📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Nhật Ký online

Nhật ký

121 trả lời, 19.112 lượt xem — Trang 4 / 5
Đau đầu, lạnh quá đi mất. Có lẽ tại tối hôm qua thức khuya, hoặc vì tối hôm qua onl quá trễ, tận gần 1 giờ khuya mới đi ngủ
 
Lạnh đến mức không chịu nổi, Lạnh từ trong tâm lạnh ra. Tiến thoái lưỡng nan. Đau khổ vì vô vàn suy nghĩ cứ luẩn quẩn trong đầu, giữa yêu và hận, giữa thương cảm và tội nghiệp. Người ta sao phải khổ sở vì mình, cũng như mình, mình lại phải khổ sở vì một người khác nữa,
 
Đã có bao nhiêu người đau khổ vì mình rồi, không biết, chắc là có, tuy không nhiều nhưng cũng có. Có lẽ đời người cũng sẽ có nhiều người đau khổ vì nhau.
 
Uống có mấy chén rượu mà đầu óc choáng váng. Làm sao để có thể từ bỏ người đây?
 
Làm sao để xóa bỏ toàn bộ hình ảnh người trong trái tim ta đây.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Có những thứ mình không có cách nào vượt qua nổi.
 
Hờn ghen giờ cũng không còn
 
Hy vọng giờ cũng không còn
 
Đốm tình cảm trong tim hiện giờ chỉ như đống than, vẫn đang âm ỉ, thế thôi, không bùng cháy mà cũng không chịu dập tắt
 
Làm cách nào để có thể thoát khỏi cái tình trạng này bây giờ
 
Mình mệt mỏi, người ấy cũng mệt mỏi, chì là, không có cách nào để có thể từ bỏ mối quan hệ này.
 
Không ai muốn tiến lên, hình như chỉ mong có thể cắt đứt.
 
Khi người ta thân thiết đến một độ nào đó, mối tình cảm đó bất giác trở thành một gánh nặng.
 
Người đã thấy nặng chưa????
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày hôm qua, người đột nhiên hỏi, nếu có hai người cùng đeo đuổi ta, một người đẹp, một người bình thường, thì ta sẽ chọn người nào. Ta nói, ta không bao giờ yêu hai người cùng một lúc. Nếu như phải chọn lựa như thế, hoặc là ta không chọn ai, hoặc là ta chọn người bình thường. Người nói, con gái thật bất công.
 
Nghĩ, rồi lại không nghĩ nữa. Nghĩ hoài thì cũng làm gì đâu. Nếu tình cảm dành cho ai sâu nặng, thì yêu người ấy thôi, quan trọng gì đến hình thức dáng vẻ. Giá như ta có thể đủ lý trí để phân biệt được, chọn người này hay người khác, thì còn nói làm gì.
 
Nếu có hai người yêu ta.
 
Dù có hàng vạn người yêu ta, ta cũng chẳng cần, hai người thì đã là cái gì. Bởi vì ta chỉ có thể yêu một người trong một lúc nào đó
 
Mê muội ngu ngốc quá.
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tắt đèn, ngồi trong bóng tối, cái chăn quấn kín mình. Lạnh, đau, những cảm giác đó cứ vò xé khắp tâm can. Không muốn nghĩ, vì nếu chỉ cần nghĩ thôi thì đã nhanh chóng bỏ cuộc. Đau, đau và đau
 
Biết rõ sự thực, sao vẫn không ngừng hy vọng. Hy vọng làm gì những thứ vĩnh viễn không phải của mình. Trò chơi đuổi bắt kinh khủng này còn kéo dài đến bao giờ nữa.
 
Tôi biết là tôi còn phải tiếp tục, vì tôi muốn người ấy được hạnh phúc. Vì khi một bàn tay giơ ra, tôi không thể không nắm lấy.
 
Dù rằng nắm lấy bàn tay ấy, tôi lại một lần nữa đẩy tôi vào đau khổ tuyệt vọng.
 
Chẳng còn nước mắt mà khóc.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm giác như bị coi thường, đùa giỡn.
 
Không phải ta mù quáng, mà chỉ là, ta muốn thành thật tin vào một con người. Ta muốn chứng minh tâm ý của ta với người. Coi ta như trò đùa cũng được, để một mai, khi ta bỏ đi, ta cũng không có gì phải ân hận nuối tiếc.
 
Đôi khi ta thấy mình thật kiêu ngạo, xấu tính, khắc nghiệt đối với một số người, nhưng lại cực kỳ mềm mỏng, dễ chịu, bi lụy đối với một số người khác.
 
Ta đang lạc lối, đang đánh mất chính mình.
 
Ta là ai đối với người.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tay lạnh buốt giá. Không chỉ tay, mà toàn bộ cơ thể đều buốt giá. Lạnh từ trong lạnh ra.
 
Mỗi khi nghĩ đến những ngày ấy, nước mắt không khỏi chảy dài. Trong khi mình đang đau khổ vì những cái lỗi lầm mình không gây ra, người đã vui vẻ tán tỉnh và yêu người khác. Nỗi hận ấy cứ nằm âm ỉ trong tim mà không có cách nào xóa bỏ. Đau, đau, đau. Kiếp trước phải mình nợ gì người không, mà kiếp này phải khổ sở như thế. Tại sao ngày xưa người ta chỉ làm phật ý mình một lần, thì mình vĩnh viễn không còn nhìn tới, thế mà giờ đây, mình đã phải rơi nước mắt vì người biết bao lần, đau khổ vì người biết bao nhiêu lần. Yêu thì lụy, cứ tưởng nó chỉ là những câu chuyện hư ảo do mấy nhà văn tưởng tượng ra, hóa ra bây giờ chính mình lại vướng phải.
 
Sao phải khổ thế. Nhớ có lần ngồi xem TV với con bạn thân, vừa cười nhạt vừa thốt ra khi thấy một đứa con gái cố tình đeo đuổi bằng được một người, dù người ấy chẳng chút mảy may để ý. Cười mà trong tim đau nhói, vì chính bản thân mình đâu khác gì người ta, vì ngoài mặt mình nói như vậy, nhưng trong lòng không khỏi chua xót cho cảnh ngộ của người, của mình.
 
Hôm đám tang của em, con bạn có nói : mình là người ngoài, nhìn thấy không khỏi rơi nước mắt, thế mà con chị mặt lạnh te. Có ai biết được rằng, cái ngày em mất, mình cứ ngồi ở bên ngoài bệnh viện, chỉ ngồi khóc, từ 9 giờ sáng đến 12 giờ trưa, không làm gì hết, không ai hay biết. Nước mắt cứ chảy dài không có cách nào ngăn lại được, đến lúc đứng lên đi về nhà, mặt mày xây xẩm, đi trên đường chỉ theo cảm giác, chứ hoàn toàn không nhớ rõ trên đường có những gì. Có lẽ bao nhiêu nước mắt cho em đã khóc hết trong ngày hôm đó rồi, cho nên về sau hoàn toàn không khóc được nữa.
 
Đêm nghe tiếng cha ho, thấy sốt ruột, thấy sợ hãi. Tiếng ho nghe khắc khoải, già nua. Cha cũng nhiều tuổi rồi. Mỗi lần nghĩ đến thế, không khỏi thấy tim đau nhói. Mình, mình thật là bất hiếu, cha mẹ đã già, đến giờ chỉ còn lại một mình mình, thế mà mình cứ mãi theo đuổi cái mối tình hư ảo này, cứ mãi chìm đắm trong bản thân mình mà không chịu nghĩ cho cha mẹ một chút. Nuôi con bao nhiêu ngày, lẽ nào không thể thấy con lên xe hoa? Không còn tâm trạng muốn chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn kết nối thêm cuộc sống, mệt mỏi và sợ hãi. Biết phải làm sao đây?
 
Giá mà mình có thể đối được cho em. Em ham sống, em có mục đích sống rõ ràng, không như cái kẻ yếm thế tệ hại như mình.
 
Những trói buộc của mình, bao giờ có thể gỡ bỏ hết.
 
Những điều cần làm, cứ tưởng là có ba, hóa ra chỉ có hai.
 
Hy vọng sau khi làm những điều này, mình sẽ cắt đứt được những mối tơ vương cũ.
 
Giá bây giờ có một ai đó cũng giống mình, cần kết hôn nhưng không đòi hỏi phải yêu, có phải tốt không.
 
Mình không thể sống hạnh phúc, thì hãy để cho người khác hạnh phúc.  
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không muốn có bất kỳ quan hệ gì nữa.
 
Hận, hận, hận vô cùng. Dù thế nào đi chăng nữa, hoàn toàn không muốn có bất kỳ quan hệ nào với người đó nữa.
 
Một lần nữa nước mắt lại chảy dài. Một lần nữa lại mong ước, giá như ta chưa bao giờ gặp người, chưa bao giờ yêu người.
 
Bị coi rẻ đến mức đó, lẽ nào còn mãi đeo đuổi. Bị coi rẻ đến mức đó, lẽ nào còn mãi hoang tưởng.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đã quyết tâm từ bỏ, nhưng liệu sẽ cứng rắn được bao lâu đâu?
 
Dù có làm việc mệt mỏi đến bao nhiêu, vất vả đến bao nhiêu, thì vẫn không có cách nào xóa nhòa hình ảnh người trong tâm trí. Biết rằng người đã chán rồi, người đã muốn từ bỏ rồi, sao vẫn còn mãi hão huyền mơ tưởng trong vô vọng.
 
Làm người phải biết tiến thoái, nên ra đi khi mọi việc chưa ở điểm tận cùng, để người ta còn thấy vui vẻ khi nhớ về mình. Biết là như vậy, nhưng sao từ bỏ lại khó khăn đến thế.
 
Ước gì có thể quay ngược thời gian, không gặp người?
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Quẻ này cho thấy các việc mà bạn toan tính đều gặp trở ngại, không thuận lợi như ý bạn muốn. Vì thế, bạn đang ở trong tâm trạng tiến thoái lưỡng nan, phân vân không biết nên tiến tới hay rút lui, nếu bỏ ngang thì không đành lòng, mà tiếp tục làm thì hết sức khó khăn. Quẻ này khuyên bạn nên ra sức cố gắng làm cho hết mình, còn việc thành công hay thất bại là tùy theo ý trời, bạn chớ nên quá lo lắng cho mệt tâm trí. Tóm lại, muốn thành đạt nguyện vọng, bạn phải kiên nhẫn bền chí, không nên bỏ cuộc, bạn sẽ vượt qua được mọi thử thách, bạn là người tài trí lo gì không đạt được sở nguyện.

Mỗi khi thất vọng, lại có một tia hi vọng nhỏ nhoi bùng lên làm ta lại thêm gắng sức. Không thể hiểu nổi, cứ cố gắng như vậy để làm gì, khi mà ta không ngừng đau đớn khổ sở.
 
Nếu biết được ý trời thì ta có làm hay không?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn mênh mang, buồn đến mức chả còn cảm thấy buồn nữa. Không muốn gặp người, vì sợ, mỗi lần gặp, lại thêm một lần nuôi thêm hy vọng. Muốn từ từ quên đi tất cả. Muốn muốn muốn. Ghét cái tình trạng mù mờ dai dẳng không thể nào có kết quả như thế này, nó làm mình cứ chìm dần, chìm dần vào trong tuyệt vọng, u ám.
 
Ngày họp 2 buổi, công việc bận rộn, người mệt mỏi, nhưng chỉ cần có một giây một phút rảnh rỗi thôi thì lại nhớ đến người, rồi lại suy nghĩ, rồi lại đau khổ. Sao không cắt bỏ một lần cho xong, thà đau một lần còn hơn đau mãi mãi.
 
Là nghĩ thế thôi, chứ vẫn không cách nào bước đi cho nổi.
 
Hy vọng, và thất vọng.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Dã tràng xe cát biển Đông
Nhọc nhằn mà chẳng nên công cán gì.
 
Đãi cát tìm vàng, bao giờ thấy?
 
Mò trăng đáy nước, trăng trên trời với còn không được, cứ mải miết mò theo cái bóng ở dưới nước, bảo sao không hão huyền?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Nếu phải ra đi, em sẽ là người ra đi trước
Giữa lúc tình còn nồng
Em tất nhiên, không bao giờ chịu được.
Cuộc cờ tàn, lặng lẽ đứng nhìn anh
 
Em thích đắm mình trong những nỗi cô đơn
Bởi không có sẽ đau
Nhưng vẫn hơn lúc đã có và đã mất
Thà làm người phiêu bạt
Còn hơn một mình chờ đợi kẻ lãng du.
 
Hôm nay vô tình vào một trang web về tử vi, thấy sau một hồi tính toán, nó nói, ta là kẻ cô độc. Thích " ăn một mình, làm một mình, ở một mình". Nói mấy câu thấy đúng không chịu được, chỉ có đoạn tình duyên là sai toét. Kêu mình là kẻ quyến rũ, rằng sẽ dễ dàng kiến tạo được hạnh phúc. Chậc, có bao giờ có được cái mình muốn đâu. Có tranh giành với người ta cũng có bao giờ được đâu.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không có tất sẽ không mất
Không vui tất sẽ không buồn
Không ao ước tất sẽ không thất vọng
Không mong cầu tất sẽ không chờ đợi
Không có ánh sáng sẽ không biết ta đang trong bóng tối.
 
Hai bàn chân phiêu lãng, khi nào có thể thảnh thơi dạo gót giang hồ?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tối qua về khuya, có một bé cứ đi cạnh hỏi chuyện.
 
Mình giả vờ ngây thơ, giả vờ để lộ cho bé ấy biết một số thứ.
 
Chỉ là một trò tiêu khiển khi đi về một mình giữa đêm vắng, cô đơn lạnh lẽo, khi con tim chìm trong giá băng.
 
Đôi khi muốn từ bỏ tất cả, sống một cách tự do phù phiếm như người đời, ngây thơ một cách cố ý và sập bẫy một cách cố ý.
 
Để từ bỏ được cái tình trạng đau khổ như thế này.
 
Có hơi chút hối hận, giá như cố gắng thêm một chút nữa, năm kia mình đã kết hôn. Có lẽ nếu làm thế, mình đã có thể không rơi vào cái tình trạng đau khổ như thế này.
 
Có lẽ, cuộc sống của mình đã rẽ ngoặt sang một bước khác.
 
Hôm nay váy liền, ngắn. Sếp nói : hôm nay em mặc đẹp nhất từ khi em vào đây.
 
Cười.
 
Ngày xưa, mỗi khi buồn thường mặc đồ màu rực rỡ, thả tóc xoã, chạy xe chầm chậm trên đường. Lấy những ánh mắt ngưỡng mộ của người đời làm năng lượng để chữa lành vết thương
 
Giờ thì đã quá tuổi để có thể xỏ mình vào những bộ đồ sặc sỡ.
 
Nhưng chả sao
 
Chỉ cần cổ áo trễ xuống một chút, váy ngắn  lên một chút, ấy là có thể lấy lại được tự tin.
 
Có ai hay rằng, khi mình rực rỡ nhất, khi mình cười đùa vui vẻ nhất, ấy là lúc trong tim mình máu đang chầm chậm rỉ, ấy là lúc băng giá đang phủ kín từng ngóc ngách cơ thể.
 
Lý trí vẫn còn đủ để chỉ mỉm cười, đủ để kìm giữ mình không vượt quá giới hạn. Vì biết rằng, đó là trò chơi đau khổ cho bất kỳ ai. Không nên vì mình đau khổ mà lại kéo theo một ai đó chết theo.
 
Dù rằng lúc đó, mình thực sự muốn cả thế giới này phải chết.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-10 11:53:50Tần Anh>
Lòng như con nhện vụng, tơ đã nhả mà không biết giăng. Cả bầy nhện giăng tơ bẫy, chỉ riêng ta tự mình vướng chân mình.

Buồn vương vấn quấn quýt mãi không rời. Muốn bỏ mà không bỏ được, tiến cũng chẳng biết tiến đến lối nào. Không biết nên làm gì, nghĩ gì, lòng vòng rắc rối.

Đôi lúc muốn vùng lên, vứt bỏ tất cả, chỉ hiềm một nỗi, tơ lòng mãi quấn quýt, dan díu, bỏ không đành. Muốn theo cánh gió sống một cuộc đời tự do tự tại, chỉ tiếc là đã mang trong mình một trái tim, ngàn năm vẫn mê muội.

Ngày xưa ấy, nàng tiên cá vì hạnh phúc của người mình yêu, cam tâm hoá thành bong bóng. Cái tư vị hoá thành bong bóng như thế nào, sao ta mong cầu đến như thế. Có thể thoát ra ngoài thế tục, có thể tự do thả mình bay bổng khỏi mọi phiền nhiễu của nhân gian, không phải là sung sướng hay sao.

Nếu không thể có được trái tim của người ấy, thì thà làm bong bóng còn hơn.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu một người đâu có dễ, bỏ một người còn khó hơn
 
Nhớ một người đã khó, quên một người lại càng vô vọng hơn
 
Muốn từ bỏ, mà như con bướm đã mắc vào lưới nhện, dù biết rằng cái chết đã gần kề mà vô phương rút chân ra.
 
Thấy mình ngày càng xấu xa hơn, tệ hại hơn. Bản thân mình đang dần dần bị đánh mất khi lún sâu vào mối quan hệ này.
 
Bao giờ sẽ quay đầu cho được?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày qua ngày, tiếp tục lùng bùng trong mớ tình cảm rắc rối.
 
Ngày qua ngày, đắn đo, cân nhắc, lao mình vào biển lửa như con thiêu thân.
 
Giá có thể cháy tan trong lửa đỏ
 
Hoặc có thể tan biến thành bong bóng xà phòng như nàng tiên cá.
 
 
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Chán, bực bội, khó chịu, chỉ muốn gây chuyện cãi nhau
 
Bực, bực, không còn đau khổ mà chỉ thấy bực không chịu được.
 
Hận đến mức muốn người tan biến trong không trung, biến mất tăm mất tích khỏi tầm mắt mình, muốn người đó như chưa bao giờ còn tồn tại.
 
Ghét ghét ghét
 
Giá như mình chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ quen, chưa bao giờ yêu
 
Giá như buổi sáng hôm sau tỉnh giấc, toàn bộ đã tan biến sạch, tựa như chưa từng tồn tại.
 
Ước.
 
Xin hãy để ta được như thế.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Em ngược đường ngược nắng để yêu anh
 
Hôm nay người nói người mệt mỏi, mệt mỏi vì quen ta
Những điều không nên nói, cuối cùng rồi đã nói. Sao ta không thể lẳng lặng bỏ đi, lẳng lặng bỏ đi như ngày xưa ấy. Cố gắng đẩy người vào tình thế đó làm gì, dù sao vẫn không thể thay đổi được gì, ta đau khổ là được rồi, tại sao phải cố lôi người vào thêm cái sự lằng nhằng rắc rối của chính bản thân ta.
 
Ta làm thế là đúng hay sai. Rốt cuộc chỉ khiến người phải thêm phân vân. Người không phải đã nói rõ ràng biết bao nhiêu lần hay sao, sao ta cứ mãi hoài vọng, cứ tin rằng mình cũng có một chút xíu trọng lượng nào đó đối với người. Ta cứ nghĩ rằng sự quan tâm của ta đối với người là cần thiết, mà đâu hay rằng nó chỉ khiến cho người thêm mệt mỏi.
 
Người không còn muốn trả lời ta nữa.
 
Người căn bản chưa bao giờ muốn biết gì về ta, muốn nghe gì về ta, còn bây giờ, người lại không hề muốn nói gì với ta nữa.
 
Thế thì ta cố níu kéo cái gì
 
Vốn dĩ cái ảo mộng ngày xưa còn không có, thì lấy cái gì mà níu kéo.
 
Người không vui, ta không vui, thế thì tiếp tục để làm gì?
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hu hu, làm cách nào để tình cảm không sống dậy bây giờ
 
Mới chưa được một tuần, mà tinh thần đã lung lay rồi.
 
Cầu cho nghị lực của ta đủ mạnh.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tình cảm cứ muốn sống dậy.
 
Từ những liên tưởng, đột nhiên lại thấy mình một lần nữa chìm đắm trong đau khổ.
 
Sao không cắt luôn cho rồi
 
Cho cái gì đã qua sẽ qua luôn.
 
Đừng ảo tưởng nữa.
 
Mau mau tỉnh mộng đi thôi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Tưởng không bao giờ phải vào đây nữa, thế mà lại quanh quẩn.
 
Lúc vui vẻ thì không sao, những lúc một mình lại nhớ người da diết.
 
Nhớ, buồn không chịu được.
 
Bao giờ cho hồn được an nhiên
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Không biết nên làm gì nữa, buồn lại tiếp tục buồn.
 
Hai ngày ăn mỳ, sáng mỳ, chiều mỳ, tối mỳ, mới có hai ngày thôi mà cũng không thể chịu nổi
 
Vậy mà người ăn mỳ quanh năm ngày tháng, càng nghĩ càng thấy khổ.
 
Ài, muốn không nghĩ mà không được
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
The end
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Tần Anh

Yêu một người để làm gì, khi mà nước mắt cứ vòng quanh, và tim cứ đau nhức nhối.

Yêu một người để làm gì, khi mà cứ phải chạy theo mải miết, trong khi đối với người ấy, trọng lượng của ta đang ngày một giảm sút

Cảm giác đau đớn tràn ngập trong tim, ngày một nhiều lên, cô đơn, khổ sở. Yêu mà không đau thì không phải là yêu, ai nói vậy nhỉ, nhưng ít ra phải có một vài ngày hạnh phúc thì may ra mới còn có chút gì mà hy vọng. Mải miết dõi theo, tưởng rằng dõi theo đó là một hạnh phúc, nhưng hóa ra không phải thế. Nếu như không có vị trí gì, nếu như ta không còn đủ quan trọng, có lẽ ta sẽ không thể nào chịu đựng được

Cứ tưởng rằng ta có thể bao dung được, hóa ra không phải thế. Không ngừng đau đớn, không ngừng khổ sở khi nhớ lại quãng thời gian vừa qua. Người đã muốn từ bỏ ta thật, thật sự.

Giá người cứ bỏ ta thật thì hơn

Vì dù thế nào đi chăng nữa, ta cũng vẫn cứ đau khổ

 
[:(] Đọc nhật ký của cậu thật là buồn ! Đôi lúc mình cũng giống tâm trạng như cậu nhưng chưa lần nào tâm trạng của mình được " lưu giữ lại " cả, vì mình có cái tính nhớ đó rồi quên đó đôi lúc cũng hơi vô tâm một tí, nhưng suy cho cùng thì cậu nên " bỏ xuống bớt những chuyện không vui" đừng cố giữ lại cậu ạ, cậu không nên nhìn về quá khứ quá nhiều quá , cậu sống với một tâm trạng thỏai mái thì mới nhìn...nhận được cuộc đời vui vẻ, đáng yêu. Con người suy cho cùng sống và tồn tại là vì điều gì? Câu trả lời chỉ có ở mỗi bản thân từng người mà thôi, sống mà vẫn day dứt mãi thì tớ thấy như "cái vòng lẫn quẫn" không có lối thoát ý, việc đó tớ nghĩ cũng giống như mình chưa ngộ ra "ánh sáng" cho riêng bản thân mình ý. Thôi, chúc cậu sớm vui lên nhé !!!
 
P.A.P
Có một người thương nhớ một người
Hình như một chút vẩn vơ thôi
Hình như một chút làm tim héo
Một chút mà thôi đủ... hết đời.
Đăng nhập để trả lời
0
Hà nội mưa rả rích mấy ngày liền

Mưa, dù có muốn vui cũng chẳng thể vui nổi, huống chi lại đầy chuyện để buồn.

Người đã đi được hai ngày, hai ngày trời dài đằng đẵng như hai thế kỉ. Hôm qua gặp chiện , rút điện thoại trong ra trong vô thức, nhưng rồi chợt nhớ rằng người đã đi, không thể nào gửi SMS cho người được nữa. Đã quen với việc kể cho người nghe hết những chiện vui buồn, hỏi ý kiến người mỗi khi gặp rắc rối, giờ đây, không có cách nào liên lạc với người, thật không thể nào chịu nổi.

Buồn ngủ, nằm trên giường, trằn trọc, không thể ngủ được, lại mở từng các SMS ra đọc lại, cười một mình. Điên thật rồi, Ta điên thật rồi, sao lại mê đắm vì một cái ảo tưởng xa vời như vậy cơ chứ.

Hôm nay nghe mọi người bàn luận chuyện gia đình, chợt thấy choáng váng. Ta đã làm sai chăng. Chợt nhận ra từ ngày sinh ra ta đền giờ, cha mẹ ta tuyệt nhiên chẳng được nhờ vả gì vào ta hết, chưa từng làm cho cha mẹ ta được nở mày nở mặt. Tối ngày nghe mẹ thở dài, lo lắng về chuyện gia đình của ta. Nhưng ta đã không nhận ra. Ta cứ mải đuổi theo những ảo vọng của riêng mình, mà không chịu khép mình vào khuôn khổ như những người khác. Ta không nhận ra rằng cái tính bất cần của ta không chỉ làm khổ ta, mà còn làm khổ biết bao người xung quanh ta.

Hay là bỏ tất cả.

Chợt nảy ra một ý định điên rồ, là sẽ kiếm lấy một người nào đó, chân thật, nhẹ nhàng, chỉ cần người ấy chân thành tôn trọng cha mẹ ta, chân thành tôn kính cha mẹ ta, tất ta sẽ đồng ý lấy người đó. Một người thật bình thường, thật chất phác, để không thể khám phá ra con người thật ẩn sâu trong ta, để không thể đau khổ vì một ngày nào đó biết ta là ai, để không yêu ta đến mức làm ta đau khổ vì lừa dối, và không làm ta chán ngán khi cái tài hoa bị khám phá hết.

Nhưng chắc chẳng dễ đến thế đâu. Ta tưởng ta là ai mà mong có thể kiếm được con người như thế. Ta tưởng ta là ai mà cho mình cái quyền được lựa chọn như thế.

Biết làm thế nào trong lúc không được gặp người đây.

Thôi thì, hãy dùng thời gian này để quên người.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Hình như tâm trạng không còn nhớ người muốn phát điên như hai hôm trước.

Hình như có một người nói chuyện, có một mục tiêu nữa để phấn đấu, có thể phần nào tạm quên được người.

Nhưng lúc chiều, khi có một chuyện buồn cười, tự nhiên lại cầm lấy điện thoại, vẫn còn những cử chỉ vô thức như vậy.

Ngốc quá.

Đã ba ngày rồi.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
chào T.Anh! tình cờ lên mạng và  đọc được những dòng tâm sự của bạn _ nhất là những dòng đầu của  bài viết đầu tiên của Anh _ thật giống với tâm trạng của mình. mình thì không có cảm giác buồn trong tình cảm như bạn nhưng mình lại có nhiều chuyện buồn trong học tập, cuộc sống hàng ngày và cách xử sự với anh trai mình _ mình rất thương anh trai mình nhưng mọi lời nói của mình khi nói ra đều trái ngược với tình cảm đó, ngay cả chuyện học, mình muốn nó sẽ chuyển biến theo chiều hướng tốt nhưng càng cố gắng , càng  điều chỉnh thì nó lại càng rối tinh và tồi tệ hơn mà thôi, tình cờ buồn quá, chui lên mạng và lọt vào đây, mình cũng khơng biết khuyên bạn điều chi, chỉ biết rằng mình cảm ơn bạn vì đã cho mình gặp 1 tâm trạng nào đó giống mình. hôm nay mình cảm thấy Sài Gòn buồn lắm_ vì tâm trạng thểu nảo của mình_ buồn_ nhìn cái gì cũng thấy chán cả mà.
Đăng nhập để trả lời
0
Người đã đi tới bốn ngày liền rồi, bốn ngày hiu quạnh.

Cố tìm một cái gì đó để làm cho khuây khỏa, nhưng hình như vẫn không thể. Tôi tối, onl như một thói quen, để rồi chỉ ngồi nhìn cái màn hình lạnh lẽo. Nhớ người, nhớ người, muốn được gặp người.

Gây chiện quả nhiên là một điều khó chịu, hóa ra là nhóc đó quan trọng với mình hơn là mình tưởng.

Buồn.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
Đã hết.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»