📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.719 lượt xem — Trang 43 / 49
CÓ NGẠI GÌ CHÚT NẮNG GIÓ MONG MANH

Có thể là Xuân cũng chưa qua
Mà Hạ đón, Xuân giận hờn không đến
Hoa đã khai, thuyền đào chưa cập bến
Bờ môi khô nay phai nhạt sắc đào.

Có gì vui mà nắng gió xôn xao
Trong sâu thẳm thoáng có hình mắt bão
Chắc góp gió đổ xuống vùng kiêu ngạo
Tiếc cho Xuân, trong ta cứ cồn cào.

Xin bình yên cho chín đẹp mùa đào
Xin gió bão cứ thổi vào vách đá
Cho em xuân mang về mùa quả
Cho trái tim hồng rạo rực những lời ca.

Biển nhận dùm những chát mặn xót xa
Đất giữ hộ những bụi đời cát sỏi
Trời cao ơi! mãi trong xanh vời vợi
Để em tôi cất tiếng hát ru hời.

Hãy đến xuân ơi! đã hẹn đất cùng trời
Níu giữ hộ thu vàng, đông lạnh
Để trái tim không phút giây hưu quạnh
Bản tình ca ta hát khúc song hành.

Còn ngại gì chút nắng gió mong manh
Khi trời đất gửi về đón đài hoa đầu hạ
Cho tình xuân vào mùa dâng quả
Nghe em hát ru hời, ôi! tha thiết trong ta.

23.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
BIẾT LÀ EM CHẲNG TỚI

Nắng
Vẫn cứ đổ
Mưa
Vẫn cứ tuôn
Không thể gì trơ hơn
với bất cần
Sỏi
Đá.

Dòng đời
Cứ quay cuồng
Ồn ã
Riêng ta
Một cõi
Cô đơn.
Chẳng thể gì buồn hơn
Một vùng trời
Hưu quạnh.

Em
Cội nguồn cạn kiệt
Ta
Phù sa trơ chốn đầu ghềnh.
Chiều
Tà dương chênh chếch
Trăng non
Nhòm
Buồn tênh.

Thơ
Nhuộm đen tóc bạc
Nghe tim mình khát khô
Nỗi nhớ về khủng bố
Nụ hôn
Xưa
Xa vời.

Thôi thì!
Nắng cứ đổ
Thôi thì
Mưa cứ tuôn
Mặc nỗi buồn chơi vơi
Biết là em chẳng tới.

23.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÂU RỒI VẠT ÁO NGÀY XƯA

Nhớ ngày ấy
Đón em
Đi ngang qua mùa hạ
Ở đâu cũng thắm màu hoa lá
Đưa em về
Theo dọc cả mùa thu.

Đã mấy lần
Trời thử thách - đổ mưa
Kéo vạt áo em lau cho anh khỏi ướt
Trên ghế đá công viên
Anh như bước trượt
Ngã xuống em rồi
Lúc dậy đã tàn đêm.

Nay mưa vẫn về
Mà em tôi đã quên
Áo mới đã thay
Ghế đá xưa còn đấy
Công viên vẫn đông người
Em đâu chẳng thấy
Tôi ngước nhìn trước mắt chỉ màu mây.

Em đi rồi
Đông lạnh mưa rây
Tôi ướt giá
Giờ tự mình lau lấy
Nếu ngày xưa không có tà áo ấy
Chắc sầu riêng đâu đến nỗi vơi đầy.

Đêm!
Giật mình
Cứ ngỡ một vòng tay
Em choàng cổ cái ngày mưa bất chợt
Kéo vạt áo em lau
Tôi mong mưa đừng ngớt.
Tỉnh giấc rồi
Chỉ trống văng
Cô đơn.


24.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
CỨ ĐỂ MÃI TIM NÀY TRÚ NGỤ TRONG NHAU

Này em!
Ngoài kia đất trời đầy sóng gió
Với bao nhiêu cát bụi đời thường
Những đam mê khôn cùng vất vưởng
Cứ bon chen tháng ngày.

Bao oán hờn bởi dối trá
Đổi thay
Bao tủi nhục bởi đỏ đen toan tính
Ích kỷ,tham lam, đê hèn, ti tiện
Thói quỷ, tâm ma đội dáng vóc hình người.

Em ơi!
Vội vàng chi
Khi đường đời muôn ngả
Thật - giả
Đượm - tàn giữa muôn sắc ngàn hoa
Em hãy trú vào đời anh tránh bão táp phong ba
Vượt gềnh thác, qua những vùng sỏi đá.

Anh xin em đừng vội vã
Hãy để trái tim chúng mình trú ngụ mãi trong nhau
San sẻ vui buồn
Quên mọi khổ đau
Ta cùng đến nơi bến bờ
Hạnh phúc!

24.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
TẮM TRĂNG

Nhớ ngày xưa ấy
Thu vàng
Lửng lơ trên luỹ tre làng
Trăng treo.
Em hồn nhiên, mắt trong veo
Chơi trò đuổi bắt
Quê nghèo
Tuổi thơ.

Bao nhiêu ước vọng
Mộng mơ
Tìm em
Chạy khắp quanh bờ ao quê.
Nào ngờ
Em trốn triền đê
Dắt tay tôi bắt em về
Tắm trăng.

Ngượng chi
Chỉ có chị Hằng
Lệ quen
Cứ hẹn tuần trăng bến làng.
Một đêm
Thoáng chút ngỡ ngàng
Em - tôi
Cùng ngượng, bàng hoàng quay đi.

Nay thì em đã vu quy
Trăng xưa còn đó
Em thì đã xa.
Ao làng
Bến nước
Cây đa
Triền đê gió lộng
Trăng sa hững hờ.

Tìm theo dấu vết
Đã mờ
Bến trăng xưa tắm
Bây giờ không em.
Mơn man gió động ao sen
Giật mình
Ngỡ áo người quen quên cầm.

Quê hương!
Nỗi nhớ
Tần ngần
Tắm trăng
Một thủa
Trong ngần cùng em.

Tuổi thơ
Ôm cả đài sen
Để nay thấy bóng trăng lên
U hoài.
Dẫu mừng em mộng trang đài
Riêng tôi buồn
Nhớ
Trải dài thôn quê.

25.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
KHÔNG THỂ TRẢ EM RỒI

Chẳng thể nào anh trả được cho em
Ngày tháng cũ
Ngây ngô
Khờ dại.
Một nụ hôn
Nửa đời còn say mãi
Đêm trăng ngà
Còn ấm lại vòng tay.

Cho nhau rồi
Một chút men say
Đêm đồng nội
Mật thơm tràn thảm cỏ
Ta ngây ngất
Nghiêng trời
Trăng tỏ
Nụ hôn trao
Đắm đuối những hẹn hò.

Cửa bể
Đầu mom
Sào ai cắm giữ đò
Nghe rạo rực khắp mình
Mơn man - gió.
Không thể trả cho em
Ngày xưa đó
Một mùa trăng
Lỡ đánh đắm con đò.

Nay tìm về
Bờ bãi sóng xô
Thấp thoáng triền đê hoa cà hoa đỗ.
Em đòi lại
Cả một thời nhung nhớ
Không thể trả được rồi
Anh đền lại câu thơ
Mong nguôi ngoai nỗi buồn
Quên ước hẹn mộng mơ.


25.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI ĐI TÌM EM
Hoạ theo bài đùa với bạn thơ của KIM GIANG

Tôi đi tìm em
Em níu nhành Trạng nguyên che lối
Dấu vết còn đây
Hơi bàn tay nóng hổi
Cánh hoa vương
Tôi xao xuyến bồi hồi.

Bặt tin em
Em đoạn tuyệt tình tôi?
Chỉ gửi lại câu thơ viết vội
Cung đường ấy hàng cây xanh bối rối
Buồn thương tôi
Bởi em đã xa rồi.

Mới ngày nào tình ước mộng lên ngôi
Nay chưa hết mùa xuân
Gió về
Rơi rụng lá.
Chân trời xa đã ngời lên
Mùa hạ
Ai gieo sầu
Lòng ta những giá đông.

Tôi hỏi thăm
Thì em đã sang sông
Như con sáo sổ lồng
Bay về phương trời rộng
Tôi dám trách em đâu
Chỉ tiếc mình tan mộng
Như chỉ buồn sao em không nói một câu.

Nhớ thương nơi phương trời
Giờ biết em nơi đâu
Có còn nhó những câu thơ hay thả vào quên lãng
Ở nơi ấy mùa này trăng có sáng
Chốn đào nguyên có gặp chút bẽ bàng.

Tôi vẫn tìm em
Hồn thơ cứ lang thang
Phiêu bạt khắp địa đàng chỉ thấy ngút ngàn nắng gió
Nếu biết em được vui nhiều nơi đó
Thì lòng tôi cũng nhẹ nhõm đôi phần.

Tôi đi tìm
Gần hết quãng đường xuân
Em xa rồi
Tôi mòn mỏi bước chân.


26.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ ĐI EM

Trời sắp sáng rồi
Thôi em hãy về đi
Để lễ vu quy yên bề hai họ.
Tôi ơn em
Cho nguyên tuần trăng tỏ
Trước khi xuống đò
Không một chút đắn đo.

Ơi con sông đào đừng gió giật sóng to
Để mai sớm em tôi về bên đó
Rầu mà chi nụ hoa cây cỏ
Hãy xanh tươi
Nâng bước em về.

Thôi nín đi em
Dẫu không vẹn câu thề
Ta chia chữ thuỷ chung để trọn bề gia thế
Đạo hiếu từ ngàn xưa đã thế
Nặng công dưỡng dục sinh thành
Đừng luyến tiếc chi anh.

Hửng đông rồi
Em hãy đi nhanh
Kẻo trời sáng hai ta thành trọng tội
Cầu nơi ấy đừng mưa dông bão dội
Chốc nữa thôi là lễ đón dâu rồi.

Về đi em!
Anh cầu nguyện đất trời
Cho nơi ấy em yên bề hạnh phúc
Kỷ niềm hai ta xem như tình khúc
Thì trăm năm đôi lúc có nghĩa gì.

Về đi em!
Hãy yên bước ra đi
Anh không tiễn bởi ngoài trời sắp sáng
Kẻo người oán vong tình bội bạc
Chuyến đò ngang lại lỡ bởi bẽ bàng.

Lau đi em
Kìa lệ rớt hai hàng
Đừng khóc nữa, hãy lên đàng cho sớm
Tình chia ly ai người không đau đớn
Khóc mà chi liệu có ích gì.

Đi đi em!
Đã đến lúc phân kỳ
Ôm lần cuối anh có lời chúc phúc
Rồi mai đây bến đời trong hay đục
Ở nơi này anh luôn cầu chúc cho em.

26.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
HỎI EM

Nửa đêm anh tỉnh giấc
Nghe tiếng em thở dài
Thương em mà ái ngại
Biết nỗi buồn tại ai?

Bởi đoản chí, hèn trai
Thành bất tài vô lực
Cứ mơ màng siêu thực
Quên cơm áo gạo tiền?

Hay quên nghĩa vợ hiền
Tối ngày mơ với mộng
Ôm Net. - thơ để sống
Vợ hao gầy uổng công?

Không sưởi được mùa đông
Chẳng che dông mùa hạ
Chỉ rườm rà hoa lá
Cạnh đó mà như xa?

Em không thích tôi ca
Hay chẳng yêu thơ phú
Muốn tôi là ông chủ
Quyền cao với sang giàu?

Cứ khắc khoải canh thâu
Đành hỏi em cho thấu
Em ơi! buồn vì đâu
Yêu anh xin đừng giấu?

Anh ơi! đừng nghĩ xấu
Em rất yêu anh mà
Nhưng nghĩ thương mẹ già
Quê xa, trời trở rét.

Ghì chặt em. Rõ ghét!
Thế mà anh cứ lo
Làm anh những đắn đo
Giờ bắt đền em đó.


27.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
VỀ LẠI HƯƠNG BÌNH

Theo em
Tôi bước xuống đò
Bồng bềnh sóng nước
Câu hò chao nghiêng.

Tôi té nhào
Em đỡ tôi lên
Cứ chông chênh mãi
Nỗi niềm riêng con đò.

Phá Tam Giang ai trải rộng câu hò
Mênh mang
Gió đẩy
Đò về Kim Luông.

Giật mình
Thiên Mụ gióng chuông
Tràng Tiền ai vội
Nón nghiêng sang bờ.

Người về
Vĩ Dạ đề thơ
Đò chiều, tôi cứ ngẩn ngơ
Ngự Bình.

Văn Lâu ai hát tự tình
Hết nam ai
Lại nam bình
Huế thương.

Ngự Bình đổ xuống sông Hương
Đò em
Tôi ngã
Đêm trường qua nhanh.

Theo em
Tối đến cấm thành
Hương Bình
Đò mãi tròng trành trắng đêm.

Mỗi lần về
Biết mấy yêu thêm
Hương Bình thơ mộng
Không quên câu hò.

27.04.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
HƯƠNG GIANG THƯƠNG NHỚ SẦU VÂY

Trăng buông lơi
Tiếng sáo chơi vơi
Câu hò tràn sông nước
Nhớ thương ơi Ngự Bình
Thuyền ai kia
Có ngược về thôn Vỹ
Về Tam Giang?
Cho nhắn đôi câu hẹn hò.
*
Trăng ơi trăng
Sao cứ buông lơi
Nghiêng trời trăng sáng
Có rớt nơi Ngự Bình
Đò ai xuôi, xuôi về Đập đá
Về Kim Luông?
Nhớ đón tôi bên Tràng Tiền.
*
Em đi mô
Có nhớ tôi chăng?
Để chừ tôi nhớ
Khúc Nam ai, Nam bằng
Còn mênh mang
Câu hò trên sông nước
Một màu xanh
Xanh tím thơ bao mộng mơ.
*
ơi! Hương Giang
Em đón tôi sang
Mái nhì, mái đẩy
Xốn xang mạn thuyền.
Giờ không em
Câu hò nghe xao xuyến
Một mình tôi
Bao nhớ thương đầy vơi.
*
Ai bên tê
Có nhớ bên ny?
Nếu về cho nhắn
Mấy câu mong chờ
Rằng câu thơ
Đôi bờ Hương Giang ấy
Giờ mù mây
Ôi! Nhớ thương với sầu vây.


02.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM NGƯỜI EM GÁI ĐÔNG HƯNG

Trai Thái Bình tìm gái Đông Hưng
Điệu tò vò* mãi rưng rưng nỗi buồn
Câu lới lơ* nối bước đường trường*
Hẹn cùng đào liễu* một vùng trời xuân.

Sử bằng* sao cứ chông chênh
Xẩm xoan* tìm đến, trống quân* gọi về
Luyện năm cung* một câu thề
Chầu văn* ai dạo, xẩm huê* huê tình.

Xưa ai nghiêng nón bên đình
Trúc xinh tủi phận một mình dưới trăng
Giếng làng níu bóng chị Hằng
Xa em đã mấy mùa trăng khuyết tròn.

Gốc đa, ruộng mía lối mòn
Cỏ cây in gót chân son đã mờ
Đông Hưng ơi! biết bao giờ
Gặp em trao một câu thơ Thái Bình.

Cung đàn, tiếng sáo tự tình
Điều chèo xưa hát sân đình đêm trăng
Giờ em có nhận cho chăng
Để xanh khóm trúc mùa măng kế mùa.

Ngoài kia lá rụng vườn chùa
Tìm em, tôi đội nắng mưa ngút ngàn
Cứ riêng tôi chút bẽ bàng
Với vần thơ cũ mơ màng trắng đêm.


02.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
* Những điệu hát chèo
Đăng nhập để trả lời
0
ƠN MẸ TRỌN ĐỜI

Nón rách
Nghiêng bờ
Mẹ vục bóng mây.
Đồng chiêm trũng
Nắng tràn đầy
Cơn khát.
Cánh cò gầy, lả vào câu hát
Bờ tre quê xào xạc
Nỗi cơ hàn.

Thân mẹ khô gầy
Như cái sào cong
Mẹ cõng áo tơi
Tháng năm che nắng hạ
Tháng bảy mưa dông
Lội dọc mùa cầy cấy
Lưng oằn thêm
Bát cơm mãi không đầy.

Lai láng đồng chiêm
Mồ hôi mẹ đổ đầy
Tóc bện đất
Át hương chanh, bồ kết
Trong cơn mơ
Một bữa no không đến
Suốt năm canh
Ếch nhái cứ kêu trời.
Tắm nắng
Dầm mưa
Khô héo một kiếp người.

Chạy đua với thời gian
Vật lộn với đất trời
Mẹ giành trọn cho con hơi thở, nụ cười
Sinh dưỡng con lên vóc lên người
Từ nơi đồng chiêm quanh năm bùn nước.

Nay quê hương đã qua thời ngập úng
Nghèo đói
Cơ hàn mẹ đã đẩy lùi xa
Ơn mẹ trọn đời
Con xin dâng mẹ bài ca.


03.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
ANH ĐỪNG BUÔNG EM

Anh!
Xin anh đừng buông em
Khi ngoài đời níu kéo
Em chỉ là bông hoa tàn héo
Nếu phải xa anh.

Em có tội lỗi gì
Mà duyên phận mỏng manh
Không hờn oán mà chòng chành
Bão tố
Đơn lẻ cánh chim
Mong về xây tổ
Sao mây mưa cứ vây hãm xô bồ.

Anh!
Đừng buông em
Kẻo bèo bọt xô bờ
Ngoài kia những cuộn trào thác lũ
Ơi tình yêu!
Mất đâu quyền tự chủ
Như bướm hoa
Chẳng đậu đến vô cùng.

Hãy cho em
Bờ vai của anh hùng
Để được đứng trên pháo đài tắm nắng
Đừng buông em về miền trống vắng
Dẫu quanh đây người níu kéo đông đầy.

Anh!
Hãy cho em trọn một vòng tay
Cho yên giấc ngủ say đêm dài không mộng mị
Cho trái tim em có bạn tình tri kỷ
Chuyện trăm năm
Anh đừng để lỡ thì.

04.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
NỖI NHỚ EM - THƠ

Lang thang lạc giữa khoảnh trời thơ
Gặp em rồi chất ngất mộng mơ
Gói cả tháng năm không hết nhớ
Trải ra sông núi, vẫn còn thừa.


05.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU MÀ!..

Nếu mà em biết tôi yêu
Thì đâu đến nỗi trời nhiều gió mưa
Nếu!... em đừng mộng sao thưa
Sớm chiều tôi đã đón đưa em về.
...

05.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
TẤT CẢ TẠI NGƯỜI

Tại người kiếm cớ nịnh nhau thôi
Vốn đời trần tục đá cùng vôi
Đất nhào nặn tượng tuỳ to - nhỏ
Ta đặt thấp - cao tượng được ngồi.


06.05.07[/align]ĐOÀN VĂN NGHIÊU
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM NGƯỜI EM GÁI ĐÔNG HƯNG

Trai Thái Bình tìm gái Đông Hưng
Điệu tò vò* mãi rưng rưng nỗi buồn
Câu lới lơ* nối bước đường trường*
Hẹn cùng đào liễu* một vùng trời xuân.


* Hi hi hổng biết huynh tìm ai, nghe như tên mình! Trêu huynh chút:

NẾU MÀ!..

Nếu mà em biết tôi yêu
Thì đâu đến nỗi trời nhiều gió mưa
Nếu!... em đừng mộng sao thưa
Sớm chiều tôi đã đón đưa em về...
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

MÀ NẾU

Xin trăng chứng giải câu thề
Cho con thuyền nhớ đi về bến xưa
Vần thơ có chủ hay chưa
Để đem vàng ngãi đến mua thơ về [;)]

Đông Hưng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: donghung

* Hi hi hổng biết huynh tìm ai, nghe như tên mình! Trêu huynh chút:

MÀ NẾU

Xin trăng chứng giải câu thề
Cho con thuyền nhớ đi về bến xưa
Vần thơ có chủ hay chưa
Để đem vàng ngãi đến mua thơ về [;)]

 
NHẮN GỬI ĐÔNG HƯNG
 
Yêu em! tôi viết thơ đề
Mà em chẳng tỏ hay chê thơ nghèo.
Chỉ coi như kiếp bọt bèo
Ngãi - vàng em thử, tôi heo hắt lòng.
Yêu em! Những nhớ cùng mong
Tình tôi trời đất có đong vẫn tràn.
Đông Hưng ơi! nhớ muôn vàn
Câu thơ nhắn gửi thay ngàn tiếng yêu.
 
06.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
NƠI PHƯƠNG TRỜI EM CÓ ĐỌC THƠ TÔI.

Câu thơ tôi mộc mạc
Đời thường
Nghe quen thuộc như bắp ngô, hạt đỗ
Nơi quê nghèo
Nhuốm phù sa châu thổ
Tây - nắng gió sông Hồng
Đông - xót mặn trùng khơi.

Dẫu chỉ như một nốt nhạc đánh rơi
Không vần điệu
Ngổn ngang cát sỏi
Không đẹp như tranh
Chỉ xô bồ gạch ngói
Chốn hoang sơ
Phơi mưa nắng bốn mùa.

Thơ không ngọt ngào
Chỉ hương vị chát chua
Của trái ổi, quả sung nơi vườn sau của mẹ.
Trơ như thịt không hành
Như canh không hẹ
Có hương vị mùa hè
Bát nước vối cha ngâm.

Trần tục một thời
Chân đất, môi thâm
Cái đói khát mấy kiếp người để lại
Câu thơ như hạt gạo quê vương vãi
Tôi gom vào lẫn nước mắt mồ hôi.

Nơi phương trời em có đọc thơ tôi
Nỗi xót mẹ, thương cha
Bao gian nan vất vả
Nỗi cay đắng của tháng ngày nghiệt ngã
Đã nuôi tôi trưởng thành trong bão táp mưa sa.

Thơ như lòng mình
Chẳng phù phiếm xa hoa
Dẫu chẳng đủ ngợi ca công cha nghĩa mẹ
Chỉ thổ lộ tấm lòng con trẻ
Bởi vì con cha mẹ đã phải già!

Những câu thơ từ nước mắt viết ra
Gom nhặt dưới đạn bom của thời giặc giã
Quê hương! nay thắm hoa tươi lá
Chốn trời xa em tôi có đọc đều?
Khi ngàn vạn câu thơ
Chỉ nói được đôi điều.


07.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
XIN EM DÙ CHỈ MỘT LẦN

Đừng im lặng mãi em
Kẻo trời buồn đổ lệ
Bão dông ngoài cửa bể
Nếu em cứ...ngoảnh đi.

Mưa nắng chẳng phân kỳ
Mà trăng thì non mãi
Thời gian không ở lại
Sao em lặng im hoài.

Con bướm nào khôn, dại
Hoa kén chọn sớm mai
Nắng gió thì man dại
Chẳng cho hoa an bài.

Cớ sao em sầu mãi
Làm nản chí tài trai
Yêu mà như vụng dại
Phải xin em, xin hoài.

Qua biển rộng sông dài
Tôi tìm em và đợi
Giữa đất trời vời vợi
Một tình yêu nơi em.

Tôi chẳng dám xin nhiều
Em tiếc làm chi nữa
Một đời tôi cất giữ
Chỉ một lần...Xin em!...

07.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-07 16:09:41Nguyễn Hoàng>
Nếu có hơi đường đột, mong chủ nhà lượng thứ cho NH tôi.

 
Đăng nhập để trả lời
0
Xin được mạo muội gửi anh đôi dòng với tư cách một người yêu thơ!
 
 
 
Những vần thơ Anh

                                     
Lang thang và liêu xiêu
Tôi bị lôi tuột vào thơ anh – những vần thơ đáng yêu.
Những vần thơ đằm thắm với biết bao điều,
Về cuộc sống, con người, tình yêu và quê hương yêu dấu.
 
Giá mà tôi được gặp anh để hiểu thấu
Những vần thơ chân tình, mộc mạc sâu lắng của anh.
Những vần thơ mang tôi đến góc đời, miền quê an lành,
Nơi nước vối đậm đà hơn rượu bia xa xỉ.
 
Những vần thơ khiến tôi nhìn lại mình và suy nghĩ
Về những tháng năm mình đã lặng lẽ đi qua.
Những vần thơ như lửa cuốn, mượt mà
Ngập tràn tình yêu thương nơi người lính đã qua chinh chiến.
 
Những vần thơ dẫn dắt tôi đứng trước biển
Để thấy biển bao la mà ta quá nhỏ nhoi
Những vần thơ mang nắng xuân, hoa thắm đến muôn người
Và lắng đọng bao nồng nàn của những ngày xưa cũ.
 
Thơ tình yêu viết đến cuối đời cũng không đủ
Những vần thơ anh đã âm thầm quyến rũ
Bao trái tim phụ nữ và bao bạn yêu thơ.
Những vần thơ anh khiến Thế giới này đẹp như mơ.
 
Hà nội, ngày 07/05/2007
 
 
Nguyễn Hoàng
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyễn Hoàng

Xin được mạo muội gửi anh đôi dòng với tư cách một người yêu thơ!



Những vần thơ Anh

                                     
Lang thang và liêu xiêu
Tôi bị lôi tuột vào thơ anh – những vần thơ đáng yêu.
Những vần thơ đằm thắm với biết bao điều,
Về cuộc sống, con người, tình yêu và quê hương yêu dấu.
 
Giá mà tôi được gặp anh để hiểu thấu
Những vần thơ chân tình, mộc mạc sâu lắng của anh.
Những vần thơ mang tôi đến góc đời, miền quê an lành,
Nơi nước vối đậm đà hơn rượu bia xa xỉ.
 
Những vần thơ khiến tôi nhìn lại mình và suy nghĩ
Về những tháng năm mình đã lặng lẽ đi qua.
Những vần thơ như lửa cuốn, mượt mà
Ngập tràn tình yêu thương nơi người lính đã qua chinh chiến.
 
Những vần thơ dẫn dắt tôi đứng trước biển
Để thấy biển bao la mà ta quá nhỏ nhoi
Những vần thơ mang nắng xuân, hoa thắm đến muôn người
Và lắng đọng bao nồng nàn của những ngày xưa cũ.
 
Thơ tình yêu viết đến cuối đời cũng không đủ
Những vần thơ anh đã âm thầm quyến rũ
Bao trái tim phụ nữ và bao bạn yêu thơ.
Những vần thơ anh khiến Thế giới này đẹp như mơ.
 
Hà nội, ngày 07/05/2007


Nguyễn Hoàng

 
ĐOÀN VĂN NGHIÊU thân mến chào NGUYỄN HOÀNG!
Trước hết cho N xin lỗi về cách xưng hô coi như một người bạn quý bởi trên DĐ chưa biết mặt cũng như chưa biết gì về tuổi tác.
NH thân mến!
N rất cảm động bởi được bạn giành cho thơ N một tình cảm cao đẹp. Vẫn biết rằng N còn phải cố gắng nhiều hơn mới đáp ứng được sự ưu ái của NH cũng như bạn đọc khác.
N chân thành cảm ơn NGUYỄN HOÀNG và hy vọng còn nhiều cơ hội gặp gỡ cũng như thường xuyên đàm thoại về những câu thơ cho dù hay - dở.
Rất vui và cảm ơn bạn nhiều.
Thân mên!
ĐVN
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÂY PHƯỢNG GIÀ BÊN ĐẬP ĐÁ NGÀY XƯA

Tôi ghé về Đập Đá
Tìm lại cây phượng vĩ ngày xưa
Nơi đã ngắt cành
Che một cơn mưa
Để dìu em
Đi qua miền thương nhớ.

*
Hoàng hôn!
Tím chiều bỡ ngỡ
Cây phượng già
Ai ngắt lá sau tôi
Nhìn Hương Giang con nước lững lờ trôi
Cánh hoa đỏ mạn thuyền
Luyến tiếc!

*
Cây bị ngắt bao cành
Bấy nhiêu người đưa tiễn
Hỏi có ai mãi đi mà không đến?
Còn nhớ về Đập Đá ngày xưa
Phượng trơ trọi
Oằn mình
Dãi nắng dầm mưa.

*
Văng vẳng câu hò
Ai trao nón bài thơ
Núi Ngự ngẩn ngơ
Ai chờ, ai đợi
Tràng Tiền chao nghiêng bởi câu hò vời vợi
Thôn Vĩ ai qua sao không nhắn đôi lời.

*
Phượng vĩ vẫn đơm hoa
Nhưng nuối tiếc một thời
Câu ước hẹn theo mây trời
Về biển.
Mang nhớ thương
Đò ngược dòng tìm bến
Người mãi xa
Chỉ trơ gốc phượng già.

*
Tiếc ngày xưa
Phượng lơi lả
La đà
Mưa bất chợt cho lòng ta đắm đuối
Dìu em đi
Suốt chiều dài rong ruổi
Để bây giờ
Đập Đá cứ trơ trơ
Cây phượng vĩ già
Như ta cứ ngẩn ngơ.

*
08.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
VỎ TRÁI SẦU RIÊNG
(Hoạ theo câu cảm nhận của NGUYỄN LÂM CÚC trên: http://blogtiengviet.net/kimoanh/2007/05/0...tra_ng_1#c19242***

Từ miệt vườn nam bộ xa xôi
Em gửi cho tôi
Vỏ trái sầu riêng
Làm gối.

Chẳng biết có yêu thương
Mà sao em bắt tội
Nơi phương trời
Tôi đành nhận vậy thôi.

Thức trắng đêm trường
Đau cứng gáy
Toát mồ hôi
Tôi giận em.
Và mong trời mau sáng.

Trong mệt mỏi rã rời
Chợt loé lên ánh sáng
Tôi nhận ra
Bởi thức
Tỉnh ra nhiều.

Tự trách mình
Chẳng biết đã được yêu
Mà vội vã giận hờn trách cứ
Vỏ sầu riêng đâu phải là em thử
Mà yêu tôi! Em nhắc
Phải nhớ nhiều!...

Vỏ trái sầu riêng
Em gửi gắm bao điều
Từ nam bộ xa xôi
Em đã bắc cầu Kiều
Cho tôi đến với miệt vườn thương nhớ.
Nơi sông nước mênh mang mà bốn mùa hoa nở
Nơi trái chín dội mùa mời gọi những vần thơ
Để bây giờ hai đưa cứ mộng mơ.


08.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
BIÊN GIỚI TÌNH CỦA YÊU.

Chỉ mấy bước chân
Đó mưa
Đây nắng
Từ một cành xanh
Sao trái chua
Trái đắng.

Con đường nào mãi thẳng
Sao cứ phải chia xa
Bên nhau
Trong gang tấc
Mà...
Không thể bước qua.

Nước!
Khoan mòn núi đá
Lệ!
Sầu đổ nhạt nhoà
Trái tim có vật vã
Hay...
Trơ trong xót xa?

Chẳng bão táp
Mưa sa
Cứ ngược dòng
Tìm kiếm
Nửa úa vàng
Về biển
Nụ mơ
vời non cao.

Năm tháng
Hoá hanh hao
Sang giàu
Thành sông bạc
Trời xuân
Giam cánh nhạn
Giấc mơ
Nhện giăng mùng.

Biên giới tình yêu thắng chí anh hùng
Chỉ gang tấc
Mà không đến được tột cùng hạnh phúc.
Dẫu không rõ hình hài
Mà đôi uyên ương ngã gục
Mãi dở dang
Thương tiếc một chuyện tình.

10.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
BÀI THƠ NỠ ĐỂ EM BUỒN

Tôi trao em: Câu thơ Đường luật
Em giấu nỗi buồn
Nhìn về chốn xa xăm.
Mới gặp lần đầu
Tôi cứ băn khoăn
Em lãnh đạm
Thờ ơ
Chắc tại thơ tôi viết dở.

Ngoài kia xuân chưa đi
Vẫn đang kỳ hoa nở
Tôi chạnh lòng buồn
Bởi em cứ thờ ơ
Hay hạ về thiêu đốt cả hồn thơ.

Hay tại vì tôi chẳng biết mộng mơ
Để thơ viết trong chiều
Nắng đổ
Nghe cũ kỹ
Như rêu phong phố cổ
Chẳng ngọt ngào tha thiết một tiếng yêu.

Nắng gió cứ về
Câu thơ cũng liêu xiêu
Ai bảo tôi không yêu?
Mà đất trời chao đảo
Em có thấy trong lòng tôi
Nổi bão
Cứ quay cuồng
Muốn quấn chặt em thôi.

Trao thơ rồi
Tôi lại giận tôi
Bởi yêu em nên câu thơ viết vội.
Thơ không hồn
Một đời tôi mang lỗi
Liệu bây giờ tình em có chia phôi
Nay thơ buồn chỉ biết oán riêng tôi.

11.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
CHỈ LÀ

Chỉ là!
Nhấp chén ly bôi
Mà sao
Em nỡ
Giam tôi
Một đời.
*
Chỉ là!
Một hạt mưa rơi
Mà em
Như thể giếng khơi
Níu vào.
*
Chỉ là!
Gió thoảng
Vườn đào
Cớ sao
Em lại dẫn vào
Vườn mơ.
*
Chỉ là!
Câu chữ
Ghép thơ
Mà em
Hờn giận
Vu vơ
Nỗi buồn.
*
Chỉ là!
Trao một nụ hôn
Tình em
Chôn chặt tim tôi
Một đời.
*
Chỉ là!
Hẹp đất
Chật trời
Nên ta cứ phải
Trọn đời bên nhau.

12.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
ĐẸP HƠN MƠ
(Hoạ theo bài NHỚ ƠI! của KIM GIANG)

Một niềm vui!
Bất ngờ
Đẹp hơn mọi giấc mơ.
Nồng thắm
Yêu thương
Nơi trái tim em
Cho tôi
Mãi ở.
Hạnh phúc tràn dâng
Mà không thể gì đổ vỡ
Em giành tôi
Trú ngụ bến bờ.
Bõ mộng mơ
Khao khát
Đợi chờ
Bù năm tháng
Đêm mong
Ngày nhớ.
Tình trăm năm
Sẽ không còn dang dở
Đã trong nhau
Chẳng phai nhạt bao giờ.
Che chắn cho nhau những cát bụi xô bồ
Những lúc giá băng
Khi biển trời dông tố
Để con tim không một lần lệ đổ
Để nụ cười không héo bởi môi khô.
Một niềm vui bất ngờ
Đẹp hơn mọi giấc mơ
Em đã gói tôi vào trái tim đẫm hồn thơ.


13.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0