📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.723 lượt xem — Trang 37 / 49




ĐỐT CHÁY MÙA THU

làm thơ ca ngợi sắc trời thu
lá thắm nhìn rơi trải mịt mù
mỗi ý thơ gieo ngàn hoa thắm
mỗi dòng chất nặng một hình thu
thơ làm đem đốt lo Đông tới
lạnh ướp mất hồn thân mộng du
thơ đốt lòng tan...theo gió cuốn
lệ rơi muôn nỗi...gửi sương mù.


mùa thu đi qua thật buồn phải không huynh-muội tặng huynh một khúc tơ lòng của những người lưu luyến với mùa thu...nhất là anh em mình đó.
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

<Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .>
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-12 05:35:25NGYEU>
Trích đoạn: YeuDieuLongNu





ĐỐT CHÁY MÙA THU

làm thơ ca ngợi sắc trời thu
lá thắm nhìn rơi trải mịt mù
mỗi ý thơ gieo ngàn hoa thắm
mỗi dòng chất nặng một hình thu
thơ làm đem đốt lo Đông tới
lạnh ướp mất hồn thân mộng du
thơ đốt lòng tan...theo gió cuốn
lệ rơi muôn nỗi...gửi sương mù.


mùa thu đi qua thật buồn phải không huynh-muội tặng huynh một khúc tơ lòng của những người lưu luyến với mùa thu...nhất là anh em mình đó.



MỘT CHÚT THU

Em lại mang về một chút thu
Câu thơ gói lại khúc tình ru
Mặc cho đông lạnh, lòng vẫn ấm
Xua hết giá băng với mây mù.


12.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU.

Hoạ cùng LONG NỮ một chút thu nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ ĐẤT MẸ ANH HÙNG

Gần bốn mươi năm rồi xa quê
Trong hành lý con mang có bao điều thương nhớ
Biển Đồng Châu có khi bồi khi lở
Mà tình quê vẫn y nguyên.

Dẫu con đi trăm chốn ngàn phương
Lòng vẫn nhớ quê mình Tiền Hải
Ôi tiếng trống năm ba mươi vang vọng mãi
Vẫn nghe như đang rung chuyển đất trời.

Quê hương ơi! nay con được làm người
Vững tay súng trên dặm dài đất nước
Nhưng trong con không thể nào quên được
Bao gian nan vất vả thủa ban đầu:

Khi cát bụi mưa dông vùi dập những mái đầu
Nước mặn đồng chua dầm thân cò lặn lội
Cơm bữa trong mưa - sắn khoai ăn vội
Giấc ngủ mơ màng trong manh chiếu mái tranh.

Gian khổ đói nghèo cứ chạy vòng quanh
Xót mặn ướp thân cha còm cõi
Dông động nắng mưa dầm mẹ già mòn mỏi
Ôi sóng cơ hàn vỗ mãi biển Đồng Châu.

Nhưng đói nghèo có thấm gì đâu
Khi giặc giã muốn ta làm nô lệ
Bao người thân xác phơi ngoài cửa bể
Những mái nhà thành tro bụi tan hoang.

*
* *

Không thể an bài, lịch sử đã sang trang
Bao thế hệ cha anh đứng lên giành quyền sống
Trong đói nghèo đã gióng lên tiếng trống
Khắp quê hương tươi thắm một sắc cờ.

Nối tiếp những niềm vui vô bến vô bờ
Đánh cho Pháp bại, Mỹ thua. Đất quê mình nguyên vẹn
Để hôm nay Đông Minh thành điểm hẹn
Những cháu con về tự trăm miền.

Đất anh hùng mang nặng ơn sâu
Đã chắp cánh cho con trên dặm dài đất nước
Nối chí cha anh vững tin con bước
Mãi xứng danh với trang sử quê mình.

Mẹ kính yêu ơi! ơn mẹ đến khôn cùng
Tổ quốc đẹp thêm một miền quê yêu dấu
Cửa Lân nay bãi bồi bến đậu
Cho con được về thăm lại quê hương.

Con lại về nơi trăm nhớ ngàn thương
Nơi mẹ đã sinh con và dưỡng dục
Nơi cha từng khơi trong gạn đục
Đất anh hùng hồng thắm sắc sử thi.


13.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc bài này, tôi tự dưng lại nhớ đến bài "Đất Nước" của Nguyễn Khoa Điềm[:D]
Hoành tráng thật.
http://nguyenhung.vnweblogs.com
Series bài viết Chân dung các nhà thơ
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Nguyên Hùng

Đọc bài này, tôi tự dưng lại nhớ đến bài "Đất Nước" của Nguyễn Khoa Điềm[:D]
Hoành tráng thật.


Cảm ơn anh NGUYÊN HÙNG đã đọc thơ và khích lệ.
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
THƠ VIẾT TẶNG THAY LỜI CHÚC PHÚC XIN ĐƯỢC GỬI TỚI CÁC THẦY CÔ GIÁO NHÂN NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20.11

ƠN THẦY

Từ bục giảng
Nơi mái gianh lớp học sơ tán giữa làng
Bụi phấn vương theo dấu chân thầy
Ngả màu thời gian cùng năm tháng.

Nay em về thăm tóc thầy đã bạc
Bóng dáng liêu xiêu như nét chữ vội vàng
Chí nam nhi mà nước mắt hai hàng
Thầy nắm chặt tay em, nắm mãi.

Thầy cười cho em vui, rồi thầy điểm lại:
"Lớp mình giờ còn mấy cậu đi xa
Khánh Công an, Trung cán bộ quan toà
Cả em nữa trưởng thành rồi đấy nhỉ.

Còn mấy em lên đường đi đánh Mỹ
Phương bây giờ đã nghỉ lại Trường sơn
Số phục viên nay cũng khá hơn
Giữ trọng trách các ban ngành trong xã..."

Thầy nhớ từng tên và nêu tất cả
Căn bệnh lười, quên học ham chơi
Những lấm lem lọ mực đổ đầy vơi
Quên sách bút, thiếu bài hay chuyện phiếm.

Bài không soạn khi thầy chấm điểm
Vở như thừa giấy trắng "vẽ voi"
Thước gỗ bản to thầy dứ dứ thay roi
Đập thẳng cánh mặt bàn tung giáo án.

Thầy chỉ doạ thôi, đâu thầy có đánh
Mà lớp im như tờ, tất cả mặt tái xanh
Không dám ngẩng đầu hồi hộp chờ nhanh
Tan buổi học ra cổng trường vẫn sợ.

Ngày qua ngày khỏi bệnh quên...
Đạo thầy trò theo năm tháng nhân lên
Mùa thi danh sách đỗ kín tên
Cũng là lúc hiểu nghĩa thầy, một đời em mang nợ.

Nay về thăm thưa với thầy trang vở
Một trang đời sạch đẹp y nguyên
Như những gì thầy đã dạy không quên
Được sáng mắt, sáng lòng với trái tim nhân hậu.


14.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU








Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-15 04:13:00NGYEU>
QUA LY CÀ PHÊ ĐEN

Tí tách
Tí tách
Giọt cà phê
Đắng
Đen
Màu thời gian
Đêm
Nhỏ xuống
Ngày.

Nâng khoảng đêm trên tay
Ấm
Ngày heo may lạnh
Giọt cà phê
Đen
Như mũi khoan sắc cạnh
Xuyên vào nỗi nhớ tháng năm.

Nhâm nhi giọt thời gian
Như đạo kiêu binh
Thuốn
Xăm
Khắp cơ thể
Lục tìm
Kéo về bao hoài niệm:
Từ nguồn nước non cao
Sông dài
Rộng biển
Trong sâu thẳm địa tầng
Đến lồng lộng trời cao.

Thêm một lần ngược lại kiếp ba đào
Để thấu được nhân tình thế thái
Dẫu là chốn nguyên sơ hoang dại
Hay giữa đời cát bụi cuồng phong
Ai! ai đã thuỷ chung son sắc một lòng
Ai bội bạc tham vàng bỏ ngãi
Còn ai nữa là Lý thông
Ai anh hùng thời đại?
Qua màu đêm
Ta nhận biết ban ngày.

Nâng ly cà phê đen
Ấm bàn tay
Đã đánh thức trái tim, khối óc
Tý tách rơi
Tý tách
Màu thời gian
Đêm
Nhỏ xuống
Ngày
Ngoài kia cuộc đời vẫn hối hả vòng quay.


15.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
LỆ THƯỜNG

Giữ lệ thường điểm tâm mỗi sáng
Hôn em trước lúc đi làm
Mạnh bước đời dẫu muôn dặm quan san
Ngàn hồ hải vẫn nghe lòng tấu nhạc.

Sông nước mây trời thắm tình bầu bạn
Nụ hôn sớm ngày nặng nghĩa giai nhân
Đất nước bốn mùa như bốn mùa xuân
Có tình em đâu cũng ngát hương hoa vị quả.

Sớm hôn em - trưa dịu cơn nắng hạ
Nếu đông về giá buốt chẳng thấu tim
Biển cả non cao mạnh bước vững tin
Hồn thơ mãi thức lòng trang nam tử.

Dẫu không hết một ngày xa nhau
Mà nụ hôn cháy bỏng
Hẹn chiều về trao em vòng tay ấm
Như lệ thường anh trao trọn trái tim yêu.

Thêm một ngày hạnh phúc bởi biết yêu.


16.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
MỘT NGÀY

Lại một ngày mang câu thơ ra hong
Mong nắng sớm xua tan đi giá lạnh
Đợi bướm ong gieo sắc hương sóng sánh
Gói tim mình tôi tặng cho em.

Thêm một ngày đã thành lệ quen
Câu thơ viết vui lòng em mỗi sớm
Che cho em từng cơn mưa nắng
Chắn những chiều tuyết lạnh với sầu đông.

Thơ bác cầu cho em qua sông
Làm ngọn hải đăng giữa bốn bề biển cả
Như ánh trăng soi trên cung đường nghiệt ngã
Thắp sáng lửa lòng luôn sưởi ấm trái tim yêu.

Có thơ anh bên mình em không còn bước cô liêu
Bao tư lự đăm chiêu không hằn trong khóe mắt
Để gặp lại trong chiều vẫn nguyên lòng cầm sắt
Lại một ngày thơ anh viết cho em.


17.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI CHÍN

Nâng trái chín trên tay
Mấy ai hiểu những ngày dài mưa nắng
Hương vị ngọt dấu bao điều cay đắng
Chắt chiu từ lòng đất thâm sâu.

Trái chín trên tay tươi một sắc màu
Che đậy những vết sâu bầm tím
Dẫu đi những nỗi buồn bịn rịn
Trước khoảng thời gian về với cội nguồn.

Để được dâng hương mật một đôi tuần
Trải qua những tháng năm dài sương gió
Nếu gặp may tắm tuần trăng tỏ
Hoạ vô thường gió giật với mưa sa.

Trái chín đầu cành rấm bao nỗi xót xa
Của kẻ vô ơn chờ vin cành, vứt vỏ
Chẳng bón chăm diệt sâu trừ cỏ
Nhấm mật đường mà quên ngay chót lưỡi đầu môi.

Giá như đời cứ để nổi trôi
Trái rơi rụng nguyên lành về đất mẹ
Ai bội bạc vô tình nơi trần thế
Ắt hiểu rằng hương mật có từ đâu.


Như tim mình hiểu lòng đất thâm sâu.


18.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁI CHÍN

Nâng trái chín trên tay
Mấy ai hiểu những ngày dài mưa nắng
Hương vị ngọt dấu bao điều cay đắng
Chắt chiu từ lòng đất thâm sâu.

Trái chín trên tay tươi một sắc màu
Che đậy những vết sâu bầm tím
Dẫu đi những nỗi buồn bịn rịn
Trước khoảng thời gian về với cội nguồn.

Để được dâng hương mật một đôi tuần
Trải qua những tháng năm dài sương gió
Nếu gặp may tắm tuần trăng tỏ
Hoạ vô thường gió giật với mưa sa.

Trái chín đầu cành rấm bao nỗi xót xa
Của kẻ vô ơn chờ vin cành, vứt vỏ
Chẳng bón chăm diệt sâu trừ cỏ
Nhấm mật đường mà quên ngay chót lưỡi đầu môi.

Giá như đời cứ để nổi trôi
Trái rơi rụng nguyên lành về đất mẹ
Ai bội bạc vô tình nơi trần thế
Ắt hiểu rằng hương mật có từ đâu.


Như tim mình hiểu lòng đất thâm sâu.

18.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 

 
 
 
cỏ cây chăm bón với chờ trông
quả chín hương thơm vị ngọt nồng
trao bán tặng cho  từ khó nhọc
cầm ăn có nhớ kẻ vun trồng.
 
DUY GIANG
 
đệ họa với huynh -bài thơ chủ đề hay quá.đệ chúc gia đình vui nhé.
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
TRAO EM GIỮ TRỌN TRÁI TIM YÊU

Anh chẳng ngại em là gái Kinh thành
Mà chân tay lấm lem bùn đất
Không nứt nẻ mùa hanh hao gió bấc
Cũng không nhuộm tô sặc sỡ những sắc màu.

Chỉ thấy em năm tháng giãi dầu
Bao mưa nắng dội mái đầu son trẻ
Nhẫn nhục chuyên cần, thảo hiền giống mẹ
Mà nụ cười luôn thường trực trên môi.

Tôi đã trao em giữ trái tim tôi
Nơi trái tim em không bao giờ phai nhạt
Mặc ngoài đời bụi trần gió cát
trong em tim luôn sạch, máu hồng.

Hai trái tim chung nhịp đập tương đồng
Không nguội lạnh lúc giá đông
Chẳng cháy thành tro khi thiêu trong lửa bỏng
Mãi ấm nồng khi hai dòng máu trộn vào nhau.

Kể từ đây chung một nỗi thương đau
Chung nỗi buồn vui như chung niềm tin yêu cuộc sống
Xe săn sợi tơ thả diều lên trời lộng
Níu trăng sao ta dệt những mộng đào.

Tôi đã tin, đã yêu và tôi đã trao
Trái tim thắm nơi tôi trọn đời em cất giữ
Mặc vũ trụ cuồng quay, mặc đất trời giận dữ
Ta trong nhau vui sống trọn kiếp người.


20.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
TRAO EM GIỮ TRỌN TRÁI TIM YÊU

Anh chẳng ngại em là gái Kinh thành
Mà chân tay lấm lem bùn đất
Không nứt nẻ mùa hanh hao gió bấc
Cũng không nhuộm tô sặc sỡ những sắc màu.

Chỉ thấy em năm tháng giãi dầu
Bao mưa nắng dội mái đầu son trẻ
Nhẫn nhục chuyên cần, thảo hiền giống mẹ
Mà nụ cười luôn thường trực trên môi.

Tôi đã trao em giữ trái tim tôi
Nơi trái tim em không bao giờ phai nhạt
Mặc ngoài đời bụi trần gió cát
trong em tim luôn sạch, máu hồng.

Hai trái tim chung nhịp đập tương đồng
Không nguội lạnh lúc giá đông
Chẳng cháy thành tro khi thiêu trong lửa bỏng
Mãi ấm nồng khi hai dòng máu trộn vào nhau.

Kể từ đây chung một nỗi thương đau
Chung nỗi buồn vui như chung niềm tin yêu cuộc sống
Xe săn sợi tơ thả diều lên trời lộng
Níu trăng sao ta dệt những mộng đào.

Tôi đã tin, đã yêu và tôi đã trao
Trái tim thắm nơi tôi trọn đời em cất giữ
Mặc vũ trụ cuồng quay, mặc đất trời giận dữ
Ta trong nhau vui sống trọn kiếp người.

20.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
CHUNG ĐÔI.
 
dòng đời mãi trôi
kiếp người hối hả
gặp nhau trao cả
tim hồng chung đôi.
 
anh mơ khoảng trời
xanh màu hoa lá
em mơ mùa hạ
nắng ngủ trên cây
 
anh muốn cầm tay
cho đầy hơi ấm
lời nào đã thắm
trên đường tình say.
 
hoa sữa còn bay
phượng hồng mãi thắm
gửi trong im lặng
nếp nhăn thân gầy.
 
một thoáng mê say
đã đầy lối mộng
tâm hồn vắng trống
tiếc đời ngắn thay.
 
chỉ còn nỗi nhớ
trong tim mãi đầy
tình yêu bất tử
cho tới sau này.
 
YDLN
chúc huynh và chị yến hạnh phúc nhé.
muội muội
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 04:34:22NGYEU>
LỐI NHỎ NGÀY XƯA

Đây con đường nhỏ ngày xưa
Giữa hai chiều nắng mưa quặn mình võng xuống
Những cung bậc cuộc đời gập gềnh uốn lượn
Đất bùn nồng hơi thở mỗi cơn mưa.

Khóm trúc rặng xoan che bóng nắng ban trưa
Không dịu bớt cơn nóng thiêu lòng mẹ
Bữa - không cơm, gầy còm con trẻ
Cái đói nghèo xao xác cả bờ tre.

Lối nhỏ quanh co rộn tiếng ve
Như mũi khoan sâu vào lòng đói khát
Mấy đời người mà chưa tường câu hát
Mải cuốc cày chỉ quen hai tiếng ầu ơ.

Cái ổ rơm tù túng cả giấc mơ
Không thoát khỏi bờ tre bụi dứa
Đêm đông giá cha nhóm lên ngọn lửa
Sưởi mái tranh bốn phía gió lùa.

Đây con đường cũ ngày xưa
Cha vác cày đi theo những bậc thang uốn lượn
Đói, rét quẩn quanh đón đường sau trước
Giãi nắng, mưa dầm tiều tuỵ thân cha.

Đất bạt ngàn mà không một bông hoa
Con đường đó mà lối mòn ẩn khuất
Chỉ thấy bóng cha mình trần chân đất
Bạn với nắng mưa khuya sớm cuối cung đường.

Ôi lối cũ ngày xưa sâu nặng tình thương
Nay trở lại con đường rộng mở
Hương lúa mới nồng nàn hơi thở
Quê xưa nghèo nay sáng dậy hồn thơ.

23.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
* Huynh cảm ơn LN đã thăm, chúc muội vui nhiều.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-23 18:04:44YeuDieuLongNu>
MỘT CHIỀU MƯA

Lại một chiều bất chợt mưa
Cành lá đong đưa, riêng em ta lầm lũi
Chim ướt cánh sa giữa trời hờn tủi
Ta cháy lòng ngóng đợi với buồn thương.

Oán đất hận trời gieo cảnh thê lương
Lỡ để cho em qua đoạn trường dông tố
Chiều dần buông mặt trời như tủi hổ
Núp sau mây nghe chớp giật sấm rền.

Ôi ước gì ta vén được mây lên
Gom gọn lại khoảng trời mưa nho nhỏ
Xua tan đi trận cuồng phong của gió
Cho cung đường em về được bình yên.

Không hiểu đất trời hay lòng ta đảo điên
Em lạnh ướt trong cơn mưa bất chợt
Ta thầm mong cơn mưa mau ngớt
Cho sáng trời, khô sạch bước em đi.

Không kịp đón em ta biết nói gì
Bất lực với gío mưa - một chiều không che chắn
Vẫn biết em thuỷ chung cầm sắt
Mà lòng anh tủi hận đến vô cùng.

Chiều gió mưa đành ôm chí anh hùng
Ngồi đợi mây tan cùng gió lặng
Bao nhớ thương chất đầy không gian vắng
Càng chua chát giận mình bất chợt một chiều mưa.

21.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

r

*Huynh thăm muội một chiều mưa nhé
ĐVN

______________________________

MƯA BẤT CHỢT



 
mưa kéo đến trong buổi chiều bất chợt
lỡ buổi hẹn hò  để tiễn bước em đi 
cho hôm sau ta chẳng biết nói gì
bên chúng bạn ta tiễn đi  nỗi nhớ.
 
rồi  hôm nay khi lòng trăn trở
lối mộng tan khi lỡ cấtdấu câu thề.
vần còn đó chung một ánh trăng quê.
nhưng hai lối mỗi người về một ngả...
 
YDLN
 MUỘI vào thăm huynh nè...chúc huynh vui nhé
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: YeuDieuLongNu

MƯA BẤT CHỢT

mưa kéo đến trong buổi chiều bất chợt
lỡ buổi hẹn hò  để tiễn bước em đi 
cho hôm sau ta chẳng biết nói gì
bên chúng bạn ta tiễn đi  nỗi nhớ.
 
rồi  hôm nay khi lòng trăn trở
lối mộng tan khi lỡ cấtdấu câu thề.
vần còn đó chung một ánh trăng quê.
nhưng hai lối mỗi người về một ngả...
 
YDLN
 MUỘI vào thăm huynh nè...chúc huynh vui nhé

 
LỠ HẸN
 
Lỡ hẹn rồi tựa cửa ngắm mưa rơi
Không phải câu hứa buông lơi tại đất trời oan nghiệt
Dông tố chắn giữa hai chiều cách biệt
Thân xác cuối trời mà hồn vẫn nơi em.
 
Trời đất vô tình hay cũng hờn ghen
Không cho đến bên em một chiều đông giá
Nỗi nhớ thuơng không thể là hoá đá
Sầu muối lòng những đợi cùng mong.
 
Ôi nếu trời mưa tạnh xanh trong
Ta sẽ đến cùng em bên ấy
Đâu phải để chôn chân đứng đấy
Nhìn trời mưa lỡ cuộc hẹn hò.
 
Bởi đất trời xin em hãy hiểu cho.
 
24.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
* Cảm ơn LN, Huynh lại gặp mưa rồi.
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
BIẾT RỒI, KHỔ LẮM NÓI MÃI
LẠI THÊM MỘT LẦN NÓI VỀ CHUYỆN TẶNG HOA
(Hoạ theo bài của bạn KAH bên Thơ trẻ 23.11.06 các bạn cùng đọc nhé)
 
TÔI MỚI BIẾT

Khi tôi mang về một bông hoa bạn tặng
Vui đến mung lung cứ ngỡ được yêu nhiều
Thoáng chút hồ nghi bởi nắng sớm mưa chiều
Chăn gối đã bao năm chồng chưa một lần hoa tặng.

Chạnh lòng buồn, trên tay - bông hoa tặng
Khi mang về cả hàng phố nhìn theo
Tôi giật mình không một ánh mắt trong veo
Mà cất dấu một nụ cười mai mỉa.

Nhìn lại bông hoa sao mà vô nghĩa
Chẳng thấy vui đâu toàn những xót xa lòng
Đã một thời những nhớ cùng mong
Trong phút chốc tươi sắc màu dối trá.

Chuyện có thế chưa phải là tất cả
Mà chồng mình tặng gấp mấy lần hoa
Nào bạn gần cho đến bạn xa
Ai hay biết hoa vàng hay hoa ngọc?

Không kìm nổi tôi bật oà tiếng khóc
Khóc cho mình tôi khóc cho hoa
Ôi sự đời nhiều nỗi xót xa
Mà huyễn hoặc như bài ca bất tử.

Thôi đã vậy kiếp này ta sống thử
Với người chồng không tặng một lần hoa
Âu cũng vì những đứa con ta
Còn thơ dại không thể thiếu cha vắng mẹ.

23.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
THỜI GIAN
 
Dòng thời gian
Chầm chậm trôi
Đưa đẩy cuộc đời
Lớn dần theo năm tháng.
 
Xuất xứ
Cội nguồn
Trở về dĩ vãng
Còn lại riêng ta với mưa nắng bụi trần.
 
Tiều tuỵ
Gầy còm
Chập chững những bước chân
Gượng lớn lên trong biển trời dông tố.
 
Rừng nguyên sinh đã bao lần cây đổ
Sa mạc cằn không hãm nổi chồi xanh
Vũ trụ vô tình, ta cứ mong manh
Mà hồi sinh lớn dần trong đầm lầy huỷ diệt.
 
Thời gian chầm chậm đón ta lên
Lại vội vàng tiễn biệt
Như lá vàng sớm qua những mùa xanh
Lên - xuống vòng đời sớm - chậm, chiều - nhanh.
 
Thời gian
Đời người
Theo năm tháng
Qua nhanh.
 
25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI THĂM
 
Ta về thăm lại cánh đồng xưa
Chỉ thấy ngút ngàn những gió mưa
Lỗi cũ nhà xưa còn nguyên đó
Cổng đóng then cài liếp phên thưa.
 
Cất tiếng gọi hoài chẳng ai thưa
"Bà già khó tính" đã về chưa
Hay đang chiều chợ bên sông đó
Cháu gái bây giờ lấy chồng chưa?
 
Ngơ ngẩn một mình đứng dưới mưa
Tôi chờ từ sớm tới ban trưa
Vẫn không thấy bóng "cô chăn vịt"
Lòng những nhớ mong mấy cho vừa.
 
Hàng xóm vắng tanh, tôi gọi bừa
Giọng khàn chìm xuống bởi gió mưa
Đường xa, trời tối không chờ nữa
Tôi phải ra về kịp đò đưa.
 
Cô bé bây giờ lấy chồng chưa
Đàn vịt có còn như ngày xưa
Bà già đâu vắng mà khoá cửa
Hay đã dời quê tránh gió mưa?
 
25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
*Thấy topic của bà già khó tính & cô bé chăn vịt xin được khoá lại N vui mấy dòng hỏi thăm và chúc bình an.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-26 10:24:43Minh Tuấn>
NẾU KHÔNG CÓ NGÀY ẤY

Ngày tiễn em tay trong tay nắm chặt
Mắt rưng rưng những dòng lệ u sầu
Những lời thề...hứa hẹn...khắc sâu
Trong thương nhớ nối nhịp cầu xa cách.
 
Nay trở lại mới mấy tuần trăng lạnh
Em đi rồi, lời hứa trót chia phôi
Nơi hò hẹn ngày xưa giờ còn lại mình tôi
Cây cỏ héo trong chiều tàn băng giá.
 
Đâu Tô thị, đâu Vọng phu hoá đá
Đâu chuyện tình muôn kiếp ngợi ca
Nước non này tất cả đã sinh ra
Sao em lỡ bỏ đi tất cả.
 
Nếu ngày ấy chúng mình đừng vội vã
Trao lời nguyền trước lúc chia tay
Thì bây giờ khoé mắt đâu cay
Đời dâu bể mang nửa vầng trăng khuyết hận.

25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU




 KHÓC TRONG RƯỢU ĐẮNG.

đành trách nhẹ đổ cho tại duyên phận

để em vui với cuộc sống bên người
còn anh về tìm kỷ niệm xa xôi
con đường cũ của một thời hò hẹn.
 
con nước đi chảy thành dòng ra biển
lại quay về theo mây hẹn mưa rơi
như bốn mùa thay đổi cả đất trời
anh phải cố quên người ôm mất mộng
 
em không thể quay về như giọt nước
càng không được như thời tiết ngược xuôi
vì con người chỉ có một đời thôi
nó quá ngắn để bước đời thay đổi
 
ta lặng câm trong  lệ sầu nông nổi
khóc cho ta...hay đổ lỗi cho người
liệu trách rồi nỗi sầu có buông trôi
để làm lại một đoạn đời đã mất.
 
như dòng sông mang kỷ niệm đi mất
cho mùa sau tình khác lại đong đầy
tôi vào tìm trong một khoảng tâm say
uống rượu đắng...cho thơ đầy trang viết
 
MINH TUẤN
 
đệ chúc huynh và gia đình vui nhé
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-27 04:19:05NGYEU>
Trích đoạn: Minh Tuấn



 KHÓC TRONG RƯỢU ĐẮNG.

đành trách nhẹ đổ cho tại duyên phận

để em vui với cuộc sống bên người
còn anh về tìm kỷ niệm xa xôi
con đường cũ của một thời hò hẹn.
 
con nước đi chảy thành dòng ra biển
lại quay về theo mây hẹn mưa rơi
như bốn mùa thay đổi cả đất trời
anh phải cố quên người ôm mất mộng
 
em không thể quay về như giọt nước
càng không được như thời tiết ngược xuôi
vì con người chỉ có một đời thôi
nó quá ngắn để bước đời thay đổi
 
ta lặng câm trong  lệ sầu nông nổi
khóc cho ta...hay đổ lỗi cho người
liệu trách rồi nỗi sầu có buông trôi
để làm lại một đoạn đời đã mất.
 
như dòng sông mang kỷ niệm đi mất
cho mùa sau tình khác lại đong đầy
tôi vào tìm trong một khoảng tâm say
uống rượu đắng...cho thơ đầy trang viết
 
MINH TUẤN
 
đệ chúc huynh và gia đình vui nhé


LY RƯỢU NƯỚC MẮT 
 
Nâng ly rượu trên tay
Mắt lệ nhoà rớt xuống men cay
Ta nhấm nhi tủi buồn ngày vắng
Uống những nỗi sầu em có hay.
 
Đâu những chiều gió lộng mây bay
Bước song hành tay trong tay hò hẹn
Thời lá đổ đông tàn không thể làm ta rét
Sương dội ướt mái đầu chẳng gỡ nổi vòng tay.
 
Đã một thời những đắm cùng say
Rượu đâu uống nhưng men đời ngây ngất
Mơ mộng gọi về những nụ cười tươi nhất
Ngỡ sao dời vật đổi chẳng phôi phai.
 
 Đã một thời tin yêu lắm bờ vai
Trong một vòng tay chẳng ngại gì nắng gió
Câu thơ vui trải dài trên cây cỏ
Mỗi bước đi muôn hoa thắm đón chào.
 
Quanh ta đâu cũng hương vị ngọt ngào
Tăng sáng lắm gọi sao về tấu nhạc
Chìm đắm ngất ngây trong mối tình hoan lạc
Một mối tình non nước cũng hờn ghen.
 
Nhưng ai ngờ nay tim lạnh cài then
Bỏ mặc ta bên lề đời đơn bạc
Ly rượu đắng trên tay ta uống cạn
May chôn vùi những kỷ niệm ngày xưa.
 
Uống nước mắt mình, uống đen bạc đong đưa.

27.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

*MINH TUẤN ơi! Huynh góp ly rượu với đệ đây.
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
 RƯỢU SẦU ĐƠN CÔI
 
 
rượu hâm nước mắt con trai
khóc không ra tiếng chẳng ai khổ cùng
rượu uống  để lệ rưng rưng
lòng đau như thể chưa từng thấy đau.
 
người yêu ơi...MỐI tình đầu
xin  đừng để lộ -tình sau lại buồn
cuộc đời chỉ có mưa tuôn
lệ rơi con gái mới  buồn trăng sao
 
nhớ ngày cùng ước  bay cao
gió đưa mộng thắm lẫn vào trời xanh
thầm thì giọng nói trong lành
sợ xung quanh ngủ-chẳng đành phá mơ.
 
bây giờ buồn chất bến bờ
mình ngồi lẻ bóng làm thơ  tâm tình
rượu nhâm  mấy chén rung rinh
gió reo bỗng thấy bóng hình trăng rơi...
 
người đi mang hết đâu rồi
cái ngày kỷ niệm của tôi bên người
làm cho quên mất xuân tươi
lòng buồn khắc khoải ...nhớ người rượu say.
 
DUY GIANG
 
ĐỆ VÀO THAN VỚI CÁC HUYNH NÈ.
 
 
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-04 12:56:47Huyền Băng>
Trích đoạn: DUY GIANG




RƯỢU SẦU ĐƠN CÔI
 
 
rượu hâm nước mắt con trai
khóc không ra tiếng chẳng ai khổ cùng
rượu uống  để lệ rưng rưng
lòng đau như thể chưa từng thấy đau.
 
người yêu ơi...MỐI tình đầu
xin  đừng để lộ -tình sau lại buồn
cuộc đời chỉ có mưa tuôn
lệ rơi con gái mới  buồn trăng sao
 
nhớ ngày cùng ước  bay cao
gió đưa mộng thắm lẫn vào trời xanh
thầm thì giọng nói trong lành
sợ xung quanh ngủ-chẳng đành phá mơ.
 
bây giờ buồn chất bến bờ
mình ngồi lẻ bóng làm thơ  tâm tình
rượu nhâm  mấy chén rung rinh
gió reo bỗng thấy bóng hình trăng rơi...
 
người đi mang hết đâu rồi
cái ngày kỷ niệm của tôi bên người
làm cho quên mất xuân tươi
lòng buồn khắc khoải ...nhớ người rượu say.
 
DUY GIANG
 
ĐỆ VÀO THAN VỚI CÁC HUYNH NÈ.




BẾN XUÂN TÔI ĐỢI

Đất xám ngắt thở ra hơi lạnh
Đá quặn mình vắt kiệt nước rong rêu
Mây ngậm mặt trời như thể đùa trêu
Phủ giá lạnh xuống kiếp người đơn lẻ.

Hoa cỏ cũng run lên nhè nhẹ
Nụ hồng buồn chẳng tô thắm môi se
Em bây giờ biết có nón áo che?
Nơi xa lạc cánh chim trời bạt gió.

Trời nhắc ai phụ tuần trăng tỏ
Đất giận ai quên thủa đất bằng
Đá trách người nhân nghĩa giá băng
Mây hờn oán khi nắng mưa bội bạc.

Lời thề cũ non mòn biển cạn!
Ném vào đời bình địa nổi phong ba
Cái rét giờ đâu chỉ riêng ta
Cả người nữa! đất trời đày đoạ.

Xin gom rét vào lòng tôi tất cả
Để cho người được ấm dạ nơi xa
Cho đất trời thắm lại muôn hoa
Trong nắng mới vang tình ca non nước.

Người ơi! đợi xuân thay áo mới
Thu giá băng thả sông nước biển khơi
Xưa sầu hận ngập lòng, nay thương nhớ đầy vơi
Về người nhé! bến xuân này tôi đợi.


02.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
[/align] 
[/align]Ôi DUY GIANG! Mấy hôm rét tưởng đã bị chìm dưới giá băng không ngờ đệ lại vớt huynh. Đa tạ đệ.
[/align]Huynh
[/align]ĐVN
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU

HỎI THĂM
 
Ta về thăm lại cánh đồng xưa
Chỉ thấy ngút ngàn những gió mưa
Lỗi cũ nhà xưa còn nguyên đó
Cổng đóng then cài liếp phên thưa.
 
Cất tiếng gọi hoài chẳng ai thưa
"Bà già khó tính" đã về chưa
Hay đang chiều chợ bên sông đó
Cháu gái bây giờ lấy chồng chưa?
 
Ngơ ngẩn một mình đứng dưới mưa
Tôi chờ từ sớm tới ban trưa
Vẫn không thấy bóng "cô chăn vịt"
Lòng những nhớ mong mấy cho vừa.
 
Hàng xóm vắng tanh, tôi gọi bừa
Giọng khàn chìm xuống bởi gió mưa
Đường xa, trời tối không chờ nữa
Tôi phải ra về kịp đò đưa.
 
Cô bé bây giờ lấy chồng chưa
Đàn vịt có còn như ngày xưa
Bà già đâu vắng mà khoá cửa
Hay đã dời quê tránh gió mưa?

25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

*Thấy topic của bà già khó tính & cô bé chăn vịt xin được khoá lại N vui mấy dòng hỏi thăm và chúc bình an.



 
 
 
Cháu về thăm chú nè chú NGYEU. Cảm ơn chú đã không quên con nhóc ngỗ nghịk này ạ. Hy vọng cháu sẽ luôn được thưởng thức những vần thơ mộc mạc của chú [:)]
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: cô bé chăn vịt

Cháu về thăm chú nè chú NGYEU. Cảm ơn chú đã không quên con nhóc ngỗ nghịk này ạ. Hy vọng cháu sẽ luôn được thưởng thức những vần thơ mộc mạc của chú [:)]


 
Rất vui và cảm ơn CÔ BÉ đã không giận mà còn ghé thăm chưởng lão.
Thân mến!
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
TẠI ANH ĐẤY
 
Nhớ ngày ấy lá thơ tình trong cặp
Anh dấu vào mà em có biết đâu
Hè qua rồi đã mấy mùa ngâu
Tình xuân gọi hoa dâng đài kết trái.
 
Em lưu luyến về một thời con gái
Rất vô tư, và cũng mộng mơ nhiều
Nhớ buổi đầu ai nhắc đến tiếng yêu
Là má đỏ tận vành tai - em ngượng.
 
Bặt tin anh, không một lời hẹn ước
Lại cháy lòng mùa phượng đỏ chia ly
Ngóng tin anh em cất bước ra đi
Sợ xuân muộn lỡ thì con gái.
 
Như linh tính, hôm sau trở lại
Em lục tìm ngăn cặp sách ngày xưa
Một lá thư đã nhuốm nắng mưa
Nhòe nét chữ nhưng tình còn nồng thắm.
 
Ôi sao thấy trong lòng em đau lắm
Tự trách mình lại thầm trách sang anh
Thời học trò anh học giỏi tinh nhanh
Sao thư viết không trao tay - dấu cặp?
 
Nay lỡ rồi biết bao giờ mới gặp
Duyên phận này ai khéo chia phôi
Yêu nhau mà tình cứ nổi trôi
Tại anh đấy ngày xưa yêu còn sợ.

26.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
ANH MAU VỀ ĐÓN NHẬN TÌNH QUÊ

Đất nước vào xuân
Thăng long sắp tròn ngàn năm tuổi
Thỏa sức tự do vẫy vùng
Khắp giang sơn rong ruổi
Chí trai tài dương cờ Tổ Quốc bay cao.

Hỡi những người anh em đang ở bốn phương trời
Có thấy chăng âm vang hồn sông núi
Bao xót xa một thời cát bụi
Nay đất nước thanh bình
Tổ Quốc mình đâu cũng thắm cờ hoa.

Là máu thịt Việt Nam! ở nơi xa anh có tự hào
Tổ quốc thành đồng
Càng vững vàng qua những lần đạn bom khói lửa
Nay xuân mới đến từng nhà gõ cửa
Mong anh về xum họp đoàn viên.

Nơi đất khách quê người anh có được bình yên
Trăn trở không anh, có nhớ thương về đất mẹ?
Nay đất nước thắm ngàn hoa
Đừng dối lòng con trẻ
Anh mau về vui đón xuân sang.

Xuân đã về! sao nỡ để mẹ già héo hắt ngóng trông
Bao người thân dẫu giận vẫn thương
Nhưng tất cả mong anh về đoàn tụ
Xuân đất nước giúp nguôi ngoai chuyện cũ
Anh mau về đón nhận tình quê.

Bài ca kết đoàn ta chung tiếng hát vang
Cùng dang rộng vòng tay ôm đất trời sông núi
Trả nghĩa nước non
Để mai sau cháu con không còn buồn tủi
Chung sức chung lòng tạo lên dáng vóc Thăng Long.

Anh mau về! Tất cả chờ mong.

28.10.05
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
BẾN XUÂN TÔI ĐỢI

Đất xám ngắt thở ra hơi lạnh
Đá quặn mình vắt kiệt nước rong rêu
Mây ngậm mặt trời như thể đùa trêu
Phủ giá lạnh xuống kiếp người đơn lẻ.

Hoa cỏ cũng run lên nhè nhẹ
Nụ hồng buồn chẳng tô thắm môi se
Em bây giờ biết có nón áo che?
Nơi xa lạc cánh chim trời bạt gió.

Trời nhắc ai phụ tuần trăng tỏ
Đất giận ai quên thủa đất bằng
Đá trách người nhân nghĩa giá băng
Mây hờn oán khi nắng mưa bội bạc.

Lời thề cũ non mòn biển cạn!
Ném vào đời bình địa nổi phong ba
Cái rét giờ đâu chỉ riêng ta
Cả người nữa! đất trời đày đoạ.

Xin gom rét vào lòng tôi tất cả
Để cho người được ấm dạ nơi xa
Cho đất trời thắm lại muôn hoa
Trong nắng mới vang tình ca non nước.

Người ơi! đợi xuân thay áo mới
Thu giá băng thả sông nước biển khơi
Xưa sầu hận ngập lòng, nay thương nhớ đầy vơi
Về người nhé! bến xuân này tôi đợi.

02.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

r



Ôi DUY GIANG! Mấy hôm rét tưởng đã bị chìm dưới giá băng không ngờ đệ lại vớt huynh. Đa tạ đệ.

Huynh

ĐVN

 
MONG...
 
một bầu trời xẻ chia bao nỗi nhớ
người đi thấy khổ người ở thấy sầu
tạo ra chi mấy khúc sông sâu
cho bờ cách một dòng nước cản
 
em đang buồn như dòng thu nước cạn
nhớ về ai trong bóng dáng con thuyền
một mùa đợi dăng trời nhớ triền miên
mong dòng cũ  đưa con thuyền trở lại.
 
DUY GIANG
 
đệ chúc huynh vui
 
 
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-07 03:29:43NGYEU>
Trích đoạn: DUY GIANG
MONG...
 
một bầu trời xẻ chia bao nỗi nhớ
người đi thấy khổ người ở thấy sầu
tạo ra chi mấy khúc sông sâu
cho bờ cách một dòng nước cản
 
em đang buồn như dòng thu nước cạn
nhớ về ai trong bóng dáng con thuyền
một mùa đợi dăng trời nhớ triền miên
mong dòng cũ  đưa con thuyền trở lại.
 
DUY GIANG
 
đệ chúc huynh vui
 

TÔI ĐÓN EM VỀ

Ngang dọc bầu trời tôi tìm em
Như xẻ nát núi rừng biền cả
Rẽ gió vén mây, lật từng nhành hoa lá 
Kiếm tìm người theo dấu vết thi ca.
 
Đông giá về ngắt lá bẻ hoa
Gieo mưa lạnh vào đất cằn sỏi đá
Mịt mù mây giăng nghiệt ngã
Tìm em, em ở phương nào.
 
Chân bước đi, ruột xót như bào
Tiết đông chí mà lòng tôi nổi bão
Đơn độc khẳng khiu vương hết rồi gạo
Giữa đông ngàn lửa thôi đỏ phượng hoa.
 
Đón người về từ viễn xứ phương xa
Tôi tìm kết muôn sắc màu hoa lá
Thành bảy sắc cầu vồng nối muôn trùng biển cả
Để một mai em về lại quê nhà.
 
Gom những vần thơ dệt khúc tình ca
Tấu nhạc đón em với trăm thương ngàn nhớ
Khoé mắt sáng nụ cười rạng rỡ
Qua ngưỡng cửa cuộc đời mùa xuân mới an vui.
 
Nơi quê mẹ Thái bình, em ơi về cùng tôi.

08.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

* Huynh đón đệ đây DUY GIANG!



Đăng nhập để trả lời
0
...
Xin gom rét vào lòng tôi tất cả
Để cho người được ấm dạ nơi xa
Cho đất trời thắm lại muôn hoa
Trong nắng mới vang tình ca non nước.

Người ơi! đợi xuân thay áo mới
Thu giá băng thả sông nước biển khơi
Xưa sầu hận ngập lòng, nay thương nhớ đầy vơi
Về người nhé! bến xuân này tôi đợi.

02.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

MONG...

một bầu trời xẻ chia bao nỗi nhớ
người đi thấy khổ người ở thấy sầu
tạo ra chi mấy khúc sông sâu
cho bờ cách một dòng nước cản

em đang buồn như dòng thu nước cạn
nhớ về ai trong bóng dáng con thuyền
một mùa đợi dăng trời nhớ triền miên
mong dòng cũ đưa con thuyền trở lại.

DUY GIANG

 
*KG mượn lời bài ca "Sóng đàn Thăng Long - Nhạc và lời Đức Liên'' để họa tiếp với các huynh đệ nhé:
 
TÌM BÓNG NGƯỜI XƯA
 
"Cổ Ngư, Cổ Ngư lắng hồn xưa
Nhật Tân, Nhật Tân cánh đào bay..."
Đâu dấu chân anh ở chốn này
Liễu mành thê húc in chim Lạc
In bóng người Thơ Tháp Bút say
Cổ Ngư câu hát níu bàn tay
Níu ai đang bước chiều hôm ấy
Em lại đi tìm...Anh có hay...!
 
Kim Giang
 
 
 
 
 
Xin đừng giận những mộng mơ
Gió hương cõi ảo bao giờ thực đâu
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=82195
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=84219
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=97940
Đăng nhập để trả lời
0