<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-10 10:08:07kelangdu>
lại nhớ đến " số đỏ " của Vũ Trọng Phụng , lập lờ đánh lận con đen
Trích đoạn: số đỏ
mọi người cũng đừng quá nặng lời. Bản thân mọi người cũng không biết TTKH là ai. Đọc vài bài thơ thì mình thấy TTKH có vẻ lụt nghề. Cũng có thể đây là hậu nhân của TTKH thì cũng tạm chấp nhận được. Nói chung là chúng ta cứ đừng ngoài và không bàn luận, cũng chẳng võ đoán, vậy là quá được rồi, đúng không !?
Trích đoạn: James Carlos
Ti gôn ...
Ti gôn hai sắc hoa tàn héo
Em nay cũng đã nhạt màu theo
Người xưa ơi hỡi tình tan vỡ
Ái ân bây giờ lạt lẽo theo
Ti gôn tàn úa em cũng thế
Nhưng mãi một đời vẫn si mê
Người xưa có nhớ thì trong mộng
Một chút thương đau mãi đem về
Ti gôn hoa sắc phai năm tháng
Thương mối tình em cũng trái ngang
Tàn theo cơn gió hoa bay mất
Cuốn lấy tim em lệ hai hàng
Ti gôn thương nhớ ti gôn hỡi
Sao đến giờ đây vẫn chơi vơi
Dù nay êm ấm bên người mới
Vẫn nhớ người xưa tiếng gọi mời

Trích đoạn: Trường Phi Bảo
Trích đoạn: James Carlos
Ti gôn ...
Ti gôn hai sắc hoa tàn héo
Em nay cũng đã nhạt màu theo
Người xưa ơi hỡi tình tan vỡ
Ái ân bây giờ lạt lẽo theo
Ti gôn tàn úa em cũng thế
Nhưng mãi một đời vẫn si mê
Người xưa có nhớ thì trong mộng
Một chút thương đau mãi đem về
Ti gôn hoa sắc phai năm tháng
Thương mối tình em cũng trái ngang
Tàn theo cơn gió hoa bay mất
Cuốn lấy tim em lệ hai hàng
Ti gôn thương nhớ ti gôn hỡi
Sao đến giờ đây vẫn chơi vơi
Dù nay êm ấm bên người mới
Vẫn nhớ người xưa tiếng gọi mời
Câm Nín
-Trường Phi Bảo-
Đừng thở than bằng những giọng thơ
Hãy dừng ngay lại khúc mong chờ
Im đi đừng nói lời nhung nhớ
Thôi hết cho tôi mọi ứơc mơ
Quên người con gái mang tên "Khánh"
Là giết lòng anh, phải không "Tâm"?
Ti Gôn tôi trả cho người nhé!
Đêm tối che mau giọt lệ thầm.
Tên "chồng" Khánh gắn chặt trên môi *
Hình "anh" mắt Khánh vẫn sáng ngời *
Cạnh "chồng" Khánh như con chim ngọng
Cúi đầu chỉ biết cúi đầu thôi!
Cảm ơn tình yêu của một thời
Khơi nguồn ấm áp tận hồn tôi
Đa tạ bao chiều thu sóng bứơc
Tôi sẽ không quên đó là người
Tôi sẽ nhớ hoài cánh hoa xưa
Tàn phai theo dấu chân cuối mùa
Nhưng hãy vì tôi mà câm nín
Dẫu là đau khổ...biết hay chưa?
6-8-2006
(9 giờ 55 phút tối)
(*) ý thơ Thâm Tâm
Trích đoạn: Ngo Huu Doan
Hoa tigon thời nay có lẽ khác rồi Khải Nguyên ơi ! Hoa tigon bằng giấy, bằng plastic, polymer... nên cái gốc nó không có rể đâu ! Chán cho phong trào hoa giả lắm rồi ! Thật còn chưa hay ho mấy mà còn giả nữa !!!
Trích đoạn: Ngo Huu Doan
Trích đoạn: Khải Nguyên
T.T.KH
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giữ trong tim một bóng người.
Ta đọc câu thơ trên có thể hiểu tình cảm của người con gái vẫn còn đối với người cũ. Cô gái được tôi ví bị chồng cô ruồng bỏ mà không nói ra mà chỉ đối xử với nhau bằng những ái ân ghẻ lạnh. Nên ta dùng từ “của” mới hợp với khổ thơ trên.
Các bạn thử thay từ “của” thành từ “với” thì nghĩa của khổ thơ trên sẽ trái ngược nhau. Rằng người con gái ấy phũ phàng với chồng mà thương nhớ người cũ. Thời đó, con gái không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Khi có chồng rồi thì họ sẽ luôn đó đối xử tốt với chồng.
Nên dùng từ “của” mới hợp hơn dùng từ “với”.
Xin "bạn" lý giải giùm KN: sao bạn lại dùng từ "lạnh lẽo" trong khổ thơ trên, mà không là "lạt lẽo" theo nguyên tác?
"... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người... "
Và, theo bạn - từ nào hợp hơn đây?
Hoa tigon thời nay có lẽ khác rồi Khải Nguyên ơi ! Hoa tigon bằng giấy, bằng plastic, polymer... nên cái gốc nó không có rể đâu ! Chán cho phong trào hoa giả lắm rồi ! Thật còn chưa hay ho mấy mà còn giả nữa !!!
Trích đoạn: Taisaoko
Trích đoạn: Ngo Huu Doan
Trích đoạn: Khải Nguyên
T.T.KH
Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giữ trong tim một bóng người.
Ta đọc câu thơ trên có thể hiểu tình cảm của người con gái vẫn còn đối với người cũ. Cô gái được tôi ví bị chồng cô ruồng bỏ mà không nói ra mà chỉ đối xử với nhau bằng những ái ân ghẻ lạnh. Nên ta dùng từ “của” mới hợp với khổ thơ trên.
Các bạn thử thay từ “của” thành từ “với” thì nghĩa của khổ thơ trên sẽ trái ngược nhau. Rằng người con gái ấy phũ phàng với chồng mà thương nhớ người cũ. Thời đó, con gái không bao giờ có ý nghĩ như vậy. Khi có chồng rồi thì họ sẽ luôn đó đối xử tốt với chồng.
Nên dùng từ “của” mới hợp hơn dùng từ “với”.
Xin "bạn" lý giải giùm KN: sao bạn lại dùng từ "lạnh lẽo" trong khổ thơ trên, mà không là "lạt lẽo" theo nguyên tác?
"... Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người... "
Và, theo bạn - từ nào hợp hơn đây?
Hoa tigon thời nay có lẽ khác rồi Khải Nguyên ơi ! Hoa tigon bằng giấy, bằng plastic, polymer... nên cái gốc nó không có rể đâu ! Chán cho phong trào hoa giả lắm rồi ! Thật còn chưa hay ho mấy mà còn giả nữa !!!
Câu đầu của khổ thơ này nó có vấn đề.
Trích đoạn: Huyền Băng
Hoa tim vỡ
Hoa tim vỡ không riêng là của Khánh,
Của muôn người, mọi kẻ biết từ "yêu"
Khi bên nhau trong những bước đường chiều
Sợ chia cách, sợ tình tan theo nắng nhạt
Và một lúc vô tình chân bước lạc,
Người xa người tim vỡ tựa hoa kia
Dẫu có đau, nhưng trời hởi!.. phải lìa,
Không duyên nợ thì thôi đành, ai nhé...
Và người đi để hồn tôi quạnh quẽ,
Đếm trăng sầu hết khuyết lại tròn đây...
Một bàn tay lạc lõng, mất bàn tay...
Trong đêm vắng ai hoài không chỗ níu
Em có về đây, hong đời ta chút xíu,
Ấm tình xưa - sống lại tim gầy
Hay em về dẫm nát đám cỏ may
Làm tan biến người thơ trong lối cũ.
Huyền Băng

Trích đoạn: T.T.K.H
Thôi cũng là xong một cuộc tình
Trích đoạn: T.T.K.H
ĐI QUA GIÀN HOA VỠ
Tôi đã từng quên những buồn vương
Những ngày run rẩy nỗi yêu đương
Nếu còn in lại câu thơ cũ
Ai đã từng qua nỗi đoạn trường