📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CHO MÙA THU TỚI

447 trả lời, 66.215 lượt xem — Trang 9 / 15


HOÀNG HÔN

hoàng hôn thức dậy
cảnh cũng im lìm
đêm còn lưu luyến
nghe chuyện thần tiên.

hoàng hôn mặt biển
mùa hạ đang lên
khi cơn gió ngủ
biển trông dịu êm.

cuộc đời khát vọng
được vui triền miên
như ngàn năm sáng
trăng quê dịu hiền.

mùa đông quê lạ
cũng có trăng lên
lẫn trong mặt tuyết
lạnh băng con tim.

bước chân có vội
cũng để dấu chân
lòng buồn có dấu
lạnh càng chất băng

nửa trời quê cũ
gió cũng lạnh lòng
thầm mong xuân tới
hoàng hôn mùa xuân.

MINH TUẤN

CÔ ĐƠN mùa thu buồn quá phải không...?lá vàng ánh trăng và...thơ mùa thu nữa..thật là tuyệt..chúc bạn vui
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-09 13:32:20Minh Tuấn>


HOA MONG MANH

trên mọi nẻo bước chân anh gặp
loại hoa nào cũng dào dạt sắc hương
dẫu hồn hoang mọc ở ven đường
nhưng nét đẹp vẫn say đường ong bướm.

hoa e ấp những niềm riêng mộng tưởng
mơ cõi thiên đường được làm chúa các loài hoa
hay đơn giản chỉ một chút kiêu sa
cho nắng rạng những sợi nhòa hương mật.

loại hoa hồng cánh nhung trong thổn thức
hoa đào tươi như thúc dục gọi xuân về
hoa mua trắng sự sống nơi đồi quê
hoa rau muống như lời thề tình biển.

có loài hoa người gặp thêm lưu luyến
là hoa em -chúa của tất cả muôn hoa
hoa biết nói bằng tình cảm chan hòa
hoa biết cười với bao la vũ trụ

bông hoa sắc bốn mùa thắm nở
dẫu trong lòng có chất nỗi buồn riêng
dẫu trong tim có nhớ bóng chung nguyền
lệ thầm nhỏ như giọt sương đêm trắng.

bước anh đi gặp những ngày không nắng
thoáng góc buồn lại thầm lặng nhớ em
để con tim tìm kỷ niệm thân quen
trong màu tím thủy chung niềm mong đợi.

gió đã gửi biết bao lời hứa hẹn
mây đã đem bao mộng ước cuộc đời
thơ đã gieo bao ngàn ý đầy vơi
theo bốn mùa để kết thành năm nhớ.

dẫu mong manh như loài hoa muôn thuở
sắc màu tươi rạng rỡ hiến dâng đời
dẫu tình buồn dệt vài năm thương nhớ
vải chung đôi bền chặt mộng lứa đôi.

MINH TUẤN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0




MONG MANH

hoa mong manh cánh mỏng
người mong manh cuộc đời
gió mong manh nỗi nhớ
mây mong manh đầy vơi.

người ơi cho tôi hỏi
đời mong manh từ đâu
có phải từ tim thắm
chân thành trong tình sâu.

còn hoa sao cánh mỏng
có phải sợ gió dông
nếu hoa trong tủ kính
chắc đâu ngại gió lồng.

còn mây trôi tan tác
lúc đầy nơi núi đông
đến chiều cơn gió tạt
lại vơi theo nước dòng.

mong manh có phải thế
nên tình cũng long đong
dở dang bao người khóc
ngàn thơ...nhỏ lệ dòng.


DUY GIANG

CHÚC VUI NHA huynh ơi
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=180249 CHÍNH
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=201263&mpage=1&key=𳕈 lưu
Đăng nhập để trả lời
0


hoàng tử ếch...?

có phải trong thần thoại
hoàng tử làm ếch xanh
bơi trong đầm sen vắng
đùa vui với thiên thần.

bao nhiêu mộng huyền ảo
dấu trong tấm da xanh
bao nhiêu niềm khao khát
trên đôi cánh mong manh

MINH TUẤN

CÁM ƠN nhé DUY GIANG/
tranh thật tuyêt vời
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0


THUNG LŨNG BUỒN.

hết mưa rồi thung lũng lại vơi
nước đã rút khoảng trời thu hẹp mãi
căn nhà nhỏ như đang buồn tê tái
nước đi đâu để ngắn lại bước thuyền.

nhớ mùa về con nước mãi đầy lên
nước mênh mang bóng con thuyền bé nhỏ
trăng mùa thu vẫn ra hồ với gió
ngó dòng trong của thung lũng xếp thành.

quê hương nghèo.bến nước cũng mong manh
vẫn hoang sơ trong những mùa nước đổ
các bờ chắnnhững khi nước đầy bị vỡ
lũ dâng lên gieo khổ đói nghèo.

mùa đông về trong lạnh buốt hanh heo
không thấy bóng của tay chèo bắt cá
chỉ có gió của đồi cây êm ả
ru khúc mùa đông nứt nẻ với cây vườn.


thung lũng buồn đếm nhớ trong mùa đông
con nước cạn khát khao dòng nước lớn
thuyền đìu hiu mơ giấc đầy sóng lượn.
người đi đâu...cả bốn hướng mãi tìm.

MINH TUẤN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 09:40:50Huyền Băng>
TIẾNG GIÓ ĐÔNG.

tiếng gió gào heo hút góc trời đêm
cây khô gãy tiếng kêu rền răng rắc
gió đông ơi sao làm cô đơn trằn trọc
nhớ góc buồn thầm lặng chốn trời xa.

nhớ ngày nào trong cơn bão đi qua
để xơ xác bao mái nhà đổ nát
con người quằn lưng mệt mỏi phờ phạc
hết làm mùa -lại dông bão bôn ba.

cơn gió nặng vác theo nguồn nước biển
làm mưa trơn buông lạnh khắp mọi miền
và chẳng còn những khúc nhạc trong đêm
côn trùng trốn bỏ tiếng rền đêm vắng.

đêm mưa đông tâm hồn đan thầm nặng
tiếng lòng riêng làm khắc khoải ưu phiền
mấy vần thơ len lỏi trong ý riêng
nhớ heo may hút heo miền thương nhớ.

gió đông ơi xin mang đi trăn trở
để cho tôi một chút ngủ êm lòng
gió nói gì mà gào...mãi không xong
tiếng lạnh buốt của những dòng băng giá.

cơn gió nói..ở góc trời xa lạ
làm cho ta lạnh quá một góc đời
ước khi nào về bến cũ xa xôi
không còn cảnh một góc trời cô lẻ.

MINH TUẤN


r
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

XÔN XAO VỀ QUÊ ĂN TẾT.

đông sang đã kể xuân tươi
hoa đào thắm nở sắc cười mắt môi.
nỗi buồn đong đứng đong ngồi
tâm hồn viễn xứ chẳng vơi nỗi lòng.

kẻ thì dừng bước hỏi thăm
kẻ thì điện réo đang nằm im tin
cũng vì hỏi chuyện đi tìm
mùa xuân ở lại.hay nên về nhà.

đông còn mới tới chưa qua
xuân còn ở tận phương xa chưa về
tuyết còn chưa phủ đã mê
hoa đào với nắng bốn bề én chao.

nhưng CHỢ trời vẫn xôn xao
tình quê chốn ấy ồn ào thật vui
gió mang theo lạnh bùi ngùi
bụi mưa làm lấm niềm vui trên đường.

quê hương chen xếp nhớ thương
người mong con đợi bước đường người đi
chuẩn bị tết sẽ làm gì
cho nhà vui vẻ xuân đi lại về...

xôn xao như tỉnh như mê
chung riêng đều nghĩ lối thề với xuân
ồn ào một góc xa gần
quanh năm vất vả cho lần về quê...


MINH TUẤN

Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
TIẾNG LÒNG...QUA PHÔN.

lời em tâm sự nhẹ nhàng
nghe xong để nhớ nặng mang khoảng trời
tạm dừng cuộc gọi em ơi
để cho anh đỡ thấy đời chênh vênh.

chẳng phải vượt thác qua ghềnh
nhưng sao anh thấy lênh đênh đứng ngồi.
không hẹn đỡ chút chơi vơi
chờ chuông ai réo...nụ cười cũng mong.

một phút đỡ nguội nhớ lòng
để bao ngày nhớ cùng mong xum vầy
ước xa mộng thắm cùng xây
thì ta cũng gắng làm ngày -nhớ đêm.

cố kìm những nỗi thân quen
con tim dấu giọt lệ hoen góc buồn.
bên thềm đếm giọt trăng buông
đường xưa đếm khúc gió buồn vu vơ.

tiếng lòng dệt ý vần thơ
trời riêng chỉ ngắm trăng mờ cuối thu
câu hẹn đã sắc nghĩa từ
trăng xưa dẫu lẻ -mãi như buổi đầu.

mãi mơ màu trắng hoa cau
mãi yêu xanh thắm giàn trầu đợi duyên
lòng thương dẫu cách mấy miền
tình riêng sẽ vẹn mộng liền cánh chim

MINH TUẤN
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-18 03:24:42Huyền Băng>
TUYẾT RƠI...

tuyết rơi trắng từng bông
gió tan hơi ấm nồng
cành khô cây chất nặng
những bông tuyết xếp chồng.

qua mấy ngày tuyết phủ
mấy đêm gió sầu đông
cành cây tuyết thành đá
lạnh cả góc mùa đông.

có còn mùa thu cũ
gửi chút nhớ trong đông
chỉ có niềm hy vọng
bên câu thơ tiếng lòng.

ta chỉ biết thầm mong
mùa xuân mau trở lại
mùa hè cho nắng rải
để mùa thu xanh trong.

lệ rơi dẫu băng giá
cũng sẽ tươi trong xuân
cũng sẽ đỏ trong hạ
mùa thu lại thắm nồng.

những bông tuyết trắng xóa
hôm qua bay đầy sân
sáng nay khung trời lạ
khoảng xa trời trắng ngần.


MINH TUẤN


r
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0




 
Anh Cám Ơn Em
Sau ngày lễ, gặp em cười vui lạ
Như là trong mùa Hạ, biển trong xanh
Hàng dừa cao, bãi biển vắng, cùng anh
Em chạy nhảy tung tăng đùa với sóng
 
Ở quanh ta, đầy màu xanh hy vọng
Xanh hàng cây, xanh trời đẹp, đại dương
Những màu xanh tươi mát khắp ngàn phương
Cho mơ ước chợt nảy mầm mọc mộng
 
Giây tơ nhỏ vươn lên trong cuộc sống
Leo trên giàn nở rộ những bông hoa
Tỏa hương thơm dưới ánh nắng hiền hòa
Nghe tiếng sóng biển xanh hằng dào dạt
 
Đi bên nhau em cất cao tiếng hát
Trong gió chiều đằm thắm giọng thương yêu
Nét đơn sơ một thiếu nữ diễm kiều
Trên bãi cát xa xăm không mờ nhạt
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0

 
NỖI LO CON GÁI.
 
&lt;thân tặng TRĂNG QUÊ &gt;
 
 
nỗi buồn Trăng trống trải
khi chân tới non đoài
tiếng Gà vang khắp chốn
đón Nắng hồng sớm mai.
 
 hồn Trăng mơ đêm vắng
 bên ngàn Sao tung bay
 Gió ru lời êm ả
 cho đêm say tròn đầy.
 
 nỗi lo Em cũng vậy
 mong tuổi xuân đừng bay
 cho Tóc mây hương gửi
 Môi thắm tô tình đầy
 
 bước Đời trong yên ả
 không dông bão đắng cay
 cho làn da trắng má
 như mùa xuân dăng mây.
 
 Trăng quê là Em đó
  mãi một chốn nồng say
 chung  nỗi lo  muôn thuở
 tuổi xuân đừng vội bay.
 
MINH TUẤN.
 
CHÚC VUI NHÉ TRĂNG QUÊ

Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Anh Cám Ơn Em

Sau ngày lễ, gặp em cười vui lạ
Như là trong mùa Hạ, biển trong xanh
Hàng dừa cao, bãi biển vắng, cùng anh
Em chạy nhảy tung tăng đùa với sóng

Ở quanh ta, đầy màu xanh hy vọng
Xanh hàng cây, xanh trời đẹp, đại dương
Những màu xanh tươi mát khắp ngàn phương
Cho mơ ước chợt nảy mầm mọc mộng

Giây tơ nhỏ vươn lên trong cuộc sống
Leo trên giàn nở rộ những bông hoa
Tỏa hương thơm dưới ánh nắng hiền hòa
Nghe tiếng sóng biển xanh hằng dào dạt

Đi bên nhau em cất cao tiếng hát
Trong gió chiều đằm thắm giọng thương yêu
Nét đơn sơ một thiếu nữ diễm kiều
Trên bãi cát xa xăm không mờ nhạt

Nguyên Đỗ

 
 TÌNH EM.
 
ngày tiễn nhau bàn tay trao trăn trở
mắt dấu sầu trong bỡ ngỡ lặng im
cảnh phi trường đưa tiễn những cánh chim
đi khắp nẻo nhưng vẫn nhìn một hướng.
 
mùa xuân quê gửi theo ngàn tâm tưởng
mang nhớ thương theo mộng ảo đêm trường
ánh trăng quê hay con đường nhỏ quê hương
nơi trao gửi cả quãng đời thơ mộng.
 
MINH TUẤN
 
đệ cám ơn huynh nhé NGUYÊN ĐỖ thơ huynh sung sức quá gần 70 trang EO ƠI....ĐỆ CHẠY THEO BAO GIỜ MỚI KỊP.CHÚC HUYNH VUI
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Tuấn

TÌNH EM.
 
ngày tiễn nhau bàn tay trao trăn trở
mắt dấu sầu trong bỡ ngỡ lặng im
cảnh phi trường đưa tiễn những cánh chim
đi khắp nẻo nhưng vẫn nhìn một hướng.
 
mùa xuân quê gửi theo ngàn tâm tưởng
mang nhớ thương theo mộng ảo đêm trường
ánh trăng quê hay con đường nhỏ quê hương
nơi trao gửi cả quãng đời thơ mộng.
 
MINH TUẤN 
 

 
NẾU KHÔNG CÓ NGÀY ẤY
 
Ngày tiễn em tay trong tay nắm chặt
Mắt rưng rưng những dòng lệ u sầu
Những lời thề...hứa hẹn...khắc sâu
Trong thương nhớ nối nhịp cầu xa cách.
 
Nay trở lại mới mấy tuần trăng lạnh
Em đi rồi, lời hứa trót chia phôi
Nơi hò hẹn ngày xưa giờ còn lại mình tôi
Cây cỏ héo trong chiều tàn băng giá.
 
Đâu Tô thị, đâu Vọng phu hoá đá
Đâu chuyện tình muôn kiếp ngợi ca
Nước non này tất cả đã sinh ra
Sao em lỡ bỏ đi tất cả.
 
Nếu ngày ấy chúng mình đừng vội vã
Trao lời nguyền trước lúc chia tay
Thì bây giờ khoé mắt đâu cay
Đời dâu bể mang nửa vầng trăng khuyết hận.
 
25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU
 
* Huynh hoạ với MINH TUẤN nhé
 
Đăng nhập để trả lời
0
[/align] [/align] [/align] [/align]ĐỪNG TIẾC THU PHAI[/align] [/align]một chút lạnh cho niềm riêng trăn trở[/align] sắc lá vàng để tiếc nhớ mùa thu [/align] một câu thơ để  khắc khoải trông chờ [/align] ai khao khát...một khoảng mơ hạnh phúc.[/align] [/align]mùa hè vui tiếng trống trường thúc dục[/align]cánh phượng tươi vui rộn nhạc  ve sầu[/align]lá bàng xanh làm nón đội chung nhau[/align]hai cặp mắt đã bắt đầu biết nói.[/align] [/align]mùa thu sang con tim hiểu tiếng gọi[/align]đến với nhau trong giọng nói dịu dàng[/align]câu anh em đã bén tiếng riêng mang[/align]mộng đã biết gửi trăng vàng ,sao sáng.[/align] [/align]tình yêu đan bằng muôn ngàn sợi nhớ [/align]giấc ngủ chông chênh khi sợ xa rời [/align]tay trong tay hơi ấm thật chẳng hề vơi[/align]nụ hôn vội...riêng bầu trời hai đứa.[/align] [/align]ta thầm hứa mỗi người là một nửa[/align]đợi ghép tròn hai nửa của vầng trăng[/align]cho đầy đong sáng tỏ ánh trăng rằm[/align]muôn khúc nhạc của tơ lòng chung dệt.[/align] [/align]để bây giờ nỗi niềm anh da diết[/align]nỗi nhớ em chẳng biết tỏ cùng ai [/align]cùng đêm đông anh viết khúc thu phai [/align]gửi lời hẹn khi mai vàng khoe sắc.[/align] [/align]em lúc đó chẳng còn buồn vương mắt[/align]tiếc thu xưa đơn lẻ nhặt lá vàng[/align]đôi má hồng để  gió hôn miên man[/align]mắt nhìn anh môi khẽ khàng cười nụ.[/align] [/align]MINH TUẤN [/align] [/align]
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU KHÔNG CÓ NGÀY ẤY

Ngày tiễn em tay trong tay nắm chặt
Mắt rưng rưng những dòng lệ u sầu
Những lời thề...hứa hẹn...khắc sâu
Trong thương nhớ nối nhịp cầu xa cách.

Nay trở lại mới mấy tuần trăng lạnh
Em đi rồi, lời hứa trót chia phôi
Nơi hò hẹn ngày xưa giờ còn lại mình tôi
Cây cỏ héo trong chiều tàn băng giá.

Đâu Tô thị, đâu Vọng phu hoá đá
Đâu chuyện tình muôn kiếp ngợi ca
Nước non này tất cả đã sinh ra
Sao em lỡ bỏ đi tất cả.

Nếu ngày ấy chúng mình đừng vội vã
Trao lời nguyền trước lúc chia tay
Thì bây giờ khoé mắt đâu cay
Đời dâu bể mang nửa vầng trăng khuyết hận.

25.11.06
ĐOÀN VĂN NGHIÊU

 
 

 
  MỘT NỬA...
 
 cuộc sống mãi chỉ cho anh một nửa
mộng cuộc đời cũng dang dở xa em
 anh chẳng biết số phận mình có tủi
 bước tương lai chẳng biết có rạng đèn.
 
nếu ngày tiễn  - em đừng hoen lệ nhỏ
đừng trao tay một gói nhỏ tâm hồn
đừng gửi theo trang nhật ký nụ hôn
đừng vẫy nhớ để bồn chồn tiếng gọi.
 
nhìn Tô thị chờ trông như muốn nói
tình không phai theo tiếng gọi gió ngàn
mặc bốn mùa mộng trải với thời gian
cho ngóng đợi chân tình riêng hoá đá.
 
bốn mùa đi -trăng sao cùng bước lạ
dệt cuộc đời theo tất cả đổi thay
tình yêu ta cũng tựa áng mây
tan muôn mảnh trước gió đầy bão nổi.
 
có phải tình đầu tan vì nông nổi
 hay vì trao vội ước nguyền
 hay vì chẳng phải thần tiên.
nên phải mất chốn niềm tin...một nửa.
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-29 11:08:19Minh Tuấn>
 CÂY BÀNG MÙA ĐÔNG
 
Thu đã qua mang hết cả sắc vàng
 để khoảng lặng trong muôn ngàn  sắc đỏ
 anh sững sờ nhìn cây bàng đầu ngõ
 lá đỏ khô như mắt dõi trông chờ
 
 anh mãi tìm những quả chín vàng mơ
chẳng còn nữa trong khoảng trời chớm lạnh
vị ngọt chát của cuối thu hơi đắng
ta hái cho nhau ăn trong ánh mắt cười.
 
bốn mùa qua xếp chất những đầy vơi
thuở hạ thắm che khoảng trời xanh mát
cho chim bầy tập trung vui tiếng nhạc
bóng mát say...bao bước lạc trưa hè.
 
khi thu sang trời đã lặng tiếng ve
cây bàng cũng đã trao về quả chín
để cuối thu như tâm tư ngọt lịm
đón mùa đông sang lá rụng trơ cành.
 
cây khô gầy bên ngọn gió heo hanh
vầng mây xám luôn dăng mành sương mỏng
bước chân xưa đi về trong lạnh cóng
thì thầm bên tai tiếng gió vọng xa vời.
 
có một khoảng trời đang lặng bên tôi
có một cây khô nhớ thời hạ thắm.
có một tình yêu đang suy tư mơ mộng
mùa xuân ơi kỷ niệm tới đong đầy
 
 
MINH TUẤN
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
 [/align] TÌNH CÔ...HÀNG XÓM[/align] [/align] [/align] sầu rượu uống mãi không say[/align] phải chăng còn tiếc những ngày yêu thương[/align]mộng xưa in dấu mặt đường[/align]bây giờ lá phủ tìm thương nơi nào?[/align] [/align]dáng người ví thể trăng sao [/align]bước đi để nhớ  tràn vào bóng đêm[/align]nằm nghe ngọn gió cuối thềm[/align]vi vu kể chuyện người bên  xóm giềng[/align] [/align]nhớ dâng một khoảng trời riêng[/align]sầu  vương đáy ,mắt nỗi niềm thơ ngây[/align]tình đầu đã hẹn tháng ngày[/align]bước đi để lạnh bàn tay đếm sầu[/align] [/align]biết tìm hơi ấm nơi đâu[/align]mùa thu đã hết để sầu mênh mông[/align]bạn bè người đã qua sông[/align]họ vui như  sáo sổ lồng véo von.[/align] [/align]đường xưa  em đợi mỏi mòn[/align]trăng xưa đã gửi cuối non cho người[/align]mùa xuân mong cảnh hoa tươi[/align]cho chim liền cánh chung trời ước mơ.[/align] [/align]MINH TUẤN[/align] [/align]
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-02 15:30:21Đuyên Hồng>
Cô hàng xóm
 
Năm xưa hai đứa gần nhau
Tắm sông lột áo nhảy ào mà vui
Dè đâu khi lớn khôn rồi
Gặp: em thèn thẹn, mặt tôi đỏ bừng…
 
Nhà anh có cây lộc vừng
Mỗi ngày hoa rụng ra vườn nhặt hoa
Xâu thành chuỗi đỏ mượt mà
Giả trò đám cưới em là cô dâu…
 
Ngày xưa mình thích cưỡi trâu
Làm ngựa đánh trận  bỗng đâu chuốc thù
Em thua ngồi khóc hu hu
Ta đành mất túi bỏng ngô dỗ dành…
 
Trao anh mấy trái ổi xanh
Thương em chỉ có hoa chanh làm quà
Từ ngày nàng học trường xa
Ta ngồi ngắt đám rễ đa đếm buồn…
 
Hôm nay lòng đổ mưa tuôn
Nàng về mời lễ kết hôn trên thành…
Đuyên Hồng 

Các chủ đề chính:

Một chút Tiếng Lòng

Một thoáng Quê Hương

Quán thơ Đường luật

Đâu chỉ là Tình Yêu

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-03 05:23:09Huyền Băng>
 TRÁCH GIÓ ĐÔNG.
 
gió đến tự nơi nào
bước chân mang giá lạnh
khi biển Đông còn ấm
sao gió  vội xót xa.
 
bao vần thơ còn tiếc
với mùa thu ngàn hoa
mảnh trăng còn mơ ngủ
với trần gian hiền hoà.
 
buổi chia tay lưu luyến
kẻ ở tiễn người xa
hai con tim bịn rịn
trong lời hứa  lệ nhoà.
 
sao gió vội cay nghiệt
thổi rối tóc em ta
làm vai gầy run rẩy
vòng ôm chẳng muốn xa.
 
cảnh buồn dâng héo hắt
chẳng có nắng và hoa
trách ngọn gió đơn độc
lạnh dăng khắp nẻo xa.
 
MINH TUẤN
 
r

 
 
 
 
 
 





Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-03 05:21:30Huyền Băng>

 
 
GẦN NHÀ .
 
nhà kề gần ,tình  không ta
tự khi em lớn như là xa xôi
chuyện xưa kỷ niệm đầy vơi
nghe ai nhắc lại em thời bỏ đi.
 
ước gì mãi bé tí ti  
chơi vui chẳng biết giữ gì cho duyên
khi hái lá,lúc gấp thuyền
khi làm chồng vợ, chợ phiên bán hàng.
 
hàng cây bông bụt xanh lam
lá cây ta xếp một làn tiền tiêu
bông hoa đỏ mặt trời chiều
cánh mong manh thể một chiều  tuổi thơ.
 
MINH TUẤN. 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
CUỘC SỐNG
                 GIẢ DỐI...
 
 
bước đời trôi sao vội  lạ kỳ
mới thu gọi giờ đang thì lạnh giá
như mây trôi trên bầu trời nghiêng ngả
lúc thắm xanh lúc ngả mấy màu.
 
ai cũng gặp mấy uẩn khúc sông sâu
tim thương đau khi gặp người giả dối
bao khó khăn từ những  người cơ hội
làm nhân gian lẫn lộn cả niềm tin.
 
với hoa ư ? họ mua tất bằng tiền
tạo vinh quang cho có duyên nghề nghiệp
trăng sao ư ? họ cũng  vờ luyến tiếc
giả dối buông thơ thương tiếc chị Hằng.
 
trong cuộc sống giả dối mãi lấn sân
lòng ngay thẳng chúng cố làm cho mất
lời rủ rê lay con tim  chân thật
phải hỏng hư đến mất cả tình người.
 
đời người ví như một áng mây trôi
mây thì mãi ở bầu trời thay đổi
con người ta chỉ đi về một lối
cát bụi...trần gian -quanh quẩn với đời
 
mây có lỗi mưa đổ trận đầy vơi
người giả dối làm dòng đời thêm rối
dẫu an thân trong một kiếp có tội
con cháu của người có trốn nổi trần ai.
 
nghĩ hôm nay ,không nghĩ cho ngày mai
tiền đâu xóa được hình hài nhơ bẩn
trao chút tình cho bình minh cuộc sống
lòng thanh tâm như hạnh phúc dâng đầy.
 
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-06 12:44:47Viet duong nhan>
BÀI THƠ
 
             CHO CON.
 
sinh nhật tới con tròn tuổi mười lăm
trăng mười bốn hương sắc còn chưa toả
chờ tới rằm thời gian không vội vã
bước thanh xuân mộng toả  nỗi niềm riêng.
 
tuổi mười lăm mộng không gặp bà Tiên
cho quà bánh hay tới miền cổ tích
tuổi chưa khôn -nhưng biết đời hiện thực
trái tim mơ Hoàng tử của riêng mình.
 
đã bước vào đời con gái tươi xinh
lòng cha mẹ ước con mình may mắn
mong tương lai  không gặp niềm uất hận
đời yêu con như con đã yêu người.
 
mẹ cha luôn là một tấm gương soi
bóng dáng con tạo từ nòi chân thật
trái tim con từ mối  tình duy nhất
nụ cười con... chắt nỗi khổ mẹ cha.
 
thoáng cuộc đời tuổi xuân đã đi qua
mẹ cùng cha đã như lá thắm
tuổi xuân con vui như ngàn giọt nắng
mơ trời riêng một khoảng lặng tâm tình.
 
tuổi mười lăm hãy làm quen niềm tin
vào cuộc sống cho lòng không bỡ ngỡ
như ông cha cũng đã từng trăn trở
có niềm tin...duyên số chẳng phụ người.
 
MINH TUẤN
 
R
 
(7 xin chúc mừng SN cháu gái sắp mười lăm tuổi)
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-08 14:13:57Viet duong nhan>
KỂ CHUYỆN QUÊ HƯƠNG.
 
thơ đời mình ta viết đã bao nhiêu
viết tặng con...phải mấy chiều suy nghĩ
viết làm sao cho lời thơ giản dị
khi xem xong còn nhớ ý trong lòng.
 
mùa thu nào cha mẹ dệt ước mong
để nỗi nhớ in sắc màu cuộc sống
tán lá xanh ru bầu trời cao rộng
sắc nắng vàng hương tỏa dẫu mong manh.
 
dòng sông Ngân trôi trên áng mây xanh
con không biết lại đây nghe bố kể
dòng sông vui có đàn vịt bơi chạy
làm nhân gian thân thiết nhích thêm gần.
 
lạnh u sầu mang trải nỗi buồn đông
cho góc nhớ dệt màu hồng chung thủy
gió vẩn vơ chẳng còn ai để ý
đêm sao thưa  cho mộng mị kéo dài.
 
mùa Đông về khi Thu đã tàn phai.
mộng tình thắm nhuộm thêm vài thử thách
ai vượt qua tim mới thành bất diệt
hát trao duyên ...mặc nước chảy đá mòn.
 
người đợi người hóa đá đứng đầu non
người vì người thành cau trầu thắm đỏ
người vì quê hương tên đề ngay đầu ngõ
trong Đình, Chùa hương khói xóm làng dâng.
 
cha kể con nghe mọi nỗi phong trần
nơi xứ sở đời xuân cha gửi gấm.
đất khách con nghe trong rung động
Việt nam nghèo...nhưng tình cảm bao la.
 
 
MINH TUẤN
 
R
 
đệ cám ơn  TỶ nhé.thật ra tụi tre con sinh ra ở bên này nó hiểu biết quê hương vn ít quá.
 nhiều khi đệ nghĩ chúng sẽ nghèo kỷ niệm hơn chị em mình đó TỶ ơi.
 ngày xưa...nhiều niềm vui quá...cho dẫu đói nghèo TỶ HA...
 KÍNH CHÚC tỷ vui
 
 
 
 
 
 
 
  
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-09 16:14:59Minh Tuấn>
LỐI XƯA -NGƯỜI TRỞ LẠI .
 
bước em đi không hẹn ngày quay lại
khoảng trời buồn khắc khoải nỗi chờ trông
con đường xưa nhớ mãi bóng áo hồng
vầng trăng hẹn nhớ mong mùi bồ kết
 
em ra đi cuối chiều thu da diết
cho anh hay tới tận phút sau cùng
tiễn em đi thoáng một chút ngập ngừng
anh đã hiểu sau lưng ngàn...cản lối.
 
phút ngắn chia tay...tâm tư thật vội
muốn nói nhiều sao chỉ nháy bờ môi
giọt lệ lăn ,góp lạnh với sương trời
anh chỉ nói em ơi...anh sẽ đợi.
 
đời con gái xa nhà em thấy tủi
bước lạ xa trong mây núi quê người
tìm sinh nhai đành chôn mộng xuân tươi.
nghẹn ngào dặn...nhớ người thôi, đừng đợi.
 
anh đâu phải là con người có lỗi
đợi em hoài cho tới lúc tàn xuân
ngoài ba mươi - chắc em đã lấy chồng
đành lựa kiếp làm người chồng nhân thế.
 
chắc kiếp người tình yêu đều phải thế
phải lần đau...cho không thể quên nhau
phải nhớ nhung hay lỡ mất nhịp cầu
mãi chăng trối...với tình đầu say đắm.
 
hôm nay thôn xóm sao nhộn nhịp
anh hay tin em đã trở lại nhà
nhìn đường xưa anh thoáng chút xót xa
hàng cây cũ nay đã là cổ thụ.
 
ba mươi năm trong nhiều đêm không ngủ
tóc chúng mình mộng đã  ủ màu sương
nụ cười xuân nay đã rạn trăm đường
giọt lệ chảy thành con đường khóe mắt.
 
đường xưa ơi... em đã về trong thật
xóm làng ơi...chớ quên mất con xa
trẻ thơ ơi...nhận tình cảm ,chút quà
tình yêu hỡi...chỉ trong ta mới hiểu.
 
 
MINH TUẤN.
 
&lt;thân tặng những mối tình éo le do hoàn cảnh &gt;
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

 
    NGƯỜI XƯA -CẢNH CŨ.
 
anh lại nơi này tìm bóng xưa
đường quê cảnh cũ thấy mình thừa
giọt mưa không giống thời trăn trở
cơn gió vô tình cuốn tóc thưa
xa cách đường xuân chân bước mỏi
tìm về lối mộng dạ say xưa
em chờ anh đợi gan cầm sắt
chỉ tại duyên trời...lỡ hẹn xưa.
 
MINH TUẤN.
 
CÔ ĐƠN cám ơn huynh nhé. bài thơ của huynh cũng&lt;sắc quá &gt;trong cuộc đời đành vậy thôi.
 bên đó sao rồi...tình hình có khá hơn bên Séc không vậy.huynh đọc báo hay xem tivi thì thấy tình hình bên Séc đó -căng thẳng quá huynh à.
  hải quan họ làm căng thẳng lắm...dân vn mất no en rùi.
  khi nào rảnh -sang chơi nhé CÔ ĐƠN.
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

 
CHIỀU NHỚ. 
  
chiều đỏ hoàng hôn ngắm Hạc bay
nhớ thương ta góp gửi theo bầy
nắng phơi mây ấm khung trời  rộng
áng đỏ vui vầy cảnh  đắm say
xuống núi mặt trời tìm chỗ ngủ
về hang chim chóc gọi xum vầy
cảnh chiều nhớ bạn ta thầm ước
góc nhớ  bao giờ...tới lượt bay.
 
MINH TUẤN. 
  
 

Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

 
 NGƯỜI ĐÓN ĐỢI MÙA XUÂN.
 
mặc buồn đông khi sầu lúc tủi
lạnh dăng dăng hay mưa tối, sương chiều
người trồng hoa vẫn lẻ bóng hắt hiu
gom sắc nắng từ những chiều buốt giá.
 
quen tiếng gió đã biết ngày khác lạ
chăm cho hoa bằng tất cả tình người
mong ngàn bông chớ phụ lòng thương yêu
nở đúng dịp vào những chiều giáp tết.
 
nghề trồng hoa chẳng có gì khác biệt
như chăn tằm phải da diết ngày đêm
ăn không ngon,lúc ngủ cũng không quên
đợi thu hoạch mới quên niềm trăn trở.
 
các loài  hoa đều có riêng màu nhớ
cả vườn hoa là hơi thở mùa xuân
dâng tổ tiên...những bông Huệ trắng ngần
đứng đón đợi là Đào Mai trong gió.
 
người trồng hoa mong xuân về nắng đỏ
thắm hoa tươi dấu nỗi khổ chuyên cần
mong đầu năm đẹp như khúc nhạc xuân
đời vui vẻ...người trồng hoa cũng trẻ.
 
cơn gió chiều bay giọt mưa nghiêng nhẹ.
người trồng hoa phải ngấp nghé từng bông
lo lạnh sang sợ ảnh hưởng cánh hồng
mặc áo ướt...giữ cho vườn hoa ấm
 
mùa xuân ơi -trong đất trời cao rộng
có bao người gửi sức sống chờ mong
đời trầm luân có muôn vạn cõi lòng
gửi nhân ái...nằm trong tình chia xẻ.
 
người trồng hoa chỉ là một vẻ
trên lối về  còn kể  mấy ngàn gương
những tình thương đan các nẻo quê hương
cho xuân ấm một cội nguồn đất mẹ.
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
 NHỚ MẸ.
 
 cơn gió đông làm lạnh lòng giấc ngủ
 hồn ngẩn ngơ tìm chốn cũ quê nhà
 kỷ niệm xưa trong tê tái xót xa
 lệ đắng chảy thương mẹ già đơn bóng.
 
  tiễn con đi trong chiều thu gió lộng
  dặn dò con chớ để mẹ ngóng hoài
  tuổi đã già cũng phải góp tương lai
  gom nhung nhớ mặc ngày dài đêm vắng.
 
nhớ... mẹ đếm trong âm thầm tĩnh lặng
thương...mẹ lo khi đông lạnh mưa về
khóe mắt già lăn giọt lệ tái tê
xót con trẻ trong bốn bề xứ lạ.
 
gọi con ơi...trong tâm sầu lạnh giá
con có nghe trong tiếng lá thì thào
đường con đi quá vất vả gian lao
nhớ gìn giữ giọt máu đào của mẹ
 
bóng cô đơn hắt hưu nhà quạnh quẽ
tiếng gió lay cây rụng lá cuối vườn
mẹ ngồi lặng châm đốt mấy nén hương
niệm kinh Phật xin bước đường suôn sẻ.
 
mong vượt qua sông dài biển khổ
bước con đi có bồ tát dẫn đường
sức khỏe con cầu Phật rủ yêu thương
tâm nhân đức cho con đường may mắn
 
tình của mẹ như gừng cay muối mặn
xót xa con khi mỗi bước đông về
lòng của mẹ xanh cao dãy Sơn khê.
con nhỏ lệ...nghe gió về trong lá.
 
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0

 
 
BUỒN ĐÔNG.
 
bến chiều đông gió lạnh
chẳng thấy bóng sang ngang
sào cắm Đò đứng đợi
giọt mưa bay chiều tàn.
 
ông lái đò già lắm
tính tuổi theo chuyện làng
rằng cái năm Nhật chiếm
tuổi ông mới tròn trăng.
 
tình duyên đã phụ lòng
lấy vợ rồi người  mất
chẳng còn ham trần tục
ông mua đò , ở sông.
 
chuyện trong làng ngoài xóm
hàng ngày réo tai ông
như con sông gợn sóng
chuyện riêng tư cõi lòng.
 
cuộc đời đang đổi mới
đã vắng người qua sông
vẫn còn người chung lối
tìm ngày xưa...gặp ông.
 
ngồi trên con đò nhỏ
tôi hỏi riêng chuyện lòng
ông chỉ vào con sóng
nụ cười trăng của ông.
 
buồn rơi trong mùa đông
để lạnh lòng bến vắng
ngày xưa ơi nghĩa nặng
tôi tìm người...bên sông.
 
MINH TUẤN
 
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-18 13:42:17Viet duong nhan>
 
 
 
NGHE  CÂU CA VỌNG CỔ.
 
Buồn vu vơ đưa hồn tìm nỗi nhớ
câu ca quen trao khắc khổ trong lòng
lời vọng cổ ai viết những chờ mong
cho câu hát mãi thắm lòng yêu nhạc.
 
cảnh cuộc đời qua nỗi niềm câu hát
khiến người nghe thương mãi chốn quê nhà
lời ru mẹ đưa con bước mơ xa
câu vọng cổ  đưa ta tìm quá khứ.
 
biết bao đêm buồn sầu mất ngủ
chốn quê người nghe đủ các giọng ca
tìm lời răn trong những tích tuồng xa
nằm nghe hát...lệ chan hòa nỗi nhớ.
 
câu ca ngọt khiến con tim ngừng thở
xót xa thương tan vỡ những cuộc tình
thấy bực mình với nhân vật bất minh
hại nhân thế bằng vô tình , ác đức.
 
mãi nằm nghe, chờ mắt không còn thức
gió ngoài hiên còn bứt lá trong gào
tuyết đã rơi cho trời bớt bóng cao
mắt đã ngủ ,cùng hồn vào vở hát.
 
Miền nam ơi -nhớ trong thương dào dạt
Cao Văn Lầu -tìm khúc hát từ đâu   ?
có phải người lấy khúc nhạc chất sầu ?
ở trong chốn...Hồng Lâu  Tiên Cảnh.
 
bao thế hệ giờ cùng nhau chắp cánh
cho tiếng đàn hòa quyện với lời ca
những bài viết  xếp chất ngàn hoa
cho khắc khoải vạn tấm lòng xa xứ.
 
 
MINH TUẤN
 
 R
 
 
 
 
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0