Tay lạnh buốt giá. Không chỉ tay, mà toàn bộ cơ thể đều buốt giá. Lạnh từ trong lạnh ra.
Mỗi khi nghĩ đến những ngày ấy, nước mắt không khỏi chảy dài. Trong khi mình đang đau khổ vì những cái lỗi lầm mình không gây ra, người đã vui vẻ tán tỉnh và yêu người khác. Nỗi hận ấy cứ nằm âm ỉ trong tim mà không có cách nào xóa bỏ. Đau, đau, đau. Kiếp trước phải mình nợ gì người không, mà kiếp này phải khổ sở như thế. Tại sao ngày xưa người ta chỉ làm phật ý mình một lần, thì mình vĩnh viễn không còn nhìn tới, thế mà giờ đây, mình đã phải rơi nước mắt vì người biết bao lần, đau khổ vì người biết bao nhiêu lần. Yêu thì lụy, cứ tưởng nó chỉ là những câu chuyện hư ảo do mấy nhà văn tưởng tượng ra, hóa ra bây giờ chính mình lại vướng phải.
Sao phải khổ thế. Nhớ có lần ngồi xem TV với con bạn thân, vừa cười nhạt vừa thốt ra khi thấy một đứa con gái cố tình đeo đuổi bằng được một người, dù người ấy chẳng chút mảy may để ý. Cười mà trong tim đau nhói, vì chính bản thân mình đâu khác gì người ta, vì ngoài mặt mình nói như vậy, nhưng trong lòng không khỏi chua xót cho cảnh ngộ của người, của mình.
Hôm đám tang của em, con bạn có nói : mình là người ngoài, nhìn thấy không khỏi rơi nước mắt, thế mà con chị mặt lạnh te. Có ai biết được rằng, cái ngày em mất, mình cứ ngồi ở bên ngoài bệnh viện, chỉ ngồi khóc, từ 9 giờ sáng đến 12 giờ trưa, không làm gì hết, không ai hay biết. Nước mắt cứ chảy dài không có cách nào ngăn lại được, đến lúc đứng lên đi về nhà, mặt mày xây xẩm, đi trên đường chỉ theo cảm giác, chứ hoàn toàn không nhớ rõ trên đường có những gì. Có lẽ bao nhiêu nước mắt cho em đã khóc hết trong ngày hôm đó rồi, cho nên về sau hoàn toàn không khóc được nữa.
Đêm nghe tiếng cha ho, thấy sốt ruột, thấy sợ hãi. Tiếng ho nghe khắc khoải, già nua. Cha cũng nhiều tuổi rồi. Mỗi lần nghĩ đến thế, không khỏi thấy tim đau nhói. Mình, mình thật là bất hiếu, cha mẹ đã già, đến giờ chỉ còn lại một mình mình, thế mà mình cứ mãi theo đuổi cái mối tình hư ảo này, cứ mãi chìm đắm trong bản thân mình mà không chịu nghĩ cho cha mẹ một chút. Nuôi con bao nhiêu ngày, lẽ nào không thể thấy con lên xe hoa? Không còn tâm trạng muốn chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn kết nối thêm cuộc sống, mệt mỏi và sợ hãi. Biết phải làm sao đây?
Giá mà mình có thể đối được cho em. Em ham sống, em có mục đích sống rõ ràng, không như cái kẻ yếm thế tệ hại như mình.
Những trói buộc của mình, bao giờ có thể gỡ bỏ hết.
Những điều cần làm, cứ tưởng là có ba, hóa ra chỉ có hai.
Hy vọng sau khi làm những điều này, mình sẽ cắt đứt được những mối tơ vương cũ.
Giá bây giờ có một ai đó cũng giống mình, cần kết hôn nhưng không đòi hỏi phải yêu, có phải tốt không.
Mình không thể sống hạnh phúc, thì hãy để cho người khác hạnh phúc.
Đừng nghĩ đến ngày mai nữa, được không.
★
★
★
★
★
0