Đến làm gì? Khi bây giờ tôi và em chẳng còn gì với nhau nữa. Tôi đường tôi, em đường em. Hai con đường không còn chung lối như xưa. Kỉ niệm xưa sẽ tan thành mây khối nhưng tôi tin chắc hai ta đã từng có giây phút rất vui ở quá khứ còn hiện tại trong lòng mỗi người có một vết thương lòng không có loại thuốc nào trên đời có thể làm lành lặng lại được. Chuyện tình hai đứa sẽ mãi dở dang vì hai đứa ta quá xa nhau, cách biệt khoảng cánh rất lớn về hoàng cảnh và tình cảm.
Đường em đi có bao nhiêu người trông ngóng, mở đường, em có thể trao đời mình cho họ, em sẽ rất hạnh phúc.
Đường tôi đi thì trông ngóng vào ai. Nó có bao chông gai, tôi phải vượt qua bằng mọi cách nếu không tôi sẽ bị gục ngã. Đường tôi đi đâu phải do tôi làm chủ mà do ba mẹ tôi làm chủ. Tôi muốn làm người mở đường cho em và mở một con đường ngắn nhất để sang bên em để cùng nhau bước trên con đường tình yêu.
Tuy bây giờ, chuyện hai đứa mãi dang dở nhưng tôi tin tôi vẫn còn yêu em nhiều, nhiều lắm.
Tim em có chủ rồi! – Tôi biết. Nhưng tôi cũng rất vui khi trong tim em vẫn còn một chỗ dành cho tôi.
Cảm ơn em, em gái quê tôi.
Đường em đi có bao nhiêu người trông ngóng, mở đường, em có thể trao đời mình cho họ, em sẽ rất hạnh phúc.
Đường tôi đi thì trông ngóng vào ai. Nó có bao chông gai, tôi phải vượt qua bằng mọi cách nếu không tôi sẽ bị gục ngã. Đường tôi đi đâu phải do tôi làm chủ mà do ba mẹ tôi làm chủ. Tôi muốn làm người mở đường cho em và mở một con đường ngắn nhất để sang bên em để cùng nhau bước trên con đường tình yêu.
Tuy bây giờ, chuyện hai đứa mãi dang dở nhưng tôi tin tôi vẫn còn yêu em nhiều, nhiều lắm.
Tim em có chủ rồi! – Tôi biết. Nhưng tôi cũng rất vui khi trong tim em vẫn còn một chỗ dành cho tôi.
Cảm ơn em, em gái quê tôi.
Nguyên Anh