn đêm

Nửa hạt muối cho em
Mặn mà trong nụ hôn thần thoại
Ngọt ngào em lỡ dại
Thịt da rin rín mùi biển mặn thiên nguyên
Giọt nước mắt thương nửa đời trinh nguyên
Thấm vào đất ngày mai trở về biển cả
Này em, và rồi tất cả
Cũng sẽ là hư không

Nửa hạt muối nuôi con
Da ửng, má hồng, gương mặt láng
Một đời bố tứ tán
Theo tuần hoàn bố vẫn lại làm cha
Theo tuần hoàn con sẽ được làm cha
Như nước thành mây thành nước
Dầu đôi lần lạc bước
Nước trở về biển cả năm xưa
Biển lên đồng thành muối một trưa
In dấu chân ông nội

Nửa hạt muối ngày trẩy hội
Hương khói, xóm làng, mồ mả, gia tiên
Muối mặn, mặn mà sự đoàn viên
Bát nước chè, bài ca cũ
Da thịt nhúm nhen, lam lũ
Biển về nguồn quên hết thương đau
Chén nước mắm trao nhau
Nụ cười trao nhau tình thương nguyên thủy
Hạt muối điểm tô đời hương vị
Trưa lá xào xạc bay

Nửa hạt muối trao tay
Người trao người dây chuyền thế hệ
Tâm linh trao tâm linh một trang kinh kệ
Tình thương trao tình thương sưởi ấm ngàn sau
Biển rì rầm tiếng sóng nhiệm mầu
Nước lên đồng trắng bạc
Muối hằng hà những hạt
Này em, hãy hát một bài ca...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:15:36tieuphuong_loihai>
bài tự do cho người tình không chân dung

Trần Thái Vân



Trên trang giấy
Dưới bàn tay
Dòng chữ tìm về một ánh mắt

Trong tâm thức
Ngược thời gian
Lòng nhớ về một vùng bát ngát

Chiều trăng lên bàng bạc
Sương lam lam
Nỗi nhớ xa xăm,
Anh nhắm mắt trong yên tịnh
Trốn vào đôi mắt của em gọi mời
Và từ trong đấy anh nhìn ra cuộc đời,
Như nhìn qua ống kính vạn hoa,
Con nước muôn màu xa xa

Theo dòng chữ
Chiều chín dần
Tim tím là chân trời xa cách
Phiến lá rách
Bay vội vàng
Tiếng chim đánh thức dòng suy nghĩ dâng tràn
Tự nhiên anh thấy mình hụt hẫng
Câu chuyện tình lận đận
Như có, như không
Môi em màu hồng,
Mắt em tô tím,
Anh mơ sự âu yếm,
Mơ những sợi lông tơ trên cánh tay,
Hương nước hoa ngào ngạt bay...

Một tiếng chim kêu
Một cơn gió thoảng
Mặt anh mát lạnh
Mây ngập ngừng trôi
Hoa vỡ cánh bay, chim vỗ cánh bay, rã rời
Mặt hồ trăng lên cao vọi
Em lặng yên không nói
Một lời yêu anh Ở
Tình yêu mới như lá non xanh
Ngập ngừng trong ngày mùa đổi
Anh thèm lời tỏ tình rất vội
Thèm nụ hôn vụng về
(Vì em nhón chân quá trớn)

Mặt trăng hôm nay vừa đủ lớn
Hình như bằng trái tim của anh
Mây vẩn đục che quanh
Mây tương tư, có thể?
Con dế mèn cất tiếng kêu trễ
Ngượng ngùng như hát lạc tông
Anh nhìn trời mênh mông
Nhớ em vô cùng trong trừu tượng
Anh bỗng thèm nghe một âm hưởng,
Một tiếng cười,
Một lời mời
Yêu em, anh nhé

Hình như có tiếng nhạc
Bổng trầm trong điệu Tango
Có thể em đang bước trên sàn nhảy, vu vơ
Mỉm cười với người con trai mới lớn
Những cốc margarita muối gợn
Vừa mặn, vừa chua
Tình ái như một cuộc đùa
Trên đường về hotel gấp gáp
Hay em về kiếp cũ làm thơ
Chốn tha hương thương nhớ quê người
Những thành phố xa xôi
Khu thương mại, vùng cao ốc
Những chiều dông thở dốc
Lạ thành quen, thành lạ
Như cuộc đời rất lạ

Vài thế giới trong một con người
Có cái gần, cái xa
Cái mơ hồ, cái thật thà
Như những bài thơ anh viết
Như mắt em có ngày xanh biếc
Ngày tím bâng quơ
Ngày hồng hoang dã,
Như bài thơ không thể tả
Nét chân dung, vùng cảm xúc xa xôi
Anh mơ về ngày tình yêu lên ngôi
Em nhón gót chân quá trớn
Bàn tay mơn trớn...

Ừ nhỉ,
trong cuộc đời hiện đại hôm nay
Chả có gì là không thay đổi
Buổi sáng áo tiểu thư
Chiều thay áo dạ hội
Tối áo da người trẩy hội
Tất cả là những chân dung hư vô
Như những thần kỳ trong một giấc mơ
Qua đường cong ảo mờ

Ừ nhỉ,
anh một mình ngồi nhìn lá bay
Rụng trên mặt hồ gợn sóng
Tiếng dế kêu như ngóng
Lòng anh nhớ về đâu nôn nôn?
Trăng gợn chiếu tâm hồn
Ý nghĩ lờ mờ soi vào tâm thức
Em ra đi từ vùng có thực
Em trở về trong ký ức hư không
Con nước bềnh bồng
Mong mỏi khi chưa qua, nhạt nhoà khi đã đến
Những yêu mến
Giảm dần theo sự cọ xát hữu cơ

Anh ngồi đây suy nghĩ vu vơ
Nghe hồn chùng sâu vào vùng ảo tưởng
Thiên nhiên, tâm hồn giao hưởng
Sung sướng dâng tràn họp lại thành thơ
Nguồn cảm xúc đơn sơ
Ngất ngây lên cực điểm
Một vì sao tím
Băng ngang, vỡ toé cuộc đời
Anh bồi hồi
Thương tiếc lần viễn du tưởng tượng

Gió trổi lên muôn hướng
Hương tóc ai bay?
Ngọt ngào đâu bàn tay?
Chỉ còn đây hàng chữ chín
Ðêm giã từ bịn rịn
Một người tình không chân dung
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:16:15tieuphuong_loihai>
tiếng ai

Trần Thái Vân



Tiếng ai văng vẳng ở trong phone
Gặp nhau, cách mặt, qua tâm hồn
Giọng lạ lần đầu nghe quen quá
Nhìn khung trời nhỏ dạ nôn nôn

Gió ơi! Này gió nhớ tìm em
Cảm tình khó viết lại sợ quên
Vài dòng xin gởi thơ qua đó
Và gởi giấc mơ thật êm đềm

Trong lòng anh nở một đoá hoa
Thấy người em nhỏ tận phương xa
Xin gởi tặng em cành hoa nắng
E thời gian chậm sẽ phôi pha...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:17:02tieuphuong_loihai>
chị về

Trần Thái Vân



Mai chị về Việt nam
Sẽ mang theo chút lạnh mùa đông Bắc Mỹ
Mai ta hoài tưởng người xa xăm
Nắng nhiệt đới nửa đời còn nhớ kỹ

Có con đường nào quen như con đường quê
Có con đường nào lạ như đường về chốn cũ

Ôi, những mầm cây non lú
Trong tuổi đời bé bỏng rất xanh
Ôi, màu áo ai xanh
Ngày trở lại có còn xanh không nhỉ?

Mai chị về con chim sắc trên đường thiên lý
Hoá cào cào một sớm tháng mười hai
Mai chị về những hoa bưởi, hoa lài
Có nở thắm dâng hương mừng người mới?

Này con đường đất bụi
Có làm mắt chị mờ cay?

Có những tháng ngày ta đếm trên ngón tay
Có những thời gian ta đo bằng ký ức
Có chặng đời ta mãi nghe đau nhức
Như chứng bệnh kinh niên

Ơi, chị về nhớ mang lại chút thần tiên
Ơi, chị về nhớ mang lại tuổi thiếu niên...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
em phố núi

Trần Thái Vân



Em nơi phố núi rừng yên lặng
Ta vùng biển mặn sóng xôn xao

Có ai đưa em về trong chiều nay
Ðường hun hút mùa đông đầy tuyết lạnh
Có ai đưa em về trong chiều nay
Ngày trước Giánh Sinh phố phường hiu quạnh

Tự thuở mười ba em sống xa nhà
Tương lai gởi nhờ tấm lòng nhân loại
Ðường quê mình em chưa đi bao xa
Mà đường tha hương nửa vòng thế giới

Em ở đây làm tiểu thơ phố núi
Chiều hoang vu quay quắt nhớ gia đình
Mây xuống gần nhưng mây vẫn làm thinh
Cho mắt em giăng giăng màu u uẩn

Tuổi hăm ba vẫn xa lià cố quận
Phố núi vẫn buồn em vẫn bơ vơ
Lời ru mẹ giờ viết lại thành thơ
Thay tay ấm vỗ về em giấc ngủ

Em đã đi trên đường chưa lần thử
Bốn ngàn năm chỉ một chuyến lưu vong
Thế hệ đầu tiên nước mắt lưng tròng
Câu chuyện thật như câu chuyện huyền sử

Có ai đưa em trong chiều gió hú
Ðường quanh co gợi nhớ chút quê hương
Hoa tuyết bay, bay nhẹ phủ đời thường
Tôi gởi em một đời thơ đẹp nhất...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
vu vơ

Trần Thái Vân



Bên lầu hoàng hạc anh làm thơ
Hạc vàng không có, có trời mơ
Mây trắng trên trời ngàn năm trắng
Thơ xanh dòng chảy, chảy lặng lờ

Thung lũng hoa vàng nắng chiều nay
Có làm em nhớ mộng đầu say
Gió nhẹ có còn theo em giỡn
Hương thầm trộm chút gởi về đây

Có thể anh làm một bài thơ
Hỏi anh hay hỏi chuyện ngày thơ
Hình như em viết bài thơ ấy
Cho trăng chẳng phải tặng anh hờ

Hôm nay, em ạ, đã vào xuân
Cá giỡn, vịt đùa, sóng tung tăng
Soi nước mặt hồ anh nhìn thấy
Bóng ai xuân thắm đứng thật gần

Anh tưởng tượng hoài vẫn chưa ra
Em là chiếc lá hoặc cành hoa
Là bướm, là mây, hay là gió
Hay là hương bưởi trốn sau nhà?

Có thể em mang màu áo xanh
Da trời mơ ước mộng vòng quanh
Có thể em mang màu áo tím
Dòng thơ êm ả chảy ngọt lành

Hoặc giả là em mang áo vàng
Nhớ mùa tình cũ đợi thu sang
Hay là em đang mang áo đỏ
Thương màu hoa phượng nở bên đàng

Ừ thì màu khác cũng không sao
Anh chửa gặp em một lần nào
Tím, vàng, xanh, đỏ anh đâu biết
Chỉ là thi tứ gọi xôn xao

Em nhé, vào xuân hát đi em
Cho trăng ngấp nghé, gió qua rèm
Cho người bên xóm hoàng hoa ấy
Ðã nhớ một lần, sẽ nhớ thêm

Xin gởi về em chút bâng quơ
Gởi theo ngày tháng với trời mơ
Chiều nay tưởng bóng lầu hoàng hạc
Tiên cảnh nơi đâu cố nhân chờ?

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:18:27tieuphuong_loihai>
nước, niềm nhớ khôn nguôi

Trần Thái Vân



Giữa lòng đại dương
Em thèm sao giọt nước
Ngọt ngào mát rượi
Nuôi em khôn lớn từ khi
Giọt nước cố tri
Ðến từ cơn mưa lớn
Giọt nước ngày đùa giỡn
Tràn ngập những con đường tuổi thơ
Giọt nước trong giấc mơ
Ðánh thức vài câu chuyện cổ tích

Như chim trời bay không qủy tích
Dặm đường xa xứ em qua
Dòng sông đời chia bảy, xẻ ba
Con nước lớn nhận muôn ngàn con nước nhỏ
Từ những mạch ngầm chưa rõ
Từ những cơn mưa rào
Dầu muôn nơi vẫn nhớ sự ngọt ngào
Của suối rừng mát lạnh

Những chiều thu hiu quạnh
Giọt nước buồn thánh thót nhỏ vào tim
Mỗi giọt một mũi kim
Ðâm rất vội vào nhớ thương, chờ đợi
Nỗi nhớ vô hình, vô tội
Quay về miệng giếng ngày xưa
Lắng nghe tiếng ễnh ương trong mưa

Tuyết rơi em chùng lòng cô lữ
Sao bỗng thèm một trận mưa dông
Nước không màu hay nước đượm hồng
Của thế giới trẻ thơ huyền vạn
Hát đi em vì cuộc đời tứ tán
Một địa cầu dăm thế giới khác nhau
Một giống nòi vô số cảnh thương đau
Như nước chia mây, chia tuyết,
Chia sông, chia hồ, chia sương màu biếc
Tự cuộc đời nhung nhớ cội nguồn
Tự cội nguồn chia xẻ những tình thương
Tự tình thương tìm về chốn cũ

Giọt nước mát ru dòng chữ
Viết đi em về một ký ức xa xưa
Xuân sang gió ngọt đưa
Mưa rất nhẹ cho cây xanh lá
Ðôi tay của ngày là lạ
Mở không gian bình minh thắm một màu
Chim họp đàn gọi nhau
Soải cánh trắng bay về miền cố quốc
Tiếng hót ngọt ngào lay động tâm thức
Em mơ màng làm chim việt nhớ trời nam
Vọng quốc đàn trong tâm tưởng em mang

Giọt nước mưa mùa hạ
Thay cuộc đời cây trở lại tươi xanh
Chim vô tư nhảy nhót trên cành
Như con gái lấy chồng về thăm mẹ
Dòng nước ngầm ngày đêm lặng lẽ
Ði muôn nơi
Khắp cõi đời
Nuôi những cành cây trĩu trái
Em đưa tay hái
Quả mọng đầu cành thơm ngọt hương bay
Dòng nước đổi thay
Những tinh thể hợp vào thành đời mới
Em nghe vườn trái cây mời gọi
Giọt mưa chiều từ biển đông
Nước, có giọt màu hồng
Giọt màu xanh rất nhẹ
Giọt màu xám buồn tẻ
Giọt gợn bùn trong những hồ ao
Dầu muôn nơi đất cũng sẽ đón chào
Một ngày nước về lại

Cây kết trái
Em dệt mơ
Hoa quê hương thơm đơn sơ
Sự sống bắt đầu từ nước
Mình gặp nhau tháng tư
Biển hiền hoà sóng vỗ
Một nụ cười vô tư
Chao ôi sao mà nhớ
Mình quen nhau tháng năm
Chim cút kêu đầu hạ
Chào hỏi chuyện xa xăm
Bên hàng dưa xanh lá
Mình thân nhau tháng sáu
Vai sánh vai trên đường
Ðêm nhìn sao bắc đẩu
Tìm lối vào yêu thương

Mình nhớ thầm tháng bảy
Lỡ đường trời mưa ngâu
Ðầu em che trang giấy
Bài thơ anh nhạt màu
Mình yêu nhau tháng tám
Cuối hạ nhiều mưa dông
Chiều mây giăng đổi xám
Em còn nhớ anh không?
Ðầu thu sang tháng chín
Dầu lá xanh chẳng vàng
Nụ cười em âu yếm
Vẫn theo anh dặm đàng

Rồi đông qua tháng mười
Gió hình như hơi lạnh
Hơi ấm tự thân người
Ðừng sợ, em... chớ tránh

Về đây tháng mười một
Nhật ký em trao tay
Trái tim nồng thảnh thót
Em hứa nhớ chiều nay

Cuối năm tháng mười hai
Thương anh em trốn Chúa
Lên non nhìn sông dài
Em cười cái chi rứa?

Mình xa nhau tháng giêng
Ðêm ướt mèm đôi mắt
Lệ hoá trái ưu phiền
Một nửa phần anh cất

Xa nhau mười mấy năm
Trái ưu phiền thiên biến
Một kỷ niệm xa xăm
Dĩ vãng về lên tiếng...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
giấc mơ lạ

Trần Thái Vân




Dưới nhành cây triết lý
Có một gã khù khờ
Ngồi viết dăm bài thơ
Treo lên tìm tri kỷ

Dưới vòm trời vô ý
Có con chim bay ngang
Mổ bài thơ vội vàng
Mang đi xa biền biệt

Gã khù khờ ngồi tiếc
Lại lấy giấy làm thơ
Treo lên tìm người mơ
Dưới nhành cây triết lý

Ðời không cùng duyên ý
Tri kỷ đi không về
Chiều mưa rơi dầm dề
Bài thơ tan theo nước

Gã khù khờ mơ ước
Làm thơ thêm một bài
Lại treo một sớm mai
Tri âm... gã ngồi đợi

Gió giao mùa về vội
Cuốn bài thơ bay đi
Gã khờ mặt lầm lỳ
Than trời xa, đất vắng

Bài thơ màu trinh trắng
Như hoa lạc phương trời
Một hôm trên bến đời
Rơi vào trong khoảng trống

Giữa hè trời gió lộng
Cánh phượng thơ dính vào
Màu máu đỏ như đào
Tô hồng nguyên trang giấy

Cô học trò ngồi đấy
Tự nhiên nhặt bài thơ
Ðọc xong lòng sững sờ
Thương ai phương trời nọ

Buồn ngồi đan hoa cỏ
Xanh ngắt đôi bàn tay
Hương thơm lựng cô say
Mơ về tri âm vắng

Dòng thơ trên giấy trắng
Cô viết lời vu vơ
Một niềm đợi không chờ
Mong manh như chiếc lá

Ðặt bài trên phiến đá
Gió ơi gởi đi mau
Nhớ thương vạn cổ sầu
Tình như thơ không thật

Gã khù khờ ngồi nhặt
Lá vàng rơi mấy mùa
Gió hạ lùa, thu lùa
Tri âm không buồn đến

Bây giờ mang tâm bệnh
Trí thức gã học đòi
Dưới cây vông nhỏ nhoi
Gã bảo, "cây triết lý."
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
một khúc ân tình thế giới sinh

Trần Thái Vân




Em đã theo anh hàng vạn dặm
Dầu chẳng quan hà cũng gian nan
Ta vẫn chung đôi tình say đắm
Khổ cực gì em cũng không màng

Nhờ em anh đã tình yêu đến
Sớm, tối, ra, vào rộn tiếng ca
Hè đi, thu lại, đông qua bến
Xuân ở bên mình mấy năm qua

Anh nhớ ngày xưa cùng hò hẹn
Bên hồ hoa trắng, gió lâng lâng
Anh lén nhìn em, em nhìn lén
Như muốn cầm tay kéo lại gần

Suối tóc em bay hương ngào ngạt
Da em trắng mịn tựa đường tơ
Bàn tay em xinh mười ngón ngọc
Ðưa anh về lại với trời thơ

Bến mơ chung ý lòng rung động
Một bản tình ca ta đổi trao
Hồn anh mở cửa mừng gió lộng
Ðến tự mùa xuân của kiếp nào

Từ khi ta nói yêu đêm ấy
Bên em anh tìm lại chính mình
Trong nụ hôn nồng em có thấy
Một khúc ân tình thế giới sinh?!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-17 07:19:19tieuphuong_loihai>
giọng em

Trần Thái Vân



Giọng em hiền như bụt
Như gió nhẹ ngày xuân
Khiến lòng anh bâng khuâng
Nhớ về thời xa lắm

Giọng em như nắng ấm
Như hoa trắng bên đàng
Anh mơ một chiều vàng
Quê nội hoa xuân đỏ

Giọng em nghe nho nhỏ
Anh tưởng về trùng dương
Sóng thì thầm bờ dương
Ánh trăng hiền nghiêng nón

Giọng em như thánh thót
Nhỏ giọt đầu xuân tươi
Anh chợt nhớ một người
Ôi chao, anh thiệt lảng

Giọng em thật bình thản
Như mây chiều nay trôi
Nhẹ như cánh hoa hồi
Bàng bạc bay khắp chốn

Giọng em đầy vui nhộn
Như chim nhỏ trên cành
Cất tiếng hát yến oanh
Em cho anh ngày mới

Giọng em nghe phơi phới
Không gợn bụi trần ai
Ðường em đi rất dài
Giữ nhé, đừng rơi mất

Giọng em hiền như thật
Như luống cà, ven đê
Người đi xa không về
Nghe rồi muốn quay lại

Giọng em ôi mềm mại
Như cánh hồng nhung êm
Anh mơ được nghe thêm
Một chút thôi, một chút...

Giọng em hiền như bụt
Như gió nhẹ ngày xuân
Xa nhưng lại rất gần
Gần mà sao xa quá?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
nhiệm ý sáng

Trần Thái Vân




Ở nơi đây phần anh quạnh quẽ quá
Sống từ tâm tự cảm nhận cuộc đời
Thơ dăm câu theo người đi qua lại
Sách vài trang chữ nghĩa cũng dần vơi

Mùa lá đỏ anh mơ lầu hoàng hạc
Sương giăng mù che ngập lối gần xa
Sáng thức dậy mặt mày còn dớn dác
Bước vào ngày vương vấn mộng đêm qua

Kẻ sĩ chẳng còn, anh không ở ẩn
Ðời quay cuồng theo nhịp sống văn minh
Tấm thẻ nhựa, nợ ngân hàng túng quẫn
Anh bước đi trên hữu hạn riêng mình

Căn nhà nhỏ không người sang thăm viếng
Xóm làng này chẳng phải xóm làng chi
Gặp ngoài cổng, môi cong, uốn từng tiếng
Rồi vẫy tay như thế chả thân gì

Hàng cây đỏ, cây vàng, cây trụi lá
Ðã nhiều năm anh vẫn chẳng nhớ tên
Cây xứ người dầu sao cũng lạ quá
Nhớ rồi quên rồi nhớ rồi quên

Có những lúc anh nghe tiếng đời vọng
Giấc hoành môn thôi thúc trống trường canh
Có những lúc anh chỉ còn hoài niệm
Bay vu vơ trên giấc mộng không thành

Này em nhỉ có gì trong cuộc sống
Thế hệ này sinh sản thế hệ sau
Có cuộc đời không mong hoài bão lớn
Vẫn muốn truyền một giọt máu về sau

Nghe không em bầu thai kia cừa cựa
Giọt mẹ, giọt cha góp lại giọt đời
Ðêm-xuân-hạ-thu-đông hừng như lửa
Những tế bào tiếp nhận tự sinh sôi

Có thể nào tâm linh cày cựa mãi
Những nhiệm mầu khan hiếm quá em ơi
Gió-tưa-tưa mang xuống ngày-từng-trải
Thì cũng xin một ân tuyệt đất trời

Mà thôi em anh không người hiền triết
Biết làm sao để hiểu cuộc vô thường
Nhiệm ý sáng bài thơ thêm da diết
Viết cho ngày vinh hiển một tình thương

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-06-20 10:08:01tieuphuong_loihai>
Nguyên thủy 1

Trần Thái Vân




Ước gì về được thời hoang dã
Vui với dòng thơ, hát giữa trời
Ðêm nằm nghe gió mùa trăn trở
Mơ một cánh buồm ra biển khơi

Sóng vỗ ngàn năm đầu đã bạc
Cung nhạc thăng trầm vẫn chưa thôi
Bên bồi, bên lở thủy triều lạc
Chiều gió dâng lên luống ngậm ngùi

Bãi cát óng vàng như vô tận
Lâu đài xây mộng biến thành không
Sóng trắng lỡ dòng thương hay hận
Xua tan một giấc chửa say nồng

Hàng sậy cao ngoèo run trước gió
Hoang vu một cõi ánh tà buông
Hoa lạc dặm dài, hoa trắng có
Gây loài trên mảnh đá tha hương?

Mặt trời đỏ thắm dần dừ đứng
Kẻ chài kéo lưới, rách giọng hô
Gân guốc dạn dày gương mặt nám
Hư huyễn như con cá chết đờ

Một ánh trăng già chênh chếch ngả
Trắng ngần, mặt biển tím màu than
Một đêm huyền thoại từ ghềnh đá
Thần rước quân vương máu lệ tràn

Hay màu tím đục vang tiếng khóc
Nhân tình chẳng đặng biển chia tay
Tóc xoã hàng dương, mây xoã bóng
Sóng vỗ vào không mắt ai cay

Hoặc màu tím nhạt niềm thương nhớ
Ước hẹn trời non chuyện lứa đôi
Biển lạnh mong chờ cơn mưa mở
Nhớ về rừng ấm, núi xa xôi

Ðêm xuống hoang vu màu bàng bạc
Ầm ỳ tiếng sóng vỗ từ khơi
Canh ba thức giấc mơ hoàng hạc
Một tiếng chim rơi giữa cuộc đời

Mơ tiếng cha ông từ xứ thượng
Theo mẹ xuôi dòng dựng nước non
Ðứng ngẩng nhìn trời, mây ngũ phướng
Vó ngựa ngàn năm văng vẳng còn

Ta hát, một lần thôi, khản giọng
Bình minh hừng hực đỏ vừng đông
Rong rêu trên bến nằm bất động
Chẳng còn thương nhớ, chỉ chờ mong

Ðã bảo rong đừng chơi với sóng
Dã tràng đừng giỡn cát vàng khô
Dương liễu đừng nhìn theo gió, ngóng
Thì đâu thiên biến để hững hờ

Với biển có muôn ngàn ý nghĩ
Với đời chỉ một bóng chim di
Dặm dài, dặm ngắn, dầu thiên lý
Nhớ về, trong hoang dại, từ khi

Ta mơ, giấc ngủ mơ ngày tháng
Tháng ngày mơ, nhạt bóng thời gian
Thời gian mơ, biển nào hoang vắng
Biển vừa mơ sóng đã dâng tràn

Khởi đầu là thế, ôi nguyên thủy
Khi đất còn mềm nhũn một mình
Biển đã là bao la hùng vĩ
Khi nhân gian chưa biết tự tình

Ta cúi bốc một nạm cát óng
Cát chảy dài đo lượng thời gian
Mặt trời lên gần trưa nghiêng bóng
Bóng nhân gian ngả ngửa đen ngòm

Màu đen quá thấy gì đâu nhỉ
Tội không ghi, lẫn trốn vô hình
Sóng vỗ tan từng cơn mộng mỵ
Bóng nguyên hình, tội lỗi nguyên sinh
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Hai đàng


Trần Thái Vân




Em giờ mớm sữa nuôi người
Anh ngày hai buổi theo đời mưu sinh
Nửa đêm thức giấc vô tình
Thấy trăng đứng ngắm một mình trong gương
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
tìm nhau


Trần Thái Vân




1.

Còn tìm nhau khi đời còn ở lại
Khi chồi hoa chừng vẫn nở qua đêm
Lời thơ hiền dầu đời mình hết dại
Nhưng vẫn còn thương mái tóc của em

Cánh hạc nhỏ sẽ bay về đâu nhỉ
Em nghiêng đầu cho tóc xoã vu vơ
Em mỉm cười cho buồn giăng thiên lý
Tự cuối cùng ngược đến thuở ban sơ

Khi hạt đậu đâm chồi lên giá trắng
Anh nghe lòng xuân chớm một tình yêu
Bình minh hồng chim bay trời dựng bóng
Giá như tình như giá lá xanh thêu


2.

Tìm nhau đi cho đời còn ở lại
Cánh chim bằng rồi sẽ soải đường bay
Chừ còn nhau trong bài thơ ngần ngại
Trong vòng tay ân sủng của một ngày

Gió sẽ về đây cho mùa thay đổi
Lá sẽ bay vàng che kín lối em qua
Có còn chăng tiếng chuông lòng rất vội
Ngân vang vang trong vô thức nhạt nhoà

Rồi cánh cửa thời gian vô tình mở
Chúng mình vào thăm thẳm chẳng đường ra
Tóc bạc tơ mềm ba ngăn bảy trở
Nếu còn thương thôi thế cũng như là...

3.

Hãy tìm nhau cho nhau câu từ tạ
Phấn cũ phai tàn cũng ngọt làn hương
Ngựa qua đường thương đường xưa sỏi đá
Tình qua rồi vẫn rối mối tơ vương

Hát đi em về thời gian nào đó
Ðường nhà ai loe sáng ánh sao chiều
Hát đi em như lần ra trước ngõ
Học làm duyên, làm dáng, tập tành yêu

Này em nhé, một ngày ta quen biết
Là ngàn lần ta thương nhớ về nhau
Xin gởi cho em bài thơ tha thiết
Ðể ngày sau còn nhớ mộng ban đầu
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
chiều bên cửa biển


Trần Thái Vân




Buồn ơi man mác chiều cô lữ
Dõi mắt vời trông chẳng thấy nhau
Mênh mang gió thổi lời vô tự
Tim tím sương dâng một cõi sầu

Bãi vắng xác xơ từng lớp cỏ
Cuối thu xào xạc lá vàng rơi
Sông nước mênh mông, trời mây hỡi
Nhớ về cố quận, nhớ không thôi

Người đứng chờ mong, trông với đợi
Một lời giã biệt vạn đời xa
Ta đứng trầm tư thời gian gọi
Hồn về dĩ vãng chửa từng qua

Người thầm thương tiếc thời vang bóng
Anh hùng dệt mộng rộng bờ vai
Ta ngẩn ngơ nghe từng tiếng sóng
Trong chiều gió lộng tưởng thiên nhai

Người nhớ dặm trường băng khe, suối
Tiếng kèn giục trận máu đào say
Ta thương những đường xưa mờ bụi
Nắng cháy thiêu người, bỏng da tay

Người khóc mười năm rừng núi độc
Từ người xuống lại vượn cổ sơ
Ta tiếc mười năm đời hiu hắt
Già nhiều trước tuổi mất ngày thơ

Tưởng niệm tri âm người rơi lệ
Trên những nấm mồ lạnh khói hương
Ta khóc bạn mình khi lưu lạc
Thuyền chìm bỏ xác xuống đại dương

Người vui gặp lại người năm cũ
Chén tạc, chén thù vơi khổ đau
Ta ngôi sao lạc vùng tinh tú
Ðộc ẩm, một mình thương nhớ nhau

Chiều nay ta đứng bờ sông lạ
Sương khói buồn giăng thương nhớ thương
Ðời ta bình thản không gì lạ
Nhưng cũng nghe đau cuộc đoạn trường
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
chiêm bao


Trần Thái Vân



Giữa ngày vùn vụt văn minh
Việc quen tay cứ vô tình thế thôi
Ðêm nằm nhiệm giấc thôi nôi
Chiêm bao bóng mẹ xa xôi hiện về
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
mưa chiều


Trần Thái Vân




Tại sao tôi lại nhớ người
Tại sao tôi lại bồi hồi nhìn mưa
Người về có nắng đón đưa
Người về có kỷ niệm xưa che đầu

Cỏ xanh mùa đổi hoen màu
Vàng hoài nỗi nhớ một màu không phai
Từ tim vẽ những thiên tai
Từ nhung nhớ vẽ trần ai qua lời

Mưa rơi nước nhỏ giọt rời
Giọt tương tư nhỏ lòng tôi thành dòng
Nhớ ôi ánh mắt đượm nồng
Nhớ ôi mái tóc bềnh bồng sông mê

Người giờ cỏ nội hương quê
Còn tôi ở lại thương về hư không...

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»