📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký

121 trả lời, 19.113 lượt xem — Trang 3 / 5
Trăng tròn thì phải khuyết, nước đầy thì phải vơi, vật cực tất phản, cái chân lý ấy muôn đời sao có thể thay đổi cho được. Cái sự ra đi ấy là một sự tất yếu, muốn níu kéo thêm nữa cũng chẳng có cách nào làm được. Vốn dĩ đã từng suy nghĩ : Không có gì là không được, nhưng giờ mới phát hiện ra, có những thứ dù có cố gắng đến bao nhiêu cũng không có cách nào vượt qua nổi.
 
Không tin vào duyên, nhưng rốt cuộc số phận đã định sẵn rồi, nếu không, sao có thể có nhiều thứ cũng xảy ra cùng một lúc như vậy. Vốn chỉ là một chuyện rất bình thuờng, nhưng như một tàn thuốc lá nhỏ, nhưng cả cánh rừng đã bị thiêu rụi. Mảnh đất khô cằn đó, người khác đã trồng cây lên mất rồi. Không còn chỗ cho tôi nữa rồi. Dẫu có không muốn ra đi thì vẫn phải ra đi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Trời đẹp.
 
Như có một phép lạ, rốt cuộc mối quan hệ của ta và người ấy gần trở lại như xưa. Hôm qua người ấy nói, các mối quan hệ có thể sắp xếp như sau : quen biết < xã giao < bạn bè < thân 1 chút < thân thiết < thân thương < quá xá thân. Quen biết có nghĩa là nhìn thấy nhau có thể cười một cái, bạn bè chỉ là có lui tới; thân 1 chút là hay đi chung, làm chung; thân thiết là có thể nói chuyện nhiều, tâm sự nhiều; thân thương là gần gũi, ăn chung, ngủ chung. Quá xá thân là tiến gần tới tri kỷ.
 
Ta có hỏi người, ta ở mức độ nào, người nói : thử đoán xem. Thử suy nghĩ một chút, ta toàn hỉu lầm người ấy; vậy thì không phải tri kỷ; không ăn chung bàn, ngủ chung phòng; như vậy không phải thân thiết; không phải thân thương; không có đi chung làm chung việc gì; như vậy cũng không phải thân một chút; ta đến nhà người hỏi người, người hông đáp, như vậy tức là không có lui có tới; không phải bạn bè.
 
Khi người nói về các mối quan hệ, ta có hỏi :" thế ta ở mức độ nào". Người nói " Ta biết ngay là thể nào ngươi cũng hỏi câu đó". Vậy là người hiểu rõ ta nghĩ gì ngay cả khi ta chưa nói đến. Có một lần, ta viết bài quậy trong một diễn đàn, người có nói, một người bạn đã viết sẵn lời đáp rồi, nhưng cuối cùng không đăng lên. Ta nói muốn coi một chút,và người đáp " thôi, rồi ngươi lại nổi giận, mệt lắm"
 
Nếu người đã hiểu ta đến mức đó, tại sao người vẫn có thể bỏ rơi ta. Đôi lúc ta tự hỏi, số phận thật là trớ trêu. Ta từng tin rằng không có số phận, cho đến lúc người con gái ấy xuất hiện. Tại sao ở một phương trời xa lạ, một con người hòan tòan xa lạ với phưong cách sống của người lại bỗng nhiên có thể trở thành bạn gái của người. Tại sao một kẻ vốn lạnh lùng vô tình như người trong phút chốc bỗng nhiên có bạn gái, chỉ vì cảm động.
 
Một năm trời thân thiết của ta không bằng một chút người con gái ấy làm người đó cảm động.
 
Ta vốn vững tin rằng, thành trì ấy vĩnh viễn không ai có thể xâm nhập được. Ta vốn vững tin rằng, đối với người ấy, ta là người quan trọng, người ấy càng hận ta, càng chứng tỏ ta có một địa vị nhất định trong lòng người ấy. Người ta thường chẳng thèm giận người dưng.
 
Đột ngột một ngày, người ấy không còn giận ta nữa. Và cũng đột ngột như vậy, người ấy đã có bạn gái. Người ấy, ta biết chứ, không bao giờ nói chuyện đùa giỡn, những lời người ấy nói ra không bao giờ thay đổi. Một khi người ấy thừa nhận người con gái kia là bạn gái, nói những lời âu yếm như thế, thì vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
 
Ta vốn dĩ không thể yêu thương người, nhưng ta cũng không muốn người thuộc về người con gái khác. Giờ ta đã bị trừng phạt, người ấy đã thuộc về người khác
 
Hôm nay trời đẹp lắm. Nhưng trong lòng ta, nắng đã tắt rồi từ ngày hôm ấy.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Những nỗi buồn phải chăng là vô tận?
 
Dù đã tự hứa với lòng là không cố gắng đeo đuổi, dù đã biết là vĩnh viễn không có cách nào có được, nhưng sao vẫn ôm ấp những hy vọng viển vông.
 
Biết rằng người sẽ có những lý do riêng để làm như vậy, nhưng sao những nỗi buồn, những nỗi nghi ngờ cứ trào dâng không có cách nào chịu được.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nắng đã ấm lên rồi! Trời thật đẹp, ửng hồng đôi má những cô gái mới lớn, sáng ngời đôi mắt những chàng trai vừa được biết đến tình yêu. Mùa đông có ánh mặt trời. Vậy mà miền Trung ngập trắng nước???
Cuộc sống có muôn màu muôn vẻ cho tất cả mọi con người. Ai cảm nhận đến đâu sẽ được hưởng thu đến đó. Không bao giờ là một mình Tân Anh hiểu chưa?
Sẵn sàng và chịu đựng, bạn chọn cả hai đi. Chỉ cần lựa điều  gì trước điều gì sau, bạn sẽ dần thấy dễ chịu ngay! Dễ cảm thông như bạn, sẽ gặp được người xứng đáng.
Nắng vẫn rất đẹp, dù mùa đông tê tái doạ dẫm kẻ cô đơn???
mtq
Đăng nhập để trả lời
0
Mình biết chứ. Đang giữa mùa đông nhưng nắng vẫn tươi, chỉ có lòng mình vẫn lạnh lẽo. Biết là thời gian sẽ thay đổi tất cả, nhưng ngay trong lúc này đây, ở hiện tại, những đau đớn vẫn không ngừng dày vò.
 
Buông tay thì được, biết là vậy, nhưng buông tay đâu có dễ. Đầu bên kia, người ta coi mình như một người bạn, chỉ có mình, mình muốn hơn thế, mình vừa đau đớn vừa ích kỷ khi thấy người ta vui vẻ. Đáng lẽ ra mình phải gạt bỏ tất cả, phải nhanh chóng rời xa người ta, phải tự đóng chặt lại những cảm xúc ấy, vùi sâu nó vào quá khứ. Tưởng rằng mình có thể cứng rắn mà đi bên cạnh, mà từng bước nén chặt lại những tình cảm xa vời ấy, tưởng rằng mình có thể tự vui vẻ khi ở bên người ấy như một người bạn.
 
Tiếc là không thể. Chỉ là tự lừa dối mình. Khi nhìn thấy những gì bày ra trước mắt, dù muốn dù không, nước mắt vẫn nghẹn ngào trong tim. Tự hứa với mình sẽ không để ý, tự hứa với mình phải vui vì hạnh phúc của người ta, hoá ra là không thể.
 
Ra đi có lẽ sẽ tốt hơn. Nhưng chưa phải lúc này. Khi điều đó còn chưa làm xong, mình không có cách nào ra đi cho được. Đành ráng chịu đựng một thời gian nữa.
 
Chỉ buồn nốt hôm nay thôi. Thuốc đắng uống hoài, có lẽ cũng có thể thấy ngọt.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không còn gì để hy vọng
Bạn bảo buông, buông thì được.
Nhưng buông cách nào, buông như thế nào cho được
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình đoạn nghĩa tận
 
Biết là duyên đã tận, nhưng bất giác cũng không thể tin nổi. số kiếp đã định sẵn, nhưng giá như có thể chia sớt được một nửa ngọn nến sinh mệnh của chị cho em.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đã hứa là chỉ yêu người nốt ngày hôm nay nữa, nhưng không hiểu có thể làm được điều đó hay không. Tình cảm đã đổi thay, người con gái khác đã thay thế ta trong trái tim đó, ta dầu cố gắng níu kéo đến đâu đi chăng nữa thì cũng không thể thay đổi được điều đó
 
Mà xét cho đến cùng tình cảm của người đối với ta không đủ mạnh, không đủ sâu sắc, để người có thể dễ dàng gạt bỏ ta mà đưa người khác vào. Con gái thường hay nặng tình hơn, bi lụy hơn mà. Mà cũng có khi vì số phận đã định rồi, hơn nữa, ta đâu có điểm nào bằng người con gái ấy, ta chỉ toàn gây phiền nhiễu bực bội cho người, ta ko xinh đẹp dịu dàng như người con gái ấy. Thôi, cũng chỉ vì ta chả là cái gì cả, thế thôi
 
Hiu quạnh là kiếp số của ta rồi.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tơ trời lưới đã trót giăng
Quàng chân nhắm mắt đi nhầm đến nhau
Có gì đâu ấy mà đau
Đoạn trường thì cũng qua cầu là xong
 
Muốn giữ lòng tĩnh lặng như hồ mà đâu có dễ. Lời hứa đó ta đã nói, nhưng vấn đề là ở chỗ, ta đã không còn có thể cân bằng được bản thân mình được nữa. Yêu và bạn, hai cái khái niệm đó đã đan xen lẫn nhau, trở thành một khối không thể tách rời, ranh giới mỏng manh kia ta đã trót bước qua, thì làm sao có thể quay đầu trở lại như trước.
 
Muốn hỏi người một câu mà không dám hỏi. Nếu ta quên người, người có giận không. Ta đã từng hứa, thời điểm đó, ta đã hứa rất chân thành. Nhưng càng ngày, ta càng nhận ra, làm một người cao thuợng thật là khó. Ta cũng chỉ là một người bình thuờng, tham, sân, si, đâu phải là một vị thánh mà có thể bước đi một cách nhẹ nhàng như không.
 
Những ký ức về người đang được ta thả rơi, cảm giác chỉ một thời gian ngắn nữa thôi thì có thể xếp người gọn vào trong một góc nào đó. Càng đau thì vết thuơng càng chóng khép miệng.
 
Nhận được mail người, cảm giác đau đớn cố vùi lấp lại dấy lên. Nên làm gì bây giờ. Người bảo người sẽ quên ta, sao lại còn gửi mail cho ta làm gì nữa. Con đường đau khổ giữa hai chúng ta bao giờ mới chấm dứt đây.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thiếp tâm ngẫu trung ti, tuy đoạn do khiên liên
 
Còn nhớ mãi những câu thơ đó : lòng thiếp như tơ trong ngó sen, dù đứt nhưng vẫn còn vương mãi. Đã cố tự nhủ lòng là sẽ quên, sẽ xa, nhưng sao sóng vẫn dâng cuồn cuộn. Chobits cả đời đi tìm người chỉ thuộc về mình, cuối cùng cô ấy cũng gặp được. Còn ta thì sao. Người ấy đã chối bỏ ta, tình cảm ấy dành cho người khác sâu nặng hơn ta, dù rằng ta đã có cả một đoạn thời gian vui vẻ phía trước
 
Ta đã từng đổ tại duyên, nhưng giờ ta mới nhận ra, nó không phải. Chẳng có số phận nào cả, chỉ là, người ấy chưa bao giờ có tình cảm thực sự hay chân thành với ta, nếu có, nó đã không dễ tan vỡ như vậy. Nói gì là vì ai, chỉ là, không muốn dính dáng đến ta mà thôi.
 
Chỉ có ta vẫn như tơ trong ngó sen, dù đã đứt đoạn, dù người ta đã chối bỏ, ta vẫn không ngừng quyến luyến, Yêu thương con người thì không cần hỏi tại sao, nhưng khi người ta không hề yêu mình thì có nên cứ mãi mải miết theo đuổi, cứ mãi mải miết chờ đợi và hy vọng trong vô vọng không
 
Ta phải làm gì bây giờ.
 
 
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đau khổ nhất không phải là em yêu anh mà anh không biết, mà là hai chúng ta cùng yêu nhau nhưng không đến được với nhau
Tôi miệt mài ngồi renew thẻ. Cái máy tính chạy ì ạch, ì ạch trong không khi tôi lách tách bấm phím chuyển mấy cửa sổ chương trình một lúc. Tôi nóng tính, và việc chỉ làm nguyên một việc làm tôi chịu không nổi.
Cái máy càng ì ạch, tôi càng sốt ruột. Tôi bấm phím enter một cách giận dữ, nhưng đáp lại chỉ là những vòng xoáy chầm chậm vô tận. Mạng lại rớt, không thể vừa làm việc vừa đọc báo, không thể chịu nổi.
Tôi đã đặt hạn mức trong này hôm nay sẽ renew 300 cái thẻ, nhưng tình hình là khó được như vậy, nếu tất cả cứ chậm chạp như thế. Tôi đành vừa ngồi chờ đợi, vừa đọc văn của Trang Hạ.
Đôi lúc tôi tự hỏi, tôi có nuối tiếc gì không khi mà từ bỏ công việc tôi đã đeo đuổi gần năm năm, để rồi về đây, làm những công việc chán ngắt không phải suy nghĩ như thế này. Đến tháng thì gửi sao kê cho khách hàng, thỉnh thoảng trả lời thắc mắc, nhắc nợ, rồi chạy vài cái báo cáo. Công việc nhàn rỗi đến phát sợ. Không phải suy nghĩ như ngày xưa, không có áp lực công việc như ngày xưa. Có lúc tôi còn nghĩ, người ta trả lương cho tôi thật hoang phí, vì rốt cuộc tôi chả làm được việc gì cả. Thực sự tôi nghĩ tôi thích làm việc hơn là ngồi nhàn rỗi như thế này. Tôi sợ, tôi sợ một ngày nào đó, con người tôi tiếp tục trì độn, lười biếng, thui chột và không có cách nào cứu vãn nổi.
Hôm trước mượn cả bộ Chobits của Clamp về xem. Chobits, persocom đặc biệt, có khả năng làm mọi thứ tuyệt vời hơn cả con người. Thế giới của tương lai là thế giới mà con người sống chung với personcom. “khi tôi đi qua những căn nhà, nhìn qua những ô cửa sổ. Trong đó, mỗi người đều ở chung với “cái đó”” Một personcom đặt biệt luôn đi tìm một người có thể yêu thương mình hết lòng, chỉ yêu thương một mình mình. Con người vì sao lại chối bỏ đồng loại, mà chọn các sống chung với personcom. Thế giới tương lai sẽ như thế nào. Không thể tưởng tượng nổi, nhưng hiện giờ, người ta dần dần yêu thích ngồi máy tính lướt net hơn là tụ tập chuyện trò. Người ta có thể ngồi bên nhau nửa giờ, một giờ, nhưng người ta có thể ngồi net cả ngày, cả đêm. Mạng ảo đang dần chiếm một vị trí rất thật trong tim mỗi người.
Có một lần bố tôi mắng, rằng, tôi thích nói chuyện với người ảo hơn người thật. Bố tôi đổ lỗi cho việc tôi không chịu kết giao với người bình thường xung quanh là do mạng. Bố tôi không ít lần đã dọa sẽ cắt net, sẽ bắt tôi phải làm những việc bình thường như những người khác. Đã muộn mất rồi bố ạ. Lẽ ra bố phải ngăn cấm con từ cách đây hai chục năm, khi con tự khép mình vào những cuốn sách. Thuở ban đầu, thời gian vui chơi với bạn bè và với sách của con ngang nhau. Nhưng càng về sau, thời gian dành cho sách càng nhiều, con càng ngại giao tiếp với bạn bè. Sách là tri thức, bố mẹ hồ hởi khi con tiếp xúc và yêu sách, mà đâu biết rằng, một phần con người con đã dần dần biến đổi. Con đã không còn nhìn bạn bè qua những cái nhìn ngây thơ của một đứa trẻ con, mà bằng một sự trải nghiệm sâu sắc qua những gì đã được đọc. Con tự nhiên coi bạn bè như một đối tượng để thử nghiệm xem những gì mình đã đọc có giống như thế không. Và đương nhiên con không thể yêu. Vì khi người ta bắt đầu nhìn con với ánh mắt say đắm, con đã để trí tưởng tượng của mình đi tới lúc một mình ôm con trong lúc chồng đang nhậu nhẹt be bét ở tận đâu đó, như những gì sách viết, như những gì các chị và cậu đã trải qua. Nên con lại co mình lại, từ chối giao tiếp. Con cảm thấy trên mạng, con được an toàn hơn. Con đã nghĩ rằng những mối quan hệ trên mạng sẽ không dẫn tới một cái gì đó qua xa xôi, không ép buộc con phải sống hết mình.
Nhưng con đã lầm.
Ngày hôm nay, những cái đó chỉ còn lại là những giọt nước mắt nóng hổi, là con tim nhức nhối, nhưng con biết rằng con không hối hận. Quay đầu trở lại chắc con vẫn sẽ như thế.
Vì con yêu người ấy.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-28 10:24:50Tần Anh>
Xét cho đến cùng, đoạn duyện phận đó của tôi chỉ là một thiên phóng bút của số phận, nhằm kết thúc mối quan hệ luân hồi nhân quả giữa tôi và tiểu ngạ quỷ đó. Là thật đấy, nhưng cũng chỉ là ảo đấy, dù là thật hay ảo thì nó cũng là một sự đã qua. Nên coi như đó là một giấc mộng, đau khổ tương tư chỉ là hư vô. Con tim đã không còn, thì làm gì phải vì ai mà rung động. Duyên kiếp cũng không còn, thì làm gì phải ngóng trông chờ đợi. Mặt trời đã không còn, thì tiếc nuối làm chi những ấm áp mơ hồ. Mùa xuân vĩnh viễn đã không đến, thì ước ao làm chi tới hoa cỏ hay hương thơm. Xét cho đến cũng, những cái đó dẫu có hay không, thì cũng không thể thay đổi được cái sự thật rằng, vĩnh viễn tôi không được tái sinh, vĩnh viễn tôi chỉ là một oan quỷ.
 
Đột nhiên giác ngộ, nhưng chẳng biết sự giác ngộ này có tồn tại được mãi mãi hay không. Quay đầu là bờ. Bờ là gì? 
 
Khổ tận cam lai, khổ đã tận chưa? Nếu cam lai là kết thúc như thế này, thì bao nhiêu ngày qua ta cố gắng chịu khổ để làm gì.
 
Hỏi người rằng, "nếu ta quên người thì người có giận ta hay không?", "Người nói rằng, người vốn tin rằng lòng người đen bạc, không quá hy vọng mong chờ, ta chỉ cần làm theo suy nghĩ của ta chứ không cần quan tâm đến việc người sẽ nghĩ gì". Sao Người lại có thể nói như thế. Người rời bỏ ta là Người, người nói quên ta cũng là Người, nhưng bây giờ, người làm cho Người mất lòng tin vào con người, làm cho người nghĩ rằng cuộc đời đen bạc lại là ta. Lúc nào ta cũng là kẻ có lỗi, lúc nào ta cũng phải cúi đầu trước người. Đeo đuổi nhớ thương người làm ta đau khổ, ta muốn quay đầu. Nhưng nếu ta quay đầu, người sẽ tiếp tục nghĩ rằng cuộc đời đen bạc với người. Vì ta được thung dung mà người ấy mất lòng tin vào con người, bảo ta phải làm sao, dẫu có muốn dứt bỏ thì cũng làm sao có thể dứt bỏ? Người có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của ta khi xoá nick ta một cách lạnh lùng. Thiên hạ có cả trăm người  là bạn người, có cả trăm lý do để người tha thứ bao dung, nhưng ta thì luôn luôn có lỗi, ngay cả việc người đẩy ta ra khỏi list friend của người cũng là lỗi của ta. Ngay cả việc ta nói xin lỗi cũng là lỗi của ta, người còn nói "ghét nhất là nghe ta xin lỗi". 
 
Kiếp trước phải ta còn nợ nần gì người hay không, mà kiếp này phải khổ sở như thế. Yêu cũng không được, gặp cũng không được mà quên cũng không được, ta phải làm thế nào bây giờ.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Thế là cơ hội quay đầu đã mất, một lần nữa lại tiếp tục lún sâu vào mê muội. Biết là ngõ chật, biết là mình chẳng có một chút ký lô nào trong tim người, sao cứ mãi đeo đuổi.
 
Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới
Một người rất yêu tôi
Nhưng tôi yêu người khác
 
Cuộc đời là một trò chơi cút bắt, kẻ trốn, người tìm, đuổi lòng vòng nhau trong đau khổ. Ta vốn không ưa xem những bộ phim sến rẻ tiền đó, sao bây giờ lại trở thành nhân vật chính. Đường quang ngõ thẳng không đi, sao cứ đâm đầu vào bụi rậm. Bảo rằng giác ngộ, thật ra lại một lần nữa bước chân vào cõi mê. Ảo vọng, hy vọng nào có đâu, dẫu chỉ một tia sáng mong manh ở cuối đường hầm cũng không có, tại sao cứ mãi đeo đuổi.
 
Cứ tự cho mình là kẻ đầy lý trí, rao giảng cho bao nhiêu người, vậy mà chính bản thân mình vẫn u mê tăm tối. Đi hết nửa cuộc đời mà vẫn cứ giữ mãi những suy nghĩ ngây thơ, vẫn tưởng rằng cổ tích là đời thực, sao mà ngu ngốc đến như thế
 
Thôi, dù sao đã lỡ bước chân vào rồi, coi như phó mặc cho nước trôi. Mà xét cho đến cùng, mối quan hệ của ta với người có bao giờ yên ổn được lâu đâu, chả mấy chốc rồi lại như cũ.
 
Vết thuơng sắp lành lại tiếp tục xé ra, biết là ngu, nhưng dù sao cũng chả còn cách nào khác. Thôi thì nửa đời đã ngu, ngu thêm nửa đời nữa cũng chả sao.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-29 15:21:26Tần Anh>
Em ngược đường, ngược nắng để yêu anh
ngược phố tan tầm, ngược chiều gió thổi
ngược lòng mình tìm về nông nổi
lãng du vô định cánh chim trời....
 
......
 
 
Lại một lần nữa em mê muội. Lại một lần nữa em tiếp tục quay trở lại con đường đau khổ mà em tưởng chừng đã có thể đi qua.
 
 Có những kẻ cứng đầu cố chấp, và đau lòng thay, em là một điển hình,
 
Giá như em có thể không yêu anh.
 
Phía trước là vực thẳm, em vẫn đi
 
Phía trước là bóng tối, em vẫn cắm bước
 
Phía trước là những đau khổ, là những hờn ghen mà em vĩnh viễn phải chôn chặt trong tim, em không có cả cái quyền được hờn ghen giận dỗi như người ta, em vẫn tiếp tục đeo đuổi
 
Phía trước là một màn kịch, và em, diễn viên đại tài, mỉm cười, an ủi anh, động viên anh, trong khi trong tim mưa rơi tầm tã.
 
Giá như em có thể quên anh
 
Giá như anh lại tiếp tục bỏ lại em trên con đường anh đang đi, lạnh lùng tàn nhẫn như mọi khi anh đã từng làm
 
Sao anh không như những ngày xưa, như cái lúc mà anh đã mặc kệ những lời năn nỉ xin lỗi của em
 
Lần này em đã ghìm mình không năn nỉ, vì anh bảo, anh rất ghét nghe em xin lỗi, những lời xin lỗi cho những thứ mà em biết rằng, em không hề có một chút nào lỗi lầm trong đó.
 
Em không gọi anh hàng đêm
 
Dù rằng, những nỗi nhớ trong em vẫn hằn sâu, dù rằng em điên lên khi không biết anh đang làm gì, anh như thế nào.
 
Em mệt mỏi, và em cố gắng để những đau đớn đó dày vò mình, vì em biết, khi em đau đớn đến cực độ, trái tim em sẽ tự động xóa nhòa những ký ức về anh
 
Vì em luôn có một mình, và em biết cách tự bảo vệ mình
 
Chỉ nghe thấy anh cũng làm cho em thấy hạnh phúc, nhưng liền theo đó, nỗi sợ hãi mơ hồ về những ngày chia xa đã thường trực trong em.
 
Nỗi đau sau những ngày vui vẻ lại càng mạnh mẽ hơn.
 
Nên khi anh rời bỏ em, em đã tưởng rằng, một ngày nào đó, em sẽ quên được anh.
 
Em đã không làm bất kỳ điều gì để níu kéo anh nữa.
 
Em không hề nghĩ rằng, người quay lại trước là anh.
 
Em không hề nghĩ rằng, anh cũng không muốn em quên anh.
 
Ngày xưa ấy, điều đó có thể làm em hạnh phúc, nhưng bây giờ, em đang khóc vì nó. Chỉ vì điều đó chẳng chứng minh một điều gì cả, ngoài việc, em sẽ lại tiếp tục phải nhớ anh.
 
Tiếp tục một lần nữa mê muội yêu anh,
 
Tiếp tục đau khổ vì che giấu nỗi hờn ghen âm ỉ khi nghe anh kể về một người khác, người anh yêu.
 
Nước mắt em sẽ lại rơi
 
Như lúc này đây, vừa viết những dòng này, em vừa khóc
 
Nhưng em vốn nhiều nước mắt, em sẽ chẳng sao
 
Em sẽ lại phập phồng đếm từng ngày, chờ đến lúc anh rời bỏ em một lần nữa.
 
Nhưng em đã quen với điều đó, thêm một lần nữa em cũng chẳng sao.
 
Vì dù rằng anh không yêu em, nhưng tình yêu của em đủ cho cả hai người, ấy là em nghĩ thế.
 
Có lẽ là em chưa đủ đau, vì đến giờ em vẫn chưa quên được anh.
 
Nhưng em tin rằng, chỉ một lần nữa thôi, khi anh bỏ em, em sẽ quên được anh.
 
Em hứa đấy
 
Vì giờ em đã nhận ra, dù có anh bên cạnh hay không, em cũng đau khổ như nhau.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tự nhủ rằng sẽ không đau khổ, tự nhủ rằng nếu người hạnh phúc mình sẽ vui, nhưng khi thấy người ta vui vẻ bên nhau, tim lại đau nhói
 
Thà không nhìn thấy gì, thà không còn quan hệ gì, có phải hơn không ?
 
Không gặp thì nhớ
 
Nhưng gặp rồi, lại mất công suy nghĩ vẩn vơ, lại mất công ghen tuông đau khổ, vì biết rằng, hiện tại người có tốt với ta như thế nào, thì ta vẫn không bằng người kia. Cái cảm giác ai đó không thuộc về mình nguyên vẹn thật đau khổ biết bao. Làm sao có thể tìm được một người chỉ thuộc về mình bây giờ
 
Lo lắng khi thấy người đau khổ vì không hy vọng vào người con gái kia
 
Nhưng khi thấy người con gái kia quay lại nói chuyện với người thì chính mình lại đau khổ
 
Nên cầu xin cho mình đau khổ hay người ấy đau khổ đây?
 
Than ôi. Có lúc nào mọi sự vẹn toàn hay không?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không muốn gặp người, không dám gặp người, như con chim một lần bị tên, muôn đời sợ cành cong, giờ đây không dám gọi người, không dám nói chuyện với người. Sợ lại một lần nữa, giữa cuộc nói chuyện vui vẻ, người đột ngột quay lưng, hất ta ra khỏi cuộc đời người
 
Sợ những ván cờ tàn, không dám chơi tiếp những ván cờ tàn, vì khi ấy, bố cục dù rõ ràng vẫn chưa phải là kết thúc, có thể không phải chứng kiến cái giây phút thảm bại. Bây giờ cũng như thế. Vì mối quan hệ tạm thời đang bình thường, nên càng không dám bước tiếp, vì biết chắc chắn rằng nó sẽ không tiếp tục tốt đẹp hơn, lại sợ rằng chỉ cần tiếp tục nói chuyện thì những mâu thuẫn sẽ tiếp tục nảy sinh, lại một lần nữa đau đớn.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc đời cuốn trôi đi mãi, tự thẹn lòng mình chưa làm gì được cho đời, cảm thấy cô đơn trong dòng người hối hả. Ôi! nghĩ lại làm chi, nhớ lại làm gì, hãy là con cá bơi trong bể nước hay là cành cây cho gió vui đùa, để làm nhành hoa cho ong bướm đi về. Tự dằn lòng, ngày mai sẽ khác, sẽ là cánh chim tung cánh giữa trời xanh.

Mở rộng vòng tay đón lấy vòng tay.
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu một người để làm gì, khi mà nước mắt cứ vòng quanh, và tim cứ đau nhức nhối.
 
Yêu một người để làm gì, khi mà cứ phải chạy theo mải miết, trong khi đối với người ấy, trọng lượng của ta đang ngày một giảm sút
 
Cảm giác đau đớn tràn ngập trong tim, ngày một nhiều lên, cô đơn, khổ sở. Yêu mà không đau thì không phải là yêu, ai nói vậy nhỉ, nhưng ít ra phải có một vài ngày hạnh phúc thì may ra mới còn có chút gì mà hy vọng. Mải miết dõi theo, tưởng rằng dõi theo đó là một hạnh phúc, nhưng hóa ra không phải thế. Nếu như không có vị trí gì, nếu như ta không còn đủ quan trọng, có lẽ ta sẽ không thể nào chịu đựng được
 
Cứ tưởng rằng ta có thể bao dung được, hóa ra không phải thế. Không ngừng đau đớn, không ngừng khổ sở khi nhớ lại quãng thời gian vừa qua. Người đã muốn từ bỏ ta thật, thật sự.
 
Giá người cứ bỏ ta thật thì hơn
 
Vì dù thế nào đi chăng nữa, ta cũng vẫn cứ đau khổ
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn TA,đọc nhưng dòng của cậu tớ thấy rất quen thuộc.Tại vì cậu rất giống 1 người bạn của tớ.Người bạn của tớ:1 đứa con gái nhưng lại tính rất con trai,có thể nói là khá đầu gấu,thậm chíồcn phải gọi là vua đá đểu.Nhưng bề ngoài mạnh mẽ thế,thực ra đó là 1 người rất tâm trạng,rất biết quan tâm đến người khác.Và bạn tớ cũng đang phải quên 1 người,mặc dù bạn ý bảo đã quên nhưng tớ thì hiểu điều đó là rất khó.Cậu còn giống bạn tớ ở chỗ đã đọc TQuốc và ghét chữ "bạn".Nhưng t' ko muốn cậu lại chính là người bạn của tớ.Vì cả tớ và cậu vào đây,viết ra nhưng dòng nhật ký này vì 1 điều:ko ai biết mình là ai cả.Hãy vui lên nhé.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: komuonaibiet

Chào bạn TA,đọc nhưng dòng của cậu tớ thấy rất quen thuộc.Tại vì cậu rất giống 1 người bạn của tớ.Người bạn của tớ:1 đứa con gái nhưng lại tính rất con trai,có thể nói là khá đầu gấu,thậm chíồcn phải gọi là vua đá đểu.Nhưng bề ngoài mạnh mẽ thế,thực ra đó là 1 người rất tâm trạng,rất biết quan tâm đến người khác.Và bạn tớ cũng đang phải quên 1 người,mặc dù bạn ý bảo đã quên nhưng tớ thì hiểu điều đó là rất khó.Cậu còn giống bạn tớ ở chỗ đã đọc TQuốc và ghét chữ "bạn".Nhưng t' ko muốn cậu lại chính là người bạn của tớ.Vì cả tớ và cậu vào đây,viết ra nhưng dòng nhật ký này vì 1 điều:ko ai biết mình là ai cả.Hãy vui lên nhé.

 
Chắc chắn tớ không phải là bạn của cậu đâu.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lòng lại như mưa tầm tã.
 
Hết giờ làm việc, nhưng chẳng muốn về nhà. Đau khổ, lạnh lẽo, có phải vì bên ngoài kia trời đang mưa phùn. Những bế tắc trong lòng ngày một dồn nén, đau khổ. Hình như là có ta đấy, nhưng rồi cũng chỉ đến thế mà thôi, chẳng có chút tia hy vọng gì cho cả hai. Hơn nữa, trong tim người ấy, người con gái kia có một sự tồn tại quá lớn. "Tơ tình dẫu đứt tim người còn vương", đau lòng, dù ta có làm bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng chỉ đến thế mà thôi, vĩnh viễn ta vẫn không thể nào cưỡng lại được số phận. Ta chỉ cần buông tay, lập tức người sẽ quên ta, xa ta, đâu có vấn vương luyến lưu mãi như người ấy.
 
Đau, ghen tỵ đến điếng lòng
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lần đầu vương vấn
Mới ngày nào còn thắm thiết bên nhau
Thế mà nay tóc đã bạc nửa đầu
Tuổi niên thiếu cớ sao lòng đã lạnh
Xuân phong xuy đắc tình hoài nhiệt,
Cựu mộng như yên mạc tái tầm
Thôi thì trong mộng là hơn
 
Hôm trước người cho xem một cái ảnh chụp, giật mình thấy tóc người bạc trắng. Đau  lòng đến mức không chịu được. Không ngờ người kia lại có thể ảnh hưởng đến người đến mức đó.
 
Hôm nay ngồi đọc Thiên Mã hành không, bất giác lại nhớ lại tấm chân tình của A Tử. Có lẽ nào ta lại giống như A Tử, mải miết theo đuổi cái mà mình vĩnh viễn không có được.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn
 
Nước mắt lại chảy dài. Ngày xưa đã từng nói, ai làm cho mình đau khổ, làm mình rơi nước mắt thì tuyệt đối sẽ không bao giờ gặp lại. Thế mà mình đã rơi nước mắt vì người bao nhiêu lần rồi. Đã bao nhiêu lần người làm mình phải đau khổ rồi.
 
Không phải không có ai yêu mình đâu, tại sao cứ phải đau khổ mãi vì một kẻ chẳng quan tâm gì đến mình như thế. Ta cứ mải miết theo đuổi sự đau khổ này làm gì.
 
Ngu ngốc muôn đời không thể thay đổi được
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-19 14:15:32Tần Anh>
Dằng dai quấn quýt chừng nào xong
Cớ sao lòng lại trói buộc lòng
Năm qua tháng lại bao thu đổi
Đến tận bao giờ mới hết mong
 
Chưa thèm nấu cơm cho cả mình lẫn em

Trưa nay về muộn, ba giờ mới ăn trưa, chả trách bây giờ vẫn chưa đói. Từ ngày em như thế, thành ra mình lại chăm chỉ cơm nước hơn ngày xưa. Trước quen có em nấu, về chỉ việc ăn, cùng lắm thì cả hai chị em ra bên ngoài. Bây giờ thì bắt buộc phải nấu, chăm chỉ đều đặn.

Trời vẫn giá buốt, lạnh từ trong tâm lạnh ra. Đau khổ, ghen tỵ, những suy nghĩ xấu xa cứ tràn ngập con tim mình. Không thể bàn định về tương lai, không thể cùng him kết nối tương lai, nhưng lại đau khổ khi không có được him. Sao lại có thể tồn tại một kẻ ích kỷ như ta vậy. Chỉ cần him cứ đối xử bình thường với ta thì không sao, ta vẫn có cách chế ngự được con người xấu xa của ta. Nhưng chỉ cần một chút thay đổi từ him sẽ lại đẩy ta vào đau đớn tuyệt vọng, lại làm ta một lần nữa thoát khỏi cuộc sống bình lặng.

Khi hai đứa nói chuyện bình thường với nhau, quan hệ tốt, tình cảm chẳng có gì tiến triển. Hình như cả hai đều cảm thấy một mối quan hệ bình thường là tốt nhất. Nhưng khi có một sự thay đổi, lập tức, thế cân bằng bị phá vỡ, và ta phát hiện ra ta vẫn yêu người ấy, chẳng khác gì thuở ban đầu. Chỉ có điều, tình cảm ấy chưa đủ để làm ta bấp chấp tất cả, cùng với người ấy kết nối trong tương lai. Giờ đây ta lại có phần nghi ngờ tình cảm của mình, có phải vì người ấy là người ta không bao giờ có được, nên ta mới mong muốn đến như thế.

Hận vì mình không có cách nào thay đổi mình.

Hận vì mình lại có một trái tim.

Yêu mà đau như thế, sao lại không thể từ bỏ cho được nhỉ
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngồi ăn cơm một mình
 
Trước đây thường thích ở một mình, cảm giác không có ai quấy rầy thấy dễ chịu vô cùng. Nhưng riêng tối nay, khi ngồi một mình, nồi cơm nguội ngắt, nhai trệu trạo, bất giác cảm thấy sợ.
 
Trong một tương lai nào đó, mình sẽ luôn luôn phải như thế, ngồi ăn cơm một mình.
 
Vốn dĩ không muốn suy nghĩ đến tương lai, không muốn có một cái gì đó tiếp nối, gắn kết mình với cuộc đời, cảm thấy rằng việc phải suy tính cố gắng vì một cái gì đó thật sự mệt mỏi. Nhưng hình như việc sống một mình không dễ một chút nào hết. Ngày lạnh, thèm một vòng tay, thèm một câu nói an ủi. Ngày xưa nhóc kia đã cảnh báo mình, " có một ngày ta không ở bên ngươi nữa, những lúc ngươi buồn sẽ muốn có một vòng tay an ủi, những lúc ngươi khóc sẽ cần một chiếc khăn để lau nước mắt, một bờ vai để dựa dẫm." Ta đã kênh mặt lên nói không cần.
 
Nhưng hóa ra là ta cần.
 
Nhưng nếu không phải là người, thì không thể được. Dù có cố gắng đến bao nhiêu nữa cũng không có cách nào thay đổi được điều đó.
 
Bao giờ mới có thể cởi bỏ được sự trói buộc này đây?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay người về. Tôi biết, đương nhiên, vì chính người nói cho tôi biết, chỉ có điều, tôi không biết người sẽ về vào lúc nào. Tôi biết, nếu tôi hỏi người sẽ nói, nhưng tôi lại không hỏi.
 
Vì biết thì cũng chẳng để làm gì.
 
Chắc lúc này người đã về đến nơi. Tôi biết, và đương nhiên người cũng biết, tôi muốn biết lúc nào người đến, người đã đến nơi bình an chưa.
 
Nhưng người chẳng nói gì cả.
 
Tất nhiên người vừa về, còn mỏi mệt
 
Tất nhiên người vừa về, nhà cửa bề bộn, người nhà nhộn nhịp, đương nhiên chưa thể onl
 
Tất nhiên người vừa về, điện thoại cũng chưa kịp đổi sim, đương nhiên không thể nhắn tin
 
Và còn hàng đống lý do khác
 
Ừm, những lý do đó đều chính đáng cả. Nhưng tôi ghét điều đó.
 
Ngày xưa, trước khi lên đường, người nhắn tin chào tôi
 
Sau khi xuống sân bay, người nhắn tin cho tôi
 
Giờ thì chả còn gì
 
Tuy giờ có quay lại nói chuyện với nhau đấy, nhưng đã có một số thứ không còn như xưa nữa. Chỉ có tôi là cố ý níu kéo, cố ý muốn quay trở lại, cứ hoài niệm và hoài vọng về một số điều không tưởng
 
Chỉ có tôi là cố ý yêu người, cố ý ép người quay trở lại ngày xưa.
 
Sao tôi lại không thể chịu nổi sự thay đổi. Sao tôi không thể thay đổi như người ta
 
Vốn dĩ người không yêu tôi, sao tôi cứ mãi ảo vọng, cứ tin tưởng rằng chỉ cần cố gắng sẽ làm được tất cả.
 
Người đã không còn muốn chia sẻ với tôi, một số thứ rồi.
 
Giá như nước mắt có thể tẩy sạch những nỗi buồn.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lạnh....
 
Lạnh....
 
Nếu ta lấy chồng, người có buồn không... Không
 
Nếu ta bỏ đi người có níu kéo không.... không
 
Nếu ta bỏ đi người có nhớ ta.... không
 
Ta có phải là người quan trọng đối với người không... không
 
Ta có phải là người mà người quan tâm đến không... không
 
Người nói, muốn coi ta là người bạn thân thiết của người... nhưng những gì người đang làm có thật như thế không
 
Không ngừng tự hoài nghi, có bao giờ ta có một chút trọng lượng gì trong tim người không.
 
...
 
...
 
Không dám trả lời, dù biết chắc đến 90% câu trả lời.
 
Ta liệu còn yêu người hay không ? ? ?
 
Hình như còn, nhưng hình như nó đang dần rơi rụng hết...
 
Còn đến bao giờ?
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cứ nghĩ rằng lần lần không gặp người nữa, rồi sẽ quên được người. Hóa ra không phải thế. Mỗi lần onl, lại thấy tim chùng thêm một nhịp, nhất là khi không thấy người, lòng lại vấn vương quyến luyến.
 
Làm sao để có thể đuổi hết những ký ức đó ra khỏi con tim mình. Ta là người lạnh lùng vô tình, cao ngạo, nhưng sao riêng với người đó ta lại khổ sở bi lụy như thế.
 
Biết là phía trước không có một lối thoát nào, nhưng vẫn không ngừng đâm đầu vào quyến luyến. Sao phải yêu người ấy một cách khổ sở mù quáng như thế. Mà giá như người ấy có yêu ta một chút đã đành, đằng này người ấy lại chỉ vấn vương quyến luyến người khác, chứ nào có nghĩ đến ta một chút nào đâu, sao ta lại cứ điên rồ như thế.
 
Mỗi ngày trôi qua, cảm giác bình yên lại tiếp tục hao hụt. Làm cách nào để có thể giữ được sự bình yên cho tâm hồn bây giờ.
 
Qua ngày đông giá, nắng chừng nào mới lên?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Lại mưa. Ngồi bó gối nhìn trừng trừng cái màn hình máy tính, nhìn trừng trừng cái nick đen xì câm lặng của người.
 
Mưa rả rích, lạnh buốt, thối đất thối cát, thối ruột thối gan.
 
Đã từ lâu rồi không còn viết nổi một câu nào nữa, tâm trạng cứ lửng lơ chông chênh, không đau đớn một cách điên rồ, nhưng cũng không còn những ngày hạnh phúc vui vẻ nữa.
 
Ngày này năm ngoái, hai đứa đang cực kỳ vui vẻ.
 
Và cũng ngày này năm ngoái, một ngày kinh khủng sắp đến, một ngày mà ta tin rằng, nếu ngòai số phận ra, thì ai có thể tạo được một trò đùa trớ trêu như thế.
 
Ta tự vấn lương tâm, chắc là ta không có lỗi trong chuyện đó. Tại sao, tại sao cái lỗi đó lại đổ ập lên đầu ta
 
Thế là đã sắp một năm rồi.
 
Trong một năm, đau khổ, hạnh phúc, đau khổ tột cùng, vui vẻ, thất vọng và cực kỳ thất vọng cứ đan xen vào nhau.
 
Hạnh phúc chỉ là một sợi chỉ rất mỏng manh, nhỏ nhoi, chìm lấp, dẫu có thì cũng chỉ trong giây lát rồi lại nhanh chóng biến mất.
 
Đau khổ thì cứ dai dẳng, trường kỳ, từ ngày này sang ngày khác, từ cấp độ này sang cấp độ khác.
 
Vui vẻ cũng chỉ trong thoáng chốc, khi ta chưa kịp định hình được nó thì nó đã nhanh chóng rời xa.
 
Và nỗi thất vọng thì cử luẩn quẩn quấn quýt mãi bên cạnh ta.
 
Ta biết, mình không bao giờ có một chút gì đó hy vọng, cố tim kiếm mãi thì cuối đường hầm kia cũng chỉ là một khoảng không tối đen, sao ta cứ không ngừng hy vọng.
 
Sáng nay tướng công có nói : nếu sống mà không dám thử cái mình thích, thì sống để làm gì" Nói là như vậy, nhưng làm sao mình có thể dứt bỏ được cái xiềng xích mà mình đang mang đây.
 
Hôm nay rảnh rỗi không có gì làm, chui vào thư viện đọc Nghìn lẻ một đêm. Nàng Scheherasade xinh đẹp hiền dịu thông minh bằng những câu chuyện kể đã thu phục được trái tim của vị hoàng đế khó tính. Lại đau. Ngày xưa, một ngày xa xưa ấy, đêm nào người cũng kể chuyện cho ta nghe. Không thể trách ta mù quáng, một người đã ký thác tâm sự cho ta suốt gần một năm trời, trò chuyện với ta, sẵn sàng trả lời được mọi câu hỏi quái chiêu tùy hứng của ta, thì làm sao ta lại không quyến luyến người ấy. Người ấy không biết rằng, những gì người ấy làm đã cột chặt trái tim ta, để giờ đây, dẫu người đang lưu luyến một người con gái khác, dẫu người không quan tâm đến ta, ta vẫn không có cách nào rời xa người.
 
Nếu ta quên người, người có giận hay không? Là ta nói thế thôi, chứ ta biết, làm sao ta có thể quên được người.
 
Hôm qua anh hỏi " gọi là anh chỉ vì hơn tuổi sao, buồn quá" Anh không hiểu sao, thật thà với anh như vậy để anh biết rằng, em không có cách nào từ bỏ được những tình cảm lưu luyến mà em dành cho người ấy. Không còn chỗ cho anh đâu, dù anh có làm gì đi chăng nữa.
 
Con người cũng hay ảo tưởng nhỉ, cứ đuổi theo mãi những cái bóng, dù biết chẳng được gì.
 
Người là bạn ta chỉ vì ta chịu nghe, chịu hiểu người.
 
Giá mà ta không hiểu người, giá mà ta không chịu nghe người.
 
Giá mà ta có thể yêu một người bình thường.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nghĩ mãi, nghĩ mãi mà không biết phải làm gì nữa
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»