Khuê lấy cho mình vài chiếc bánh mì nướng, một ít thịt nguội. Cô dang chuẩn bị ăn thì Dương tiến lại. Anh nâng ly rượu của mình lên, mỉm cười:
_ Chúc mừng thành công!
Khuê cũng cầm ly rượu của mình lên. Cô chạm nhẹ vào ly của Dương.
_ Vâng... và chúc mừng sự gặp lại nữa chứ?
_ Không ngờ thật! _ Dương chăm chú nhìn Khuê_ Nhưng lúc nào Khuê cũng xinh đẹp như thế này... luôn như vậy trong trí nhớ của Dương.
Khuê bật cười:
_ Một sự khen ngợi tế nhị! Cảm ơn Dương...
Dương hơi lắc đầu. Quả thực gặp được Khuê sớm như vậy là một bất ngờ lớn với anh. Cả hai mới chỉ tốt nghiệp mấy tháng, anh trở về sau thất bại của một cuộc đua ngấm ngầm trong lớp... Chưa phải quá lâu để mà vết thương của anh liền lại... HẰng đêm, trong những giấc mơ, Dương vẫn thấy đâu đó khuôn mặt thanh tao và nụ cười quyến rũ của Khuê... Bây giờ, cô đứng đây, không biết có thay đổi gì lớn lao?
_ Khuê... ổn định chưa?
_ Hỏi vậy với ý gì? _ Khuê nhướng mày hỏi lại.
_ Ừm.. cả hai nghĩa...
Hơi liếc mắt về phía Phương, thấy anh đang chăm sóc rất cẩn thận một cô bé con... Khuê trề nhẹ môi. Tập trung vào người đối diện hơn, Nghi trả lời thật lòng:
_ Còn bất ổn lắm. Có lẽ sẽ khó nói đến chuyến đó cho đến lúc Khuê già mất!
Dương bật cười. Anh nửa tin nửa ngờ... Khuê đã không để ý ai trong lớp, cho nên tất cả các chàng trai phải ngấm ngầm cạnh tranh nhau, và cuối cùng... Khoa được... Chẳng lẽ cậu ta để cơ hội qua đi?
_ Khuê này...
_ Gì? _ Khuê vừa ăn vừa hỏi lại.
_ Dạo gần đây Khuê có gặp Khoa không?
_ Ừm... có chứ. Cậu ấy đến thăm mẹ tớ thường xuyên ấy. Chu đáo phết!
Không chỉ Dương đứng người mà cả Phương nữa. Dù phải tiếp chuyện với cô bé Thương liến láu, nhưng hầu như anh không bỏ sót một từ nào trong câu chuyện của Khuê... Nỗi bực mình âm ỉ đã sẵn có khi Khuê nói chuyện vui vẻ với Dương, bây giờ được thể trào ra. Phương đặt mạnh đĩa thức ăn lên bàn, khiến cô bé Thương giật mình. Cô kêu lên:
_ Anh... món ăn không ngon sao?
Phương bừng tỉnh. Anh vội lắc đầu, và trấn an cô bé bằng nụ cười ... méo xệch của mình. Nhạc dạo lên nhẹ nhàng, báo hiệu phần hai của buổi tiệc bắt đầu. Phương không mấy để ý, anh còn mải... dỏng tai để nghe câu chuyện liên quan đên một gã Khoa xa lạ nào đó...
_ Anh... anh nhảy với em bản đầu tiên nhé?
_ Gì? _ Phương hỏi lại , nhưng không chú tâm... " hắn ta được mẹ Khuê gọi là con trai ư?"
_ Anh nhảy với em bản mở màn này nhé? _ Thương kiên nhẫn hỏi lại, tay cô kéo nhẹ tay Phương_ Nhé anh? Anh nhé?
_ Được rồi... được rồi... yên lặng cho...
_ Hoan hô... anh hứa rồi nha!
Tiếng vỗ tay reo vang của Thương một lần nữa kéo Phương ra khỏi những suy nghĩ đi hoang của mình. Anh sực nhận ra sai lầm của mình thì quá muộn vì gương mặt bừng sáng của Thương... Anh hứng thú với bữa tiệc chẳng qua cũng chỉ vì tiết mục mở màn này... Nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra giữa anh và Khuê, thì cả hai chưa từng nhảy với nhau bao giờ... Anh cũng chưa bao giờ ôm cô trong vòng tay, giữa những ánh nhìn của người khác.... để họ thấy rõ mối quan hệ của anh và cô, để khẳng định một điều...một điều duy nhất: Khuê là của anh!
Nhạc vang lên mỗi lúc một tha thiết, Phương nhận thấy hầu hết những ánh mắt đang nhìn mình chờ đợi. Một vài cô gái thầm thì to nhỏ với bạn nhảy của mình, nhưng sự chú ý thì vẫn không rời khỏi Phương. Anh hơi nghiêng đầu để có thể rõ gương mặt Khuê... Nếu cô có một chút chú ý đến anh, thì ngay lập tức... sẽ chẳng có gì cản trở cả...Niềm mong mỏi của anh sụp đổ khi bắt gặp Khuê đang thản nhiên cầm đĩa thức ăn, vừa nhai nhỏ nhẹ, vừa chăm chú nghe Dương nói... Dường như tiếng nhạc không tác động gì đến không gian của hai người... Phương quay vội đi, nuốt sự khó chịu vào sâu trong lòng, và mỉm một nụ cười... dịu dàng với cô bé đang ngưỡng mộ anh. Thương đỏ mặt, hơi cúi đầu nhìn xuống đất... Cô lắng nghe anh nói nhẹ nhàng:
_ Vậy... bây giờ mình nhảy nhé? Em không ngại chứ?
_ Không! _ Thương ngẩng lên, cười hạnh phúc_ Em đã cố lớn thật nhanh để có thể ...đi bên cạnh anh như vậy!
Phương không bất ngờ, cũng không lảng tránh ánh mắt mơ màng của cô gái, anh nắm tay Thương, kéo nhẹ :
_ Dù sao thì em cũng chỉ là ... nhóc con thôi!
Thương định phản đối nhưng tiếng vô tay đã vang lên rộn rã. Cô hãnh diện nhìn xung quanh, bắt gặp ánh mắt động viên của bố... Như được tiếp thêm niềm tin, Thương xoay tròn theo điệu nhạc, chiếc váy loe ra, thanh thoát hơn, quyến rũ hơn. Phương đưa nhẹ bước chân, gần như kéo Thương theo điệu nhạc. Điệu nhảy lả lướt như một cánh bướm giữa vườn hoa... Người ta say mê ngắm nhìn, tưởng như đang xem một bức tranh hoàn mỹ, quên hết thực tại trong khoảnh khắc vút cao của dòng nhạc ...
Kết thúc bản nhạc này lại tiếp nối một bản nhạc khác... Theo lịch sự, Phương không thể không nhảy tiếp với Thương khi chưa có ai đến mời... Từng đôi đưa nhau ra sàn nhảy, cuồng nhiệt, tươi vui... Phương đưa mắt tìm kiếm... Đông quá... Không thấy bóng dáng Khuê đâu...Liệu có phải cô đang nhảy với Dương?
Khuê không thích nhảy. Những lũ ồn ào này luôn làm cô nhớ đến những khoảng tối ngày xưa... Dư âm của nó vẫn thế, đắng chát mùi rượu, mùi khói thuốc... và cả mùi tiền... Bây giờ cô vẫn có cảm giác như có vật gì cứa vào người... đau nhưng không rõ chỗ nào, không biết mà ... chạy chữa. Cô chỉ biết cách lánh đi!
May cho Khuê là cô thư ký đã kéo Dương ra sàn nhảy, Khuê chỉ việc đứng im cười động viên một lát, rồi nhẹ nhàng đi ra ngoài. Phía trước Hội trường là một dãy cây hoa bằng lăng thâm thấp, tán cũng đủ che mấy cái ghế đá nhỏ...Lúc đầu Khuê hơi ngạc nhiên khi thấy khung cảnh giống một trường học hơn là một công ty... Hóa ra, trước đây có một ngôi trường cấp ba tư thục, vì địa điểm gần đường quá ồn, họ đã chuyển nhượng cho công ty. Thấy mấy cây bằng lăng được trồng quy củ, tán lại tròn nhưng không lùm xùm, ông giám đốc cho giữ lại... làm cảnh... Khuê thấy thích chúng, khiêm tốn, dịu dàng... từng bước từng bước đi sâu vào lòng người... giống như một cô gái ngoan vậy! Cô gái ngoan? Khuê nhìn xuống ly rượu của mình, hơi nhếch môi...
Ngồi xuống một chiếc ghế, Khuê lặng lẽ nhấm một chút rượu. Vị ngòn ngọt tan đầu lưỡi... rồi cay cay... dịu dàng... Không hiểu sao bây giờ cô lại có thói quen nhâm nhi từng vị rượu một. Ngửi hương vị của từng thứ, nếm nó đầu môi... nhận ra không phải rượu màu đỏ nào cũng giống nhau. Có thứ ngọt dịu, có thứ ngọt nồng, nhưng có thứ lại cay đậm lan đến tận cùng... Kể ra cũng thú vị... giống như con gái vậy... Ra đàn ông phong tình cũng giống như đàn ông... thích rượu mà thôi. Họ cũng đi tìm những mùi vị khác nhau, thưởng thức từ từ cho đến khi quen thuộc... lãng quên và đi tìm vị mới... Thật đáng thương thay...
_ Uống rượu thì cần có bạn... Tôi ngồi cùng được không?
Khuê ngẩng đầu lên. Phương xuất hiện trong ánh điện hắt ra từ cửa Hội trường, bàng bạc lung linh... Tiếng nhạc cuồng nhiệt đuổi theo đến tận từng bước chân. Trên tay anh cũng có một ly rượu... Anh nâng nó lên cao như chúc mừng, rồi uống một ngụm nhỏ...
Khuê nhún vai, quay mặt đi. Phương không nản trí, anh bước lại gần, ngồi xuống bên cạnh... Trên bầu trời, không trăng cũng chẳng thấy một ngôi sao nào... Trời đất chẳng lẽ lại không ủng hộ anh?
_ KHông ngờ cô lại ra đây ngồi!
Khuê nhướng mắt:
_ Chẳng lẽ ở đây cấm ngồi sao?
_ Không... nhưng...
Phương định nói đến Dương, lẽ nào anh ta lại bỏ qua cơ hội được nhảy với người đẹp?... Nhưng ánh mắt Khuê thăm thẳm, làm anh nghĩ ngay đến chuyện cũ. Nó còn quá mới để tính đến chuyện lãng quên...
_ Nếu không chịu được, sao em không nói với tôi?
Khuê nhếch môi. Cô và anh, chẳng quan hệ gì để có thể nói đến chuyện lo lắng cho những tổn thương của nhau cả... Cho cô vàng cô cũng không thể đề nghị anh những chuyện kiểu như thế. KHoảng cách và cả những dằn vặt, nghi ngờ nhau... làm gì có thể bù đắp nổi?
_ Tôi không có gì dị ứng cả...
_ Thật không? _ Phương nghi ngờ
Khuê hất mặt lên, cao giọng:
_ Đó là quá khứ của tôi...và nó đã là quá khứ! _ Khuê nhấn mạnh một cách ác ý_ Tất cả chỉ là một cơn ác mộng. Tỉnh dậy rồi thì thấy mình may chứ sao lại thấy đau bao giờ?
Phương nhún vai, lạnh lạnh nói:
_ Vậy cơn ác mộng của em đã qua rồi phải không? Nó chẳng có gì để ám ảnh?
_ Đúng!
_ Vậy ... hãy nhảy với tôi bản nhạc sắp tới nhé? Ngoài này thôi cũng được?
Khuê lặng thinh lắng nghe... Cô đã sụp bẫy. Nhìn nụ cười tỉnh bơ của Phương, cô biết anh ... khoái chí lắm. Anh gạt đi tất cả những gì cô đay nghiến về kỷ niệm của hai người, tìm cách để thắng cô, bắt cô làm theo ý mình... Lúc nào cũng thế... anh ta luôn là người chiến thắng!
Đặt nhẹ chiếc ly xuống ghế đá, Khuê đứng dậy. Cô hơi nghiêng đầu, nở một nụ cười quyến rũ làm... đứng tim Phương mất một giây. Anh bắt mình bình thản... Xa nhau bao nhiêu tháng rồi nhỉ? Bao nhiêu nhớ nhung, bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu yêu thương.... bao nhiêu nồng say... Phương như thấy tất cả ào ra khi chạm vào bàn tay Khuê... Đêm trăng hôm đó, cô cũng dịu dàng thế này. Tựa vào người anh và thì thầm về hạnh phúc... Giá thời gian quay trở lại... anh sẽ không bao giờ để cô xa cách như bao tháng qua nữa đâu...
Nhạc van từ trong vọng ra, dịu dàng như đang ru người ta vào cõi mộng. Ôm Khuê trong vòng tay, Phương tìm thấy lại tất cả những cảm xúc của bao ngày trước. Đôi vai gầy trắng như sữa... đôi tay mềm mại dịu dàng ...mái tóc dài mượt như ánh trăng đêm rằm... và... gương mặt gần gũi biết bao nhiêu... Lòng Phương cồn lên một niềm khao khát... Giá mà anh có thể hôn lên đôi môi hồng hồng của cô...để có thể xóa hết mọi hiểu lầm, mọi xa cách...
Khuê không còn tâm trạng đâu để ý đến ước muốn đang cháy bỏng trong ánh mắt Phương... cô như chìm đi trong những cảm xúc mà cô cho rằng bây giờ nó là tội lỗi. Cô không thể ... yêu người yêu của bạn mình... cũng không thể có những ý nghĩ như thế. Niềm say mê, hạnh phúc không hiểu sao không ngăn lại được. Nó quá thân quen, như là một phần bản thân mình. Muốn rứt ra nhưng trái tim không cho phép. Ở đây ấm quá... cô không thấy gì ngoái ánh sáng bàng bạc của ánh trăng đêm nào... cái đêm cô tìm thấy hạnh phúc đời mình và cũng là cái đêm cô chôn nó đi... dưới những khổ đau, hờn giận... Lẽ ra ... ừm... lẽ ra...
Không nghĩ được nữa khi Phương bất ngờ cúi xuống. Anh hôn mơn man trên mái tóc cô, trên trán, trên mắt, má... rồi đôi môi như cánh hồng dịu ngọt... Niềm đam mê bất chợt ngút ngàn. Thực tại, quá khứ, tương lai như quay cuồng... Không còn gì cả, không còn ai... Trái tim đập theo nhịp điệu của trái tim. Nhạc lòng dìu dặt...
Cả hai dừng lại, không nhảy theo nhạc nữa, nhưng cũng không dứt ra được. Phương lùa tay mà vào tóc Khuê, đỡ lấy đầu cô, mạnh bạo trong đam mê của chính mình... Lâu quá rồi... đã quá lâu, không thể có gì ngăn anh được... Cô là của anh, quá khứ, hiện tại, tương lai không thể khác...Những dục vọng tầm thường, những đua chen ganh ghet, những vùi dập khổ đau... chỉ còn biết xấu hổ trước những đam mê trong sáng của tình yêu... Phương không còn nhận ra đâu là hơi thở của mình, đâu là hơi thở của Khuê nữa... Tình yêu là sự hòa hợp đến tận cùng vậy sao?
Môi Phương trượt xuống chiếc cổ trắng nõn của Khuê... Cô khẽ rùng mình, bứt mạnh mình ra khỏi người anh. Phương giữ chặt lấy tay cô, giọng gần như nạt:
_ Em không được phép nói câu xa nhau nữa. Đây là hạnh phúc của anh, em hiểu không? Em không có quyền cướp nó khỏi tay anh...
Khuê khóc, cô gục đầu xuống... Hạnh phúc của anh? Sao lại có tới hai người con gái... Sao lại có những vị trí cao thấp trong anh, trong gia đình anh... trong cả xã hội này?
Kéo Khuê vào lòng mình, nâng đầu cô lên, Phương dịu dàng:
_ Hãy về bên anh nhé? Hãy trở về đi Khuê... Anh yêu em, và nhớ em rất nhiều...
Tim Khuê run lên nhè nhẹ... Đã bao lần cô được nghe tiếng anh dịu dàng như thế ở trong mơ... Bây giờ... có lẽ cũng chỉ là một giấc mơ cho cô bé lọ lem nghèo khổ. Thời điểm nào là thời điểm chấm dứt những chiêm bao?
Và... có tiếng xe máy rề nhè nhẹ từ cổng vào... Khuê tách người ra khỏi Phương một lần nữa. Cô lau khô những giọt nước mắt trên gò má, mỉm cười nhợt nhạt:
_ Đó là tiếng chuông báo hiệu 12h đấy...
Phương còn đang hậm hực với chiếc xe máy thì Khuê đã bỏ vào trong. Anh lặng thinh suy nghĩ... Nếu đó là tiếng chuông 12h thì... anh sẽ cấm tất cả những chiếc đồng hồ có tiếng kêu lại... Chúng sẽ không nói được gì, không còn là điềm báo sự chia ly nữa... Bằng mọi giá, nàng lọ lem vẫn sẽ mãi rực rỡ...như vốn dĩ phải như thế!
Phương chưa kịp vào đến bậc hiên thì Thương đã tìm ra. Cô ôm lấy cánh tay anh, nhõng nhẽo:
_ Anh đi đâu vậy? Làm em tìm mỏi mắt...
Phương hơi cười... Và không đợi câu trả lời của anh, cô bé đã kéo anh vào. Đến ngưỡng cửa, cả hai gặp Khuê và Dương đi ra. Trên tay Dương là chiếc áo vést... chứng tỏ anh muốn trở về. Dương dừng lại, gật đầu chào Phương... Phương nhếch môi, nhìn Khuê đăm đăm.
_ Sao anh chị về sớm thế, còn vui lắm mà?
Dương cười nhẹ,ánh mắt nhìn Khuê dịu dàng:
_ Khuê không được khoẻ... ANh đưa cô ấy về thôi!
_ Vậy thì đáng tiếc thật! _ Phương buông nhẹ_ Tôi hy vọng cô không bị nặng lắm?
_ Tôi không sao!_ Khuê hơi ngẩng lên, cười vu vơ_ Chẳng còn gì có thể làm tôi ...mệt hơn được nữa đâu...
Dương và Thương tuy không hiểu gì nhưng nhận thấy ngay vấn đề... Hai người liếc nhìn Phương và Khuê, nửa băn khoăn, nửa nghi ngại... Phương khoát tay, kéo Thương vào trong, khuôn mặt lầm lỳ hẳn.
Khuê thì bình thản bước ra... Một con gió vẩn vơ ùa tới, làm tung bay nhè nhẹ mái tóc xoã vai Khuê... Giá mà được như gió, không ràng buộc, không buồn thương!
Dương định đưa Khuê về thẳng Khách sạn, nhưng cô lại đề nghị ra một nơi nào đó có thật nhiều gió. Dương im lặng gật đầu. Anh đưa cô ra bờ sông, nơi có những trảng cỏ đen thẫm màu đêm, có những cánh đom đóm lập loè trong các lùm cây thâm thấp. Dương bảo rằng nơi đây vẫn cón chút gì đó hoang sơ của Thành Phố... Người ta chưa cần tới nó để cho các dự án.. nên thiên nhiên được bảo tồn...
Khuê lặng yên nghe tiếng sóng vỗ lăn tăn vào bờ, nghe tiếng gió vi vút trên mặt nước thăm thẳm. Hơi sương trong lành, lùa vào buồng phổi, ngai ngái mùi hương đồng nội. Khuê thấy nhẹ nhàng hẳn... Nơi đây, giống như ngày xưa, cũng một triền đê, cũng con sông cạn nước, cũng bờ cỏ may tít tắp... Cô bé nhỏ chạy đuổi theo đứa em trai bé bỏng, cười như thể không có gì đáng bận tâm... tất thảy đều tươi đẹp, tất thảy đều trong sáng biết bao...
_ Khuê nhớ nhà... Hình như cũng đã lâu, không có cảm giác trong lành rồi.
_ Ừm... Khi phát hiện ra chỗ này, tự nhiên Dương liên tưởng đến thời trẻ con của mình... Đầu trần, chân đất, chạy trên bờ đê thả diều...
Khuê hơi cười. Hồi còn học, Dương là một anh chàng nhút nhát, hiền lành. Mới tiếp xúc không ai nghĩ cậu ta là dân thành phố Hải phòng chính gốc... Nhưng cái phóng khoáng, tự nhiên, hào hiệp thì không thể lẫn vào đâu được. Khuê không chơi nhiều với Dương, nhưng cô cũng thường xuyên chú ý... Đây là một người bạn tốt...
Dương hầu như không nói gì cả. Anh tôn trọng khoảng không gian trầm lặng của Khuê . Khi cô tìm anh, Dương đã ngạc nhiên vì đôi mắt đỏ hoe của cô... Hình như cô vừa mới khóc... Dù muốn hỏi han lắm nhưng Dương không dám bước qua cái ngưỡng mà cô đặt ra. Cả hai chỉ là bạn, vĩnh viễn là bạn. Dương chỉ có thể đứng bên cạnh cuộc đời Khuê, ngắm nhìn với ước mong cô hạnh phúc, và có thể ... đau cùng với nỗi đau của cô dù chỉ là thầm lặng...
Dương đưa Khuê về khi trời đã dần chuyền về khuya. Sương xuống dày hơn, gió lành lạnh. Khuê không nói gì, tay ôm hờ eo anh... Ở giữa là khoảng cách của bạn bè. Anh thầm cảm phục Khuê... khi buồn,cô không cần ai an ủi cả, tự lực vượt qua tất thảy. Sự kiên cường đó anh biết từ năm nhất khi bắt gặp cô lén chùi nước mắt ở góc hành lang. Chỉ một lần duy nhất thấy cô khóc thầm lặng...Và cũng là lần đầu tiên, hình ảnh một người con gái đi sâu vào trái tim anh, mãi mãi ngự trị ở một vị trí mà không một người con gái nào có thể thay thế được...
Lẩn quẩn với những suy nghĩ của mình, Dương đã đến trước cổng khách sạn lúc nào không hay. Khi vừa dừng xe, anh đã thấy Tổng giám đốc đứng tựa người ngoài cổng. Chưa kịp ngạc nhiên, Dương đã thấy Tổng giám đốc bước tới sát xe, kéo mặng Khuê xuống. Dương chỉ kịp đỡ lấy khuỷu tay cô, còn cô thì ngã chúi người vào Phương...
Phương ném ánh mắt sắt lạnh về phía Dương, giọng gằn gằn :
_ Khuê là người yêu của tôi... Hãy bỏ tay cậu ra!
Như một phản xạ, Dương buông vội tay Khuê ra. Cô vừa vùng vẫy, vừa hét lên:
_ Anh đừng ... bậy bạ . Tôi không phải là của anh!
Phương ghì chặt Khuê trong lòng, cũng gần như không kiềm chế được, anh quát lên dữ dội:
_ Vĩnh viễn cô là của tôi. Không bất cứ ai, bất cứ điều gì có thể ngăn cản được. Dù cô có phản ứng như thế nào cũng vô ích thôi! Hiểu không?
Mặc cho KHuê giẫy giụa, Phương vẫn giữ chặt, mắt anh rực lên một màu lửa, vừa nỏng nẩy, vừa đam mê nhưng cũng có gì đó đau đớn... Dương chợt hiểu ra tất cả... Tận sâu trong lòng anh, có một niềm vui vỡ òa... Phương xứng đáng với Khuê! Anh ấy yêu Khuê sâu sắc và cuồng nhiệt, anh ấy chắc chắn sẽ là người mà Khuê có thể gục vào vai mà khóc... Rồi một lúc nào đó, khi xóa bỏ hết hiểu lầm, Khuê sẽ chẳng còn phải lặng thầm lau những giọt nước mắt đời mình... Phải vui lên thôi, Dương à!
Dương trở nên bạo dạn, anh nhìn thẳng vào mắt Phương, mỉm cười:
_ Anh cứ yên tâm... Tôi chỉ là một người bạn tốt của cô ấy thôi, không phải là người lau nước mắt cho cô ấy...
Rồi nhìn lại Khuê một lần, anh dịu dàng nói:
_ Đừng bướng bỉnh nữa... Cậu đã gặp được một nửa đời mình rồi đấy thôi... Phải biết nắm bắt Khuê à... Dương về đây! Chúc Khuê hạnh phúc nha!
_ Này...
Khuê toan kêu lại nhưng Dương đã gật đầu chào Phương và phóng vút đi. Cô ngước nhìn Phương, gương mặt anh đang ... đờ ra, ngơ ngác như còn đang ở tỏng chiêm bao... Nhân lúc anh lỏng tay, Khuê giằng mạnh ra. Bước lùi ra khỏi anh vài bước ... để an toàn, Khuê nghiêm mặt:
_ Anh là đồ ... tồi!
Phương nhún vai:
_ Tại cậu ta tỏ ra quyến luyến cô quá, tôi không chịu được... Nhưng bây giờ...
Phương dừng lại, nhìn KHuê với ánh mắt dịu dàng, anh hạ giọng xuống:
_ Anh xin lỗi. Anh tưởng mình đã có thể là người kiềm chế được sự nóng giận... Nhưng dường như tất cả chỉ là sai lầm khi đứng trước mặt em... Mọi cái đều đảo lộn kể từ khi anh biết mình đã yêu em...
Khuê lặng thinh. Cô gần như muốn xoay bước bỏ đi... Đối diện với anh thêm nữa là đối diện với sự yếu đuối của cô... Nếu có thể phá vỡ hết những ràng buộc để trở về...
Nhưng Phương là người bỏ đi trước. Anh xoay gót trở vào, dáng điệu mệt mỏi, chán chường. Khuê bị hẫng. Nước mắt từ đâu chảy ra,vừa tủi thân, vừa... hối hận... Cô là kẻ hèn nhát. Cô sợ tất thảy, kể cả nỗi đau của bản thân mình... Vứt bỏ được hết không nhỉ? Làm sao có thể để mình đau thêm?
Gần như quỵ xuống vì kiệt sức, Khuê gục đầu xuống lòng tay, khóc nức nở. Phương đã đi xa, không quay trở lại. Có thể, với những cố gắng như thế, anh đã chán nản... Anh không quen năn nỉ ai, không quen là người cầu xin, dù chỉ là một chút ít. Khuê đã chà đạp lên tình cảm của anh, chà đạp lên sự kiêu hãnh vốn là sự sông của anh, của dòng tộc ngàn đời giàu sang ấy...Thế là hết, phải không anh?
Bước lặng lẽ về phòng, Khuê chợt muốn uống một cái gì đó, nhưng cũng đã khá muộn, cô ngại làm phiền người khác nên thôi. Mệt mỏi ngồi xuống sàn nhà, tựa người vào thàng giường, Khuê để cho nước mắt chảy lặng trên má. Muốn dừng lại, nhưng đó là nước mắt của trái tim...Khuê không thể nào điều khiển nổi. Cô mụ mỉ hẳn, không suy nghĩ được gì, gần như không nhớ nổi mình là ai... Chỉ biết khóc...
"Yêu như thế này thì thật khổ...". Giọng nói vang lên trong đầu Khuê, như một tia sáng... Khuê vùng dậy. Khóc không phải tính cách của cô... hoặc chấm dứt tất cả , hoặc ... bỏ qua tất cả để tìm lại Phương... Chạm tay vào nắm đấm cửa, Khuê khựng lại. Bỏ qua ư? Còn Nhi, còn gia đình Phương, còn mẹ... còn Quân...? Ích kỷ để trái tim mình đỡ đau, nhưng lại cầm dao đâm vào nhiều người khác, vậy thì... sống sao được hả Khuê? Hạnh phúc không thể xây dựng trên nước mắt của người khác được... Vĩnh viễn không thể thế...
Gục đầu xuống, Khuê toan xoay bước trở vào thì có tiếng gõ cửa. Trái tim Khuê run lên nhè nhẹ. Phương! Chỉ có thể là anh... Quay trở lại để tuyên bố rằng cô đã làm anh mệt mỏi, anh chán nản rồi... và chúng ta hãy quên tất cả những gì đã qua đi... Thật tồi tệ biết bao...
Phương kiên nhẫn gõ cửa, anh không biết bên kia tấm gỗ là Khuê với khuôn mặt đầu nước mắt và một cuộc đấu trí điên cuồng giữa trái tim và lý trí... Chỉ đến khi Phương cất tiếng gọi, trái tim Khuê mới giành chiến thắng. Cô mở toang cửa, bất chợt lao vào Phương khiến anh chới với một chút... rồi anh cũng ôm lấy cô, thật chặt như người ta đang ôm một báu vật vô giá trên đời.
Đẩy nhẹ Khuê vào phòng, Phương dùng chân khép cửa lại... Khuê gần như không làm chủ được bản thân mình, gấp gáp nói trong làn nước mắt...
_ Em xin lỗi... Nhưng đừng bảo rằng anh đã chán nản, anh không còn sức để theo em... Em không chịu nổi được như thế... Không bao giờ...
Phương lặng người đi trong nỗi xúc động vô bờ bến. Anh chỉ mệt mỏi thôi chứ chưa bao giờ có cảm giác chán nản... Quay bước bỏ đi, Phương chỉ sợ mình tổn thương thêm bởi sự lạnh lùng sắt đá của cô, không ngờ... chính anh lại làm cô tốn thương đến thế. Hơi đỡ lấy đầu Khuê ra xa mình một chút để nhìn rõ gương mặt cô hơn, Phương nghe xót xa trong lòng. Anh đã làm cô khóc! Những giọt nước mắt này lẽ ra không nên rơi mãi trên gương mặt xinh đẹp như hoa của cô... Đôi mắt đen tuyền đã buồn, giờ lại như gom cả nỗi buồn của mùa thu lại...Có phải anh đã làm cho đôi mắt Khuê ngày một đen thăm thẳm hơn?
Hôn nhẹ lên đôi mắt ấy, Phương hy vọng những giọt nước mắt có thể ngừng rơi... Nhưng chính anh cũng đã bị cuốn theo cảm xúc... Chỉ cần chạm vào cô thôi, tình yêu trong anh lại bừng lên mãnh liệt... Anh không thể không khao khát... và luôn buông trôi cảm xúc đến tận cùng...
Khuê cảm nhận được tình yêu đã trở lại. Ấm áp hơn trong vòng tay anh, nước mắt cũng đã ngừng rơi. Và quan trọng hơn, khi chìm đắm trong cảm xúc ngút ngàn này, mọi thứ như ngừng lại... không còn gì tồn tại ngoài anh và cô......Lướt qua trong đầu là những hình ảnh mở nhạt của cuộc sống. Những gì đã qua, có thể là đau buồn thật, nhưng chính những đau buồn ấy lại mang cô đến với anh... Tình yêu nảy sinh từ những cái gần gũi đời thường... Và cuộc sống thật vô cùng biết bao...
Ngồi trong lòng Phương, để anh mơn man những sợi tóc trên gương mặt mình. Khuê hiểu được một hạnh phúc giản đơn là như thế nào. Không thể sống mà không có tình yêu... Từ bỏ tình yêu để chọn những thứ còn lại, để bảo vệ chúng ... cũng chính là từ bỏ tất cả. Khi không còn là chính mình thì chẳng thể yêu thương được ai nữa cả... Mà hạnh phúc không bao giờ đến với người không biết đấu tranh...Có đúng không nhỉ Phương?
Phương hơi cúi xuống, hôn nhẹ lên vầng trán cao của Khuê. Anh nghĩ tới hạnh phúc... Anh đã không biết đến nó cho đến tận bây giờ. Chà đạp lên tất cả, coi khinh tất cả và kiêu ngạo hơn tất cả, chỉ là những thứ phù phiếm không thể tự nâng giá trị mình lên được. Con người ta chỉ có giá trị hơn khi hiểu thế nào là hạnh phúc và phấn đấu vì nó... Anh cảm ơn trời đã cho anh gặp Khuê, cho anh sức mạnh để có thể nhận ra sự thật của lòng mình, gạt đi những hư vinh hão huyền mà theo đuổi hạnh phúc...Cuộc sống đã dạy cho ta nhiều điều, quan trọng nhất là ... không bao giờ được dừng lại khi chưa nắm được hạnh phúc trong lòng bàn tay...
_ Hết tập I_
★
★
★
★
★
0