📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.736 lượt xem — Trang 29 / 49
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-07 05:04:37Huyền Băng>

KHOẢNH KHẮC CHUYỂN MÙA

Nghe gió chuyển mùa, bối rối một vòng tay
Chỉ thấy heo may tràn qua miền nhớ
Ngóng phương ấy nghẹn từng nhịp thở
Ráng chiều rơi, người có biết tôi chờ.
*
Trút lá rồi bàng đầu phố ngẩn ngơ
Tiếc hạ, mong xuân những tuần xanh bóng
Trong lạnh đông vẫn thấy lòng rát bỏng
Giăng kín trời vời vợi nhớ mong.
*
Biết tìm đâu một mảnh trăng trong
Để soi lối người về kẻo ngút ngàn mây gió
Mưa đừng rơi làm lấm đường trơn ngõ
Hồn thơ ơi! Để ngỏ đón người.
*
Gió heo may nhắc đã tháng mười
Khoảnh khắc chuyển mùa, trống vòng tay bối rối
Thời gian trôi, sao quãng đường vắng lối
Người cứ xa biền biệt! Tôi chờ.
*
27.10.2010
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-07 05:06:28Huyền Băng>


Những Vần Thơ Dấu Ái

Biết anh còn chờ trao em những vần thơ
Em lùa gió chở mây về bến cuối
Nắng liêu xiêu như mừng như tủi
Nhận vần thơ còn nghe chớm tuổi dại khờ

Những bước đời luân phiên sao lòng mình bỡ ngỡ
Hay lẻ vì em sao lạc lối người ơi
Chờ trăng lên soi vàng ánh tuyệt vời
Trăng đưa lối em về miền kí ức

Khoảnh khắc chuyển mùa ngăn con tim trong lòng ngực
Con phố tình yêu đầy ấp dãi mây hồng
Sương đêm nay dù đã mênh mông
Thu mở lối nỗi lòng người trở lại

Ôi ấm làm sao những vần thơ dấu ái
Em về nghe mây trăng gió gọi tên người

Hồng Quế
r

Lâu quá mới trở lại đọc "Tìm Trao Em Những vần thơ" của anh Ngyeu, vẫn nhẹ nhàng vẫn dễ thương ghê đi á! Cám ơn anh.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-05 00:29:50DongSuoiNgot>



Có Những Khoảnh Khắc

Có những khoảnh khắc làm lòng
người bối rối
Cái lạnh từ đâu
bốn phía tràn về
Đông đã đầy từ thành thị đến thôn quê
Buồn anh nhỉ
con đường giăng sương tuyết

Có những khoảnh khắc cũng làm
mình tha thiết
Chân bước đi mà tim còn
lưu luyến
Có những lần xa
với tay mệt mỏi
Biết có
lần nào mình chẳng gặp lại nhau

Có những khoảnh khắc là những khoảng
không màu
Chỉ miền nhớ lặng thầm
soi dĩ vãng
Ráng chiều rơi từng mảnh
đời tan nát
Biến thành mưa tan tác những giọt buồn

Hồng Quế
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-07-24 05:56:23nhabe>
Trích đoạn: NGYEU

ƠI NHABE CỨ ĐÙA VUI VÔ TƯ THOẢI MÁI. NIỀM VUI GIÚP CHÚNG TA TƯƠI TRẺ MÀ. BÂY GIỜ CÓ MỘT ĐIỀU ƯỚC NHỎ. KHÔNG BIẾT CÓ ĐÚNG VỚI ƯỚC MƠ CỦA NHABE KHÔNG. DẪU SAO CŨNG CHÚC BẠN LUÔN AN VUI VÀ MUÔN SỰ ĐƯỢC NHƯ Ý.heheh mừng quá đúng là mơ ước của nb ...chỉ chờ NGYEU ra dấu là.................................................................................. giỡn tiếp[:)]
NGYEU có nghe câu hãy cứ vui chơi cuộc đời...dù ngày mai em như chim bay...

CHỈ MONG ĐỦ NẮNG VỪA MƯA

Sớm mai
Chờ
Chẳng thấy hừng đông
Mây chắn lối không còn xôn xao nắng.
Chân trời xa biển như tĩnh lặng
Nén sóng ngầm đợi lúc cuồng phong.
*
Mưa!
Mưa ở đâu để luồng lạch nhớ mong
Gió cuồng loạn sao đồi hoang hoải khát
Sóng dào dạt biển khơi
Mà cửa sông khô hạn
Niềm vui tàn đã mấy mùa trăng.
*
Nghe bão về
Trúc vội ôm măng
Người có biết lòng tôi rơi rớt nắng
Nhìn mưa sa nỗi buồn trĩu nặng
Kia rớt rãnh cầy
Đây xuống đài hoa.
*
Nắng đỏ trời
Thèm chút mưa sa
Đủ đánh thức những dòng sông
Tươi hoa thắm lá
Nào ai muốn phong ba nghiệt ngã
Sau dập vùi ruồng bỏ miền thương.
*
23.07.2010
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

[/align]


đủ nắng vừa mưa

lo chi ruộng đồng khô héo
bởi Sàigon sáng nắng chiều mưa
khí hậu ôn hòa...cây cảnh tốt tươi
đời sống ấm êm...đầy mùa gặt hái...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: nguyenngoat

TRÁCH
Trách người sao mãi khơi nguồn
Câu thơ đọng những nỗi buồn vu vơ
"TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ"
Chân chim đôi mắt bây giờ chưa ra
Một đời thi sĩ bôn ba
Tìm người tri kỉ thật là khó thay!
 
(ngng xin được trách bạn vài lời nôm na, có gì không phải xin thứ lỗi nhé!)
 



trách sao đành...

thi sĩ để hồn...
bay theo gió
tìm ý thơ
khai phá khắp mọi miền
trách sao đành
chưa mỏi mệt cánh chim...

nhabe
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

Thuyền tình tôi chở đầy thơ
Ngược dòng sông cạn đến bờ mộng mơ
Mạn thuyền sóng vỗ ngẩn ngơ
Buồm căng gió lộng thẫn thờ ngóng trông.

Giờ người biển bắc, trời đông
Nắng mưa cát bụi má hồng phôi pha?
Thuyền đi trong nỗi xót xa
Mịt mù sương khói nhạt nhoà trời mây.

Thơ vương trải nước non này
Ngược dòng sông cạn hao gầy thuyền thơ
Sóng thôi vỗ mạn, xô bờ
Cấnh buồm gói gió để chờ mây bay.

Thuyền tình chao đảo ngất ngây
Đi tìm em giữa ban ngày tôi mơ
Để trao em những vần thơ
Biết rằng em chẳng bao giờ đợi tôi.

Dịch Vong, 10.06.06
Đoàn Văn Nghiêu


Thuyền tình anh ghé bến nao?
Để em bến đợi đã hao thân gày
Bến em mong chiếc thuyền đầy
Thuyền đây bến đấy mà sao chẳng dừng

Bến người thuyền ghé tưng bừng
Bến em chỉ đợi một mình thuyền thơ
Thuyền đi để bến bơ vơ
Thuyền đi để bến bây giờ cô đơn

Thuyền đi bến trút giận hờn
Vào con sóng nhỏ vẫy vờn ngoài khơi
Thuyền anh đã ghé lại nơi
Không em không cả đất trời vào thu

Thuyền ơi vọng mãi lời ru
Bến em sẽ đợi nghìn thu dẫu già.

* chào bác NG-YEU.. hôm nay mạo muội ghé lại nhà bác có đôi dòng chào bác ạ !
thơ của bác sâu sắc quá.. em chỉ hoạ lại một chút xíu thôi à. mong bác xí xoá nha [:D]
Cảm ơn bác đã có lời động viên bên thơ trẻ .



- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
HOA CỎ MAY

Ngang dọc cuộc đời không hết một mùa thu
Bắt gặp cỏ may vương vào nỗi nhớ
Mà ai đó đã vô tình một thủa
Để bây giờ ta những ngất ngây say.

Hương sắc đất trời ta nắm gọn trong tay
Kẻo lỡ gió thổi bay và bụi trần níu bám
Mảnh mai, nhẹ nhàng nhưng hoa không vô cảm
Dẫu bão biển, mưa ngàn hoa vẫn còn mãi với thời gian.

Không khoe sắc màu, chẳng sầu cảm đa đoan
Mà nặng nghĩa cưu mang một trời nắng gió
Dịu mát những triền đê, mượt mà đồng cỏ
Cùng với nước non hoa không sống bởi riêng mình

Lặng lẽ yêu, lặng lẽ tự tình
Để sống hết mình dẫu biết người vô cảm
Không khô cháy dưới trời nắng hạn
Chẳng lụi tàn bởi giá lạnh mùa đông.

Có một người lặng lẽ đứng trông
Giang rộng vòng tay che bụi trần nắng gió
Để giữ lấy HOA CỎ MAY nho nhỏ
Mà lắng sâu tình người.

Dịch Vọng, 10.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
Đa tình khách thơ !
*
Đa tình là kẻ làm thơ
Yêu người không đủ bây giờ yêu hoa
Yêu thêm nhành liễu la đà
Yêu chi yêu cả vườn cà trước sân

Chia tình lòng chẳng phân vân
Yêu thêm một chút trắng ngần mây qua
Yêu chi cơn gío từ xa
Yêu thêm sóng biển hát ca suốt ngày

Yêu người yêu rất đắm say
Yêu chi hết cả tình này thơ ơi
Yêu vần thơ để lại đời
Si mê trong mắt một nơi phượng về

Khách thơ ai chẳng say mê
Đa tình lữ khách lời thề trên môi
Yêu thêm một cánh hoa rơi
Để cho ta thấy ra đời áng thơ

Yêu chi cả những vu vơ
Yêu chi cả những giấc mơ hoang đường
Khách thơ khi nói lời thương
Là yêu cho hết không lường con tim..

*




- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
TÓC EM VƯƠNG

Trên kệ gương tóc em vương
Những sợi tóc sâu tóc ngứa
Bên thềm cửa những sợi tóc ngứa tóc sâu
Vương từ mái đầu em một thời óng mượt.

Tình cờ thấy em chải lược
Cả búi tóc vương
Anh giật mình lòng trào những yêu thương
Thấy tóc em vương trên gối.

Lòng anh bối rối
Chợt nhận ra năm tháng dãi dầu
Cực nhọc gian nan vương bụi mái đầu
Tóc em rụng đâu phải là tóc sâu tóc ngứa.

Anh thẫn thờ nhìn ra bậc cửa
Vội vàng nhìn lại kệ gương
Gom những sợi tóc em lòng trĩu nặng yêu thương
Những sợi tóc cho chồng con - một gia đình yên ấm.

Thời gian trôi nhanh đến phũ phàng
Mà cuộc sống lại nhiều bề oan trái
Bao dông tố làm tóc em vương mãi
Lòng tự trách vô tình anh càng thấy thương em.

Nghĩa Tân, 28.10.1999
Đoàn Văn Nghiêu
Đăng nhập để trả lời
0
CHIẾC GÁO DỪA

Tôi về thăm quê cũ
Ngày xưa
Mát một thời
Tuổi trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.

Nhớ nội làm chiếc gáo dừa
Thả vào vại sành non màu đất
Bên gốc cau mập nhất
Hấng trời.

Gáo dừa nghiêng
Đỡ cơn khát một đời
Chiêm gặt tháng năm
Mùa gặt tháng mười
Mẹ mấy lần vá áo
Thương cho kiếp nghèo
Gáo dừa vẫn y nguyên.

Rồi hạ đốt đồng
Mưa vẫn nghủ quên
Vại sành ngả nghiêng
Gáo dừa nứt nẻ
Quầng thâm mắt mẹ
Đói
Nghèo
Khát
Khô.

Giờ mảnh gáo dừa vỡ mẹ đựng mấy hạt giống ngô
Cây cau gày khô
Vại sành rêu phủ
Cán gáo dừa buồn
Thương
Nhớ chủ
Xiên nghiêng bờ rào.

Mẹ nay tuổi đã cao
Nội thành người thiên cổ
Một mảnh gáo dừa vỡ
Găm lòng kẻ xa quê.

Thương yêu tôi tìm về
Nơi miền quê có mẹ
Nhớ lại thời trai trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.
Còn đâu chiếc gáo dừa
Từng múc trời
Dội đất.

Kỷ niệm
Quê nghèo
Không bao giờ đánh mất
Như một mảnh gáo dừa găm sâu lòng đất
Một miền quê
Yêu thương.

Dịch Vọng, 10.07.06
Đoàn văn Nghiêu

Đăng nhập để trả lời
0
ĐỢI CHỜ

Bình minh hồng tôi đã đợi chờ em
Đến trước cả mùa xuân khi đầu nhành nhú lộc
Khi hương sắc bừng lên từ đất
Rộn ràng chim hót lứu lo.

Ngoài bến sông khách đã xuống đò
Mưa nặng hạt trải dọc triền đê gió
Em có biết tôi vẫn còn đứng đó
Đợi chờ em.

Chẳng biết tự bao giờ tôi đứng đợi thành quen
Hoa đã nở cánh vương hồng mặt đất
Em sang ngang bóng dần xa khuất
Ngoảnh nhìn sông nước mênh mang.

Tôi vẫn đứng chờ vẫn biết uổng công
Hoàng hôn nhuốm đỏ triền sông vắng
Tôi vẫn đợi cả khi trời tắt nắng
Cả khi em vô tình tôi vẫn đợi cchờ em.

13.03.2001
Đoàn Văn Nghiêu
Đăng nhập để trả lời
0
Nào có được đâu...


Nhủ lòng thôi đã chia xa
Những hạt nắng nhặt về ươm không hồng như trước
một chút ấm hòa vào làn nước
loãng rồi...

Nhủ lòng thôi thế là thôi
nốt nhạc cứ nở trong khuôn
nhưng chiếc đàn đã gãy
còn đâu mà gảy
trơ trọi những nốt nhạc riêng mình

Nhủ lòng thế nhưng nào có lặng thinh
Rễ thương yêu bám đầy trong hoang lạnh
những giá băng chỉ là né tránh
ngưng đọng nhất thời
tan chảy
xối cả vào tim

Nhủ lòng thế nhưng ta vẫn không tin
sự thật
bản tình ca dang dở
những nốt nhạc về trong méo mó
Nhủ lòng ta sẽ bỏ
Nhủ lòng ta sẽ không đợi không chờ
nào có được đâu...


SD



Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: songduy



Nhủ lòng thế nhưng ta vẫn không tin
sự thật
bản tình ca dang dở
những nốt nhạc về trong méo mó
Nhủ lòng ta sẽ bỏ
Nhủ lòng ta sẽ không đợi không chờ
nào có được đâu...


SD



CỐ QUÊN

Thời gian nước chảy đã mòn
Vết thương sầu hận vẫn còn ngàn năm
Người đi chim cá biệt tăm
Mảnh tình vỡ vụn ai xăm cõi lòng
Trót tơ vương, bưởi đèo bòng
Muốn quên lại nhớ không đong cũng đầy
Tình người như thể gió mây
Trời đông nắng hạn, trời tây mưa rào
Thầm mong chỉ một ánh sao
Giữa mênh mông tối rớt vào lòng tôi
Sầu đông ao ước thế thôi
Thiên hà sao đã đổi ngôi lâu rồi
Chìm trong đêm tối ta ngồi
Ngóng người xưa cũ để rồi cố quên.

11.07.06
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM NĂM CHÔN CHẶT VẦN THƠ

Trăm năm trong cõi...đàn bà
Người gần chẳng mến người xa nặng tình
Ngày xưa... ghé nón nghiêng đình
Ngày nay Trăng sáng vẫn mình ta thôi
Trái hồng ai đã trao người
Trái xanh ta đợi từ thời cây non.
Nếu quen từ thủa còn son
Bể đông tát cạn, núi non ta dời
Cần chi phải đợi ai mời
Đạp bằng đất, đội trời tìm em
Hoàng hôn xế bóng mới quen
Cành cao trái ngọt vườn - then cổng cài
Thầm yêu, trải mộng bồng lai
Sầu lòng đứng ngó tay ai nâng hồng
Nay em hạnh phúc bên chồng
Lỡ nào vít ngọn ngắt hồng tay trên.
Sao dời vật đổi không quên
Mộng sầu còn mãi cùng tên dại khờ
Chúc người vui với bến bờ
...
Trăm năm chôn chặt vần thơ nhân tình.


ĐVN

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-11 17:49:40Huyền Băng>
Trăm năm chôn chặt vần thơ nhân tình.


Vần thơ ai lỡ chia đôi
Nửa phần em giữ , nửa theo tôi
Nửa phần em giữ xa xôi
Nửa theo tôi cũng trôi theo nỗi sầu

Ngày xưa người bước qua cầu
Bỏ lại một nửa nhuộm màu đau thương
Vần thơ vẫn chút vấn vương
Nên thơ cứ vậy vẫn thường nỉ non

Ngày xưa em hãy còn son
Ngồi nghe anh đọc trăng mòn vì thơ
Ngày nay lắm nỗi bơ vơ
Người đi bỏ lại câu thơ bên thềm

Nhớ ai thơ vẫn hằng đêm
Ngâm nga một khúc êm đềm ngày xưa
Gìơ này bên ấy ngủ chưa?
Có nghe thơ vọng một mùa tình nhân ..

*
- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-11 17:48:33Huyền Băng>
Trích đoạn: comaychieuthu

Nhớ ai thơ vẫn hằng đêm
Ngâm nga một khúc êm đềm ngày xưa
Gìơ này bên ấy ngủ chưa?
Có nghe thơ vọng một mùa tình nhân ..





ĐÊM TRẮNG

Em ở phương trời nào
Đêm vắng lặng chơi vơi
Bão nổi ngoài khơi
Lòng tôi lửa đỏ.

Câu thơ tình còn đó
Ai đọc giờ em ơi
Mong vầng trăng lên khơi
Sáng một trời trống vắng.

Gọi trăng - trăng lẳng lặng
Gọi người - người phương xa
Chỉ còn thơ với ta
Chung nỗi buồn hiu quạnh.

Cơn gió nào đỏng đảnh
Xô trăng nghiêng cuối trời
Khoảng cao xa vời vợi
Thầm gọi người, người ơi!

Gió mây đến cuối trời
Gửi mấy lời nhắn nhủ
Một đêm trắng - không ngủ
Cùng thơ ngồi nhớ em.

11.07.06
ĐVN

r
Đăng nhập để trả lời
0
HUYỀN BĂNG BẠN ĐẾN ĐẤY Ư

Đêm khuya rồi Huyền Băng đến đấy ư ?
Mơ màng tỉnh dậy thấy dấu thư
Khắp nhà còn ấm hồn thơ khách
Vóc ngọc còn in đất Hà thành.

23h.11.07.06

Đăng nhập để trả lời
0
Gió mây đến cuối trời
Gửi mấy lời nhắn nhủ
Một đêm trắng - không ngủ
Cùng thơ ngồi nhớ em.


*
Hồn thơ
*
Đêm khuya một dáng hao gầy
Nỗi niềm đêm trắng còn đầy trong ta
Hôm nay em chợt nhận ra
Bài thơ năm ấy mặn mà dáng anh

Trong thơ hình ảnh ngày xanh
Hiện lên là những mong manh giọt buồn
Vô tình giọt lệ lại tuôn
Vô tình nhớ một cánh chuồn tuổi thơ

Đọc thơ sao thấy bơ vơ
Hỏi lòng người ấy bây giờ nơi nao?
Thương lắm một khoảng trời cao
Lời yêu anh gửi đã vào hồn thơ

Đêm nay trong một giấc mơ
Dáng người xưa cũ một giờ vấn vương
Thơ ơi người đã chót vương
Mà sao thơ chẳng chung đường cùng đi

Đêm nay anh thức cũng vì
Hồn thơ như vậy chia ly sao đành
Đừng như chiếc lá xa cành
Đừng vô tình thế để anh thêm buồn..

*
người ta bảo hát hay ko bằng mà hay hát..[:D]
lên lại vô hoạ thơ với bác





- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 02:25:06NGYEU>

Đêm nay anh thức cũng vì
Hồn thơ như vậy chia ly sao đành
Đừng như chiếc lá xa cành
Đừng vô tình thế để anh thêm buồn..



ĐỌC THƠ EM


Đọc thơ rồi ta chôn chặt trong tim
Hy vọng giữ được em nơi ấy
Giọt mưa ngâu gọi về tháng bảy
Trong lòng thơ tràn đầy.


ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
Hi, Xin chào người anh em nghen ! Hy vọng sẽ có nhiều trao đổi với ĐVN hơn nữa trên "đồi thơ mộng" này !
Hãy cứ vui chơi như mọi ngày nhé !
Thân !

Ngô Hữu Đoàn
Đăng nhập để trả lời
0
CHIẾC CỐI ĐÁ

Nội lên núi dời non
Tấm thân gầy còm
Đẽo đá
Núi đổ
Mấy kiếp người
Gian nan
Vất vả
Chuyện cổ tích vào đời.

Tiếng búa cha quai vọng đất trời
Núi buồn tức tưởi
Vỡ oà dưới tay cha
Từ khó nghèo
Bắt núi đá nở hoa.

Nội cùng cha kéo núi về làng
Bắt núi quay tròn thành chiếc trục
Núi cúi đầu thuần phục
Ngoan ngoãn quay theo
Tuốt từng nhánh lúa vàng.
Kiếp nghèo reo lên
Mừng rỡ
Ngỡ ngàng.

Nội cùng cha lại lên đàng
Bên khóm tre xanh cả làng đưa tiễn
Biết mấy tuần trăng biền biệt
Nơi thuỷ mặc sơn cùng
Giằng dặc nỗi nhớ mong
Mẹ lo sợ đến vô cùng.

Quê lại xôn xao
Vui đón những anh hùng
Trong niềm hân hoan bất tận
Tiếng nói cười tràn mặt đất
Nội cùng cha đã xẻ núi mang về.

Mẹ vui cười hả hê
Cha tăng mẹ món quà
Cha mang về từ núi đá
Chiếc cối giã
Thay đổi cả kiếp nghèo.

Ngày lại ngày
Cối giã đói nghèo
Muối lạc
Muối vừng, cơm nắm
Cối giã cả những điều cay đắng
Gừng già
Không giò chả
Chỉ hạt tiêu.

Tuổi bé thơ tôi được mẹ yêu chiều
Bên báu vật của ông cha để lại
Cơm trộn chút muối lạc vừng sót lại
Mẹ giã mềm phần tôi
Hương vị mặn mà
Trộn cả nước mắt, mồ hôi.

Nay nội cùng cha đã xa rồi
Chiếc cối đá cả đời tôi bê không nổi
Tôi như thấy mình có tội
Với nỗi nhọc nhằn một thủa của ông - cha
Một kiếp nghèo
Còn đau đáu xót xa.

Dịch Vọng, 12.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU




Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-12 16:28:01NGYEU>
TRƯỚC BIỂN EM CHỜ

Anh biết bây giờ ở cực nam
Em ngồi trước biển gió mênh mang
Ngóng thuyền khát vọng xa bờ bến
Chở đến câu thơ buổi huy hoàng.


ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG EM

Anh ở nơi xa chốn hải hồ
Nghe lòng dào dạt lớp sóng xô
Thương người em nhỏ nơi xa ấy
Ngày đợi, đêm chờ ngóng cố đô.


ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM KHUYA RỒI HÃY NGHỦ ĐI EM

Em ở phương trời còn nắng hạ xôn xao
Phượng cháy đỏ có rực hồng nỗi nhớ?
E ấp câu thơ ép vào trang vở
Ước mơ
Đợi chờ
Khao khát
Một tình yêu.

Nắng xiêu về khoảng trống cô liêu
Mùa trái chín ngạt hào hương mật
Bồng bềnh
Nắng hạ vàng mặt đất
Gom nắng vào lòng có hơi ấm em tôi.

Phố cổ Hà thành ai ngược ai xuôi
Tôi thầm mơ có em đi trong đó
Đêm đã khuya
Bên thềm trăng tỏ
Át nắng hạ vàng
Tôi nhớ về em.

Cánh phượng kém hồng trong nỗi hờn ghen
Không níu nổi ngày dài nắng hạ
Để đêm sâu những nỗi buồn tàn tã
Rải khắp hải hà
Trong vở một câu thơ.

Nghủ đi em!
Cho đẹp một giấc mơ
Để mai sớm kết vần thơ cho trọn
Như đài hoa kết thành trái ngọt
Đêm khuya rồi
Em hãy nghủ đi em!


12.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU





Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 02:18:50NGYEU>
TÌNH NHẬT NGUYỆT

Khi chúng mình mới quen nhau
Ngỡ chuyện đời đơn giản
Vũ trụ bao la - cho là giới hạn
Không gì ngăn nổi một tình yêu.

Tình yêu! ta mạo hiểm phiêu lưu
Tưởng tát cạn biển đông, vượt trăm sông ngàn suối
Đường trần rong ruổi
Núi đá san bằng.

Để hôm nay Nhật - nguyệt vơi đầy
Chốn cao xa vùng vẫy
Bao cát bụi, gió mây dưa đẩy
Ta thành sao hôm, sao mai.

Chẳng biết bây giờ ai kiếm tìm ai
Chỉ thấy ngày dài chếnh choáng
Và đêm xuống dưới trăng mờ chập choạng
Hai đứa hai phương trời.

Vẫn ngóng nhìn trong mờ mịt xa khơi
Vẫn mộng tưởng dẫu trời dông biển động
Còn nguyên đó sông dài biển rộng
Núi cao chia rẽ đôi đàng.

Vẫn biết mình không phải NGƯU LANG
Cả em nữa cũng không là CHỨC LỮ
Tình ngang trái mang nỗi sầu vạn thủa
Để bây giờ ta không có được nhau.


12.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Nghủ đi em!
Cho đẹp một giấc mơ
Để mai sớm kết vần thơ cho trọn
Như đài hoa kết thành trái ngọt
Đêm khuya rồi
Em hãy nghủ đi em!


Đêm nay em không ngủ
Có phải vì vần thơ
Hay vì điều vu vơ
Em cũng không biết nữa

Gío bên ngoài khung cửa
Cũng thì thầm cùng sương
Và kia những con đường
Rợp trong mùi hoa sữa

Thoảng một chút bâng khuâng
E ấp nụ tầm xuân
Gửi làn hương bối rối
Em nghe rồi đêm tối

Tiếng anh vọng tình thương
Đã khuya rồi
Em nghe hết những lời
Anh gửi vào trong gió

Ở nơi xa đó
Anh có trọn giấc nồng
và anh có
Nhớ em không?

*





- Hạnh Ngân -

Nhớ ai rừng mãi rì rào
Để xanh nỗi nhớ đọng vào tim em
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm nay em không ngủ




MỘT ĐÊM THƠ

Lại một đêm
Em tôi không nghủ
Trằn trọc suy tư
Những câu thơ
Thực hư
Như bướm vờn ong lượn.

Đường trần muôn lối
Ai ngược
Ai xuôi
Thương lắm lục bình trôi
Dận hờn thêm cánh nhạn.

Biển đông
Đã bao đôi nhân tình tát cạn
Vơi
Đầy
Để hôm nay
Mắt nhòa lệ cay
Em tôi không nghủ.

Cơn gió mồ côi
Rung cây
Động cửa
Có làm em mát lòng
Nguôi ngoai nỗi nhớ mong
Một người xa xứ
Theo câu thơ buồn
Em thả hồn mênh mang.

Ngoài xa ngấp nghé thu sang
Vẫn cháy lòng em nắng hạ
Màu thời gian nuốm vàng sắc lá
Phôi pha
Đêm
Thơ nhạt nhòa nước mắt.

Ngày mai
Thôn quê bộn bề mùa gặt
Riêng em
Nụ vẫn biếc xanh
Vẫn ngóng chờ anh
Đợi ngày hoa thắm
Mà đêm nghe có gì chát đắng
Nỗi buồn vu vơ.

Lại một đêm
Em không nghủ
Đọc thơ
Hững hờ
Mong đợi
Một giấc mơ không còn mới
Tình yêu!


13.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU





Đăng nhập để trả lời
0
NGỜ YÊU

Ngờ yêu nhưng đâu phải yêu ngờ
Hãy đến cho đời bớt bơ vơ
Ai biết trong đời ai tri kỷ
Mang xuống mồ sâu mấy bạn thơ !
Đăng nhập để trả lời
0
NGỜ YÊU

Ngờ yêu nhưng đâu phải yêu ngờ
Hãy đến cho đời bớt bơ vơ
Ai biết trong đời ai tri kỷ
Mang xuống mồ sâu mấy bạn thơ !


N rất vui được anh Đ đến thăm và động viên. Được Rồng đến nhà Tôm thật là diễm phúc, N tôi thất lễ xin anh lượng thứ.

GẶP BẠN THÂM GIAO

Dọc ngang non nước tìm kết bạn thâm giao
May gặp được người đức rộng, tài cao
Hổ kia thêm vuốt Rồng thêm cánh
Bay bổng hồn thơ chí anh hào.


13.07.06
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU


N rất vui được anh Đ đến thăm và động viên. Được Rồng đến nhà Tôm thật là diễm phúc, N tôi thất lễ xin anh lượng thứ.

GẶP BẠN THÂM GIAO

Dọc ngang non nước tìm kết bạn thâm giao
May gặp được người đức rộng, tài cao
Hổ kia thêm vuốt Rồng thêm cánh
Bay bổng hồn thơ chí anh hào.


13.07.06
ĐVN


Hay hay ! nhưng chẳng biết bao giờ tụi mình gặp "người đức rộng, tài cao". Thôi thì cứ hy vọng đi N nhé !

Ta biết đời ta để chơi thôi
Chơi cho đạo đức ấy được rồi
Chơi thơ thơ chảy mềm nhân thế
Chơi người không đá chén ly bôi

Rất vui với ĐVN, hy vọng có ngày gặp nhau !
Đăng nhập để trả lời
0