📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.744 lượt xem — Trang 19 / 49

BUỒN LO THÁNG HẠ

Nửa phương trời biết giờ mưa hay nắng
Ở nơi này người có biết nắng, mưa?
Bão tuyết trái mùa đã đến hay chưa
Tôi đứng giữa hai chiều nóng lạnh.
*
Hạ cứ xôn xao, phố chìm trong hưu quạnh
Trái chín dâng mùa, người vời vợi nơi xa
Nắng đỏ trời không đủ sưởi lòng ta
Miền băng giá biết tâm người rát bỏng.
*
Một khung trời mà chia đôi khát vọng
Chỉ cung đường cũng hai ngả đông - tây
Ai xui người mang nắng trút về đây
Tôi đâu nỡ san cho người mưa gió.
*
Biết bên ấy không vui, đây rầu rầu cây cỏ
Mùa bão mới bắt đầu, xa cách thêm lo
Giá bánh lòng bóc được nhỏ - to
Người thấu hiểu, đò ơi! Bến đợi.
*
03.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TRỞ VỀ

Giậu nghiêng rớt ngọn mùng tơi
Không ngăn nổi bí, chơi vơi ngọn bầu.
Lả lơi mướp, cà gục sầu
Vườn xưa lối cũ khoe màu tranh quê.
*
Đắng rau đay, vẫn tìm về
Ngô khoai giữ trọn lời thề dâng hương.
Đường làng rơm mới vừa vương
Phải chăng dấu hẹn người thương đêm rằm.
*
Nghe như có tiếng con tằm
Tơ vàng nhuốm nắng trăm năm đượm màu.
Sông đào ngơ ngẩn nhịp cầu
Thương ai khuya sớm giãi dầu nắng mưa.
*
Chẳng quên cà muối với dưa
Võng đay ru giấc ngủ trưa thêm nồng.
Không phấn son, má vẫn hồng
Trở về gió nội, hương đồng tôi yêu.
*
04.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-06 11:08:13NGYEU>

CHUYẾN ĐÒ KHÔNG SANG NGANG.

Tôi xuống đò không phải để sang ngang
Mà đắm đuối bởi câu hò màu tím
Trăng núi Ngự hoà tan ngọt lịm
Buông mái chèo, đêm tha thiết Huế ơi!
*
Giật mình một tiếng chuông rơi
Thiên Mụ cũng nghiêng trời soi bóng
Vĩ Dạ, Kim Luông ngược xuôi con sóng
Mặc ai đi - về, đò tôi cứ buông neo.
*
Lắng điệu Nam bằng, trăng chếch nhìn theo
Chẳng có sóng dập dềnh, mà lệch đò chao đảo
Khoé mắt em bao ngôi sao hư ảo
Tình nước non nam - bắc tụ vào.
*
Từ Phá Tam Giang sóng gió đã lộng trào
Như ghen tị, thu đêm vào ngày mới
May không đắm đò dẫu mấy lần chới với
Chỉ thấm đẫm trời, đêm hò hẹn Hương Giang.
*
06.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

LẠY MẸ CON XIN

Đồng Châu biển nước vơi đầy
Trăm năm mẹ những hao gầy vì con.
Chiều tà nắng xế đầu non
Giật mình thương mẹ, héo hon ruột mềm.
*
Chỉ lo lạc bóng bên thềm
Xa lời ru dột mưa đêm quê nghèo.
Đời như đổ cột gẫy kèo
Cõi tiên nếu mẹ cùng theo cha về.
*
Đất trời u ám tứ bề
Con ngẩn ngơ trước biển quê sóng cồn.
Thương khi bão dập mưa dồn
Tảo tần đời mẹ nuôi khôn kiếp người.
*
Mẹ cho con rạng nụ cười
Tháng năm vững bước, tháng mười tự tin.
Mẹ ơi! lạy mẹ con xin
Mẹ đừng đi nhé về nghìn thu xa.
*
07.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-07 17:30:43KimGiang>



Trăm mùa Sen góp thành hương

Chúc Người vạn thọ vô cương với đời!

Anh Nghiêu chị Yến kính mến! Cho Kim Giang được gửi lời kính Chúc Cụ thượng Thọ! Anh chị thật hạnh phúc được mừng Trăm tuổi Mẹ, niềm vui hiếm người có được. Chúc toàn gia an khang hạnh phúc!

Kim Giang




📎 sen
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: KimGiang




Trăm mùa Sen góp thành hương

Chúc Người vạn thọ vô cương với đời!

Anh Nghiêu chị Yến kính mến! Cho Kim Giang được gửi lời kính Chúc Cụ thượng Thọ! Anh chị thật hạnh phúc được mừng Trăm tuổi Mẹ, niềm vui hiếm người có được. Chúc toàn gia an khang hạnh phúc!

Kim Giang


KIM GIANG! N VUI LẮM KHI KIM GIANG ĐÁO GIA CÙNG VỚI NHỮNG LỜI CHÚC PHÚC TỐT ĐẸP ĐẾN NGƯỜI MẸ NHÂN TỪ, VÀ TÔN KÍNH CỦA N. CẢM ƠN VÀ CHÚC KIM GIANG LUÔN HẠNH PHÚC.

XIN ĐỪNG HIỂU SAI MÂY

Gió đẩy lên non ngàn
Vẫn tìm đường về biển
Những sa mạc, thảo nguyên đêm ngày lưu luyến
Mây quyết về xứ sở tình yêu.
*
Chẳng đánh bóng mình cả những lúc phiêu diêu
Không choáng ngợp khi nắng choàng ngũ sắc
Buồn bão táp trời đông, tủi mưa sa biển bắc
Kéo mây vào những trận cuồng phong.
*
Thương kiếp người vất vả long đong
Nhưng lại vô tình quên cội nguồn xứ sở
Chẳng được như mây nặng lòng duyên nợ
Làm mát mặt anh hùng, tươi thắm cỏ hoa.
*
Nhất định trở về, dẫu có đi xa
Chỉ vương quốc hải hồ mới là nơi bến đỗ
Mặc gió muôn phương cứ rập rình cám dỗ
E mất lòng nhau, mây trôi nổi theo dòng.
*
Giữ trọn thuỷ chung đành phải đi vòng
Đời khắc nghiệt giả đèo bòng bèo bọt
Mấy ai thấu ở cao xanh - vị ngọt
Về biển rồi - nguyên vị mặn trùng khơi.
*
Chớ hiểu mây vô tình mà vội trách lả lơi.
*
08.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-09 11:52:04NGYEU>

CŨNG BỞI YÊU EM

Vì yêu em
Tôi đành rẽ sang ngang
Để nơi ấy em bình yên, hạnh phúc
Kẻo xáo động câu thơ
E tâm hồn vẩn đục
Cầu bác rồi
Vẫn đành phải sang ngang.
*
Chút kỷ niệm
Buồn
Xin em để tôi mang
Cho phương ấy trời quang
Chỉ riêng lòng tôi bão
Tự trách mình ngã vào hư ảo
Nên bây giờ nghèn nghẹn hồn thơ.
*
Cầu cúc em vui với mộng mơ
Cung đường cũ nào có gì đáng nhớ
Huyền thoại xưa
Giờ như màu trăng vỡ
Cứ nhạt nhoà trong gió trong mưa
Trời cao xa
Ngàn sao biết có thưa.
*
09.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

BIẾT LÀM SAO BÂY GIỜ

Trời cao xanh có biết
Vì sao em tôi buồn
Nên cỏ cây kém thắm
Nơi non ngàn mưa tuôn.
*
Biển có rõ nguồn cơn
Lòng người không đo nổi
Lỡ tin lời hứa vội
Chân cầu nước mãi trôi.
*
Nếu ai đó chê vôi
Thì trầu đâu còn thắm
Thà xưa con đò đắm
Ta khỏi cùng sang ngang.
*
Người buồn vì đa đoan
Bởi hờn ghen vô cớ
Tôi vẫn nặng duyên nợ
Chỉ vô tình câu thơ.
*
Đời không hết mộng mơ
Càng yêu thuơng nhung nhớ
Để người buồn, không nỡ
Biết làm sao bây giờ.
*
11.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-12 23:49:01Huyền Băng>

GIÁ NHƯ

Người muốn tôi đếm lá rừng
Hay muối hết mặn, hay gừng hết cay.
Thử lòng tôi giữ mây bay?
Để cho ngày trống vòng tay đợi chờ.
*
Lá rừng đếm đến bao giờ
Mỏi tay níu, vẫn hững hờ mây trôi.
Cuối trời tinh tú đổi ngôi
Hẹn hò xưa...để riêng tôi nỗi buồn.
*
Nhện còn giăng được cánh chuồn
Mà tôi tay trắng, cội nguồn vì đâu.
Ví như biển cả sông sâu
Sao người nỡ để tôi câu sao trời.
*
Giá như người nói một lời:
Rượu Đào chát đắng, men thời hết say.
Muối không mặn, gừng hết cay
Cạn duyên, ráo nợ chia tay! Cũng đành.
*
12.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
r
Đăng nhập để trả lời
0

KHUYẾT LỆCH VẦN THƠ

Giữa đất bằng mà câu thơ chênh chao
Cần mẫn ghép, nhịp cầu mãi dở
Đắp chờ người bến kia vẫn lở
Chốn xuân đời không kết nổi đài hoa.
*
Trời cao xanh sao lòng nổi phong ba
Câu thơ cứ nhạt nhoà trong gió cát
Gom nhặt mãi không đủ nuôi nốt nhạc
Một niềm vui khao khát chẳng hình hài.
*
Để tôi khuyết câu thơ, em có được trang đài
Chắc nơi ấy phố chợ đông vui mãi
Trăng hao gầy rồi trăng đầy trở lại
Chỉ hồn thơ ngơ ngẩn giữa đông - đoài.
*
Vẫn biết thời gian còn ngày rộng tháng dài
Nhưng trống vắng, lòng càng hoang hoải
Chút sỏi đá nếu người đi, ném lại
Dẫu tôi buồn, kê đỡ lệch vần thơ.
*
13.07.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU

*................
 
Kế điệu hổ ly sơn bỏ lỡ
Đành quay về
Nhấm nháp câu thơ
Ngẫm sự đời
An phận chờ cơ.
*
26.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


Bạn tôi cốt cách nhà thơ
Ngọn cờ kinh tế bao giờ đến tay?
Tới thì anh hảy phất ngay
Trong khi chờ đợi...
Làm thơ hay (là) ngon rồi!
[:)]
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM ƠN BẠN THƠ LYENSON ĐÃ ĐỌC THƠ VÀ ĐỘNG VIÊN. CHÚC BẠN LUÔN VUI



GIẤU EM TÔI BỚT CÂU THƠ.

Bớt của em câu thơ
Tôi đặt nơi mộng mơ xứ lạ
Nào biết trong em đông về tháng hạ
Bội bạc lòng mình - tôi lỡ để vương.
*
Bớt chỉ một câu, cả bài thơ mất hương
Đang giữa độ đông lòng em hằn mắt bão
Hồn thơ khuyết cả ba giờ chao đảo
Đành quay về, bỏ lại cả trời sao.
*
Phảng phất buồn, không còn nữa thanh tao
Màu sắc đó nhưng giờ kém thắm
Đem soi lại, thấy câu thơ bụi bặm
Như thể mây che khuất trăng rằm.
*
Dẫu không huỷ lời thề ước hẹn trăm năm
Nhưng khuyết câu thơ niềm tin rạn nứt
Nỡ để em buồn, lòng tôi day dứt
Hoàn lại câu thơ nhưng vết xước mãi còn.
*

29.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Đám cưới trong ngày mưa lũ. Ảnh nguồn:  Dantri.com

Bác sĩ đi đỡ đẻ trong lũ. Nguồn Dantri.com

Đám tang trong mưa lũ. Nguồn Dantri.com

Chỉ có các anh  - những người lính cứu dân. Đầy tớ còn bận...họp.
THỦ ĐÔ BUỒN

Đã mấy đêm ngày
Hà Nội có ngủ đâu
Trời đất cuồng quay, mà Hà Nội lặng im
Cho dù không phải chết
Bao sôi động ồn ào đâu hết
Chỉ thấy mưa và đường phố hoá ao hồ.
*
Ôi! Thủ đô
Mẹ chưa thể sinh em
Bởi trời đầy mưa gió
Bác sĩ nào đỡ cho em?
Nước ngập lưng con phố
Chờ nhé em! giữa bốn phía sông hồ.
*
Đám tang nào
Chôn bước giữa thủ đô?
Linh cữu, xe đòn ngập chìm trong nước
Sao người chết không một lời hẹn trước
Tìm ngày mưa
Để tiếng khó cho đời.
*
Hạnh phúc trăm năm!
Một thử thách tuyệt vời
Anh có đón em? họ hàng ai vui chúc
Ơi trời đất gió mưa không đúng lúc
Để Thủ Đô như chết ngập
Đau - buồn.
*
03.11.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

Đăng nhập để trả lời
0
Chắc anh và một số bạn thơ ở Hà Nội cũng lao đao với trận mưa này, dv đọc báo trên nét và biết được nên có viết đôi dòng cho người bạn của dv ...dv post lại để chia sẻ cùng anh và các bạn á .

Mến !




cho người Hà Nội





bão lại về trên mảnh đất quê anh
Hà Nội hôm qua chìm trong biển nước
muốn nhắn thăm anh, nhưng sao tới được
đành gởi đôi dòng qua con chữ đêm nay

em con gái miền Nam lạc tận xứ này
nơi đất khách hơn nửa đời vật vã
Hà Nội nghe nhiều nhưng còn xa lạ
(bởi họ hàng chê người phương Bắc khó ưa..!)

Hà Nội hôm qua ướt đẫm trong mưa
đường về nhà anh chắc muôn lần khó
trách trời cứ xui mưa khiến gió
để con người phải chịu mãi tai ương

nguyện cầu cho Hà Nội sớm trở lại như thường
và cơn bão không cuốn trôi một phần ký ức
hy vọng anh bình yên trong đời thực ...
để vần thơ còn có cớ xây mơ ....!

november 01, 2008
[/align]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-03 16:20:39Trường Phi Bảo>
Hà Nội chiều mưa bão
Trường Phi Bảo

Hà Nội ơi thương quá chiều mưa bão
Giông gió mịt mùng bốn phía giăng giăng
Câu thơ chìm trong nỗi nhớ dùng dằng
Ngập nước mắt, đau thắt lòng, xót dạ

Đường ở Thủ Đô bây giờ xao xác quá
Đất hoá thành sông, phố mênh mông biển
Cái rét lùa về sầu nghiêng dáng mẹ
Chở che đàn con héo tấm thân gầy

Đã yêu Hà Nội từ lúc mới sanh đây
"Cảm" người Hà Nội qua từng hơi thở
Biết Hà Nội bao đêm rồi trăn trở
Mưa tối trời, anh giấc ngủ có yên

Muốn hát ru anh cho ấm áp một miền
Ngặt ngoài kia bao cảnh đời lầy lội
Hà Nội ơi...yêu...mà không thể tới
Xin gởi nắng Miền Nam chan chứa chút niềm mong

Mong gặp Hà Nội trong buổi sớm trời trong
Mong hạnh phúc lại long lanh mắt trẻ
Mong nụ cười nở hoài trên môi mẹ
Và mọi tấm lòng biết san sẻ cho nhau.

Hà Nội của anh, em thương nhớ dạt dào
Thiêng liêng lắm tình quê hương mời gọi
Chiều mưa bão nghe tim mình thêm nhói
Hà Nội ơi... ơi hỡi Hà Nội ơi!

3/11/2008

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-10 11:30:31Huyền Băng>
CẢM ƠN DIÊN VỸ VÀ TRƯỜNG PHI BẢO ĐÃ GHÉ THĂM CÙNG VỚI THƠ HOẠ CHIA SẺ NỖI NIỀM NGÀY HÀ NỘI MƯA LŨ.



Ảnh nguồn Vietnamnet.
 
EM ĐỪNG VỘI TRÁCH BỌN ANH

Hà Nội lũ. Hà Nội chìm
Đâu phải lỗi bọn anh!
- Anh thiết kế, anh xây
Sao đành làm như vậy?
- Mưa lũ do trời, người nỡ lòng đưa đẩy
Lại đổ lỗi bọn mình duyệt - vẽ - với kẻ xây.
*
Chỉ ngần ấy tiền mà rải tựa gió mây
Bao khoản phải chi?
Từ lúc vẽ đã mấy tầng phải ký.
Rồi xin thầu, dưới - trên sao cho hoan hỷ
Ngày khai trương, chi tới lúc khánh thành
Em tính thử xem, biết bao cuộc họp hành.
*
Tiền có thế thôi! Cứ phải rải mành mành
Kẻ giám sát, đứa nghiệm thu
Cứ lu bù đầu óc.
Cả mình nữa, bao công lao khó nhọc
Húc vào làm chả nhẽ lại tay không?
Có được công trình, bọn anh tốn bao công.
*
Hà Nội bây giờ như thể hồ sông
Bởi những con dấu hồng đè trên chữ ký
Tự chôn chặt tầm nhìn thế kỷ
Như đạo bùa ám những lương tâm
Những công trình chết dưới nước ngâm.
Anh nặng túi rồi, em ơi! cứ lặng câm
Áo giấy mặc vào cần gì nữa lương tâm.
*
04.11.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-10 11:31:57Huyền Băng>


Ảnh nguồn VietNamNet.

HÀ NỘI CHÌM KHI CHƯA TRỌN NGÀN NĂM

Hà Nội chìm!
Tím tái câu thơ
Kẻ chết - người sinh
Đều dở
Hạnh phúc tưởng chừng oà vỡ
Theo gió mưa lũ cuốn trời.
*
Ai thương ai? Lòng dạ tơi bời
Trăm nhớ ngàn thương
Đôi lời không nói hết
Hà Nội chìm!
Rồng Thăng Long có kết
Chuyện ngàn năm, nay nhớ lại chữ ngờ.
*
Thời đại bàng hoàng! Hơn cả trong mơ
Trách trời đất vô tình, nghẹt thở
Thương kẻ chết, người sinh ngày dang dở
Mãi ngậm ngùi duyên nợ chuyện trăm năm.
Hà Nội chìm!
Khi chưa trọn ngàn năm.
*
05.11.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
r
Đăng nhập để trả lời
0

 
 CÒN TUỲ TÂM Ý CHỦ

Lũ dâng tràn
Thể hiện mình
Ào ạt cuốn phăng đi tất cả
Nhưng rác rưởi, bọt bèo vẫn vật vờ các ngả
Lẩn tránh, chối từ biển cả với quyền uy.
*
Thách thức ngang tàng
Phớt dư luận
Ngáng người đi
Gieo mầm bệnh
Hoạ - bẩn dơ sự sống.
*
Nơi lũ qua rác giờ chất đống
Thức tỉnh
Tay này chổi giễ ra oai
Bèo bọt hết đường, rác rưởi bám vào ai
Người ngay thẳng, nhất tâm sức thắng ngàn cơn lũ.
*
Đời bẩn - sach! còn tuỳ tâm ý chủ.
*
07.11.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lyenson

Trích đoạn: NGYEU


RÂU TỐT - ĐIỀU KHÔNG MUỐN

Nào có bón
Cũng chẳng chăm
Sao râu cứ tốt?
*
Mặt mỏng
Da dày
Sâu mắt cũng không tha.
*
Tốt làm gì
Quyện son phấn
Xót xa.
*

...........
01.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


RÂU TỐT
Nhờ râu cứng
Hay là
Da anh mỏng?
Nếu mặt dày
Râu chui được
hay không?
[:)][:)][:)]
LS
vài hàng tếu táo hoạ vui cùng bạn NGYEU, ngoài ra không có ý gì khác...[:D]
chúc anh luôn vui khoẻ và có những bài thơ tràn ngập ngôn từ đẹp lạ.
Mến.

Thấy hai huynh nói chuyện Râu cho em chen một câu:
 
Dâu người cắt bỏ quanh năm
Cho em thầu để nuôi tằm lấy tơ
 
Đông Hưng 
Đông Hưng
Đăng nhập để trả lời
0
DONGUNG ƠI!
BỞI TÌM EM CHIM CÁ BẶT TĂM
GIỜ TA MỚI XANH RÂU, BẠC TÓC.





 
NỖI BUỒN DUYÊN QUÊ

Mẹ cho một chiếc yếm đào
Nắng, mưa rách toạc bờ rào, em phơi.
Váy mi li cứ lả lơi
Giữa thôn quê dọc ngang trời đong đưa.
*
Ngày mùa say giấc ngủ trưa
Thâu đêm dầm với gió mưa quê nghèo.
Phấn son rơi xuống bọt bèo
Váy xô cây cỏ, chẳng treo bờ rào.
*
Buồn thương cho phận yếm đào
Hồn quê đánh mất, thay vào bụi dơ.
Đâu rồi trong trắng ngây thơ
Ham vui để lạc mộng mơ chốn nào.
*
Quê giờ nắng gió hanh hao
Buồn đâu ai chất trời cao đất dày.
Bờ rào nghiêng ngả còn đây
Váy người rách, mấy lần thay giữa đường.
*
12.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

 
ĐÔNG CẠN SÔNG QUÊ

Đông rớt xuống
Dòng sông gầy
Khô
Khát.
Cát sỏi lặng im không hát
Đôi bờ xào xạc heo may.
*
Bến đã đổi thay
Đò ai phơi
Tay chèo gác mái
Cây ngô đồng ngẩn ngơ đầu bãi
Bặt cánh chim
Chỉ mưa gió u hoài.
*
Đông đã về!
Vẫn ấm Bồng lai?
Quê giá lạnh người chê không trở lại
Sông khô khát
Quặn thắt lòng, ôm bãi
Dầm gió mưa than vắn, thở dài.
*
14.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 
CỬA SÔNG MÙA NƯỚC CẠN

Nơi cửa sông cạn
Nổi gềnh
Sào tôi cắm đợi
Nước dềnh đầu mon.
*
Đói!
Mơ một trái đào non
Khát!
Thèm môi thắm màu son lần đầu.
*
Dòng sâu
Đóng cọc giữ cầu
Sợ mai mưa nắng
Ngả màu thời gian.
*
Nguồn chưa kiệt
Sức đã tàn
Xuân đang khởi sắc
Vội ngàn gió đông.
*
Nhổ sào
Trơ lại dòng sông
Đầu gềnh mây phủ
Tang bồng mom khô.
*
15.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

ANH - NGƯỜI LÍNH ĐẸP HỒN THƠ

Anh - Người kỵ binh tả xung hữu đột
Ngang dọc chiến trường
Lách qua hòn đạn mũi tên
Con ngựa chiến hý lên
Kẻ thù tan tác.
*
Anh - người lính chiến không thể nào làm khác
Quyết truy kích đến cùng những tên đồ tể, lưu manh
Bất bại trước kẻ thù
Đồng đội ngáng chân anh.
Vì nhân dân quên mình
Anh đã lạc vào lãnh địa màu xanh.
*
Ghềnh thác chẳng chùn chân
Rừng xanh nào cản bước
Không phản chủ, ngựa lao lên phía trước
Hố giăng
Bẫy sập
Sa cơ!
*
Bị xô đẩy ngã  rồi
Nhưng không một vết nhơ
Dân vẫn tin yêu
Anh - người lính
Đẹp hồn thơ.
*
16.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

 
HỒN THƠ SÁNG MÃI TÌNH ANH

Thời gian
Chưa đủ làm câu thơ thành hoài cổ
Mang trải đất bằng
Nào ngờ bão tố
Mới đây thôi
Đã khô khát tình người.
*
Giữa phong ba thơ nở nụ cười
Không phế tích
Mặc kẻ đào người bới
Chẳng thể giam cầm
Hồn thơ vời vợi
Sức mảnh mai, thơ xây trụ chống trời.
*
Tuổi thọ của thơ không tính được bao đời
Còn đất, còn trời, thơ trong người bất tử
Hiện tại, tương lai
Ngấm men từng câu chữ
Say lòng người
Hồn thơ sáng tình anh.
*
17.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align]
Đăng nhập để trả lời
0



THẮP LỬA TIN YÊU


Không sợ ngóc ngách thời gian
Chắp tia nắng soi cội nguồn trời đất
Đây nắng, đó mưa, nửa còn, nửa mất
Tự trong Đông đã thấp thoáng Xuân về.
*
Chớ vội thả hồn dầm nỗi tái tê
Giữ màu lá đừng để Đông mượn thể
Vững tay chèo bởi mới ra cửa bể
Trời tương lai không còn lối quay về.
*
Ranh giới đất liền đâu cứ phải bờ đê
Vách núi chắn, thách ghềnh sóng cả
Ánh sáng con tim soi ta đi mọi ngả
Thì cớ chi để băng giá trong mình.
*
Gom nắng về thắp dậy bình minh
Soi rọi cõi lòng tìm sắc xuân trong đó
Lửa tin yêu vượt ngược chiều mưa gió
Trời đất kia sao đủ chỗ hẹn hò.
*
17.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 
TRÒ CHUYỆN VỚI CON NGÀY ĐẾN TRƯỜNG

Mẹ đưa con tới trường
Trong niềm vui hạnh phúc
Tình mẫu tử mẹ dành cho con tất
Chữ nghĩa ở đời mẹ nhờ cậy thầy, cô.
*
Nếu mai ngày gặp gió đẩy sóng xô
Không thể lấy sức người chống đỡ
Thì từ nay con ơi! đừng bỏ lỡ
Từng câu chữ ban đầu thầy cô dạy cho con.
*
Mẹ mãi là học trò, cả khi đã có con
Bởi kiến thức chẳng bao giờ là đủ
Học nói, học ăn, đứng, đi, nằm ngủ...
Như con học văn bài, sớm tối siêng năng.
*
Đạo làm trò phải học giỏi, chăm ngoan
Kính trọng thầy cô, yêu thương bè bạn
Với ông bà, mẹ, cha ơn sâu nghĩa nặng
Khiêm tốn, thật thà, hoà thuận anh em.
*
Không được phụ thầy cô, con hãy gắng lên
Nghe từng chữ từng câu, ghi chép bài đầy đủ
Nhớ học thuộc, làm xong bài mới ngủ
Yêu lớp yêu trường, tuân thủ nội quy.
*
Đưa con đến trường mẹ là người đi thi
Ai có con ngoan, học hành chăm chỉ?
Đừng để thầy cô buồn, mẹ tủi thân suy nghĩ
Hãy nghe lời, ngoan, chăm học nghe con!
*
18.10.08
ĐÀO VI PHƯƠNG
Đăng nhập để trả lời
0


KHOẢNG THỜI GIAN NGHIỆT NGÃ

Chút thu tàn níu cuối nhành cây
Xô lá ngã xuống miền quá khứ
Nghiêng một vệt vàng, cây không thể giữ
Nắng nhoà nhạt đưa đường, sương sớm vít vào đêm.
*
Nhìn lá vương càng héo sầu thêm
Nhớ bước chân em mà lòng nhức nhối
Mưa gió cuối trời kéo thu đi vội
Tim phủ tuyết lâu rồi, từ lúc xa nhau.
*
Lá chiều rơi, rách giấc mơ! đau
Màu giá lạnh táp nỗi niềm chắp vá
Cây khô đợi khoảng thời gian nghiệt ngã
Xuân có về, nhớ mang cả màu xanh.
*
19.10.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

TIỄN EM SANG SÔNG

Em đi rồi tôi thoáng chút bâng khuâng
Mây nhởn nhơ bay, dòng sông càng thêm rộng
Sóng nước lao xao, triền sông gió lộng
Mà trong tôi ngột ngạt đến vô cùng.

Thiếu vắng em, trai nản chí anh hùng
Thơ buồn trải ngàn năm sông núi
Trang nam tử phong trần cát bịu
Vẫn mềm lòng khi vắng bóng giai nhân.

Hoa héo tàn hay chưa đến mùa xuân
Có sầu nhớ người đi, có thương lòng kẻ ở
Con sông đào bên bồi bên lở
Buồn - vui, sóng vỗ cả đôi bờ.

Em sang sông rồi chỉ còn tôi với thơ
Tôi gửi em nửa vần thơ thương nhớ
Nửa vần thơ tôi đắp bờ sông lở
Và xây cầu chờ, mai mốt em qua?

Thẫn thờ nhìn bóng em khuất xa
Tôi gửi vần thơ che trời nắng gió
Nửa vần thơ nhuốm phù sa ngầu đỏ
Gửi bên bồi - bên lở tặng người đi.

Dịch Vọng, 14.06.06
Đoàn văn Nghiêu

Ngụy Biện
-Trường Phi Bảo-

Người quân nhân hôm nào quay trở lại
Bến đò xưa con nước đã đổi dòng
Tôi không còn ngày hai buổi ngùi trông
Tin đánh trận từ mênh mông gió cát

Tình yêu tôi sẽ không còn thể hát
Gởi cho người lính gác ở hậu phương
Manh chiến y theo anh suốt dặm trường
Niềm cay đắng tôi vương theo xác pháo

Lệ tương tư tới bao giờ khô ráo
Đáy mắt sầu chôn chặt vết tình đau
Người trở về trên nạng gỗ tìm nhau
Sau cuộc chiến áo bạc màu thiên lý

Vần thơ vẫn mang tâm tình thủ thỉ
Tôi với người vốn dĩ hẹn chung đôi
Day dứt quá môi cắn khẽ vành môi
"Phận làm con tôi chưa hề lỗi đạo"

Người tranh đấu vì tự do cơm áo
Tôi khép mình trong lễ giáo gia phong
Sống thủy chung, và trọn kiếp thờ chồng
Lời ngụy biện hay thật lòng chả biết?

5-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
ĐVN cảm ơn bạn TRƯỜNG PHI BẢO đã có lòng thương ghé thăm lại có quà xướng hoạ.
Đa tạ, đa tạ.
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
TỰ SỰ

Đã hai tháng đau chân
Phải sống nhờ tay vợ
Đời tung hoành một thủa
Giờ như hổ sa cơ.

Hai tháng chỉ làm thơ
Để giao lưu bầu bạn
Nào ngờ trong hoạn nạn
Có bao người yêu thương.

Thơ gửi đi muôn phương
Mong gặp tình bằng hữu
May cơn đau có dịu
Hoạ nỗi buồn có vơi.

Lòng buồn - thơ chơi vơi
Chân đau - thơ khập khiễng
Ta thành kẻ lười biếng
Quẩn quanh nơi xó nhà.

Tù túng - thơ xót xa
Gửi người không quen biết
Như thả câu đáy biển
Mong kiếm tìm niềm vui.

Hạ cháy trong ngậm ngùi
Những vần thơ viết vội
Như những lời sám hối
Một thời ta tung hoành.

Mùa trái chín qua nhanh
Vết thương lòng còn mãi
Hai tháng nằm ăn hại
Dấu nỗi buồn trong thơ.

Nén khao khát mộng mơ
Tháng ngày sống nhờ vợ
Hai tháng chân chưa đỡ
Một đời ta mang ơn.

3h20, T5.06.07.06
Kỷ niệm hai tháng ngày bị tai nạn.
Đoàn văn Nghiêu


Đăng nhập để trả lời
0