📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA LÊ THỊ THẨM VÂN

23 trả lời, 4.198 lượt xem — Trang 1 / 1
GÓC PHỐ TÌNH



mỗi lần đi ngang góc đường số mười và santa clara có cửa hiệu bán vịt quay ngon nổi tiếng ở san jose tôi lại nhớ đến anh

vẫn những con vịt quay rám vàng đưa lưng, những mảng thịt heo nhuộm phẩm đỏ xa-xíu, những con gà béo phồng mỡ, thẩy đều móc cổ treo dọc sau quầy kiếng ám khói

cái ghế xe hạ ngả hẳn phía sau. mưa bụi phất phơ ngoài trời. đầu từng lá dâu tây mọng nước. bẻ đôi ổ bánh mì, chia chung đùi vịt, cả hai nhai nhanh chùi miệng vội cho kịp buổi gặp mặt ở nhà người bạn mới quen nhưng biết trước sẽ không có gì ngoài rượu mạnh. anh trườn mặt anh lên mặt tôi, mùi gia vị vịt quay nồng nàn. tay tôi chà xát tay anh, mỡ vịt quay trơn tru nhầy nhụa giữa những kẽ tay.

------

đèn đường bật sáng, mưa bụi vẫn phất phơ, đầu từng lá dâu tây ngập nước. tôi và anh bật cười cùng lúc thắc mắc vì sao ông chủ người tàu gốc việt quốc tịch mỹ lại chọn tên tôn thọ tường cho tiệm vịt quay của ông
vì sao?

ôi vì sao và vì sao. . .
như giờ đây vì sao anh ở xa tôi quá đỗi?
(giọng nói mang âm hưởng nghìn năm và đôi mắt có lưỡi câu nằm chắn ngang giữa tròng)
Đăng nhập để trả lời
0

Chẳng phải cơn mơ ngày

Con còng cõng lửa tới lui trong đêm ai đấy quả quyết rằng nó là con đom đóm.

Chỉ có tiếng nói chính thống, trung tâm là chuẩn. Còn lại là tạp âm.
Cái hĩm này ngu đéo biết! Cần trị dạy.
“Tôi có muốn đấu tranh gì đâu.”

Bao quanh con còng cõng lửa là sự trống không. Mọi thứ đều vô nghĩa.
“Không có vui chỉ có không buồn thôi.”

Kẻ chữa lửa đối mặt thòng lọng đong đưa
Những kẻ ưa khiêu khích ta. Cứ để mặc.
Bởi trăm năm sau ai đọc những hàng chữ này thì họ và tôi (đã) không còn nữa.
Chẳng phải cơn mơ ngày.

Bữa ăn chiều nay,
khuôn mặt con trai 6 tháng tuổi và khuôn mặt ông nội 92 tuổi của tôi là một. Tôi ngồi giữa họ. Quay phải đút muỗng cháo. Quay trái đút một muỗng bột. Miệng tôi liên tu: “Hả miệng nào-ngoan nào-nuốt đi nào-giỏi nào-thương quá nào... nào...”

Bằng cách nào tôi (đã) xuyên qua những cánh cửa gương không mở với đôi mắt cạn nước từ năm lên 7 hay 10? Chỉ có anh, một lần hỏi: “Vì sao em khóc?”

Tôi nhớ khuôn mặt anh một sáng râu chưa cạo vùi chà bầu vú tôi. Khi anh tuột khỏi thân thể tôi. Tôi cong người dùng răng nhổ từng cái gai cắm chặt.
một cái
hai cái
ba cái
năm cái
tám cái... mười ba cái... hăm bẩy cái...
Ôi! những cái gai không dễ dàng tiếp cận.

Con cá hồi vừa đi vừa ngoái đầu về lỗ/hang mẹ (nay đã) bị lấp kín/hoang phế.
Chẳng phải cơn mơ ngày.

Con chuồn chuồn sải cánh lúc 6 giờ sáng... Tự hỏi vì sao cứ (phải) bay bay bay mỗi bình minh với một cánh tự hủy và một cánh vay mượn cùng một phần trên thân thể nó ứa nước.
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa thu — 8 mẩu nhật ký


1.

Bờ tường khói nơi lưng đã một lần tựa. Mặt bàn rêu khô đọng đáy. Cái vói người âu yếm.
Nụ hôn vội nắng tắt vội nhúm lông trên người úa vội. Bên ngoài là khung cửa gió.
Cái quẫy mông bất ngờ của con cá diếc
nước lượn sóng trên khuôn mặt nín thinh phẳng
lặng.

2.

Sức nặng đá tảng
trong đêm quánh
sệt. Sáng
chiều ngợp màu nắng quái

nhẹ tay tháo gỡ
dấu chân của kiến
không cả nụ cười
thức ăn cặn thừa sẽ như hạt cát nằm đúng vị trí cho cơn giông ngày-sắp-tới thốc từng cú cực kỳ ương bướng
bạo liệt.

3.

Mũi tên phóng lên từ bẹn. Sharp. Cơn đau. Nằm úp mặt trên đống hoa dại dọc lề đường Oak. Cái hếch mũi (ngửi) của con Khoang ân cần lo lắng. Kiếp trước mày là ai? Sao lại ân cần lo lắng cho ta? Còn ai nữa không? Trên tinh cầu bao la lạnh lẽo này.
Gió tha ma thổi từng luồng, từng luồng tử khí âm âm u u

4.

Giọt nước mắt buồn thảm rơi vào ngày thứ nhì trong năm thấm ướt luồn theo kẽ nứt hạt dẻ vừa nướng ủ ấm dạ con. Đầu ngả nghiêng phải rồi trái, trái rồi phải xuôi theo quả lắc thời gian. Mím môi thật chặt. Những con chữ rắn rít ma đuổi. Mớ ý tưởng hỗn độn xô đẩy. Tiếng hạt cà phê bị xay nghiền trong smooth jazz KKSF 103.
Hai ngón trỏ lạc lõng móc vào nhau dưới gầm bàn rêu khô đọng đáy
da diết mùi mồ hôi đầu vú săn bung nở cuộn thắt trong lưỡi kẻ vắng mặt.

5.

sau một năm hai năm rồi năm năm...
vết son vẫn đỏ thắm
sợi tóc vẫn cứng căng như sợi dây đàn siết chặt óc não
vũng sâu cồn cát nước biển mặn tẩm liệm tấm drap màu nhang khói
nắng đầu thu soi dọi ăn lốm đốm làn da bụng nõn


thời gian bốc hơi
không thể thổi tắt
cơn mê
muội
âm ỉ sướng

đưa lưỡi liếm
vẫn không sạch những buổi chiều tròng mắt
ướt nước
dần buông sau này.

6.

Chờ đợi
đôi môi đôi mắt đôi tay
hơi thở nhiệt đới giọng lạc dấu
từ cõi xa xăm
ủ mùi phố cổ
những cây gạo quá già
cứ ngã hẳn vào nhau.

vũng trăng màu nghệ chín
rục nghiền nát ÁM
nặng
nề Tội Lỗi. Trời cuối tháng chín
tàn hè chớm thu
lá ven đường Hope vội vã đổi màu. Đất vun từng ụ cố tình chắn che cổ quan tài rỗng ruột. Em đang nơi đâu?

7.

Hãy về lại đây. Độ ấm men đá đựng cà phê vẫn thiết tha ngày cũ. Tiếng động khua vang trong quán thân thuộc như từng khuôn mặt tính nết dính chặt nhau rồi sẽ biến dần xóa dần như từng ngày trừ dần xóa dần hiện hữu kiếp nhân sinh.

8.

Đêm đen thăm thẳm
hãi hùng chực nuốt
chửng
tôi
thinh lặng dội
ngược
sấm âm âm u u

Ánh đèn đường ơi
sao dịu dàng
ấm êm đến thế.

đừng vội tắt nhé!
Đăng nhập để trả lời
0
TẬP ĐỌC VIỆT NGỮ


Mỗi người Việt Nam là một nhà thơ
Chỉ cần để lại một bài thơ
Nguyễn Du (người cha già tóc trắng của thi ca Việt Nam)
Là một trong ba nhà thơ lớn nhất nhân loại.

Tiếng mẹ giầu lắm
Tây phương có khoa học kỹ thuật
Chúng ta có ca dao đạo học

Đọc lại đi, thầy giáo bảo

Trứng mà đòi khôn hơn rận
Áo không mặc qua khỏi đầu
Cá không ăn muối cá ươn
Con cãi cha mẹ trăm đường con hư

Chúng ta không cần phải bận tâm
Để rồi lịch sử sẽ phán xét
Đạo nào cũng dạy người ta làm lành lánh dữ

Đọc lại đi, thầy giáo bảo

Nghệ thuật quí ở chỗ giản dị thành thật trong sáng
Tôi chúa ghét lý thuyết phức tạp trí tuệ

Văn chương của ông hiền hòa nhân hậu
Người đàn bà là một đóa hoa
(thương em mong manh như một cành lan)

Ai viết được cuốn sách là tôi phục rồi

Đọc lại đi, thầy giáo bảo

Đảng Cộng Hòa đạo đức/chống cộng
Đảng Dân Chủ vô luân/thân cộng
Bất cứ địch làm gì
Ta chỉ cần làm ngược lại

Đọc lại đi, thầy giáo bảo

Nhưng mà trên trời đâu có con chim nhỏ nào
Đến cứu lũ trẻ con

Cho nên chỉ đành cúi đầu đọc lại

Đọc lại, rồi lại tiếp tục ngu dốt.

(còn tiếp)


Đăng nhập để trả lời
0
ANH PHẢI SỐNG



Nước biển ùa vào miệng
mặn chát, nghẹt thở
nắm chặt thanh củi
như mọi người

tôi muốn sống

Sóng biển đen ngòm
lạnh căm, tàn khốc
trên trời trăng sao
vẫn hiền hoà
(đời nghèo mà vui...)

sao tôi không muốn sống?

Thanh củi này không chịu nổi hai người bám
em buông tay ra
đàn bà không quan trọng bằng đàn ông

anh phải sống

Có buông tay ra không
vợ phải biết vâng lời chồng
hi sinh cho chồng
đừng có học cái thói cãi lời chồng

anh phải sống

Thằng bò cái nhớn cái bé
(mấy đời bánh đúc có xương...)

tôi càng muốn sống

Anh phải sống
đó là lời hắn nói chứ không phải tôi đó nghe

Diêm Vương vào:

Tìm mãi không thấy tên chị trong sổ
chắc chị chưa tới số thật
lời nói chị tôi ghi nhận
nhưng mà chị là đàn bà
đàn bà vốn lắm chuyện
không biết tôi có nên tin chị hay không?

Đăng nhập để trả lời
0
Mùa măng cụt & Cơn mưa đá tháng tám

Đời thì ngắn
người mà ta muốn yêu thì nhiều
em biết và anh biết

em là điều thiết yếu trong phút giây bất chợt anh nhìn thấy mình đang từ từ gẫy đổ

em là cái phao anh nương nỗi hoang mang em là cái cột chống thần trí anh chao đảo em là cái đích điểm trong những lúc anh không còn nhớ/biết mình-là-ai cứ cắm cổ lao vào
vũng trắng là
em xóa
nhòa khi hư khi thực dù chất chứa mầm bội phản
quyến rũ
không sở hữu không bất biến không vĩnh hằng
em là mùi măng cụt tươi cháy hết sức dễ chịu, em biết và anh biết

điều đáng yêu là khi em nhoẻn miệng cười đầu ngày cùng
cái thở hắt mạnh sâu nhanh làm tan ánh mắt nâu sậm âu sầu cuối ngày
làn da mướt mịn không hề chối bỏ bất cứ cơn mê nào (muốn) bám đọng
đời vô thường, em biết và anh biết

mái tóc dài đen chảy thẳng là cái cầu tuột anh đứng ngó chòng chọc những múi ước vọng của mình rơi dần rơi dần

anh nhập vào, được nhập vào tận cùng sự hủy hoại
để mặc
cứ để mặc, em nói, lúng búng hai ngón trỏ
trên lưng anh trần
trụi không bờ rào hay bức tường nào che chắn nổi
anh loãng
tan vào không khí ngay lúc đó, rồi
trú ngụ một chốc sau lúc đó

sợi gân bật tung nở căng phồng
quấn quanh đầu lưỡi cong nhọn
nóng thiết tha thèm
trộn nhuộm sợ hãi

... khi nãy anh hình dung ra khuôn mặt em mệt mỏi len theo tia mặt trời dọi in bóng trên keyboard
ôi! anh cần em quá đỗi
anh nhớ cái dụi mắt cái thọc khuỷu tay vào hông cái véo nhẹ ở gáy chỉ để nhắc nhở là đời không thể thiếu dù
những con chữ mang theo số phận (của chúng) bay qua muôn-mọi lục địa rồi sà đậu vào vũng óc xoắn rối của bất kỳ ai

sợi lông của anh em bứt đêm qua trong lúc anh-là-không-còn-là em gắn trên mặt kiếng trong phòng tắm
giờ thì đuôi nó đang ngúng nguẩy vô ra/ lên xuống theo vòi sen (cùng em) khi nghĩ về anh của những ngày tháng tám nóng bức mộng tưởng năm nào mà vách tường nơi này sáng thì nơi kia tối
trong hai căn phòng hai lục địa in dấu hai bóng nhấp nhô nhập
cái sọt rác dưới chân bàn chẳng chờ chứa những tờ napkin lau chùi
nước
tuôn ra từ khe thịt
bốc mùi măng cụt tươi cháy rất đỗi dễ chịu, em biết và anh biết

tạt hướng gió ngược họng ngậm
ngụm hột é trương
phình chực
phun lên cầu vồng bắc ngang thành phố chết vì
ảo

Những cục mưa đá tan vội
vã anh ra khỏi nơi đây
nhé! bởi em biết,
và anh cũng biết.

Đăng nhập để trả lời
0
Nước

Cùng bơi, giúp nhau bơi, bày cho nhau bơi
giữa/trong
ngược/ngoài
dòng nước
chỉ nước
là nước
mênh mông nước.

Này,
nào
nước mắt
máu kinh
nguyệt
cùng thịt da tướm đẫm
mồ hôi.

Sữa là nước, phải không?
Tinh khí cũng là nước vậy.
Sao nguồn sữa (phải) luôn cung cấp no đủ,
mà tinh khí lại chẳng bao giờ!

Sau dòng chảy nước đái
là nước cửa mình âm thầm rỉ giọt trong đêm
khuya.

Nước dãi thơm nồng ấu thơ
nước ối mặn tanh vây khốn mẹ

và bao lâu rồi chất lỏng từ cha bện thành cục đờm đắng
cay
hoài mắc
nghẹn
trong cuống
họng
vẫn chưa (được phép) khạc
nhổ.

Ôi nước!
tinh thể nước
cùng/của một lũ đàn bà.

Đăng nhập để trả lời
0
Nơi em ở

Bên trái nhà em,
mảnh đất hoang
với những cột điện cao thế
bọc hàng rào kẽm gai,
treo tấm bảng cấm ngặt trẻ con lẻn vào chơi
em thường đứng tựa cửa
đếm từng nóc cột điện,
suy tư
và mơ.

Những người thân trong nhà khó hiểu, kỳ bí như những người hàng xóm.

Ba bỏ báo sáu năm nay
mỗi sáng rời nhà từ ba giờ.
Sáu năm không bệnh không ngày lễ
250 tờ báo phải quẳng đủ 250 căn nhà
khuôn mặt ba quanh năm phờ phạc
thiếu ngủ
250 căn nhà trong thành phố đọc báo
chỉ trừ ba.

Má em,
trung thành với xe bus từ ngày đầu đến Mỹ
sáng tinh mơ má ra đầu ngõ đứng chờ
để được chở thẳng tới
nhà người Nhật giàu,
giữ con người ta
nấu ăn cho người ta
dọn dẹp sạch sẽ nhà người ta
má về đến nhà 8 giờ tối, ăn uống vội vã, nói qua loa vài câu vô nghĩa với chồng con, thắp hương bàn thờ ông bà, tiếp tục dán mắt vào cuốn phim bộ dở dang đêm trước.

Anh trai
17 tuổi
một sáng em vào phòng hút bụi
thấy tạp chí
giấu sâu dưới gầm giường
tò mò lật
xem. Hình ảnh những người đàn ông làm tình đủ trò đủ kiểu đủ cách...

Chị gái,
hai năm bỏ nhà đi & về cả thẩy năm lần
mỗi lần chị về
ba má nhận rõ hơn sự bất lực.
Còn chị,
là những cái mím môi toan tính cho chuyến đi tới.

Nơi em ở,
đối diện là gia đình người Mễ có bốn đứa con.
Đứa nhỏ nhất đang tập cưỡi xe ba bánh
đứa lớn nhất đang tập hát nhạc Rap
hai ông bà mập mạp nét mặt hiền từ như nhau
người chồng luôn cởi trần tay cầm lon bia uống dở
người vợ miệng liên hồi la rầy đàn con.
Mỗi sáng chủ nhật cả nhà dậy sớm
đi nhà thờ
con gái đầm xoè bẩy màu
vợ giầy trắng cao gót
chồng bỏ áo trong quần
con trai tóc xịt keo chải ngược.
Hình ảnh đẹp.

Sau lưng,
gia đình người Lào đông con nhất chung cư,
bà vợ quanh năm bận váy phủ gót, tóc bới cao, tay lúc nào cũng bế con
mắt lặng lẽ nhìn trời hoặc đất
chẳng bao giờ nhìn quanh.

Bên phải,
những người đàn bà da đen độc thân
cửa luôn đóng
im lìm.
Hằng đêm
tiếng gõ cửa
tiếng mở cửa
tiếng đóng cửa
đều đặn...
thỉnh thoảng cảnh sát ập tới
những người sống quanh
mắt cùng
cố chọc thủng bức tường trắng đục
bán drugs? động đĩ ? thanh toán nhau?
nhưng……...
hôm sau cánh cửa
vẫn im lìm
đóng

Bên trái nhà em,
mảnh đất hoang
với những cột điện cao thế
bọc hàng rào kẽm gai
treo tấm bảng cấm ngặt trẻ con lẻn vào chơi.
Em thường đứng tựa cửa
đếm từng nóc cột điện,
suy tư
và mơ….


Đăng nhập để trả lời
0
đợi chờ


tôi giấu thời gian vào trong tóc
tôi ủ mùi hương dưới làn da
tôi vỗ nhẹ tim tôi, hãy khoan đập mạnh
đợi chàng đến
chàng sẽ đến
vào mùa đông năm nay

Đăng nhập để trả lời
0
cỏ và em


cỏ
tắm đẫm
cơn mưa
đổ xuống
từ trời
cỏ
xanh tươi

em đã uống
những giọt nước
từ mắt anh
từ môi anh
từ sự sống anh
thân thể em
thắm tươi

Đăng nhập để trả lời
0
là em


này anh,
em (sẽ) không nói rằng
em nhớ anh
em cần anh
em yêu anh
mà, em sẽ
làm cho anh yêu em
từng ngày từng ngày
còn lại
của anh
ở trần gian này

Đăng nhập để trả lời
0
thành khẩn


em cúi đầu
dần sát xuống
vũng ngực trũng
những sợi lông
những nốt ruồi
đậm nhạt
những đốm tàn nhang
dấu vết thời gian

em
nhắm nghiền đôi mắt
hít sâu
thân thể anh
thơm thơm mùi của sách cũ


Đăng nhập để trả lời
0
sáng mùa đông


có những buổi sáng
trời lạnh
anh không muốn ra khỏi giường
chỉ muốn tìm về
nơi chốn
đám cỏ non man dại
ướt mềm
thơm thơm
mùi da thịt của riêng em
để thấy cuộc đời còn đáng sống
và anh hiện hữu

Đăng nhập để trả lời
0
còn lại


rồi một ngày nào đó
em và anh sẽ phải rũ lòng giã từ tất cả
ra đi

cây sồi trăm năm ngoài khung cửa sổ sẽ tàn rụi, gẫy đổ
căn phòng tràn ngập âm thanh sóng vỗ sẽ bị phá, người ta sẽ
cất lên một căn phòng mới khác
quán cà phê nắng đuổi sẽ lần lượt đổi qua bao đời chủ
tiệm sách quen thuộc sẽ chứa thêm tác giả mới, loại bớt tác giả cũ
chiếc xe đen cao chở em với tiếng đàn mê hoặc Mark Knopfler rồi cũng bị hỏng, quăng vào một xó trong thành phố

dấu tích
còn lại
là những bài thơ tình em viết
cho anh
Đăng nhập để trả lời
0
IDEN(tôi)TY

sài gòn trưa 8/8/1995


việt nam hai mươi năm sống xa
xa như tuổi thơ
đôi dép nhựa hồng xinh xắn chiếc dạt phương đông chiếc trôi phương tây
trở về (giờ) là quốc gia không (còn) là cuộc chiến
tôi mệt thể xác mà không quên bới
đùm theo trítuệtâmhồn lác lở
bụi ngút cứt chó đói bám quanh ổi cốc xoài mãng cầu măng cụt thẩy đều quá đát
đàn bà nơi đây đéo được phép ăn no nhưng hai bầu vú lúc nào cũng phải căng phồng chứa sữa tươi cho chabúchồngbúconbú và giờ thêm kháchbú
tôi khám phá nước giếng ở việt nam dội-xối-tạt vào người cực kì dễ chịu-mát và hồn nhiên tin rằng đầu tăm nhọn xỉa sạch không hề buốt chân răng dù chưa lần thử
người người di chuyển tốc độ gió lặng
chợ bến thành là đây không tin cứ thử đưa ngón giữa thấm máu thoa quanh bờ tường bảo đảm không bị điện giật dù đời chẳng phải lúc nào cũng là mơ là thơ
cục đất cành cây lá khô dưới măët trời chẳng khác ruột dưa hấu chín rục bổ đôi òa vỡ nhuộm màng mắt tôi
hốc mắt khốc khô như thể trời trưa chưa hề nếm mùi vị mưa
“cô vừa bị bọn cướp giật đồ hả? ai đó dừng chân hỏi
“...dạ...dạ không... da...ï dạ phải” tôi ngơ/ớ ngẩn thưa
dừng/đứng/đi tôi thấy tôi chơi vơi với cái bóng gẫy tôi
a stranger on a strange land ôi sao mà cải lương thế này dù đào thanh nga ngủm một cách huyền thoại từ lâu kép thành được giờ là chủ nhân nhà hàng joy ở silicon valley thanh lam từng nỉ non hà nội phố em ơi hà nội phố cùng khánh ly rên rỉ sài gòn ơi tôi mất người như người đã mất tên nhưng mỗi năm giỗ chị em trưng trắc trưng nhị người việt cao niên hải ngoại vẫn trung thành tổ chức trang trọng ở nhà hàng tàu
hê hê...zui wé chời chời... má wơi... giọng trẻ con đùa chơi vọng từ gáy lan sang bả vai vuốt dọc sóng lưng
tôi đang từ từ lún lún lún sâu
giữa trưa mùa hè việt nam rất nóng mà sao không nghĩ tìm cho mình một bóng râm?

new york đêm 12/24/03



người người lũ lượt kéo lê mặt đường
sá tiếng động
tuyết rơi tuyết rơi như mắt ai rơi
trắng nhòa xoá
chữ chữ hàng hàng hàng chữ tạp sắc bám theo màn hình vi vút không trung
người trong màn ảnh người di chuyển mặt đất cùng
cười phô trương hàm răng plastic
khoé miệng mắc võng
chẳng (cần) buộc tỉnh ngộ hay trừng phạt vô/nhận thức
ảothực đang nhập ôi tiếng động lá là la
tôi hẫng ước tay níu được hàng chữ bay vút
biến vào trời đêm
cột đèn tảng băng trơn tuột màu môi son héo hon mạch sống
tôi nhập theo dòng người đi đâu? về đâu? nơi đâu? cái ợ bất ngờ apple cider
áo lạnh găng tay mủ
trùm kín toàn thân không (cố) tình vải thưa che mắt thánh
tôi lạc tôi
rồi ai ai ơi!
silentngight holynight alliscalm allisbright....đêm nay chúa không sinh ra chốn háng lồn...
oh shit sao tôi cứ đi lòng vòng bám đít đoàn người mà gần ba mươi năm vẫn là xứ sở của ai đó cứ như một khách lạ trong một đêm đông lạnh với một lần tình cờ ghé qua một thành phố lạ
lại loanh quanh lại tiếng động lại (bắt đầu) hành vi lăn đá
times square
lại ước được nằm im lắng trên bầu trời bên trên triệu ngọn đèn & ánh điện
tối đen nuốt ực hoàng-mai thị lê thị thấm vân
bên trên mọi ngọn nguồn
gốc cội
bản sắc & phái tính
american eyes (....)
the night spermed
what have i
done, oh lord?
in memoriam to identity kathy acker
người đẩy người tôi đẩy tôi
ập úp vào vũng vú phì nhiêu của người đàn bà trung niên đang đi ngược đường miệng nhóp nhép chestnut rang ngã chúi hướng trái tôi ngã chúi hướng trái túi chestnut rang trong tay bà ngã chúi hướng trái tuyết rơi ngã chúi hướng trái hạt chestnut nhai chưa kịp nát trong họng bà cũng buộc nhả hướng trái tất cả cùng ngã trái nghiêng trái nghiêng ngã trái...
“who the fuck do you think you are?” bà giận dữ
“sometimes i wonder about that too!”

Đăng nhập để trả lời
0
Những con vật và tôi

Giữa chồng và con thỉnh thoảng những con vật xuất hiện.

Một buổi sáng em trai mang đến cho hai con chim và cái lồng mây. Đôi chim nhẩy nhót, hót líu lo. Lắm lúc bực bội tôi bảo chúng im, chúng không hiểu. Nhưng cũng có lúc tiếng hót làm vui rộn cửa nhà. Được hơn bốn tháng, một bữa con gái tôi cho chim ăn, lơ đễnh quên đóng cửa, đôi chim sổ lồng bay xa.

Sinh nhật tôi 30, chồng mua tặng hồ cá nhỏ cùng bốn con cá vàng. Suốt ngày chúng lượn lờ tới lui. Một buổi tối, trong lúc cãi vã cùng chồng, tôi tức giận hất tung hồ cá vỡ toang. Những con cá vàng nhỏ bé giẫy giụa giữa sàn nhà bếp, giữa nước, rong rêu, sỏi đá, san hô... Tôi vội cúi nhặt từng con bỏ vào chậu nước. Sáng hôm sau, bốn con cá vàng nằm phơi bụng trắng hếu.

Bạn đồng nghiệp tặng con tôi cặp hamster màu trắng đốm đen. Bố con hí hửng dẫn nhau ra Petco mua chuồng, thức ăn, vòng chạy, ống đựng nước. Tôi không thích hamster, vì giống chuột, tôi rất sợ chuột. Hai tháng sau, hamster mẹ đẻ mười hai hamster con. Nhìn bầy hamster lúc nhúc tóc gáy tôi dựng đứng. Vài ngày sau, tám con bị hamster bố cắn chết vì mẹ mải lo cho con bú, chẳng chịu chiều chồng. Vài tháng sau, con tôi không thích nuôi nữa. Tôi hăm hở bê nguyên chuồng qua cho con ông bà hàng xóm.

Thỉnh thoảng trong nhà tôi xuất hiện những con sâu, con bọ, con nhặng, con ruồi, con muỗi, con kiến... Chúng tự tìm đến rồi tự ra đi.

Trên da thịt tôi ẩn hiện dấu tích do mèo cào, chó cắn, chim mổ, ngựa đá, ong chích...

Một hôm lang thang ở phố Tàu, tôi nẩy ý mua con rùa nhỏ. Nhỏ hơn hai bàn tay con trai tôi bụm lại. Tôi thích màu rêu xanh phủ chút vàng úa trên mu đá xù xì. Chồng tôi thấy, chậc lưỡi, “Rùa là biểu tượng sự chậm chạp.” Tôi bỏ con rùa vào chậu kiếng, đặt cạnh bồn cầu. Con rùa không hót, không lượn, không chạy vòng. Hiếm hoi thấy nó thò đầu. Mỗi tuần tôi tắm rửa, cho rùa ăn một lần. Mỗi lần tắm rửa, cho rùa ăn, tôi tự nhủ, “Chậm mà chắc!”

Con rùa có màu rêu xanh điểm chút vàng úa trên mu đá nâu xù xì, sống với tôi trên hai năm. Lâu hơn tất cả những con vật từng hiện hữu trong nhà tôi.

Đăng nhập để trả lời
0
RẮN LỬA


Mùa cuối thế kỷ
bên nớ bên ni nối
liền sợi giây
hoang tưởng.

Vết dầu loang ăn dần màn mắt em. Nằm.

Tích xưa sẽ được kể lại
chẳng thể ngọn ngành.

Khám phá
mặt đời kia
chẳng thuộc về mình
và bên ngoài mọi định nghĩa.

Tiếng rên, ngón tay cùng vào-ra...
lên-xuống...
vành tai khét
sợi lông mịn mướt
óng ả ướt
đẫm xoắn
thắt gút hoàng hôn bên nớ
bình minh bên ni.

Ở giữa
Rắn Lửa, trở trườn.


Đăng nhập để trả lời
0
(___________)


mẹ
trút hơi thở
cuối
khi tóc trên đầu
chưa
một
sợi
bạc

đã bao năm trôi...
mà,
thi thoảng
đang đi bỗng
hụt...

bởi đáy
(____) không
sâu nhưng mùi & màu đất cũ đã
vùi
lấp
chôn
chữ mẹ
Đăng nhập để trả lời
0
Trước giờ chia tay

dỗ lòng đừng khóc
đừng khóc nữa
mà sao nước mắt cứ trào
chiều phi trường
em như liễu bờ hồ
quấn vào đâu
hả anh?

quán nước lạnh
nắm chặt bàn tay
ngón miết ngón rà ngón gõ ngón vuốt dọc thân thể ngón đút sâu
trong em
suốt những ngày qua

cơn mưa
lóng nước hơi ấm toát mùi da thịt
bờ vai hít hà
bánh xe lăn vòng lăn vòng lăn...
đường ngắn dần

cái chìa tay định mệnh
buộc lòng
nối nghìn dặm
giờ nghiêng ngả về đâu?
đêm thì đồng lõa

bầu ngực thanh tân
vục mặt đất rền
rung hồ tây dội ngược sóng sáng sáng và sáng
dâng
phủ tràn
úp lật hai ta

hà nội
sáng nay nắng nhất định không buông
quai guốc rắc mè đen bị trật ở góc phố
mảnh lụa hà đông
bám sát làn da ngái ngủ
em trong anh trong em trong anh trong em trong...
cố thắt chặt phút giây còn lại

cúi hôn bàn tay
ái ngữ
đêm hà nội ngó ngược ngó lui
trăng xối
dội
bóng hình nhập nhả nhập nhả nhập nhả nhập...
hơi thở nối liền hơi thở
gió hà nội thốc cứng tim em

vách trời
sừng sững
rễ mọc ngược
một đời (chọn) sự thách thức

nách anh, em rúc
núp
Ôi! nỗi nhớ đã như vách trời
sừng

Đăng nhập để trả lời
0
mộng d(r)u

em,
nhộng con
chưa lột xác
trong lòng tay anh
cứ thế anh băng
băng. Hơi thở gió
môi bầu ngực và trong anh
dòng sữa chảy chỉ muốn
trút cả vào em

à à ơi...
cái, em gọi “i” ngậm môi
nút
mút chặt,
thắt cuộn, cuộn tròn
đong đưa
đong đưa em

ủ gan bàn
chân chưa
lần giẫm đất

đây rồi
hoa khế
rắc trước ngõ nhà em
thời mà bố đã thay
anh hát
ru em ngủ à à ơi...
bồng bế em
cuộn, cuộn tròn
trốn thoát cùng giấc mơ thơ

mút chặt ngón tay. Em
ăn anh

bồng bế em
lắc lư tối trời
đen đâm màu mắt mưa
màng nhau máu
nhay ướt nút, mút chặt đầu ngón tay
anh nhẹ em nhẹ
lướt
ngã rẽ vào mồ
đã gần 30 năm
đất cũ
chết
cùng xác muỗi phơi ngửa phơi sấp ngửa sấp
sấp ngửa à à ơi...

anh
nhầy nhụa trong em
em tròn vo quả ổi chín muồi
bủa vây

ngõ vào nhà em mùa này hoa khế rụng
tím thẳm thăm
òm om
à à ơi...
em nghe nhịp thở của gió
trong anh không đều

người đàn ông không mặt ơi!

đầu ngón tay
em nút, mút từng cơn
oằn
cong ngọn đồi phủ rêu
vụn vữa
nhẹ em
em nhẹ
“sữa anh đây khát uống nhé!”

trong lòng tay
anh,
em cuộn tròn tơ tằm
nhẹ em
em nhẹ...
à à ơi...


Đăng nhập để trả lời
0
Chiều 17/2 ở thư viện Mountain View

xám u sầu
những sách là sách
sách kề sách - dãy mộ địa.
người sống
mãi tìm nhau.
Chiều đông.

Người đàn ông thứ nhất ôm vòng tròn
bình an, lửa phủ bờ môi ấm.
Người đàn ông thứ hai ôm vòng tròn,
sợ lửa tràn cửa, mãi hà hơi thổi.

(đường bay còn ba tiếng)

Người đàn ông thứ ba
đạp bay vòng tròn, vả vào mặt. Bốp.
đom đóm lửa tứ tán.

Mỗi cuốn sách (sẽ) là một ngôi mộ?

Người đàn bà. Ôm mặt. Chùi nước mắt
chần chừ trước
cửa
mộ Sylvia Plath & Hannah Arendt.
“Fire is a great refiner.”
Mặt bàn lạnh.


Đăng nhập để trả lời
0
Thơ

1. Cái vả vào mặt lần đầu thì đau. Điếng.
Những cái vả kế tiếp chỉ còn là, ê ẩm.
(tự thú)

2. Văn chương tự nó vô nghĩa
đôi khi tàn nhẫn
hiếm hoi cứu rỗi
nhưng chính sự hiếm hoi
cho tôi chút bám víu

3. những lần vấp ngã
tôi vin con đứng dậy

4. lúc cùng-tận-kiệt
karma tôi
cứu độ.
(văn chương, và tôi)

5. “Up cũng được
down cũng được
nhưng đừng up-side-down”
(lời tình nhân)

6. Trồi lên từ đáy
chơi vơi trên đỉnh
chạy hết một vòng đường
xoay ngược lại điểm khởi đầu
hai mươi đầu ngón tay vẫn còn như chạm điện.
(phu thê)

7. Gần 40 tuổi nhận
ra một điều mình
là người đàn bà không
phải một lần mất trinh
như đứa bé không thể
đánh mất sự ngây thơ một lần
duy nhất
(yêu)

6. Mắc kẹt bìa biên giới
luồn về đâu?
rễ mọc ngược từ bùn.
(là ta)

8. 4:40PM
khoác áo
ra đường
nhìn những khuôn mặt
tạo nên đời sống ta.

9. Đêm về
trên màn ảnh
trong từng tròng mắt
người & ngợm
ướp cả hình hài ta.
(đời sống)

10. Giữa đam mê đom đóm
thực tế đứng ngọ
tưởng tượng sắc đen
suy luận pyramid
tôi có thể nhẩy một bước thật xa,
như cóc?
(ước vọng)

Đăng nhập để trả lời
0
THƠ CHO X


Căn phòng riêng của chị vừa trổ thêm khung cửa sổ
con đường ngoài dựng thêm cột đèn
nhiều giờ chị chỉ đứng
nhìn
bầu trời xanh, khóm lá đen, ngọn đèn màu thay nhau tắt mở
ít khi chị nghĩ về em
xứ Úc, mưa nắng trái mùa
đêm là ngày, ngày là đêm

Hơn hai mươi năm gặp lại
chuyện chồng con, nói như nước vỡ trong đêm
vòng xe, em lăn mấy cho vừa?
sáng sớm thức dậy
vẫn tiếc chiếc áo dài lụa trắng chưa lần được mặc

những vệt đường bắt đầu toả nhánh từ góc mắt
từng sợi tóc đen chớm nhạt màu
vực đèo nào nữa em phải vượt qua?

thương em,
nơi mưa nắng trái mùa.



Đăng nhập để trả lời
0
Homeless
Cơn gió lạnh
thổi phù
cơn đói rỗng bụng
gào
cơn ghiền
chảy nước dãi
lẫn trong
tiếng xe cộ, bóp còi, kèn hụ
tiếng nô đùa của những đứa bé sải tay trượt ski
tiếng thở phào của những khuôn mặt mệt thừ sau giờ shopping
tiếng thầm thì từng bước chân lạ dẫm trên mặt đường
là thân xác co quắp, tóc xoắn bệt bởi bụi-đất-rác-mùi tanh hôi
gã homeless
về đâu đêm đông dài dằng dặc?
Union Square, downtown San Fancisco ngợp đèn đuốc sáng
choang
nhà ông đâu?
gia đình ông đâu?
ông đang bệnh?
tâm thần hay thể xác?
tuyệt vọng hay tự do?
câm họng, please!
những câu hỏi rỗng tuếch
vô nghĩa,
lý.

Tôi,
người đàn bà đam mê
trò chơi sắp xếp những con chữ.
Những con chữ
biết mủi lòng
xuôi về đại dương nào?
Giữa ông và tôi
cách bởi con đường.
Lắm lúc tôi,
kiệt quệ thể chất
rũ liệt tinh thần.
Cứ tự hỏi
quê hương tôi là đâu?
chẳng đất nơi nào cho chân tôi bám.
Bể trời lồng lộng
thế giới ngày càng thu nhỏ.
Nhưng
sao tôi
mãi rảo tìm,
bới
nơi
chốn
để thuộc về.
(Tôi phải tự định đoạt.)
Nhiều, nhiều đêm
đớn đau như thể xác bị tước hai.
Đầu óc
ngợp ngập ý nghĩ.
Ý nghĩ xếp hàng, chen lấn, đẩy xô, trì xiết...
Tôi & ông đang cách nhau bởi con đường.
tôi ngửi
mùi bùn
bốc lên từ lòng sông Hương
đêm,
đen đặc.
...
này ông,
nơi nào trên trái đất?

Đăng nhập để trả lời
0