
TẾT QUÊ NGƯỜI
đất khách rộn ràng đón mùa xuân đời
tết họ tính theo mặt trời khát vọng
nơi họ chẳng đủ bốn mùa chia cắt
Xuân và Thu như khúc hát thoảng qua thôi.
thoáng bơ vơ cứ tới tưởng đang mơ
cảnh nhộn nhịp đón chờ ngày THánh đến
ngàn hoa đêm xôn xao bóng đèn điện.
gọi trăng sao hãy xuống để xum vầy.
những gói quà xinh xắn tự bàn tay
tạo vóc giáng...cho mơ đầy giấc ngủ
những cây thông chẳng ai còn thấy cũ
lộng lẫy trong phòng buông rủ bình yên.
trong một năm muốn quên hết ưu phiền
No En đón trong thiêng liêng thành kính
như lệ làng đã bao đời qui định
tất cả đếu ăn món cá chép trong ngày.
thành thói quen với cảm nhận thật hay
giống quê hương trong một ngày Ông Táo.
họ ăn cá cho thắm lòng thơm thảo
ở quê mình mua cá thả cầu may...
chút gió reo cho tuyết lạnh vương bay
Giáng Sinh ảo trong lòng say Tôn Giáo
chuông vọng ngân khiến màn đêm chao đảo
nhớ ngày sinh của Đức chúa giáng trần.
Tết quê người mang tuyết trắng mùa đông
gợi nỗi nhớ chất trong lòng trăn trở
ăn mấy lần tết quê người chẳng nhớ...
thương mãi thôi...muôn thửơ tết quê mình.
MINH TUẤN







![[:)]](/images/smiley/s1.gif)













