Trích đoạn: NGYEU
V Ề THĂM THỊ NỞ
Nghĩa Tân, 23.08.2001
Đoàn Văn Nghiêu
DƯ BA TÌNH YÊU
Đắng cay, lao khổ một kiếp người
Chòng chành sướng vui cùng với làng Vũ Đại
Nào là khóc cười cho những đời khôn dại
Ánh trăng về, thay câu hát trao duyên
Cõi người bao kiếp truân chuyên
Vẫn ghì riết những chuyện cơm ăn và tấm áo
Tình người vẫn nảy sinh dẫu chỉ là chút cháo
Ấm đượm trái tim kẻ lữ khất bên đường
Những trái tim tù đầy vì tình người sống sượng
Bóc vỏ nhân sinh để đắp nặn hình người
Kìa Thị Nở với trường đoạn khóc cười
Gã Chí Phèo luẩn quẩn với rượu say và ăn vạ
Méo mó, xộc xệch với bao điều rất lạ
Vẫn chẳng hề vì cõi thế đảo điên
Lương thiện ư, chỉ là cái khiên lừa dối
Chặn cõi hồng trần lời chót lưỡi đầu môi
Thời gian ư? Vẫn ào ạt cuốn trôi
Chỉ tình yêu là muôn đời không đổi
Vị mặn cay của cuộc tình “mông muội”
Vẫn trả cho đời, dư vị của nồng say.
___________________________________________
Em chào bác, hì. Hoá ra vẫn còn nhiều người trân trọng họ lắm, bác nhỉ?