📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.712 lượt xem — Trang 39 / 49
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-09 05:43:05NGYEU>
XIN NGƯỜI HÃY VUI

Sao người cửa đòng then cài
Sao người giữ mãi u hoài trong tim
Trời xanh bay bổng cánh chim
Mà người thả ngọc im lìm giếng khơi.

Phương xa thương nhớ đầy vơi
Mượn câu thơ gửi mấy lời hỏi thăm
Trời nam đã tỏ tuần trăng
Có còn dông tố xước hằn con tim?

Đông ngàn có héo mùa sim
Muôn trùng chỉ biết dõi nhìn người ơi!
Ngoảnh trông mờ mịt xa khơi
Biết người có khoẻ, đầy vơi nỗi niềm?

Nào ai biết trước Kim tiền
Gái thuyền quyên có sánh duyên anh hùng
Nếu như tương ngộ tao phùng
Trăng kia hết lạnh, vui cùng câu thơ.

Giá đừng muôn dặm quan san
Bắc Nam nối nhịp cầu sang thăm người
Mong sao rạng rỡ nụ cười
Trái tim rộng mở then cài khoá buông.

Trời nam hết cảnh trăng suông
Trái tim hồng gióng hồi chuông gọi mời
Gửi theo mây gió đôi lời
Người ơi! vui nhé cho tôi vui cùng
.

19.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-09 08:53:50NGYEU>
GẶP NHAU

Trên cung đường về Hà nội Quán thư
Ta gặp nhau qua trang thơ, bỡ ngỡ
Tay chẳng nắm tay mà tấm lòng rộng mở
Trao nhau nghĩa cả tình dày.

Những câu thơ mang màu của mây
Những câu thơ mang hồn của gió
Đều nhuốm trong sắc hoa cây cỏ
Để thơ nói hộ thay lời.

Vẫn biết hai ta nơi cuối đất cùng trời
Câu thơ mới nối nhịp cầu mong đợi
Mặc biển rộng núi cao, mặc trời xanh vời vợi
Tình yêu ta không nói hết bằng lời.

Nắng ngút ngàn và mưa cứ rơi
Thơ vẫn đến không để chờ để đợi
Mỗi lần gặp trao nhau vần thơ mới
Như nụ hôn luôn ấm mãi trong đời.

Thơ đưa ta đi khắp nẻo đường đời
Để thấu nỗi cần lao nhân loại
Trong đời thường có những điều vĩ đại
Trước hôn hoàng đã đỏ dậy sớm mai.

Khi yêu rồi thơ không của riêng ai
Như hạt giống trên đất này gieo lại
Như tình ta muôn đời thắm mãi
Chốn Tao đàn chúng mình đã gặp nhau.

09.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-09 09:18:15Minh Tuấn>
XIN NGƯỜI HÃY VUI

Sao người cửa đòng then cài
Sao người giữ mãi u hoài trong tim
Trời xanh bay bổng cánh chim
Mà người thả ngọc im lìm giếng khơi.

Phương xa thương nhớ đầy vơi
Mượn câu thơ gửi mấy lời hỏi thăm
Trời nam đã tỏ tuần trăng
Có còn dông tố xước hằn con tim?

Đông ngàn có héo mùa sim
Muôn trùng chỉ biết dõi nhìn người ơi!
Ngoảnh trông mờ mịt xa khơi
Biết người có khoẻ, đầy vơi nỗi niềm?

Nào ai biết trước Kim tiền
Gái thuyền quyên có sánh duyên anh hùng
Nếu như tương ngộ tao phùng
Trăng kia hết lạnh, vui cùng câu thơ.

Giá đừng muôn dặm quan san
Bắc Nam nối nhịp cầu sang thăm người
Mong sao rạng rỡ nụ cười
Trái tim rộng mở then cài khoá buông.

Trời nam hết cảnh trăng suông
Trái tim hồng gióng hồi chuông gọi mời
Gửi theo mây gió đôi lời
Người ơi! vui nhé cho tôi vui cùng.

19.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

&lt; Sửa đổi bởi: NGYEU -- 9.1.2007 11:43:05 &gt;





DÒNG THƠ CHỜ XUÂN.
 
gặp duyên sở thích cùng chung
bài  thơ đã viết một vùng con tim
trăng mây ta đã ngắm nhìn
gió gieo khúc nhạc, con tim chung đường.
 
tri âm  chât mấy bờ thương
cách xa như thể bóng thường lại qua
giọng thơ trao những mặn mà
tình quê nhớ cánh chim xa cuối trời.
 
tiền vàng có lúc đầy vơi
nghĩa tình son sắt tím trời nhớ mong
hoa tươi đã nở trong lòng
ngàn thơ hương tỏa thong dong bước đời
 
chỉ mong khi hết xa xôi
chén rượu tao ngộ nhớ thời...cầm tay
vườn thơ ngồ ngộ  tỏ bày
cuộc đời thư quán...mây bay bốn mùa.
 
lúc thì hương thắm gió đưa
lúc thì phẳng lặng như mùa nước thu
lúc thì  khắc khoải lời ru
lúc thì buồn bã...mịt mù sương dăng.
 
gặp nhau trong chốn xa xăm
biết nhau từ cõi mạng chăng nhân loài
thơ anh gửi vạn tình ai
thơ chị cũng khắc mấy bài xa xôi.
 
mùa xuân đã đến người ơi
chúc nhau hạnh phúc rạng ngời vườn thơ
mai sau khi đã sang bờ
cùng nhau tìm lại dòng thơ con thuyền.
 
MINH TUẤN
 
đệ chúc huynh và gia đình mạnh khoẻ nhé huynh Nghiêu
 




Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Đã lâu rồi mới gặp lại, chúc MINH TUẤN cùng gia đình luôn an khang thịnh vượng, năm mới mọi sự như ý. Cảm ơn MT đã lưu thơ.
Thân mến!
ĐVN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-10 10:24:47NGYEU>
TÌM EM NƠI THƯ QUÁN

Anh đến Quán thư thì em đã đi rồi
Hỏi khách làng văn bút danh còn lưu lại
Anh tự trách tại mình khờ dại
Sao không đến trước giờ để đợi - chờ em.

Em đi rồi anh thoáng chút hờn ghen
Vẫn biết hờn ghen là vô cớ
Để sớm nay vần thơ viết dở
Đông mòn mỏi mong chờ đến một ngày xuân.

Dẫu ngoài kia nắng trải đầy sân
Thiếu vắng bóng em lòng anh thấm lạnh
Sài gòn giờ mây mưa có tạnh
Em đi về có ướt lạnh gót son?

Ngóng trời nam mây phủ ngàn non
Hà nội nhớ Sài gòn quên ngày quên tháng
Ước nơi ấy bốn mùa trăng sáng
Soi cung đường trên mỗi bước em đi.

Biết nói gì đây lúc phân kỳ
Xin gửi đến em lời thương lời nhớ
Như gửi hồn thơ vào nhịp thở
Em nhận về xin áp sát bờ môi.

Thư quán sớm nay chỉ một mình tôi
Trong nỗi nhớ em tôi kiếm tìm lưu bút
Như tìm kiếm giữa miền heo hút
Em đi rồi, buồn chất chứa trong tôi.

10.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-27 10:27:54Huyền Băng>
TÌNH XUÂN ĐẾN SỚM
(Thân mến tặng THN)

Hà nội giữa đông vẫn đang kỳ rét ngọt
Nhớ Sài gòn vàng vọt nắng hanh hao
Thơ em gửi làm quà tôi cứ ngỡ chiêm bao
Như em gửi tình xuân hoa Mai vàng đến sớm.

Dẫu không phải những lời ong bướm
Nhưng thơ trữ tình mang nỗi nhớ Bắc - Nam
Vượt muôn trùng ngàn dặm quan san
Như khúc nhạc tri âm đến tấm lòng tao ngộ.

Những câu chữ như cánh Mai hé nở
Những ngôn từ như đài nhụy dâng hương
Đọc thơ rồi lòng tràn ngập yêu thương
Không còn nữa khoảng cách xa Nam - Bắc.

Hồn dung dị nhưng tình cầm sắt
Nên ngàn trùng nắng gió chẳng phôi phai
Ôm thơ vào lòng - tôi ôm chặt nhành mai
Xuân đã đến! tình em đã đến.

Ôi giữa đông mà vô bờ bến
Tình xuân tràn trong nắng gió Thăng long
Bao khao khát đợi chờ, ước nguyện ngóng trông
Nay Hà nội ấm bởi Mai vàng em tặng.

Áp thơ trên môi, lòng không còn trĩu nặng
Nghe Sài gòn rạo rực trái tim ta
Thầm cảm ơn em tôi ở phương xa
Gửi xuân đến trong tình thơ bất tận.

26.12.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
CHẮC LÀ EM GIẬN TÔI

Đã mấy hôm rồi tôi chưa nói tiếng yêu
Trời đông giá chắc lòng em lạnh lắm
Thầm mong xuân cho nụ đào tươi thắm
Trao em rồi tôi tạ lỗi cùng em.

Mây phủ kín trời hay tại hờn ghen
Khoảng chờ đợi có cồn cào sóng vỗ
Khoé mắt quầng thâm châu rơi, mưa đổ
Không phải giang hồ sao anh lại xa em.

Ngang dọc hải hồ cuộc sống phải bon chen
Yêu em lắm nhưng rồi anh lỡ hẹn
Vẫn còn nguyên tuần trăng hò hẹn
Như tình yêu không thể đổi thay màu.

Ôi ước gì mùa đông qua mau
Để cho em bớt đi phần băng giá
Thân gái qua mau khoảng đời nghiệt ngã
Anh mang xuân về trao ấm lại lòng em.

Xin em đừng nóng vội hờn ghen
Để khoé mắt em cứ muôn vàn sao sáng
Nụ cười mãi tươi, lòng vui lai láng
Với nhân gian không một chút bẽ bàng.

Câu thơ sớm nay thay lời xin lỗi vội vàng.

25.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU.
 
Đã lâu rồi núi sông cách trở
Nay mới tìm về gặp lại Quán thư.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-27 15:27:53NGYEU>
VỀ VỚI CỘI NGUỒN

Về thăm quê gặp mùa đổ ải
Cánh đồng giờ bùn nước ngập ống chân
Ai cặm cụi trong mưa cấy nhánh mạ xuân
Tôi thương lắm, giữa đồng heo hút gió.

Lá bánh còn kia, gạo, đỗ ngâm còn đó
Tết đến gần mạ không thể để già hơn
Phiên chợ cuối năm vội vã dưới đường trơn
Tết chẳng vui nếu lúa xuân không kịp vào thời vụ.

Không chỉ gió mưa len vào giấc ngủ
Mùa gieo trồng cứ lẩn khuất trong đêm
Cót thóc không đầy, tóc mẹ mãi bạc thêm
Nên ngày tết vẫn dấn thân bùn nước.

Mùa gặt đầy vơi mấy ai biết trước
Chỉ trông trời mưa nắng phải chừng thôi
Năm bốn mùa, bốn mùa đổ mồ hôi
Dầu giãi nắng mưa mẹ tìm bát cơm manh áo.

Cả đời mẹ cho con hoài bão
Như cho đất bùn nuôi nhánh mạ xuân non
Xuân đến kia mà thân mẹ hao mòn
Thương yêu lắm, xuân con về thăm mẹ.

Về với quê hương nuôi tôi thời trai trẻ
Về với mẹ hiền mãi độ lượng bao dung
Về với nắng mưa mảnh đất anh hùng
Con về với cội nguồn nơi ân sâu nghĩa nặng.

22.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

r
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN QUÊ VÀO THƠ BẠN

Tôi chìm vào giấc ngủ trưa
Bạn múa bút hoạ thơ
Vẽ nét đẹp tình yêu quê hương xứ sở
Như khảm vào vùng kỷ niệm - ngày xưa.

Kia vùng trời có cơn mưa
Đây một miền nắng gió
Những sắc màu cây cỏ
Mượt mà qua đường bút xanh.

Mâm cơm quê nghèo chưa đầy bát canh
Bữa tháng tám ngọn khoai củ chuối
Thương lắm bữa cơm quả sung chấm muối
Em tôi lem luốc áo quần.

Mưa nắng tháng năm dội những lưng trần
Góc ruộng, bờ ao mấy kiếp người chân ngâm bùn đất
Tôi lớn lên bao người đã khuất
Quê vẫn nghèo xơ xác những mái gianh.

Rồi bom đạn chiến tranh
Máu người thân ngập làng ngập xóm
Dẫu nghèo đói khi giặc vào quyết đánh
Giữ cho quê nay mãi được thanh bình.

Để hôm nay đổi dáng thay hình
Xuân gõ cửa từng nhà thay áo mới
Tiếng em ca giữa đất trời vời vợi
Câu thơ ai như gọi như mời.

Xuân đã về quê thắm đất xanh trời.

22.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
CÙNG VUI XUÂN MỚI

Thế là mưa tạnh, mây tan
Mặt trời sưởi ấm nắng vàng lối đi
Ngoài kia xuân đã hẹn thì
Muôn hoa đua sắc, đón kỳ dâng hương.

Ta về trong tiếng yêu thương
Tình sâu nghĩa nặng quê hương gọi mời
Nghe trong non nước mây trời
Hồn thơ quyện với hương đời, sắc xuân.

Em hãy dạo cung đàn ngân
Để người xa xứ bước chân tìm về
Quê hương! nặng một lời thề
Lớn khôn đừng có ai chê quê nghèo.

Chớ xem quê như bọt bèo
Hãy yêu - thương thủa đói nghèo mẹ - cha!
Đất cằn ngọt trái, thắm hoa
Quê nghèo giờ đã cho ta nên người.

Sớm xuân nay rộn tiếng cười
Một vùng non nước rạng ngời ánh dương
Kìa ai ở cuối cung đường
Mau về đón tết, quê hương đang chờ.

Một mùa xuân mới vào thơ
Yêu thương vô bến vô bờ chúc nhau:
Thế gian vơi bớt sầu đau
Chúng ta chia sẻ cùng nhau ngọt bùi.

Cùng vui xuân mới đến rồi.


26.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
MAI MỐT TÁO QUÂN VỀ TRỜI

Em ơi!
Chỉ mai mốt thôi ông Táo về trời
Ta cũng sửa soạn mấy lời
Bẩm ông xin tấu cùng Ngọc Hoàng Thượng Đế.

Ông nhiều khách, em ơi! đừng kể lể
Xin ngắn gọn đôi lời về năm tháng đã qua
Dẫu cuộc đời còn nhiều bão táp phong ba
Nhưng ta vẫn sắt son một lòng chung thuỷ.

Biển rộng non cao không uỷ mỵ
Bao thác gềnh đèo cả chẳng đắn đo
Sống vì mọi người, sẵn chia sẻ âu lo
Hiếu nghĩa với mẹ cha, trên hoà dưới thuận.

Việc Nước, việc nhà vẹn toàn chu tất
Luôn kính trọng, nhân từ độ lượng bao dung
Không cầu danh, cũng chẳng nhận anh hùng
Vì nghĩa cả không suy bì tính toán.

Biết yêu thương không gieo hờn gây oán
Sẵn nhượng nhìn kẻ trước người sau
Chung vui buồn như chung nỗi đau
Lòng nguyện sống tu nhân tích đức.

Lao động chuyên cần, khuyên răn người thân chân thật
Chịu khó học hành trọng Đạo tôn Sư
Không tham của người dễ mang tội, sinh hư
Chỉ bấy nhiêu thôi xin Táo Công tâu với Ngọc Hoàng Thượng Đế.

EM ơi! Năm nay chúng mình mới làm có thế
Xin Tấu Ngọc Hoàng ta phấn đấu năm sau:
Trọn một đời ta mãi yêu nhau
Luôn tích đức tu nhân sống cho đời mãi đẹp.


28.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 04:23:33NGYEU>
 BÀI DÁN NHẦM
Đăng nhập để trả lời
0
BAO GIỜ CHO TỚI THÁNG BA

Tôi đếm từng ngày nắng
Tôi ghi từng ngày mưa
Nhớ thương ơi! biết mấy cho vừa
Bao mòn mỏi đợi chờ ngày ước hẹn.

Hà nội giá đông, tuần trăng không trọn vẹn
Ngóng Sài gòn chỉ mờ mịt mưa sa
Đợi bao giờ cho tới tháng ba
Xuân gọi Hạ vui đón người tri kỷ.

Nỗi đợi chờ cháy lòng thi sỹ
Đêm Sài gòn em có chiêm bao?
Mưa qua mùa để trời sáng trăng sao
Anh dìu bước em qua đêm dài phố cổ.

Hết nắng lại mưa không phôi phai nỗi nhớ
Đếm từng ngày như nhẩm tính từng đêm
Thời gian như vô tình cứ muốn dài thêm
Để hò hẹn đợi chờ trong khát vọng.

Biển mùa này dịu êm con sóng
Mà nghe lòng ngột ngạt trước dông
Sài gòn ơi! Hà nội vẫn giá đông
Đợi cho đến bao giờ xuân mới.

Đợi cho đến bao giờ em tới
Như đợi chuyến tàu về với sân ga
Đếm nắng ghi mưa chờ đến tháng ba
Như chờ rét nàng Bân để trút hờn trút giận.

17.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-30 14:38:12Huyền Băng>
GIAO THỪA

Đất trời dồn nhịp thở
Phút lắng sâu
Một khoảng khắc
Giao thừa.

Tạo hoá vui mừng
Vũ trụ hoá mây mưa
Cây cỏ cựa mình
Hồi sinh từ vạn thủa.

Em hãy thắp lên ngọn lửa
Dâng nén hương thơm tạ với đất trời
Như tạ với Gia tiên một khoảng khắc tuyệt vời
Xuân! Năm mới.

Ta nghe lòng phơi phới
Đất nước rộng dài đâu cũng thắm hoa tươi
Ngót thập niên rồi tiễn thế kỷ hai mươi
Nay xuân đến đưa chúng ta lên tầm cao thời đại.

Khúc ca xuân từ ngàn xa vang lại
Mẹ hết thở dài cha cũng hết âu lo
Trai gái trẻ già vui tiếng hát câu hò
Đất nước thanh bình, đời ấm no hạnh phúc.

Xin hãy cùng nâng ly cầu chúc:
Một mùa xuân vạn sự an lành
Thế giới hoà bình, hết binh lửa chiến tranh
Trẻ em được học hành, người với người thương yêu hoà hợp.

Tương lai huy hoàng, cuộc sống phồn vinh choáng ngợp
Cho nụ cười luôn thắm mãi trên môi
Khoảng khắc giao thừa
Cùng chờ đón em ơi!

29.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 08:38:47NGYEU>

Photo: Đoàn Văn Nghiêu
BẾN QUÊ
 
Ngày ngày bao chuyến xe qua
Nắng mưa nhuốm nỗi xót xa đợi chờ
Người đi có nhớ bến bờ
Bao nhiêu thương nhớ, đợi chờ - bến quê.
 
29.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
XIN MỘT LẦN LỘ DIỆN

Anh mãi vờ làm chiếc lá xanh non
E ấp trong vòm cây xanh biếc
Yêu đài hoa mà giả như không thiết
Nên tháng năm lá loang lổ úa màu.

Vẫn biết rằng nụ hoa chạnh nỗi đau
Bởi hương sắc bắt đầu từ búp lá
Hoa ngào ngạt dâng cho đời tất cả
Dâng sắc màu trả ơn lá tươi xanh.

Rất yêu hoa nhưng lá phải vin cành
Để cơn gió khỏi kéo xa khoảng cách
Khi ấy chẳng riêng hoa đơn lạnh
Nơi phương trời lá còn thắm cho ai?

Giá rét mùa đông hay nắng hạ đốt đài
Lá che chắn cho hoa nguyên lành hương sắc
Mùa trái ngọt say lòng lữ khách
Dẫu yêu hoa mà không nói một đôi lời.

Lòng xót xa, đau đớn tơi bời
Bởi ai đó để cho hoa tàn tạ
Lá chẳng ngại mùa đông, chẳng lo mùa hạ
Chỉ mong chờ hoa thắm mà thôi.

Nhưng đất trời cứ bắt chia phôi
Để hoa lá đôi đường trở về nguồn cội
Sợ hoa buồn, lá một lần nói vội
Xin lộ diện mình: Yêu hoa lắm hoa ơi!

30.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
XIN MỘT LẦN LỘ DIỆN

Anh mãi vờ làm chiếc lá xanh non
E ấp trong vòm cây xanh biếc
Yêu đài hoa mà giả như không thiết
Nên tháng năm lá loang lổ úa màu.

Vẫn biết rằng nụ hoa chạnh nỗi đau
Bởi hương sắc bắt đầu từ búp lá
Hoa ngào ngạt dâng cho đời tất cả
Dâng sắc màu trả ơn lá tươi xanh.

Rất yêu hoa nhưng lá phải vin cành
Để cơn gió khỏi kéo xa khoảng cách
Khi ấy chẳng riêng hoa đơn lạnh
Nơi phương trời lá còn thắm cho ai?

Giá rét mùa đông hay nắng hạ đốt đài
Lá che chắn cho hoa nguyên lành hương sắc
Mùa trái ngọt say lòng lữ khách
Dẫu yêu hoa mà không nói một đôi lời.

Lòng xót xa, đau đớn tơi bời
Bởi ai đó để cho hoa tàn tạ
Lá chẳng ngại mùa đông, chẳng lo mùa hạ
Chỉ mong chờ hoa thắm mà thôi.

Nhưng đất trời cứ bắt chia phôi
Để hoa lá đôi đường trở về nguồn cội
Sợ hoa buồn, lá một lần nói vội
Xin lộ diện mình: Yêu hoa lắm hoa ơi!

30.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
 
 
HOA LÁ MÃI XANH
 
 lá mãi xanh như màu mắt của trời
 hoa vẫn thắm như nụ cười của nắng
 anh còn nhớ mùa xuân ta trao tặng
 màu xanh mây...và sắc thắm bướm  vàng.
 
 rồi cuối thu khi ánh trăng tan
 cho nức nở một mùa vàng lệ lá
 gió gieo khúc lòng đau muôn ngả
 ta xa nhau trong bước rụng....hoang tàn.
 
 đông lạnh lùng mây thắm cũng lang thang
 cơn gió nhuộm  sắc hoang tàn lạnh giá
 câu thơ đời...viết cho nhau xứ lạ
 tuyết trắng tinh khôi...hay tóc trắng cuộc đời.
 
 ước vẫn vọng từ trong đáy tim côi
mong xuân đến cho nắng ngời óng ả
cho mùa hẹn lại về màu lá
ấm áp non xanh...bên những đóa hoa cười.
 
 YeuDieuLongNu
 
chúc huynh và chị KIM YẾN -MÙA XUÂN HẠNH PHÚC
không bị ướt thơ như hôm nào nữa heng
 muội muội
 
 
 
Thơ Lưu Trữ
Thơ CHÍNH

YeuDieuLongNu

&lt;Hãy Để Cho Chúng Tôi Hai Chữ Bình Yên .&gt;
Đăng nhập để trả lời
0
quote]HOA LÁ MÃI XANH

lá mãi xanh như màu mắt của trời
hoa vẫn thắm như nụ cười của nắng
anh còn nhớ mùa xuân ta trao tặng
màu xanh mây...và sắc thắm bướm vàng.

rồi cuối thu khi ánh trăng tan
cho nức nở một mùa vàng lệ lá
gió gieo khúc lòng đau muôn ngả
ta xa nhau trong bước rụng....hoang tàn.

đông lạnh lùng mây thắm cũng lang thang
cơn gió nhuộm sắc hoang tàn lạnh giá
câu thơ đời...viết cho nhau xứ lạ
tuyết trắng tinh khôi...hay tóc trắng cuộc đời.

ước vẫn vọng từ trong đáy tim côi
mong xuân đến cho nắng ngời óng ả
cho mùa hẹn lại về màu lá
ấm áp non xanh...bên những đóa hoa cười.

YeuDieuLongNu

chúc huynh và chị KIM YẾN -MÙA XUÂN HẠNH PHÚC
không bị ướt thơ như hôm nào nữa heng
muội muội


 
GỬI EM LÁ THẮM ĐẦU XUÂN
 
Xin đừng ngắt lá non xanh
Để cho sương sớm long lanh đong đầy
Lá che cành củi khô gầy
Nâng đài hoa thắm tháng ngày dâng hương.
 
Hứng giọt châu mắt em vương
Che râm bóng mát cung đường em đi
Chắn che dông tố mỗi khi
Như che cát bụi ngại gì lá xanh.
 
Dẫu cho thân phận mong manh
Hứng sương che nắng màu xanh ố vàng
Nắng mưa chẳng ngại bẽ bàng
Cho mùa hoa trái ngày càng đơm sai.
 
Một mai đông tới u hoài
Qua mùa trái ngọt vườn ai lá vàng
Cội nguồn xin đợi xuân sang
Lá xanh ai có gửi mang nỗi sầu.
 
Để hoa lại thắm sắc màu
Để em tôi đựng giọt châu - lệ mừng
Lá xanh như thể chưa từng
Nhuốm trong khoé mắt, thắm từng đường mi.
 
Lá reo mỗi bước em đi
Từ miền quê đến kinh kỳ lá reo
Gửi màu vào mắt trong veo
Là lời lá thắm chẳng nghèo tình thâm.
 
Gửi em lá thắm đầu xuân.
 
31.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU.
 
Rất vui khi LONGNU ghé thăm và lưu lại thơ.
 
 
 
 
 
 

 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-06 12:53:46NGYEU>
CHỈ TIẾC

Người đã từng mạo danh để tìm tôi
Từng ngang dọc vùng ven đô trong chiều vàng nắng đổ
Theo dấu vết câu thơ trải dài trên phố
Ước mộng tương phùng với hội ngộ thi ca.

Sao bây giờ người bỏ mặc ta
Câu thơ cũ nhuốm đầy mưa gió
Biết tìm đâu mùa đông trăng tỏ
Người đã đi! thơ còn có nghĩa gì.

Đơn lẻ, sầu đông giăng mắc giữa Kinh kỳ
Ta không thể van xin, người cũng đừng bố thí
Số phận an bài, bính quyền nơi Thượng đế
Chỉ tiếc khi xưa người tốn sức tìm về.

Dẫu vần thơ không giao ước hẹn thề
Nhưng tình ý như non cao biển cả
Mà sao nay người ra đi vội vã
Có hay chăng vui chốn ấy trang đài.

Thôi mộng mơ gì, mà thơ viết cho ai
Khi vầng trăng đơn sai nhấn cầu chìm đáy nước
Để đôi bờ ngăn nhịp chân song bước
Chỉ còn lại hoang sơ với heo hút gió ngàn.

Trông ngóng người đi cuối nẻo trăng tàn
Không phải để xin người trở lại
Chỉ tiếc tháng năm thơ người vương vãi
Mà lạc mùa mơ mận với đào mai.

Tôi tự trách mình không phải chí tài trai
Mơ mộng nhiều để chuốc lấy oan sai.

06.02.07 
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

* Bài cho người bạn ĐONG HUNG bên VNTQ do lỗi mạng không gặp được
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 01:38:23NGYEU>
XIN EM ĐỪNG NÓI NỮA

Thôi xin em đừng nói với người ta
Kẻo người ấy lại mỉa mai chê trách
Câu thơ thoảng qua, còn ta như vãng khách
Người đó đã quên, ai trách cứ làm gì.

Cho yên lòng người ấy ra đi
Về chốn Đào Nguyên để Châu hợp Phố
Mặc riêng ta với nỗi buồn thiên cổ
Ngàn năm sau cũng phai nhạt thôi mà.

Tôi xin em đừng sầu muộn xót xa
Đừng nói với người ta một mùa hoa không nở
Đừng thương xót một mối tình dang dở
Cứ đi đi cho đến bến bờ.

Xin cứ để mình tôi với những câu thơ
Chôn chặt trong tim đêm thương ngày nhớ
Dẫu không thể quên những gì đổ vỡ
Như trùng khơi muôn con sóng xô bờ.

Hãy đi đi, đừng thương hại hững hờ
Câu thơ cũ còn nghẹn trong hơi thở
Vầng Nhật Nguyệt chẳng duyên cũng nợ
Đuổi nhau hoài, đời có cũng như không.

Đến bao giờ mới hết sầu đông
Em đừng nói làm lạnh lòng lữ thứ
Để người ấy quên ta về quá khứ
Cả vần thơ xin trả lại cho đời.

Thôi em đừng nói nữa em ơi!

06.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
TRAO EM BÀI THƠ NGƯỜI LÍNH

Đã một thời trăng treo đầu súng
Đã một thờì báng súng khắc bài thơ
Để lại phía sau khao khát mộng mơ
Theo đồng đội lao vào cơn binh lửa.

Đường hành quân qua miền trăng vàng úa
Những sình lầy, sông suối, rừng sâu
Ngày ngủ chập chờn, đêm hành quân dưới ánh lửa hoả châu
Câu thơ viết kịp giấu trong ngực áo.

Thương nơi ấy hậu phương mùa bão
Nơi có mẹ già cùng em gái giữa phong ba
Giá lạnh đông về khi mùa bão đi qua
Vẫn tay lấm chân bùn cho mùa vàng nặng hạt.

Lại hành quân đến miền gió cát
Trận công đồn chiếm của khẩu Thành đô
Xuyên qua đạn bom, vượt mấy hải hồ
Chân vẫn vững, chí bền, gan quyết chiến.

Tay cầm súng, lòng đâu mong thời chiến
Nhưng bởi quân thù giày xéo dân ta
Đất mẹ hiền thiếu vắng những mùa hoa
Bởi bom đạn ngày đêm cày xới.

Đường quân hành chúng tôi đi!
Để lại sau mình mùa xuân mới
Quê hương thanh bình, thoả khát khao mong đợi
Tôi về với mẹ hiền, trao em trọn bài thơ.

Tôi trao em bài thơ, trải bao năm chinh chiến mong chờ
Bài thơ nhuốm khói bom thuốc súng
Giấu nơi vồng ngực có trái tim nồng ấm
Từng ngang dọc đất trời non nước quê hương.

Một bài thơ của người lính can trường.

06.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 03:23:44NGYEU>
THƯA BÁC CON ĐI

Dạ thưa bác!
Con biết bác thương người mà qúi mến con
Dẫu chẳng dưỡng sinh cũng vo tròn hạnh phúc
Nhưng bác ơi! dòng sông có khúc, như lòng người đã đến lúc đổi thay.

Bác thương qúi nhiều mà giờ con trắng tay
Bơỉ em đã ngoảnh đi nơi lầu son gác tía
Thân phận con nghèo đời đâu có nghĩa
Tại chẳng hiền tài trót mơ chốn cao sang.

Nghiệp chướng chi đây sao phải đa đoan
Để hứng chịu phũ phàng mối tình đen bạc
Chốn trời xuân bay đi rồi cánh nhạn
Có thương quý nhiều càng khổ cháu bác ơi!

Phận làm con cháu khắc ghi lơì:
Nhân nghĩa thuỷ chung, yêu thương, hiếu thảo
Yêu trẻ, kính già sống cho phải đạo
Sao bây giờ con như ngã tầng cao.

Bác ơi! Lời cháu hứa hôm nào, nay cho con xin lại
Không phải con tham vàng bỏ ngãi
Mà em giờ đã thoái thác một tình yêu
Bác lượng thứ cho con, con ơn bác thật nhiều.

Thôi! chúc cho em vui nơi chốn ấy cầu kiều
Cũng xin bác đừng nghĩ nhiều kẻo ốm
Rẽ thuý chia loan xưa nay ai muốn
Nhưng sự đời đã thế biết làm sao.

Xin chào bác con đi dẫu ruột xót như bào
Mong ở lại bác giữ gìn sức khoẻ
Và chúc em mãi vui thơì son trẻ
Con đi rồi chắc em hạnh phúc nhiều hơn.

07.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-07 07:42:13NGYEU>
NỖI NHỚ

Đứng bên bờ rào thấy em hong nỗi nhớ
Tôi thẫn thờ
Giận mình
Chỉ viết thơ.

Bao ngày rồi chỉ những mộng mơ
Lòng những muốn đi
Chân ngập ngừng
Dang dở.

Đông lạnh, càng buồn hơn
Bởi thấy em hong nỗi nhớ
Tôi chín lòng
Sầu cả những vần thơ.

Người đã đi
Đi đến bao giờ
Liệu mai mốt có còn gặp lại
Đông còn dài lạnh lắm người ơi!

Đến bao giờ nắng xuân mới lên khơi
Cho hoa lá thắm mùa ước hẹn
Em có vui không? anh đến
Xin hong chung nỗi nhớ vơi đầy.

Ngó qua rào nỗi nhớ xám màu mây
Thương em lắm, nỗi nhớ vương khoé mắt
Nếu có thể anh trao em mùa gặt
Tình xuân.

04.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 13:44:57Huyền Băng>
TÌNH THƠ

Chẳng biết tự bao giờ
Em đã kéo trái tim tôi từ trong trái tim người khác
Một trái tim tan nát
Do tình - thơ năm tháng găm vào.

Đến với em
Thơ và máu ứa trào
Thấm đượm hồn em
kết lại những vần thơ tình ái.

Lại một lần tình si
Trái tim hoang dại
Xuân qua rồi xuân lại
Thơ mang tình tái lai.

Vần thơ như chia hai
Em với tôi mỗi người một nửa
Hay đất trời chỉ giành riêng hai đứa
Thơ và tình! không có người thứ ba.

Dẫu có lúc thăng trầm
Cả những khi xót xa
Trong hờn giận nhạt nhoà
Thơ vẫn đến.

Những vần thơ đưa ta về bến
Những hồn thơ thắt chặt mối tơ hồng
Dẫu ngàn nắm vẫn thắm tình nồng
Thơ và em! đời tôi không thể thiếu.

Thơ tôi viết chỉ có em mới hiểu
Như ngàn trùng chỉ tôi hiểu lòng em
Tình và thơ trời đất phải hờn ghen
Bởi trái tim tôi! em đã lôi ra từ trái tim người khác.

05.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r

* THÂN MẾN MẾN CÁC BẠN VÔ THĂM & TƯ VẤN
Theo địa chỉ: http://www.vietintro.com/index.php?d=membe...ail&id=73&lg=vn.

Cảm ơn các bạn nhiều
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 05:09:08NGYEU>
TÌNH MÃI NGÁT XUÂN

Xuân đã đến rồi phải không em
Đường muôn ngả mai đào khoe sắc thắm
Biết em chẳng được vui những giờ anh xa vắng
Gửi xuân về vần thơ viết cho em.

Đón xuân một mình em đã quen
Đường binh nghiệp đang bộn bề chiến dịch
Anh lỗi hẹn, em càng yêu thương trọn vẹn
Thuỷ chung đảm việc thay chồng.

Không sợ gian truân làm phai nhạt má hồng
Em chỉ mong anh về bình yên và hạnh phúc
Đào mai nở có mùa có lúc
Với em anh mãi là xuân.

Anh cứ yên lòng mạnh bước hành quân
Hết phiên trực anh mau về em đợi
Lúc anh về ấy là khi xuân tới
Mặc mai đào khoe sắc thắm trời xuân.

Như hương sắc vào đời thơ - nhạc reo ngân
Ta say đắm một tình yêu - hạnh phúc
Khoảng đợi chờ nghe lòng rạo rực
Là tiếng xuân gọi hoa trái vào mùa.

Em hãy vui để đón giao thừa
Trong hương vị, sắc xuân có tình anh trao gửi
Câu thơ tình yêu chúc mừng năm mới
Mong sớm về bên em.

Khoảng xa cách đợi chờ cùng thử thách đã thành quen
Tình nồng thắm nhuốm đào mai khai nhuỵ
Đường binh nghiệp dẫu kẻ nam người bắc
Hai chúng mình tình mãi ngát xuân.

08.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
SÁO TRÚC ĐÊM TÀN

Cứ say trầm bổng lại véo von
Nào hay trăng đã gác đầu non
Sáo ơi! thôi nhé không thổi nữa
Trúc đoạn! Nguyệt chê nhạc vô hồn.


08.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-09 07:02:15NGYEU>
PHẢI CHĂNG

Phải chăng ta tự chuốc sầu
Để vầng trăng cũng úa màu vì thơ
Buồn - vui sóng mãi xô bờ
Nhịp cầu ai tháo, đôi bờ sông ngăn.

Phải chăng mây gió níu trăng
Non ngàn thác đổ, hờn măng - bão về
Giá như xưa nặng lời thề
Hoa không kết trấi ê chề tình xuân.

Phải chăng lỗi tiếng chuông ngân
Tơ đồng vương xuống bước chân hồng quần
Xót xa thân phận phong trần
Tiếng lòng chẳng thấu kẻ gần người xa.

Phải chăng như kiếp cầm ca
Câu thơ cũng chỉ nhạt nhoà tuyết sương
Không bằng một chút phấn hương
Thoảng khi lữ khách qua đường mà thôi.

Thà như bèo dạt mây trôi
Lại an phận chẳng đổi ngôi, mơ gì!
Phải chăng biết trước phân kỳ
Không gieo nỗi nhớ nay thì nguyên thơ.

Phải chăng bởi tại mộng mơ
Để người xưa cũ hững hờ ngoảnh đi
Còn ta nỗi nhớ xuân thì
Phải chăng! thôi biết nói gì! Phải chăng?...

09.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU

TÌM EM NƠI THƯ QUÁN

Anh đến Quán thư thì em đã đi rồi
Hỏi khách làng văn bút danh còn lưu lại
Anh tự trách tại mình khờ dại
Sao không đến trước giờ để đợi - chờ em.

Em đi rồi anh thoáng chút hờn ghen
Vẫn biết hờn ghen là vô cớ
Để sớm nay vần thơ viết dở
Đông mòn mỏi mong chờ đến một ngày xuân.

Dẫu ngoài kia nắng trải đầy sân
Thiếu vắng bóng em lòng anh thấm lạnh
Sài gòn giờ mây mưa có tạnh
Em đi về có ướt lạnh gót son?

Ngóng trời nam mây phủ ngàn non
Hà nội nhớ Sài gòn quên ngày quên tháng
Ước nơi ấy bốn mùa trăng sáng
Soi cung đường trên mỗi bước em đi.

Biết nói gì đây lúc phân kỳ
Xin gửi đến em lời thương lời nhớ
Như gửi hồn thơ vào nhịp thở
Em nhận về xin áp sát bờ môi.

Thư quán sớm nay chỉ một mình tôi
Trong nỗi nhớ em tôi kiếm tìm lưu bút
Như tìm kiếm giữa miền heo hút
Em đi rồi, buồn chất chứa trong tôi.

10.01.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
Thăm bạn thơ
 
Lâu lắm rồi mình không ghé thăm nhau
Em vẫn đọc những vần thơ anh viết
Câu thơ cho ai mà nghe da diết
Anh hãy nhìn kìa – trời sắp sang xuân!
 
Trong thơ anh có tiếng sáo trong ngần
Có chiếc gáo dừa tình yêu thơ bé
Có chiếc lá rơi nghiêng nhè nhẹ
Và trái tim buồn… cháy những đam mê
 
Thơ của anh mát rượi ánh trăng hè
Những nhớ nhung giờ chia tay bịn rịn
Cánh đồng quê hương khi mùa lúa chín
Triền đê làng thầm lặng những yêu thương
 
Thơ của anh có những cung đường
Có tình yêu trong những ngày nắng gió
Có niềm vui và rất nhiều nỗi nhớ
Để chiều nay em lặng lẽ
đọc thơ anh
 
Trăng Quê
 
Viết cùng anh Nghiêu mấy câu nhé, chúc anh đón một mùa Xuân mới tốt lành! Lúc nào rảnh mời anh ghé qua Blog mới của em http://blog.360.yahoo.com/trangquetb

Du lịch Ngân hà
Tây Hồ - Hà nội
Tel : +844 7588053

Blog Yahoo Trăng Thơ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-09 09:42:53NGYEU>
Trích đoạn: Trăng Quê

Thăm bạn thơ
 
Lâu lắm rồi mình không ghé thăm nhau
Em vẫn đọc những vần thơ anh viết
Câu thơ cho ai mà nghe da diết
Anh hãy nhìn kìa – trời sắp sang xuân!
 
Trong thơ anh có tiếng sáo trong ngần
Có chiếc gáo dừa tình yêu thơ bé
Có chiếc lá rơi nghiêng nhè nhẹ
Và trái tim buồn… cháy những đam mê
 
Thơ của anh mát rượi ánh trăng hè
Những nhớ nhung giờ chia tay bịn rịn
Cánh đồng quê hương khi mùa lúa chín
Triền đê làng thầm lặng những yêu thương
 
Thơ của anh có những cung đường
Có tình yêu trong những ngày nắng gió
Có niềm vui và rất nhiều nỗi nhớ
Để chiều nay em lặng lẽ
đọc thơ anh
 
Trăng Quê
 
Viết cùng anh Nghiêu mấy câu nhé, chúc anh đón một mùa Xuân mới tốt lành! Lúc nào rảnh mời anh ghé qua Blog mới của em http://blog.360.yahoo.com/trangquetb


Rất vui được em gái quê hương ghé thăm và lưu lại thơ. Cảm ơn TRĂNG QUÊ đã dành cho tình cảm qua bài thơ trữ tình.


THƯ VIẾT KHÔNG GỬI

[/align] 

[/align][/align]

Tôi biết em rất buồn
Nhưng tôi nào có vui.

 
Ngoài kia xuân tới rồi
Mai đào khoe sắc thắm
Mà ta thấy trống vắng
Hay là ta nhớ em.

 
Không thể im lặng hơn
Viết thư nhưng!...không gửi.

 
Nỗi buồn cứ vời vợi
Níu bút vào trang thơ
Biết em có hững hờ
Hay chiều buồn ngóng đợi.

 
Biết ai người mang lỗi
Giữa bầu trời chia phôi.

 
Nỗi nhớ giờ nhân đôi
Biếc một chiều xuân mới
Em có chờ có đợi
Để tôi gửi thư đi?

 
Không! em đã ra đi
Hẳn chẳng còn vương vấn.

 
Như chuyển dời mặt đất
Như nghiêng ngả bầu trời
Bởi chỉ riêng ta đợi
Bão - chong đèn ra khơi.

 
Tình yêu thành dở hơi
HÀN MẶC* điên là thế.


Thôi! biết rằng không thể
Thư viết rồi cất đi
Giờ gửi nữa làm chi
Ai yêu, mà ai nhận?

 
09.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

* Hàn Mặc Tử có câu: "Yêu là điên"


[/align][/align] 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-10 09:55:28NGYEU>
XUÂN TRAO EM MỘT TÌNH YÊU

Ngọn lửa hồng em thắp trái tim tôi
Âm ỉ cháy suốt từ đầu mùa hạ
Một trái tim phải đâu là gỗ đá
Mặc đông tàn nay vẫn thắm mùa hoa.

Trái tim tôi em đã ướp thi ca
Dòng máu thắm giờ nồng nàn nhân nghĩa
Dẫu năm tháng phải phơi ngoài chiến địa
Hơi thở còn - Tim vẫn đập cho em.

Ngoài biển đông con nước cạn, nước lên
Vầng trăng khuyết, qua mùa trăng sáng
Máu tim anh mãi cùng thơ lai láng
Như mùa xuân hoa thắm cứ dâng trào.

Những lúc suy tư biển chẳng ồn ào
Là biển góp sóng ngầm gọi bão
Như chưa nói tiếng yêu đâu phải là tim anh kiệt ráo
Mà dối em che nỗi nhớ hanh hao.

Để vần thơ cứ day dứt cồn cào
Gìm nén khỏi lửa lòng dông bão
Giả ra vẻ như người cao đạo
Bao nhớ thương trời đất cũng đong đầy.

Xuân đã về! Trao em hoa cầm tay
Như trao những vần thơ ướp tim hồng nỗi nhớ
Và đây nữa anh trao em hơi thở
Một tình yêu bao ngày thắng đợi chờ.

Xuân trao em tình yêu vô bến vô bờ.

10.02.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 
Đăng nhập để trả lời
0