📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

Thơ của Trần Thái Vân sao trước giờ không thấy???

52 trả lời, 6.204 lượt xem — Trang 2 / 2
một lần



Trần Thái Vân




Ta đã một lần yêu mến nhau
Một lần mơ ước chuyện ngàn sau
Một lần thương nhớ từng đêm vắng
Một lần say đắm mộng ban đầu

Ta đã một lần vai sánh vai
Một lần thơ viết trắng đêm dài
Một lần mới gặp đà nhung nhớ
Một lần trông đợi dõi mắt ai

Ta đã một lần giả bộ ghen
Một lần hôn giữa ngã tư đèn
Một lần âu yếm trên xe bus
Một lần mắc cỡ gặp người quen

Ta đã một lần vui quán sông
Một lần cùng ngắm ánh dương hồng
Một lần thương tiếc vầng trăng muộn
Một lần chung hát cạnh đồi thông

Một lần ta đã..., nhớ không em?
Xa nhau mùa lá rụng bên thềm
Chồi non, lộc nở đà bao bận
Sương khói cuộc đời sương khói thêm

Thư tình em viết vẫn còn nguyên
Giấy vàng, mực nhạt, chữ cười nghiêng
Ðây bóng hình xưa, người đi mãi
Con nước trần gian cuốn xuôi thuyền

Em ở nơi kia tuyết chắc nhiều
Ðông về giá lạnh có quạnh hiu?
Vui lên em nhé ta đã sống
Như những tình nhân Ở thế cũng nhiều

Ðời người đầy ắp những ưu tư
Tình yêu như tiếng hát, lời ru
Một lần ta đổi trao ánh mắt
Ðã là tình sử của thiên thu
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
ca dao mẹ


Trần Thái Vân



Trắng hơn tuyết phủ trên đồng
Rộng hơn biển cả chỉ lòng mẹ thôi
Ru con mẹ hát hò ơi
Lời ca dao ấy một đời còn mang


------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
bồi hồi


Trần Thái Vân




Sáng bảy giờ tôi ra trạm xe bus
Chỉ một mình trong cái lạnh mùa đông
Tuyết qua đêm bên lề còn trắng dợt
Ðứng nhìn đời buồn chảy tận mênh mông

Tôi dần quen cảnh đợi chờ im lặng
Ðọc trang tin, bài báo giết thời giờ
Và đôi khi để tâm hồn trống vắng
Suy nghĩ về một cõi rất vu vơ

Rồi một sáng có người cùng đứng đợi
Tóc vàng non như tơ óng mượt mà
Mắt nàng xanh màu biển buồn xa vợi
Má nàng hồng, hương phấn thoảng bay qua

Và cứ thế hai chúng tôi mỗi sáng
Cùng chờ xe chẳng nói chuyện chi nhiều
Khoảng cách gần mà lòng xa muôn dặm
Chỉ mỉm cười nào hiểu được bao nhiêu?

Vào hôm nọ nàng đi đâu không đến
Thiếu một người trạm xe bus vắng tanh
Tôi cứ ngỡ ngày mai nàng ắt đến
Và mơ thầm đêm ấy sẽ qua nhanh

Kể từ đó tôi chẳng hề gặp lại
Tôi đổi từ xe bus đến xe hơi
Mỗi lần qua trạm 2A nhìn lại
Trong lòng tôi như xao xuyến, bồi hồi...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
thiên thu


Trần Thái Vân



I.

Ngày về úp mặt vào sương
Cỏ cây úa lá vương vương nét sầu
Ðêm gầy nên chẳng đậm mầu
Tay gầy nên chẳng tìm nhau tâm tình


II.

Ngày ra đón ánh bình minh
Long lanh sương sáng tô xinh khoảng vườn
Tay xa khôn vói quãng đường
Tình xa chẳng tới nên đường vắng teo


III.

Trưa nghe thu đượm rong rêu
Mây vương ánh mắt buồn thêu nỗi buồn
Hai tay chống nhẹ lên tường
Cúi đầu chợt thấy vô thường bay ngang


IV.

Chiều thì son phấn phai tàn
Bài kinh vô tự lỡ đàng đánh rơi
Còn đây một chút chơi vơi
Mong ai giết hết phần đời riêng tư


V.

Ðêm dày như mối thiên thu
Buồn rơi rớt xuống cõi mù chẳng loang
Chập chờn giấc ngủ tìm đàng
Bờ mi lay động quan san quay về
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
tâm sự



Trần Thái Vân



Chiều nay ta đứng trên bờ biển
Sóng vỗ ầm vang, nước xanh màu
Gió mặn rít người như lưu luyến
Mùi thịt da tự thuở biết nhau

Tất cả chỉ màu xanh tươi thắm
Tận vô cùng, xa tít, mù khơi
Ta thấy lạ nhưng mà quen lắm
Biển muôn nơi chung một bầu trời

Ta cũng sinh ra trên biển ấy
Giữa đêm hè theo sóng ầm vang
Giọng đứa bé oa oa đâu đấy
Gởi âm thanh về tận mây ngàn

Một đứa bé, muôn ngàn đứa bé
Một tiếng oa, vài tiếng đón mừng
Từ lập địa vô vàn thế hệ
Khóc chào nhau như sóng rì rầm

Ta ngẩng nhìn mặt trời đỏ hỏn
Nằm ngang ngang cũn cỡn, loã lồ
Ta nhắm mắt, muôn màu hỗn độn
Sau làn mi cuộc sống ảo mờ

Như con sóng đời ta trôi nổi
Nửa địa cầu bến cũ còn thương
Những nỗi nhớ đi, về rất vội
Như bọt kia tan hợp vô thường

Ta chợt khóc trong chiều gió lộng
Giọt lệ nồng chẳng biết vì ai
Ta mở cửa tâm hồn trống rỗng
Gió tràn vào xoa dịu, nguôi ngoai

Ta nhớ biển như sông nhớ suối
Nhớ bao nhiêu cũng vẫn xuôi dòng
Những bóng hình sớt chia trăm lối
Những ân tình trôi dạt cánh rong

Ta yêu biển như cành yêu lá
Yêu rất nhiều, chỉ thế, rồi xa
Ta, lá thu bay về đất lạ
Ngủ bên đường tiếc thuở từng qua

Ta tiếc cả những điều chưa biết
Tiếc vàng son chưa đến một thời
Lịch sử ngược dòng đi mãi miết
Một mình ta ở lại chơi vơi

Ta nhớ đến những người chưa gặp
Trai quê mùa cỡi ngựa bỏ trâu
Chiều dõi mắt làng xưa ôm ấp
Mối tình đầu giờ đã mất nhau

Ta nhớ những bóng hồng chưa thấy
Áo ba thân trẩy hội đình làng
Tối hội tan nàng cười ai đấy
Chàng trai nào đưa mắt liếc ngang

Ta nhớ đến những người chinh phụ
Mơ chồng về một sớm ái ân
Mơ ái ân đêm nồng kết nụ
Hoa mỉm cười, môi đỏ, cong chân

Ta nhớ đến những ngày tháng cũ
Những ngôi đình ta chửa lần qua
Mái ngói đỏ, hàng tre xanh rủ
Trong thâm tâm ta tưởng đã là

Những tâm sự bao la như biển
Ðại dương ơi thương lắm bao ngày
Ta ngẫm lại một đời thiên biến
Thương mộng nào xa quá tầm tay

Và như thế, đời không đầu mối
Những ưu tư hỗn độn đi, về
Từng lớp sắp lên, từng lớp xuống
Theo nhạc chiều cất giọng tỉ tê

Chiều thấm nhức đường gân, thớ thịt
Những khớp xương rời rã cuối ngày
Những ký ức như mưa mờ mịt
Cơn đau đầu trĩu nặng xoay xoay

Nửa tỉnh, mê thương về biển cả
Bãi cát vàng thơ ấu hiện nguyên
Con cá nào chết trôi xác rã
Tiếng ai than u uất, ưu phiền

Chiều ai hát nghe như gió thổi
Hàng thùy dương đầu hạ vi vu
Trong tiếng hát ta đi ngàn chốn
Xuôi thời gian vào tận thiên thu

Vào tận những tâm hồn tắt lối
Tìm yêu đương giữa trái tim cằn
Mưa tình thương xin còn cứu rỗi
Hạt-nhiệm-mầu sống lại tình thân
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
cảm ơn mẹ và em


Trần Thái Vân



Tiếng chén dĩa chạm vào nhau lẻng kẻng
Dấu hiệu từ giã ngày
Mùi mở hành nồng bay
Sưởi ấm ngôi nhà nho nhỏ
Ôi, những âm thanh quen thuộc đó
Anh đã nghe từ lúc lọt lòng
Bàn tay mẹ một đời long đong
Vỗ về anh đêm dài mắt ngóng
Những ngày anh sốt nóng
Mẹ nấu chén cháo hành ăn tháo mồ hôi
Bàn tay mẹ không lời
Nhưng đã dạy cho anh biết thế nào là êm ái
Trong đời nào có chuyện gì vĩ đại
Bằng chuyện tần tảo nuôi con?

Bàn tay em thon thon
Cũng hiền như bàn tay của mẹ
Những cái vuốt ve nhè nhẹ
Ðưa anh về lại cuộc trần gian
Em cực khổ không màng
Mỗi ngày vẫn cho anh nghe tiếng
chén dĩa chạm
Sự chan hoà tình cảm
Em đong bằng bát canh ngọt, cơm ngon
Hạnh phúc là tiếng cười dòn
Và có khi là tiếng trẻ khóc

Anh dầu thiếu lời ngà ngọc
Ðêm nay, lại một đêm
Xin được cảm ơn mẹ và cảm ơn em
Cảm ơn luôn những tình nhân khi anh còn bé
Mỗi người một vẻ
Nhưng tất cả đều hiền như nhau
Không có mẹ và em anh nào biết học
thương đau
Học hạnh phúc, học làm người tử tế
Bởi vì con người là tương-lai-có-thể
Là hạt đậu nẩy mầm tùy thuộc đất khai sinh

Ðời anh tuy không qua những cuộc
trường chinh
Nhưng cũng đôi lần lạc lên gai góc
Tiếng mẹ khóc
Tiếng em cười
Là ngọn đèn hướng thiện muôn nơi
Xin cảm ơn những người đi trong đời tôi
Bằng nhiệt tình đáng mến
Bằng chân thành đáng kính
Thưa mẹ (và cũng thưa em):
Nếu được con sẽ làm con tem
Ðể chuyên chở, loan truyền
những
thiêng liêng
đơn giản nhất
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
buồn


Trần Thái Vân




Có những nỗi buồn vô hình, vô cớ
Không ai mời mà vẫn cứ tự về
Như cơn mưa đã chín mùi đâu đó
Chờ mùa sang nhỏ những giọt tỉ tê

Ta tìm lại trong tâm linh nhỏ bé
Những con đường mờ mịt dấu chân chim
Phủ rêu rong rì rầm đôi tiếng dế
Khản giọng rồi ngã chết giữa im lìm

Ta gõ cửa trên đường sâu, ngõ hẻm
Ký ức dài ta cúi xuống tìm xem
Dĩ vãng mang ra cân, đo, đong, đếm
Và nguyên do? Ta vẫn mịt mờ thêm!

Ta nhắm mắt nghe phúc âm rao giảng
Tưởng suối hiền chảy mát cõi trinh nguyên
Ta mở mắt nhìn cuộc đời tứ tán
Vẫn thấy buồn, không hẹn, rộng vô biên

Ta thay đổi, tham thiền đêm thức trắng
Tưởng xuất hồn nhìn đêm trắng đi qua
Ta giật mình cổ khô chừng như đắng
Có một người áo trắng bước ngang qua

Ta cúi xuống bóng mình nghiêng trong nắng
Ðứng rất gần mà xa chẳng thể ôm
Chiếc bóng ấy là nỗi buồn trong trắng
Như nỗi buồn Ðỗ Phủ nhớ về cơm
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
đứng một đêm


Trần Thái Vân




Ðêm miền tây Texas
Trời giữa hè nóng nực khô khan
Gió ngủ yên, mây mơ màng
Ðồi nối tiếp đồi thoai thoải
Một mảnh trăng vàng uể oải
Treo trên những cành cây khô
Giòng sông Ngân hư vô
Một vì sao quên lối về đi lạc

Trong câu lạc bộ ít tiền ngột ngạt
Tấp nập người đông
Ðèn chớp xanh, đỏ, tím, hồng
Tiếng trống xình xình xập
Tiếng đàn cất cao đầy ăm ắp
Những gót chân quay, dang rộng vòng tay
Xiêm áo bay bay, khách ngất ngây say
Má phấn, môi son, tóc nâu, áo tía
Mùi nước hoa thơm nực tứ phía
Mắt liếc, môi đưa
en tempio de amor
Nhạc rền, vang vang, khích động
Dâng lên, dâng lên như nước lộng trào sông
Hơi thở, mồ hôi, khói thuốc, rượu nồng
Nhảy đam mê, điệu nhạc bềnh bồng
Thế giới đi vào quên lãng

Trên đường về motel một quãng
Người con gái nói nói, cười cười
Cười rũ rượi trong cơn say
Gió nhẹ lùa tóc bay bay
Thân hoá thành thần tượng Vệ nữ
Sức sống căng tròn, làn da thạch nhũ
Bàn tay nhung mượt mân mê
Hương trao ngào ngạt đê mê
Dạt dào tình xuân nóng bỏng
Thái dương nổi vầng máu nóng
Nhịp tim đập mạnh thình thình
Một bóng hai hình
Da thịt quyện nhau về thời nguyên thủy
Hơi thở, ú ơ, rên rỉ
Vang vọng từ thuở bán khai
Cuộc tình ngắn hơn đêm dài
(Sợ nhìn nhau nhớ mặt)

Mặt trời ban mai hăng hắt
Ðồng hồ báo thức tám giờ
Giọng hát Tina Turner:
What's love got to do with it ? Ở
What's love got to do with it?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
nguyên thủy 2


Trần Thái Vân



Ðêm bao trùm không gian huyền hoặc
Vượn hú vang dội vách trở về
Âm thanh loãng cố tình góp nhặt
Ru cuộc đời như tỉnh, như mê

Tiếng suối chảy ngàn năm róc rách
Trong cô đơn sông lạnh đón mừng
Hai bên bờ nhớ thương, chia cách
Ðá dang tay, nửa đoạn, cầu ngưng

Sương xuống lạnh mềm lòng cô lữ
Chó nước kêu tiếng khóc sa trường
Gió nhập nhầy cất cao tiếng hú
Chim giật mình vọng tiếng tang thương

Lau, sậy đập như đoàn quân tiến
Lá xoàng xoạc ngỡ bóng người đi
Trăng ảo mờ lòng thêm xao xuyến
Nhớ về xưa một chuyến kinh kỳ

Con xa mẹ lên non lập nghiệp
Dõi mắt nhìn biển vắng nhớ thương
Lửa trại rừng nổ dòn tí tách
Bắp lên chồi một sáng xanh non

Những màu xanh văn minh nguyên thủy
Bình rượu cần làng bản ca vang
Dẫu cung gỗ cũng là binh khí
Dẫu đơn sơ hào khí ngút ngàn

Con tự do trở thành du mục
Ðốt mảnh rừng dựng rẫy nuôi thân
Ðêm nghe sương nhỏ lòng thao thức
Mơ đại bàng một cánh chim băng

Băng qua những rừng sâu, núi thẳm
Băng qua sông, qua biển hãi hùng
Băng qua những thời gian nóng bỏng
Ði tìm về một thuở nguyên sinh

Nơi không có những điều hiện đại
Những văn minh khai hoá mơ hồ
Thú chỉ sống rừng sâu hoang dại
Trăng chỉ vàng những chốn hoang sơ

Và như thế ngàn năm tiếp nối
Em xa anh quên hết cội nguồn
Chỉ có những dòng thơ chảy vội
Làm cho người trở lại tình thương

Người trở lại khi đời mất hết
Cuộc biển dâu đau thấm một ngày
Người trở lại rừng xưa để chết
Một nấm mồ tên tuổi chẳng hay

Những hài cốt vô danh, hoang phế
Không chia nguồn, chia sổ vinh danh
Những oan khiên, niềm đau cứ thế
Cũng mang theo, uất hận, thôi đành!

Xin anh hát bài ca sơn dã
Hát cho nguôi những nỗi đoạ đày
Như chim rừng sáng kêu thư thả
Ðã qua đêm, chào đón một ngày

Xin em hát bài ca mùa mới
Hát cho mưa tưới đất đậm mầu
Như chồi non sau ngày lên tới
Ngọt cọng rau, ấm tiếng kinh cầu

Và tiếng hát trên rừng bay mãi
Cùng bài thơ ngân giọng mênh mông
Rồi một hôm giữa khuya dừng lại
Vào đêm trường theo cõi hư không...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
trăng



Trần Thái Vân




Còn đây trăng một ánh
Ðầu đông đứng nhìn đời
Ðêm về đêm rất lạnh
Tháng chạp buồn chơi vơi

Cả năm trăng đứng lẻ
Trọn đời gió đi hoang
Ðịa đàng xưa vắng vẻ
Chim xa bay lên ngàn

Ta về từ tâm thức
Tìm một nẻo hồng ân
Dấu chân ngày che khuất
Tuyết dựng đường đông phân

Trăng gầy như trí nhớ
Ðùng đục màu thời gian
Áo quần chừng bỏ lỡ
Nên muôn đời vẫn vàng

Ta đi từ vô thức
Tìm suối chảy tâm linh
Nghe đêm về đau nhức
Dưới giọt sương vô tình

Trăng chỉ còn ấn tượng
Không màu sắc hình thù
Bóng hằng nga vất vưởng
Múa trên vầng thiên thu

Trăng cuối năm tháng chạp
Như đầu năm tháng giêng
Ta đi về khác lúc
Vẫn chung mối ưu phiền...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
cơ cầu



Trần Thái Vân




Những cánh hoa cuối mùa phai nhạt
Những dòng sông cuối đoạn đục ngầu
Những chiều tàn thương sao tiếng hạc
Âm thanh buồn, tím đục, tìm nhau

Như dòng sông cuộc đời trôi mãi
Sóng thời gian vô tận, muôn nơi
Như thủy triều xuống lên mai mãi
Ký ức vơi đầy, nhung nhớ lơi

Một cuộc tình không lời từ tạ
Giọt sầu rơi vội vã cùng trao
Mà sao lòng đôi khi nhớ quá
Như vườn khô nhớ trận mưa rào

Nhớ tiếng hát một thời cô đọng
Men tình yêu ngào ngạt cùng say
Ngày tô hồng, đêm chia giấc mộng
Sáng xanh màu mộng bỗng tung bay

Giờ tiếc nuối đời chia hai ngã
Tự lòng ta sông rẽ đôi đường
Ðêm nghe từng vu vơ rất lạ
Lạnh vô hình theo những hạt sương

Và đêm để dòng thơ rơi lệ
Dã tràng thương mộng thuở hai mươi
Sóng ơi, dừng lại câu kinh kệ
Vàng đâu? Sao nhớ chút thơm rơi?

Thôi, mơ chi cánh chim trời mỏi
Mà hãy chia vui nửa tâm hồn
Nếu giả một ngày mây biết nói
Có về khẽ hát khúc vàng son?

Gió đến làm chi mùa đã tận
Ân tình chưa đậm đã phôi pha
Mảnh lụa trải dài bao lận đận
Tà áo che buồn, như chúng ta

Thì thôi, như nước qua cầu ấy
Chẳng còn vết tích nữa mà mong
Thì thôi, như sóng trùng dương xoáy
Còn chăng chỉ có bão trong lòng

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
đất



Trần Thái Vân




Ðất thịt đậm màu nâu
Ðường quê ngoại um tùm cây cỏ
Những hạt mưa rất nhỏ
Ðọng trên lá xanh xanh
Sáng ra mạ nẩy mầm
Mùa đã qua, mùa thêm lần lại đến
Dòng sông thơ yêu mến
Nghìn thu con nước vẫn xanh
Nẻo đời đi lanh quanh
Vẫn có ngày lối cũ về lại
Ðất thịt đậm màu vun mả ông ngoại
Ðời người còn lại nhúm xương


Buổi sáng tinh sương
Nồng nồng hơi của đất
Ba thước vuông sự thật
Phiến đá vô tình ghi lại gian truân
Dấu gạch ngang (-) ngăn ngắn, tần ngần
Làm thời gian giữa hai đầu niên kỷ
Nắm đất nghèo đong đầy triết lý
Theo ngũ hành hướng tận triền sông
Cô liêu khói sóng mênh mông

Mẹ đêm nay cũng nằm yên trong đất
Bình an như sự thật
Quê ngoại trở về sau một kiếp bôn ba
Ngày tản cư phương xa
Trưa gả chồng xứ lạ
Chiến tranh đày đoạ
Rời ruộng đồng mẹ làm kẻ trọ thành đô
Cô con gái ưa mộng mơ
Thành dâu, thành mẹ

Ðời người ai hay ngỏ tẻ?
Dòng sông Hàn có bao mạch nước nào hay!

Trưa dưới hàng tre lá bay
Mẹ ngồi bên bếp đất
Nước đổi đời kẻ còn, người mất
Mẹ đổi nghề lập cuộc mưu sinh
Những chiếc bánh tráng ân tình
Mẹ tráng hình tượng mua trăng, bán gió
Những vòng tròn, vòng tròn nét rõ
Mẹ nở nụ cười bâng quơ
Con mỉm cười ngây thơ
Bàn tay mẹ dịu dàng, liến thoắng

Từ vùng biển quê mình cát trắng
Một đêm con ra đi
Cổ nghẹn lời không kịp từ ly
Lạy bố mẹ ơn đền nghĩa tạ
Ðất rất mềm nhận hàng lệ đá
Nhỏ vào đời hồng đổi thành đen
Luống rau khoai xanh mượt thân quen
Thôi cũng đành, đôi chân dẫm nát
Ðêm nồng hương ngột ngạt

Xứ lạ quê người nơi con nhập cuộc
Ðất không màu hay đất không tên?
Khi nỗi nhớ thành niềm quên
Con chợt mơ gió giao mùa thuở nọ
Mơ tiếng dế mèn nho nhỏ
Và hột bời lời thơ ấu xanh xanh
Mơ con đường đất thịt lanh quanh
Vàng hoa qùy dẫn vào nhà cậu
Mơ tiếng chim sáo sậu
Và cụm đất đồng hoang

Mẹ một đời nhiều nỗi cưu mang
Chiến tranh gây buồn hơn nửa
Chuyện phân ly tan nhà, nát cửa
Mẹ đi qua với sự âm thầm
Như con đường đất đậm màu quanh năm
Tự bao giờ đã là im lặng
Con một đời trống vắng
Ðêm dông bão không điện đèn
Phố phường trở lại thuở khai nguyên
Nằm, im lặng, nghe từng giọt sương nhỏ
Ðất của người hay lòng trăn trở
Ðất quê mình còn lạnh từ khi\?
Mười mấy năm viết đoạn từ ly
Nhớ mả ông ngoại nặng mùi đất thắm
Mộ của mẹ cũng nơi miền sương trắng
Ngày giã từ đêm sao còn bóng cò bay
Nắm đất ngũ hành biến hoá đổi thay
Từ cát bụi mẹ trở về cát bụi
Ôi, nắm đất hiền vô tội
Mở lòng đón nhận khách nhân gian

Con lạc một đời trên địa hình hoang
Qua đứa bé tự mình nhận diện
Qua đứa bé tự mình nói chuyện
Tự tìm về một đường-đất-tâm-linh
Không phải vì nơi kia trời có mây xinh
Hay ở đó rừng đầy mật vàng thắm
Mà vì đời cơn đau đã thấm
Ngũ hành
tạo cuộc
đổi thay
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
giả thuyết


Trần Thái Vân



Gió đưa thoang thoảng nồng hương hạ
Ðồng sậy xanh xanh mấy dặm đường
Lá rách nghiêng mình vài cây cọ
Nhìn cỏ bên lề chợt thấy thương

Hải đảo xa xa sương mờ nhạt
Sóng vỗ thành âm giai khác thường
Tô điểm chân trời đôi cánh hạc
Vẽ nét lữ hành tím chiều sương

Anh đứng trên bờ chân ướt sóng
Vỏ ốc say mèm lắc ngất ngư
Dường như tiếng nhạc xanh xao mỏng
Ðến từ con gió gọi riêng tư

Em hẹn tình nhân thời xưa ấy
Anh chờ cuối nẻo một sớm mai
Mặt trời ngả bóng tìm không thấy
Ðêm ôm trăng hát khúc u hoài

Vì lỡ trên đường thương kẻ khác
Áo hội ba màu khoe sắc tươi
Rồi em khăn gói đi nơi khác
Chăn vịt, quay tơ dệt mộng đời

Kiếp đến tìm em anh đòi nợ
Không vay bảo trả chẳng cam lòng
Em hoá vào thân ốc ở trọ
Lộn hồn anh có thấy em không?

Anh bỏ về tìm ngôi sao biển
Năm cánh lạc loài sao rớt rơi
Lạnh tay một nỗi buồn hư huyễn
Tĩnh vật làm sao nói nên lời\?

Năm xưa em ở trên tiên cảnh
Xa đời nên chỉ nhạc với thơ
Sáng đọc kinh thư câu ngôn hạnh
Chiều thiền giải đoán những giấc mơ

Anh là thi sĩ từ trần thế
Chữ nghĩa vô duyên, cũng ít tài
Thơ tình anh giỏi, ừ, có thể
Nên hôn, em lỡ, một thiên tai

Ðày ải làm người em chẳng chịu
Thà em làm sao biển suốt đời
Sao trời nắm giữ cung nhân mạng
Sao biển mua vui những lứa đôi

Và thế em vẫn hoài câm lặng
Cánh xoè như vẽ một tình yêu
Mười năm duyên cũng là lận đận
Ngàn năm thương nhớ cũng buồn thiu

Anh quay nhìn biển vàng bãi cát
Nửa lâu đài bọt sóng xoá tan
Nước rút đi còn đôi bóng bạc
Thời hoàng kim ngắn ngủi điêu tàn

Nếu giả như anh đừng đỗ trạng
Ðô thành hoa lệ chẳng có hay
Thì đời cuốc bẫm, cày sâu vậy
Hai đứa mình nên duyên đắm say

Em mơ mùa thắm, lầu nghiêng bóng
Vườn chè kết nụ, hái tầm xuân
Anh đi chẳng lại vì say đắm
Em chiết nhành hoa nở bâng khuâng

Bên hồ em vẫn ngồi dệt mộng
Ngày xuân con én hết đưa thoi
Kiếp sau em vẫn còn ôm mộng
Hoá dã tràng nên mơ ước hoài

Anh cúi nhìn loài rong biển lạc
Thương mình tự lạc giữa rong rêu
Tiếng sóng hai mươi còn muốn hát
Hải âu văng vẳng đoạn kinh chiều

Cồn mây phản chiếu tia nắng đỏ
Ðảo mờ như úp ngược bát cơm
Cong lưng biển thắm chiều chiều đứng
Bông lau lất phất ruổi lông bờm

Gió đưa thoang thoảng nồng hương hạ
Biển lạ cũng là biển rất thân
Ðồng sậy xanh xanh như màu mạ
Nơi tình yêu gởi lại bao lần
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
thủy thượng nhân


Trần Thái Vân




Người trên đầu sóng chiều xuôi bể
Ta ngược dòng sông chấp chới buồn
Bờ xưa rêu phủ, ghềnh hoang phế
Cây ngã, bìm leo, dây vương vương

Chỉ có thế không lời từ tạ
Ngược dòng đời ta chẳng gặp nhau
Ngàn năm thôi cũng câm như đá
Che kín tâm tư vạn cổ sầu

Chỉ có thế đời chia thế giới
Ðôi ba vùng, hiu quạnh tìm nơi
Chiều lưng mỏi, đầu đau như vợi
Thế giới nào cho cuộc rong chơi?

Chỉ có thế dòng thơ ngộp thở
Những mỹ từ nhày nhụa muốn xa
Ta sờ vào, tay mình bỡ ngỡ
Chọn chữ nào giữ lại cùng ta?

Rất có thể rồi ta quên hết
Như hai người ngược hướng sông trôi
Trên con nước làm sao để vết
Nên đời ta mãi mãi xa rời...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
hoài niệm


Trần Thái Vân



Chiều qua bến Nam ô
Rừng cây bần thân trắng
Vẽ bức tranh hư vô
Bến sông xanh hiu quạnh

Ðường ruộng nồng hương cỏ
Gió rì rào bên tai
Dấu chân ông thổ võ
Còn in trên dặm dài

Cũng đường này năm xưa
Mẹ một lần di tản
Cành đa lá xanh thưa
Cao theo chiều đại nạn

Bóng chim còn in bóng
Ðường bay ngày thênh thang
Mây dừng mây chờ ngóng
Ðứa trẻ nào khai quang

Ðất hoang còn nơi đó
Người đi hoang mịt mù
Ba đời còn khốn khó
Mơ trên vầng thiên thu

Ðứa bé đi không lại
Bến Nam ô vẫn gầy
Ông tiền hiền, thổ võ
Mong mong một đường bay...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
cảm tác


Trần Thái Vân




Chừng như bên ấy sắp vào thu
Bên đây sáng sớm cũng sương mù
Lá vàng rơi nhẹ ngoài song cửa
Nghe buồn len lén tự tâm tư

Chức Nữ, Ngưu Lang giờ nơi đâu
Mưa ngâu rơi xuống đọng giọt sầu
Bâng khuâng kết tụ thành thi tứ
Mơ hạc bay về hoàng hạc lâu

Hay mơ Từ Thức nhập động tiên
Năm dài, tháng rộng chẳng ưu phiền
Thu đến nào hay cây úa lá
Ðông về chẳng biết tuyết trinh nguyên

Hạc mãi vui đùa, người mãi xa
Nửa năm tiên cảnh, một đời qua
Hồng nhan tri kỷ ngàn năm cũ
Còn đến tìm nhau để gọi là ?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
hạ hồi



Trần Thái Vân




Vì khi xa em không xây thành lũy
Nên hồn tôi vẫn cứ muốn về gần
Vì khi gần cuộc đời không duyên ý
Nên xa rồi lòng mai mãi bâng khuâng

Thật lạ quá năm xưa đà lâu lắm
Mười mấy thu mùa lá ngả sang màu
Mà trong tôi tiếng đời còn in đậm
Như thuở nào mình mới được gặp nhau

Em giờ đã mấy con rồi đấy nhỉ
Khoảng đời qua em có hạ giải hồi
Bóng xuân thì thu phân đường thiên lý
Tình yêu đầu em có nỡ phế ngôi\?

Tôi còn lại những tấm hình rất bé
Em vẫn gầy, áo trắng thuở đôi mươi
Ðừng háy tôi như ngày xưa em nhé
Khi nhìn em tôi bỡn cợt cười cười

Ừ, mà nói, chúng mình giờ lớn quá
Những mưu toan chừng đã sắp chỉnh tề
Ðêm trù liệu đường tương lai xa lạ
Với bình tâm, lý luận giữa thống kê

Còn đâu nữa một thời nào tuổi nhỏ
Em nhịn cơm mang len lén cho tôi
Cánh thiên thần chưa bay đà bỏ ngỏ
Trong từ tâm chiều nghiêng dáng ngậm ngùi

Còn đâu nữa tôi mơ làm từ hải
Giữa đại dương bơi ngược sóng cứu người
Miếng đường ngọt em dúi tay ngần ngại
Sợ người cười những tình ý xa xôi

Tôi tiếc lắm giấc mơ hồng thuở nọ
Những hẹn hò vàng chín cả tương lai
Giờ tôi mang mộng đời thu nhỏ lại
Cho trần ai ngắn bớt kẻo đường dài

Ừ, thôi em, xin cũng đừng trách cứ
Vì chúng mình cá biển lạc sông trời
Nhớ đảo xưa buồn giăng màu lữ thứ
Thương đường về mây trắng ngập ngừng trôi...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
cả đời mang một giấc mơ



Trần Thái Vân




Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ
Theo dòng đời trôi tận chốn xa xôi
Ðêm tưởng tượng một nỗi niềm cô lữ
Nghe buồn dâng như sóng tự ngàn khơi

Ta mơ về vùng thảo nguyên bát ngát
Tuyết đầu mùa rơi trắng xoá mênh mông
Bên lò sưởi thả hồn theo cung nhạc
Hơi lạnh mờ những tấm kính che song

Ta mơ về vùng trung nguyên nào đó
Có Mark Twain ngồi viết dưới túp lều
Sông xa xa đôi chuyến tàu chở gỗ
Tiếng còi vang, chiều xuống lạnh, buồn hiu

Khi ta lớn lòng mơ về cố quốc
Những cánh đồng cổ tích đã ngàn năm
Ðàn độc huyền đêm đêm vang thổn thức
Lời chinh phu nhớ chinh phụ, mưa râm

Ta mơ rừng hoa hồi ngào ngạt nở
Lạng sơn xa, đầu tổ quốc toả mùi
Gió giao mùa nửa đêm về trăn trở
Sáng mượt màu mạ mới trẩy niềm vui

Ta mơ về vùng Hạ long xanh ngắt
Cánh buồm nào chở hết sự yêu thương
Nước trăm nguồn đổ về đây trong vắt
Qua muôn nơi chỉ có một con đường

Ta mơ về Nha trang bờ cát trắng
Ðoạn ân tình chưa đến tuổi đôi mươi
Thương con ốc lộn hồn nằm im vắng
Tội dã tràng xây giấc mộng xa vời

Ta mơ đến cuối chân trời tổ quốc
Sóng Cà mau xô bởi sóng Bạch đằng
Bài vọng cổ mang linh hồn non nước
Khúc hát chèo dệt lại một vầng trăng

Nhớ một thuở mơ ngồi nghe hợp tấu
Beethoven, Mozart rất xa vời
Giờ khôn lớn ta mơ về tiết tấu
Của đàn tranh, tiếng sáo, khúc hò ơi

Khi còn bé ta mơ thuyền viễn xứ
Mơ phiêu bồng như những chuyện đời xưa
Giờ khôn lớn ta thương đời cô lữ
Nhớ quê nhà như hạn nhớ chiều mưa
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
lên đường


Trần Thái Vân



Những cuộc hành trình dài
Bắt đầu bằng một bước thật nhỏ
Như hôm nay con đi nhà trẻ
Nhập cuộc vào đời bằng tất cả vô tư
Dầu chẳng phải mùa thu
Mà trong ba cõi lòng mát lạnh
Dầu không tiếng chim lanh lảnh
Ba chợt bồi hồi thương những vết chân chim

Ðà nẵng năm xưa im lìm
Cũng như buổi sáng hôm nay con ạ
Trong tay bà nội
Ba cũng đi đến trường
Ba cũng nhìn bà vấn vương
Và vỡ giọng khóc ròng không muốn rời
nửa bước
Ngày hôm đó lòng ba chỉ ao ước
Ðược về nhà chơi cây súng nước cũ mèm Ở
Cây súng nước màu xanh
Bây giờ kỷ niệm vẫn xanh xanh một
màu thơ ấu
Có những yêu dấu
Muôn đời không phai nhạt, con ơi

Sáng hôm nay con nói nói, cười cười
Một chút nữa sẽ tập tành làm bạn
Trong thế giới huyền vạn
Của tuổi thơ
Con có những ông Rogers
Những Poncahontas dễ thương, thánh thiện
Những cái máy biết nói chuyện
Có lẽ con sẽ ít buồn hơn ba thuở ấy
Hai thế hệ cách xa nhau vậy
Nhưng tình cảm chẳng bao là đổi thay
Mùa thu nào lại chẳng có mây?
Có cha mẹ nào không thương con đâu nhỉ ?


Những con đường thiên lý
Bắt đầu bằng một bước nhỏ nhoi
Như hôm nay con đã bước rồi
Như năm xưa ba đã bước
Và hai mấy năm sau một người sẽ bước
Cuộc đăng trình vô hạn định không ngơi
Cười đi con hoa nở trên môi...

------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
liên tưởng


Trần Thái Vân



1.

Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ thân phận cây
Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ lá thay ngày

Vỏ cây già loang lở
Nhựa khô đọng vết dầu
Rễ cắm vào vạm vỡ
Ðất u bắp thịt nâu

Cây ngã khi trời bão
Tuổi lớn nhiều vòng khuyên
Một đời không chao đảo
Cũng có lúc chung quyên

2.

Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ về mẹ tôi
Khi nghĩ về cánh rừng
Thương trời đất thôi nôi

Mẹ chạy loạn sông nam
Tản cư về sông bắc
Mùa lá đỏ cuối năm
Mắt mẹ buồn trong vắt

Ðường nối đời u tịch
Suối lặng lờ nổi trôi
Chiều trường sơn mờ mịt
Nhớ biển mẹ u hoài

Rễ tranh thay muối trắng
Ta tề bến ngăn đôi
Như nhánh sông thầm lặng
Phân chia hai dòng đời

3.

Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ một người thương
Khi nghĩ về cánh rừng
Lưu luyến lửa hoang đường

Rừng xanh ngày tuổi nhỏ
Có em lạc bước đời
Về thiên đường khốn khó
Kinh tế mới xa xôi

Tôi trần gian ở lại
Tháng mười mưa nhạt nhoà
Nhớ em buồn ngây dại
Mưa lòng tôi chan hoà

Giờ xa rồi năm tháng
Người thân còn những ai
Chúng mình không cùng nạn
Mà chung tiếng thở dài

4.

Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ đời bố tôi
Khi nghĩ về cánh rừng
Mơ tàn cây xa xôi

Bố một đời phiêu bạt
Ðêm ăn nắm xôi lào
Nhớ chén cơm mộc mạc
Thương đồng chiêm xanh xao

Bố hiền như nắm đất
Sống giữa đời đảo điên
Vinh quang không góp nhặt
Tủi nhục chẳng ưu phiền

Rồi lá bay về cội
Rồi con nước về nguồn
Hồng ân tha tử tội
Cát bụi cuộc vô thường

5.

Khi nghĩ về cánh rừng
Tôi nhớ thân phận cây
Khi nghĩ về cánh rừng
Ðời người như thân cây

Và tôi một nhánh cây...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
nguyên thủy 3


Trần Thái Vân




Ta thả hồn mơ về bến cũ
Một con thuyền in bóng ngàn xưa
Ðêm trắng buông, gió nguồn ấp ủ
Liễu trên bờ rủ bóng đong đưa

Dòng sông từ bao giờ chọn lối?
Khúc uốn cong, xuôi thẳng, ngược về
Nước đục, trong, nhẹ nhàng, chảy vội
Qua núi, đồi, vào tận bến mê

Tâm tư lắng thêm nhiều huyền hoặc
Tiếng ai hò vọng lại giữa khuya
Giọng bổng, trầm, đột nhiên ngưng bặt
Như người đi, kẻ ở, chia lìa

Hay tiếng hát ngàn năm còn đọng
Bến sông này rộn trống ngũ liên
Chàng ra đi một ngày gió lộng
Thiếp nhìn theo năm tháng ưu phiền

Bài ca cũ, người đi nước mắt
Lời hịch truyền không đủ nguôi ngoai
Chinh phu, chinh phụ lòng hiu hắt
Chờ ngàn năm, thành đá, chờ hoài

Sông chẳng nhớ người xưa đâu nhỉ
Người thì thương con nước xuôi khơi
Chỉ một nguồn chảy thành trăm nhánh
Ði muôn nơi vẫn nhớ một trời

Con sóng nhỏ không là biển cả
Lúc vào bờ vỗ nhẹ bâng quơ
Tiếng ếch nhái hoảng hồn vội vã
Nhảy đi, rồi im lặng như tờ

Dòng sông đêm một màu bàng bạc
Sữa thiên nhiên cây đón nghiêng mình
Dòng ký ức mỏi mòn phai nhạt
Chẳng nhớ ta, ta kẻ vô tình

Thôi thế, ta đứng ngoài ghềnh đá
Chờ sao băng, đêm vỡ nhạt nhoè
Gió hiu quạnh nghe lòng rời rã
Bay chập chùng đôm đốm xanh loe

Xanh giấc mộng, xanh xao ngày tháng
Tháng ngày đi, niềm nhớ chẳng rời
Nhớ nhung như lời ca đứt quãng
Trong đêm trầm tiếng hát, đò trôi

Trôi nữa đi trên dòng cổ tích
Không Hương giang, dẫu chẳng Thu bồn
Trôi trong tâm qua bờ u tịch
Về ruộng tằm vui hát ngàn năm

Những niềm vui hình như rất nhỏ
Mẹ mỉm cười một nụ thiên thu
Lời nhẹ im xôn xao tiếng lá
Mặt hiền từ bụt bỗng thành dư

Mẹ là nàng từ trong ánh mắt
Hiện ra con trong mắt xa vời
Trên mặt con một người mẹ trẻ
Thế hệ trôi theo nhánh sông đời

Bến sông xanh có người đứng đợi
Mặt hao gầy tự nhận làm cha
Sau ánh mắt thăng trầm xa vợi
Ðứa bé mừng vỡ giọng oa oa

Những âm thanh dường như không dứt
Nước lao xao tan loãng đêm trường
Bình minh lên một màu trắng đục
Lục bình trôi về ngõ đại dương

Và ngược dòng con thuyền cũ kỹ
Buồm dăng theo kiến thức bao đời
Dẫu không là cánh chim thiên lý
Cũng mang về niềm nhớ nguồn khơi

Thôi ta trở lại thời hoang dã
Vui với vần thơ hát giữa trời
Tâm tư này gởi theo chiếc lá
Hãy bay về một chốn xa xôi...
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-27 04:01:25tieuphuong_loihai>
Mình chỉ sưu tầm được chừng này thôi, ai có nữa thì cho mình đọc ké với, ok!
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
Admin ơi, những bài này có đưa vào TV dược không?
------Chợ buồn đi bán những vui.-------
Đã mua được cái ngậm ngùi chưa em ???
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»