
ƯỚC GÌ QUA THẾ KỶ
Tôi lạc vào vùng cấm
Đời em
Trót lỡ
Em giữ tôi ở lại
Dìu nhau trong man dại
Ngày trời rớt vội vàng
Đêm thu lại ngắn hơn.
*
Cả hai chẳng ngờ
Trút được cô đơn
Vui đắp thành sơn
Buồn chôn đáy bể
Cõi trần tục chưa bao giờ tuyệt thế
Từ thẳm sâu thơ nhạc cứ giội về.
*
Đời nổi trôi
Chẳng chìm đắm câu thề
Sao cứ vụng về
Đài hoa khai nhuỵ
Tự giam nhau
Ước gì qua thế kỷ
Như tình xuân muôn thuở không tàn.
*
22.11.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]






















