📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ XUÂN DIỆU

149 trả lời, 15.515 lượt xem — Trang 2 / 5
Đánh Em Đau

Có khi vò một cành hoa
Bỗng lên hương mới như là đậm sâụ
Anh không vò nát em đâu
Nhưng anh có lúc đánh râù lòng e
Muốn cho em khổ, em phiền,
Đánh đau em để bắt đền sầu anh.
Đăng nhập để trả lời
0
Đây Mùa Thu Tới


Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới - mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa mầu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá...
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ...
Non xa khởi sự nhạt sương mờ...
Đã nghe rét mướt luồn trong gió...
Đã vắng người sang những chuyến đò...

Mây vẩn từng không chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn ra, nghĩ ngợi gì.


Đăng nhập để trả lời
0
Đi Núi


Em! Anh đi núi về
Đầu còn ngân gió núi
Da còn vang nắng ngàn
Giọng còn pha tiếng suối

Em! Anh từng bước khẽ
Tay bưng đầy gió hương
Có cả hoa ngô núi
Lay cờ trong lũng sương

Có cả hoa chuối rừng
Đỏ lóe trên lùm biếc
Em! Anh đi núi về
Gặp mây đèo quấn quít

Trời xanh trên những đỉnh
Đã bọc cả người anh
Trên cao nhìn biển núi
Mắt hãy còn say xanh

Băng cao lại vượt mau
Núi non một tháng trường
Hôm nay từng bước khẽ
Dìu dặt đến người thương....


Đăng nhập để trả lời
0
Đi Thuyền


Thuyền qua, mà nước cũng trôi
Lại thêm mây bạc trên trời cũng bay
Tôi đi trên chiếc thuyền này
Dòng mơ tơ tưởng cũng thay khác rồi
Cái bay không đợi cái trôi
Từ tôi phút trước, sang tôi phút này...
Đăng nhập để trả lời
0
Dâng

Đây chùm mong nhớ, khóm yêu đương,
Đây nụ mơ mòng đợi ánh sương,
Đây lá bâng khuâng run trước gió;
Đây em, cành thẹn lẩn cành thương.

Tất cả vườn anh rất đợi chờ.
Bởi vì em có ngón tay thơ,
Đến đây em hái giùm đôi lộc,
Kẻo tội lòng anh tủi ước mợ

Bước đẹp em vừa ngự tới đây,
Chim hòa ríu rít, liễu vui vầỵ
Hãy làm dáng điệu xuân ôm ấp;
Ánh sáng ban từ một nét taỵ

Đăng nhập để trả lời
0
Đa Tình


Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm
Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi
Thuở xưa kia là con của mặt trời
Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng
Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống
Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan

Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan
Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội
Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời
Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi
Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng
Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu
Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau
Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục

Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau
Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu
Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống
Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng
Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ
Và trong gió phất phơ đi có bạn

Kẻ đa tình không cần đủ thịt da
Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma....


Đăng nhập để trả lời
0
Dỗi Hờn

mặt trăng anh trả cho trời
vườn hoa anh trả cho người tới thăm
Hồ Tây chiều ấy mưa dầm
anh xin trả lại cho năm tháng dài

nhìn em trong phút giây thôi
mà anh đã ngỡ đất trời buồn tênh
cõi đời anh thấy nhạt thênh
tưởng anh không được cùng em chung nhìn
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi Mắt Xanh Non

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt xanh non
Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo
Hãy để cho bà nói má thơm của cháu
Hãy nghe tuổi trẻ ca ngợi tình yêu

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt xanh non
Mẹ bế đứa con như ôm tròn trái đất
Suối chạy tìm sông trăm vòng tươi mát
Con chim sổ lồng bát ngát xa bay

Hãy nhìn đời bằng đôi mắt xanh non
Hãy ăn bát cơm như chính tay mình nấu
Nghe tiếng trống trường như em lớp sáu
Sớm mai khai giảng sáng những khăn hồng

Đôi mắt xanh non
Cha xin của con
Người đi trước xin của người sắp tới
Biết chỗ đứng để nhìn cho thật mới
Cuộc sống xanh non
Mãi mãi tươi giòn....

Đăng nhập để trả lời
0
Dối Trá


Nói chi nữa tiếng buồn ghê gớm ấy
Để lòng tôi sung sướng muốn tiêu tan ?
Tất cả tôi rung rẩy tựa dây đàn
Nghe thỏ thẻ chính điều tôi giấu kỹ,
Sợ đôi mắt điềm nhiên và diễm lệ
Vâng, nói chi để khiêu lại nguồn sầu
Toi ngỡ đà cạn hẳn trong bấy lâu,
Để lại nhóm cho cháy thêm ngọn lửa
Tưởng gần tàn.-Yêu ? yêu nhau ? làm chi nữa !
Tôi vẫn biết rằng tôi chẳng xứng người;
Mùa xuân tôi chưa hề có hoa tươi;
Tôi như chiếc thuyềnhư, hư, không bến đỗ;
Tôi là một con chim không tổ,
Lòng cô đơn hơn một đứa mồ côi,
Nhặt nụ cười của thiên hạ, than ôi,
Để tự nhủ : "ta được yêu đấy chứ".
Tôi chỉ sống để hoài hoài tưởng nhớ
Mãi mãi yêu, nhưng giấu giếm luôn luôn;
Mà người thì,lơ đãng, dậm trên buồn,
Bân đi hái những cành vui xanh thắm.
Tôi biếtt lắm, trời ơi, tôi biết lắm !

Hỡi lòng dạ xâu xa như vực thẳm !
Tôi biết rằng người nói-vậy cười-chơi,
Tiếng đã làm tôi tê tái cả người,
Tim ngừng đập, để thu hồn nghe lắng,
Máu ngừng chạy, để cho lòng bớt nặng.
Tôi biết rằng, chỉ cách một ngày sau,
Cây bên đường sẽ trông thấy tôi sầu,
Đi thất thểu, đi lang thang, đi quạnh quẽ.
Vì vội đến kiếm tìm nhau, tôi sẽ
Chỉ thấy người thương nhưng chẳng thấy tình thương.
Và như màu theo nắng nhạt, như hương
Theo gió mất, tình người đành tản mác.
Tôi sẽ trốn, thẫn thờ, ngơ ngác,
Trái tim buồn như một bãi tha ma,
Gượng mỉm cười : "Người quên nghĩ rằng ta
Sẽ đau đớn bởi một lời nói vội".

Vì khốn nỗi ! tôi vẫn còn tin mãi
Sự nhầm kia; tôi không thể không yêụ
Dầu không tin, tôi càng cứ yêu nhiều :
Khi người nói, tiếng người êm ái quá...
Có lúc, tưởng chỉ để rơi tàn lửa,
Tay vô tình gây một đám cháy to :
Người tưởng buông chỉ một tiếng hẹn hò,
Tôi hưởng ứng bằng vạn lời say đắm
Đương rạo rực, thì thào, rối rắm
Ngập lòng tôị-Mà ai ngó tới đâu :
Tôi điên cuồng, tất nhiên phải khổ đau,
Tôi biết lắm, trời ơi, tôi biết lắm !
Vậy, trót lỡ, tôi sẽ đành lẳng lặng
Chịu mối tình gây lại bởi tay ai,
Không cần xin, không trách móc, vì-ôi !
Tôi chẳng biết làm cho lòng cứng cỏị
Cứ như thế cho đến giờ đen tối
Hoa ái tình chung phận đoá hồng khô,
Mà trái tim đã ghê dáng hững hờ
Đã chung phận của tro tàn bếp lạnh
Tôi giấu sẵn một linh hồn hiu quạnh,
Cho nên, liền chiều đó, tôi hết vuị
Không thấy người bằng không thấy mặt trời,

Tôi ôm ngực thử tìm xem biên giới
Của sầu tủị. Nhưng, hỡi người yêu hỡi !
Nó mênh mông, vô ảnh, bủa vây tôi;
Yên ổn đi, thắc mắc đến đây rồi,
Mơ ước tới, mà chán chường cũng lạị
Và mơn trớn cả một kho ân ái,
Tôi một mình đối diện với tình không
Để lắng nghe tiếng khóc mất trong lòng.

Đăng nhập để trả lời
0
Đơn Sơ

(tặng Nguyễn Gia Trí )

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhớ, chao ! em nhớ !
"Em gọi thầm anh suốt cả ngàỵ

"Ngoài ấy vui không, anh của em ?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

"Mùa xuân khó chịu quá đi thôi !
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"-- Hay là anh đã bỏ em rồi ?

"Ồ ! mới nghiêng mình xem nước trong,
"Vui mừng em thấy má em hồng ..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá !
Em đốt lòng anh, em biết không ?


Đăng nhập để trả lời
0
Đứa Con Của Tình Yêu

Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta

Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống, trông xa cũng giống
Cũng mái đầu dợn sóng Qui Nhơn

Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói
Duy chẳng giống cái nư khư dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua

Muốn hòa kẽ tóc với chân tơ
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
"Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa"....



Đăng nhập để trả lời
0
Đứng Chờ Em

Trong buổi chiều hôm bóng nhá nhem
Anh ra trước cổng đứng chờ em
Nhận từng vóc dạng từ xa tới
Lọc lấy một hình anh thuộc quen

Anh thấy ai ai cũng vội vàng
Như chim hôm thoi thót về rừng
Người đi xe đạp đăm chiêu lắm
Nghĩ bếp nhà đang lửa bập bùng

Anh cũng chăm xong cái bếp nhà
Tâm thành cơm nước dọn bưng ra
Một tuần mong đến hôm nay tiếp
Vào bát cho em vị đậm đà

Nhưng bóng hoàng hôn đặc lại rồi
Hình em anh thuộc thế mà - ôi!
Mấy phen suýt nữa reo "Em đến!"
Lại ủi an lòng: "Hãy đợi thôi!"

Anh đứng như trồng, chẳng chịu đi
Nhớ nhung vun được đức kiên trì
Anh nhìn nét mặt người qua vội
Thông cảm muôn đời những biệt ly

Nếu thức ăn kia gắp một mình
Tủi lòng, anh vẫn vững lòng tin
Thương em vất vả, anh quên hết
Nỗi khổ mong chờ cháy dạ anh....


Đăng nhập để trả lời
0
Em Làm Bếp


Anh nhớ lại rất thương
Những khi em xuống bếp
Nấu cho anh món ăn
Đun cho anh miếng nước

Trời vào hè đã nực
Làng quê dùng rạ rơm
Cái bếp chật hùm hụp
Em chen vào làm cơm

Lửa cháy nhanh phần phật
Tàn rạ nhẹ bay đầy
Tay em hòa tí muối
Em tiếp lửa liền tay

Anh đứng ngoài xem xét
Rửa rau hoặc thái hành
-Anh ơi, hộ ít nước
Đặng cho vào nấu canh

Trên trán em như gương
Giọt mồ hôi lấm tấm
Tóc đôi cộng rơm vương:
Anh nhìn em, thương lắm

Ôi! Bữa cơm ngon tuyệt
Mỗi khi về thăm em
Em có tài nấu nướng
Anh có tài ngợi khen....


Đăng nhập để trả lời
0
Em Tặng Quạt

Lần đầu em tặng quạt anh,
Mở ra như thể nửa vành vầng trăng .
Tay cầm phơ phất líu lăng
Nửa như gió thổi, nửa bằng chim bay .
Vật thường sâu sắc ai hay
Đeâm đên gìn giữ, ngày ngày nâng niu
Gần cùng trộn lẫn hơi yêu;
Cách xa, xin gởi hồn theo quạt nồng
Đăng nhập để trả lời
0
Gần

Anh có nơi thương chốn yêu
Không sợ mây chiều gió sớm
Vui thấy trời xanh hoa chớm
Vì anh biết có em yêu

Em ở trong rừng xa xanh
Rừng xa cũng chưa xa lắm
Cho dẫu rừng xa thăm thẳm
Thì anh cũng tới thăm em

Theo em hình ảnh trong hồn
Tìm em trên cùng trái đất
Nhìn em trong giấc mộng Xuân
Gặp em mặt mừng tay bắt
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp Gỡ

Buổi chiều hôm ấy đáng muôn hôn,
Hôn gió hôn mây với cả hồn
Hôn cái khúc đường, hôn cả bóng
Hàng cây xanh biếc dưới hoàng hôn.

Dun dủi làm sao thế, hỡi em
Chiều nay em khoác áo trăm duyên
Em đi đôi dép xinh đơn giản
Em thật hồn nhiên rất tự nhiên...

Anh còn nghĩ ngợi, bước như mơ
Mắt thẩn thơ trông cảnh thẫn thờ
Đàn của hồn ta ai vặn thế
Gặp nhau khi ấy bỗng hòa tợ

Anh muốn mang lời đi tạ ơn
Bầu trời như thể gió căng buồm
Hoa trong cỏ dại chiều hôm ấy
Đã đẹp tưng bừng hơn mọi hôm.
Đăng nhập để trả lời
0
Gặp Gỡ (2)


Lòng cũng quay vời theo bánh xe
Chở người yểu điệu áo sầu che
Hôm nay, chắc ngựa dừng sau trúc
Bên nọ chân trời chuyển gió se

Tôi dạo tìm thơ, gặp biệt ly:
Người đi, tôi tưởng bỏ tôi đi
Sau bờ non thẳm, là chi nữa?
-Không biết vu vơ có nghĩa gì

Có lẽ người hoa nay đã vui
Nghe chiều âu yếm lấn vô người
Tình cờ ngoảnh gặp phương tôi đứng
Mắt vắng đâu xa, miệng gửi cười...


Đăng nhập để trả lời
0
Gió

Gió về như mưa tới
Lá dậy như lá đi
Ào ào tiếng sóng vỗ
Không gian có việc gì?

Gió, gió thổi rào rào
Trăng, trăng lay chấp chới
Trời tròn như buồm căng
Tất cả lên đường mới

Hồn ta cánh rộng mở
Đôi bên gió thổi vào
Nghĩ những điều hớn hở
Như trời cao, cao, cao...


Đăng nhập để trả lời
0
Gió Trên Đồi


Em dẫn anh lên đồi
Giới thiệu đất và trời ...
Sông Kỳ Cùng phía trước
Quanh xanh nước ánh ngời

Cây cỏ mát đôi bờ
Xa xa trường mái ngói
Thung lũng ruộng xanh lơ
Bản chiều thong thả khói

Em vẫn thích lên đây
Hưởng một mình bốn cõi;
Lên cao nghĩ tới người
Mến yêu càng vọi vọi

Nay anh đến thăm em
Ta lên cao rộng thấy
Em nhìn anh êm đềm
Như tặng anh cả đấy
Do la đỉnh tình yêu
Là đỉnh của tâm hồn;
Gió trên đồi hai ta
Mát rượi lòng anh luôn.

Đăng nhập để trả lời
0
Giọng Nói

Em ngồi ríu rít ở sau xe
Em nói, lòng anh mãi lắng nghe
Thỉnh thoảng tiếng cười em lại điểm
Đời vui khi được có em kề

Ôi! Giọng sao mà rất mến thương
Êm như giếng mát đến soi gương
Dù ai tốt tiếng như ca hát
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường

Gió thổi nhiều khi giọng nói bay
Không cần nghĩa chữ, vẫn nghe hay
Sau xe, những tiếng em phơ phất
Cởi hết ưu phiền gửi gió mây

Ước được ngàn năm nghe giọng ấy
Đèo em đi mãi cuối không gian!
-Và khi không nói, em im lặng
Anh vẫn nghe hay tựa tiếng đàn....



Đăng nhập để trả lời
0
Giục Giã


Mau với chứ, vội vàng lên với chứ,
Em, em ơi, tình non đã già rồi;
Con chim hồng, trái tim nhỏ của tôi,
Mau với chứ ! Thời gian không đứng đợi.

Tình thổi gió, màu yêu lên phấp phới
Nhưng đôi ngày, tình mới đã thành xưa,
Nắng mọc chưa tin, hoa mọc không ngờ,
Tình yêu đến, tình yêu đi ai biết !
Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt:
Những vườn xưa, nay đoạn tuyệt dấu hài
Gấp đi em , anh rất sợ ngày mai;
Đời trôi chảy, lòng ta không vĩnh viễn.

Vừa xịch gối chăn, mộng vàng tan biến;
Dung nhan xê động, sắc đẹp tan tành.
Vàng son đương lộng lẫy buổi chiều xanh,
Quay mặt lại: cả lầu chiều đã vỡ
Vì chút mây đi, theo làn vút gió.
Biết thế nào mà chậm rãi, em ơi ?
Sớm nay, sương xê xích cả chân trời,
Giục hồng nhạn thiên di về cõi bắc.
Ai nói trước lòng anh không phản trắc,
Mà lòng em, sao lại chắc trơ trơ ?
-- Hái một mùa hoa lá thuở măng tơ,
Đốt muôn nến sánh mặt trời chói lọi;

Thà một phút huy hoàng rồi chợt tối,
Còn hơn buồn le lói suốt trăm năm.
Em vui đi, răng nở ánh trăng rằm,
Anh hút nhụy của mỗi giờ tình tự.
Mau với chứ ! Vội vàng lên với chứ !
Em, em ơi ! Tình non sắp già rồi...
Đăng nhập để trả lời
0
Gởi Hương Cho Gió


Biết bao hoa đẹp trong rừng thẳm
Đem gởi hương cho gió phụ phàng !
Mất một đời thơm trong kẽ núi,
Không người du tử đến nhằm hang.

Hoa ngỡ đem hương gởi gió kiều,
Là truyền tin thắm gọi tình yêụ
Songle hoa đợi càng thêm tủi,
Gió mặc hồn hương nhạt với chiềụ

Tản mác phương ngàn lạc gió câm
Dưới rừng hương đẹp chẳng tri âm,
Trên rừng hoa đẹp rơi trên đá,
Lặng lẽ hoàng hôn phủ bước thầm.

Tình yêu muôn thuở vẫn là hương;
Biết mấy lòng thơm mở giữa đường
Đã mất tình yêu trong gió rủi,
Không người thấu rõ đến nguồn thương !

Thiên hạ vô tình nhận ước mơ
Nhận rồi không hiểu mộng và thợ..
Người si muôn kiếp là hoa núi
Uống nhụy lòng tươi tặng khách hờ
Đăng nhập để trả lời
0
Hẹn Hò


Anh đã nói, từ khi vừa gặp gỡ:
"Anh rất ngoan, anh không dám mong nhiềụ
"Em bằng lòng cho anh được phép yêu;
"Anh sung sướng với chút tình vụn ấy".

Em đáp lại : "Nói gì đau đớn vậy!
"Vừa gặp anh em cũng đã mến rồị
"Em phải đâu là ngọn nước trôi xui;
"Chưa hy vọng sao anh liền thất vọng?"

Lời nói ấy về sau đem gió sóng
Cho lòng anh đã định chỉ yêu thôi;
Anh tưởng em là của của anh rồi,
Em mắc nợ, anh đòi em cho được

Đấy, ai bảo em làm anh mơ ước!
Lúc đầu tiên anh có mộng gì đâu!
Tưởng có nhau ai ngờ vẫn xa nhau,
Em ác quá! Lòng anh như tự xé...


Đăng nhập để trả lời
0
Hết Ngày Hết Tháng

Hết ngày, hết tháng, hết! em ôi!
Kinh hãi không gian quặn tiếng còị
Anh ngóng tìm em, tuy thấy đó,
Sắp xa thôi cũng tựa xa rồi!

Đầu nghiêng, môi gượng, mắt mơn da,
Chân luyến bên chân, thế nghĩa là...
Ôi những bàn chân không dứt được,
Ôi lời căng thấp giọng hò ba!
Khắc giờ tan lụn, dạ chon von,
Không dám nhìn xa sắc núi non.
- Hãy nhớ ngoảnh đầu khi khuất hẳn,
Cho anh tưởng tượng : vẫn đang còn.

II

Đêm qua mưa gió lạnh lùng trời,
Anh ở, em đi, lạnh lẽo ngườị
Còi thét như gươm, tay hoảng đứt,
Khói đùn mây bạc, lệ lên ngươi!

Em đi : mưa phủ, khuất ân tình.
Anh ở : trời tan trên mắt anh.
Vừa đó nhìn nhau, nay tưởng ngóng;
Không gian ở giữa cách hai mình.

Chiều góa không em lạnh lẽo sao!
Một mình anh lạc dưới thu caọ
Sắc trời : sương đọng; non : mây tỏa,
Không biết lòng đi tới chốn nàọ..
Đăng nhập để trả lời
0
Hiểu


Nét mặt hay là nét cảm thương
Nhìn em anh tưởng tự soi gương
Tay anh hay cũng tay em nhỉ
Hương của tình hay hương của hương

Chuyện trước ta chưa kể một lời
Mà anh đã hiểu tận sâu khơi
Vai anh khi để đầu em tựa
Cân cả buồn, vui của một đời

Cảm ơn tuổi trẻ bay về lại
Hay cảm ơn em đẹp tuyệt trần
Tôi cảm ơn đời thương mến lắm
Cho tôi lại thấy mặt ngày xuân....


Đăng nhập để trả lời
0
Hồ Của Hai Ta


Anh thích lên lầu trường Đại học Bách Khoa
Để nhìn em hồ hoa Thống Nhất
Nước xanh với cây xanh quanh quất
Anh nhìn em trong vắt dưới trời cao

Anh nhớ em, lại đến ngắm yêu hồ
Hồ của đôi ta trước khi xa cách
Một chiều anh đem cho em vừa nghỉ học
Gói qùa thân em ăn dưới gốc cây dài

Ta ngồi trên cỏ cứ tưởng ở Sapa ...
Anh thích đón em dưới cây um tùm lá
Như ở giữa đất trời đôi ta là tất cả
Những người yêu thường thích đến thiên nhiên

Bên mép nước đôi ta đã ngồi yên lặng;
Giờ đến trông hồ như thấy bóng em in
Nhìn trên cao, hồ thu dần lại như một trái tim
Không biết tự lúc nào hồ có bóng em đã vào trong lồng ngực .

Ôi ! Sóng hồ, cây hồ , mặt hồ là em tất cả
Anh thích lên lầu trường Đại học Bách Khoa
Để nhìn đẹp hơn hồ của hai ta;
Thương nhớ triền miên, anh cứ ngồi yên thương nhớ thế ...

Đăng nhập để trả lời
0
Hoa "anh ơi"


Hoa này là hoa "anh ơi"
Là hoa một buổi đẹp trời, ta đi
Nắm tay trò truyện thầm thì,
Bỗng nhiên em thốt: "Hoa gì ? anh ơi !"
Cây thanh một tán lá cười,
Một vừng hoa nở hồng tươi một vùng.
Sắc đào như thể rung rung,
Toàn cây là một nỗi lòng nở hoa.
Anh tìm tên mãi không ra,
Phải anh đào ? hoặc như là ô môi ?

Biết bao yêu mến trong lời
Thốt kêu hai tiếng từ nơi ruột rà.
Từ rày xin đặt tên hoa:
"Hoa anh ơi"
một chiều ta
nở đầy.


Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Đêm

Chen lá lục, những búp lài mở nửa
Hớp bóng trăng đầy miệng nhỏ xinh xinh
Vì gió im và đêm cứ làm thinh
Đoàn giây phút cũng lần khân, nghỉ đã.

Trăng ở đó, đất vườn thêu bóng lá
Trời trên kia vàng mạ, sáng như băng
Lá lim dim trên mấy ngọn bằng bằng
Cánh lả lả chờ tay ai đón đẩy

Ôi vắng lặng ! - Trong giờ mơ ngủ ấy
Bông hoa lài thức dậy sáng từng đôi
Hoa lài xanh dưới ánh nguyệt tuôn trời ;
Ánh nguyệt trắng trên hoa lài đúc sữạ

Sao họ khéo nõn nà mà bợ ngợ
Những nàng hoa chờ đợi gió phong lưu !
Đáng yêu thay trong vẽ khẽ nghiêng đầu
Lá xanh đỡ yêu yêu thân tuyết ba.ch.

Nguyệt lác đác tiếng nỡ giòn lách tách
Lòng phơi phơi chừng đợi cái ong châm....
Miệng thở ra hương, hương tỏa tình ngầm
Hoa kỳ nữ đã mở lời trêu ghẹo...

Chàng gió lạ đi khuya ngoài khuất nẻo
Nghe tiếng thơm liều liệu đến tìm hương
Cánh du lang tha thướt phấn qua tường ;
Áo công tử dải là vương não nuột.

Này hoa ngọc đã giật mình trắng muốt
Thoảng tay tình gió vuốt - bỗng lao đao...
Hương hiu hiu bên gió cũng ngạt ngào
Hôn nho nhỏ mà đầu hoa nặng trĩụ

Là màu sắc hay chỉ là âm điệu ?
Là hương say hay ấy chính rượu thơm ?
Gió canh khuya hay nghìn cánh tay ôm ?
Trăng mối lái phủ màng tơ mơ mộng...

Gió chắp cánh cho hương càng tỏa rộng
Xốc nhau đi vào khắp cõi xa bày...
Và hương bay, thì hoa tưởng hoa bay...
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em
Cửa sổ là khung có hình em ở giữa
Tách nước - là ngón tay em cầm
Quyển sách chao đèn là bóng em đọc mở

Đường nhựa là đường in dấu vạn chân
Duy có một dấu chân - em yêu dấu
Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi
Em có nhớ một buổi chiều ta dạo trong sân Văn Miếủ

Vũ trụ là chốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại
Em ơi! Em đã mở cho anh
Cánh cửa vô cùng, xin chớ bao giờ khép lại....

Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Ngọc Trâm

Anh tặng cho em hoa ngọc trâm
Hoa như ánh sáng, ngọc như mầm
Như cài trên tóc hoa trâm ngọc,
Anh tặng cho em hoa ngọc trâm.

Lá biếc đơn sơ, cánh nuột nà,
Rung rinh trên nước một cành hoạ
Một cành chụm nở hoa hai đóa,
Ôi cái đêm đầu hợp giữa ta .

Hoa giúp cho anh tỏ mối tình,
Vì ta hoa đã nở năm canh ...
Dịu dàng canh một trăng soi bóng,
Tha thiết canh năm nguyệt trở mình.

Từ ấy anh yêu hoa ngọc trâm .
Những khi vắng vẫn mong thầm.
Mỗi muà hoa nở trong như tuyết,
Anh lại tìm thăm hoa ngọc trâm
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»