Các bạn cho hỏi có thể tìm đọc "trăm năm cô đơn" ở đâu trên mạng.
Thanks
Thanks
Trích đoạn: xman
Các bạn cho hỏi có thể tìm đọc "trăm năm cô đơn" ở đâu trên mạng.
Thanks
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Trích đoạn: xman
Cám ơn MT va Mickey. Mình đã đọc Trăm năm cô đơn khi còn nhỏ, giờ không nhớ lắm nhưng vẫn nhớ sự cuốn hút của nó và sự đa dạng của các nhân vật. Hiện giờ mình muốn đọc lại nhưng đang không ở VN nên cố gắng tìm trên mạng mà không thấy. Cái "Tình yêu thời thổ tả" đọc có được không? nghe cái tên có vẻ rất quyến rũ, mình phải xem thế nào. Chúc vui.
Trích đoạn: xman
Cám ơn MT nhieu nha. Mình cũng nhiều khi bị chìm vào trong tác phẩm mà mình đọc, vì vậy những câu chuyện buồn và bi kịch luôn gây cho mình nhiều suy nghĩ. Nhưng hầu như những tác phẩm nổi tiếng và có khả năng tồn tại với thời gian đều chứa đựng những bi kịch. Khi còn nhỏ mình đọc Martin Iden cua Jack London rồi "Lao động và biển cả" của Victor Hugo, những câu chuyện về sự vươn lên tìm cái đẹp, tìm tình yêu và thất bại, những nhân vật đó vẫn để lại ấn tượng trong mình mãi về sau. Mình chưa tìm được cái "Tình yêu thời thổ tả" nhưng qua MT mình thấy tư tưởng chủ đạo xuyên suốt của tác phẩm rất hay, một người cô đơn ngay trong chính bản thân tâm hồn họ thì họ không thể nào chạy trốn được nỗi cô đơn đó.
Chúc vui
Trích đoạn: nhk1978
cũng ko hẳn là một bi kịch đâu, vì cuối cùng họ cũng được bên nhau dù chỉ là những giây phút ngắn ngủi cuối cùng của cuộc đời. Và minh chứng cho một tình yêu bất diệt, cho dù trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, dù cho bị ngăn sông cách núi, trải qua một thời gian thật dài, trong họ vẫn tồn tại tình yêu thuở ban đầu, thật cảm động biết bao !!!
Trích đoạn: xman
Cái "Tình yêu thời thổ tả" đọc có được không? nghe cái tên có vẻ rất quyến rũ, mình phải xem thế nào. Chúc vui.
Trích đoạn: muathu84
Trích đoạn: xman
Cái "Tình yêu thời thổ tả" đọc có được không? nghe cái tên có vẻ rất quyến rũ, mình phải xem thế nào. Chúc vui.
Mt chỉ thấy những cái tên như là:"Ngõ hẻm dưới ánh trăng", "màu xanh qua kẽ lá", "Nụ hôn của ngọn gió đêm", "Hoa cẩm chướng xưa", ...nghe có vẻ quyến rũ chứ caí nhan đề này chẳng quyến rũ tí nào cả, có lẽ bạn là con trai còn Mt là con gái chăng?
Nhưng nghe "Nụ hôn tử thần ", hay "kỵ sỹ không....đầu" cũng quyến rũ đấy chứ.
Đúng là chúng ta nên có những cái riêng phải không bạn.
Chúc vui.
nói chinh xác hơn là cái tựa nghe có vẻ rất ấn tượng, tạo cảm giác tò mò, mới nghe cái tựa đã muốn đọc ngay. Đặt tựa cho truyện cũng là 1 nghệ thuật đó chứ !!! ![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
Trích đoạn: nhk1978
Trích đoạn: muathu84
Trích đoạn: xman
Cái "Tình yêu thời thổ tả" đọc có được không? nghe cái tên có vẻ rất quyến rũ, mình phải xem thế nào. Chúc vui.
Mt chỉ thấy những cái tên như là:"Ngõ hẻm dưới ánh trăng", "màu xanh qua kẽ lá", "Nụ hôn của ngọn gió đêm", "Hoa cẩm chướng xưa", ...nghe có vẻ quyến rũ chứ caí nhan đề này chẳng quyến rũ tí nào cả, có lẽ bạn là con trai còn Mt là con gái chăng?
Nhưng nghe "Nụ hôn tử thần ", hay "kỵ sỹ không....đầu" cũng quyến rũ đấy chứ.
Đúng là chúng ta nên có những cái riêng phải không bạn.
Chúc vui.
nói chinh xác hơn là cái tựa nghe có vẻ rất ấn tượng, tạo cảm giác tò mò, mới nghe cái tựa đã muốn đọc ngay. Đặt tựa cho truyện cũng là 1 nghệ thuật đó chứ !!!
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Trích đoạn: seahawk1
Nhắc đến "Trăm năm cô đơn" thì với SH quả là kỷ niệm đáng nhớ. Vốn trí nhớ kém, SH đã phải photo cái tờ in gia phả các nhân vật ở đầu sách để vừa đọc đến đâu vừa theo dõi đến đấy. Mỗi lần dừng lại thì lấy bút chì đánh dấu lên vị trí tương ứng của cái cây gia hệ để lần sau đọc tiếp còn đỡ lẫn. Ấy thế mà "dọc đường" SH đã không biết bao nhiêu lần rối mù lên không biết ai là con ai nữa? Đọc xong chuyện, hay thì hay thật, nhưng mà đúng là có cảm giác như thoát được nợ ấy. Từ đó trở đi cứ nghe nhắc tới Marquez là SH " kính nhi viễn chi", biết mình đầu óc kém kiên cường khó lòng chịu thấu.
Seahawk1
Trích đoạn: seahawk1
Nhắc đến "Trăm năm cô đơn" thì với SH quả là kỷ niệm đáng nhớ. Vốn trí nhớ kém, SH đã phải photo cái tờ in gia phả các nhân vật ở đầu sách để vừa đọc đến đâu vừa theo dõi đến đấy. Mỗi lần dừng lại thì lấy bút chì đánh dấu lên vị trí tương ứng của cái cây gia hệ để lần sau đọc tiếp còn đỡ lẫn. Ấy thế mà "dọc đường" SH đã không biết bao nhiêu lần rối mù lên không biết ai là con ai nữa? Đọc xong chuyện, hay thì hay thật, nhưng mà đúng là có cảm giác như thoát được nợ ấy. Từ đó trở đi cứ nghe nhắc tới Marquez là SH " kính nhi viễn chi", biết mình đầu óc kém kiên cường khó lòng chịu thấu.
Seahawk1
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)