📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.726 lượt xem — Trang 16 / 49

KHOẢNG ĐỢI CHỜ

Em cho tôi khoảng đợi chờ
Thấu tận cùng giá rét.
Cách xa
Không phải là đã hết.
Tình yêu
Thời gian nối nhịp cầu.
*
Hồn đá ngàn năm im lặng
Nhiệm màu
Nay vỡ vụn hao mòn vì nhớ
Biển khát vọng trào dâng
Núi gồng mình trăn trở
Sông lở - bồi hờn dỗi khi yêu.
*
Ta hiểu ta qua nắng sớm mưa chiều
Đông khát tuyết, như hè thèm nắng
Khuyết một nửa
Đợi chờ trong trống vắng
Vời vợi xa
Nghe hồn đá vọng về.
*
24.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

CÓ LẼ NÀO

Đêm giáng sinh
Cả địa cầu bừng tỉnh
Giữa muôn người mà lạc lõng riêng ta.
*
Nghe câu chúc an lành
Sao quá xót xa
Hạnh phúc ư? sao nửa đời trống vắng.
*
Vẫn biết tình yêu không phẳng lặng
Như đất - trời
Những nắng cùng mưa.
*
Lời nguyện cầu
Chúa đã tường chưa
Chốn mênh mông con phải tìm ngôi sao khuất.
*
Có lẽ nào
Nơi cao xa Chúa bận
Ban phúc muôn người, nhưng Chúa lại quên con.
*
25.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0


ĐÊM THƯƠNG EM

Khuya!
Giật mình
Thẫm đẫm con tim
Chắc nơi xa em khóc nhiều
Tuyết đổ.
Thoáng sắc mây bay
Hắt hiu phố cổ
Buồn đâu vương lấp kín biển hồ.
*
Trái ngang nào chia Sở phân Ngô
Bàn tay khô
Mà không thể lau châu vuốt ngọc
Đêm!
Sâu thẳm
Âu lo loang màu tóc
Vẫn ước ao tình cổ tích hoang đường.
*
Gió có chiều
Mưa có phương
Yêu chỉ một sao nỗi buồn muôn ngả
Em - nỗi buồn đông
Anh - nào vui hạ
Khuya
Cứ nhạt nhoà
Thương em khóc
Thâu đêm.
*

26.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

ĐÊM MÀU CỔ TÍCH

Em gom hết thời gian
Tôi rơi xuống tận cùng nỗi nhớ
Chút man dại
Kiếp người
Lộ rõ
Nhớ
Buồn
Thương
Đêm chung một gam màu.
*
Lo ngại cõi đời ta lạc mất nhau
Lòng lay lắt một mầm cổ tích
Ước!..
Ảo giác
Mong đêm đừng u tịch
Miền cô đơn
Biết chẳng riêng mình.
*
Đêm thẳm sâu
Khê một bóng hình
Nhớ!
Mà ước chỉ thấy màu cổ tích.
Xa cách
Hoài nghi
Thời gian thành tình địch
Cuộn lại đêm dài nỗi nhớ chẳng nguôi ngoai.
*
26.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0


ƠN CHÚA

Đã qua đêm Giáng sinh
Con thỉnh cầu
Chúa về ban phước
Không ngủ
Giữa ngày
Mà đầy tay điều ước
Hoa tình yêu nở thắm giữa đông ngàn.
*
Ơn Chúa phát ban
Người về đúng hẹn
Lòng hoá đá rồi đã thức dậy âm thanh.
Bao hồ nghi
Hạnh phúc ngỡ mong manh
Giờ mới thấu
Lặng im - em tô màu thi vị.
*
Khoảng cách xa
Như là thế kỷ
Nửa cuộc tình tưởng chìm xuống giá đông
Ơn Chúa đã an bài
Em có vui không
Từ băng đá
Ta hòa lên âm sắc.
*
28.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-29 03:32:18NGYEU>



Ảnh nguồn: Dantri.com


ÔI VIỆT NAM! RẤT ĐỖI TỰ HÀO.

Các bạn Thái không tin ư?
Nhưng đó là sự thật.
Lịch sử đã sang trang
Người việt nam chiến thắng
Dân Tộc Việt Nam đã chiến thắng
Chiến thắng!
Như đã từng chiến thắng vinh quang trên các chiến hào oanh liệt nhất.
*
Chỉ nhanh hay chậm thôi
Người Việt nam không bao giờ khoanh tay chịu mất
Vẫn biết khó khăn bởi đi lên từ đầu trần chân đất
Nhưng không trở ngại nào ta không thể vượt qua
Bất biến
Sử vàng!
Một Dân tộc thăng hoa
Đón xuân này vui khúc khải hoàn ca.
*
Thế giới chưa tin ư?
Nơi sáng ngời niềm tin và trí tuệ
Bản lĩnh người Việt Nam vốn thế
Nhẫn nại kiếm tìm chiến thắng dẫu gian nan
Không có đối thủ nào làm ta hoang mang
Chẳng có trận chiến nào làm ta e ngại
Lịch sử ngàn xưa nay tô thắm mãi
Một dân tộc Anh hùng
Cờ chiến thắng dương cao.
*
Ôi Việt Nam! Việt Nam! Rất đỗi tự hào.
*

29.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0


NỖI NHỚ

Ngóng xa vời
Nghiêng khoảng trời xanh
Ngoảnh nhìn lại
Chênh chao mặt đất.
Trống vắng
Trải nỗi niềm rất thật
Có phải là ta nhớ
Một tình yêu.
*
Đá không giữ nổi mình
Phải ngả màu rêu
Trời đất vấn vương trút buồn vào mưa gió.
Người cách xa
Rầu rầu cây cỏ
Nghe sắc màu thay đổi
Tím lòng ta
Cứ nghiêng trời về phía ấy, nơi xa.
*
Nỗi nhớ gối mùa
Xuân đợi khai hoa
Đông chặn lối
Rưng rưng mắt lá
Ai !
Vì ai
Nên trời nghiêng đất ngả
Nỗi nhớ giờ cứ đốt cháy lòng ta.
*
30.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

KHÚC BIẾN TẤU

Em nhắn:
Xuân về!
Đông lặng xuống hờn mưa
Gió
Vẫn gió
Nhưng lòng anh thắp lửa.
Nghe hương sắc đã tràn vào ô cửa
Một mùa vui
Như chưa có bao giờ.
*
Đông.
Chẳng hề chi
Ta hết cảnh đợi chờ
Dẫu nắng muộn vẫn muôn hoa thắm nở
Hơn cả đào, mai khoé mắt em rực rỡ
Thuyền ra khơi
Đã về lại bến bờ
*
Bài thơ xưa từng để đợi, để chờ
Nay ghép nhạc
Hết nốt trầm dang dở
Khúc biến tấu của tháng ngày nhung nhớ
Biển tình yêu
Muôn con sóng xô bờ.
Tạm biệt đông
Đón em kẻo xuân chờ.
*

30.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0


KHOẢNG LẶNG IM

Gió lặng
Chắc nơi xa góp bão
Xuân sắp về!
Sao lòng cứ nôn nao.
*
Ở nơi em nắng gió có xôn xao
Còn e ấp hay đã khoe sắc đào khai nhuỵ
Nặng lòng tôi khoảng lặng im, ngỡ dài thế kỷ
Chạnh buồn, lo sợ lạc mùa xuân.
*
Muốn cậy chớp nguồn, mượn sấm rền ngân
Để gọi em giữa khoảng trời yên lặng
Lại lo em giật mình, giấc mơ hoa rung động
Tôi đành lòng chờ giữa hun hút ngàn đông.
*
Sợ cuối trời bão táp mưa dông
Miền an lạc Trúc có che Đào thắm?
Cầu bão táp qua đi, cho trời hửng nắng
Miễn em được yên bình, riêng tôi khoảng lặng im.
*

31.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

ĐỢI GIAO THỪA

Những giọt đông cuối cùng rơi
Rơi !
Chút giá lạnh
Đánh thức miền chờ đợi.
*
Nghe sóng sánh màu xuân
Tráng lên hồn thơ mới
Đêm! đợi phút giao thừa
Nỗi buồn cũ dần vơi.
*
Chuông điểm
Dồn vào quá khứ chơi vơi
Vòng tay ấm
Đón, ôm lời hò hẹn.
*
Xuân!
Ta cho nhau trọn vẹn
Ơn đất trời
Đời xanh lá thắm hoa.
*
Rượu tràn ly tưới lên cõi thật thà
Xuân lộ sắc - đài hoa hé mở
Vật lộn với men say, căn phòng nghiêng ngửa
Mãn nguyện nụ cười, giao thừa đã qua lâu.
*

31.12.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0


CÂU CHÚC TÌNH XUÂN

Này đây ruợu
Này đây hoa
Nâng chén
Mừng xuân
Chúc an lạc thái hoà!
*
Ơn nghĩa sinh thành sánh non cao biển cả
Phúc tựa đất trời
Thọ tỷ Nam sơn
Con Lạc, cháu Hồng
Thịnh vượng bền hơn.
*
Ly rượu mừng xuân
Không cô đơn
Chúc đầm ấm gia đình, thắm tình bằng hữu
Hạnh phúc, tình yêu dẫu chẳng là vĩnh cửu
Nhưng mãi còn theo năm tháng với tình xuân.
*
01.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
MỘT LỜI NÓI LỠ

Nắng quái vô tình làm lá kém xanh
Lời nói lỡ khoé mắt buồn diệu vợi
Chân bước trượt cả đất trời chới với
Lỡ miệng rồi lo nước mắt rơi.
*
Dằn vặt lòng mình, nỗi buồn cứ lên khơi
Chút vội vã làm sắc màu biến đổi
Đời người còn biết bao lần nông nổi?
Chuốc hận đầy thêm lo sợ em xa.
*
Tự trách vô tình như bụi vương hoa
Như lá cháy màu xanh nắng hạ
Được thứ lỗi tôi ngàn lần đa tạ
Dẫu không thể gom về lời sàm sỡ em ơi?
*
Tôi bây giờ buồn chẳng hề vơi.
*

02.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 
Đăng nhập để trả lời
0


ƠN NGƯỜI LƯU GIỮ THƠ TÔI.

Tôi lang thang
Gặp lại thơ mình
Em đã chôn giấu vào ngăn kỷ niệm.
*
Tôi lặng lẽ
Để nguyên
Sợ niềm vui em tan biến.
*
Nghe trong tôi muôn trùng sóng biển
Cứ dào dạt vỗ về
Miền hạnh phúc không tên.
*
Mai mốt rồi liệu người ấy có quên?
Xin cùng với câu thơ
Vui được em giam lại.
*
Có phải xuân về?
Niềm vui trào dâng mãi
Hay tại người lưu thơ mình mà tôi chưa quen.
*
01.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-01-07 12:44:03Huyền Băng>


LỠ HẸN CÂU THƠ

Hẹn viết bài thơ đề tặng
Ngày dài
Em đợi
Nỗi buồn chung.
*
Muốn nói lời yêu
Mà cứ ngập ngừng
Câu thơ đoản
Xen nửa chừng ước vọng...
*
Đông phủ hao gầy
Nhưng lòng rát bỏng
Lỗi hẹn rồi
Để em phải chờ trông.
*
Chắc em buồn
Càng giá lạnh sầu đông
Anh hận lắm
Sao mình thất hứa.
*
Đã qua mùa Giáng Sinh
Xuân ngập tràn bên cửa
Anh gắng kết câu thơ gửi cho em thắp lửa
Ấm trái tim hồng, dào dạt một tình yêu.
*
03.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0


NÉT BUỒN XUÂN

Nỗi buồn nghiêng
Gối ướt
Đêm đặc quánh không màu.
*
Đâu ga đời hối hả
Xuôi ngược
Những con tàu.
*
Lại một đêm dài, sâu
Mãi bồng bềnh
Nỗi nhớ.
*
Phải chăng là duyên nợ
Nơi xa
Người có mơ...
*
Kéo vào đêm câu thơ che hình hài nỗi nhớ
Lo chuyện tình dang dở
Xuân sang ai hững hờ.
*

05.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

ĐỪNG KHÓC NỮA EM

Chẳng cần khóc đâu em
Bởi mối tình mệnh yểu
Như xuân về rồi đông lại xô đi
Câu thơ buồn
Khâm niệm
Chia ly.
*
Đâu hoa thắm, lá xanh
Còn sót lại những gì
Bao khát vọng ước nguyền
Giờ chôn đi tất cả
Như tuyết rơi giữa mùa nắng hạ
Buốt giá tận cùng dồn nén, ướp lòng ta.
*
Kỷ niệm đã chôn vùi
Nỗi buồn cứ bung ra
Thay một vòng hoa
Tang
Tiễn
Tình yểu mệnh.
*
Lỗi tại ai
Cả hai cùng ngờ nghệch
Nên tình ta không đến chốn trang đài
Thôi!
Khóc nữa chi em!
Chỉ thêm những u hoài.
*

05.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0

HƠN CẢ ĐỢI MONG

Em yêu tôi?
Thoáng chút nghi ngờ
Bỏ ngỏ
Tôi đâu có gì
Để được em yêu.
*
Gia tài nghèo
Bằng câu chữ liêu xiêu
Thơ ghép vội
Chẳng vần
Không điệu.
*
Đâu gấm vóc lụa là
Dám mơ chi xe, kiệu
Chẳng gác tía lầu son
Chỉ có thơ không thiếu
Mong vui riêng mình, nào dám ước người yêu.
*
Ở tận cùng nỗi buồn cô liêu
Bàn tay trắng
Che kín điều khát vọng
Thơ phủ lên nỗi lòng cuộn sóng
Nếu có yêu, ai phải đèo bòng?
*
Em yêu tôi
Hơn cả đợi mong
Đánh bóng câu thơ xếp vào khoang kỷ niệm
Bao câu chữ ngày xưa từng tiết kiệm
Nay gom vào kết trọn chữ YÊU EM.
*

06.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0

NGUỒN CỘI NỖI BUỒN

Tơ vò
Nhện chẳng ngủ đông
Chuồn Chuồn buồn tủi
Tổ xây không thành.
*
Thời gian đốt khoé mắt xanh
Cháy ngày chờ đợi
Chòng chành
Đêm sâu
*
Bèo trôi
Vướng vít chân cầu
Người đi
Để lại nỗi sầu trắng đêm.
*
Ông trăng không thể tròn thêm
Chị Hằng mãi trẻ
Nỡ quên
Cuội buồn.
*
Nào đâu thấy tổ chuồn chuồn
Tơ vò
Gỡ rối
Cội nguồn nhện giăng.
*
06.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0

ĐỢI CHỜ XUÂN

Níu kéo
Chờ trông
Hạ cũng qua rồi
Buồn!
Né tránh
Thì đông cũng tới.
Nhung nhớ khát khao
Một trời vời vợi
Sầu đông ai mời
Mà nặng hạt mưa rơi.
*
Lá chưa kịp về
Cành gầy guộc
Chơi vơi
Run rẩy đợi chờ
Biết bao giờ xuân tới
Nhựa đông đặc
Trong xớ khô
Im đợi
Nếu xuân về...
Lách gỗ bật non xanh.
*
Lẻ gối
Đơn chăn
Không đẩy đông qua nhanh
Càng băng giá
Đông - Đoài đều lạnh
Có ai vui
Giữa khoảng trời xa cách
Xuân muộn về
Nhựa khô kiệt cùng cây.
Mòn mỏi đợi chờ biết nói với ai đây.
*
08.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0


TÌM NGƯỜI BỎ LẠI CÂU THƠ
Viết cho người đã tặng thơ tôi

Tôi bất ngờ
Con đường giao nhau
Em về ngả nào lối rẽ
Mây thôi nhởn nhơ
Gió chẳng còn vờn nhẹ
Lá hoa ủ dột ngả màu.
*
Sân ga quằn quại con tàu
Day dứt nhớ
Một niềm đau chở nặng
Ai khóc! Lệ vương trên màu nắng
Ì ạch tàu đi
Ga dùng dằng.
*
Thương nhớ, tôi tìm
Vấp ánh trăng
Cúi xuống gỡ, ôi! thơ người bỏ lại
Câu thơ từng làm tôi ngây dại
Người đi rồi
Thơ buồn chất hai vai.
*
09.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0


TÂY HỒ CHIỀU CUỐI NĂM.

Thời gian lắng xuống
Cuối mùa
Màu chiều loang tiếng chuông chùa
Mênh mang.
*
Phố xa vui có xuân sang
Trong tôi vẫn lạnh
Ngỡ ngàng
Còn đông.
*
Hồ Tây sương phủ
Mênh mông
Màu thiền trải rộng sắc không
Hương trầm.
*
Đào phai
Ai nhẹ tay cầm
Riêng tôi nặng - nhớ
Tím bầm ruột gan.
*
Qua Cổ Ngư
Gió mênh mang
Chúc mừng xuân đã sớm sang
Riêng người.
*
Nửa xuân
Nghe rộn tiếng cười
Nửa đông tôi chịu
Sắc tươi gió lùa.
*
09.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

NỖI BUỒN

Nỗi buồn tôi
Em xin chia một nửa
Lo em luỵ sầu
Nén lòng lại
Lặng im.
*
Thế chấp đời mình
Em muôn để tôi tin
Trút bỏ mọi phù hoa
Trao tôi...
Điều chân thật.
*
Như vàng, quặng moi từ lòng đất
Không giấu riêng mình
Em dành cả cho tôi
Nửa nỗi buồn em nhận
Đã đổi ngôi.
*
Đất đánh thức trời
Rền sấm trong tôi
Cây bừng tỉnh nhựa tuôn về muôn lối
Xối xả mưa, giếng đời hứng vội
Khát đến vô cùng khi nỗi buồn chia đôi.
*
Tôi đâu ngờ...
Niềm vui sinh sôi
Khi em sẻ của tôi nỗi buồn muôn thuở
Nay tìm được nửa mình dang dở
Ghép lại nguyên lành - đời em đã cho anh.
*
11.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

 
HẠ BUỒN HỐI TIẾC

Hạ cháy hết mình
Giờ tiếc...Để lạnh đông.
Lũ quần cuộn tràn sông
Ngập đồng
Chưa mãn nguyện.
Nay dòng sâu ngẩn ngơ
Cạn kiệt
Khao khát chờ
Vô vọng
Đợi hồi xuân.
*
Đất nhớ trời
Mưa nắng ái ân
Biển sâu rộng mong non cao đổ bóng
Cây ước mùa nẩy mầm
Xuân khát vọng
Quên giận hờn khi bão tố cuồng phong
Trống vắng
Xa vời
Tha thiết nhớ
Mong...
*
Xưa ồn ào
Lẫn đục với trong
Nay tĩnh lặng
Lòng ngổn ngang sỏi đá
Lúc hoa thắm quên màu xanh lá
Thấm lạnh đông
Mới hay thiếu mặn nồng.
Hạ hoang tàn
Nay hối tiếc
Sầu đông.
*

12.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0



CHIỀU PHỦ TÂY HỒ

Ai dát mỏng tiếng chuông
Trải mặt hồ lặng sóng
Nhấn chìm bao dục vọng
Chiều!
Sắc thiền mênh mang.
*
Chầm chậm tiếng thu sang
Mơ màng trong sương khói
Quyện trầm hương giọng nói
Phút thỉnh cầu
Tịnh tâm.
*
Giữa bán dương, bán âm
Thanh bạch
Đời trần tục
Ơn Trời - Phật, Tổ tiên ban phúc
Ơn mẹ, cha ân đức sinh thành.
*
Phủ Tây Hồ
Chiều!
Nhạt nắng hanh
Nhẹ nhõm lòng
Ôi! Xuân đã thắm xanh.
*
13.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/align]
Đăng nhập để trả lời
0


ĐÁNH THỨC NỖI ĐAM MÊ

Đếm nhịp thời gian qua những sắc màu
Xuân về muộn bởi em còn xa cách.
Nắng chẳng kịp khô, mưa dầm thử thách
Vời vợi đông, xanh khoé mắt chờ.
*
Ngàn vạn năm sóng vẫn vỗ bờ
Câu thơ đọng xuống vùng thương nhớ.
Khắc khoải nỗi niềm kẻ đi người ở
Thời gian ngưng! xuân xa ngái mịt mờ?
*
Trải kín đêm, dư khao khát đợi chờ
Đành đắp lại ngày dài ảm đạm
Sao tắt lịm trong quầng mắt xám
Màu tương tư che khuất nẻo xuân về.
*
Còn rớt trong nhau lời ước câu thề
Xin đánh thức nỗi đam mê trần thế
Tìm lại nhau dẫu chân trời góc bể
Cho niềm vui sống lại! Xuân về.
*
Sợ lòng người đã chết nỗi đam mê.
*
16.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Đăng nhập để trả lời
0

ĐỪNG ĐỂ XUÂN QUA MAU

Rấm chín vầng trăng
Giữ tròn đầy thương nhớ
Để mai mốt người về không lỡ
Ủ hồn thơ những khao khát đợi chờ.
*
Nụ hôn trao chưa say thế bao giờ
Vòng tay chặt một trời ôm xiết đất
Lo nắng nhạt mưa phai, giốc đời cho tất
Bù tháng ngày xa, trút hết phút giây gần.
*
Không thể như trăng chỉ sáng có tuần
Hoa mãi nở mật đời cứ rót
Tình yêu chín dâng đài trái ngọt
Đắn đo chi! Xuân có hạn có thì.
*
Giữ được xuân, bão - tuyết có lo gì
Núi cũng đổ, biển chẳng còn sóng cả
Hoạ chăng trời nghiêng đất ngả
Khi chúng mình vét cả cho nhau.
*
Xuân đã cận kề, đừng để xuân qua mau.
*
18.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0


TÌNH XUÂN

Vít vào lòng nghiêng một trời
Xuân!
Tay chạm lộc
Đài hoa rung hé mở
Mắt lá thức
Lộ cánh rực rỡ
Không thể hững hờ
Tôi hoang dại lục tìm xuân.
*
Năm tháng dại khờ
Để đông - hạ - thu phân
Giữa hai đứa là thời xuân
Bất tận.
Chút vô tâm
Tình xuân lạc mất
Giờ có nhau
Xin bù đắp muôn phần.
*
Ôm xiết vào nhịp thở
Hương xuân
Mơn chớn lộc hoa
Chuyển giao trời đất
Cây sôi nhựa
Trút cho đài đầy mật
Tận cùng say
Ta ngỡ hoá thiên thần.
*

19.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

XUÂN CHỈ CÓ THÌ
                       Viết cho em.

Vẫn biết rằng xuân đến lại đi
Thì em hỡi hãy lay vùng lá thức
Để một mai đông về không buồn bực
Miền cô đơn chẳng lạnh nữa bao giờ.
*
Xuân chỉ thoáng qua sao nỡ hững hờ
Mai hạ cháy lại khát niềm thương nhớ
Cầu Ô Thước người xưa bác dở
Sao bây giờ ta lại buông xuôi.
*
Chôn khao khát vào lòng, người có khôn nguôi
Đời đẹp thế lại sống trong sầu héo
Để sâu thẳm biển lòng sóng réo
Rồi ngẩn ngơ, ngơ ngẩn đến bao giờ.
*
Xuân đến lại đi, đâu có đợi có chờ
Sao người nỡ buông lơi tháng năm dài than thở
Hạnh phúc tình yêu đâu cứ là chồng vợ
Mà bởi điều hạnh phúc phải biết yêu.
*
Xuân có thì, xin đừng để cô liêu
Tôn thờ cũng lạnh hồn hoang miếu
Hạnh phúc đẹp khi tình không chết yểu
Là khi mình cùng níu lại hồn xuân.
*
22.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
NỖI NIỀM XUÂN

Đã có đào
Lòng vẫn mơ mai
Ta thầm ước...
Xuân tái lai vô tận
Cho bưởi thương bòng để mơ nhớ mận
Mãi trùng phùng
Đắm đuối cả thời xuân.
*
Nâng lộc, vuốt hoa
Ôm ấp thanh tân
Mộng mị, ngất ngây
Tình trời nghĩa đất
Chìm xuống đáy xuân
Đời say hương mật
Vít mai gần, lại với níu đào xa.
*
Ôm quả vào lòng
Vẫn muốn giữ hoa
Không quên gửi tình mình vào mắt lá
Trút yêu thương
Bù giá đông nóng hạ
Chẳng riêng ta trời đất cũng giao hoà
Lại ngấp nghé tháng ba - mùa hoa cải hoa cà.
*
23.01.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0


NƠI DẤU XUÂN ĐI QUA

Ngoảnh lại nhìn
Nơi xuân đi qua
Nắng gió xôn xao
Chung chiêng sắc lá
Đài hoa nghiêng về mùa hạ
Thời gian cũng chớm ngả màu.
*
Rượu cạn rồi
Lời chúc dạt về đâu
Không đủ ngấm, men ố vàng thành cốc
Niềm vui như đá rơi chân dốc
Xót lòng ta
Chân giẫm phải sắc hồng.
*
Xuân đến, xuân đi
Đời có, lại hư không
Đài lộc thắm che giấu mùa lá rụng
Ngoảnh lại nhìn
Khoảng thời gian nghèo túng
Phía sau xuân đã thức dậy nỗi buồn.
*

06.02.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0