Lâu lắm rồi chị em mình mới lại gặp nhau. Trông chị thật xinh và yêu đời hơn bao giờ hết. Bạn trai chị thật tuyệt vời và hai người trông thật hạnh phúc khi đi cùng nhau. Chị bảo cuối năm nay sẽ cưới và em thì ghen tỵ khi anh ấy nhìn chị âu yếm, còn chị thì bẽn lẽn cúi đầu với nụ cười thật rạng rỡ khi báo với em tin này.
Tình yêu làm con người ta thăng hoa và mọi khó khăn cũng dễ dàng được chấp nhận hơn những lúc khác. “Thằng sếp mắc dịch” của chị vẫn cáu gắt, nhưng chị đã ít than phiền lại còn bảo đôi lúc thấy ổng cũng đáng yêu! Suốt buổi, em chỉ biết cắm đầu vào cái xí quách, giương mắt ếch lắng tai nghe chị nói, kể cả lúc anh bạn chị tâm lý tìm cách rút lui cho chị em mình tâm sự, em cũng chẳng biết nói với chị điều gì.
Những vấn đề chị quan tâm bây giờ thực tế quá. Chị vẫn nghịch ngợm như ngày xưa, vẫn yêu đời nhưng em đã thấy thấp thoáng nỗi ưu tư về cuộc sống mới trong ánh mắt của chị. Chị rủ em đi học cắm hoa, trang điểm, tham gia các câu lac bộ tâm lý gia đình… Rồi chị kể về gia đình, về công việc, về những mục tiêu cụ thể chị phải làm trong những tháng ngày sắp tới. Chị cũng lo lăng nhiều khi anh ấy thường xuyên đi công tác nước ngoài, chị bảo không có trò vui nào có thể lấp đi nỗi nhớ khi hai người xa nhau. Chị còn khuyên em thôi mơ mộng và bớt bông đùa. Chị bảo đã đến lúc chị phải sống nghiêm túc và chấm dứt những mối quan hệ mập mờ với các vệ tinh khác. Cố gắng phân tích tâm lý một ai đó không còn là thú tiêu khiển của chị nữa. Chị muốn đầu tư tất cả cho cuộc sống hiện tại cua mình.
Nhóm 4 con ngựa và một con khỉ con giờ đây tan rã. Bé con của chị ngày nào giờ đứng giữa ngã ba lòng. Em chỉ có thể là kẻ siêu quậy thứ hai, chứ không thể làm thủ lĩnh. Chị bỏ cuộc rồi, em cũng chẳng thiết tha với họ làm gì. Nhưng những điều chị nói làm em suy tư nhiều lắm. Có lẽ, em cũng phải thay đổi cách sống của mình. Em đang lo sợ mình thực tế quá rồi sẽ mất đi những cảm xúc lãng mạn khó tìm lại được. Em cũng chưa muốn từ bỏ thú tiêu khiển phân tích và tìm hiểu, khám phá một con người mới mẻ, xa lạ, đôi khi nó làm em bớt nhàm chán cuộc sống này.
Nhưng chắc chắn em sẽ thay đổi! Chị là người thứ hai bảo em bớt mơ mộng đi đấy! Em sẽ thử viết về những điều gai góc hơn, chắc nó khó đọc và dễ chán lắm, thực tế gai góc thì không còn mượt mà và êm ả nữa. Nhưng những điều gai góc em đã ít nhiều nếm trải rồi còn gì? Em mãi mãi là bé con của chị cũng như chị mãi mãi là bé con của anh ấy vậy!
Lá non đã chen chúc trên những cành cây, nhưng hạt mưa phùn mùa hạ đã trải đều khắp các con phố. Mùi đất ẩm quyện vào cái nắng hanh thông tạo nên cảm xúc rất riêng cho khúc giao mùa. Phượng đã bắt đầu rạo rực với tiếng chim líu lo trên cành. Đâu đó vang lên tiếng kèn xe giữa phố phường tấp nập. Cuộc sống vẫn tiếp tục vòng quay hối hả của mình mặc cho mỗi người cảm nhận ở nó màu sắc gì đi nữa.
Sâu thẳm trong tiềm thức của ta hình ảnh một gia đình đoàn tụ với mẹ và em… Một con bé ngốc nghếch, nhỏ bé nhưng lại ôm đồm quá nhiều cảm xúc…
Tình yêu làm con người ta thăng hoa và mọi khó khăn cũng dễ dàng được chấp nhận hơn những lúc khác. “Thằng sếp mắc dịch” của chị vẫn cáu gắt, nhưng chị đã ít than phiền lại còn bảo đôi lúc thấy ổng cũng đáng yêu! Suốt buổi, em chỉ biết cắm đầu vào cái xí quách, giương mắt ếch lắng tai nghe chị nói, kể cả lúc anh bạn chị tâm lý tìm cách rút lui cho chị em mình tâm sự, em cũng chẳng biết nói với chị điều gì.
Những vấn đề chị quan tâm bây giờ thực tế quá. Chị vẫn nghịch ngợm như ngày xưa, vẫn yêu đời nhưng em đã thấy thấp thoáng nỗi ưu tư về cuộc sống mới trong ánh mắt của chị. Chị rủ em đi học cắm hoa, trang điểm, tham gia các câu lac bộ tâm lý gia đình… Rồi chị kể về gia đình, về công việc, về những mục tiêu cụ thể chị phải làm trong những tháng ngày sắp tới. Chị cũng lo lăng nhiều khi anh ấy thường xuyên đi công tác nước ngoài, chị bảo không có trò vui nào có thể lấp đi nỗi nhớ khi hai người xa nhau. Chị còn khuyên em thôi mơ mộng và bớt bông đùa. Chị bảo đã đến lúc chị phải sống nghiêm túc và chấm dứt những mối quan hệ mập mờ với các vệ tinh khác. Cố gắng phân tích tâm lý một ai đó không còn là thú tiêu khiển của chị nữa. Chị muốn đầu tư tất cả cho cuộc sống hiện tại cua mình.
Nhóm 4 con ngựa và một con khỉ con giờ đây tan rã. Bé con của chị ngày nào giờ đứng giữa ngã ba lòng. Em chỉ có thể là kẻ siêu quậy thứ hai, chứ không thể làm thủ lĩnh. Chị bỏ cuộc rồi, em cũng chẳng thiết tha với họ làm gì. Nhưng những điều chị nói làm em suy tư nhiều lắm. Có lẽ, em cũng phải thay đổi cách sống của mình. Em đang lo sợ mình thực tế quá rồi sẽ mất đi những cảm xúc lãng mạn khó tìm lại được. Em cũng chưa muốn từ bỏ thú tiêu khiển phân tích và tìm hiểu, khám phá một con người mới mẻ, xa lạ, đôi khi nó làm em bớt nhàm chán cuộc sống này.
Nhưng chắc chắn em sẽ thay đổi! Chị là người thứ hai bảo em bớt mơ mộng đi đấy! Em sẽ thử viết về những điều gai góc hơn, chắc nó khó đọc và dễ chán lắm, thực tế gai góc thì không còn mượt mà và êm ả nữa. Nhưng những điều gai góc em đã ít nhiều nếm trải rồi còn gì? Em mãi mãi là bé con của chị cũng như chị mãi mãi là bé con của anh ấy vậy!
Lá non đã chen chúc trên những cành cây, nhưng hạt mưa phùn mùa hạ đã trải đều khắp các con phố. Mùi đất ẩm quyện vào cái nắng hanh thông tạo nên cảm xúc rất riêng cho khúc giao mùa. Phượng đã bắt đầu rạo rực với tiếng chim líu lo trên cành. Đâu đó vang lên tiếng kèn xe giữa phố phường tấp nập. Cuộc sống vẫn tiếp tục vòng quay hối hả của mình mặc cho mỗi người cảm nhận ở nó màu sắc gì đi nữa.
Sâu thẳm trong tiềm thức của ta hình ảnh một gia đình đoàn tụ với mẹ và em… Một con bé ngốc nghếch, nhỏ bé nhưng lại ôm đồm quá nhiều cảm xúc…