NGÔI SAO CÔ ĐƠN
Nguyễn Đông Thức
Đánh máy: Miniejungle
Mọi ngôi sao đều cô đơn. Càng lẻ loi, đơn độc, nó càng tỏa sáng.
Phần 1:
Chủ nhật, 11giờ 5 phút
Không hiểu có phải vì tôi là người rất mê ca nhạc hay không, mà sau vụ ca sĩ Mộng Cầm bị bắn chết trong đêm giao thừa trúng ngay ca trực của tôi cách nay hai năm, giờ lại đến cái chết của ca sĩ Mỹ Nhung cũng vào ngày tôi nhận nhiệm vụ ngồi chết dí ở chiếc bàn giầy, trước mặt là cái điện thọai đen sì, mà mỗi lần reo lên là chắc chắn phải có một vụ đâm chém bắn giết có cỡ nào đó vừa xảy ra trong cái thành phố 5 triệu dân chen chúc này. Cả Mộng Cầm lẫn Mỹ Nhung đều là ca sĩ xếp vào loại ngôi sao hang một của thành phố và cả nước, đều được tôi rất ưa thích. Làm nghề công an hình sự như tôi, chắc chắn không có thời gian để đi đến các nhà hát và tụ điểm ca nhạc, nhưng tôi vẫn có thể thỏa mãn cơn ghiền của mình bằng chiếc máy cassette trong những lúc rỗi rảnh hiếm hoi. Nhất là từ khi tôi được phó giám đốc Sở thưởng cho một cái Sony Walkman – nhân cái dịp tôi bắt được nguyên một băng cướp chơi tòan sung AK – nghe cứ như đang có một phòng hòa nhạc stereo ngay trong đầu của mình, thỏai mái lúc nào là tôi lại alêhấp, nhét hai cái earphones vào tai và bấm máy. Những giọng ca tuyệt diệu của Mỹ Nhung, Hòang Yến, Ngọc Diễm, Cẩm Trang, Hồng Thúy… lại cất lên, như là đang hát riêng cho tôi nghe. Thật thú vị. Chiếc máy còn góp phần làm tăng them hạnh phúc gia đình tôi. Thú thật bà xã tôi chỉ thích nghe băng tuồng cải lương và giọng ca rầu rĩ của anh chàng Tuấn Vũ. Từ hồi có cái Walkman, gu ai nấy nghe, cảnh gia đình cực kỳ đầm ấm. Tôi vẫn nghĩ những mâu thuẫn về sở thích cá nhân của vợ chồng không dễ gì gây nên đổ vỡ gia đình, nếu không cường điệu hóa nó hoặc không dựa vào nó như một cái cớ. Mọi mâu thuẫn đều có thể giải quyết được nếu còn thương nhau – chủ yếu mỗi người chịu khó nhường nhịn một chút. Trước khi có chiếc Walkman, tôi và Trâm vẫn yêu nhau nồng nàn, gần nhau khi đang nghe Minh Vương xuống câu vọng cổ vẫn ngọt xớt. Việc có thêm chiếc Sony bỏ túi chỉ giúp tôi có them những phút thỏai mái riêng tư không gây ảnh hưởng cho ai khác mà thôi.
Lúc đó là 11 giờ 5 phút sáng ngày Chủ Nhật. Trong khi mọi người đang đi dạo phố, mua sắm, đánh tennis, xem video, nghe nhac, đọc sách và tắm biển… thì tôi cùng các an hem trực đang ngồi bí rị trong phòng, chờ đụng chuyện. Thứ bảy, Chủ Nhật và các ngày lễ lạt thừơng là những dịp mà bọn tôi làm nhiều nhất. Từ sáng sớm đến giờ, đã lai rai được vài vụ , nhưng tầm cỡ nhỏ, tôi giao cho cấp quận chủ động giải quyết tiếp. Trường hợp môt ông chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng tự tử chết vì sập tiệm, tôi đã cử Sơn và Dũng xuống tiếp tay với anh em. Đến 11 giờ thì ai nấy trong phòng đều cảm thấy buổi sáng nay vậy là coi như khỏe, bốn tên Hùng, Thái, Tuấn, Ân bắt đầu gầy song tiến lên để tính tóan chuyện giải quyết bữa cơm trưa nay. Còn tôi bật tivi lên xem phần cuối chương trình ca nhạc đêm qua phát lại. Lý Quang vừa hát xong một bài, và trên màn hình hiện ra gương mặt tuyệt đẹp đầy nét sầu muộn của Mỹ Nhung. Chỉ nghe những nốt nhạc dạo đầu, tôi đã biết ngay đó là bài Ngôi sao cô đơn, một ca khúc dường như chỉ có mình cô hát. Đó cũng là một bài hát mà tôi rất thích, nên tôi vội cầm lấy remote và bấm vào cho âm thanh lớn hơn.
Hùng vừa chia bài vừa liếc nhìn tivi, bình phẩm:
- Công nhận bà này đẹp thiệt!
Tuấn ngừng bắt bài, ngóay hẳn cổ lại nhìn:
- Cô này mà “ngôi sao cô đơn” nỗi gì?
Thái vừa xòe bài vừa tủm tỉm cười:
- Sao nói bậy vậy anh Tuấn? Thần tượng của anh Quốc đó nghe.
Tuấn nhìn Thái, cự:
- Thì nghệ sĩ người ta phải vậy chứ!
Tuấn cười:
- Tao có nói gì đâu! Có điều nghe cô nàng hát “Ngôi sao cô đơn”, tao không hiểu cô nàng cô đơn cái nỗi gì.
- Vậy chú mày không nghe người ta nói “lắm mối tối nằm không” hay sao? – Hùng xen vào.
Tôi chịu hết nổi, nạt:
- Tui bây ồn quá! Im lặng chút xíu, cho tao nghe Mỹ Nhung hát coi.
Bất chợt điện thọai reo vang.
Tôi uể ỏai nhấc máy. Có thể là Trâm sang nhà hàng xóm gọi đến để hỏi xem trưa nay tôi có về nhà ăn cơm hoặc có đưa thêm bạn bè nào về - 11 giờ là giờ nàng chuẩn bị ấn nút nồi cơm điện, đó cũng là một cách kiểm tra rất đàn bà của nàng xem có đúng là tôi đi trực nghiêm chỉnh hay không.
- Alô. PC14 phải không?
- Vâng, trực ban nghe đây.
- A, anh Quốc đó hả? Bảo ở quận 3 đây anh. Xin báo anh vụ này. Anh biết ca sĩ Mỹ Nhung không?
- Sao lại không biết? Tao đang coi cô ấy hát trên tivi nè. Có chuyện gì vậy?
- Mỹ Nhung chết rồi. Trong phòng ngủ ở nhà riêng. Chưa biết tại sao. Anh tới ngay đi. Mọi thứ còn để nguyên chờ anh. Nhà cô ấy số… đường….
Bảo gác máy rồi mà tôi vẫn cứ ngồi trân trân với chiếc ống nghe trên tay. Mỹ Nhung chết? Lại thêm một vụ thảm sát vì ghen tuông nữa? Trước mắt tôi như lại hiện ra cảnh căn phòng của Mộng Cầm đêm giao thừa ngày nào, sàn nhà ngập máu đến nỗi khó tỉm được một chỗ khô ráo để đặt chân lên. Máu bắn tung tóe lên tường, lên mọi thứ đồ đạc trong phòng, và một người thường xuyên tiếp xúc với các xác chết như tôi vậy mà còn thấy nổi da gà trước thi thể bầy nhầy của Mộng Cầm và hai người tình của cô ta. Còn đâu nữa cái dung nhan mỹ miều mà tôi chỉ được chiêm ngưỡng – và thầm mến mộ - qua tivi và bìa màu của những tờ tạp chí văn nghệ. Nét mặt của Mộng Cầm lúc chết, ngoài sự méo mó, biến dạng trong cơn đau khủng khiếp, còn có cái điều mà tôi vẫn thường nhìn thấy ở những người bất ngờ bị giết: sự ngạc nhiên. Đôi mắt cô ấy mở trừng trừng nhìn vào khỏang không trước mặt. Tại sao tôi lại phải chết vào giữa lúc tôi đang khỏe mạnh nhất, xinh đẹp nhất và thành công nhất? Tại sao định mệnh lại bất công và khắc nghiệt như vậy?
Từ lâu, thế giới của quý vị văn nghệ sĩ vẫn là một lãnh vực kỳ bí mà tôi thường tâm niệm tốt nhất mình nên “kính nhi viễn chi”. Những tài năng hiếm có thì cũng nên được quyền sống khác người, sống thỏai mái theo nhu cầu riêng của mỗi người, và không phải vô lý khi tôi đã từng nghe nhiều người nói chỉ nên quản lý văn nghệ sĩ từ phần cổ trở lên. Những cuộc tình lãng mạn và dữ dội, những màn thay đào đổi kép xòanh xọach mà người ngoài cuộc không thể hiểu nổi, những danh tiếng lẫy lừng trong cái “khỏang ấy”… của ngôi sao này, tên tuổi nọ mà tôi vẫn hằng được nghe đồn đãi, hòan tòan không làm suy chuyển chút nào long hâm mộ mà đám đông dành cho họ, thậm chí còn ngược lại. Cũng may mà báo chí của chúng ta ngày nay được xếp vào hang đứng đắn nhất thế giới, chứ nếu không thì những chuyện hậu trường cỡ như ca sĩ Hòang Yến bị đánh ghen tạt nguyên một lon sơn đỏ trên đầu phải cạo trọc và chơi bộ tóc giả suốt mấy tháng, ca sĩ Hồng Thúy với thói quen phải ngủ riêng một phòng khách sạn mỗi chuyến lưu diễn để dễ “tiếp xúc” với từng thành viên nam trong đòan với “lịch công tác” có phân chia giờ giấc hẳn hoi, nhạc sĩ Thông Hồng mạnh dạn đưa bồ nhí về sống chung hòa bình với vợ lớn…, sẽ tha hồ giúp báo chí bán chạy như tôm tươi.
Thú thật là tôi đã bần thần rất lâu trước thi thể của Ninh. Sau khi trút gần hết băng AK vào ngực Mộng Cầm và người tình mới của cô ta, Ninh đã tỉnh táo dành lại mấy viên để tự tay gởi vào tim mình. Ninh cũng đâu phải còn quá trẻ. Tôi cứ thắc mắc không hiểu anh ta đã suy nghĩ như thế nào mà lại đi làm cái hành động quyết liệt ấy, gây bao nhiêu đau khổ và phiền phức cho nhiều người. Đã chấp nhận làm người tình của một ca sĩ, nhất là một ca sĩ xinh đẹp và lừng lẫy như Mộng Cầm mà còn giữ thói ghen tuông, đòi hỏi lòng chung thủy, thì thật là… điên điên khùng khùng!
Gác máy xuống, tôi lại nhấc lên ngay để gọi cho anh Trần, bác sĩ pháp y của Sở, mời cùng đi. Đặt máy xuống, tôi thấy cả phòng tiến lên đang xúm lại quanh mình. Chắc chắn họ đã nghe thấy cái tên Mỹ Nhung từ miệng tôi bật ra.
- Chuyện gì vậy thủ trửơng?
Tôi thở dài:
- Có chuyện rồi. Cô ca sĩ Mỹ Nhung mà nãy giờ tụi bây bình phẩm, vừa chết tại nhà riêng. Hùng với Ân chuẩn bị đồ nghề đi theo tao. Thái và Tuấn ở lại trực phòng. Báo cáo sơ bộ ngay tin này tới văn phòng ban giám đốc. Có gì mới tao sẽ gọi về ngay.
Trên tivi, bài hát “Ngôi sao cô đơn”cũng vừa chấm dứt., và hình ảnh Mỹ Nhung nhòa dần trước khi mất hằn. Tôi bấm remote tắt máy, rồi đứng dậy, mắt nhìn về tấm lịch lớn treo trên tường. Trên đó là một Mỹ Nhung đẹp lộng lẫy đang cười với tôi bằng nụ cười bí ẩn quen thuộc của cô, trong đó ẩn giấu một nỗi buồn xa xăm cùng nỗi cô đơn huyền hoặc không thể hiểu nổi….
Nguyễn Đông Thức
Đánh máy: Miniejungle
Mọi ngôi sao đều cô đơn. Càng lẻ loi, đơn độc, nó càng tỏa sáng.
Phần 1:
Chủ nhật, 11giờ 5 phút
Không hiểu có phải vì tôi là người rất mê ca nhạc hay không, mà sau vụ ca sĩ Mộng Cầm bị bắn chết trong đêm giao thừa trúng ngay ca trực của tôi cách nay hai năm, giờ lại đến cái chết của ca sĩ Mỹ Nhung cũng vào ngày tôi nhận nhiệm vụ ngồi chết dí ở chiếc bàn giầy, trước mặt là cái điện thọai đen sì, mà mỗi lần reo lên là chắc chắn phải có một vụ đâm chém bắn giết có cỡ nào đó vừa xảy ra trong cái thành phố 5 triệu dân chen chúc này. Cả Mộng Cầm lẫn Mỹ Nhung đều là ca sĩ xếp vào loại ngôi sao hang một của thành phố và cả nước, đều được tôi rất ưa thích. Làm nghề công an hình sự như tôi, chắc chắn không có thời gian để đi đến các nhà hát và tụ điểm ca nhạc, nhưng tôi vẫn có thể thỏa mãn cơn ghiền của mình bằng chiếc máy cassette trong những lúc rỗi rảnh hiếm hoi. Nhất là từ khi tôi được phó giám đốc Sở thưởng cho một cái Sony Walkman – nhân cái dịp tôi bắt được nguyên một băng cướp chơi tòan sung AK – nghe cứ như đang có một phòng hòa nhạc stereo ngay trong đầu của mình, thỏai mái lúc nào là tôi lại alêhấp, nhét hai cái earphones vào tai và bấm máy. Những giọng ca tuyệt diệu của Mỹ Nhung, Hòang Yến, Ngọc Diễm, Cẩm Trang, Hồng Thúy… lại cất lên, như là đang hát riêng cho tôi nghe. Thật thú vị. Chiếc máy còn góp phần làm tăng them hạnh phúc gia đình tôi. Thú thật bà xã tôi chỉ thích nghe băng tuồng cải lương và giọng ca rầu rĩ của anh chàng Tuấn Vũ. Từ hồi có cái Walkman, gu ai nấy nghe, cảnh gia đình cực kỳ đầm ấm. Tôi vẫn nghĩ những mâu thuẫn về sở thích cá nhân của vợ chồng không dễ gì gây nên đổ vỡ gia đình, nếu không cường điệu hóa nó hoặc không dựa vào nó như một cái cớ. Mọi mâu thuẫn đều có thể giải quyết được nếu còn thương nhau – chủ yếu mỗi người chịu khó nhường nhịn một chút. Trước khi có chiếc Walkman, tôi và Trâm vẫn yêu nhau nồng nàn, gần nhau khi đang nghe Minh Vương xuống câu vọng cổ vẫn ngọt xớt. Việc có thêm chiếc Sony bỏ túi chỉ giúp tôi có them những phút thỏai mái riêng tư không gây ảnh hưởng cho ai khác mà thôi.
Lúc đó là 11 giờ 5 phút sáng ngày Chủ Nhật. Trong khi mọi người đang đi dạo phố, mua sắm, đánh tennis, xem video, nghe nhac, đọc sách và tắm biển… thì tôi cùng các an hem trực đang ngồi bí rị trong phòng, chờ đụng chuyện. Thứ bảy, Chủ Nhật và các ngày lễ lạt thừơng là những dịp mà bọn tôi làm nhiều nhất. Từ sáng sớm đến giờ, đã lai rai được vài vụ , nhưng tầm cỡ nhỏ, tôi giao cho cấp quận chủ động giải quyết tiếp. Trường hợp môt ông chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng tự tử chết vì sập tiệm, tôi đã cử Sơn và Dũng xuống tiếp tay với anh em. Đến 11 giờ thì ai nấy trong phòng đều cảm thấy buổi sáng nay vậy là coi như khỏe, bốn tên Hùng, Thái, Tuấn, Ân bắt đầu gầy song tiến lên để tính tóan chuyện giải quyết bữa cơm trưa nay. Còn tôi bật tivi lên xem phần cuối chương trình ca nhạc đêm qua phát lại. Lý Quang vừa hát xong một bài, và trên màn hình hiện ra gương mặt tuyệt đẹp đầy nét sầu muộn của Mỹ Nhung. Chỉ nghe những nốt nhạc dạo đầu, tôi đã biết ngay đó là bài Ngôi sao cô đơn, một ca khúc dường như chỉ có mình cô hát. Đó cũng là một bài hát mà tôi rất thích, nên tôi vội cầm lấy remote và bấm vào cho âm thanh lớn hơn.
Hùng vừa chia bài vừa liếc nhìn tivi, bình phẩm:
- Công nhận bà này đẹp thiệt!
Tuấn ngừng bắt bài, ngóay hẳn cổ lại nhìn:
- Cô này mà “ngôi sao cô đơn” nỗi gì?
Thái vừa xòe bài vừa tủm tỉm cười:
- Sao nói bậy vậy anh Tuấn? Thần tượng của anh Quốc đó nghe.
Tuấn nhìn Thái, cự:
- Thì nghệ sĩ người ta phải vậy chứ!
Tuấn cười:
- Tao có nói gì đâu! Có điều nghe cô nàng hát “Ngôi sao cô đơn”, tao không hiểu cô nàng cô đơn cái nỗi gì.
- Vậy chú mày không nghe người ta nói “lắm mối tối nằm không” hay sao? – Hùng xen vào.
Tôi chịu hết nổi, nạt:
- Tui bây ồn quá! Im lặng chút xíu, cho tao nghe Mỹ Nhung hát coi.
Bất chợt điện thọai reo vang.
Tôi uể ỏai nhấc máy. Có thể là Trâm sang nhà hàng xóm gọi đến để hỏi xem trưa nay tôi có về nhà ăn cơm hoặc có đưa thêm bạn bè nào về - 11 giờ là giờ nàng chuẩn bị ấn nút nồi cơm điện, đó cũng là một cách kiểm tra rất đàn bà của nàng xem có đúng là tôi đi trực nghiêm chỉnh hay không.
- Alô. PC14 phải không?
- Vâng, trực ban nghe đây.
- A, anh Quốc đó hả? Bảo ở quận 3 đây anh. Xin báo anh vụ này. Anh biết ca sĩ Mỹ Nhung không?
- Sao lại không biết? Tao đang coi cô ấy hát trên tivi nè. Có chuyện gì vậy?
- Mỹ Nhung chết rồi. Trong phòng ngủ ở nhà riêng. Chưa biết tại sao. Anh tới ngay đi. Mọi thứ còn để nguyên chờ anh. Nhà cô ấy số… đường….
Bảo gác máy rồi mà tôi vẫn cứ ngồi trân trân với chiếc ống nghe trên tay. Mỹ Nhung chết? Lại thêm một vụ thảm sát vì ghen tuông nữa? Trước mắt tôi như lại hiện ra cảnh căn phòng của Mộng Cầm đêm giao thừa ngày nào, sàn nhà ngập máu đến nỗi khó tỉm được một chỗ khô ráo để đặt chân lên. Máu bắn tung tóe lên tường, lên mọi thứ đồ đạc trong phòng, và một người thường xuyên tiếp xúc với các xác chết như tôi vậy mà còn thấy nổi da gà trước thi thể bầy nhầy của Mộng Cầm và hai người tình của cô ta. Còn đâu nữa cái dung nhan mỹ miều mà tôi chỉ được chiêm ngưỡng – và thầm mến mộ - qua tivi và bìa màu của những tờ tạp chí văn nghệ. Nét mặt của Mộng Cầm lúc chết, ngoài sự méo mó, biến dạng trong cơn đau khủng khiếp, còn có cái điều mà tôi vẫn thường nhìn thấy ở những người bất ngờ bị giết: sự ngạc nhiên. Đôi mắt cô ấy mở trừng trừng nhìn vào khỏang không trước mặt. Tại sao tôi lại phải chết vào giữa lúc tôi đang khỏe mạnh nhất, xinh đẹp nhất và thành công nhất? Tại sao định mệnh lại bất công và khắc nghiệt như vậy?
Từ lâu, thế giới của quý vị văn nghệ sĩ vẫn là một lãnh vực kỳ bí mà tôi thường tâm niệm tốt nhất mình nên “kính nhi viễn chi”. Những tài năng hiếm có thì cũng nên được quyền sống khác người, sống thỏai mái theo nhu cầu riêng của mỗi người, và không phải vô lý khi tôi đã từng nghe nhiều người nói chỉ nên quản lý văn nghệ sĩ từ phần cổ trở lên. Những cuộc tình lãng mạn và dữ dội, những màn thay đào đổi kép xòanh xọach mà người ngoài cuộc không thể hiểu nổi, những danh tiếng lẫy lừng trong cái “khỏang ấy”… của ngôi sao này, tên tuổi nọ mà tôi vẫn hằng được nghe đồn đãi, hòan tòan không làm suy chuyển chút nào long hâm mộ mà đám đông dành cho họ, thậm chí còn ngược lại. Cũng may mà báo chí của chúng ta ngày nay được xếp vào hang đứng đắn nhất thế giới, chứ nếu không thì những chuyện hậu trường cỡ như ca sĩ Hòang Yến bị đánh ghen tạt nguyên một lon sơn đỏ trên đầu phải cạo trọc và chơi bộ tóc giả suốt mấy tháng, ca sĩ Hồng Thúy với thói quen phải ngủ riêng một phòng khách sạn mỗi chuyến lưu diễn để dễ “tiếp xúc” với từng thành viên nam trong đòan với “lịch công tác” có phân chia giờ giấc hẳn hoi, nhạc sĩ Thông Hồng mạnh dạn đưa bồ nhí về sống chung hòa bình với vợ lớn…, sẽ tha hồ giúp báo chí bán chạy như tôm tươi.
Thú thật là tôi đã bần thần rất lâu trước thi thể của Ninh. Sau khi trút gần hết băng AK vào ngực Mộng Cầm và người tình mới của cô ta, Ninh đã tỉnh táo dành lại mấy viên để tự tay gởi vào tim mình. Ninh cũng đâu phải còn quá trẻ. Tôi cứ thắc mắc không hiểu anh ta đã suy nghĩ như thế nào mà lại đi làm cái hành động quyết liệt ấy, gây bao nhiêu đau khổ và phiền phức cho nhiều người. Đã chấp nhận làm người tình của một ca sĩ, nhất là một ca sĩ xinh đẹp và lừng lẫy như Mộng Cầm mà còn giữ thói ghen tuông, đòi hỏi lòng chung thủy, thì thật là… điên điên khùng khùng!
Gác máy xuống, tôi lại nhấc lên ngay để gọi cho anh Trần, bác sĩ pháp y của Sở, mời cùng đi. Đặt máy xuống, tôi thấy cả phòng tiến lên đang xúm lại quanh mình. Chắc chắn họ đã nghe thấy cái tên Mỹ Nhung từ miệng tôi bật ra.
- Chuyện gì vậy thủ trửơng?
Tôi thở dài:
- Có chuyện rồi. Cô ca sĩ Mỹ Nhung mà nãy giờ tụi bây bình phẩm, vừa chết tại nhà riêng. Hùng với Ân chuẩn bị đồ nghề đi theo tao. Thái và Tuấn ở lại trực phòng. Báo cáo sơ bộ ngay tin này tới văn phòng ban giám đốc. Có gì mới tao sẽ gọi về ngay.
Trên tivi, bài hát “Ngôi sao cô đơn”cũng vừa chấm dứt., và hình ảnh Mỹ Nhung nhòa dần trước khi mất hằn. Tôi bấm remote tắt máy, rồi đứng dậy, mắt nhìn về tấm lịch lớn treo trên tường. Trên đó là một Mỹ Nhung đẹp lộng lẫy đang cười với tôi bằng nụ cười bí ẩn quen thuộc của cô, trong đó ẩn giấu một nỗi buồn xa xăm cùng nỗi cô đơn huyền hoặc không thể hiểu nổi….
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...