📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.736 lượt xem — Trang 31 / 49

THỨC CÙNG THƯ EM

Đêm Hà nội
Tôi gối đầu trên thư em
Để gọi về gíâc mơ hoa
Từ cuối trời nắng hạ

Ơi em gái phương xa
Sợ gió mưa làm thư ướt nhạt nhoà
Suốt đêm trường ôm thư em trên ngực
Thắp lên nồng nàn nhịp thở em ta.

Thư em nối liền khoảng cách xa
Thêm sức mạnh xua tan trời dông tố
Tăng nghị lực át đi bao buồn khổ
Một lá thư nặng tình.

Tôi ôm thư ru yên giấc nghủ tình
Thư nồng ấm mà tôi thao thức mãi
Lòng thầm ước kéo cung đường gần lại
Cho tôi được bên em.

Một lá thư em không ký rõ tên
Tôi chìm đắm trong ngọt ngào thi mộng
Thư áp ngực lòng tôi bay bổng
Tìm em nơi phương trời.

Hà nội sắp qua mùa phượng rơi
Nghe đâu đó những giọt thu chấp chới
Một lá thư sáng niềm mong đợi
Trong mơ ước nhạt nhoà mưa ngâu.

Áp thư em trên ngực mình
Anh thức trọn đêm thâu.


Dịch Vọng, 18.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU



Đăng nhập để trả lời
0
CHỜ THƯ EM HỒI ÂM


Thư gửi đi rồi không thấy em hồi âm
Ở bên ấy trời có làm mưa nắng
Mới qua đêm mà như dài dằng dặc
Giờ em ở nơi đâu?

Thư có lạc đường bởi biển sộng sông sâu
Nguyên vẹn không khi trời đầy dông tố
Có cháy trụi khi trời lửa đổ
Hay lạc loài nơi núi thẳm rừng xanh.

Một cánh thư mong manh
Thả giữa trời vô vọng
Gửi niềm tin ngọn sóng
Bao giờ nhận thư em.

Thăm thẳm đêm sâu đặc quánh một màu đen
Mong một ánh sao băng thắp lên niềm hy vọng
Nay em ở chân mây đầu sóng
Anh gửi thư rồi có đến được tay em.

Trách đất trời sao quá nhỏ nhen
Dấu biệt em ta giữa miền băng giá
Hay mải mê hương hoa cỏ lạ
Em quên hồi thư anh.

Hay chỉ là trang thư mỏng manh
Chẳng đáng để cho em thương em nhớ
Thì em ơi ! đời người là mấy thủa
Lỡ gieo sầu cho nhau.

Thư gửi đi rồi giờ em tôi nơi đâu
Sao không nói một câu dù chỉ là từ giã
Trời mưa bây giờ chỉ còn là nước lã
Khi phụ tình đất đá cũng dửng dưng.

Em không hồi âm
Thư gửi tiếp hay đừng?


Dịch Vọng, 18.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU





Đăng nhập để trả lời
0
THÔI

Thôi thơ gửi làm gì liệu em có vui
Bên người ấy thơ sẽ làm em bối rối
Thì anh là người có tội
Để cho em buồn.

Thơ viết rồi lại cất đi luôn
Gói lại những tháng ngày yêu dấu
Gói vui buồn, mơ một thời thơ ấu
Không có khoảng ưu phiền sầu muộn tơ vương.

Thôi! ta vui tình non nước quê hương
Để yên vết thương lòng trong khoang kỷ niệm
Nuôi chí trai mai ngày vượt biển
Đến nơi phương trời thật xa em.

Có gửi thơ giờ em cũng chẳng xem
Những trang thơ giờ gói kem với xôi vàng đầu phố
Vương xuống hè dưới chiều mưa đổ
Tả tơi, thơ theo gió quấn chân người.

Thôi! gửi làm chi? để em thắm nụ cười
Và vui bước sánh cùng người ấy
Những câu chữ trót bôi trên trang giấy
Bao xót xa ta giữ lại cho mình.

Những cấu thơ xưa em nói: Rất tình
Nay có gửi cũng chỉ là vô nghĩa
Thôi! em hãy vui cùng người nơi thánh địa
Mặc ta gom về những kỷ niệm cùng thơ.


Dịch Vọng, 18.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU




Đăng nhập để trả lời
0
MỘT TÌNH YÊU KHÔNG THỂ NỔI TRÔI

Anh không muốn
Dù chỉ một lần
Để cho em sầu hận
Ấy là anh nói thật
Cũng chỉ vì yêu em.

Bởi không muốn mất em
Nên chỉ muốn em là "em gái"
Để một đời còn nhau mãi mãi
Mà không phải chịu những buồn đau.

Dẫu rằng kẻ trước người sau
Anh sẽ tiễn em về Đào nguyên với bạn
Cơn khát sẽ dịu qua mùa nắng hạn
Mong hạnh phúc em mai mốt được vuông tròn.

Em hạnh phúc rồi anh mơ ước gì hơn
Nơi bão tố đường trơn em có người nâng đỡ
Hạnh phúc đâu cứ là chồng vợ
Mà bởi điều hạnh phúc phải biết yêu.

Tiễn em đi lòng tơ rối trăm điều
"Em gái" ơi! xin em hãy hiểu
Đẹp một tình yêu!
Yêu trọn một kiếp người.

Em hãy đi cùng với nụ cười
Trọn hạnh phúc - tình yêu bên người năm tháng
Để tình ta ngàn năm trong sáng
Nên em mãi là: "Em gái" của anh thôi.

Một tình yêu trọn đời không thể nổi trôi
Xin em đừng luống tiếc đổi ngôi


18.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-18 10:48:42NGYEU>
GẦN MÀ XA
(Hai chiều online)

Em ngồi đấy
Anh ngồi đây
Sao mịt mùng
Kẻ góc biển chân mây.

Cuối hạ rồi nắng đọng lại nhành cây
Hay buồn nhớ chỉ thấy màu lá úa
Không thể đến cùng nhau vẫn biết lòng ngỏ cửa
Cho tình thơ ùa vào.

Câu thơ nào mang vào luyến nhớ
Cho chúng mình làm đẹp giấc mơ hoa
Câu thơ nào làm chua xót lòng ta
Cả một trời đen bạc.

Bên ấy có mưa không
Bên này nắng hạn
Và con đò giờ đã sang ngang?
Gần nhau mà muôn vạn trái ngang.

Nhìn thấy nhau qua ánh hào quang
Của ngày dài thơ trải
Thầm gọi tên em trong khoảng trời xa ngái
Chỉ thấy gió bên hiên khua xào xạc lá vàng.

Nào phải đâu biển rộng non ngàn
Tình xa cách nơi sơn cùng thuỷ mặc
Em đấy ta đây trong tầm mắt
Giang tay mà không với được nơi em.

Hận - không là anh hùng để phá núi dời non
Không đủ sức để biển đông tát cạn
Tình rất xuân mà cô đơn cánh nhạn
Chỉ có thơ ta thoả chí tang bồng.

Em kia rồi mà ta thấy như không.


Dịch Vọng, 18.07.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT KHOẢNG TRỜI EM DÀNH CHO TÔI

Em dành cho tôi một khoảng trời
Đầy nắng mới
Cao xanh vời vợi
Thoả sức tôi vẫy vùng.

Tôi hết cô đơn
Em cũng bớt lạnh lùng
Những áng mây màu nhung
Dệt bằng thơ trinh nữ

Bao ưu tư rớt về miền quá khứ
Cuối cung đường cây thay lá chờ xuân
Ai dạo đàn nghe có tiếng tơ ngân
Khoảng trời nhỏ nhưng tình ta bất tận.

Cơn gió thoảng mơn man mặt đất
Mang thơ về ấp ủ hương hoa
Mùa trái ngọt lành chín nốt nhạc lời ca
Theo em đến cùng tôi trong khung trời mùa hạ.

Một khoảng trời ngợp sắc màu hoa lá
Một khoảng trời tràn ngập thi ca
Một khoảng trời mà bất tận bao la
Em mang đến cho tôi dù chỉ là một khoảng.


Dịch Vọng, 15.06.06
ĐÒAN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-18 17:00:02Ngo Huu Doan>
Trích đoạn: NGYEU

Trích đoạn: ngo huu doan

Mang xuống mồ sâu hòn sỏi nhỏ
Của lần em nóng giận chọi anh
Mang cái cười hoa lên cực lạc
Để làm hôn thú kiếp rêu xanh

nhd
18.july.2006



Anh N hoạ vui nghe.


HỒN & XÁC

Mang xuống mồ sâu những tủi hờn
Mà mây gọi gió đến moi lên
Hoang vu phiêu bạt hồn rong ruổi
Hờn tủi lang thang khắp mọi miền.

Rữa trong lòng đất xác thân ta
Tủi hờn luẩn quẩn hoá hồn ma
Xác về đất mẹ, hồn rong ruổi
Đợi kiếp luân hồi ma hoá ta.


ĐVN


Ủa anh N tới nhà em chơi hả ! Nảy giờ em lom khom làm bài thơ kia mà cũng chưa ra hồn
Bài hoa của anh hơi bị hay đấy ! chúc anh mau khỏe và khỏe rồi cũng phải nhớ vào thư quán nhé !
Đăng nhập để trả lời
0
Phục tài thơ của bác Nghiêu
Hàng ngày sản xuất đều đều…trăm câu
Vừa nghe đừng trách chuyến tàu
Đã nhìn thấy bác u sầu đêm nay
Tạ từ trước biển, mắt cay
Lệ rơi thơ ướt, trách ai, nhớ thầm
Gần xa tiếng sáo mục đồng
Tình yêu phát tán mênh mông khoảng trời…


Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

SỚM NAY KHÁCH ĐẾN
NGÓ CỬA KHÔNG VÀO NHÀ
(Hay là em dận hờn ta)

Sớm nay khách nào đến
Có gì trách cứ ta
Khách quen hay khách lạ
Mà sao không vào nhà?

Mình đâu có ác bá
Cũng chẳng loại bê tha
Không lật lừa dối trá
Khách đến cửa quay ra?

Thôi thì thơ với ta
Cùng tạc thù tri kỷ
Để mặc khách hoa mỹ
Đi tìm nơi cố nhân.

Lòng ta vẫn mãi xuân
Trong thanh cao trần tục
Câu thơ nuôi nhẫn nhục
Chờ một mai khách về.

17.07.06
ĐVN


Anh ơi, có khi khách đến
Chỉ dạo qua những ngã đường
Dẫu biết rằng có người thương
Đôi khi vẫn không thể ghé

Lòng khách có trách đi đâu
Áo cơm cách trở tình nhau
Nhiều lúc đôi chân tất bật
Tình như thể đã bạc màu

Tình nằm trong tim trong máu
Bảo tố không thể phai mờ
Vụn gãy trên từng câu thơ
Nỗi lòng ai đâu dễ tả

Nỗi lòng người đến người đi
Đôi khi chẳng nói câu gì
Hãy nhìn sâu trong tròng mắt
Chút tình tím đẫm chia ly

Anh ơi đừng trách làm chi
Đời như dấu bước thiên di
Hãy giữ chút gì xa thẳm
Ngày về chút lệ hoen mi.



Anh DVN oi !
Đôi khi có người qua, nhưng xách bị, tay dắt con họ chưa vào nhà anh được. Đôi khi có người qua để len lén thấy rằng anh đang khoẻ đứng tưới hoa rồi họ về và lòng vui rộn rã. Đó cũng là tình cảm đôi khi thầm kín rất khó nhận dạng anh à ! Đó cũng là những tình cảm vượt ra ngòai sự hoa mỹ của ngôn ngữ, của chữ nghĩa, rất đáng ghi nhận anh à!
Đăng nhập để trả lời
0
Anh DVN oi !
Đôi khi có người qua, nhưng xách bị, tay dắt con họ chưa vào nhà anh được. Đôi khi có người qua để len lén thấy rằng anh đang khoẻ đứng tưới hoa rồi họ về và lòng vui rộn rã. Đó cũng là tình cảm đôi khi thầm kín rất khó nhận dạng anh à ! Đó cũng là những tình cảm vượt ra ngòai sự hoa mỹ của ngôn ngữ, của chữ nghĩa, rất đáng ghi nhận anh à!



NHĐ thân mến!
N cảm ơn vì em đã thức tỉnh trong anh mối nghi ngờ và nhìn nhận khi sớm nay có bóng dáng của ai đó đã bước vào cửa nhà N lại quay ra. Thực tình lúc đầu N tự vấn có phải mình là dạng con nhà nghèo nên:
"Bần cư trung thị vô nhân vấn"
Còn vị khách đó:
"Phú tại sơn lâm hữu bách tầm"
Bây giờ nghe ra thì không phải như vậy rồi, thật oan cho vị khách đó.
N cũng xin tạ lỗi trước vị khách mà N đã có suy nghĩ nóng vội ấy.
Cảm ơn NHĐ.

ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-17 08:09:09NGYEU>
CÂU THƠ GỬI CHIỀU MƯA

Mưa gió đầy trời
Bưu tá có đưa thư?
Nhớ em
Dồn nén những câu thơ
Để không phiêu bạt tình theo gío
Để khỏi nhạt nhòa nghĩa theo mưa.

Trong ấy bây giờ mưa tạnh chưa
Cô phòng có lạnh buổi ban trưa
Câu thơ gửi đến
Người có nhận
Có thức trong lòng
Nụ tầm xuân?

Ngàn xa
Mưa
Gió
Nọ khi gần?
Thơ lòng xin gửi đến tình nhân
Những mong ấm lại
Tình non nước
Xa cách muôn trùng
Thơ mãi xuân.

17.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
@ Nghiêu

Ước gì chân bạn hết đau
Để đi lướt điệu slow trên sàn...[sm=blinking.gif]

Đăng nhập để trả lời
0
@ Nghiêu

Ước gì chân bạn hết đau
Để đi lướt điệu slow trên sàn...



N rất xúc động và chân thành cảm ơn bạn đã có lời mời. Nhưng ngặt nỗi chân vẫn còn đau, hơn nữa trên bài viết thì N cứ bạo phổi thế thôi nhưng khi trên sàn nhảy e lại dẵm lên chân bạn. Đáp lại N chỉ có thể hát hoặc biểu diễn một vài thứ nhạc cụ dân tộc bạn nghe tạm thôi.
Hẹn ngày chân hết đau.
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 18:11:43diên vỹ>
NGÀY MAI TÔI ĐI

Ngày mai
Tôi đi
Trên chuyến tàu không số
Vô nam.

Để lại sau mình những ánh mắt bàng quang
Trả chốn địa đàng những lời đàm tiếu
Gửi những oan hồn về nơi đền miếu
Rải nỗi buồn theo gió cùng trăng.

Tôi sẽ về với sông nước miền tây
Tạm biệt Hà thành những ngày đầy nắng
Chỉ mang theo nửa nụ hôn như trái đắng
Em trao từ buổi ban đầu.

Trả cho em kỷ niệm không màu
Với giọt mưa ngâu ướt đầm lòng một thủa
Giờ chia xa ngọn lửa
Em mang đi để thắp đỏ môi người.

Nếu muốn! Em hãy mang một nửa nụ cười
Một nửa nụ cười thơ dại
Nửa nụ cười còn lại
Một nỗi đau - tôi cầm.

Ngày mai tôi đi! ai người tiễn chân
Khi tình xuân chưa trở lại
chỉ thấy rong rêu cùng cỏ dại
Quấn cánh hoa vương lụi tàn.

Tôi mang theo hành trang - thủa cơ hàn
Vật kỷ niệm: Nửa nụ cười méo mó
Tôi đi! Xin chúc em ngoài đó
Chốn Kinh kỳ luôn ấm nửa bờ môi.

Dịch Vọng, 12.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

r
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

NGÀY MAI TÔI ĐI

Ngày mai
Tôi đi
Trên chuyến tàu không số
Vô nam.

Để lại sau mình những ánh mắt bàng quang
Trả chốn địa đàng những lời đàm tiếu
Gửi những oan hồn về nơi đền miếu
Rải nỗi buồn theo gió cùng trăng.

Tôi sẽ về với sông nước miền tây
Tạm biệt Hà thành những ngày đầy nắng
Chỉ mang theo nửa nụ hôn như trái đắng
Em trao từ buổi ban đầu.

Trả cho em kỷ niệm không màu
Với giọt mưa ngâu ướt đầm lòng một thủa
Giờ chia xa ngọn lửa
Em mang đi để thắp đỏ môi người.

Nếu muốn! Em hãy mang một nửa nụ cười
Một nửa nụ cười thơ dại
Nửa nụ cười còn lại
Một nỗi đau - tôi cầm.

Ngày mai tôi đi! ai người tiễn chân
Khi tình xuân chưa trở lại
chỉ thấy rong rêu cùng cỏ dại
Quấn cánh hoa vương lụi tàn.

Tôi mang theo hành trang - thủa cơ hàn
Vật kỷ niệm: Nửa nụ cười méo mó
Tôi đi! Xin chúc em ngoài đó
Chốn Kinh kỳ luôn ấm nửa bờ môi.

Dịch Vọng, 12.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU




Ngày mai anh đi


Ngày mai
anh đi
về miền tây thương nhớ
còn em...

ở lại với khoảng trời tối đen
đôi mắt ấy đã xa như ngày trăng lấp bóng
sương trên bờ mi còn đọng
khóc cho ai? Lời đàm tiếu nghẹn lòng

Anh đi sợi nắng chẳng còn hồng
Hà Thành ngập trong tiếng nấc đa mang
Nụ hôn anh trao giờ đã dở dang
anh mang đi mình em đàn không buông phím

Ngày anh đi Hà Thành mây giăng kín
Đổ những hạt mầm chưa chín đã tàn phai
Để giờ con nước chia hai
Một nửa tưới đam mê anh một nửa ngập lòng em - cơn lũ

Anh ơi! Giấc mơ đầu đã ngủ?
Hay vẫn xé lòng bởi chưa đủ khuyết từng đêm
Anh đi để lại mình em
Giữa đọa đầy ớn lạnh từng hơi thở

Ngày mai anh đi bạn bè tiễn chân niềm nở
Có bao giờ một chút nghĩ đến em
Hay anh chỉ coi em như chuyến tàu xa lạ
chở anh đến những điểm dừng

Anh đi! Mình em ở lại
Vật anh trao là những lời đàm tiếu
Vật anh trao là sự nhẫn tâm
em chợt hiểu
mình là chuyến tàu cho khách đến dừng chân...

SD


Em vào chơi với bác N nghen. Đừng đuổi em hén[;)]
Sang xuân mai trắng lại đào hồng
Oi mùa nắng hạ phượng chùm bông
Nàng thu e ấp trong hương sữa
Gửi một nhành lan đã lập đông
Đăng nhập để trả lời
0
SD


Em vào chơi với bác N nghen. Đừng đuổi em hén


Ôi! hảo à hảo à!

Bạn quý SONG DUY đến chơi nhà
Bạn đừng chê nhé kẻ nghèo - ta
Kim tiền tuy thiếu, tình luôn đủ
Rộng mở tấm lòng với thi ca.

Đa tạ SONG DUY
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
HUẾ BUỒN TRONG EM

Em ngồi đó sao cứ lặng thinh
Mặc nắng nhuốm đầu cành trái chín
Nhớ cánh hoa vương bịn rịn
Để bây giờ đài nâng quả dâng hương.

Cơn gió nào thổi từ sông Hương
Vầng trăng nào nhạt nhòa núi Ngự
Nỗi ưu tư uẩn quanh chùa Thiên mụ
Cho người về bối rối Ngọ môn quan.

Em ngồi im, lòng dạ có ngổn ngang?
Hay thả suy tư về địa đàng thơ mộng
Câu hò Huế làm nhịp tim lay động
Khúc nam ai, Nam bình.

Trộm gửi cho em khúc tự tình
Của nắng hạ Hà thành vô xứ Huế
Thơ rất buồn khi em ngồi im thế
Biết bao giờ em vui?

Huế "bây chừ" liệu có mưa rơi?
Làm em ướt hoen my giọt lệ
Ôi anh ước ngay bây giờ có thể
Vô bên em chia bớt những ưu phiền.

14.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
TRĂM NĂM CHÔN CHẶT VẦN THƠ

Trăm năm trong cõi...đàn bà
Người gần chẳng mến người xa nặng tình
Ngày xưa... ghé nón nghiêng đình
Ngày nay Trăng sáng vẫn mình ta thôi
Trái hồng ai đã trao người
Trái xanh ta đợi từ thời cây non.
Nếu quen từ thủa còn son
Bể đông tát cạn, núi non ta dời
Cần chi phải đợi ai mời
Đạp bằng đất, đội trời tìm em
Hoàng hôn xế bóng mới quen
Cành cao trái ngọt vườn - then cổng cài
Thầm yêu, trải mộng bồng lai
Sầu lòng đứng ngó tay ai nâng hồng
Nay em hạnh phúc bên chồng
Lỡ nào vít ngọn ngắt hồng tay trên.
Sao dời vật đổi không quên
Mộng sầu còn mãi cùng tên dại khờ
Chúc người vui với bến bờ
...
Trăm năm chôn chặt vần thơ nhân tình.


ĐVN

_______________________________________

vần thơ dấu vợ.


tiếng ai than khóc xót xa
để cho mưa gió cùng hòa niềm thương.
trách ai sao đứng giữa đường
trong lòng đã hiểu tình vương mộng vời.


em nào đâu phải xa xôi
bông hoa mới nở giữa đồi quê hương
chân anh đã bước riêng đường
khi không sao lại nhớ thương tuổi nồng.


nào ai cấm những nhớ mong
chỉ thương cho những ông chồng kém vui
tình duyên sống cảnh sụt sùi
để lòng ra ngõ thèm vui cảnh người.


hôm nay thèm sắc hoa tươi
ngày mai mơ mộng gặp người gió mây
sáng thì uống tách trà đầy
tôi mình chai rượu cùng say...thơ buồn..


rồi thì lệ trộm nhỏ tuôn
vợ hỏi nói dối -mắt buồn bụi bay
bâng khuâng hồn ở trên mây
làm thơ tự trách thân này bơ vơ....



muội tặng huynh nè...ai bảo huynh viết vậy nè....muội họa lại theo tâm tư của huynh viết dòng thơ đó thui nha...chứ không phải là muội nói huynh &lt;bướm hoa &gt; heng &gt;chúc huynh vuii...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-25 13:15:24NGYEU>
vần thơ dấu vợ.


tiếng ai than khóc xót xa
để cho mưa gió cùng hòa niềm thương.
trách ai sao đứng giữa đường
trong lòng đã hiểu tình vương mộng vời.


em nào đâu phải xa xôi
bông hoa mới nở giữa đồi quê hương
chân anh đã bước riêng đường
khi không sao lại nhớ thương tuổi nồng.


nào ai cấm những nhớ mong
chỉ thương cho những ông chồng kém vui
tình duyên sống cảnh sụt sùi
để lòng ra ngõ thèm vui cảnh người.


hôm nay thèm sắc hoa tươi
ngày mai mơ mộng gặp người gió mây
sáng thì uống tách trà đầy
tôi mình chai rượu cùng say...thơ buồn..


rồi thì lệ trộm nhỏ tuôn
vợ hỏi nói dối -mắt buồn bụi bay
bâng khuâng hồn ở trên mây
làm thơ tự trách thân này bơ vơ....



muội tặng huynh nè...ai bảo huynh viết vậy nè....muội họa lại theo tâm tư của huynh viết dòng thơ đó thui nha...chứ không phải là muội nói huynh &lt;bướm hoa &gt; heng &gt;chúc huynh vuii...


THƠ TÌNH DẤU VỢ

Từ ngày viết thơ tình
Vợ rập rình xem trộm
Ta lấy cớ là ốm
Nhăn nhó lừa vợ quên

Thế rồi vào một đêm
Thấy màn hình loé sáng
Ta giả vờ mê sảng
Kéo vợ ra khỏi bàn.

Nằm nhắm mắt hoang mang
Sợ một mai vợ biết
Thì thân tàn danh liệt
Chân què chạy chốn nao?

Giờ biết tính làm sao
Hay tỏ lời sám hối
Rằng thơ không có tội
Chỉ vu vơ thôi mà.

Nghĩ mà thấy xót xa
Lỡ tìm hoa cỏ lạ
Để bây giờ tàn tạ
Trước một sư tử già.

Thôi thì cứ cười xòa
May ra vợ xí xóa
Giơ chân đau ra đá
Biết đâu thắng về ta?

Thơ đang viết ba hoa
Vợ đứng sau đâu biết
Ngoảnh lại, ta chết khiếp
Vợ lại ôm bụng cười.

Ôi! vợ ta tuyệt vời.

ĐÒAN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-22 10:16:34YeuDieuLongNu>
ĐÊM TRẮNG

Em ở phương trời nào
Đêm vắng lặng chơi vơi
Bão nổi ngoài khơi
Lòng tôi lửa đỏ.

Câu thơ tình còn đó
Ai đọc giờ em ơi
Mong vầng trăng lên khơi
Sáng một trời trống vắng.

Gọi trăng - trăng lẳng lặng
Gọi người - người phương xa
Chỉ còn thơ với ta
Chung nỗi buồn hiu quạnh.

Cơn gió nào đỏng đảnh
Xô trăng nghiêng cuối trời
Khoảng cao xa vời vợi
Thầm gọi người, người ơi!

Gió mây đến cuối trời
Gửi mấy lời nhắn nhủ
Một đêm trắng - không ngủ
Cùng thơ ngồi nhớ em.

11.07.06
ĐVN


câu thơ nào da diết
khiến lòng em xôn xang
trăng đêm cũng mơ màng
vì câu thơ ...anh tỏ.
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu vào thăm nhà bác Ngyeu, có mấy câu chắp nhặt. Kính bác.

Ca dao

Tóc mai quăn, môi thắm
mắt ướt, giọt lệ lăn.
Ai gieo em nên nỗi trầm luân
Phòng cô bóng tịch
Gối chăn lạnh lùng.
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu vào thăm nhà bác Ngyeu, có mấy câu chắp nhặt. Kính bác.

Ca dao

Tóc mai quăn, môi thắm
mắt ướt, giọt lệ lăn.
Ai gieo em nên nỗi trầm luân
Phòng cô bóng tịch
Gối chăn lạnh lùng.



N rất vui mừng khi được nguynbs thăm và xướng hoạ thơ.

EM CHỜ

Bởi chưng vắng bóng anh hùng
Nên phòng cô tịch lạnh lùng gối chăn.
Lệ sầu ướt mấy tuần trăng
Người xa có thấu lòng chăng hỡi người.
Để ai héo hắt nụ cười
Bên thềm hoa cũng kém tươi vì buồn.
Ước gì cạn bể khô nguồn
Lối xưa khỏi lạc bước chân của người.
Cho trăng thôi ngậm tiếng cười
Phòng the em trải hoa tươi đón...mời.


30.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Xin lỗi anh N vì bài thơ mang một tâm trạng không tốt như này lại để ở nhà anh, nếu anh ko vui em sẽ chuyển ngay.
___________________________________________
LỬA MẶT TRỜI

Khi ta ngủ thì mặt trời đang thức
Rọi chiếu nhân gian bằng ánh sáng chói loà
Soi tỏ từng hàng cây, kẽ lá
Và những khuôn mặt người, cả buồn bã và mừng vui.

Mặt trời thức là lúc ta tự lui
Rẽ mình vào một nhánh đường mang màu sắc khác
Cũng cỏ hoa tan tác
Cũng dập dình nhộn nhịp người và xe.

Ta tự làm mặt trời để được chở che
Thế nhân ơi! Ai là người thấy cả hai mặt trời cùng lúc
Nếu đời không mỏi mòn như một khúc cây mối mục
Thì cần chi, ánh lửa của những hai mặt trời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-30 06:20:49NGYEU>
Xin lỗi anh N vì bài thơ mang một tâm trạng không tốt như này lại để ở nhà anh, nếu anh ko vui em sẽ chuyển ngay.
___________________________________________
LỬA MẶT TRỜI

Khi ta ngủ thì mặt trời đang thức
Rọi chiếu nhân gian bằng ánh sáng chói loà
Soi tỏ từng hàng cây, kẽ lá
Và những khuôn mặt người, cả buồn bã và mừng vui.

Mặt trời thức là lúc ta tự lui
Rẽ mình vào một nhánh đường mang màu sắc khác
Cũng cỏ hoa tan tác
Cũng dập dình nhộn nhịp người và xe.

Ta tự làm mặt trời để được chở che
Thế nhân ơi! Ai là người thấy cả hai mặt trời cùng lúc
Nếu đời không mỏi mòn như một khúc cây mối mục
Thì cần chi, ánh lửa của những hai mặt trời.


Trời ơi! TỬ ĐINH HƯƠNG
Sao em khiêm nhường quá vậy, một bài thơ như lời tự tình, cũng là cách nhìn nhận cuộc sống sâu sắc còn có tính triết lý như thế mang tặng anh còn có ý tiếc muốn mang về sao?

MẶT TRỜI TRONG EM

Anh xin là mặt trời trong em
Để sưởi ấm một trái tim nhân hậu
Để sáng mãi bến bờ nơi con thuyền em đậu
Để một đời hết trôi nổi bể dâu.


30.07.06
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-30 06:20:50Bach Van Nam>
PHẢI XEM CHO ĐƯỢC

Thơ anh nhiều quá anh Ngyeu ơi
Mở xem thơ mới cũng đã đời
Không xem để thấy lòng hối tiếc
Đành phải vào xem, thật tuyệt vời.


30/07/2006
Bạch vân Nam
Chúc anh mạnh khoẻ có nhiều cảm xúc thơ hay
Đăng nhập để trả lời
0
PHẢI XEM CHO ĐƯỢC

Thơ anh nhiều quá anh Ngyeu ơi
Mở xem thơ mới cũng đã đời
Không xem để thấy lòng hối tiếc
Đành phải vào xem, thật tuyệt vời.


30/07/2006
Bạch vân Nam
Chúc anh mạnh khoẻ có nhiều cảm xúc thơ hay


N cảm ơn BVN đã đọc thơ và có lời động viên.

THƠ NGYEU

BACH VAN NAM khen quá lời

Bởi thơ Nghiêu những lỗi thời
Rỗi - buồn chắp nhặt một mình chơi
Khuây khoả nhớ thương, chờ với đợi
Chẳng mộng hư danh ở giữa đời.


ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪU HỨNG CA DAO

Em ra đời trong câu hát ca dao
Ngọt ngào và đắm say vô tận
Để anh về, thất thểu một bàn chân
Yêu mẹ, kính cha cũng từ trong câu hát
Khúc giao duyên cũng bắt nguồn trong lời hát ngàn xưa
Đậm một màu của mái tranh gốc rạ
Của rau muống đơn sơ, quả cà muối quê nhà
Tình đôi ta cũng chan hoà như bao lời hát cũ
Khúc dân ca trao bởi mưa nắng ưu phiền
Những nụ hôn nghiêng cả hàng hiên
Những tiếng cười đánh động khúc ca dao đã nghìn đời đang sống.

______________________________________

Thấy 1 bài trong nhà bác có Ca dao, em chôm luôn, mời bác thưởng thức.
Đăng nhập để trả lời
0
NGẪU HỨNG CA DAO

Em ra đời trong câu hát ca dao
Ngọt ngào và đắm say vô tận
Để anh về, thất thểu một bàn chân
Yêu mẹ, kính cha cũng từ trong câu hát
Khúc giao duyên cũng bắt nguồn trong lời hát ngàn xưa
Đậm một màu của mái tranh gốc rạ
Của rau muống đơn sơ, quả cà muối quê nhà
Tình đôi ta cũng chan hoà như bao lời hát cũ
Khúc dân ca trao bởi mưa nắng ưu phiền
Những nụ hôn nghiêng cả hàng hiên
Những tiếng cười đánh động khúc ca dao đã nghìn đời đang sống.

______________________________________

Thấy 1 bài trong nhà bác có Ca dao, em chôm luôn, mời bác thưởng thức.



HÁT NỮA LÊN EM

Hát nên em
Bài ca em hát
Từ ngàn xưa sông núi đợi con người
Đã qua rồi thế kỷ hai mươi
Lời ca ấy nay vút cao tươi sáng.

Phải chắng em
Lời em hát
Ngày xưa
Dầu giãi nắng mưa
Dập vùi giông tố
Tiếng hát của một thời lao khổ
Qua bao kiếp người nay đá cũng trổ hoa.

Hát nên em cho bay cao
Bay xa
Những bài dân ca quê mẹ
Cho ta sống một thời tươi trẻ
Nước non này đâu cũng thể quê hương.

Hát nên em
Câu hát nặng tình thương
Để đến mọi nẻo đường đất nước
Lòng dạt dào
Vững đôi chân ta bước
Hướng trên đường tương lai.

Hát nên em
Hát cho cả ngày mai
Để câu dân ca sống cùng thời đại
Như tình ta thắm mãi
Đất nước những dặm dài
Em hát nữa lên em.


Dịch Vọng, 30.07.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-30 10:13:03NGYEU>
ĐƯỜNG RỪNG

Thấp thoáng kẻ tiều phu
Đường rừng không đốn củi
Nắng đổ bên kia núi
Chưa tìm được đường về.

Hì hục ôm, lại bế
Ngạo nghễ, cười...ngô nghê
Đá núi là như thế
Không biết mình u mê.

Chập choạng chốn sơn khê
Đi vơ bèo vạt tép
Nhặt trái non rụng nép
Vơ vào lòng mộng mơ.

Dáng thất thểu bơ phờ
Kẻ tiều phu xuống núi
Giữa rừng không kiếm củi
Mơ với trời trăng sao.


ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
Anh N ơi, tiều phu mà không có sơn nữ thì buồn chết đi được, em gửi một cô sơn nữ tới cho tiều phu của anh này.
____________________________________________
TIỀU PHU VÀ SƠN NỮ

Gập ghềnh núi, chòng chành mây
Đường đi lẫn với cỏ cây ngút ngàn
Lên cao đón gió, nắng tràn
Rừng xao xác gọi mơn man lời nguyền
Thẳm sâu lời nhắc sấm truyền
Phong ba bão táp cõi huyền hoặc xưa
Bóng người sơn nữ đón đưa
Tiều phu đốn củi vẫn chưa về cùng
Đợi gì trong cõi riêng chung
Rừng xa vẫn gió mịt mùng sấm rơi
Hai người suốt kiếp hai nơi
Tiều phu gánh củi vẫn rơi ngày về.
Đăng nhập để trả lời
0