Trái tim đàn ông
Trái tim đàn bà mơ một tình yêu
Của thời Rô mê ô và Ju liet
Cái thời yêu nhau, vì yêu mà chết
Địa ngục thiên đàng - tay vẫn trong tay
Trái tim đàn ông yêu cũng đắm say
Cũng nghẹn ngào đến từng hơi thở
Cũng rạo rực, cuồng say nỗi nhớ…
Ngất ngây men tình trong đêm thâu!
Đàn bà, đàn ông yêu cũng như nhau
Cũng cháy lòng từng giây đến khổ
Tình yêu cho người ta bỡ ngỡ
Cho nụ cười, thắm ánh mắt làn da
Trái tim đàn bà chỉ biết thiết tha
Trái tim đàn ông biết tiền tài, quyền lực
Cha Ran vì Chúa bỏ Méc ghi ấm ức*
Trái tim dành cho lý trí chính trường
Tôi đã nghe một câu chuyện bi thương
Của nàng Xuân yêu con người vĩ đại
Yêu dại khờ cả trong đêm bị hại
Vẫn trinh nguyên –chúa tể của lòng em
Để bây giờ trong khoảng khắc từng đêm
Vẫn thảng thốt một điều đau xót nhất
Không có trái tim đàn ông trên trái đất
Yêu đàn bà không vì hoan lạc ái ân!
Đàn bà được yêu vẫn phải chết khi cần
Trái tim đàn ông - trái tim duy lý trí!
Khi đàn bà yêu, đàn ông là chúa tể !
Chúa tể của đàn ông - danh vọng, tiền tài
Trái tim đàn bà có lúc đúng lúc sai
Trái tim đàn ông lúc nào cũng đúng!
Vài dòng tản mạn
Lê lết trên sa mạc
khao khát dòng sông xanh
Không bằng em nhớ anh
trong những chiều lặng gió
Lang thang trên đồng cỏ...
khao khát nhành hoa tươi
Không bằng nhớ dáng người
ánh mắt nhìn trầm lắng!
Khi tim mình trống vắng
khao khát gọi tên anh
Nỗi nhớ quá ngọt lành
tiếng cười anh ấm áp
Khi mùa màng thất bát
khao khát cánh đồng vàng
Nỗi nhớ cứ mênh mang
cả khoảng trời man mác...
Khi những ngày nắng hạn
khao khát cơn mưa rào
Không bằng em ước ao
vòng tay anh êm ái!
Khi mùa Xuân trở lại
khao khát cả mùa hoa
Trong khoảng khắc vỡ oà
nhớ nụ hôn môi ấm ...
Bỗng thấy mình đằm thắm
như giọt nắng chiều rơi
Đêm về trong chơi vơi
cả một đời dâng hiến!
Bên anh, biển vào đêm
khao khát nằm trên cát
Để được nghe câu hát
gọi những cánh buồm nâu
Thì thầm trong đêm sâu
sóng khát khao day dứt
Nỗi nhớ trào buốt ngực
Nghiêng mãi về phương anh!
Bài đã đăng tại đây
http://vnthuquan.net/tho/tho.aspx?id=8897&thisi=Trang%20Quê
KẺ CẮP VÀ ĐỒNG XU
Nếu em là
K
Ẻ
C
Ắ
P
Anh sẽ là
ĐỒNG XU !!!
Em lỡ tay móc túi
Của một kẻ khốn cùng!
Hình như không đúng đâu
Anh mới là kẻ cắp
Người lấy mất tim em
Lỗ chỗ từng vệt nhớ
Nhớ cả trong hơi thở
Nhớ cả trong miếng ăn
Khi ôm gối em nằm
Gương mặt anh gần thế…
Sẽ không yêu nhau nhé!
KẺ CẮP
và
ĐỒNG XU ?
30.10.2006
Lang thang phố đêm …
Nếu mai này có một kiếp sau
Không được lớn hơn em nhiều thế!
Mình sẽ hẹn hò nhau anh nhé
Em giờ đi về …phía không anh
Thành phố đêm, lấp loáng ánh đèn
Vòng tay êm trong từng ngõ nhỏ
Em lang thang… đoạ đầy nỗi nhớ
Thu lạnh rồi, heo hút đợi Đông
Hồ Tây cứ đẹp đến nao lòng
Từng đôi từng đôi thì thầm rạo rực
Anh ngủ chưa, hay còn thao thức?
Có chút gì náo nức giữa màn đêm…
Càng xa anh càng nhớ nhiều thêm
Em lang thang vòng về Thuỷ Tạ
Cơn mưa chiều còn vương ghế đá
Chỗ mình ngồi chụm sát một đôi
Chẳng thể nào chịu nổi đơn côi
Dẫu dặn lòng mình đừng bấn bíu
Ánh mắt anh, nụ cười vướng víu
Theo em hoài mỗi nẻo đường khuya...
Mặc kệ em, mưa dẫu ướt ai kia
Anh ngồi đâu bên khung cửa nhỏ
Để bình yên nghe tim mình đập rõ
Có nhịp nào thảng thốt về em ?
Cụ già đêm lọ mọ ăn xin
Bởi cuộc đời này cần phải sống
“tôi không con, mong tình người rộng”
Em kẻ ăn mày chút tình si…
Son phấn dập dìu phố xá phù hoa
Có tình yêu hay lọc lừa xảo trá
Cuộc đời này nhiều cho nhận quá
Ngu ngơ hoài …ơ kẻ lang thang!
Phía trời xa thoáng có bóng Trăng
Leo lắt quá giữa đèn thành phố
Rẽ ngang qua quán cà phê nhỏ
Ngồi một mình, ảo giác có anh…
Hà nội đêm thanh vắng mát lành
Em hít hà sương đêm căng ngực
Thành phố đêm nay cùng ta thức
Mỉm cười xa xót … kẻ lang thang!
Hà nội đêm 1.11.2006
Lỗi mạng
Em vẫn ngồi chờ bên điện thoại
Nhắn tin hoài, tiếng bíp chẳng hiện lên
Nắng mùa thu nhạt nhẽo lướt bên thềm
Cơn gió lang thang quên lời hẹn!
Ứ chờ nữa, chiều nay đừng đến
Cuối thu rồi se lạnh, mắt ai khô!
Bực, giận, buồn - em với ngu ngơ
Cơn bão xa mây mưa sầm sập tới...
Từng đôi lứa nép mưa thật vội
Đường xa, anh kịp tránh mưa rơi?
Ấm ức hoài, mà lo chơi vơi
Ướt áo kẻ, ghét vì phải đợi!
-Lỗi mạng rồi, tin nhắn vừa mới tới
Anh về rồi, bão đã dịu em chưa?
Trăng Quê
05 Nov 2006
BẤT CHỢT
Bài đã đăng tại VN Thư Quán
Nếu bây giờ
anh bất chợt bước vào
giữa đêm Thu
bàn chân trần vội vã
em sẽ trút bỏ vẻ ngoài ồn ã
đến bên anh trong bé nhỏ bình yên
Để lòng mình được trải nhẹ dịu êm
cô công chúa của màn đêm huyền thoại
ta sẽ bước vào khu rừng hoang dại
của ngàn xưa
Rô-mê-ô và Juliet yêu nhau
Đêm thật sâu nên má chẳng hồng đâu
anh không đến chỉ em ao ước thế
gió mây, trăng và sao trời lặng lẽ
rạo rực âm thầm gọi giữa thinh không…
Dẫu biết vậy rồi em cứ chờ mong
bởi cỏ hoa bởi sương đêm trong vắt…
bởi lòng mình tự đoạ đày khao khát
hơi thở buồn day dứt giữa mùa Thu
Bất chợt bước vào, là anh đấy ư...?
Luống cuống chả biết mình là ai nữa
Lao vào ngực anh ấm nồng như lửa
Dẫu muộn mằn hai đứa phải có nhau!
Đêm thật sâu nên má chẳng hồng đâu
anh không đến chỉ em ao ước thế
gió mây, trăng và sao trời lặng lẽ
rạo rực âm thầm gọi giữa thinh không…
Dẫu biết vậy rồi em cứ chờ mong
bởi cỏ hoa bởi sương đêm trong vắt…
bởi lòng mình tự đoạ đày khao khát
hơi thở buồn day dứt giữa mùa Thu
Bất chợt bước vào, là anh đấy ư...?
Luống cuống chả biết mình là ai nữa
Lao vào ngực anh ấm nồng như lửa
Dẫu muộn mằn hai đứa phải có nhau!
17.11.2006
Khoảnh khắc
Có khoảnh khắc lần đầu tiên, bất chợt
Ánh mắt ai xuyên sau gáy của mình
Cảm nhận đầu đời trong như thuỷ tinh
Cái nhìn vương theo, chiều hè bối rối…
Rồi ngày ấy mình chia tay rất vội
Tuổi học trò năm tháng cứ dần trôi
Mái trường thân yêu, bạn cũ xa rồi
Ánh mắt theo nhau, cả đời im lặng
Có một mùa đông trời Nga tuyết trắng
Như thiên đường, khoảnh khắc giữa bao la
Nước mắt chợt rơi bởi mới xa nhà
Rồi anh đến nên biết yêu biết nhớ
Khoảnh khắc như tim mình sắp vỡ
Đau xé người, con khóc tiếng đầu tiên
Mẹ trẻ, con thơ hạnh phúc dịu hiền
Cảm ơn con – cho mẹ thành người lớn
Những sân bay, ga tầu … đi rồi đến
Những buồn vui những khoảnh khắc vỡ oà
Biết bao lần mẹ đã phải đi xa
Khoảnh khắc là chia tay và gặp lại
Trong vườm ươm tự hào mẹ hái
Hai công chúa yêu ngoan nhất trên đời
Khoảng khắc ban mai nhè nhẹ trên môi
Là nụ hôn dài – anh đi làm nhé!
Những ưu phiền trong cuộc đời dâu bể
Luôn vụt trôi khi được trở về nhà
Đón mẹ về con cười tựa nhành hoa
Ui “mámi” hôm nay về muộn thế!
Những khoảnh khắc dịu dàng và lặng lẽ
Cho thêm yêu từng giây phút trong đời
Cho tuổi thơ con ấm áp tiếng cười
Nắng đầu Đông ngoài kia vàng rực rỡ…
Bài thơ hôm nay viết còn đang dở
Chim hót trên cành, ríu rít niềm vui
18.11.2006
[size=+1][/size]
Về trường cũ
Kính tặng các thầy cô trường chuyên Thái Bình
20-11-2006
Hai lăm năm sau trở lại mái trường
Tóc thầy hoa râm, tóc trò sắp bạc
Mái trường quen mà sao ngơ ngác
Lang thang tìm những chốn ngày xưa…
Gió sân trường nên lá đu đưa
Lũ chuyên toán nghịch hơn quỷ sứ
Các cô văn, địa và lịch sử
Chỉ biết lắc đầu cười “ chịu các em”
Lũ “giặc” xưa giờ rất ngoan hiền
Mắt đứa nào cũng rưng rưng lạ
Trên sân trường các em vô tư quá
Trò lớn xa về... ríu rít bên cô
Tội của các em từ những ngày xưa
Từng nét chữ, tính tình mỗi đứa
Trò thì quên nhưng thầy vẫn nhớ
Như gốc cây già nhìn lá vươn cao
Có một sân trường nắng gió xôn xao
Thầy giáo trẻ và nữ sinh năm cuối
Liệu có bao giờ tim thầy bối rối
Nếu học trò hồi đó gọi …anh?
Bao lớp học sinh nay đã trưởng thành
Thầy vẫn dõi theo bước cô trò nhỏ
Em làm thơ về tình yêu, nỗi nhớ
Chưa bao giờ viết về mái trường xưa
Tình thầy trò không nắng, không mưa
Không trăng sao với suy tư trầm lặng
Chỉ có sân trường vương vương màu nắng
Ánh mắt thầy và mái tóc pha sương
Ơi mái trường xưa – một góc quê hương…
Mùa Hè ngắn ngủi
Có một ngày trời đẹp
Nắng vàng vương ngọn cây
Chích choè hót mê say
Nhà thơ nghe và viết
Nhưng cả hai không biết
Thời gian đâu có dừng
Cả mùa Thu ngập ngừng
Rồi mùa Đông bối rối...
Lời yêu không thể nói
Nên giận hờn vu vơ
Có còn trên trang thơ,
Một mùa Hè ngắn ngủi?
[size=+2]Đồng xu may mắn [/size]
Một lần em có được đồng xu
Như báu vật, tình yêu nhỏ bé
Em ngu ngơ nghĩ mình có thể
Giữ đồng xu "ngoan" trong túi của mình!
Nhưng hôm nay em đã hiểu rồi...
Đồng xu luôn đi tìm chính nó
Không được đổi trao coi như vứt bỏ
Giá trị của đồng xu nằm ngoài túi cơ mà?
Vậy thì anh hãy cứ đi xa
Biết đâu sẽ có ngày quay lại
Và đừng buồn nếu thấy đồng tiền giấy
Vì túi sinh ra để đựng anh à
Cũng như đàn bà
sinh ra để
được yêu!
Bỗng dưng mùa Đông
Bỗng dưng mưa đá trút dày
Bỗng dưng xơ xác, hao gầy … bỗng dưng
Bỗng dưng lòng thấy dửng dưng
Không vui, không giận, không buồn là sao?
Thu ơi… mưa gió thét gào
Đón Đông nắng vẫn hanh hao giát vàng
Đêm buồn đâu phải thiếu trăng
Mùa thu đi, có phải chăng - hỡi người!
Thiêu thân chán ánh đèn rồi
Để cho anh thuộc về người khác em
Êm đềm như thể màn đêm
Sao em không phải … là em thế này ?
Chào thu nhé, gió heo may
Đông về lá rụng càng dày nhiều thêm!
[/align]