📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

1.445 trả lời, 127.643 lượt xem — Trang 44 / 49
XA EM HONG LẠI CÂU THƠ

Tôi cố mài câu thơ
Cớ sao thơ chẳng bóng
Đem hâm lại ngu ngơ
Mong hồn thơ có nóng.

Khuân - đấu giờ ai đóng
Mà tình em có đong?
Thơ thiếu đi nền móng
Như cơm nguội lót lòng.

Thôi thì! em đừng mong
Cũng xin em đừng đợi
Trời sáng thêm sao mới
Tránh sao lòng chơi vơi.

Kìa! một vì sao rơi
Thêm một câu thơ khuyết
Hỏi lòng có cạn kiệt
Ngăn tình xuân không về.

Nỡ vin chưa hẹn thề
Vội vít cành ngắt lá
Để chói chang nắng hạ
Nhìn nhau trong nhạt nhoà.

Em tôi giờ nơi xa
Chắc là đang vui lắm?
Để tôi câu thơ đắng
Sớm - chiều, buồn! hong phơi.


14.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
NHỚ HÀNG RÀO XƯA

Đâu rồi hàng rào tre gai
Những tuần trăng
Xưa!
Em tắm ao sen
Phơi áo.

Bên khóm trúc
Chờ em
Trong lòng lửa bão
Ngu ngơ
Tôi cứ ngóng...
Bờ rào.

Mấy năm rồi!
Giờ ai lấp ao sen
Xây biệt thự, vina
Phá cả hàng rào, khóm trúc
Em cũng xa quê đi lấy chồng xứ khác
Tôi trở về
Ngơ ngẩn
Nhớ ao sen
Nhớ hàng rào
Đêm trăng vắt áo em.

Đường làng đêm nay như lạ như quen
Chỉ còn lại trăng suông
Mái đình rêu phủ
Xưa khờ dại áo em không giữ
Để bây giờ nỗi nhớ cứ đầy vơi.
Áo em vắt hàng rào
Lòng tôi rách tả tơi
Xưa ôm áo vào lòng
Giờ đâu có đôi nơi.


15.05.07[/align]ĐOÀN VĂN NGHIÊU[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-21 08:41:44Huyền Băng>
THỜI GIAN

Có ai níu hộ thời gian
Để năm tháng đỡ vội vàng qua nhanh.
Chưa khôn mà tóc kém xanh
Nợ đời còn lắm, chưa lành vết đau.
Đất trời sớm tối qua mau
Ta còn chưa tỉnh, nông sâu chưa tường.
Thế gian trôi nổi đoạn trường
Thời gian sao vội, chẳng thương kiếp người.

16.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM CHỢ TÌNH SA PA

Lách tiếng khèn tôi tìm đến bên em
Lại vấp phải tiếng lenh keng vòng bạc
Đêm Sa Pa ánh trăng mờ nhạt
Nụ hôn chờ cháy bỏng bờ môi.

Chiếc khăn Piêu nói hộ lòng tôi
Vòng thổ cẩm níu tay em lại
Tình đôi ta có đẹp như huyền thoại
Hay qua đêm mưa gió lại mang về.

Chẳng có bùa yêu, chỉ một câu thề
Trải rừng núi xanh lá chàm, lá ngón
Chiếc vòng ngắn mà một đời trói gọn
Hai trái tim trong âm hưởng núi rừng.

Đàn tính ai nảy phím ngập ngừng
Tôi tìm thấy em giữa nửa chừng câu hát
Chuông nhà thờ buông rơi từng nốt nhạc
Dìu em đi, nghe thác đổ trong lòng.

Phiên chợ tình!
Thương ai đó về không
Đêm đã tàn
Mà người vẫn còn đông.

16.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-31 09:02:51Huyền Băng>
XIN NGƯỜI
 
Xin đừng ném cái nguýt dài
Để cho vỡ vụn hình hài tiếng yêu
Đừng xô bóng ngã liêu xiêu
Đừng đào sâu nữa, cầu Kiều chưa xây.

 
Xin đừng nghiêng nắng về tây
Đừng mang mây đến lấp đầy yêu thương
Đắng cay nào có xông hương
Ngọt bùi ai nỡ thả vương cuối đường.

 
Vầng trăng tròn - khuyết, lẽ thường
Câu thơ bẻ gẫy, đoạn trường chia phôi.
Xin đừng như thể phấn vôi
Đừng như bọt nước kẻo rồi chóng tan.

 
Trao nhau một mảnh cơ hàn
Xin đừng tham phú vội vàng bỏ đi.
Giàu sang phú quý có thì
Tình yêu! người hỡi lấy gì bán mua.

 
Buồn đau mang đến cửa chùa
Sáng chi một mảnh trăng thừa sau mây.
Xin người một miếng trầu cay
Bỏ quên - tìm nhớ, tình say một đời.

 
Xin người dù chỉ một lời
Trái tim đừng héo, nụ cười mãi tươi.
Trăm năm tình vẫn đôi mươi
Người ơi! xin có đất trời chứng cho.

 
16.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI RU CHIA XA

Âm vang
Con sóng xô bờ
Nghe như em hát
Hững hờ...Ru tôi.
*
Trên đầu mây nhởn nhơ trôi
Buồn!
Câu hát vội
Để rồi chia xa.
*
Thà như
Biển chẳng hát ca
Cứ nắng, mưa, sóng, gió
Cứ mặn mà trùng dương.
*
Cứ như mây
Chẳng vấn vương
Em ru chi nữa đoạn trường
Chia xa.
*
Càng ru
Càng lắm xót xa
Em thì ru vội
Người ta thì chờ.
*
Trong âm vang
Sóng vỗ bờ
Lời ru xưa ấy
Bây giờ em mang.

18.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
CHIỀU NAM ANH
(Xin được tặng các anh chị, cùng các bạn quê hương xứ Nghệ)

Đang lạc giữa vườn trầm
Đã thoảng thơm hương quế
Thấp thoáng vườn hồng
Kìa! O nào vội thế
Tay ngắt hồng thơm
Mà cao giọng Ví quê mình.
*
À!....Ơi!...
Đất nam Anh* ngọt lành hoa trái
Đã vô rồi ở lại người ơi!
Nghệ An, Nghi Lộc quê tôi
Biển khơi còn cạn
Chứ tình chẳng vơi bao giờ!...
*
Nghe câu ví say lòng lữ thứ
Giữa ngàn xanh tìm O đến bao giờ
Mảnh đất người xưa tạo dựng cơ đồ
Vẫn còn đó
Mai Thúc Loan dựng cờ
Khởi nghĩa.
*
À!....Ơi!...
Đất Nam Anh đất tình, đất nghĩa
Đất anh hùng
Xưa Nguyễn Huệ đóng quân
Hỏi ai mô đó?
Dừng chân
Thăm hồng, thử quế
Vườn xuân! em mời.
*
Chiều Nam Anh gió lộng lên khơi
Lòng say
Bởi thấy đất - trời
Dâng hương.
Ơn O gái nhỏ mến thương
Trao câu Ví dặm
Quê hương gọi mời.


18.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
* Xã Nam Anh thuộc Nghi Lộc, Nghệ An
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-21 08:48:02Huyền Băng>
CÂU THƠ GỬI EM

Treo câu thơ lên vầng trăng khuyết
Cho tròn đầy, để Nguyệt sáng nơi em
Câu dân ca xưa mẹ ướp sen
Mẹ bảo: Gửi cho em thơm hương giấc điệp.

Nửa câu thơ mang mặn mà vị biển
Buộc cánh diều che nắng hạ cùng mây
Cho lá xanh cành, trái chín ngọt trên cây
Cho hương mật đầy tay mùa thương nhớ.

Nửa câu thơ mang đắp bờ sông lở
Xây bến chờ, neo thuyền đợi bởi dòng sâu
Khi em buồn! thơ gói ngọc lau châu
Lúc em ngủ thơ kê đầu thay gối.

Thơ vẫn sạch dẫu là tôi viết vội
Có chăng là đẫm nước mắt, mồ hôi
Tôi gom từ ngày mẹ ru nôi
Nơi đồng cạn, ruộng sâu nổi trôi câu chèo cổ.

Dẫu nhuốm chút phong trần loang lổ
Vẫn trinh nguyên khi cuộc sống xô bồ
Chắp nhặt cho em qua muôn dặm hải hồ
Thơ ngâm tẩm trong gừng cay, muối mặn.

Nửa đời người chưa vẹn câu thơ tặng
Em nhận dùm! Mỗi khi sáng mùa trăng
Cùng cánh diều gió lộng, giây căng
Cả câu hát xưa mẹ hằng ru giấc.

Tôi gửi em một trái tim chân thật
Gói trong thơ
Xin em chớ hững hờ.
Tôi yêu em! Tình vô bến, vô bờ.

19.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-21 08:50:38Huyền Băng>
BÊN NHỊP CẦU XƯA

Tôi vớt lên ánh trăng vàng nhợt nhạt
Bên nhịp cầu tre nhỏ em qua
Người đi rồi mà trăng chẳng nhận ra
Cứ ngơ ngẩn níu cánh diều no gió.

Hay hối hận những tuần trăng không tỏ
Những đêm sương đẫm thảm cỏ ven đường
Phủ mặt tôi tóc rối của người thương
Pha trộn lẫn hương chanh cùng bồ kết.

Nước cứ trôi! Muốn mang trăng về biển
Trăng hững hờ, thương cầu nhỏ bơ vơ
Nhớ một thời nghiêng nón đề thơ
Soi bóng nước em đọc thơ tôi tặng.

Dòng sông nhỏ buồn trong thầm lặng
Bèo mây trôi, xuôi về chốn xa vời
Tiếng sáo diều ai réo rắt lưng trời
Khêu nỗi nhớ người đi trong đêm cao vời vợi.

Nhịp cầu xưa bên chờ, bên đợi
Nay trẫm mình xuống trăng nước chơi vơi
Vớt ánh trăng tàn trong buồn tủi người ơi!
Vắt tay vịn tôi phơi trong đêm sương chờ đợi.

Tôi mong sớm đến mùa trăng mới
Em có về! Vần thơ cũ hong phơi
Tôi xây lại nhịp cầu để em khỏi chơi vơi
Và níu giữ cho trăng tròn đầy, sáng mãi

20.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
TÔI ĐÀNH MANG LỖI CÙNG EM

Rong ruổi khắp hải hồ
Bạn với nắng mưa
Không thể để cho em nụ hôn
Dù một nửa.
Tuổi học trò trinh nguyên
Không đành mang vào nơi khói lửa
Tạ từ em
Tôi cất bước lên đường.
*
Không để tuổi xuân em phải chia nửa chiến trường
Khô héo hồn nhiên
Lụi tàn trong chờ đợi
Tôi ra đi!
Giữ cho xuân phơi phới
Là như yêu em rồi
Em có hiểu lòng tôi?
*
Tuổi trăng tròn ai nỡ bắt chia phôi
Dẫu yêu lắm!
Nhưng tôi không đành mang tội
Theo đồng đội, tôi đi
Chỉ kịp trao nhắn vội
Một câu thơ
Thay lời xin lỗi!
Tạ từ.
*
Nếu một mai tôi có trở về
Yêu em ư?
Vẫn là điều không thể
Người lính già
Tình thẳng ngay là thế
Chỉ mong em được Loan - Phượng bên người.
*
Thôi buồn chi cho héo hắt nụ cười
Khi em mới tháng năm
Tôi đã tháng mười
Cuối vụ.
Em như hoa
Tôi nắng chiều ngày cũ
Xin em hãy quay về
Đừng để hương nhuỵ sầu vương.
*
Trót nặng lòng mang nợ với quê hương
Anh đành lỗi cùng em
Không muốn tình dang dở.
Đường quân hành
Kẻ đi
Người ở
Thì em ơi!
Xin đừng đợi đừng chờ.
*
Cầu chúc em!
Duyên phận đẹp bến bờ.

21.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-31 09:15:08Huyền Băng>
GIỮ CHO HUẾ ĐẸP MÃI THƠ

Tôi chẳng dám xuống đò sợ vương bụi đò em
Lòng e ngại, lo Hương Giang vẩn đục
Thương Trường Tiền đã một lần gẫy gục
Để đôi bờ sông nước cứ ngẩn ngơ.

Bên mạn thuyền ai thả nón bài thơ
Cứ ngỡ trăng rơi bởi câu hò thương nhớ
Huế đẹp! tím trong vần thơ viết dở
Biết đến bao giờ tôi gửi trao em.

Nhè nhẹ bước chân để cửa biển trăng lên
Phía ấy Tam Giang giữa mùa con nước
Câu hò ai thả vào chiều gió ngược
Nghe dạt dào thương nhớ đầy vơi!

Ngọ môn quan đã mở cửa người ơi!
Về đêm hội hoa đăng sáng trời Đại nội
Khúc nhã nhạc cung đình vào hội
Cố đô xưa giờ như sống lại rồi.

Kim Luông về chưa? sao câu hát xa vời
Vĩ Dạ nhớ những câu hò sông nước
Huế đẹp quá! tôi không dám bước
Chỉ lặng im dưới bóng núi Ngự Bình.

Huế mộng mơ nhưng không phải cho mình
Hồn sông núi mãi thắm tình non nước
Cho Hà Nội - Sài Gòn từ bao ngàn năm trước
Như Hương Giang - nước chẳng cạn bao giờ.


Tôi xin người giữ cho Huế mãi thơ
Trăng cứ mộng mơ sông Hương, núi Ngự
Giữ điệu hò mênh mang, tình tứ
Tới ngàn sau mưa nắng chẳng phai màu.


22.05.07
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-12 10:20:17Minh Tuấn>

HẠNH PHÚC

hạnh phúc là tất cả
vốn yêu của mái nhà
tiền bạc là son phấn
nảy sinh những phù hoa.

con gọi tiếng mẹ cha
như bông hoa biết nói
bạn bè gửi thăm hỏi
như mùa xuân tới nhà.

đủ đầy là mong ước
con yêu kính mẹ cha
vàng bạc làm khuôn thuớc
tình ngay trong thật thà

một câu thơ anh viết
ý thơ em thuộc ngay
giọng ngâm con tim say
cho ngày đi ngày đến.

như con tim đã nguyện
một dấu yêu hôm nào
như vần thơ anh tặng
gói cả mộng trăng sao

tiền bạc chia thấp cao
tình con người dễ mất

sống với lòng chân thật
nghèo -hạnh phúc giàu trao.


MINH TUẤN

ANH HAI ĐỌC CHO VUI NHÉ
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

NIỀM RIÊNG

anh tôi đang buồn bực
với đôi chân của mình
đang vui đường thơ bước
bỗng què cẳng nằm thinh

thơ người giờ im lặng
trong căn phòng nhỏ xinh
trăng sao cùng mây gió
hoa cỏ -trong mộng tìm.

anh buồn-nhưng lại nghĩ
đôi chân là của cha
cánh tay là của mẹ
con tim của riêng mình.

thầm nhủ trong gian khổ
lại tập bước nhục vinh
khi xưa thì mẹ dắt
nay tới vợ ân tình.

làm trai chân phải cứng
con gái tay phải mềm
anh rèn trong chịu đựng
lần nữa lại đứng lên

HÀ NỘI thơm hoa sữa
MAI DỊCH thơ thoảng đêm
tiếng ai thơ vọng NGUYỆT
để lá rơi....đầy thềm...

MINH TUẤN...

ANH HAI...anh trở lại rùi thật là vui...đệ lại thấy anh vào chơi với đệ...thật là đáng tội.
đệ nghĩ anh đã đi làm rối mà...ai ngờ anh vẫn chưa khỏi chân hả...chia xẻ với anh nhá...đệ làm bài thơ &lt; NIỀM RIÊNG &gt; TẶNG ANH
chúc anh vui nhé ĐOÀN VĂN NGHIÊU.
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM ai TRAO NHỮNG VẦN THƠ
Bao ngưòi muốn nhận vẫn chờ ngưòi sau?
Lời tuôn, cảm xúc đầy màu
Thơ Nghêu chắc hẳn đời sau lưu còn
Mong hồn bác mãi vẫn non
Như trăng mới khuyết chưa tròn thành Trăng
Chân lành dạo bước tung tăng
Tình thơ chắp cánh để thăm "EM'', người.
Bùi Đức Hiền
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180668&mpage=4
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=202429
Đăng nhập để trả lời
0
TÌM ai TRAO NHỮNG VẦN THƠ
Bao ngưòi muốn nhận vẫn chờ ngưòi sau?
Lời tuôn, cảm xúc đầy màu
Thơ Nghêu chắc hẳn đời sau lưu còn
Mong hồn bác mãi vẫn non
Như trăng mới khuyết chưa tròn thành Trăng
Chân lành dạo bước tung tăng
Tình thơ chắp cánh để thăm "EM'', người.

_____________________________

Bùi Đức Hiền


CẢM ƠN HBD

Bởi chưng tại cái chân đau
Ngồi buồn chắp nhặt đôi câu thôi mà
Có gì đáng để ngợi ca
Quý nhau mời bạn đến nhà hoạ thơ
Cho mình thêm chút mộng mơ...


ĐVN



Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NGYEU

TRĂM NĂM CHÔN CHẶT VẦN THƠ

Trăm năm trong cõi...đàn bà
Người gần chẳng mến người xa nặng tình
Ngày xưa... ghé nón nghiêng đình
Ngày nay Trăng sáng vẫn mình ta thôi
Trái hồng ai đã trao người
Trái xanh ta đợi từ thời cây non.
Nếu quen từ thủa còn son
Bể đông tát cạn, núi non ta dời
Cần chi phải đợi ai mời
Đạp bằng đất, đội trời tìm em
Hoàng hôn xế bóng mới quen
Cành cao trái ngọt vườn - then cổng cài
Thầm yêu, trải mộng bồng lai
Sầu lòng đứng ngó tay ai nâng hồng
Nay em hạnh phúc bên chồng
Lỡ nào vít ngọn ngắt hồng tay trên.
Sao dời vật đổi không quên
Mộng sầu còn mãi cùng tên dại khờ
Chúc người vui với bến bờ
...
Trăm năm chôn chặt vần thơ nhân tình.


ĐVN

Hồn Thơ Em
-Trường Phi Bảo-

Thiên thu chôn chặt hồn thơ
Đón em về với bụi mờ thời gian
Chữ tình chừ đã ố vàng
Lần trang kỷ niệm lệ tràn ướt mi

Trăm năm quên chuyện từ ly
Nhân tình thế thái còn chi hỡi người?
Em về lệ vẫn tuôn rơi
Hồn thơ vẫn cứ một đời trầm kha

Tóc xanh giờ tuyết sương pha
Vần thơ trãi mộng mượt mà đường tơ
Cầu duyên lỗi nhịp đâu ngờ
Tương phùng cũng chỉ trong thơ buồn buồn

Trót sanh lạc kiếp má hường
Đa đoan một gánh đêm thường suy tư
Một mai đi chẳng giã từ
Thơ em đời giữ mà tương tư đầy.

13-7-2006
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-07-13 09:17:17Minh Nguyệt>
NG - YEU viết:

CHIẾC GÁO DỪA

Tôi về thăm quê cũ
Ngày xưa
Mát một thời
Tuổi trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.

Nhớ nội làm chiếc gáo dừa
Thả vào vại sành non màu đất
Bên gốc cau mập nhất
Hấng trời.

Gáo dừa nghiêng
Đỡ cơn khát một đời
Chiêm gặt tháng năm
Mùa gặt tháng mười
Mẹ mấy lần vá áo
Thương cho kiếp nghèo
Gáo dừa vẫn y nguyên.

Rồi hạ đốt đồng
Mưa vẫn nghủ quên
Vại sành ngả nghiêng
Gáo dừa nứt nẻ
Quầng thâm mắt mẹ
Đói
Nghèo
Khát
Khô.

Giờ mảnh gáo dừa vỡ mẹ đựng mấy hạt giống ngô
Cây cau gày khô
Vại sành rêu phủ
Cán gáo dừa buồn
Thương
Nhớ chủ
Xiên nghiêng bờ rào.

Mẹ nay tuổi đã cao
Nội thành người thiên cổ
Một mảnh gáo dừa vỡ
Găm lòng kẻ xa quê.

Thương yêu tôi tìm về
Nơi miền quê có mẹ
Nhớ lại thời trai trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.
Còn đâu chiếc gáo dừa
Từng múc trời
Dội đất.

Kỷ niệm
Quê nghèo
Không bao giờ đánh mất
Như một mảnh gáo dừa găm sâu lòng đất
Một miền quê
Yêu thương.

Dịch Vọng, 10.07.06
Đoàn văn Nghiêu


Đọc thơ ĐV Nghiêu như được uống một gáo dừa nước mát giữa trưa hè nóng rát này. Nó làm dịu cả ngày hè, nhất là với những người lớn lên từ bãi lúa rặng tre như TQ.

Bài thơ rất hay vì được viết bởi một cảm xúc thật sâu và tình cảm ấm áp với quê hương, từ những ngày gian khó. Hình ảnh chiếc gáo dừa nơi thôn dã luôn gắn liền với mẹ với bà và tuổi ấu thơ. Chiếc gáo dừa của quê hưông những ngày gian khó như một hành trang đi cùng cuộc sống với những kẻ tha hương luôn nhớ về nơi chôn rau cắt rốn.

Đã có rất nhiều những bài thơ hay về Tình yêu, tình bạn về những điều cao siêu nhất nhưng một bài thơ về Chiếc Gáo Dừa thì thật là hiếm. Nhất là một bài thơ được viết lên rất thật từ trái tim. TQ bỗng nhớ đến tuổi thơ của mình, ra đồng mót lúa vào những vụ gặt có sâu cắn dé. Chạy về nhà mái tóc đỏ như râu ngô, da nâu cháy, vớ vội chiếc gáo dừa vục vào bể nước mưa mà uống cạn. Chao ôi mát thế, làm dịu cả trời quê… Cái ngọt ngào của nước mưa trong chiếc gáo lúc khô khát có lẽ đã là một Hạnh phúc của tuổi thơ.
Bài thơ của bác thật là cảm động bởi “ Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”. Xa quê nhiều năm cứ mỗi độ về thăm, bà con cô bác người dúi cho TQ nải chuối xanh, chục trứng gà, dăm cân gạo tám…vẫn cứ làm cho TQ ứa nước mắt…
Tình quê hương là vậy, là mái tranh nghèo, là bãi lúa, bờ tre những hàng râm bụt. Những tiếng bà, tiếng mẹ gọi lũ trẻ con trong làng, xen tiếng mắng mỏ yêu thương.


Thương yêu tôi tìm về
Nơi miền quê có mẹ
Nhớ lại thời trai trẻ
Trốn mẹ
Tắm mưa.
Còn đâu chiếc gáo dừa
Từng múc trời
Dội đất.


Nếu không thật sự sinh ra từ miền quê chắc chắn bác không thể viết những câu thơ hay như thế. Đúng là trong con mắt trẻ thơ, chiếc gáo dừa đã múc trời ( nước mưa) dội đất, cho lũ trẻ con tắm mát sau khi chạy nhảy đùa chơi trong nỗi lo toan của bà, của mẹ…
Con cái chúng ta ngày nay sống trong nhung lụa, có thể nói là không thiếu thốn thứ gì, nhưng TQ vẫn cảm thấy chúng thiếu tuổi thơ vì không được chạy nắng ngoài đồng, không được nấp tìm trong những đống rơm. Không bị mẹ đét đít vì trèo lên cây sung cả buổi, mồm mép xám ngoét vì nhựa sung. Không được nặn những con trâu bằng đất sét, làm con trâu từ những lá bàng và con nghé bẵng lá mít. Không được nút cuộng hoa dâm bụt, được chơi đồ hàng từ lá hoa đủ loại…
Và nhất là không được uống nước mưa từ những chiếc gáo dừa!

Vài vụ hè năm trước TQ có đi nghỉ ở Lăng Cô, dưới chân đèo Hải Vân. Nơi mà trời mây non nuớc, sơn thuỷ hữu tình có lẽ đẹp nhất Việt nam.
TQ lại được nhìn thấy chiếc gáo dừa treo cạnh chum nước bằng sành màu nâu đỏ trước mỗi biệt thự của khách sạn. Đây là một khu nghỉ đặc biệt mà mỗi phòng là những biệt thự mang tên các loài hoa khác nhau. TQ ở biệt thự Hoa Hồng ngay sát biển.
Các biệt thự đều được lợp ngói ( như mơ ước của TQ) rất xinh xắn.
Đồ đạc trong biệt thự đều được làm bằng gỗ hoặc cây, kể cả gáo dừa và những chất liệu của thiên nhiên. Buổi sáng ở đây đẹp vô cùng, trời mây non nước bao la, cát biển trắng xoá dưới chân mịn ơi là mịn. Sau một hồi chạy nhảy trên bãi biển trở về, TQ đứng ngây ra trước chum đựng nước và chiếc gáo dừa. Có lẽ TQ chưa nhìn thấy ở một khách sạn nhiều sao khác. Múc từng gáo nước dội lên chân, những hạt cát mịn li ti chảy xuống, khoái thật…


Kỷ niệm
Quê nghèo
Không bao giờ đánh mất
Như một mảnh gáo dừa găm sâu lòng đất
Một miền quê
Yêu thương.


Đó là miền quê Thái Bình năm xưa còn nghèo lắm, của bác Nghiêu, của TQ và rất nhiều các thành viên klhác nơi đây.
Viết đến những dòng này TQ lại nhớ đến chiếc cối đá của bà ngoại. Mỗi lần giã vừng xong, bà chừa lại một ít để giã cơm nắm cho TQ. Nắm cơm giã ấy dẻo thơm đến bây giờ. Bà mất ngày TQ học xong năm thứ nhất ở Liên xô, không thể nào về được chỉ bỏ cơm nhiều ngày. Bây giờ thì mình đã sắp đến tuổi bà ngoại rồi vẫn nhớ da diết vòng tay ấm êm, những đêm đông TQ cuộn mình chui vào lòng bà cho thật kỹ.

Cảm ơn bác Nghiêu đã cho đọc một bài thơ hay về miền quê, nơi ta đã sinh ra và lớn lên trong tình thương yêu vô tận của những người thân yêu nhất, để mỗi khi nhớ về tự nhủ mình cần sống tốt hơn!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-24 13:37:09SĨ ĐOAN>
TÌM EM TRAO NHỮNG VẦN THƠ

Thuyền tình tôi chở đầy thơ
Ngược dòng sông cạn đến bờ mộng mơ
Mạn thuyền sóng vỗ ngẩn ngơ
Buồm căng gió lộng thẫn thờ ngóng trông.

Giờ người biển bắc, trời đông
Nắng mưa cát bụi má hồng phôi pha?
Thuyền đi trong nỗi xót xa
Mịt mù sương khói nhạt nhoà trời mây.

Thơ vương trải nước non này
Ngược dòng sông cạn hao gầy thuyền thơ
Sóng thôi vỗ mạn, xô bờ
Cấnh buồm gói gió để chờ mây bay.

Thuyền tình chao đảo ngất ngây
Đi tìm em giữa ban ngày tôi mơ
Để trao em những vần thơ
Biết rằng em chẳng bao giờ đợi tôi.

Dịch Vong, 10.06.06
Đoàn Văn Nghiêu

DÒNG THƠ TÔI GỞI THỜI GIAN
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Chất đầy thuyền chẳng rõ về đâu?
Đêm canh thâu tôi thốt nên dòng
Dâng tặng bóng hồng của lòng tôi.
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Suối lệ tràn càng rõ sắc trong
Bao ước mong cạn dần năm tháng
Trái tim vàng phủ dáng tuyết sương!
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Quí nuông chiều vò võ đợi mong
Đem hong nắng khi trời trở lạnh
Nhốt tận lòng chạnh nhớ xa xưa!!!
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Ngày mỗi ngày nhổ cỏ bón phân
Thêm ít nước ân cần xén tỉa
đóng vào thùng- đặt đĩa lên cân.
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Bỏ ra ngoài mờ nhạt nét son
Đem cất kỉ sợ con mối gặm
Phải đành muôn dặm mang thơ theo!!!
                                SĨ ĐOAN
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SĨ ĐOAN

DÒNG THƠ TÔI GỞI THỜI GIAN
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Chất đầy thuyền chẳng rõ về đâu?
Đêm canh thâu tôi thốt nên dòng
Dâng tặng bóng hồng của lòng tôi.
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Suối lệ tràn càng rõ sắc trong
Bao ước mong cạn dần năm tháng
Trái tim vàng phủ dáng tuyết sương!
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Quí nuông chiều vò võ đợi mong
Đem hong nắng khi trời trở lạnh
Nhốt tận lòng chạnh nhớ xa xưa!!!
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Ngày mỗi ngày nhổ cỏ bón phân
Thêm ít nước ân cần xén tỉa
đóng vào thùng- đặt đĩa lên cân.
 
Tôi tặng em dòng thơ nho nhỏ
Bỏ ra ngoài mờ nhạt nét son
Đem cất kỉ sợ con mối gặm
Phải đành muôn dặm mang thơ theo!!!
                                SĨ ĐOAN

Thân mến chào và cảm ơn bạn thơ SĨ ĐOAN đã có thiện cảm sang thăm và góp thơ vui cùng.
Hà Nội đang kỳ rét hại, không biết hiện bạn đang ở đâu? Xin mời đọc bài mới về sự kiện thời tiết này nhé.

XUÂN ĐÃ ĐẾN TRONG EM

Hà Nội đang kỳ rét hại
Em đừng ngắm mặt hồ chìm mất ánh sao
Tìm lại lòng mình những giọt nắng xôn xao
Anh trao hết cho em, sưởi qua mùa đông giá.
*
Chỉ mai thôi ta vào xuân, sang hạ
Gắng qua chiều mây phủ, sương sa
Đường Thanh niên ai vội vã đi qua
Chỉ còn lại hai ta trước hồ Tây lộng gió.
*
Che môi em, sợ phai nhoà son đỏ
Mềm môi mình trước ràn rạt heo may
Bằng lăng bên đường run rẩy, ngất ngây
Khi anh choàng tay ôm em chắn gió.
*
Trong thành phố đã nhạt nhoà đèn đỏ
Dưới chân mình nghe cây cỏ rưng rưng
Ôi! trong em xuân đã đến tưng bừng
Sợ xuân lạnh! Vòng tay anh xiết chặt.
*

24.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
Thân mến chào và cảm ơn bạn thơ SĨ ĐOAN đã có thiện cảm sang thăm và góp thơ vui cùng.
Hà Nội đang kỳ rét hại, không biết hiện bạn đang ở đâu? Xin mời đọc bài mới về sự kiện thời tiết này nhé.

* Thành thật cám ơn bạn thơ. Mình tên PHẠM VĂN HIỆP.Sinh ra và trưởng thành trên mảnh đất Củ Chi.Tp Bác.
Đăng nhập để trả lời
0
XUÂN ĐÃ ĐẾN TRONG EM

Hà Nội đang kỳ rét hại
Em đừng ngắm mặt hồ chìm mất ánh sao
Tìm lại lòng mình những giọt nắng xôn xao
Anh trao hết cho em, sưởi qua mùa đông giá.
*
Chỉ mai thôi ta vào xuân, sang hạ
Gắng qua chiều mây phủ, sương sa
Đường Thanh niên ai vội vã đi qua
Chỉ còn lại hai ta trước hồ Tây lộng gió.
*
Che môi em, sợ phai nhoà son đỏ
Mềm môi mình trước ràn rạt heo may
Bằng lăng bên đường run rẩy, ngất ngây
Khi anh choàng tay ôm em chắn gió.
*
Trong thành phố đã nhạt nhoà đèn đỏ
Dưới chân mình nghe cây cỏ rưng rưng
Ôi! trong em xuân đã đến tưng bừng
Sợ xuân lạnh! Vòng tay anh xiết chặt.
*
24.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Trích đoạn: SĨ ĐOAN

Thân mến chào và cảm ơn bạn thơ SĨ ĐOAN đã có thiện cảm sang thăm và góp thơ vui cùng.
Hà Nội đang kỳ rét hại, không biết hiện bạn đang ở đâu? Xin mời đọc bài mới về sự kiện thời tiết này nhé.

* Thành thật cám ơn bạn thơ. Mình tên PHẠM VĂN HIỆP.Sinh ra và trưởng thành trên mảnh đất Củ Chi.Tp Bác.

Thân tặng bài thơ
 
          RÉT BUỐT
 
Mưa ngoài trời rét buốt con tim
Gió hắt hiu cõi lòng tê tái !
Đếm giọt sầu tấc dạ héo hon
Mưa ơi mưa! Rơi nhiều hơn nữa
Ta đắm chìm trong nỗi u mê
Lòng chán chê đếm giọt mưa sầu
Đâu phải lần đầu đếm mưa rơi
Đâu phải lần đầu chỉ thế thôi!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SĨ ĐOAN
Thân tặng bài thơ

         RÉT BUỐT

Mưa ngoài trời rét buốt con tim
Gió hắt hiu cõi lòng tê tái !
Đếm giọt sầu tấc dạ héo hon
Mưa ơi mưa! Rơi nhiều hơn nữa
Ta đắm chìm trong nỗi u mê
Lòng chán chê đếm giọt mưa sầu
Đâu phải lần đầu đếm mưa rơi
Đâu phải lần đầu chỉ thế thôi!!!



BẠN SĨ ĐOAN thân mến!
N rất vui & cảm ơn ban. Xin mời bạn đọc thêm bài thơ về chủ điểm mùa đông nhé
ĐỒI HOANG

Trốn giá lạnh
Đông tàn
Tôi tìm đến đồi hoang
Xoè bàn tay che bốn bề gió thổi
Cát sỏi chìm sâu
Ấm hơi người mở lối
Thức dậy rồi
Đồi nghiêng áp mặt tôi.
*
Đồi hoang rùng mình
Bởi gió táp mưa rơi
Trời đất lạnh trói một đời đơn lẻ
Hay em kéo tôi lên
Giữa hố băng trần thế
Trả ơn người tôi dâng hết
Đam mê.
*
Ôi năm ngón thiên thần
Xoá tan những tái tê
Dẫu đông lạnh có về, thì xuân vẫn đến.
Áp tai nghe
Đồi hoang hổn hển
Sâu xa mạch nguồn
Trào nhựa sống thanh tân.
*

25.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: NGYEU

Trích đoạn: SĨ ĐOAN
Thân tặng bài thơ

        RÉT BUỐT

Mưa ngoài trời rét buốt con tim
Gió hắt hiu cõi lòng tê tái !
Đếm giọt sầu tấc dạ héo hon
Mưa ơi mưa! Rơi nhiều hơn nữa
Ta đắm chìm trong nỗi u mê
Lòng chán chê đếm giọt mưa sầu
Đâu phải lần đầu đếm mưa rơi
Đâu phải lần đầu chỉ thế thôi!!!



BẠN SĨ ĐOAN thân mến!
N rất vui & cảm ơn ban. Xin mời bạn đọc thêm bài thơ về chủ điểm mùa đông nhé
ĐỒI HOANG

Trốn giá lạnh
Đông tàn
Tôi tìm đến đồi hoang
Xoè bàn tay che bốn bề gió thổi
Cát sỏi chìm sâu
Ấm hơi người mở lối
Thức dậy rồi
Đồi nghiêng áp mặt tôi.
*
Đồi hoang rùng mình
Bởi gió táp mưa rơi
Trời đất lạnh trói một đời đơn lẻ
Hay em kéo tôi lên
Giữa hố băng trần thế
Trả ơn người tôi dâng hết
Đam mê.
*
Ôi năm ngón thiên thần
Xoá tan những tái tê
Dẫu đông lạnh có về, thì xuân vẫn đến.
Áp tai nghe
Đồi hoang hổn hển
Sâu xa mạch nguồn
Trào nhựa sống thanh tân.
*

25.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
ĐỒI HOANG

Trốn giá lạnh
Đông tàn
Tôi tìm đến đồi hoang
Xoè bàn tay che bốn bề gió thổi
Cát sỏi chìm sâu
Ấm hơi người mở lối
Thức dậy rồi
Đồi nghiêng áp mặt tôi.
*
Đồi hoang rùng mình
Bởi gió táp mưa rơi
Trời đất lạnh trói một đời đơn lẻ
Hay em kéo tôi lên
Giữa hố băng trần thế
Trả ơn người tôi dâng hết
Đam mê.
*
Ôi năm ngón thiên thần
Xoá tan những tái tê
Dẫu đông lạnh có về, thì xuân vẫn đến.
Áp tai nghe
Đồi hoang hổn hển
Sâu xa mạch nguồn
Trào nhựa sống thanh tân.
*
25.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
         LANG THANG
 
Những đêm dài lang thang ngõ vắng
Nghỉ mông lung tôi ngắm sao trời...
Tìm nơi ấy vì sao yêu thích
Sáng long lanh xa tít chân trời.
Đời phiêu bạt đầu non góc bể
Sóng muôn trùng gió tạt muôn phương
Vẫn vấn vương Vì Sao bé nhỏ
Ánh lung linh như tỏ điều gì.
                        SĨ ĐOAN
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SĨ ĐOAN
         LANG THANG
 
Những đêm dài lang thang ngõ vắng
Nghỉ mông lung tôi ngắm sao trời...
Tìm nơi ấy vì sao yêu thích
Sáng long lanh xa tít chân trời.
Đời phiêu bạt đầu non góc bể
Sóng muôn trùng gió tạt muôn phương
Vẫn vấn vương Vì Sao bé nhỏ
Ánh lung linh như tỏ điều gì.
                        SĨ ĐOAN



Bạn SĨ ĐOAN thân mến. cuối năm bận chút xíu thành ra trả lời chậm mong bạn thông cảm cho nhé. Rất vui được gặp lại.



NỖI NIỀM XUÂN

Vắt kiệt câu thơ không đáng một xu
Đời ngớ ngẩn thêm một lần mang nợ
Làng quê liêu xiêu mái chợ
Con sông chưa bắc cầu, đường vẫn trơn chân.
*
Bao mảnh đời không cảm nhận mùa xuân
Những lớp học hoang sơ thiếu bạn bè, ngơ ngác
Đất chẳng thể cắm dùi, lũ lụt về tan tác
Biển khơi xa bão tố cướp mất người.
*
Khóc bởi tang thương, câu thơ cũng ngậm cười
Ai đó vét vơ cả mồ hôi nước mắt
Dân cầy cấy mà không có mùa để gặt
Giữa thành đô nhưng chật - nặng những gánh gồng.
*
Chiến tranh qua lâu, thơ vẫn rỉ máu hồng
Xác chết rải đường hơn cả thời bom đạn
Vẫn tụng ca, cùng nhau hoan lạc
Trời cao xanh - Xuân có thấu nỗi niềm.
*

27.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0

XIN EM ĐỢI CHỜ

Xuân chông chênh vách núi
Những cánh đào chao nghiêng
Ngóng tin vui từ biển
Lá thư em gửi lên.
*
Bước tuần tra nhẹ êm
Lướt trên vùng sỏi đá
Để núi rừng yên ả
Giữa trời đất giao hoà.
*
Bên non tiếng kèn lá
Ai trải khúc tình ca
Ngỡ tiếng chim rộn rã
Chạnh lòng nhớ quê nhà.
*
Xa em mấy mùa hạ
Cách em một thời xuân
Có tình yêu bất tận
Bước tuần tra thêm gần.
*
Chọn cành đào đẹp nhất
Tặng em qua trang thơ
Phiên tuần tra không lỡ
Xuân! Xin em đợi chờ.
*

28.01.08
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
[&amp;o] Tình si [&amp;o]
 
Đêm đêm thao thức vì ai
Vì em không biết tình anh âm thầm
Nhớ em những lúc trời gầm
Gầm lên tiếng sấm âm thầm lệ rơi
Bên em những lúc đi chơi
Mà lòng em cứ như khơi đựng trầu
Yêu em anh biết khổ đau
Biết sầu biết nhớ biết lâu lệ buồn
 
 
_don_phương_
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: xenpin

[&amp;o] Tình si [&amp;o]
 
Đêm đêm thao thức vì ai
Vì em không biết tình anh âm thầm
Nhớ em những lúc trời gầm
Gầm lên tiếng sấm âm thầm lệ rơi
Bên em những lúc đi chơi
Mà lòng em cứ như khơi đựng trầu
Yêu em anh biết khổ đau
Biết sầu biết nhớ biết lâu lệ buồn
 
 


VUI ĐƯỢC ĐÓN TIẾP BẠN XENPIN. CẢM ƠN BẠN ĐÃ LƯU ĐỀ THƠ HOẠ CHIA SẺ. CHÚC BẠN VUI.


GHÉP LẠI NGÀY DÀI TRAO CẢ CHO EM

Em cứ giận hờn
Vỡ từng mảng thời gian
Tôi gom lại
Những sắc màu đậm nhạt
Giữa ngổn ngang tìm trao em nốt nhạc
Chậm lại lo đông rắc xuống cung sầu.
*
Vẫn là mây
Mưa nắng đổi màu
Biết về đâu
Nếu phân chia trời - đất
Trái nào ngọt mà hoa không dâng mật
Hờn giận gần để thương nhớ khi xa.
*
Chắt lọc ngọt bùi
Tâm tĩnh giữa phong ba
Hiểu cát bụi, gió mưa từ mùa đông sang hạ
Ghép lại khối màu
Tôi trao em tất cả
Nối lại ngày dài vui nốt nhạc hoan ca.
*
05.11.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-07 05:18:19NGYEU>

LẠNH CẢ ĐÊM DÀI

Thả tiếng thở dài vào đêm
Rơi!
Sâu thẳm.
*
Nỗi nhớ không chìm
Chờ mãi
Ngày chẳng nổi.
*
Vườn khuya
Cánh Dơi nào chao vội
Lỡ va vào thao thức trong tôi.
*
Bên thềm nhẹ tiếng lá rơi
Giật mình
Ngỡ người gõ cửa.
*
Nơi xa lòng ai tắt lửa
Trách đông gieo lạnh
Đêm dài.
*
07.11.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-08 11:48:01Huyền Băng>


CHƯA ĐÔNG NÀO LẠNH THẾ

Buốt giá nỗi buồn
Chưa đông nào lạnh thế
Mẹ xa rồi!
Vắng lặng một miền quê.
*
Thất thất lai tuần
Lòng con tái tê
Bao thương nhớ
Trải chân mây cửa bể.
*
Ơi đất rộng trời cao
Sao đông này lạnh thế
Trống vắng bốn bề
Mẹ hiền đã đi xa.
*
Đông đến bao mùa
Gió táp mưa sa
Nhưng có mẹ
Lòng con đâu giá lạnh.
*
Nay dồn lại cả thiên thu
Xa cách
Đông ngập sầu
Vò xát thấu tâm can.
*
12.11.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU


[/align]r[/align]
Đăng nhập để trả lời
0

 
PHÍA SAU XUÂN

Nửa nguyệt đầy có che phần trăng khuyết
Đông nắng tràn, đoài liệu ngập mưa.
*
Mây lả lơi chắc thỏa mãn sao thưa
Trời cao rộng gió lo gì chỗ chứa.
*
Biển sợ cạn nên gọi nguồn mở cửa
Sóng vỗ về để mang nước đi xa.
*
Chẳng còn xuân nếu thiếu sắc hoa
Vẫn luyến tiếc khi đài dâng quả.
*
Có hương vị biết là vào hạ
Trong ngọt bùi cũng cảm nhận xót xa.
*
Mong ngày mai nhưng sao nhớ hôm qua
Yêu mùa lộc đã ước thời xanh lá.
*
Sấp ngửa, lở bồi có bao giờ được cả
Vòng tay chỉ ôm gần, biết mắt vẫn nhìn xa.
*
Đành mượn thơ vui với trăng hoa
Cũng là để an lòng không hóa đá.
*
Ta thanh thản đi từ xuân sang hạ
Mặc thời gian mưa nắng nhạt nhòa.
*
Chỉ có hồn thơ vui mãi không già
Bởi ta biết phía sau xuân là hạ.
*
24.11.09
ĐOÀN VĂN NGHIÊU 

[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0