Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Ngôi sao cô đơn - Nguyễn Đông Thức

31 trả lời, 12.732 lượt xem — Trang 1 / 2
NGÔI SAO CÔ ĐƠN

Nguyễn Đông Thức

Đánh máy: Miniejungle


Mọi ngôi sao đều cô đơn. Càng lẻ loi, đơn độc, nó càng tỏa sáng.

Phần 1:

Chủ nhật, 11giờ 5 phút

Không hiểu có phải vì tôi là người rất mê ca nhạc hay không, mà sau vụ ca sĩ Mộng Cầm bị bắn chết trong đêm giao thừa trúng ngay ca trực của tôi cách nay hai năm, giờ lại đến cái chết của ca sĩ Mỹ Nhung cũng vào ngày tôi nhận nhiệm vụ ngồi chết dí ở chiếc bàn giầy, trước mặt là cái điện thọai đen sì, mà mỗi lần reo lên là chắc chắn phải có một vụ đâm chém bắn giết có cỡ nào đó vừa xảy ra trong cái thành phố 5 triệu dân chen chúc này. Cả Mộng Cầm lẫn Mỹ Nhung đều là ca sĩ xếp vào loại ngôi sao hang một của thành phố và cả nước, đều được tôi rất ưa thích. Làm nghề công an hình sự như tôi, chắc chắn không có thời gian để đi đến các nhà hát và tụ điểm ca nhạc, nhưng tôi vẫn có thể thỏa mãn cơn ghiền của mình bằng chiếc máy cassette trong những lúc rỗi rảnh hiếm hoi. Nhất là từ khi tôi được phó giám đốc Sở thưởng cho một cái Sony Walkman – nhân cái dịp tôi bắt được nguyên một băng cướp chơi tòan sung AK – nghe cứ như đang có một phòng hòa nhạc stereo ngay trong đầu của mình, thỏai mái lúc nào là tôi lại alêhấp, nhét hai cái earphones vào tai và bấm máy. Những giọng ca tuyệt diệu của Mỹ Nhung, Hòang Yến, Ngọc Diễm, Cẩm Trang, Hồng Thúy… lại cất lên, như là đang hát riêng cho tôi nghe. Thật thú vị. Chiếc máy còn góp phần làm tăng them hạnh phúc gia đình tôi. Thú thật bà xã tôi chỉ thích nghe băng tuồng cải lương và giọng ca rầu rĩ của anh chàng Tuấn Vũ. Từ hồi có cái Walkman, gu ai nấy nghe, cảnh gia đình cực kỳ đầm ấm. Tôi vẫn nghĩ những mâu thuẫn về sở thích cá nhân của vợ chồng không dễ gì gây nên đổ vỡ gia đình, nếu không cường điệu hóa nó hoặc không dựa vào nó như một cái cớ. Mọi mâu thuẫn đều có thể giải quyết được nếu còn thương nhau – chủ yếu mỗi người chịu khó nhường nhịn một chút. Trước khi có chiếc Walkman, tôi và Trâm vẫn yêu nhau nồng nàn, gần nhau khi đang nghe Minh Vương xuống câu vọng cổ vẫn ngọt xớt. Việc có thêm chiếc Sony bỏ túi chỉ giúp tôi có them những phút thỏai mái riêng tư không gây ảnh hưởng cho ai khác mà thôi.
Lúc đó là 11 giờ 5 phút sáng ngày Chủ Nhật. Trong khi mọi người đang đi dạo phố, mua sắm, đánh tennis, xem video, nghe nhac, đọc sách và tắm biển… thì tôi cùng các an hem trực đang ngồi bí rị trong phòng, chờ đụng chuyện. Thứ bảy, Chủ Nhật và các ngày lễ lạt thừơng là những dịp mà bọn tôi làm nhiều nhất. Từ sáng sớm đến giờ, đã lai rai được vài vụ , nhưng tầm cỡ nhỏ, tôi giao cho cấp quận chủ động giải quyết tiếp. Trường hợp môt ông chủ nhiệm hợp tác xã tín dụng tự tử chết vì sập tiệm, tôi đã cử Sơn và Dũng xuống tiếp tay với anh em. Đến 11 giờ thì ai nấy trong phòng đều cảm thấy buổi sáng nay vậy là coi như khỏe, bốn tên Hùng, Thái, Tuấn, Ân bắt đầu gầy song tiến lên để tính tóan chuyện giải quyết bữa cơm trưa nay. Còn tôi bật tivi lên xem phần cuối chương trình ca nhạc đêm qua phát lại. Lý Quang vừa hát xong một bài, và trên màn hình hiện ra gương mặt tuyệt đẹp đầy nét sầu muộn của Mỹ Nhung. Chỉ nghe những nốt nhạc dạo đầu, tôi đã biết ngay đó là bài Ngôi sao cô đơn, một ca khúc dường như chỉ có mình cô hát. Đó cũng là một bài hát mà tôi rất thích, nên tôi vội cầm lấy remote và bấm vào cho âm thanh lớn hơn.
Hùng vừa chia bài vừa liếc nhìn tivi, bình phẩm:
- Công nhận bà này đẹp thiệt!
Tuấn ngừng bắt bài, ngóay hẳn cổ lại nhìn:
- Cô này mà “ngôi sao cô đơn” nỗi gì?
Thái vừa xòe bài vừa tủm tỉm cười:
- Sao nói bậy vậy anh Tuấn? Thần tượng của anh Quốc đó nghe.
Tuấn nhìn Thái, cự:
- Thì nghệ sĩ người ta phải vậy chứ!
Tuấn cười:
- Tao có nói gì đâu! Có điều nghe cô nàng hát “Ngôi sao cô đơn”, tao không hiểu cô nàng cô đơn cái nỗi gì.
- Vậy chú mày không nghe người ta nói “lắm mối tối nằm không” hay sao? – Hùng xen vào.
Tôi chịu hết nổi, nạt:
- Tui bây ồn quá! Im lặng chút xíu, cho tao nghe Mỹ Nhung hát coi.
Bất chợt điện thọai reo vang.
Tôi uể ỏai nhấc máy. Có thể là Trâm sang nhà hàng xóm gọi đến để hỏi xem trưa nay tôi có về nhà ăn cơm hoặc có đưa thêm bạn bè nào về - 11 giờ là giờ nàng chuẩn bị ấn nút nồi cơm điện, đó cũng là một cách kiểm tra rất đàn bà của nàng xem có đúng là tôi đi trực nghiêm chỉnh hay không.
- Alô. PC14 phải không?
- Vâng, trực ban nghe đây.
- A, anh Quốc đó hả? Bảo ở quận 3 đây anh. Xin báo anh vụ này. Anh biết ca sĩ Mỹ Nhung không?
- Sao lại không biết? Tao đang coi cô ấy hát trên tivi nè. Có chuyện gì vậy?
- Mỹ Nhung chết rồi. Trong phòng ngủ ở nhà riêng. Chưa biết tại sao. Anh tới ngay đi. Mọi thứ còn để nguyên chờ anh. Nhà cô ấy số… đường….
Bảo gác máy rồi mà tôi vẫn cứ ngồi trân trân với chiếc ống nghe trên tay. Mỹ Nhung chết? Lại thêm một vụ thảm sát vì ghen tuông nữa? Trước mắt tôi như lại hiện ra cảnh căn phòng của Mộng Cầm đêm giao thừa ngày nào, sàn nhà ngập máu đến nỗi khó tỉm được một chỗ khô ráo để đặt chân lên. Máu bắn tung tóe lên tường, lên mọi thứ đồ đạc trong phòng, và một người thường xuyên tiếp xúc với các xác chết như tôi vậy mà còn thấy nổi da gà trước thi thể bầy nhầy của Mộng Cầm và hai người tình của cô ta. Còn đâu nữa cái dung nhan mỹ miều mà tôi chỉ được chiêm ngưỡng – và thầm mến mộ - qua tivi và bìa màu của những tờ tạp chí văn nghệ. Nét mặt của Mộng Cầm lúc chết, ngoài sự méo mó, biến dạng trong cơn đau khủng khiếp, còn có cái điều mà tôi vẫn thường nhìn thấy ở những người bất ngờ bị giết: sự ngạc nhiên. Đôi mắt cô ấy mở trừng trừng nhìn vào khỏang không trước mặt. Tại sao tôi lại phải chết vào giữa lúc tôi đang khỏe mạnh nhất, xinh đẹp nhất và thành công nhất? Tại sao định mệnh lại bất công và khắc nghiệt như vậy?
Từ lâu, thế giới của quý vị văn nghệ sĩ vẫn là một lãnh vực kỳ bí mà tôi thường tâm niệm tốt nhất mình nên “kính nhi viễn chi”. Những tài năng hiếm có thì cũng nên được quyền sống khác người, sống thỏai mái theo nhu cầu riêng của mỗi người, và không phải vô lý khi tôi đã từng nghe nhiều người nói chỉ nên quản lý văn nghệ sĩ từ phần cổ trở lên. Những cuộc tình lãng mạn và dữ dội, những màn thay đào đổi kép xòanh xọach mà người ngoài cuộc không thể hiểu nổi, những danh tiếng lẫy lừng trong cái “khỏang ấy”… của ngôi sao này, tên tuổi nọ mà tôi vẫn hằng được nghe đồn đãi, hòan tòan không làm suy chuyển chút nào long hâm mộ mà đám đông dành cho họ, thậm chí còn ngược lại. Cũng may mà báo chí của chúng ta ngày nay được xếp vào hang đứng đắn nhất thế giới, chứ nếu không thì những chuyện hậu trường cỡ như ca sĩ Hòang Yến bị đánh ghen tạt nguyên một lon sơn đỏ trên đầu phải cạo trọc và chơi bộ tóc giả suốt mấy tháng, ca sĩ Hồng Thúy với thói quen phải ngủ riêng một phòng khách sạn mỗi chuyến lưu diễn để dễ “tiếp xúc” với từng thành viên nam trong đòan với “lịch công tác” có phân chia giờ giấc hẳn hoi, nhạc sĩ Thông Hồng mạnh dạn đưa bồ nhí về sống chung hòa bình với vợ lớn…, sẽ tha hồ giúp báo chí bán chạy như tôm tươi.
Thú thật là tôi đã bần thần rất lâu trước thi thể của Ninh. Sau khi trút gần hết băng AK vào ngực Mộng Cầm và người tình mới của cô ta, Ninh đã tỉnh táo dành lại mấy viên để tự tay gởi vào tim mình. Ninh cũng đâu phải còn quá trẻ. Tôi cứ thắc mắc không hiểu anh ta đã suy nghĩ như thế nào mà lại đi làm cái hành động quyết liệt ấy, gây bao nhiêu đau khổ và phiền phức cho nhiều người. Đã chấp nhận làm người tình của một ca sĩ, nhất là một ca sĩ xinh đẹp và lừng lẫy như Mộng Cầm mà còn giữ thói ghen tuông, đòi hỏi lòng chung thủy, thì thật là… điên điên khùng khùng!
Gác máy xuống, tôi lại nhấc lên ngay để gọi cho anh Trần, bác sĩ pháp y của Sở, mời cùng đi. Đặt máy xuống, tôi thấy cả phòng tiến lên đang xúm lại quanh mình. Chắc chắn họ đã nghe thấy cái tên Mỹ Nhung từ miệng tôi bật ra.
- Chuyện gì vậy thủ trửơng?
Tôi thở dài:
- Có chuyện rồi. Cô ca sĩ Mỹ Nhung mà nãy giờ tụi bây bình phẩm, vừa chết tại nhà riêng. Hùng với Ân chuẩn bị đồ nghề đi theo tao. Thái và Tuấn ở lại trực phòng. Báo cáo sơ bộ ngay tin này tới văn phòng ban giám đốc. Có gì mới tao sẽ gọi về ngay.
Trên tivi, bài hát “Ngôi sao cô đơn”cũng vừa chấm dứt., và hình ảnh Mỹ Nhung nhòa dần trước khi mất hằn. Tôi bấm remote tắt máy, rồi đứng dậy, mắt nhìn về tấm lịch lớn treo trên tường. Trên đó là một Mỹ Nhung đẹp lộng lẫy đang cười với tôi bằng nụ cười bí ẩn quen thuộc của cô, trong đó ẩn giấu một nỗi buồn xa xăm cùng nỗi cô đơn huyền hoặc không thể hiểu nổi….
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhìn từ cửa phòng, Mỹ Nhung có vẻ như đang ngủ chứ không phải đã chết. Cô nằm sấp trên giường, có một chiếc khăn lớn đắp ngang qua người. Căn cứ vào những phần tay chân và lưng lộ ra, tôi đóan khi chết cô hòan tòan khỏa than, và ai đó đã lấy khăn che lại sau khi phát hiện. Trái ngược với dáng nằm bình yên của Mỹ Nhung, khung cảnh trong phòng lại hỗn độn khủng khiếp tới mức không thể tưởng tượng được. Tất cả mền gối đều nằm trên sàn nhà, xen lẫn giữa những bộ quần áo thời trang và đồ lót, những điếu thuốc lá bị bóp nát, những cây son, hộp phấn, gương lược, giày dép, chai rượu và lon bia… Mặt bàn trang điểm, bàn ngủ… trống trơn, chứng tỏ tất cả vật dụng trên ấy đều bị gạt tung xuống đất. Tủ quần áo thì mở toang cửa, bên trong hầu hết quần áo bị giật đổ đống xuống đáy. Cửa chiếc tủ lạnh loại 120 lít gần giường cũng vậy, cho thấy mọi thứ bên trong đều nháo nhào, và hơi lạnh từ đó cứ lặng lẽ tỏa ra. Điều làm tôi muốn dội ngược ra khỏi cửa chính là mùi vị trong căn phòng tắt máy lạnh đóng kín cửa này: nó ngợp ngụa một thứ mùi tổng hợp giữa nước hoa, khói thuốc, rượu cồn… đã bị hệ thống máy lạnh nén chặt lại, xen lẫn trong đó là một thứ mùi đã quá quen thuộc với khứu giác của bọn tôi mà người ngòai ngành không dễ gì nhận ra: mùi xác chết.
Bảo nói với tôi:
- Cứ y như là một bãi chiến trừơng ấy. Bà giúp việc nói gần đây, sáng nào cũng như thế này, bà đều phải dọn dẹp mệt nghỉ. Cô ấy cứ đập phá, la hét, nói năng lảm nhảm tới hai ba giờ sáng. Sáng nay, đã 12 giờ rưỡi mà cô ấy vẫn chưa ra khỏi phòng, trong khi lại có hẹn với một ông nhà báo vào lúc 10 giờ, ổng đến và chờ không nổi phải bỏ về. Bà giúp việc đập cửa quá trời vẫn không thấy động tịnh, sợ quá đã đi gọi hàng xóm rồi lên công an phường…
Tôi thận trọng bước từng bước vào căn phòng ngổn ngang đồ đạc. Có cả những tờ giấy bạc, những bì thư, và đủ lọai trang sức cầu kỳ dành cho một ca sĩ, chen lẫn trong những món đồ nằm hỗn lọan dưới chân tôi. Nếu chính tay Mỹ Nhung thường xuyên gây nên cảnh tung tóe này thì có lẽ không thể kết luận gì khác hơn là cô đã bị bệnh tâm thần. Thế nhưng tại sao hằng đêm cô vẫn đi hát đều đặn ở các tụ điểm và tiếp tục chinh phục khán giả bằng cái chất giọng khàn khàn đặc biệt cùng một phong cách biểu diễn sôi nổi hừng hực của mình? Thậm chí sáng nay còn có hẹn làm việc với một ông nhà báo nào đó nữa! Đêm nào cũng đập phá đến 2, 3 giờ sáng? Đó cũng là một thông tin ban đầu cần được phối kiểm lại cẩn thận. Tôi không phải mới vào nghề để có thể dễ dàng tin ngay vào những lời khai đầu tiên của bất kỳ ai.
Đến sát giường Mỹ Nhung, tôi bình tĩnh quan sát chỗ nằm của cô. Tấm drap sạch sẽ nhưng nhàu nát. Chiếc khăn đắp qua người Mỹ Nhung là một chiếc khăn tắm lớn, có in hình một cây hướng dương với 3 bông hoa lớn màu vàng cam rực rỡ. Bảo đi sát bên tôi. Anh ta nói:
- Tôi đã đắp chiếc khăn này cho cô ấy.
- Còn chiếc khăn này? Tôi hỏi, và chỉ vào một chiếc khăn nhỏ màu nâu sẫm, bịt ngang mắt Mỹ Nhung và buộc thắt phía sau ót. Bảo lắc đầu:
- Tôi không biết.
- Tay cô ấy có bị trói không?
- Không. Chúng tôi hòan tòan chưa đụng gì đến người cô ấy.
Hai bàn tay của Mỹ Nhung xòe ra, hơi bấu vào nệm giường một chút. Cánh tay tròn trịa và trắng ngần. Hai bàn tay đầy đặn, mum múp, trừ hai ngón cái, tất cả đều được đeo nhẫn vàng, đủ kiểu.
Bảo nhận xét:
- Nếu đây là một vụ giết người, thì chắc chắn không phải để cướp của.
Tôi nhịn không nổi khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trang của Bảo khi phát biểu cái điều mà ai cũng có thể nhìn thấy ấy:
- Vậy hả? Nhưng thí dụ nó đã lấy được nguyên một rương vàng trong tủ kia và chuồn lẹ thì sao?
Bảo im họng. Thật ra, tôi không hề nói đùa. Kinh nghiệm cho tôi biết trong mọi trường hợp, hãy khoan sớm có những kết luận dễ dãi. Giết người đã là một hành động không bình thường, thì nó cũng không nhất thiết phải diễn ra theo bất cứ quy luật cố định nào. Trừ những tên chuyên nghiệp, hầu hết kẻ phạm tội đều thực hiện tội ác trong lúc trạng thái tâm lý rất phức tạp, bất ổn. Phán đóan tình huống và tiến trình phạm tội theo logic tâm lý thong thường, không có gì bảo đảm là sẽ chính xác.
Tôi nhìn quanh giường một lần nữa và dừng mắt lại ở tấm kính chỗ bàn trang điểm. Trên ấy nổi bật hai chữ Chán quá! to tướng được viết nghuệch ngọac bằng son môi đỏ đậm như máu. Có một ít dấu tay lờ mờ trên mặt kính. Ai đã viết hai chữ ấy? Và ai đã bịt mắt Mỹ Nhung lại bằng chiếc khăn kia? Phải chăng người đó sợ rằng hình ảnh của hắn sẽ bị đôi con ngươi của cô ấy thu giữ lại trong cái nhìn cuối cùng như nhiều cuốn sách vụ án đã viết?
Bảo chỉ tôi thấy chiếc gạt tàn bằng pha lê, nằm trên nền gạch, giữa chân giường và bàn trang điểm. Trong ấy, có vài tờ giấy bị đốt cong queo, theo hình dạng và cách cháy thì có vẻ như trước đó là mấy tấm ảnh. Tôi nói với Hùng:
- Cậu lấy mấy tấm giấy bị đốt này gởi ngay về phòng khoa học kiểm nghiệm. Lấy luôn mấy mẫu dấu tay trên mặt kính kia nữa.
Trong phòng, chỉ có một chỗ duy nhất hầu như còn nguyên vẹn. Đó là một kệ thờ nhỏ, đóng trên tường, cao quá đầu một chút, trên có đặt hai chân đèn loại cắm điện, một bát hương, cây đèn dầu, bó nhang, một khuôn hình nhỏ và khá lạ là có cả một ống ngoáy vôi ăn trầu nhỏ, bằng đồng… có lẽ đây là khỏang không gian mà người chết trân trọng nhất.
Cuối cùng, tôi đi đến bên Mỹ Nhung, thở dài, cầm lấy một mép khăn và dứt khóat giở nó lên. Tấm than trần truồng của cô hiện ra, trắng tóat và lạnh lẽo. Đã hàng chục lần tôi nhìn thấy những tử thi phụ nữ khỏa thân, và gần như tôi đã mất hết mọi cảm giác, trừ một sự quan sát nghề nghiệp bắt buộc phải có. Vậy mà trước Mỹ Nhung, tôi cũng phải bần thần hết mấy giây. Cô có một than hình tuyệt đẹp, nở nang, đầy đặn mà lại săn chắc, láng nuột. Chưa có một cái xác chết nào đẹp như thế đã từng được hiện ra trước mắt tôi. Bên cạnh tôi, Bảo cũng lặng người, dù cậu ấy đã nhìn thấy tấm than này trước tôi. Thật đáng tiếc! Ai có thể ra tay giết được một người đẹp như thế này?
Tôi định thần lại và bắt đầu quan sát thật kỹ tấm thân bất động trước mắt. Không hề có một dấu vết khác lạ nào. Một vết bầm cũng không. Sau khi gọi Ân vào để hắn chụp một lọat ảnh xác chết từ đủ góc cạnh quy định, tôi đeo găng tay vào và bắt đầu kiểm tra, xem xét kỹ ở vùng thái dương, sau tai, gáy và hậu môn người chết. Tất cả đều bình thường. Thật nhẹ nhàng, tôi tháo chiếc khăn bịt mắt bỏ vào túi nylon, đưa cho Hùng, rồi lật ngửa Mỹ Nhung lên. Không hề có một vết thương nào trên phần trước tuyệt mỹ của cô. Trán, mắt, nhân trung, miệng, cổ, tai, ngực, nách, bụng… tất cả đều bình thường. Đôi mắt cô mở he hé, tròng đen ánh lên màu nâu biếc dưới ánh sáng chiếc đèn pin của tôi. Những người phụ nữ mắt nâu đều rất đa tình? Nhất là khi lại là một ca sĩ. Tôi lắc nhẹ đầu để xua đi những ý nghĩ lộn xộn. Theo những hiểu biết ít ỏi của tôi thì Mỹ Nhung không phải là một nhân vật có nhiều tai tiếng. Thậm chí đã có lần tôi đọc ở đâu đó một bài báo viết về cô, với cái ý chính mà tôi nhớ mãi, rằng cô là một con người bí ẩn, ít nói, khó tiếp xúc, không rõ vì rụt rè hay kiêu ngạo. Tôi nhớ mình đã phì cười khi đọc đến đọan ấy. Những ông nhà báo đúng là chúa tò mò và hay bịa chuyện, thêm thắt, bình luận vung vít. Khó mà ăn ở cho vừa lòng được các ông ấy. Đó cũng là một chứng bệnh nghề nghiệp, không trách được. Bởi phải như thế thì người ta mới có đủ chữ để in trên báo chứ.
Trần vẫn đi sát tôi. Anh cũng tự xem xét mắt, tai, miệng, các khớp ngón tay và cơ bắp của người chết. Công việc chuyên môn của anh sẽ được tiến hành tỉ mỉ hơn sau phần quan sát bước đầu, trong trường hợp này chắc là phải có phẫu thuật và một số xét nghiệm. Chúng tôi trao đổi nhanh bằng một cái nhìn. Ánh mắt Trần cho biết anh đồng tình với tôi rằng đây là một vụ khá phức tạp với anh.
Khi đã bước ra phòng ngoài, Trần nói:
- Theo tôi, cô ấy đã chết ít nhất cũng đã 6 tiếng. Khỏang từ 5 đến 6 giờ sáng. Không có dấu hiệu ngộ độc, tuy tôi chưa dám xác định. Có thể là một ca suy tim cấp, hoặc tai biến mạch máu não. Dù sao, xin anh cho đưa cô ấy về chỗ của tôi sớm.
- Vâng, tôi sẽ cho tiến hành ngay sau khi xong những động tác cần thiết.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN CHỨNG 1:
- Chị tên gì?
- Dạ, Nguyễn Thị Tươi.
- Bao nhiêu tuổi?
- 38 tuổi.
- Ở đây, chị chỉ khai tạm trú. Vậy chị thường trú ở tỉnh nào?
- Dạ, ở tỉnh Châu Thành.
- Chị lên giúp việc cho cô Mỹ Nhung đã được bao lâu?
- Dạ, sau khi Nhung lên thành phố được vài tháng.
- Là bao lâu rồi?
- Khỏang chừng 3 năm nay.
- Như vậy chị là người cùng quê với cô Mỹ Nhung?
- Dạ.
- Có bà con gì không?
- Mỹ Nhung có họ hàng xa với tôi. Tôi vai chị. Mỹ Nhung vẫn gọi tôi là chị Ba.Nhung cần một người chăm sóc nhà cửa đáng tin cậy. Nhung có nhắn về quê nhờ tìm một người trong số bà con có thể lên thành phố giúp Nhung. Tôi không có gia đình, tại cái lưng bị tật nè, ở chung trong nhà ba má tôi và gia đình ông anh Hai hòai cũng buồn. Thì cũng ba cái việc ruộng vườn, bếp núc, heo gà… Nhung hứa cho tôi tiền nhiều, may quần áo cho tôi, lên đây có cassette, video, tha hồ mà nghe mà coi cải lương, lúc nào rảnh cứ việc ra chợ chơi. Công việc cũng khỏe. Coi nhà, dọn dẹp nhà cửa. Đi chợ, nấu ăn. Giặt đồ thì có máy. Nhà chỉ có 2 người, làm chút là rồi.
- Thôi được rồi. Chị Ba này, chị hãy nhớ cho kỹ và thành thật trả lời cho tôi thật đầy đủ các câu hỏi sau đây.
- Dạ.
- Khi sáng chị đã nói với anh Bảo, cái anh công an quận đó, là gần đây, cô Mỹ Nhung có nhiều điều khác thừơng, nhất là từ đêm cho đến sáng. Có đúng vậy không?
- Dạ đúng.
- Cụ thể là như thế nào?
- Dạ, Nhung ngủ trong phòng riêng trên lầu, khóa kín cửa, mở máy lạnh. Tôi ở nhà dưới, lại có tật ngủ say lắm. Thường hang đêm, Nhung đi hát về, tôi mở cửa cho Nhung vào rồi khóa cửa lại là vô giường nằm ngủ ngay. Nhung cũng lên phòng. Trên đó có phòng tắm và toilet riêng. Gần đây, thỉnh thỏang giữa đêm tôi hay bị giật mình vì có những tiếng động mạnh trên phòng của Nhung. Có khi là tiếng la hét. Mà tòan là những hôm Nhung ở một mình. Tôi sợ quá, lên đập cửa gọi Nhung hỏi thì Nhung nói không có gì cả, và bảo tôi cứ đi ngủ đi. Sáng, Nhung thường dậy rất trễ, tôi đi chợ về cả buổi rồi Nhung mới xuống. Gần đây, tôi thường thấy Nhung rất mệt mỏi, phờ phạc. Nhung cũng chịu khó dọn dẹp trứơc khi ra, nhưng căn phòng đó vẫn còn bừa bãi lắm, khác hẳn mỗi tối sau khi Nhung đi, tôi vào quét dọn. Càng lúc sau này, càng bừa bãi, làm như Nhung cũng chẳng buồn dọn dẹp nữa.
- Khoan đã… khi nãy, chị vừa nói, “tòan là những hôm Nhung ở một mình”… như vậy có nghĩa là…
- Dạ…
- Tôi muốn nói là có những hôm cô Nhung không ở một mình trên phòng, phải vậy không?
- Dạ…
- Chị cứ nói thật đi.
- Dạ phải.
- Đó là ai?
- Tôi cũng không rõ.
- Sao lạ vậy?
- Nhung dặn tôi ngay từ đầu là không được để ý gì đến những người bạn của Nhung. Không được bắt chuyện với họ.
- Tức là có nhiều người vẫn về đây?
- Dạ, cũng không nhiều.
- Đàn bà, hay… đàn ông?
- Dạ, đàn ông.
- Nhưng ít nhất, chị cũng biết ít nhiều về họ chứ? Tên họ là gì? Nhất là những người thường đến trong thời gian gần đây.
- Dạ, không biết sao mà gặp đàn ông là… tôi mắc cỡ lắm. Hổng dám nói chuyện. Nhung khỏi phải dặn tôi cũng không dám.
- Chị Ba nghe cho rõ đây. Đây là chuyện rất quan trọng. Tôi cần phải biết những ai gần đây thường đến với Nhung, như vậy mới mong điều tra ra vi sao cô Nhung bị chết. Chị hiểu chứ?
- Dạ hiểu.
- Vậy chị nhớ kỹ đi. Ai gần đây thường đến? Tên gì? Làm nghề gì? Vóc dáng ra sao? Đi xe gì?
- Dạ, gần đây thì có một ông hình như là Việt Kiều. Ổng tên Dũng.
- Đó, thấy chưa, tôi tin là chị biết mà. Đây đúng là những chuyện không hay, nhưng dù sao thì Mỹ Nhung cũng đã chết rồi. Tất nhiên, chị yên tâm, những điều này sẽ chỉ có rất ít ngừơi biết. Tại sao chị lại biết ông Dũng là Việt kiều?
- Tôi nghe lõm bõm qua một vài câu chuyện. Có một hai lần ổng tới đây ăn cơm. Thường thì ổng vẫn mời Nhung đi ăn nhà hàng.
- Ông Dũng là người gần đây vẫn đưa đón Mỹ Nhung đi hát à?
- Dạ phải.
- Ông ấy khỏang bao nhiêu tuổi?
- Dạ, khỏang 40.
- Ông ta đi xe gì?
- Xe rim. Có khi là xe hơi.
- Ông Dũng là Việt kiều, chắc đâu thể ở đây lâu. Ổng mới đến cách đây bao lâu? một tháng à?
- Khỏang đó. Nhưng mà trước đây 6 tháng, ổng đã về và quen với Nhung từ đó lận.
- Ổng có cơ sở làm ăn ở đây?
- Tôi không biết.
- Ông Dũng họ gì?
- Tôi không biết.
- Thôi được rồi… Ngòai ông Dũng ra, gần đây còn ai đến với Mỹ Nhung nữa?
- Dạ, Nhung thường chỉ quen mỗi lần một người.
- Vậy gần đây, cô ấy không giao tiếp với ai à?
- Thì thỉnh thỏang cũng có mấy ông nhạc sĩ, nhà báo đến bàn công việc ban ngày. Nhưng Nhung nó ít bạn bè lắm.
- Cho tôi hỏi thêm câu này nữa. Trước ông Dũng, là ai?
- Trước ông Dũng? Hình như là cậu Tiến, tài tử điện ảnh.
- Tiến à? Còn trẻ lắm mà?
- Dạ, cũng kỳ… bởi vậy không lâu.
- Là bao lâu?
- Chừng một tháng à.
- Còn trước Tiến?
- Cái ông gì đó… trưởng đòan ca nhạc…
- À, cái đòan trước khi Mỹ Nhung bỏ ra làm ca sĩ tự do đó phải không?
- Dạ phải.
- Ông ấy tên Xuyên, đúng không?
- Dạ, đúng rồi. Xuyên. Đúng rồi.
….
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0

- Thôi được rồi. Qua phần sáng nay nhé. Chị thức dậy lúc mấy giờ?
- Dạ, 6 giờ.
- Sau đó, chị làm gì?
- Tôi quét dọn sơ nhà cửa. Rồi giặt quần áo.
- Sau đó?
- Tôi đi chợ.
- Chị bỏ nhà không có ai coi à?
- Dạ, thường vẫn vậy. Đây là khu vực rất an ninh. Tôi khóa cửa và cổng rất kỹ. Chợ lại gần nhà. Đi một chút là xong.
- Còn ai khác có chìa khóa vào nhà không?
- Không có đâu.
- Chị có chắc như vậy không?
- Chắc.
- Biết đâu cô Mỹ Nhung có giao cho ai?
- Cái đó thì tôi không biết. Nhưng chắc là không đâu. Ba cái vụ cửa nẻo, Nhung nó kỹ lắm.
- Thôi được. Mấy giờ chị đi chợ về?
- Khỏang 9 giờ.
- Trong nhà vẫn bình thừơng?
- Dạ.
- Không có gì khác lạ so với lúc chị đi?
- Dạ phải.
- Rồi chị làm gì?
- Tôi soạn đồ và chuẩn bị nấu cơm trưa.
- Khi trưa, chị có nói là sáng nay có ông phóng viên nhà báo tới?
- Dạ phải.
- Lúc mấy giờ?
- Khỏang gần 10 giờ.
- Ông đó tên gì?
- Hình như tên Dương.
- Cái gì Dương?
- Tôi không biết.
- Làm ở báo nào, chị biết không?
- Dạ không.
- Chị nhớ kỹ đi.
- Tôi không biết.
- Chị mở cửa cho ông ấy?
- Dạ.
- Ông ấy nói gì?
- Ổng nói là có hẹn với Nhung lúc 10 giờ sáng nay.
- Và chị cho ông ấy vào?
- Dạ, vì ông này quen, đến đây hỏi chuyện và xin hình Nhung hòai à.
- Sau đó, chị lên gọi Nhung?
- Không, tôi không dám gọi. Nhung đã dặn bao giờ cổ dậy thì dậy, tôi không được gọi.
- Và chị nói sao với ông phóng viên?
- Tôi nói ổng cứ ngồi đợi ở salon. Nhung đã hẹn chắc là cô ấy sẽ dậy. Vả lại, thừơng thường 10 giờ cũng là giờ Nhung dậy rồi.
- Ông phóng viên đợi tới mấy giờ?
- Khỏang nửa tiếng. Sau đó, ổng chịu không nổi phải bỏ về. À quên…
- Cái gì?
- Ồng có để lại tờ giấy này cho Nhung. Tôi bỏ trong túi áo, sáng giờ quên mất.

- Ổng cho biết vì có việc bận, ổng không đợi được, sẽ trở lại gặp Nhung lúc 4 giờ chiều. Vậy thôi. Chị Ba này, khi nãy chị nói Nhung đã dặn khi nào cô ấy dậy thì dậy, chị không được gọi. Nhưng tại sao chị lại lên đập cửa rồi đi báo công an?
- Nói vậy chứ, Nhung ít khi nào dậy sau 10 giờ lắm, mà cũng ít khi sai hẹn với ai. Mà cũng không hiểu tại sao hôm nay tôi thấy hồi hộp quá, hình như linh tính có chuyện hổng lành vậy đó.
- Chị đập cửa nhiều không?
- Nhiều lắm. Cả chục phút vậy đó.
- Không nghe động tĩnh gì?
- Dạ.
- Tại sao chị quyết định đi gọi hàng xóm?
- Tôi sợ quá.
- Và họ nói chị hãy đi gọi công an?
- Không, chính ông tổ phó đi gọi.
- Tôi chỉ hỏi chị vài câu nữa thôi. Chị thấy cô Mỹ Nhung có ghiền cái gì không?
- ???
- Thí dụ như rượu, thuốc lá… Cô ấy có thường xuyên dùng không?
- Ban ngày và ở dưới nhà thì tôi không hề thấy.
- Còn xì ke ma túy?
- Chết, không có đâu!
- Mỹ Nhung thường đi bác sĩ nào, chị biết không?
- Tôi không biết.
- thôi được rồi. Chị còn gì nói thêm nữa không?
- Tôi phải làm gì bây giờ hả ông công an?
- Chị cứ ở đây, bình thường. trong thời gian điều tra, sẽ có người của chúng tôi ở đây với chị. Đề nghị chị vui lòng giúp đỡ, cộng tác với anh em.
- Dạ.

Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
- Chị Ba nè, đêm qua, ông Dũng có đưa cô Mỹ Nhung về nhà không?
- Dạ có.
- Ông ấy có vào và lên phòng không?
- Dạ có.
- Mấy giờ sáng ông ấy về?
- Dạ không. Ông ấy về ngay, vào khoảng 12 giờ. Chính tôi mở cửa cho ổng.
- Thái độ ông ấy như thế nào?
- Có vẻ hơi buồn.
- Cô Mỹ Nhung có xuống đưa ông ấy về không?
- Không.
- Và sau đó thì chị vẫn nghe những tiếng động trên phòng?
- Dạ phải.
- Chị nhớ cho kỹ nhé. Sau khi ông Dũng ra về, có chuyện gì khác thường xảy ra không?
- Dạ… dạ có.
- Chuyện gì?
- Sauk hi ông Dũng về độ 15 phút, thì Mỹ Nhung đi xuống.
- Đi xuống? Để làm gì?
- Nhung đi ra cửa, cầm theo xâu chìa khóa. Hình như cô ấy định mở cửa, mặc dù đang mặc đồ ngủ. Nhưng Nhung đứng nơi cửa một lúc lâu rồi lại bỏ đi lên phòng.
- Đứng ở cửa một lúc lâu rồi lại bỏ đi lên phòng?
- Dạ phải.
- Lúc đó chị đang làm gì?
- Tôi đang nằm trong mùng.
- Chị nói là chị thường ngủ được ngay mà?
- Dạ, nhưng khi xuống lầu, Nhung bị trượt chân và lúc đi ra cửa thì lại va phải cái cạnh bàn, làm tôi giật mình thức dậy.
- Cô ấy có vẻ vội vã à?
- Hình như vậy.
- Nhưng sao cô ấy lại không mở cửa?
- Tôi không biết.
- Chị không hỏi gì hết à?
- Dạ không.
...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI ỨC CỦA NGƯỜI ĐÃ CHẾT

Một trong những thói quen xấu của tôi là thích nằm lại thật lâu trên giường mỗi khi thức dậy. thói quen này tôi có từ hồi còn nhỏ xíu, mà má tôi vẫn thường dùng chữ “nướng” – “con nhỏ này, mày có chịu dậy chưa, cứ nằm nướng tới nướng lui hòai cho tới chừng nào khét mới chịu thôi phải không?”
Nói gì thì nói, sáng ngủ dậy, nằm lim dim ôm gối, tai nghe đủ thứ những âm thanh bắt đầu một ngày mới vang lên trong nhà ngoài ngõ, người buông lỏng nhẹ tênh, cảm giác như tay chân mình mẩy là của ai khác chứ không phải của mình, đầu óc thì mơ mơ màng màng lan man nghĩ hết chuyện nọ qua chuyện kia, không chuyện gì ra chuyện gì… thú vị lắm chứ. Chỉ cho đến khi bắt đầu thấy nóng lưng – chắc sắp cháy khét? – và các suy nghĩ bắt đầu tập trung về những gì cần phải làm trong ngày, lúc ấy mình hãy duỗi tay, duỗi chân, vặn người, xô mền xô gối, ngồi dậy, bước ra khỏi giường, nhìn vào gương và cười với mình một cái đầu tiên trong ngày để lấy hên… là vừa.
Hồi còn nhỏ, nhứt là trong mấy năm sau này, sống với bà ngoại, nằm nướng có nhiều điều thích thú hơn. Nhà ngọai ở sâu trong vườn, ban mai yên tĩnh đến nỗi ngòai những tiếng chim hót, tiếng gà mẹ dẫn con đi ăn, tiếng nước song róc rách chảy vào mấy con xẻo quanh nha, tôi còn nghe được cả tiếng của những trái mận chin rời cành rơi xuống đất ở tuốt phía sau vườn… Tôi nằm, và tha hồ tưởng tượng về đủ thứ chuyện, tự xây dựng cho mình những tương lai giống như trong chuyện cổ tích, khi thì là một cô bé mồ côi nghèo khổ gặp được một bà tiên hiền hậy ban cho một phép màu, khi lại là một nàng công chúa được cưng chiều hết mức, bị một mụ phù thủy ganh ghét hãm hại, cuối cùng được chàng hòang tử đến giải thóat… nhưng thời gian nhiều nhất của các buổi sáng trên giường, tôi thường dành để nhớ về ba má tôi. Những kỷ niệm về ba rất mờ nhạt. Ông là một người lính, ít khi có mặt ở nhà. Trong ký ức tôi chỉ nhớ ông – trong những lần về phép hiếm hoi ấy – là một người cao lớn, có cái miệng rộng với hàm răng thật trắng và hai cánh tay hộ pháp thường nhấc bổng tôi lên trời, có cái cằm đầy những sợi râu ram ráp làm tôi nhột chịu không nổi mỗi lần bị ông ôm hôn chùn chụt. Ông đi đánh trận, bị mất tích năm tôi được 6 tuổi. mẹ tôi một mình ở chợ nuôi tôi thêm được 2 năm rồi bán nhà đi lấy chồng khác ở tuốt Long Xuyên, đem tôi về gởi cho bà ngoại và cậu bảy ở trong vườn. theo những lời kể bất chợt mà tôi dần dà góp nhặt được, thì ba tôi là một sĩ quan trẻ về đóng đồn gần nhà, lúc ấy mẹ tôi được coi là hoa khôi trong vùng. Ông cứ tới lui tán tỉnh nhưng ông ngoại tôi nhứt định không chịu, vì sợ con gái mình lấy chồng lính sẽ khổ. Nhất là khi nhiều người cứ cho rằng ba tôi có tướng yểu, mặt to mà tai mỏng, lông mày lại quá xấu. Gần như ba tôi đã phải cướp lấy mẹ tôi. Một hôm, bà có việc phải ra nhà của dì Hai tôi ngoài thị xã, đang đứng đón xe ngoài lộ thì ba tôi cặp xe jeep mời lên quá giang. Bà lên và bị ông chở tuốt lên Sàigòn, một tuần sau mới chở về. Tất nhiên, không ai còn ngăn cản được cái đám cưới ấy nữa. Sau đó, ba tôi lên chức và được đổi về tiểu khu. Ông đưa mẹ tôi ra thị xã. Hai người mua một căn nhà nhỏ gần chợ, và mẹ tôi mở một tiệm tạp hóa nhỏ, có việc để sống qua những ngày chờ đợi chồng đi liên miên theo những cuộc hành quân. Tôi chào đời và được hưởng những năm đầu hạnh phúc trong căn nhà đó.
Rồi ba tôi lại lên chức, nhưng phải đổi về một sư đòan ở Quân khu 3, theo chân cấp trên của ông. Thật lâu ông mới được về thăm nhà chuyến đầu tiên. Ông hẹn sẽ tìm chỗ ở ổn định đưa mẹ con tôi lên Bình Dương. Thế nhưng, sau suốt 3 tháng không thấy ông về, má tôi gởi tôi về ngoại để lên tận nơi tìm hỏi. Thì mới hay…
Nhiều người nói tôi giống ba ở vóc vạc to lớn, chiếc mũi cao và cái miệng rộng. Sau ngày ba tôi chết, kể cả khi đã có chồng khác, trong những lần về thăm tôi, thỉnh thỏang tôi cứ bất chợt thấy má tôi ngồi thừ người nhìn tôi đăm đăm, rồi buông tiếng thở dài. Má về, thường rất vội vã. Tôi nhớ, trong 3 năm, duy nhất chỉ có hai lần má tôi ngủ lại một đêm với tôi ở nhà ngoại. Hai lần, lần nào nửa đêm tôi cũng giật mình thức dậy vì bị má ôm chặt cứng. Nước mắt má chảy ướt cả tóc tôi. Còn buổi trưa thì má giăng võng ngòai vườn, tóc tôi không có chí mà má cứ bắt ngồi cho má tỉ mẩn vạch tìm, rồi chải tóc, thắt bím cho tôi, trong khi miệng thì cứ thì thầm là má thương con lắm con biết không. Càng về sau má càng ít về. Rồi bất ngờ cái tin má bị bệnh chết bay về. Ở nhà không ai làm gì được, vì khi hay tin thì má đã mất hàng tháng trời trước đó.
Bà ngoại cũng thường nhìn tôi và chép miệng, con nhỏ này mơi mốt rồi cũng sẽ khổ như mẹ nó. Có lẽ do tôi giống má ở hai gò má cao, đôi mắt to và lúc nào cũng ươn ướt, cùng một mái tóc rất dày và đen nhánh. Dường như vì nghĩ vậy mà bà ngoại rất thương tôi. Ở trong vườn, mọi thứ đều thiếu thốn, ngoại gom hết khả năng cao nhất để chăm sóc tôi. Tôi được đi học cấp 1 đầy đủ, quần áo lúc nào cũng lành lặn, và ở thôn quê mà hầu như chẳng phải mó máy gì đến việc nhà, tay chân lúc nào cũn sạch sẽ. Tôi thích thì làm, chứ ngoại chẳng hề bắt tôi phải làm gì. Thậm chí mợ Bảy có kêu tôi làm cái này cái nọ thì ngoại cũng không cho. Mợ Bảy âm thầm ghét tôi mà tôi đâu có hay.
Ngoại tôi rồi cũng bị bệnh nặng, qua đời. Năm đó, tôi 12 tuổi, vừa học xong cấp 1 trường của xã. Ngoại chết nhằm mùa mưa, hôm chon gặp cơn mưa dầm suốt từ đêm trước, nước song dâng lên tới tận thềm nhà, huyệt đào sẵn bị ngập nước, lấy gàu múc lên bao nhiêu thì lại trào lên bấy nhiêu, nhưng cậu Bảy coi ngày coi giờ rồi nên không dám hõan, cứ cho hạ quan tài xuống ngập trong nước bùn, ai chứng kiến cũng khóc nấc. Đó là một kỷ niệm đau đớn nhất đời tôi. Lần đầu tiên tôi mới thật sự hiểu hết sự khủng khiếp của cái chết. Lúc ngoại hấp hối, người ta không cho tôi vào, nhưng ngoại đã bắt phải gọi tôi. Lúc tôi đến bên ngoại, nắm cánh tay nhẹ tênh của ngoại, có cảm giác dường như đó không phải là cánh tay hằng ngày mình vẫn được cầm, thì ngoại đã không còn nói được nữa, chỉ nhìn tôi, khẽ lắc đầu, rồi ngoắc dì Hai. Dì Hai len vào, ngoại cầm tay tôi, đưa cho dì. Dì Hai cầm tay tôi, gật đầu, hứa sẽ đem tôi ra tỉnh nuôi dạy cho đến ngày khôn lớn. Thế là cánh tay của ngoại rơi phịch xuống chiếu, và người ngoại khẽ rẫy một cái, dầu gặt qua một bên gối. Mọi người òa lên khóc. Ngoại chết với đôi mắt mở còn nhìn thẳng vào tôi. Thế là bỗng chốc tôi không còn ngoại nữa. không còn cha, không còn mẹ, và không còn ngoại. Người cuối cùng thật sự thương yêu tôi đã lìa bỏ tôi, ngay trước mắt tôi.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Những ngày ở với dì Hai ngoài thị xã trôi qua lặng lẽ nhưng không hẳn êm đềm. Dì Hai lấy chồng là một người Tàu lai, được mọi người gọi là Hia Lý. Ông là chủ một tiệm tạp hóa lớn ở mặt tiền đường gần chợ. Trước kia, tôi đã được gặp ông đôi lần. Cái ấn tượng mà ông để lại trong tôi là đôi mắt một mí sùm sụp, đôi môi dày với một nụ cười thường trực, vá cái bụng căng tròn như của một bà chửa. Những lần cùng dì về thăm ngoại, ông luôn tạo một cảm giác dễ chịu cho mọi người nhờ cung cách xuề xòa, vui vẻ, củn dăm ba món quà thích hợp cho kẻ này người nọ. Ai cũng nói rằng so với má tôi, dì Hai tốt phúc hơn nhiều. Mặt dì lúc nào cũng tươi tỉnh. Dì ăn mặc đồ chợ, tóc chải quăn, trang điểm cẩn thận, mang nữ trang đầy đủ ở những nơi cần thiết phải mang để chứng tỏ sự sung túc của mình. Chỉ sau khi về ở với dì, tôi mới biết những món nữ trang ấy ngay khi vừa về tới nhà sẽ lập tức được dượng Hai đem cất kỹ vào tủ - mà chỉ có mình dượng có chìa khóa mở. Và, cũng như những món nữ trang ấy, bộ mặt hạnh phúc của dì Hai dường như cũng được dì tháo ra, đem cất ở một nơi nào đó, thay vào đó là một gương mặt khác hẳn, đi kèm với những bộ quần áo tầm thường thích hợp. Ở nhà, suốt ngày dì đầu tắt mặt tối với bao thứ công việc của một người vợ - đầy tớ, có ông chồng suốt ngày chỉ việc ngồi thu tiền sau quầy hàng, có 3 đứa con trai nghịch ngợm còn hơn quỷ sứ, và có một con heo nái suốt ngày cứ kêu ồn ột đòi ăn. Có tiền, nhưng dượng Hai không cho thuê người làm. Trăm việc đều đổ lên đầu dì Hai, và dì hòan thành chúng với thái độ của một kẻ nô tì. Những ngày đầu về ở với dì, tôi đã ngỡ ngàng nhận ra người ta có thể sống với 2 bộ mặt trong nhà – ngòai phố khác hẳn với nhau như vậy.
Cái gác lửng dùng làm kho chức hàng và trăm món đồ cũ phế thải – mà dượng Hai không bao giờ cho phép vứt bỏ - đã được dọn dẹp lại để chừa một góc đặt chiếc giường nhỏ và một bộ bàn ghế cũ. Đó là giang sơn của tôi từ ngày về ở với dì. Dượng Hai cũng cho mắc một bong đèn tròn loại 40 watt, mà với dòng điện yếu ớt ở thị xã, tôi phải kéo nó xuống tận sát trước mặt mới mong học được. Ấy vậy mà, cái ổ cắm điện lại được bắt dưới nhà. Đúng 9 giờ là dượng Hai rút ra. Ông nói để giữ gìn sức khỏe cho tôi, tôi không nên thức khuya, nhưng thực ra tôi biết ông chỉ hà tiện điện. Ông còn không cho phép tôi đặt cây đèn dầu nhỏ trong khi ngủ vì sợ chuột chạy ngã đổ gây cháy nhà. Lần đầu tiên trong đời, tôi phải tập thói quen nằm ngủ một mình trong bong đêm đen như mực, đưa bàn tay lên ngay trước mặt cũng không nhìn thấy. Tiếng chuột chạy rúc rich, tiếng mèo đi rồn rột trên mái tôn, tiếng dì Hai rửa chén lạch cạch dưới nhà… thường đi theo tôi vào giấc ngủ đầy những trằn trọc vì lo âu, buồn bã.. cho thân phận.
Nhưng dẫu sao, cái góc bé nhỏ ấy tối tăm, ẩm mốc và ngột ngạt như thế nào, cũng là giang sơn riêng của tôi, nơi tôi được tự do sống với mình, tự do tiếp tục thả những giấc mộng đi lang thang, tự do nhớ về ba, về má, về ngọai, với những kỷ niệm êm đềm ngày thơ ấu. Dì Hai thức dậy rất sớm, và tôi cũng phải xuống để phụ dì làm những việc nhà, chuẩn bị bữa ăn sáng cho dượng Hai và 3 “ông anh họ”, cái thú nằm nướng bị hạn chế khá nhiều, nhưng mỗi sáng, tôi vẫn không hề để mất thói quen tưởng nhớ về những người thân đã mất. Lần cuối cùng gặp ba, mặt mũi ba lúc đó như thế nào thì tôi cũng không thể nhớ nổi nữa, chi tin chắc chắn ba có ôm hôn tôi mấy cái và hứa lần sau về sẽ có quà cho tôi. Còn lần cuối gặp mẹ, lúc tôi đưa mẹ ra bến đò và mẹ bước xuống đò qua sông, mẹ nhìn tôi mà đôi mắt buồn lắm, và hứa gần tết về sẽ có áo mới cho tôi. Cả hai đều hứa sẽ về, nhưng đều không về.
Trong 3 năm trời ở với dì Hai, chỉ có một lần tôi được dì đưa đi Long Xuyên tìm thăm mộ mẹ tôi. Đó dường như cũng là điều mà dì đã hứa với ngoại. Lúc ấy sắp đến cái tết đầu tiên tôi ra ở nhà dì. Từ Long Xuyên, chúng tôi còn phải đi ngược về chợ Châu Phú. Thì ra chồng sau của má tôi cũng là một nhà buôn. Có lẽ ông đã gặp má tôi trên những chuyến xe về Sàigòn cất hàng. Ông sống với mẹ ông và hai đứa con của… người vợ trước. Lúc chúng tôi đến thì ông vừa mới lên đường về Sàigòn. Mẹ ông tiếp chúng tôi khá lạnh nhạt. Tôi nhớ bà chỉ nói có vài câu với dì Hai, trong đó có câu “số nó là số chết vợ, hai đứa rồi mà bây giờ vẫn còn ham, đòi cưới đứa nữa”. Dì Hai tôi hỏi bàn thờ má tôi để đốt nhang. Bà nói không có thờ, mà đưa vào chùa. Hỏi mộ thì bà chỉ đường lên khu đất gò cách đó 2 cây số, khu nghĩa trang chung của cư dân trong vùng. Khá vất vả chúng tôi mới tìm ra mộ mẹ tôi. Đó chỉ là một nấm đất nhỏ, thấp lè tè, nằm cô quạnh ở ven rìa, mà lúc đầu dì Hai đã bỏ qua, chỉ đến lúc chót, quay lại rà kỹ từng nấm mộ, mới nhìn thấy. Mộ chí chỉ là một tấm gỗ nhỏ, với cái tên và ngày tháng năm sinh ra và chết đi của má tôi. Dì Hai ngồi sụp xuống, mếu máo khóc, còn tôi thì cứ đứng sững nhìn nấm đất nhỏ nhoi trước mặt. Ờ dưới ấy, là má tôi, người má than thương của tôi, một trong những người từng được coi là đẹp nhất huyện? Người mới ngày nào còn kề cận bên tôi, chăm sóc tôi từng chút một? Người mới ngày nào còn ôm tôi nằm trên võng sau vườn nhà ngoại, tay vuốt tóc tôi mà miệng cứ thủ thỉ là má thương con lắm con biết không? Người mới ngày nào bước xuống đò còn hứa gần Tết sẽ về thăm và có quà cho tôi, đò đã sang tới bên kia mà mặt vẫn ngỏanh về bên này? Mới chỉ hơn một năm. Má mất, rồi bà ngọai mất… Tôi bắt đầu khóc nức nở.
Dì Hai nhờ tôi che nón lá cho dì đốt nhang. Tôi nghe dì khấn khi cầm nắm nhang đứng trước mộ má: Chị không để em như vầy đâu. Vài năm nữa, chị sẽ xuống bốc mộ em về vườn nằm gần má. Em có linh thiêng thì phù hộ cho con Hương. Đừng để nó khổ như đời em nữa… Trong khi tôi đi loanh quanh cắm nhang trên từng ngôi mả, thì dì Hai ngồi đốt xấp giấy vàng bạc trước mộ má tôi, miệng rì rầm kể lể. Gió chợt nổi lên rào rào trong nghĩa địa. Những tàn giấy bị gió xé vụn và thổi bay tan tác. Chúng tôi ra về, không ai nói được với ai tiếng nào.
Dì tôi ghé lại căn nhà ở chợ một lần nữa, hỏi bà già xem khi má tôi mất, có dặn dò hay để lại gì cho tôi không. Lúc đó, bà ta mới như sực nhớ, vào trong lục lọi một lát rồi đem ra một gói nylon nhỏ:
- Quần áo của nó, tôi đốt hết rồi. Tư trang thì chẳng có gì. Có mấy thứ chôn luôn theo nó. Chỉ còn mớ đồ này…
Trong cái gói ấy chỉ có một ít giấy tờ, gương lược, vài món nữ trang gỉa… Dì Hai giao cái gói ấy cho tôi, chào bà chủ nhà, rồi đưa tôi về Long Xuyên mướn phòng trọ, ngủ chờ sáng về sớm. Trong đêm ấy, ở phòng trọ, giở những giấy tờ còn lại của má tôi ra coi, tôi mới thấy một tấm hình của mình chụp lúc 5 tuổi. Một con nhỏ tóc bum bê lí lắc, đang cười toe tóet, khoe hàm răng sún. Đó là lúc má tôi dẫn tôi đi chụp hình để chuẩn bị xin đi học lớp nhứt, sẵn dịp chụp thêm một tấm cười thật tươi với ba để ba bỏ bóp lấy hên.
Tôi cầm tấm ảnh, bồi hồi. Con nhỏ trong ảnh giờ đã mất ba mất má, hên cái nỗi gì?
Trong mớ giấy tờ đó, chỉ có một tấm hình ấy thôi. Tôi không hiểu tại sao không có hình ba tôi, hỏi dì Hai thì dì nói:
- Chắc má con sợ giữ hình nó thì bị thằng chồng sau ghen. Thôi được rồi, dì còn giữ một tấm hình ba má con chụp chung. Về nhà, dì cho.
Tối, nằm thương má, tôi cứ khóc thút thít. Dì Hai đi qua giường ôm lấy tôi, vỗ về:
- Thôi nín đi con. Dì hứa từ nay cho đến khi bốc mộ, mỗi năm dì sẽ đưa con về thăm mộ má con.
Lời hứa ấy đã không bao giờ được thực hiện.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-29 15:23:04miniejungle>
PHẦN 2

Chủ nhật, 14 giờ.

Hỏi chuyện chị Ba Tươi xong, nhìn đồng hồ, thấy gần 2 giờ, tôi mới sực nhớ mình chưa ăn trưa. Giờ này về nhà thì chắc Trâm vẫn còn chừa phần cơm, nhưng xa quá, vả lại mỗi lần quá bữa, tôi thường chỉ thấy mệt, chằng thiết ăn uống.
Hùng tới bên tôi. Chắc cu cậu đã thấy đói///;
- Nghỉ chút đi anh Quốc. Gần đây có phở Trương Minh Ký, ăn được lắm.
Tôi nói Hùng và Ân cứ việc đi ăn, nhớ mua về một khúc bánh mì cho tôi là được rồi. Khi hai tên đã đi, tôi đến ngồi ngã đầu trên chiếc ghế salon, nhắm mắt, hít thở bốn thì thật sâu và thả lỏng người hoàn toàn, cho đến đầu óc cũng tuyệt đối không nghĩ ngợi điều gì. Chỉ cần từ 5 đến 10 phút nghỉ như thế này là mọi nhọc mệt sẽ tiêu tan và thần trí sẽ minh mẫn trở lại. Điều bất ngờ là thay vì từ năm đến mười phút, lần này đầu óc tôi tuyệt đối không nghĩ ngợi điều gì cũng gần tới... nửa tiếng. Có lẽ do đêm qua, đi chơi về, tôi và Trâm còn thức tâm tình với nhau quá khuya chăng? Chỉ có tiếng diện thoại bất chợt vang lên inh ỏi mới tôi tôi ra khỏi giấc ngủ trưa bất thường ấy.
Tôi đi lại và thận trọng nhấc máy. Dù người còn sật sừ, tôi vẫn còn đủ tỉnh táo để nhớ rắng trong những trường hợp thế này thì không nên lên tiếng trước. Đầu dây bên kia cũng yên lặng lâu hơn bình thường. Tôi kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng, một giọng đàn ông rụt rè vang lên:
- Alo, xin cho tôi được gặp cô Mỹ Nhung.
Tôi cố giữ giọng thật bình thường, có phần hơi hồn nhiên, thân mật:
- Cô Mỹ Nhung đi vắng rồi, anh có nhắn gì lại không ạ?
- Đầu dây bên kia im lặng một chút, và, đột nhiên, vang lên tiếng gác máy thật nhẹ. Rõ ràng giọng nói và cách hỏi của tôi là điều khác thường đối với anh ta. Anh ta phải là người quen đã từng gọi điện thoại cho Mỹ Nhung nhiều lần. Nhưng anh ta có gì sợ hãi mà lại đi cúp máy chỉ với một câu hỏi trong điện thoại hoàn toàn đúng phép xã giao bình thường như thế?
Hùng và Ân cũng vừa về đến. Thấy tôi đứng tần ngần bên điện thoại, Hùng hỏi:
- Gì vậy anh Quốc?
- Một thằng cha nào điện thoại hỏi Mỹ Nhung, nhưng khi tao hỏi lại chả cần nhắn gì thì chả cúp máy.
- Ngộ nhỉ? - Hùng nói, đưa tôi khúc bánh mì Như Lan. Thì ra hai tên này đi lâu vì chịu khó ra tận Chợ Cũ.
Tôi ngồi vào bàn, rút cuốn sổ tay ra, và vừa gặm bánh mì, vừa bắt đầu hệ thống lại tất cả nghi vấn và những việc cần làm ngay:
1. Việk kiều Dũng hiện ở đâu? Tên thật có đúng là Dũng không? Mối quan hệ của anh ta với Mỹ Nhung? Tại sao đêm hôm qua anh ta lại bỏ về? Và tại sao sau đó khoảng 15 phút, Mỹ Nhung lại vội vã đi xuống và định ra mở cửa? Cho Dũng hay cho ai?
2. Đêm qua, Mỹ Nhung đã đi hát ở những đâu? Liệu đã có những chuyện gì bất thường xảy ra? Mối quan hệ của Mỹ Nhung và các đồng nghiệp? Có những ghanh ghét thù oán nào không? Ngoài Việt kiều Dũng, còn ai đã và đang có những mối quan hệ mật thiết với cô ấy? Cô ấy có phải là loại người thích sưu tập đàn ông kiểu như Hồng Thúy hay không? Chỉ "quen" mỗi lần một người? Vậy trước giờ có tất cả mấy người? Ngoài diễn viên Mạnh Tiến và trưởng đoàn ca nhạc Minh Xuyên, còn những ai nữa? Và Mỹ Nhung quản lý những "người quen cũ" theo kiểu nào?
3. Nhà báo Dương làm ở báo nào? Anh ta tình cờ đến vì công việc hay có lý do nào khác? Các ông nhà báo là chúa tọc mạch, liệu anh ta co biết được những thông tin gì đặc biệt?
Khi ổ bánh mì hoàn toàn bị xóa sạch dấu vết, thì cũng là lúc tôi ghi chép xong. Uống cạn một ly cối nước lạnh, tôi gọi Hùng và Ân đến:
- Mỗi tên đi lo vài chuyện dùm tao. Xong lúc nào, về đây ngay để báo cáo. Ân qua ban Việt kiều, hỏi xem có Việt kiều nào tên Dũng hiện đang ở thành phố. Anh ta hiện ở khách sạn hay nhà riêng của ai? Nếu có nhiều người tên Dũng thì cứ hết tên tuổi, địa chỉ. Xong ghé phòng vé quốc ngoại, xem thử coi trong hôm nay và ngày mai, có Việt kiều nào tên Dũng sẽ rời khỏi thành phố hay không. Còn Hùng, qua phòng ca múa nhạc hỏi xem đêm qua, Mỹ Nhung đi hát ở những đâu, rồi đi tới các nơi ấy, tìm người quản lý, hỏi coi có chuyện gì bất thường xảy ra không. Nếu được, gạ thử coi ai là bạn bè thân thiết nhất của Mỹ Nhung, kể cả có ai đang thù ghét cô ấy hay không?
Cả hai vừa quay lưng, tôi sực nhớ, gọi giật lại:
- Nè, khoan cho ai biết Mỹ Nhung đã chết rồi nhé!
Vừa nói tôi vừa nhìn Ân, vì biết hắn là cộng tác viên ruột của tờ Công An và một vài tờ báo khác. Ân thản nhiên nhìn lại tôi:
- Chuyện đó có gì phải giấu, sếp? Mấy cha nhà báo thính mũi lắm, kéo tới rần rần bây giờ.
- Cứ để họ tự biết, hỏi thì mình trả lời. Đúng là không việc gì để dấu, nhưng thông tin chính thức thì bao giờ cũng phải chờ ý kiến của cấp trên, điều đó tụi bây biết rồi.
Ân nhún vai, quay lưng. Tôi nói thêm với Hùng:
- Tiện đường, mày ghé qua nhà tao chút. Nói với bà Trâm, chắc tao đi luôn tới khuya hoặc sáng mai mới về.
Tôi dặn vậy, vì chợt nghĩ có thể tối nay mình sẽ đích thân đi qua các điểm mà Mỹ Nhung đã hát đêm qua. Biết đâu sẽ có một điều gì đó bổ ích. Hùng gật đầu, rồi cười cười:
- Có nói vụ Mỹ Nhung cho chị Trâm biết không anh?
Tôi ngần ngừ, rồi lắc đầu:
- Thôi, để khuya tao về nói. Nói bây giờ, chừng nửa tiếng sau là cả quận 1 biết hết đó.
Hùng cười lớn rồi bỏ đi.
Đúng lúc đó, điện thoại reo. Tôi ngần ngừ rồi đi lại nhấc máy:
- Alo, phải nhà cô ca sĩ Mỹ Nhung không?
Tôi nhận ra ngay giọng anh Hoàng, trưởng phòng.
- Quốc đây anh Hoàng.
- À, Quốc đó hả? Sao, công việc vẫn tiến hành tốt chứ hả?
- Vâng, vẫn bình thường.
- Đã có thể kết luận sơ bộ gì chưa?
- Thưa chưa. Cái chết có vẻ rất bình thường. Tôi đang chờ kết quả của pháp y. Anh Trần nhận định bước đầu có thể chỉ do một cơn suy tim hoặc tai biến mạch máu não. Tuy nhiên, tôi vẫn cho điều tra ở một số đối tượng liên quan. Một người còn trẻ và khoẻ như Mỹ Nhung mà chết vì những nguyên nhân như vậy thì hơi bất thường.
- Đúng rồi, ông cứ cho điều tra. Cần thêm phương tiện gì cứ đề xuất. Ban giám đốc rất quan tâm tới vụ này. Ông Tám vừa điện cho tôi, dặn ráng làm cho nhanh và chính xác. Đây là một nghệ sĩ tên tuổi, dư luận sẽ rất chú ý.
Sực nhớ, tôi hỏi:
- Nếu báo chí đến thì tôi nên thông tin cho họ như thế nào?
Bên kia đầu dây, Hoàng trầm ngâm một chút:
- Thôi thì cứ thông tin vắn tắt cho họ biết là sáng nay, người ta phát hiện cô Mỹ Nhung đã chết trong phòng riêng. Chưa rõ nguyên nhân. Cuộc điều tra đang được tiến hành, vậy thôi.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Nói chuyện với anh Hoàng xong, tôi quay số gọi tới nhà một thằng bạn làm thư ký tòa soạn của một tờ báo lớn trong thành phố. Đã hơn 3 giờ. Theo đúng hẹn thì ông nhà báo Dương sẽ đến đây vào lúc 4 giờ. Một chút tư liệu nắm trước về anh ta sẽ giúp tôi có thế chủ động hơn trong cuộc tiếp xúc sắp tới.
Tên bạn rất sốt sắng khi nghe yêu cầu của tôi:
- Dương hả? Nhưng đó là tên thật hay bút danh?
- Tôi không rõ. Nhưng các nhà báo vẫn thường dùng bút hiệu trong giao tiếp hằng ngày phải không?
- Thường thì vậy. Ông nói Dương là phóng viên thuộc lãnh vực văn hóa văn nghệ à? Xem nào...
Im lặng kéo dài. Tôi kiên nhẫn móc thuốc ra đốt hút, mắt nhìn theo những sợi khói mỏng bay tan lên trần phòng ốp những tấm lót vuông vức màu trắng với những hoa văn nổi rất cầu kỳ. Thật đáng tiếc. Ngôi nhà đẹp tuyệt này giờ đây đã vô chủ!
- Alo?
- Sao?
- Theo bộ nhớ trong đầu tôi thì trong làng báo thành phố, không có cây bút nào tên Dương viết về văn nghệ cả. Họ Dương thì có. Dương Văn Điểm. Nhưng đó là một ông già làm công tác biên tập văn nghệ, sống rất hiền lành, cô độc, chắc không phải đối tượng của ông đâu.
Tôi đứng lặng người mất mấy giây.
- Họ thì không phải rồi. Thế còn các nhà báo trung ương đang làm việc tại thành phố?
- Cái đó tôi không rành lắm.
Có lẽ tôi đã im lặng khá lâu, nên người bạn an ủi:
- Có thể đây là một phóng viên mới nên tôi không biết. Hôm nay các báo đều nghỉ, để tôi điện thoại đến nhà vài ông bạn biên tập quen thân của các báo, hỏi dùm ông cho. Số điện thoại hiện giờ của ông là số mấy?
- 73479. Nhưng tôi e sẽ trễ mất.
- Gấp dữ vậy à?... - Im lặng một chút, và người bạn tôi bất chợt reo lên - À, có một người tên Dương nữa chứ, súyt chút nữa tôi quên. Nhật Dương, nhà thơ, vừa mới chuyển về làm biên tập văn nghệ cho tờ Mầm Xanh. Í nhưng mà đó lại là tờ báo thiếu nhi mà...
- Thôi được, ông cứ tả sơ hình dáng của ông nhà thơ đó cho tôi nghe xem nào. Biết đâu ông ta muốn viết về thời thơ ấu của các văn nghệ sĩ thì sao?
- Người tầm thước, thuộc lọai vừa mới mập... Sao, ông biết phân biệt người vừa mới mập và người mập thâm niên không?
Tôi tò mò:
- Còn có vụ đó nữa hả?
- Trời đất! Ông là công an mà không biết chuyện đó thật à? Người mới mập, nếu là người có tiền, thì quần áo và dây nịt thường luôn luôn mới. Nếu anh ta không khá giả lắm, cỡ nhà thơ, nhà báo văn nghệ - nhà báo văn nghệ chứ không phải nhà báo kinh tế à nghe - thì quần áo lại thường rất chật, như bó chả, nhìn thấy khó chịu lắm. Người mới mập thì da mặt cũng căng bóng hơn người mập lâu năm, vì nó mới giãn ra, chưa dầy lên như bình thường.
Tôi không thể nhịn cười được:
- Được rồi! Được rồi! Tầm thước. Mới mập. Còn gì nữa?
- Dương đeo kính cận thị. Trên mặt, không nhớ chỗ nào, có cái bớt màu đỏ. Người miền Trung. Đủ chưa?
- Đủ rồi. Cảm ơn ông nhé.
- Có gì đâu. Toàn dân phải giúp đỡ công an mà, bữa nào rảnh, ghé tôi lai rai chơi.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Gác diện thoại, tôi lại nhìn đồng hồ. Mới ba giờ rưỡi. Bác sĩ Trần có lẽ đang rất bận rộn bên cái xác của Mỹ Nhung. Nếu tôi không kẹt chờ gặp ông nhà báo thì chắc tôi đã vù đến với anh để chờ xem kết quả.
Tôi tranh thủ lên phòng Mỹ Nhung lần nữa. Mọi thứ vẫn còn được để yên. Cuộc kiểm tra sơ bộ các ngăn tủ, hộc bàn hồi trưa, cho biết rất ít điều về cô ca sĩ nổi tiếng này. Tôi có cảm giác đây là một con người sống hết sức thờ ơ với thế giới chung quanh và cả chính mình. Sách báo hầu như không có. Tôi nhớ đã có nhiều bài báo viết về Mỹ Nhung. Vậy mà thậm chí những tờ báo ấy cũng không có trong phòng. Cả căn phòng cũng không hề c treo một tấmn hình nào của cô. Là ca sĩ mà chỉ có 1 album hình duy nhất, loại bằng cuốn sổ với những tấm nylon để cho hình vào. Không có ảnh bạn bè, kể cả chụp chung lẫn chụp riêng. Không nhật ký. Không sổ ghi chép. Không thư từ cũ, vật lưu niệm. Hơn 2 triệu tiền mặt. Một sổ tiết kiệm không định kỳ ở Sàigon Công thương còn khoảng 10 triệu (điều kỳ lạ là cuốn sổ này được rút đều đặn mỗi tháng 1 triệu đồng). Mười cây vàng và một số nữ trang. Một con người kín đáo, lạnh lùng, chỉ biết chí thú làm ăn? Thật khó hiểu!
Tôi thận trọng bước vào phòng, nhấc lấy một chiếc ghế và đi đến chỗ kệ thờ. Đây là nơi tôi chưa đặt tay đến. Đốt một cây nhang, tôi khấn xin phép những người quá cố cho tôi được đụng chạm đến nơi này, và nếu có linh thiêng, hãy giúp tôi tìm ra nguyên nhân cái chết bí ẩn của Mỹ Nhung. Khi bước lên ghế để cắm nhang vào bát, tôi mới nhìn thấy một gói nylon nhỏ nằm sát phía trong, kế bên chiếc khuôn hình đựng tấm ảnh thờ. Thật lạ lùng, đó là một tấm ảnh đen trắng khổ 9x13 nhưng lại bị xé đôi theo chiều dọc. So với tấm ảnh, vết xé còn mới. Phần còn lại trong tấm ảnh là một cô gái, đứng trước một tấm phông vẽ cảnh sông nước hữu tình. Nước ảnh đã cũ, nhưng tôi vẫn thấy được cô gái trong ảnh rất xinh đẹp, có nhiều nét tương đồng cho phép tôi nhận định đây chính là mẹ của Mỹ Nhung. Một bàn tay đặt trên vai cô, cho biết phần bị xé là hình ảnh của một người đàn ông. Có lẽ khi còn nguyên vẹn, đây là hình ảnh của một cặp vợ chồng trẻ. Tôi cầm chiếc khung hình và lật ra phía sau. Chỗ những cái móc để mở lấy tấm ảnh ra, có những vết tích cho biết chúng vừa được đụng đến cách đây không lâu. Thắc mắc cuối cùng của tôi là ở chỗ cái ống ngóay vôi ăn trầu. Chẳng lẽ lại của mẹ cô ấy?
Để cái khuôn hình trở lại chỗ cũ, tôi nhẹ nhàng cầm lấy cái gói nylon, bước xuống và đi ra cửa sổ, kéo nhẹ tấm màn để có ánh sáng xem xét món hiện vật trong tay. Rất tình cờ, tôi chợt nhìn xuống lề đường đối diện nhà Mỹ Nhung, và thấy một người đàn ông còn trẻ đang dừng xe đạp ở đó, mắt chăm chăm nhìn lên chỗ tôi đang đứng. Anh ta đội một chiếc nón kết đã cũ và mang kính đen, trông không rõ mặt. Tôi nép ngay qua một bên và tiếp tục quan sát. Trong bộ quần áo cũ kỹ, sơ mi caro màu nâu và quần nâu sậm màu, người đàn ông vẫn đứng, đầy vẻ bồn chồn khó hiểu. Điếu thuốc đen trên tay cứ liên lục được đưa lên miệng.
Đút vội gói nylon vào túi áo, tôi bước thật nhanh ra cửa và lao xuống cầu thang, chạy ra mở cổng. Thật lạ lùng, người đàn ông cùng chiếc xe đạp cũ kỹ ấy đã biến mất! Tôi chạy lại ngã tư đường gần đó, nhìn quanh quất bốn hướng. Bóng dáng anh ta đã mất tăm.
Chưa hết bàng hoàng, tôi quay bước trở về nhà Mỹ Nhung. Một người đàn ông khác, cao ráo, trắng trẻo, vừa mới dừng chiếc cúp 81 ở trước cổng. Anh ta đeo kính đổi màu gọng vàng choé và miệng nhai kẹo cao su nhóp nhép. Cả hai chi tiết đều thuộc loại chiếm được rất ít cảm tình của tôi. Chỉ liếc anh ta một cái, tôi thản nhiên mở cổng, đi vào nhà. Thấy điệu bộ thật tự nhiên còn hơn chủ nhà của tôi, rồi lại thấy tôi chuẩn bị đóng cổng, anh ta lật đật bước xuống xe, dựng chống nghiêng, bước tới:
- Xin lỗi, thưa anh, cô Mỹ Nhung có ở nhà không ạ?
THẤy tôi vẫn im lặng nhìn, anh ta vội vã thêm:
- Tôi đã có hẹn trước với Mỹ Nhung.
- Xin lỗi, anh tên gì? - Tôi hỏi.
- Anh cứ nói tôi là Việt Vương, nhà báo.
Trời đất! Trong khi tôi chờ đợi một người đàn ông tầm thuớc, mới mập, cận thị và có một cái bớt đỏ trên mặt, thì lại xuất hiện cái ông cao ráo, ốm nhách và đỏm dáng này đây! Chị Ba Tươi là người miền Nam, và cái tên Việt VƯƠNg hay ho này, qua giọng nói của chị, đã bị tôi hiểu lầm là Dương. Thật vớ vẩn! Nhà thơ Nhật Dương ơi, đành xin lỗi ông thôi. Từ chiều tới giờ, tôi vẫn cứ thắc mắc không hiểu tại làm sao ông không lo làm thơ mà lại đi quan tâm tới cô ca sĩ này quá như vậy. Chẳng lẽ ông lại đi theo con đường của đàng anh Xuân Bá, rước hằn cô ca sĩ Kiều Nữ và cả gia đình cô ta về nhà cung phụng, để rồi kêu trời khi phát hiện ra cô ở với ông mà cứ lén đi "vui vẻ" với ông trưởng đoàn lừng danh "thầy chạy"!
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN CHỨNG 2:

- Việt Vương là tên thật của anh?
- Không. Tên thật của tôi là Phạm Văn Vương. Việt Vương chỉ là bút hiệu.
- Anh là phóng viên văn nghệ?
- Vâng.
- Của báo nào?
- Báo "Ngọn Lửa".
- Anh làm báo lâu chưa?
- Anh đang hỏi cung tôi đấy à? Vì lý do gì nào?
- Anh Vương này, tôi xin nói thật với anh một điều...
- Anh cứ nói. Xin cho anh biết là nhà báo đang đi làm nhiệm vụ. Trong trường hợp này, tôi hoàn toàn có quyền không trả lời bất cứ câu hỏi nào của anh, dù tôi đã biết anh là sĩ quan công an. Xin cho anh biết là tôi hiểu rất rõ pháp luật...
- Cô Mỹ Nhung chết rồi.
- Hả? Anh nói sao?
- Ca sĩ Mỹ Nhung chết rồi. Từ khuya hôm qua, chính xác hơn thì từ rạng sáng hôm nay. Trong phòng của cô ấy.
- ...
- Anh Vương! Anh bình tĩnh lại.
- Mỹ Nhung chết rồi? Từ rạng sáng hôm nay? Vô lý! Sáng nay tôi tới đây, lúc 10 giờ, MỸ Nhung còn ngủ cơ mà?
- Lúc đó cô ấy đã chết rồi, nhưng chưa ai phát hiện. Mãi tới hơn 11 giờ, chị Ba Tươi, người giúp việc trong nhà, mới sinh nghi đi báo công an, sau khi gọi cửa mãi vẫn không được.
- Mỹ Nhung chết rồi? Tại sao chết?
- Đó là điều mà chúng tôi cũng đang muốn biết. Anh Vương này, anh là phóng viên dầu tiên biết tin này. Bây giờ mới hơn 4 giờ chiều. Anh hoàn toàn có đủ thời gian để đưua tin cho tờ báo sáng mai, và có thể đó sẽ là tờ báo loan tin này sớm nhất, nếu từ đây tới tồi không có nhà báo nào hay tin nữa. Tôi sẽ cung cấp cho anh những thông tin ban đầu. Ngay bây giờ anh có thể dùng điện thoại ở đây đăng ký với tòa soạn giữ chỗ trước cho mẩu tin sốt dẻo của anh...
- Đổi lại, tôi sẽ làm gì?
- Anh rất sáng suốt, anh Vương a. Chúng tôi chỉ muốn được sự hỗ trợ hết mình của anh trong quá trình điều tra.
- Nghĩa là...
- Bước đầu, chỉ xin anh trả lời ngay một cố câu hỏi của chúng tôi, qua đó cung cấp co chúng tôi những thông tin cần thiết trong phạm vi hiểu biết của anh về Mỹ Nhung. Rồi trong quá trình điều tra tiếp theo, nếu chúng tôi tiếp tục cần được anh hỗ trợ điều gì, rất mong anh sẽ vui lòng. Xin anh hiểu cho, đây chỉ là sự giúp đỡ của một công dân đối với pháp luật.
- Nói thế nghe phải được không. Thôi được rồi, anh cần gì cứ hỏi đi... À quên, để tôi gọi về tòa soạn đã.
...
- Xong rồi. 6 giờ là hạn chót để tôi về đưa tin.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
- Tôi không làm phiền anh Vương nhiều như vậy đâu. Xin đi ngay vào các câu hỏi. Anh quen Mỹ Nhung từ bao giờ?
- Tôi quen tất cả ca sĩ trong thành phố này. Với Mỹ Nhung, từ khi cô ấy còn là ca sĩ của đoàn ca múa nhạc Châu Thành, tôi đã quen rồi. Lúc Mỹ Nhung theo đoàn lên thành phố dự thi liên hoan ca múa nhạc khu vực phía Nam và được huy chương vàng, chính tôi là phóng viên đầu tiên viết bài giới thiệu gương mặt cô ấy với bạn đọc thành phố và cả nước.
- Như vậy chắc anh quen rất thân với Mỹ Nhung?
- Chứ sao! Tôi còn là người viết bài về Mỹ Nhung nhiều nhất so với tất cả các phóng viên văn nghệ khác. Cô ấy quý tôi là điều tất nhiên. Thậm chí có nhiều vấn đề, cô ấy đều hỏi ý tôi.
- Những vấn đề nào mà cô ấy hỏi anh nhiều nhất?
- À... à.. Nhiều nhất là vấn đề quan hệ làm việc.
- Cụ thể là...
- Tôi thường được cô ấy hỏi ý về vấn đề thù lao, quyền lợi, cách thảo luận các hợp đồng.
- Anh nắm khá rõ chuyện tài chánh của cô ấy à?
- Về thu nhập thì tôi nắm tương đối.
- Còn chuyện tiêu xài?
- Cái đó thì làm sao tôi biết được!
- Về những mối quan hệ riêng tư, tình cảm của Mỹ Nhung thì sao?
- À.. à... ý anh muốn nói là...
- Cô ấy có bao giờ thổ lộ những chuyện tình cảm riêng tư với anh không?
- À.. à... rất ít khi... Có thể nói là chưa bao giờ.
- Anh không quan tâm hỏi Mỹ Nhung về chuyện đó à?
- Xin lỗi anh. Tôi rất ít khi chõ mũi vào đời tư của người khác. Nhất là cái giới này. Quý vị ấy cứ gọi là yêu đương tá lả. Đảng và Nhà nước còn xin thua, thì bọn mình hơi sức đâu mà quan với tâm. Tốt nhât chỉ nên biết có công việc!
- Nhưng ít ra chắc anh cũng biết từ khi lên đây, Mỹ Nhung đã từng quan hệ tình cảm với ai?
- À, cái đó thì tôi biết. Mà trong giới ai cũng biết hết thôi. Ca sĩ mà! Thò mặt đến đâu người ta biết đến đấy. Đã được thống kê thộv vào lọai khó vượt biên nhất. Đi với cha nào chừng ba ngày là người ta đã đồn rầm lên rồi.
- Trong thời điểm hiện giờ, anh có biết Mỹ Nhung đang cặp với ai không?
- Có lẽ là tay Dũng...
- Việt kiều ở Mỹ về?
- Đấy, anh cũng đã biết rồi đấy.
- Anh biết gì về ông ta?
- Không rành. KHOẢNg 40 tuổi. Về đây vài lần rồi, nhưng mới kết Mỹ Nhung khoảng nửa năm nay thôi. Có vẻ rất nhiều tiền. Chi rất xộp.
- Làm sao chúng tôi gặp được ông ta?
- Hắn biết Mỹ Nhung chết chưa?
- Chưa.
- Thế thì lo gì! Chừng 6, 7 giờ là hắn sẽ mò tới đây thôi. Hổm rày, đêm nào mà hắn không làm tài xế đưa Mỹ Nhung đi hát.
- Đêm nào anh cũng phải đi đến các tụ điểm hết à?
- Chứ sao! Đó là công việc của tôi mà!
- Anh có biết có ai thù ghét gì Mỹ Nhung không?
- Thù ghét Mỹ Nhung à? Giới ca sĩ thì chỉ có ganh tị nhau thôi. Ganh tị khiếp lắm, đến từng màu son, kiểu tóc, mốt quần, từng tấm hình đăng báo, từng cái tên trước sau, trên dưới trên tấm panô quảng cáo, nhưng gặp nhau thì cứ ra cái điều thương mến nhau lắm. "Chị chị em em" cứ gọi là ngọt xớt. Thù ghét Mỹ Nhung thì chắc không đâu. Cô ấy có chơi với ai đâu.
- Mỹ Nhung không chơi với ai hết?
- Thì cũng xã giao sơ sơ mỗi lần gặp mặt. Chứ hoàn toàn không than với ai hết. Chớ có ai hòng được cô ấy mời về nhà!
- Lạ nhỉ!
- Lạ gì? Trời sinh mỗi người một tính. Có người đã gọi cô ấy là "ngôi sao cô đơn".
- Nhưng nghe nói lúc nào Mỹ Nhung cũng có người yêu mà?
- Chưa chắc họ đã được Mỹ Nhung yêu. Tôi xin cam đoan với ông như vậy.
- Rắc rối thật!
- Thế thôi!
- Theo anh thì Mỹ Nhung có sử dụng ma túy không?
- Không! Dứt khóat không!
- Còn thuốc ngủ?
- Có thể có. Gần đây, có lần Mỹ Nhung than với tôi dạo này cô ấy rất khó ngủ, thường dậy rất trưa.
- Phải chăng gần đây cô ấy đang gặp phải một vấn đề gì khá phức tạp?
- ...
- Đây là một câu hỏi rất quan trong, anh cứ suy nghĩ kỹ.
- ...
- Có phải Mỹ Nhung thay đổi từ khi gặp Việt kiều Dũng?
- Tôi không biết trả lời câu hỏi của anh như thế nào? vì cô ấy không hề tâm sự gì với tôi cả. Còn về mặt nghề nghiệp thì cô ấy vẫn họat động bình thường, chẳng thấy có hiện tượng gì.
- Anh có biết là gần đây, hàng đêm Mỹ Nhung thường đập phá đồ đạc trong phòng riêng của cô ấy không?
- Sao? Có chuyện đấy nữa à? Tôi không biết.
- Theo chị Ba Tươi thì mãi đến gần sáng ấy mới ngủ được, đêm nào cũng như đêm ấy.
- Kể cả những đêm có cha Dũng sao?
- Sao anh biết?
- Trời, làm sao tôi lại không biết là Dũng vẫn thường ngủ lại đêm ở đây?
- Sao anh nói Mỹ Nhung không hề tâm sự với anh về những chuyện như vậy?
- Xin thưa với anh là nhà tôi ở gần đây. Chỉ cần vài lần, sáng sớm, trên đường đi làm, tôi thấy hắn vác cái mặt khờ câm từ nhà Mỹ Nhung ra là đủ rõ rồi. Được chưa ạ?
- Xin lỗi anh. Có lẽ tạm thời tôi xin hỏi anh một câu hỏi cuối cùng. Những nhận định chung của anh về con người Mỹ Nhung là như thế nào?
- À... à... tạm là thế này nhé: rất có tài. Làm như ích kỷ mà cũng chẳng phải ích kỷ. Cô ấy rộng rãi lắm. Đi đến đâu cho tiền ăn mày đến đó, thấy muốn ngộp luôn, nhất là đám con nít nhỏ nhỏ. Có lần chính mắt tôi thấy cô ấy đãi luôn một đám chừng chục đứa, mỗi đứa một tô phở đặc biệt, xong còn cho mỗi vị năm nghìn nữa! Tội nghiệp, cô ấy mồ côi cha mẹ từ nhỏ mà! Có điều sống quá lạnh lùng, khép kín, chán ngắt! Đúng rồi! Chán ngắt! Có cảm giác như cô ấy chán hết mọi thứ, bất cần mọi thứ. Ấy vậy mà cái vẻ nguội lạnh, dửng dưng và thờ ơ đó lại cực kỳ hấp dẫn mọi người mới lạ chứ!
- Một người như vậy làm sao tha thiết với công việc hàng ngày được?
- Ấy, tôi chưa nói hết. Trừ một nỗi đam mê duy nhất dành cho âm nhạc. Đó dường như là tất cả cứu cánh của cuộc đời cô ấy. Anh có chứng kiến những lúc cô ấy tập dợt, và cả khi đang biểu diễn trên sân khấu nữa, mới thấy sự hết mình của cô ấy trong nghề nghiệp. Trong hàng ngũ các ngôi sao hiện nay, Mỹ Nhung vẫn nổi tiếng là người tập dợt va lao đông nghệ thuật nghiêm túc nhất. Về mặt đó thì bào đảm không ai có thể chê trách gì cô ấy được.
- Thế nhưng tại sao cô ấy lại hay thay đổi các đơn vị như vậy?
- Vì họ lao động nghệ thuật lôm côm, hoặc thiếu sòng phẳng, hoặc tầm cỡ và trình độ không ngang tầm với cô ấy nữa. Tôi dám chắc, nếu sống ở nước tư bản, Mỹ Nhung sẽ phát triển không thua gì Madonna. Thật đáng tiếc!
- À quên, anh đã hẹn sáng nay gặp Mỹ Nhung để làm gì?
- À... à... xin lỗi anh, đây là việc riêng.
- Vâng. Nhưng lúc anh hẹn gặp cô ấy là khi nào?
-...
- Ý tôi muốn hỏi là, lần chót gặp Mỹ Nhung, anh thấy cô ấy thế nào?
- À, tôi chỉ hẹn qua điện thoại. Chiều hôm qua, tôi muốn đến gặp ngay, nhưng cô ấy hẹn lại vào 10 giờ sáng nay, vì phải đi đâu đó ngay lúc ấy.
- Đó là hồi mấy giờ?
- Bốn giờ chiều. Hẹn gặp các ca sĩ thì thường chỉ 10 giờ sáng và 4 giờ chiều.
- Còn lần chót anh gặp Mỹ Nhung?
- Đêm hôm kia. Ở tụ điểm Biển Nhạc.
- Trông cô ấy thế nào?
- Bình thường.
- Vẫn đi với Dũng?
- Thế thôi.
- Anh Vương, xin cảm ơn anh rất nhiều.
- Đơn giản vậy thôi sao? Anh định đùa với tôi đấy à?
- Tôi không hiểu...
- Anh hứa sẽ cung cấp cho tôi những thông tin về cái chết của Mỹ Nhung kia mà?
- À... à... vâng, xin lỗi anh. Sáng nay, vào lúc 11 giờ, người giúp việc nhà này...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI ỨC CỦA NGƯỜI ĐÃ CHẾT

Lời hứa ấy đã chằng bao giờ được thực hiện.

Bởi sang năm sau thì sức khoẻ dì Hai chợt yếu nhiều. Gánh nặng chồng con, việc nhà, sau nhiều năm đã làm dì mắc phải chứng đau lưng quái ác. Nó đến rất từ từ, và những cơn đau bất chợt mà dì cố nén chịu bao lâu nay, sự hành hạ khủng khiếp nhiều khi nói ra chẳng ai tin, ngày càng trở nên thường xuyên hơn. Những lần dì dừng tay giữa việc, đưa ra sau đấm đấm vùng thắt lưng, càng lúc càng nhiều hơn, nhưng trong nhà dường như ngòai tôi ra, chằng ai để ý. Dì Hai bắt đầu lén lút nhờ tôi đấm lưng, hơi mạnh tay một chút là dì rên lên khe khẽ, và lén lút bớt tiền chợ để mua thuốc uống, bởi dì biết chắc trừ phi dì nằm liệt giường, còn không thì ông chồng s3 chẳng đời nào chịu tốn tiền thuốc thang cho dì. Đó là các thứ cao đơn hoàn tán rẻ tiền, không làm thuyên giảm chút nào những cơn đau của dì. Dù cố giấu, nhưng một lần, dượng Hai vẫn bắt gặp dì đang uống thuốc. Thay vì hỏi dì đau bệnh gì, ông lại tra gạn tiền đâu dì mua thuốc. Vì không có một nguồn tiền nào để chứng minh, và trong thói quen sợ hãi chồng đến mức khó hiểu, dì Hai đã thú nhận tất cả. Dượng Hai đã mắng chửi dì thậm tệ, bằng những từ ngữ nặng nề nhất, không thể tưởng tượng được một người chồng có thể dành cho vợ,và tôi ngạc nhiên thấy nét mặt của dì vẫn lặng câm, không chút xúc động. Chỉ có điều là sau đó, dì không hề mua về nhà một viên thuốc nào nữa.
Thương dì, tôi ngày càng tham gia nhiều hơn vào công việc nhà, mà dì cũng bớt cản "để đó cho dì" như trước nữa. Từ việc chỉ lo giặt quần áo của mình và của ba "ông anh họ", tôi bắt đầu nhận hết việc giặt ủi quần áo cho cả nhà, dần dần tới cả việc lau nhà, rửa chén..., những việc phải ngồi nhiều mà tôi biết dì Hai rất sợ. Công việc dần dần đã chiếm hết thời giờ của tôi trong ngày, và tôi chỉ còn có thể học vào buổi tối. Vậy mà, hàng đêm, vẫn cứ đúng vào lúc 9 giờ, ánh đèn trên gác lại tắt phụt. Tôi lại lăng lẽ xếp tập vở, chui vào mủng, nằm nhớ bà ngoại, nhớ ba, nhớ má... và khóc.
Mặc cho những giúp đỡ của tôi, dì Hai vẫn ngày càng ốm o gầy mòn vì mất ăn mất ngủ với chứng đau lưng. Cơ thể dì suy kiệt dần, như một miếng giẻ bị vắt cạn nước. Gần đến tết, dì thở dài nói riêng với tôi:
- Dì xin lỗi con là năm nay dì không đủ sức đưa con đi thăm mộ má con được nữa. Để sang năm coi thử sức khoẻ dì có khá hơn chút nào không.
Điều đó không bao giờ xảy ra. Tháng 11 năm sau nữa, gần 7 tháng sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng, dì Hai đã trút hơi thở cuối cùng trong bệnh viện tỉnh. Vì phải đi theo nuôi bệnh, tôi đã là người thân duy nhất có mặt bêb dì trong cái đêm dì lìa đời. Cái chết đến khá bất ngờ. Không ai nghĩ chính dì, một kẻ suốt đời chỉ là cái bóng của người khác, lại dám tự mình chọn nó.Gần nửa đêm, dì gọi tôi dậy, thì thào:
- Hương ơi, dì thương con lắm. Tội nghiệp cháu tôi!
Dì đưa bàn tay xương xẩu lần vuốt tóc tôi, và tôi nghẹn ngào khi nhớ tới bàn tay má tôi ngày nào trong vườn nhà ngoại. Linh cảm sắp đánh mất người thân cuối cùng làm tôi bật khóc.

Kéo đầu tôi lại sát bên dì, dì nói thật nhỏ vào tai tôi:
- Con hãy ráng nhớ và giữ kín diều này. Trong chồng heo, dưới miếng gạch xi măng sát góc cột phía cái thùng phuy nước, dì có chôn một gói nylon nhỏ, sâu chừng một tấc. Trong cái gói đó là 2 cây vàng bà ngoại trước khi mất đưa dì giữ cho con, dặn cho con khi ra đời thì đưa lại cho con làm vốn sinh nhai. Đây chính là vàng của má con, lúc đi lấy chồng sau đã gửi lại ngoại. Dì phải dấu ở chỗ đó vì ổng sợ dơ, không vô đó bao giờ. Ổng luôn hoạnh hoẹ và luc xét đồ đạc của dì, hỏi tại sao bà ngoại chết mà không để lại cho con gì hết, tai sao giao con cho ổng nuôi mà không đưa đồng bạc nào. Thiệt tình là má con đê lại cho con 3 cây, nhưng dì xin lỗi con, xin lỗi má con, xin lỗi bà ngoại, là vì sợ ổng quá, sợ ổng tìm thấy thì sẽ lấy hết, sợ ổng không cho dì nuôi con, dì đã lấy ra bớt 1 cây đưa cho ổng, nói bà ngoại chỉ đưa chừng đó, ổng mới chịu im. Dì biết ổng không tin, lâu lâu ổng lại lén lục lọi hòai không thấy mới thôi.
Tôi trả lời dì:
- Dì nói với con chuyện đó làm gì? Con còn nhỏ mà, còn ở với dì mà?
Dì Hai lắc đầu. Đôi mắt dì nhìn tôi y như đôi mắt má ngày nào bước xuống đò:
- Không, dì không còn ở với con được đâu. Dì bị ung thư tử cung. Bác sĩ nói ngày mai cho dì về nhà, thử tìm thuốc nam uống, không chừng hết. Dì biết bác sĩ nói gạt dì. Dì nghe trong người đau lắm. Chịu không nổi. Bịnh của dì như vậy là bác sĩ chê rồi. Dì không muốn quay về nhà với ổng nữa.
Bàn tay dì tìm lấy tay tôi, bóp chặt. Giọng dì hạ thấp xuống hơn nữa, đứt quãng:
- Tội nghiệp con... dì chết rồi, chắc con cực lắm. Chịu không nổi thì vô vườn ở với cậu Bảy... Mợ Bảy tính xấu lắm, nhưng thôi, ráng nhịn... Đừng nói cho ai biết con có của... Nhớ, dưới cục gạch trong chuồng heo, sát cái cột phía thùng phuy nước... Khi nào lấy, lựa lúc ổng ngủ trưa.. Có lấy chồng, phải lựa người đàng hoàng tử tế, biết thương mình... hồi đó, ông bà ngoại nghe lời mai mối gả dì cho ổng, tưởng dì được sung sướng...
Nước mắt dì Hai chảy ra, không đủ để tuôn thành dòng mà chỉ rơi xuống tay tôi vài giọt nóng hổi:
- Còn việc này nữa... Ba con... mà thôi, dì đã lỡ thề với má con... tội nghiệp, cái số của nó.. của con... lớn có làm được gì khá, nhớ xuống Châu Phú bốc mộ má con đưa về chôn gần ngoại, nghe con... Thôi, con đi ngủ đi...
Tôi nằm xuống chiếc chiếu trải trên nền gạch bên giường dì, rấm rứt khóc. Rồi tôi chợp mắt lúc nào không hay. Trong giấc ngủ chập chờn, tôi có cảm tưởng dường như dì hai ngồi dậy, rót nước uống, rồi bước xuống, ngồi bên tôi một lúc lâu. Tôi thiếp luôn một giấc dài, cho đến sáng, khi cô y tá trực lay tôi dậy cho tôi biết dì Hai đã chết. Dì uống trọn một ống thuốc ngủ. Cái ống trống không còn nằm chỏng chơ trên bàn, bên cạnh ly nước. Tôi sững sờ nhìn dì. Chưa bao giờ tôi thấy dì bình thản như vậy. Lúc bấy giờ tôi mới thấy dì có nhiều nét giống ngoại. Cái nét hiền lành, đầy cam chịu của người phụ nữ nông thôn. Tôi cứ nhìn sững dì, lạ lùng trước cảm gíac từ ngày ra ở nhà dì, chưa bao giờ tôi thấy dì có vẻ hạnh phúc như bây giờ. Cái chết đã giải thóat cho dì mọi khổ hạnh, nhọc nhằn của một kiếp nô tì.
Lúc ấy, tôi đng sắp bước lên tuổi 16.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Trong đám ma dì Hai, cậu Bảy có ra đi đưa. Tôi xin về ở với cậu, vì tôi thấy ở lại nhà dượng Hai thật bất tiện. Cậu Bảy dù sao cũng là cậu ruột của tôi, và giờ đây, tôi không còn ai là ba 2 con ruột thịt ngoài cậu. Ông bà ngoại tôi có 6 người con thì đã có một nửa bị chết từ nhỏ.
Nghe tôi nói, cậu Bảy có vẻ ngần ngừ:
- Để cậu về hỏi mợ coi. Nhưng mà... con vô trỏng thì làm sao đi học được nữa?
- Thì ở đây chắc con cũng phải nghỉ học quá!
Tôi nói, và nghĩ tới hàng núi việc nhà của dì Hai đang tìm người để đổ xuống. Tôi nhìn cậu Bảy, và chợt hiểu những gì dì Hai vẫn thường nói với tôi là hoàn toàn đúng. Cậu Bảy là đàn ông ở thôn quê mà lại sợ vợ một cách khủng khiếp. Từ sau ngày bà ngoại tôi mất, giao nhà cửa ruộng vườn lại cho cậu, thì mợ Bảy chính thức lên nắm quyền, điều khiển việc nhà răm rắp đâu ra đó. Dì Hai nói, mợ Bảy tuổi con Cọp, lại tên Gấm. Cọp Gấm thì dữ hết biết. Tôi hỏi sao hình như mợ Bảy ghét tôi quá, mắt mợ nhìn tôi luôn có vẻ hằn học. Dì Hai nói, cái gia tài của ông bà ngoại để lại thế là đã về tay mợ, sáu mẫu ruộng và bốn công vườn chứ đâu phải là ít. Dì Hai đã ra riêng, ba má tôi đã chết, như vậy chỉ còn tôi là người có thể xía phần vào cái gia tài ấy. Sau ngày giải phóng, đất ruộng bị truất hữu chia cho những người khác trong tập đoàn, gia đình cậu mợ Bảy chỉ giữ lại được 6 công ruộng (nhờ hai người có tới 4 người con), còn 4 công vườn thì không ai động đến. Mợ Bảy tức lồng lộn, nhưng không làm gì được, đem hết nỗi căm hờn cách mạng trút vào chồng con. Mợ mắng xa xả đám con là "quân ăn cướp", "ăn trên đầu cha tụi bây", còn cậu Bảy thì bị mợ gọi là "đồ bần cố nông được thời"! Hôm tháng 9, giỗ bà ngoại, dù đã yếu nhiều, dì Hai vẫn đưa tôi về. Thấy mợ Bảy tổ chức quá sơ sài, dì Hai tôi mới chắc nhẹ là mợ đã sôi lên sùng sục:
- Tụi nó ăn cướp hết rồi, còn gì mà cúng! Tôi cho chị hay, tôi còn cúng được con gà con vịt là may. Sang năm, tụi nó được thể lấn tới nữa, nhà này sợ không còn hột cơm ăn!
Dì Hai chỉ biết lắc đầu, bỏ đi. Lần đó, nhớ ngoại quá, tôi đã lén chôm cái ống ngóay trầu của ngoại vứt lăn lóc trong tủ. Mất đi, hình như ngoại chẳng để lại gì ngoài tấm tranh họa trên bàn thờ và cái ống trầu này...

Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Dường như hiểu được mối lo của tôi, sau khi chôn cất dì Hai xong, về nhà, dượng Hai mời cậu Bảy và tôi lại bàn ngồi nói chuyện.
- Dì Hai con Hương mất rồi, giờ cậu Bảy nó tính sao?
Cậu Bảy ngần ngừ một lúc lâu. Thái độ đó và cậu trả lời của cậu đã làm tôi buồn bã nhận ra cậu không hề muốn đón tôi về ở với cậu.
- Vậy chớ anh Hai tính sao?
Dượng Hai ngọt ngào:
- Tôi đã hứa với vợ tôi là sẽ coi con Hương như con và tiếp tục nuôi nó ăn học cho tới lớn. Về việc nhà, tôi sẽ mướn một bá giúp việc để con Hương vẫn có thời gian học hành. Vấn đề là tùy cậu mợ Bảy nó tính toán như thế nào. Nếu thấy con Hương ở đây có điều bất tiện thì tôi rất sẵn sàng để nó về trỏng ở, không có buồn phiền gì hết.
Cậu Bảy vội vã nói:
- Dạ, anh Hai nói như vậy thì còn gì bằng. Con Hương được ở đây thì việc học mới thuận tiện, chớ vô vườn rồi làm sao đi học? Mấy năm nữa, nó học xong, ở thị xã cũng dễ kiếm việc mần. Ờ mà con còn học mấy năm nữa mới hết tú tài vậy con?
Dượng Hai nhắc:
- Bây giờ người ta kêu là cấp 3.
- Ừ thì cấp 3 - Cậu Bảy nói lại như cái máy.
Tôi trả lời vì phải trả lời:
- Dạ, còn 3 năm nữa.
- 3 năm nữa? - Cậu Bảy trợn mắt - Học gì mà học dữ vậy?
Dượng Hai cười:
- Thì đúng rồi chớ còn gì nữa.
Cậu Bảy nói:
- Thì thôi phải ráng.
- Đó là chưa kể nó có học lên đại học hay không - Dượng Hai thêm.
Cậu Bảy xua tay:
- Thôi thôi, con gái học chừng đó đủ rồi. Ra kiếm việc mà đi mần. Rồi còn chồng con. Tao thấy mày lớn trộng rồi đó. Đàn bà mà học cao quá dễ ở giá lắm... Ờ, mà con Hương mày tính sao? Dượng Hai đã nói như vậy thì còn lo gì nữa? Cậu mừng cho con đó nghe Hương.
Tôi cố nén tiếng thở dài:
- Dạ, Dượng Hai và cậu nói vây thì con ở đây chứ đi đâu nữa.
Cả hai người cùng cười, vẻ hài lòng. Cái hài lòng của cậu Bảy thì tôi hiểu được, nhưng còn ở dượng hai thì tôi thật tình không hiểu. Thì ra thật sự dượng là một người rất tử tế? Dượng đã hứa với dì Hai lúc nào vậy?
Dượng Hai quay qua tôi:
- Thôi, con đi ra sau cho dượng nói chuyện với cậu.
Cậu Bảy gọi ngược tôi lai, dặn:
- Dượng Hai nói vậy chớ con là con gái lớn, bây giờ dì Hai mất rồi, phải ráng phụ trông coi việc nhà cho dượng. Nghe chưa con?
Hai người ngồi bàn luận với nhau một lúc lâu, và khi tan cuộc, tôi thấy cậu Bảy có vẻ không vui lắm. Chỉ vài ngày sau, tôi đã hiểu nguyên nhân: Dượng Hai sai anh Thạnh, con trai đầu của dì dượng, vô vườn cậu Bảy lấy mấy giạ lúa. Thì ra hai người đã thỏa thuận như thế nào đó về cái giá mà cậu Bảy phải đóng gáp để dượng Hai có thể nuôi tôi tiếp tục ăn học.
Tôi chỉ biết tủi nhục khóc thầm.
Mấy ngày sau đó, quả dượng Hai có mướn một người giúp việc thật. Chị Tư Rỗ, người Trà Vinh, gốc Miên. Chị thứ tư, mặt hơi bị rỗ, khoảng 30 tuổi, da ngăm đen, người cao lớn, phốp pháp. Chị rất khoẻ mạnh, làm việc hùng hục từ sáng tinh mơ đến tối mà không bao giờ tỏ vẻ mệt mỏi, lại rất ít nói, ai nói tới là chị cười. Có chị, tôi khoẻ nhiều, chỉ phải phụ giúp chị lúc dọn cơm và mỗi một phần việc ủi quần áo, vì chị nói chị không quen dùng bàn ủi, không biết ủi các nếp gấp như thế nào, và sợ nhất làm cháy quần áo. Mỗi buổi trưa, ngồi ủi đồ ở chiếc đi văng kê dưới bếp - chỗ ngủ buổi tối của chị Tư rổ, tôi vẫn thường lén nhìn về phía chuồng heo, giờ đây đã bỏ không, chỗ cái góc cột kế thùng phuy nước. Dưới đấy là cả một gia tài mà người mẹ tội nghiệp của tôi đã không quên để lại cho tôi.
Việc học hành của tôi nhờ vậy cũng khỏe hơn. Tuy nhiên, cái chết của dì Hai nối liền sau hàng loạt cái chết của những người thân. giờ đây bỏ lại một mình tôi bơ vơ, làm tôi bỗng dưng thấy chán nản không thiết học nữa. Những nền nếp thay đổi hẳn của ngôi trường trong chế độ mới cũng làm tôi cùng một số bạn bè như bị hụt hẫng, không thể bắt theo nhịp, trong khi một số bạn bè khác thì lại tỏ ra rất hào hứng hoạt động, như cá trên đồng cạn gặp nước về. Thời gian học hành giờ đây dường như ít hơn thời gian dành cho các buổi sinh hoạt Đội, Đoàn, học tập chính trị, văn nghệ, thể thao... Ai cũng phải tham gia dăm ba trò gì đó. Sau vài buổi sinh hoạt tập hát, bỗng dưng tôi được thầy Khai, một thầy giáo trẻ vừa được cử phụ trách phong trào văn thể mỹ của trường, chọn vào đội văn nghệ chung. Tôi xin không tham gia, nói giọng mình khàn khàn như vậy thì hát ai nghe, nhưng thầy Khai quả quyết là tôi có chất giọng rất đặc biệt, chỉ cần chịu khó tập luyện một chút thì rồi đây sẽ.. biết tay nhau. Thầy Khai đàn ghita khá giỏi, và như thể chứng minh cho lời nói của mình, thầy sẵn sàng dành hàng buổi trời để tập hát riêng cho tôi. Chỉ có những buổi tập văn nghệ ấy mới phần nào làm gỉam được sự chán nản trong tôi.
Một hôm, gần tết, sau khi dì Hai mất khoảng 2 tháng, nhỏ Bích, bạn thân nhất của tôi, kéo tôi ra một góc sân trường nói nhỏ:
- Gia đình tao gần đi rồi. Ở đây không sống được đâu. Chỗ này bảo đảm lắm. Đi đường Trà Vinh. Mỗi người đóng 2 cây thôi. Mày đi không, ráng về kiếm tiền, đi với tao. Qua đó, ở với tao luôn. Tao nói với ba má tao rồi.
Tôi cắn môi nhìn Bích. 2 cây, vừa đúng số vàng mà má tôi để lại. Nhưng... bỏ tất cả, để ra đi, trơ trọi một thân một mình nơi xứ lạ? Thấy tôi ngần ngừ, Bích gắt:
- Mày còn suy nghĩ gì nữa? Ba mày sĩ quan ngụy, chết trậnm đời này mày còn làm được cái gì, học được cái gì? Ở lại đây để làm gì chứ?
- Bao giờ đi? Tôi hỏi.
- Tuần sau.
Tôi xiết tay Bích:
- Được rồi, mai tao trả lời mày.
Trưa hôm ấy, về nhà, tôi không ngủ mà chui xuống bếp. Ở nhà trênm dượng Hai và "ba ông anh họ" đã ngủ say. Chị Tư thì đang lo phơi quần áo ở hè sau. Thật nhẹ nhàng, tôi bước vào chuồng heo, tay cầm theo con dao phay. Miếng gạch ở góc cột phía thùng phuy nước được nạy lên khá dễ dàng. Tôi cắm phập mũi dao xuống, đào lên, đào lên, đào lên.... Không có gì cả ngoài một lớp bùn dất hôi hám, nhão nhoẹt. Và cũng không có gì cả ở dưới 3 góc cột còn lại!
Tôi phải cố trấn tĩnh lắm mới dọn dẹp lại như cũ được, rồi rửa sạch tay chân, đi lên nhà trên để lên gác. Khi đi ngang qua bộ ván dượng hai đang nằm ngủ, tôi chợt có cảm giác đôi mí mắt sùm sụp của ông khẽ hấp háy như đang lén nhìn tôi. Cố gữ vẻ mặt bình thản, tôi bước qua, và chỉ khi lên giang sơn của mình, tôi mới để mặc cho hai dòng nước mắt được tự do tuôn chảy.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
PHẦN 3

Chủ nhật, 17h20

Sau khi đưa ông nhà báo quá khôn lanh ra tận cổng cho đúng phép lịch sự, tôi trở vào, tìm chị Ba Tươi. Lúc nãy, có lẽ do thói quen, chị đã pha trà và bưng ra mời Vương.
- Ông đó chính là ông nhà báo mà chị nói tên Dương đó phải không? - Tôi hỏi.
- Dạ đúng ổng.
- Ổng thường tới đây không?
- KHÔNg thường lắm.
- Nhưng so với mấy ông nhà báo khác thì sao?
- Dạ, đúng là ổng có tới nhiều hơn.
Thấy tôi im lặng, chị Ba Tươi rụt rè:
- Tôi xuống bếp được chưa cậu?
Tôi nghiêm mặt:
- Chưa.
Chị Ba có vẻ hốt hoảng. Tôi im lặng một chút và nhíu mày nhìn chị chăm chú. Thủ thuật hớp hồn đó đã làm chị co rúm người lại trên ghế, dù tôi biết chắc chị chẳng có tội tình gì.
- Chị Ba, tại sao chị nói dối tôi?
- Trời đất, tôi nói dối cậu chuyện gì?
- Hiện giờ, chắc chắn Mỹ Nhung không phải chỉ chơi với một mình ông Dũng. Còn một người đàn ông nữa, phải không?
- Cậu đừng nói vậy. Không phải ông Dương đâu! Chị Ba kêu lên.
- Thì tôi có nói là ông Vương đâu. Tôi biết, còn một người nữa, đúng không?
Tôi nói, và nghĩ tới con người bí ẩn đã điện thoại hồi trưa, cũng như người đàn ông mặc áo caro nâu đi xe đạp đứng bên kia đường hồi chiều này. Có thể cả hai chỉ là một. Tôi còn nghĩ tới cả cái chi tiết đêm qua, sau khi Dũng về khoảng 15 phút, Mỹ Nhung đã vội đi xuống và định mở cửa. Cho ai? Vì Dũng vẫn đứng lì bên ngoài không chịu về, hay vì một người nào khác?
Tôi ngần ngừ không biết có nên nói cho chị Ba nghe những suy nghĩ ấy của mình hay không, vì e giữa chị và nhân vật thứ 3 chưa lộ diện ấy có thể có một mối quan hệ nào đó, và chị sẽ tìm cáhc đánh động cho anh ta biết. Nhưng... đôi khi, lại cần có sự đánh động đó mình mới tìm ra đối tượng. Tôi chưa biết nên quyết định thế nào thì chị Ba đã nói, giọng chắc nịch:
- Không! Không có ai hết!
Không thể không tin lời chị Ba khi nhìn vào gương mặt thật thà của chị. Tôi quay sang hướng khác:
- Vậy trong số những người đàn ông từng đến nhà này, chị có biết ai cao cao, ốm ốm, da ngăm ngăm, mặc áo caro nâu và đi xe đạp không?
Chị Ba nhướng mắt:
- Đi xe đạp? Không có đâu!
- Chị ráng nhớ lại đi. Mặc áo caro nâu, cao, ốm...
Mặt chị Ba sáng lên:
- Tôi nhớ có một người. Không biết có phải người mà cậu muốn hỏi không, vì lâu lắm rồi, cả 2 năm nay lận. Anh ta tới đây chỉ có một lần, ở trên phòng với Nhung một đêm, rồi sáng sớm đi mất. Lúc tới, anh ta mặc áo khác, nhưng lúc đi, lại mặc một chiếc áo caro nâu mới tinh, nên tôi mới nhớ. Tôi ra mở cửa mà. Anh ta còn dặn cứ để cho Nhung ngủ. Hình như cái áo đó là của Nhung mua tặng anh ta.
- Anh ta là ai vậy?
- Theo Nhung nói thì đó là một người bạn cũ của Nhung, hồi còn dưới tỉnh.
- Anh ta tên gì?
- Tôi không biết.
- Hiện đang sống ở thành phố này, hay vẫn còn dưới tỉnh?
- Tôi không biết.
- Như vậy là anh ta chỉ ghé đây có 1 lần duy nhất đó thôi à?
- Dạ đúng.
- Thái độ của cô Mỹ Nhung đối với anh ta ra sao?
- Nhung có vẻ quý ảnh lắm.

Chắc chắn là như vậy rồi, vì nếu không thì không thể vừa gặp lại đã đưa ngay lên phòng ngủ và tặng ngay một chiếc áo mới. Có lẽ là mối tình đầu của Mỹ Nhung, lúc cô còn là một cô gái vô danh? Cô bắt đầu nổi tiếng, và càng ngày khoảng cách giữa 2 người càng xa dần? Cô đã chủ động chia tay với anh, nhưng anh không thể nào quên cô được? Chuyện gì sẽ xảy ra trong một tình cảnh như vậy? Tôi lắc nhẹ đầu, cảnh giác với trí tưởng tượng của mình. Hoàn toàn không có cơ sở nào để có thể nối kết người đàn ông một đêm ấy với nhân vật bí ẩn hôm nay...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Chị Ba bẻ các ngón tay nghe rốp rốp:
- Trễ rồi, tui xuống bếp nghe cậu?
Tôi đưa tay ngăn chị lại:
- Khoan đã. Cho tôi hỏi thêm chị vài câu. Chị có biết việc cô Mỹ Nhung gửi tiền trong ngân hàng không?
- Dạ không.
Đúng, Mỹ Nhung là một người hết sức kín đáo. Tôi cố hỏi thêm một câu:
- Hằng tháng cô ấy có chơi hụi không?
- Tui khônh biết.
Tôi nhăn mặt:
- thôi được rồi, cấu cuối cùng. Chị biết ai đã xé đôi tấm hình trên kệ thờ không?
Chị Ba tròn mắt:
- Trời đất! Có chuyện đó sao?
- Chị không biết có chuyện đó à?
- Dạ không. Nói thiệt với cậu, tôi chưa bao giờ thấy tấm hình đó. Cái kệ thì cao, mà tôi thì lùn lại có tật, đứng dưới nhìn lên, hổng thấy gì hết. Nhung còn không cho tôi được đụng tới chỗ đó nữa.
Tôi thở dài:
- Thôi, chị đi được rồi.
Chị Ba rụt rè:
- Mấy cậu ăn cơm luôn ở đây? Tôi nấu cho.
Tôi ngần ngừ. Giá bây giờ được về nhà tắm một cái rồi ngồi vào mâm cơm với Trâm và thằng Bôi thì hạnh phúc biết mấy. Nhưng... còn nhiều chuyện phải giải quyết quá! Kết quả pháp y. Báo cáo của Ân và Hùng. Sự xuất hiện của anh chàng Dũng... tất cả đều cần sự có mặt của tôi.
- Thôi, làm phiền chị lắm. Anh em tôi ăn ngoài được rồi.
- Phiền gì? - Chị Ba sốt sắng - Đồ ăn nhà này còn nhiều lắm. Để tôi nấu luôn cho. Ba người phải không?
Tôi không còn can đảm từ chối:
- Cảm ơn chị. Gọn nhẹ thôi nghe chị Ba.
Tôi ngồi lại và định giở cái gói nylon đã lấy trên kệ thờ ra xem thì điện thoại reo. Giọng anh Trần vang lện bên kia đầu dây:
- Alo, Quốc đó hả?
- Vâng, Quốc đây anh Trần ơi! Sao, có kết quả chưa anh?
- Sơ bộ thôi.
- Thế nào anh?
- Tôi cho rằng đây là một ca nhồi máu cơ tim. Rất nặng.
Cả hai cùng im lặng một lúc.
- Còn những bộ phận khác? - Tôi hỏi.
- Đều bình thường. Có thể nói rất hoàn hảo.
- Trong dạ dày thì sao?
- Cũng bình thường. Còn một ít thức ăn. Tôi tin là món mì vịt tiềm.
- Không có dấu hiệu có chất độc nào à?
- Không.
- Cả trong máu cũng vậy?
- Cả trong máu cũng vậy.
Cả hai lại cùng im lặng. Lần này thì bác sĩ Trần lên tiếng trước:
- Vì đây là một nhân vật quan trọng nên tôi vừa điện thoại mời thêm một đồng nghiệp chuyên về tim mạch bên dân sự. Lát nữa ông ta sẽ đến, Có gì tôi sẽ cho anh biết ngay.
- Cảm ơn anh.
Tôi gác máy, bồi hồi... Bác sĩ Trần thật hết lòng với công việc. Không chừng ông chưa ăn uống gì từ trưa tới giờ. Chỉ để cho tôi được một chi tiết mới: món mì vịt tiềm trong dạ dày!
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Ân đã về tới trong khi tôi nói chuyện điện thoại. Cu cậu đang lúi húi cạy nước đá trong tủ lạnh, quay lại khi nghe tôi gác máy:
- Không có kết quả gì hả sếp?
- Không.
Tôi đi lại và buông người xuống ghế. Ân làm 2 ky cối trà đá bưng lại:
- Có đến 5 ông Việt kiều tên Dũng đang ở trong thành phố này. Em lùng tên tuổi đại chỉ của các vị ấy muốn phờ râu, cuối cùng mới lòi ra một vị tên Ngọc Dũng, ở Canada về, lại chính là phụ nữ! Quái quỷ thật!
- Như vậy còn 4 ngườ?
- Vâng, 4 vị. Có một vị sẽ bay đi Thailand vào trưa mai.
- Có khả năng anh ta chính là người quen với Mỹ Nhung không?
- Em không biết.
- Thế ông không tìm cách tiếp xúc được với ai à?
Khi tôi gọi nhân viên bằng "ông" tức là tôi đang không vui vẻ chút nào. Ân cũng biết điều đó. Cu cậu vội vã đáp:
- Có chứ. Nhưng chỉ được với một vị. Một ông già trên 60 tuổi, ở Thụy Sĩ về, hoàn toàn không để ý gì đến nền ca nhạc dân tộc và hiện đại của Việt Nam. Còn ba vị kia, tất cả đều ở khách sạn mini, thì đai vắng cả. Trong đó, có một vị đi Hà nội từ tuần trước.
- Vậy chỉ còn hai đối tượng?
- Vâng.
- Trong đó có một người ngày mai sẽ bay?
- Vâng.
Thấy tôi trầm ngâm, Ân rút trong túi ra một tờ giấy:
- Trước khi về đây, em nghĩ không chừng bên an ninh có những thông tin gì đó về hai vị này.
Dù sao, phải công nhận Ân đã hoàn thành khá tốt nhiệm vụ. Tôi cầm lấy tờ giấy:
- Thôi được, mày đi tắm rửa đi, rồi qua quán càfe bên kia đường ngồi chờ giùm tao.
Nét mặt Ân giãn ra khi nghe tôi "mày, tao".
- Chờ gì anh Quốc?
- Có thể một trong hai người ấy chút nữa sẽ ghé đây, nếu anh ta chưa hay Mỹ Nhung đã chết. Mày ngồi chờ, chừng nào anh ta nói chuyện xong với tao, đi ra, thì theo dõi coi anh ta đi đâu, làm gì.
- À... à... hay nhỉ?
Ân uống một hơi can ly trà đá rồi đứng lên vừa húyt sáo vừa đi vào nhà tắm.
Điện thoại lại reo.
Tôi đến nhấc máy và buộc miệng:
- Alo!
Ngay lâp tức tôi biết mình đã phạm sai lầm. Bên kia đầu day vang lên một tiếng "cạch" thật nhẹ. Như thể với cái việc gác máy, anh ta cũng sợ tôi có thể biết được anh ta là ai. Tôi không kìm được một tiếng chửi thề trước khi đặt máy xuống.
Tờ giấy mà Ân đưa có vẻ như không có thông tin gì đáng chú ý. Nguyễn Minh Dũng, ở Mỹ, và Trần Việt Dũng, ở Úc, đều không phải là đối tượng họat động chính trị phản động, ít nhất là cho đến thời điểm này. Tôi chú ý nhiều hơn đến Minh Dũng. Anh ta ở Santa Anna, Cali, khu hội tụ đông đảo người Việt, làm việc ở một văn phòng luật sư. Đã về nước 3 lần, trong vòng 1 năm qua. Lần đầu đi Châu Thành, Đà Lạt, Nha Trang, Vũng Tàu. Lần thứ hai đi Châu Thành, Long Xuyên, Hà Nội, Hải Phòng. Lần thứ ba, tức hiện nay, đã đi Châu Thành, Huế, Đà Nẵng. Họat d6o5ng trong những chuyến đi: du lịch, quay video các cảnh đẹp và cảnh sinh họat ở một số gia đình có lẽ theo đơn đặt hàng từ bên Mỹ, không loại trừ khả năng có những hoạt động chuyển tiền bất hợp pháp.
Điều làm tôi chú ý nhất là cả ba lần, ngay sau khi về nước, Minh Dũng đều đi Châu Thành đầu tiên. Anh ta là người Châu Thành và nhờ vậy đã kết thân dễ dàng với Mỹ Nhung? Không, hồ sơ ghi rõ Dũng là người Saigon, di tản sang Mỹ hồi tháng 4 năm 75. Như vậy tại sao anh ta lại có mối quan tâm đặc biệt tới cái tỉnh đồng bằng sông Cửu Long ấy như vậy?
Tôi cất tờ giấy vào cuốn sồ tay, ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Cái chết có vẻ đơn giản, vậy mà chung quanh đó lại có quá nhiều rối rắm. Quả thật đời sống của bất kỳ con người nào mà tôi từng được lần theo đều hết sức phong phú, phức tạp, thậm chí dữ dội. Ấy vậy mà, torng cuộc sống thường ngày, hình như chẳng ai - kể cả vợ, chồng của họ - hiểu hết về họ, hoặc chỉ thấy đó là một nhân vật tầm thường, giản dị.
Dũng đóng vai trò gì trong đoan cuối của Mỹ Nhung? Và cái anh chàng với chiếc xe đạp đứng bên kia đường nữa? Cả cái gã chết nhát không dám nói chuyện điện thoại với tôi nữa? Phải chăng hai người là một? và chính là người yêu cũ của Nhung? Anh ta xuất hiện làm gì trong ngày cuối của người tình xưa? Nhà báo Vương liên tục đến tìm Nhung để làm gì mà không chịu nói?
Tôi thở dài, lại lấy cái gói nylon mở ra xem.
Thọat nhìn, đã thấy ngay đó chỉ là một số di vật của một người phụ nữ nghèo. Ít giấy tờ, gương lược, vài món nữ trang giả... số giấy tờ cho biết bà ta tên Nguyễn Thị Cẩm Hường, sinh năm 1940, ở Châu Thành.. một tấm ảnh rơi ra. Trong ảnh là một cô bé chừng 5 tuổi, để tóc ngắn, đang cười toe toét khoe mấy cái răng sún. Tôi lật ngược tấm ảnh. Phía sau là mấy từ: "Cẩm Hương, 5 tuổi", được viết bằng một nét chữ khá cứng cỏi. Tôi lại lật tấm ảnh ra mặt trước. Thật khó tin được cô bé răng sún nhỏ xíu Cẩm Hương này lại chính là ca sĩ Mỹ Nhung đẹp lộng lẫy vửa qua đời tối qua! Mọi chuyện trên đời đều có những điều bất ngờ. Làm sao lần theo cuộn chỉ thời gian để tìm ra số phận một cô bé tỉnh lẻ bằng cách nào trở thành ca sĩ tên tuổi của thành phố rồi bị chết với nhiều tình tiết bí ẩn như thế này, thật là một thách thức lớn đầy sức thu hút với tôi. Mỹ Nhung, tôi và cô không hề quen biết nhau, và khi tôi được tiếp xúc với cô, thì cuộc đời cô đã vỡ nát mất rồi. Bằng hết sức mình, tôi sẽ lần tìm và ráp lại tất cả những mảnh vỡ ấy, bởi tự đáy lòng, tôi cảm thấy như đang đối diện với một cuộc đời đầy thương đau, u uẩn, chưa hề tìm được một sự cảm thông...
Tấm ảnh của Mỹ Nhung làm tôi chợt nhớ tới tấm ảnh bị xé đôi trên kệ thờ. Vết xé còn rất mới. Và những tờ giấy bị cháy cong queo trên cái gạt tàn thuốc... một ánh sáng chợt loé lên trong đầu tôi. Chắc chắn đó là một chi tiết rất quan trọng. Tôi chạy vội lên phòng Mỹ Nhung, lấy cái khung hình xuống và thầm xin lỗi cô, gỡ lấy một nửa tấm ảnh còn lại ra, bỏ vào túi áo mình.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông cửa ở dưới nhà vang lên giòn giã.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
NHÂN CHỨNG 3:
- Ông là Nguyễn Minh Dũng, Việt kiều ở Mỹ về?
- Vâng thưa ông.
- Trong chuyến về thăm này, ông đã quan hệ khá thân thiết với ca sĩ Mỹ Nhung?
- Vâng thưa ông, tôi nghĩ là...
- Tôi xin nói ngay với ôn là ca sĩ Mỹ Nhung đã chết, lúc rạng sáng hôm nay, trên phòng riêng của cô ấy.
- Trời ơi!... Mỹ Nhung... chết?
- Vâng.
- Tại sao vậy?
- Chúng tôi dang đi tìm lời giải đáp cho câu hỏi ấy. Ông Dũng, theo chị Ba giúp việc nhà này, thì ông là người cuối cùng tiếp xúc với Mỹ Nhung. Tối qua, ông đã đưa cô ấy về, hai người lên phòng, nhưng ông không ở lại mà về ngay, vào khoảng 12 giờ. Phải vậy không?
- Vâng.
- Như vậy, chúng tôi buộc lòng phải hỏi ông khá tỉ mỉ về buổi gặp gỡ từ chiều tối hôm qua cho đến lúc ông ra khỏi nhà này. Rất mong ông trình bày thật đầy đủ các chi tiết để giúo chúng tôi có kết luận thật sớm về vụ việc. Chuyến bay trưa mai của ông cũng có thể nhờ vậy mà sẽ không bị đình hoãn.
- Vâng, vâng, vâng... Ông cứ hỏi.
- Trước hết, đề nghị ông thuật lại diễn tiến những họat động của ông và cô Mỹ Nhung, từ chiều hôm qua, lúc ông đến đây, cho tới khi rời khỏi nhà này, vào lúc nửa đêm.
- Vâng... hôm qua, tôi đến đây cũng vào khoảng giờ này. Vì chỉ còn hai hôm nữa là tôi về Mỹ, nên tôi có mời Mỹ Nhung cùng đi ăn tối, hôm qua và cả hôm nay. Chương trình đã dự định ở Thiên Đường nhân dịp nơi đây khai trương, nhưng bỗng Mỹ Nhung thay đổi ý kiến, muốn đến một nơi thanh vắng. Tôi đề nghị đi Con Nai Vàng hoặc Bình Lợi, nhưng cuối cùng cô ấy đã hướng dẫn tôi đến một nhà hàng nhỏ trên đường lên khu du lịch Bình Quới, nằm trên bờ sông Saigon. Ở đó đúng là đẹp, nhưng có hơi buồn...
- Xin lỗi ông, nhà hàng đó tên gì?
- Tôi không để ý. Chỉ biết là nó nằm sâu phía sau một vườn phong lan. Các món ăn nấu khá ngon, nhưng ngoài chúng tôi ra, chỉ có một bàn khách nữa. Chúng tôi ăn súp cua, gỏi ngó sen và cá tai tượng chiên...
- Xin ông cho biết nhiều hơn về thái độ và những biểu hiện bên ngoài của Mỹ Nhung. Có gì khác thường hoặc đáng chú ý so với những lần trước?
- Tôi chỉ cảm thấy Mỹ Nhung có vẻ mệt. Cô ấy ăn rất ít, và nói không thấy đói. Ngoài ra thì.. nếu ông đã quen với Mỹ Nhung, ông sẽ thấy là khó lòng hiểu được tâm trạng của cô ấy. Hầu như cô ấy không bao giờ để biểu hiện ra ngoài những cảm xúc bên trong. Một con người thật kỳ lạ!
- Tức là... không có gì khác thường ở Mỹ Nhung chiều hôm qua?
- Vâng.
- Vậy tại sao cô ấy thay đổi địa điểm?
- Mỹ Nhung rất ít khi giải thích về những ý định của mình. Cô ấy thường chỉ nói thích hoặc không thích, chứ không bao giờ nói tại sao.
- Thôi được. Tức là ông chỉ cảm thấy Mỹ Nhung có vẻ mệt. Rồi sau đó?
- Chúng tôi ngồi uống nuớc và trò chuyện cho đến gần tám giờ rưỡi. Mỹ Nhung có vẻ đỡ hơn. Sau đó, tôi lần lượt đưa cô ấy đi hát ở tụ điểm Biển Nhạc và hai vũ trường Thiên Sơn và Mây Hồng...
- Ông có cùng vào nghe cô ấy hát?
- Vâng, tất nhiên.
- Và... cô ấy vẫn hát như bình thường?
9 Vâng. Phải nói là hôm qua Mỹ Nhung hát rất hay, được vỗ tay nhiều. Nhất là bài cuối ở Mây Hồng... à quên, có cái này... khi Nhung hát xong, đi xuống, tôi thấy dường như cô ấy đã khóc. Nhưnng Nhung đi ngay vào phòng rửa mặt và khi ra thì đã bình thường trở lại.
- Đó là bài hát gì?
- Bài "Ngôi sao cô đơn". Không hiểu sao lần về này, tôi thấy Mỹ Nhung rất thường hát bài ấy.
- Mỹ Nhung hát mỗi nơi khoảng mấy bài?
- Ở Biển Nhạc hai bài, còn trên mỗi vũ trường thì năm hay sáu bài gì đó.
- Ở vũ trường, cô ấy hát liên tục hay xen kẽ với các ca sĩ khác?
- Xen kẽ.
- Những lúc nghỉ giữa các bài, cô ấy vẫn ngồi với ông?
- Vâng.
- Có xảy ra chuyện gì khác thường không?
-...
- Thí dụ như có ai đến quậy, hoạc đến mời Mỹ Nhung uống một cái gì đó?
- Không.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
- Xin ông kể tiếp. Khi ở Mây Hồng ra...
- Mỹ Nhung lại thấy đói. Tôi đưa cô ấy đi ăn nhẹ trước khi về.
- Ở đâu, thưa ông?
- Ở một quán mì vịt tiềm, khu Đakao.
- Sau đó, hai người về nhà?
- Vâng. Lúc ấy gần 12 giờ. Tôi lên phòng Mỹ Nhung, nói chuyện một lúc rồi đi về.
- Mỹ Nhung không đưa ông xuống nhà?
- Không. Chị Ba đã mở cổng cho tôi.
- Ông đi về ngay?
- Vâng, tôi về ngay.
- Trước khi về, ông thấy Mỹ Nhung có gì khác lạ không?
- Cô ấy có vẻ mệt.
- Mệt hơin, so với những lần trước?
- Vâng.
- Giữa hai người có xảy ra chuyện gì xích mích không?
- Không. Không có gì. Không có gì đâu.
- Không có gì thật à?
- Vâng.
- Ông Dũng, hôm qua ông đi xe gì?
- À, cũng vẫn chiếc Honda Accord này, tôi thuê mấy lúc nay của ông chủ khách sạn mini nơi tôi đang ở.
- Chị Ba đã mở cổng cho ông lái xe ra?
- Vâng.
- Nếu ông chỉ có ý định lên nói chuyện một chút với Mỹ Nhung thì có lẽ ông đã đậu xe ở ngoài đường như hiện giờ.
-...
- Tôi biết đây là vấn đề riêng tư và tế nhị. Nhưng thưa ông, chúng ta buộc lòng phải phân tích. Chúng tôi biết là trong kỳ về này, ông đã kết bạn rất thân với Mỹ Nhung và đã có những đêm ngủ lại với cô ấy. Đêm qua, vì sao mà cuối cùng ông đã bỏ về?
-....
- Chị Ba còn cho biết la khi về, ông có vẻ không được vui.
- Ông đã hỏi thì tôi nói. Thật tình thì tôi rất muốn ở lại, nhưng cuối cùng Mỹ Nhung nói cô ấy mệt quá và muốn được ở một mình.
- Mỹ Nhung mệt như thế nào?
- Cô ấy chỉ nói là mệt quá.
- Nhưng riêng ông thì ông thấy sao?
- Tôi đã nói rồi, cô ấy có vẻ mệt.
- Ông có thấy cô ấy uống một loại thuốc gì không?
- Không, tôi không thấy.
- Ông có thể cho biết ông và cô ấy đã nói với nhau những chuyện gì trong nửa giờ sau cùng không?
- À... thì chúng tôi bàn về một số dự tính sắp tới.
- Về chuyện tình cảm của hai người?
- Không... À.. à... Vâng.
- Ông còn độc thân à?
- Ồ, không.
- Như vậy thì...
- Xin lỗi ông, đây là chuyện rất riêng tư. Tôi xin được không trả lời sâu về vấn đề này.
- Vâng, tùy ông. Tôi chỉ muốn biết là liệu cuộc nói chuyện có gây cho Mỹ Nhung một cú sốc nào không?
- Không. Không có gì cả.
- Thôi được. Ông Dũng, khi lái xe ra cổng, ông có nhìn thấy điều gì khác thường ở ngoài đường, phía trước nhà của Mỹ Nhung không?
-...
- Đại khái là ông có nhìn thấy một người nào đang lảng vảng ở đó hay không?
- Không. Tôi không để ý.
- Cảm ơn ông. Giờ xin ông cho biết thêm một chút về mối quan hệ giữa ông và cô Mỹ Nhung. Ông đã quen với Mỹ Nhung khi nào và trong dịp gì?
- Tôi quen với Mỹ Nhung trong lần về trước, lúc cô ấy còn hát ở Chiều Tím. Tôi đến chơi và rất thích giọng hát của cô ấy. Nhờ một người bạn có quen với Mỹ Nhung giới thiệu, chúng tôi quen nhau.
- Ông có thể cho biết tên của người bạn ấy? Chúng tôi có thể gặp anh ta ở đâu?
- À.. à.. anh ta tên Sơn... Một người bạn tình cờ gặp ở vũ trường thôi... từ đó tới giờ tôi cũng không được gặp anh ta.
- Ông Dũng, trong hơn một năm qua, ông đã về nước tất cả là ba lần?
- Vâng.
- Ông về là để... thăm nhà?
- Không. Tôi về nước như đi du lịch, vậy thôi.
- Tức là gia đình ruột thịt của ông không còn ai ở đây?
- Vâng.
- Còn bà con trong dòng họ thì sao?
- Còn rất ít, chỉ một, hai người.
- Họ ở đâu?
- Có một người ở Biên Hòa, một ở đây.
- Cả ba lần về nước, ông đều có đến thăm họ?
- Không. Tôi chỉ đi thăm mỗi người một lần.
- Ngoài hai người ấy, ông còn bà con nào ở các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long không?
- À.. à... không.
- Ở Châu Thành chẳng hạn?
- Không. Không có ai hết.
- Ngoài chuyện đi du lịch, ông về nước ba lần trong vòng một năm còn có mục đích gì khác không?
- Tôi nghĩ là tôi có quyền không trả lời câu hỏi này, trừ phi các ông đưa ra những bằng chứng gì cho thấy tôi đã có những họat động vi phạm pháp luật hiện hành của Nhà Nước Việt Nam.
- Ông Dũng, ông không nên căng thẳng với chúng tôi như vậy. Chúng tôi biết là ông rất rành về luật pháp. Tuy nhiên,trong trường hợp này, chúng tôi nghĩ là ông hãy cộng tác hết lòng với chúng tôi, nếu ông thấy mình không liên can đến cái chết của Mỹ Nhung. Bởi tình cờ ông đã là người cuối cùng tiếp xúc với Mỹ Nhung trước khi cô ấy mất,, một cái chết rất đáng ngờ, và không ai được chứng kiến cuộc tiếp xúc đó. Một cách khác, ông là đối tượng bị tình nghi số một. Theo luật pháp của Việt Nam, chúng tôi hoàn toàn có quyền tạm giữ ông để điều tra, dù ông đang có quốc tịch Mỹ.
- Tôi hiểu. Nhưng những câu hỏi liên quan đền cuộc gặp sau cùng với Mỹ Nhung, tôi đều tra lời các ông rồi. Cần gì thêm thì ông cứ hỏi. Còn những câu hỏi liên quan đến đời tư, xin ông cho tôi được sử dụng quyền tự do của tôi. Đó là điều mà luật pháp của các nước trên thế giới đều công nhận.
- Vâng, luật pháp Việt Nam cũng vậy thôi. Nhưng những câu hỏi của tôi đều nhằm mục đích làm sáng tỏ các nghi vấn.
- Điều đó còn tùy theo tính khả chấp của các nghi vấn ấy như thế nào...
- Thí dụ như có nghi vấn cho rằng ông đã quan tâm đặc biệt tới Mỹ Nhung từ khi ông còn ở bên Mỹ, chưa về nước lần nào, thì sao?
- Những nghi vấn loại đó, bao giờ cũng cần phải có căn cứ, thưa ông.
- Vâng, tôi hiểu. Nhưng, như tôi đã nói, trong giả thiết là ông vô can, tôi hơi ngạc nhiên khi ông đã tỏ ra quá dị ứng với một vài câu hỏi thiết nghĩ không có gì xâm phạm lắm như vậy. Cũng có thể do ông đã quen với một cuộc sống hết sức đề cao cái riêng tư, nên cảm thấy khó chịu chăng? Tôi chỉ nghĩ là nếu những câu trả lời không gây tai hại gì cho ông mà lại giúp chúng tôi thêm dữ kiện làm sáng tỏ vấn dề, thì ông nên suy nghĩ lại. Nếu có những điểm gì ông thấy cần giữ kín cho ông, chúng tôi xin cam kết tôn trọng.
-....
- Thôi được rồi. Ông có thể về. Sáng mai, vào lúc 10 giờ, xin mời ông đến cơ quan để chúng tôi tiếp tục làm việc. Tôi thành thật khuyên ông nên hết sức bình tĩnh và cộng tác với chúng tôi hết lòng làm rõ nguyên nhân cái chết của Mỹ Nhung.
- Vâng. Chào các ông.
- À quên. Xin cho ông coi qua mấy tấm ảnh này...
-...
- Theo ông thì tai sao người ta lại bịt mắt Mỹ Nhung lại?
- Không phải đâu. Chính cô ấy đã tự bịt mắt mình.
- Chính cô ấy? Tại sao vậy?
- Mỹ Nhung có một thói quen khá kỳ cục. Khi cô ấy ngủ, trong phòng phải tối đen như mực. Vậy mà có khi cô ấy vẫn bảo là không ngủ được, phải lấy thêm một cái khăn bịt mắt như vậy. Một thói quen rất kỳ lạ!
- Cô ấy thường ngủ khỏa thân?
- Vâng.
- Dù là... với người khác?
- Tôi không biết... Nói thật với ông, có ngủ lại đây thì rồi tôi cũng trải mền dưới đất mà nằm. Mỹ Nhung không thể ngủ chung một giường với ai. Cô ấy nói như vậy.
- Còn tấm ảnh này nữa. Ông đã bao giờ nhìn thấy nó?
-... Tấm ảnh này?
- Đó là tấm ảnh trên kệ thờ, trong phòng của Mỹ Nhung.
-... À... không... tôi không để ý.
- Xin hỏi ông câu cuối cùng: ông có biết gì về tài sản riêng của Mỹ Nhung không? Các khoảng tiết kiệm ở ngân hàng chẳng hạn?
- Không. Tôi không bao giờ tò mò như vậy.
- Vâng. Xin cảm ơn ông rất nhiều. Chào ông.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI ỨC CỦA NGƯỜI CHẾT

Từ ngày căn phố lầu đối diện nhà dượng Hai được chọn làm nơi đặt chiếc loa của truyền thanh, mỗi buổi sáng, từ lúc 5 giờ kém 10 phút, tôi đều bị dựng dậy bởi tiếng nhạc hiệu phát đi từ đài thành phố Hồ Chí Minh được đài tỉnh tiếp âm. Cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, tôi lắng tai nghe cô ca sĩ giọng nữ cao hát bài "biết ơn chị Võ Thị Sáu", và lẩm nhẩm hát theo. Thầy Khai nói giọng tôi là giọng nữ trầm, khác hẳn chất giọng trong trẻo và cao vút của ca sĩ Thanh Hương hát bài này, nhưng để biểu diễn trên sân khấu ca nhạc đại chúng, giọng của tôi sẽ có sức hấp dẫn hơn. Không hiểu sao thầy có vẻ quá quan tâm tời chuyện hát hò của tôi. Thầy cứ theo khuyên tôi hãy ráng tập luyện, và thầy tin rằng dù hiện nay nghề ca hát đang bị đối xử rất tệ hại, các tài năng không còn đất để thi thố, nhưng trong tương lai, nhất định các sân khấu ca nhạc sẽ tha hồ bay cao.

Với sự phụ trách của thầy Khai, đội văn nghệ trường tôi họat động rất mạnh và trở thành một điển hình về phong trào văn nghệ quần chúng trong thị xã và cả tỉnh. Để đạt thành quả đó, tất nhiên, ngoài những giờ học văn hóa, chúng tôi phải lao vào tập dợt như điên. Mà chẳng hiểu vì sao chế độ mới lại có quá nhiều ngày lễ lớn, những đợt hội diễn chào mửng cứ nối nhau liên miên. Tôi bắt đầu dạn đèn và trở thành một trong những giọng ca chính của toàn trường. Dù tôi chưa bao giờ được những giải thưởng cao nhất - thầy Khai nói các ban giám khảo là cán bộ tuyên huấn chưa dám công khai nhìn nhận cái giọng quá gần với giọng Thanh Thúy của tôi - nhưng dần dần, hầu như không có một cuộc liên hoan văn nghệ nào trong thị xã mà không mời tôi tham dự, như là một mầm non văn nghệ nhiều hứa hẹn.

Lúc đó, dì Hai mất đã gần 1 năm, còn tôi đang ở những ngày cuối cùng của tuổi 16...

Tôi học trễ một năm, và có lẽ do vóc vạc giống ba, từ năm lớp 9 trở đi, tôi lớn vụt lên và luôn luôn dẫn đầu các bạn - kể cả mấy đứa con trai - về chiều cao. Cơ thể tôi dường như cũng phát triển sớm hơn những bạn gái khác. Những bộ quần áo chật và ngắn đi rất nhanh, và cho dù tôi luôn cố thu mình cho nhỏ lại trước mắt mọi người, cái cảm giác tù túng ngột ngạt dưới lớp quần áo cứ làm tôi phải hổ thẹn, khổ sở.

Ngay khi còn sống, có lần dì Hai đã bất chợt nhìn sững tôi với ánh mắt âu lo, cái hôm tôi bệnh và dì lên cạo gió cho tôi. Tôi hỏi thì dì thở dài: "con mau lớn quá, dì lo". Tôi không hiểu vì sao mình mau lớn mà dì lại thấy lo, nhưng không dám hỏi nữa vì mường tượng hiểu đó là chuện gì rất kỳ cục, xấu hổ. Dì Hai còn bắt tôi ngồi im cho dì nhìn ngực, rồi sau đó dì âm thầm đi mua cho tôi mấy cái áo lót mới, vừa vặn hơn, lên gác đưa cho tôi và dặn:
- Hương à, từ nay con là con gái lớn rồi, dì thay má con, phải dặn con những điều này...

Đó có lẽ cũng là những điều mà mọi bà mẹ đều có lúc phải nói với con gái. Cuộc nói chuyện cho tôi hiểu thêm nhiều điều về cơ thể mình, rằng hãy hết sức giữ gìn nó cho tới ngày lập gia đình, rằng hãy đề phòng bọn đàn ông - con trai và những lời nói, cử chỉ yêu đương - nhất là ở những nơi vắng người - của họ... Cuối cùng, dì Hai dặn tôi về sự kín đáo trong ăn mặc, kể cả ở trong nhà này. Dù Dượng Hai và mấy anh là bà con, nhưng con gái cứ càng kín đáo càng tốt. Tôi mơ hồ cảm thấy có điều gì đó dì chưa nói hết, nhưng chỉ biết vâng dạ và hứa với dì cho dì yên lòng. Thật ra lúc ấy tôi mới 15 tuổi, đã hiểu biết gì đâu!

Cũng sau đó, không hiểu dì Hai nói làm sao mà Dượng Hai chịu cho bắc một tấm gỗ đậy chỗ đầu cầu thang lại. Lên gác rồi, tôi chỉ việc hạ nó xuống, gài cái móc sắt, là cả thế giới nhỏ bé ấy đã trở thành của riêng tôi hoàn toàn. Với cái móc sắt ấy, trong cái nóng hầm hập của mái tôn và cảm giác an toàn của bóng tối, tôi yên tâm cởi bỏ bộ quần áo quá chật chội thường ngày để dễ tìm giấc ngủ...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Cuộc ra đi với nhỏ Bích không thành vì số tài sản bị biến mất một cách bí ẩn - mà tôi tin chắc người lấy không ai khác hơn chính dượng Hai - đã làm tôi càng mất thêm cảm tình với ông ta. Mặc dù sau cái chết của dì Hai, ông ta đối xử với tôi không tệ hại hơn, như tôi đã lo ngại, nhưng tôi vẫn không chịu nổi chuyện hàng ngày ra vào phải nhìn thấy mặt ông. Lấy cớ đi học rồi đi tập văn nghệ, tôi ở trong trường càng nhiều càng tốt. Giờ ăn cơm, tôi cố ý về trễ, thà lục cơm nguội còn hơn ngồi ăn cùng mâm với ông ta. Về đến nhà, ngoài những lúc giúp chị Tư Rỗ, tôi rút luôn lên gác. Quần áo chật, tôi bán luôn đôi bông tai hồi nhỏ má cho, để tự mua sắm. Một ít tiền bồi dưỡng sau các xuất hát cũng giúp tôi tự lực được trong các chi phí dè dẻn thường ngày. Tôi không thể, không thể mở miệng xin tiền ông ta, người đã nhẫn tâm hành hạ dì Hai và ăn cắp cả gia tài má tôi để lại cho tôi. Thậm chí tôi cũng không thể nhìn mặt ông, nói chuyện với ông. Điều làm tôi khổ tâm nhất là vẫn phải ăn nhờ ở đậu nhà ông. Chỉ với cái suy nghĩ là chính ông ta đang giữ tiền của tôi - tôi có xài cũng là xài tiền của mình - còn gạo thì do cậu Bảy thỉnh thoảng mang ra, tôi mới gạt đi được nỗi nhục phải chịu ơn ông. Nhiều đêm, nằm trên chiếc giường nhỏ xíu trên gác , tôi cầu mong thời gian trôi qua thật nhanh. Tôi sẽ lớn và sẽ đi làm, rời bỏ được căn nhà hắc ám này.

Dượng Hai cũng có vẻ đang sốt ruột chờ đợi cái ngày ấy. Ông ta chịu đựng tôi như chịu đựng một món nợ không phải do chính mình vay. Thấy tôi lẩn tránh ông, ông cũng chẳng cần phải giả vờ tiếp tục quan tâm tới tôi nữa. Hàng mấy tháng trời, ông cũng không nói tới tôi một câu nào. Như thể không hề có tôi đang sống trong nhà ông. Điều đó chỉ làm tôi dễ chịu hơn. Nhất là khi giờ đây, trong nhà đã vắng vẻ hẳn, ra vào hầu như chẳng phải đụng mặt ai. Nửa năm sau cái chết của dì Hai, dượng Hai gửi hai đứa con trai đầu cho một đường dây vượt biên bán chính thức. Tính cẩn thận khiến ông chưa đi và giữ lại đứa con út, để chờ xem nhóm người tổ chức làm ăn như thế nào. Nghe nói hai người con ấy đã tới được một trại tị nạn ở Philipin.

Tôi sốnng nhẫn nhục trong sự chờ đợi như vậy, cho tới một hôm...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Tập văn nghệ xong thì trời đã sụp tối. Tôi đang trên đường từ trường về nhà, đột nhiên một cơn mưa đổ xuống tầm tã. Quên không mang theo áo mưa, nhưng tôi quyết định dầm mưa luôn, vì cũng đã gần đến nhà. Chỉ một đoạn đường ngắn, vậy mà tôi vẫn bị ướt nhẹp từ đầu đến chân. Khi bước vào nhà, đứng giũ nước ở chỗ tấm chăn cũ chùi chân, bất chợt tôi ngước lên và giật mình nhìn thấy dượng Hai đang đứng sững sờ nhìn mình bằng một ánh mắt thật kỳ lạ. Ngọn đèn neon sáng rỡ làm tôi nhận ra chiếc áo sơ mi trắng mỏng mà mình đang mặc đã ướt đẫm và dính sát rạt vào người, gần như lộ hết da thịt ra ngoài. Tôi hốt hoảng đi ngay lên gác, gài cái móc sắt xong mà tim vẫn còn đập thình thịch trong ngực. Tại sao ông ta lại nhìn tôi bằng đôi mắt sáng quắc như vậy? Nét mặt ông ta làm tôi sợ quá. Không dám bật đèn lên, tôi vội vã thay quần áo trong bóng tối. Khi lấy khăn lau qua bộ ngực trần lạnh cứng của mình, tôi nổi da gà khi nhớ lại lúc nãy, chính ánh mắt ông đã ghim chặt vào chúng.

Sáng hôm sau, dượng Hai chợt gọi tôi lại, giọng hết sức nhẹ nhàng:
- Hương à, lúc này cháu tập văn nghệ cực lắm phải không?
Chưa hiểu ông muốn nói gì, tôi chỉ đứng lặng thinh nhìn ông. Cái chết của dì Hai không hề gây ở ông một ảnh hưởng nào, nếu không muốn nói trông ông càng có vẻ hồng hào, khỏe mạnh hơn. Nhìn ông mập mạp, tròn căng, tôi chợt nghĩ tới tấm thân khô đét của dì Hai lúc thay quần áo tẩm lệim, tấm thân ấy giờ đây đang tan rã dưới mồ...
Thấy tôi không nói gì, dương Hai tiếp:
- Hôm qua, thấy cháu đi tập văn nghệ về bị mắc mưa đứng run, dượng thấy tội nghiệp quá và mới ân hận là mấy lâu nay đã không chú ý lo đến cháu. Quần áo cháu cũ hết rồi. Dượng cứ quên, tưởng còn dì Hai lo cho cháu. Thôi bây giờ cháu lấy ít tiền này, đi mua thêm vài bộ đồ mới. Rồi cần gì nữa cứ nói dượng. Đi diễn văn nghệ phải diện nhiều lắm chớ.
Dượng Hai đưa tôi mấy xấp tiền. Hoàn toàn bất ngờ, tôi cầm mà sững sờ, không nói được gì. Sao bỗng dưng ông ta tốt với tôi quá vậy? Cái ánh mắt chiều tối qua... Đó là ánh mắt tội nghiệp và ân hận? Phải vậy không?
Giọng dượng Hai vẫn đầy vẻ tự nhiên, chân tình:
- Hương đừng buồn dượng nũa nhé. Từ nay, dượng sẽ lo lắng cho cháu nhiều hơn. Dượng còn định sẽ tìm mua cho cháu một chiếc xe đạp để đi đứng cho tiện. Dù sao, dượng cũng không quên lời hứa với dì đâu.
Món tiền ấy quả thật đã giúp tôi thay đổi được nhiều về mặt hình thức bên ngoài. Cộng với thùng đồ vài ký mà nhỏ Bích đột nhiên thương tình gửi về cho tôi nữa. Một cái quần jean, hai chiếc áo pull - tất cả cùng vừa khít người tôi - ít đồ lót, xà bông, mỹ phẩm... hôm lần đầu tôi mặc bộ đồ Bích cho, bước ra cửa để đi dự sinh nhật một đứa bạn trong đội văn nghệ, tôi lại thoáng gặp ánh mắt hôm nào của dượng Hai. Ông đứng sau quầy và đang nói chuyện gì đó với một người khách, chợt im bặt khi tôi đi qua. Bằng tất cả cảm nhận của mình, tôi biết ông đang nhìn theo tôi. Kỳ lạ là tôi lại thấy có gì đó hơi thinh thích chứ không sợ hãi như lần trước. Hôm đó, đi ngòai đường, rất ngòai đường, rất nhiều người đã chạy qua mà còn quay đầu lại nhìn tôi. Cả đám bạn cùng xúyt xoa khen tôi đẹp.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi cảm thấy cuộc sống dễ chịu hơn. Duợng Hai vẫn tiếp tục tỏ ra thân thiện với tôi. Ông dặn tôi có thích văn nghệ thì cứ tập, nhưng đừng quên cố gắng học. Ông cho tôi tiền xài thường xuyên hàng tuần, thật ra cũng chỉ là những món tiền nhỏ, không thấm tháp gì với những màn tiêu xài phá phách của anh Lâm, ông con út quý tử còn lại của dượng. Dù giờ đây, họat động kinh doanh gặp nhiều khó khăn hơn trước, tiệm tạp hóc của dượng Hai vẫn giúp ông duy trì được mức sống vốn hết sức chi li, chặt chẽ. Từ xưa ông đã rất khôn ngoan, bao giờ cũng giữ cho bề mặt tiệm buôn cái vẻ lụp xụp, tầm thường, sau giải phóng còn thu ngay mặt bằng lại bằng một phần tư lúc trước, thóat được cuộc cải tạo tư sản hồi đầu năm nay, nhưng thực tế tài sản của ông cỡ nào thật khó ai biết. Sau chuyến đi trót lọt của hai người con đầu, ông càng rảnh rang, khỏe khoắn hơn. Mối lo duy nhất của ông hiện nay nằm ở Lâm. Mới 15 tuổi, Lâm đã bỏ học, tập tành ăn chơi. Lâm cứ theo trách móc cha tại sao không cho nó đi theo hai người anh đợt đó, và dượng Hai đã buộc phải chuộc lỗi bằng cách hết sức nuông chiều Lâm. Nó ngày càng tỏ ra hỗn láo, quá quắt.

Một hôm, Lâm đi đâu chơi suốt cả ngày, tối mịt mới về đến nhà, trong khi dượng Hai mặt hầm hầm ngồi đợi, bỏ cả cơm chiều. Tôi ngồi trên gác, nghe rõ mồn một tiếng dượng Hai lớn tiềng mắng chửi Lâm tại sao dám ăn cắp tiền của ông đi bao gái, thứ con bất hiếu, tồi bại như vậy thế nào cũng có ngày bị trời đánh! Tôi cười thầm, gì chớ đụng tới tiền của dượng Hai thì ông lồng lộn lên như vậy là phải rồi, bây giờ cho ông biết thế nào là mùi vị của nỗi đau bị mất cắp, và cả đởi ông ky cóp để bây giờ gặp thằng con phá của như vậy mới vừa. Bất chợt tôi nghe giọng Lâm vang lên, tàn nhẫn:
- Thôi, ba im đi! Ba tốt lành gì mà bày đặt la tôi. Tôi tồi bại nhưng tôi không có đi ngủ với người ở, tôi không có đi dòm lén...
Dượng Hai hét lên một tiếng khủng khiếp cắt ngang lời Lâm:
- Im! Tao nói mày có im không?
Tôi chưa bao giờ nghe ông hét lớn như vậy. Lâm im lặng một chút rồi bật cười:
- Ba sợ à? Sợ thì thôi! Tôi về thay đồ đi chơi tiếp. Ở nhà, ba cứ tha hồ.
Tôi ngồi lặng người, bàng hoàng. Lâm đã nói gì vậy? Dượng Hai ngủ với người ở? Tức là chị Tư Rỗ? Và ông dòm lén... cái gì? Tại sao ông lại hốt hoảng hét lên cắt ngang lời Lâm như vậy? Ông sợ Lâm nói ra điều gì? Tôi sợ hãi nhớ lại gần đây, sau khi ông thay đổi thái độ đối với tôi, một hai lần giữa khi đang tắm - tôi thường xuống tắm vào lúc thật khuya cho dễ ngủ - chợt nghe có những tiếng động rất nhẹ bên ngoài cửa, có lúc cảm giác như có cả tiếng thở rất nhẹ. Phòng tắm nằm tuốt phía sau nhà, nằm ngay trên rạch nước, chung quanh tối đen, không thể nào nhìn thấy bên ngoài dù cánh cửa có vài khe hở. Mặc dù nghĩ những tiếng động đó chắc chỉ do đám chuột cống hoặc con chó Lu gây nên, nhưng tôi cũng vội vã lau người và thay quần áo đi ra ngay, nhìn quanh thì không thấy gì đáng nghi cả. Đi lên, ngang qua nhà bếp vẫn thấy chị Tư Rỗ đang ngủ yên - chị ngủ từ rất sớm - ở trên nhà, phòng dượng Hai và phòng của Lâm vẫn đóng kín cửa...
Dượng Hai dòm lén cái gì? Trời ơi, nếu chính là ông đã nhìn lén tôi tắm hàng đêm qua những khe hở nhỏ xíu kia? Chẳng lẽ lại có thể như vậy? Nhưng Lâm muốn nói điều gì? Và những tiếng động khó hiểu, kể cả cảm giác có tiếng thở rất nhẹ bên kia cánh cửa mỏng nữa... Đó là gì?


Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng hôm sau, một buổi sáng chủ nhật, xuống nhà gặp dượng Hai, tôi rúm người lại khi nghĩ tới cả thân người mình đã bị ông nhìn ngó bao nhiêu lần. Ông thản nhiên như không, nhưng không hiểu sao tọi vẫn tin chắc chính là ông ở phía trước cánh cửa phòng tắm hàng đêm chứ không thể là gì khác. Lâm vẫn chưa về, còn chị Tư Rỗ chắc đã đi chợ. Tiệm chưa mở cửa. Rửa mặt đánh răng xong, tôi quay lên gác, nhưng vừa bước lên được một bậc thang thì bất chợt có người ôm chầm lấy tôi từ phía sau, kéo xuống. Tôi điếng người khi thấy đó chính là dượng Hai. Ông ở trần trùng trục, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi. Một cánh tay chắc nịch của ông quàng lấy hông tôi, còn cánh tay kia lòn qua nách đưa lên bịt kín miệng tôi, cứ thế ông nhấc bổng tôi lên, đi thẳng vào phòng ông. Tôi giẫy giụa kịch liệt nhưng không sao cưỡn nổi sức mạnh khủng khiếp của ông. Đến khi bị ông dằn ngửa lên giường, tôi mới la lên được:
- Dượng Hai, dượng làm gì vậy?
Ông thở hổn hển:
- Ta thương Hương lắm. Hương chiều ta đi, ta sẽ cho Hương tất cả.
Cả tấm thân nặng nề của ông đè lên ngang người tôi. Tôi vùng vẫy dữ dội, đấm thật mạnh vào mặt, vào ngực ông:
- Buông tôi ra, không thôi tôi la lên bây giờ!
- Đừng la, ta thương Hương lắm mà! Hương muốn gì ta sẽ cho Hương hết!
- Không, buông tôi ra. Chị Tư về bây giờ kìa!
- Đừng lo, ta cho nó nghỉ ngày hôm nay rồi!
Một bàn tay hộ pháp của ông lại đè lên miệng tôi, còn bàn tay kia nắm ngay cổ áo tôi giật mạnh. Cả hàng nút bấm bật tung, và bộ ngực trần của tôi đã hiện ra trước đôi mắt đỏ ngầu của ông. Mặt ông hơi đờ ra, rồi ông chợt cười hực lên một tiếng, cúi mặt xuống. Đôi môi dày của ông ngậm ngay lấy một đầu vú tôi, mút lấy mút để, còn một bàn tay thì chụp lấy ngực bên kia, bóp chặt. Rợn người vì một cảm giác tởm lợm, tôi oằn người , hất đầu ra được và cắn thật mạnh vào cạnh bàn tay ông. Máu chảy ra tanh nồng trong miệng tôi. Ông hét lên và lồm cồm bò dậy, đưa cánh tay lành ôm lấy bàn tay toé máu. Nhân dịp đó, tôi co cả hai chân đạp thật mạnh vào bụng dưới của ông, cảm giác chạm phải một vật gì đó rất cứng. Ông thét lên và ngã lăn ra phía cuối giường, hai tay ôm lấy chỗ đó, miệng há ra hớp lấy không khí. Bất chấp ông có bị gì hay không, tôi vọt ngay ra khỏi phòng. Một bên ngực tôi vẫn còn ướt nhẹp nước miếng của ông, nhưng không còn thì giờ để lau, tôi cài vội các nút áo và chạy ra mở tung cánh cửa sắt, đứng thở, người vẫn còn run bần bật vì sợ và tức. Mãi một lúc lâu sau, tôi mới dần dần trấn tĩnh lại được. Trời ơi, sao con người đó lại có thể khốn nạn như vậy? Tôi phải làm sao bây giờ?
Dượng Hai đã loạng choạng đi ra. Một chiếc khăn tay cột chặt ngang bàn tay phải của ông, vấy máu. Ông nói với tôi, giọng rít lên giữa các kẽ răng:
- Đồ chó cái! Mày đi ra khỏi nhà tao ngay!
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông, và lần đầu tiên tôi đã nói được đều bấy lâu nay mình vẫn thèm khát được nói:
- Đồ ăn cắp! Ông khỏi phải đuổi!
Tay xách chiếc cặp và một cái túi lớn đựng tất cả "tài sản" của mình, tôi bước ra khỏi nhà ông ta mà không hề biết mình sẽ đi đâu, về đâu.
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
PHẦN 4

Chủ nhật, 19h45

Việt kiều Dũng rõ ràng đã không nói hết sự thật. Sau khi tiếp xúc với anh ta, tôi càng tin chắc về những nghi vấn ban đầu của mình. Giữa Dũng và Mỹ Nhung chắc chắn không chỉ có một mối quan hệ bình thường. Phải còn một điều khác nữa. Từ đây cho đến sáng mai, trước khi gặp lại anh ta, tôi sẽ đi tìm điều đó ở đâu? Phải chi Mỹ Nhung có bạn thân. Phải chi Mỹ Nhung chịu tâm sự với ai... Liệu anh chàng đạp xe đạp có biết hay không?
Dù sao tôi cũng còn một hy vọng. Tối nay, Dũng sẽ suy nghĩ lại. Tôi hoàn toàn có quyền ách anh ta lại ngay phòng vé sân bay vào trưa mai, và anh ta còn sẽ mất khá nhiều thì giờ nếu vụ án này chưa kết thúc. Điều đó chẳng có lợi gì cho anh ta cả, và có thể cuối cùng, sáng mai, anh ta sẽ nói thật, nếu quả thật anh ta không phải là thủ phạm cái chết của Mỹ Nhung.
Như vậy là chỉ còn một người nữa rất cần phải tiếp xúc. Đó là nhân vật đã làm cho Mỹ Nhung nửa đêm phải vội vã đi xuống định mở cửa. Ai vậy? Có phải là người đã hai lần gọi điện thoại? Người tình cũ của Mỹ Nhung? Anh ta biết Mỹ Nhung chết chưa? Liệu đ6m nay anh ta sẽ lại đến đây?
Tôi quyết định tối nay, sẽ cử một trinh sát mai phục ở căn nhà phía bên kia đường. Nấu anh ta lại đến, lần này sẽ không thóat với tôi.
Dũng đi được một lúc thì Hùng về, báo cáo đúng như Dũng đã khai. Đêm qua, Mỹ Nhung đã đi hát tại Biển Nhạc, Thiên Sơn và Mây Hồng. Theo ba người quản lý ở các nơi này thì họ không thấy có điều gì khác lạ ở Mỹ Nhung cả. Cô ấy đến, hát, rồi nhận tiền và đi về, y như mọi đêm. Cô ấy đi với một người bạn, có ông quản lý còn biết anh ta là Việt kiều, tên Dũng.
Có một chi tiết mà Dũng đã không kể với tôi. Là lúc ở Mây Hồng, ông quản lý có thấy nhạc sĩ Minh Xuyên, đến vũ trường với tư cách khách đi nhảy, có đến ngồi cùng bàn với Mỹ Nhung và Dũng một lúc. Ai cũng biết Minh Xuyên và Mỹ Nhung từng có lúc cặp bồ với nhau. Có lẽ Dũng cũng biết, nên suốt thời gian Minh Xuyên ngồi nói chuyện với Mỹ Nhung giữa hai bài hát, Dũng bỏ đi lại quầy ngồi gọi điện thoại.
Về bạn thân hoặc kẻ thù ghét Mỹ Nhung, cả ba vị quản lý đều trả lời họ không rõ. Chẳng ai thấy Mỹ Nhung chơi thân với ai. Trong những lúc ngồi ở chiếc bàn dành riêng cho các ca sĩ và nhạc công để chờ lên hát, Mỹ Nhung thường chọn một góc biệt lập và ít trò chuyện với ai. Nhiều người cho là Mỹ Nhung tự kiêu, nhưng gọi là thù ghét Mỹ Nhung thì chằc cũng chẳng có ai. Giới ca sĩ thường mạnh ai nấy sống, họ ít để ý đến việc gì không liên quan đến quyền lợi của họ. Về điểm này thì Mỹ Nhung chằng làm ai ghét cả. Cô không bao giờ giành hát trước ai, không bao giờ mở miệng khen chê người nào, không bao giờ đòi quyền lợi cao hơn kẻ khác. Cô có thể chạy sô nhiều hơn trong một đêm, nhưng không bao giờ nhận lời quá ba nơi. Làm sao ai có thể thù oán cô được?
Cũng ông quản lý ở Mây Hồng - đây có lẽ đúng là một nhà quản lỳ lý tưởng - cho biết người mà Mỹ Nhung chịu trò chuyện nhiều là Kim Sơn, cô gái thổi kèn trompette của ban nhạc. Không phải bài nào cũng cần có kèn, nên Kim Sơn cũng thường ngồi bên dưới. Những lúc có Mỹ Nhung cùng ngồi chờ, cả hai cô thường nói chuyện với nhau...
Tôi nghĩ chắc mình phải đích thân lên Mây Hồng để tìm hiểu thêm vài việc. Và Xuyên nữa, phải gặp anh ta ở đâu? Tôi hỏi Hùng. Các nhân viên của tôi đều đã tập được tính chu đáo, cẩn thận. Hùng trả lời ngay rằng đoàn ca nhạc của Xuyên vừa đi lưu diễn một chuyến ở nước ngoài về, đang thời gian nghĩ dưỡng sức trước khi vào chương trình mới. Hùng đưa tôi mảnh giấy có ghi số nhà của Xuyên, nhưng không chắc buổi tối chủ nhật đẹp trời như thế này anh ta lại có ở nhà. Tôi cầm mảnh giấy. Nhà Xuyên không xa nhà tôi lắm. Tôi quyết định sẽ về nhà thăm Trâm một chút, sau đó đến Xuyên, rồi lên Mây Hồng...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Đúng lúc đó, Ân lại điện thoại về. Như vậy là sau khi rời khỏi đây, Dũng đi thằng về khách sạn mini nơi anh ta ở. Theo lời người quản lý thì khi được hỏi có cần phục vụ ăn uống gì không, anh ta chỉ yêu cầu đem lên phòng cho anh ta một chai Johnny Walker, uống sec, và một ít đồ nguội. Có vẻ như Dũng sẽ không đi đâu nữa. Tôi dặn Ân cứ chịu khó bám sát theo Dũng, lấy phòng ở ngay đó cũng được. Làm việc với người quản lý, để bất cứ khi nào Dũng rời khách sạn thì Ân phải biết ngay. Kinh nghiệm đã cho tôi thấy, trong nhiều trường hợp, cứ thật cẩn thận vẫn hơn.
Tôi dắt xe ra sau khi dặn Hùng:
- Mày lo tắm rửa, ăn cơm, rồi kêu thêm thằng Thái tới đây. Một đứa qua nằm ở căn nhà đối diện bên kia đường. Chừng nào thấy một anh chàng khoảng trên 30 tuồi, da ngăm đenm người cao cao ốm ốm, có thể mặc áo sơ mi ca rô nâu và đội một chiếc nón kết cũ cùung màu, đi xe đap lảng vảng qua lại nhìn vào nhà này , hoặc dừng xe chờ phía bên kia đường, thì mời vào đây giữ lại chờ tao. Tao đi tìm ông Xuyên rồi lên Mây Hồng, khoảng 11 giờ sẽ về.
Trâm đón tôi ở cửa, vẫn rất bình thường, dễ thương:
- Xong rồi hả anh? Mệt lắm không? Để em nấu nước cho anh tắm.
Trâm vẫn nghĩ tắm nước ấm sẽ trôi hết mọi mệt nhọc. Nhiều lần tôi đã thấy nàng đúng.
Tôi lắc đầu:
- Chưa xong. Anh ghé về thăm em một chút, tắm cái rồi đi ngay. Tắm nước lạnh thôi được rồi. Việc khá gấp.
Trâm nhanh nhẹn đi lấy khăn tắm cho tôi. Tôi biết chắc là trong khi mình tắm, nàng sẽ chuẩn bị xong sẵn bộ quần áo khác cho tôi thay. Vợ tôi hay ở chỗ, nhìn mắt nàng, tôi hiểu nàng rất muốn biết tôi đang theo vụ án gì, có ghê gớm và nguy hiểm lắm không, nhưng nàng sẽ không bao giờ mở miệng hỏi tôi một lời. Thói quen đó tôi đã tập cho Trân, và nàng rất tôn trong những nguyên tắc của tôi. Chỉ khi nào tự tôi nói ra, Trâm mới được biết những công việc nghề nghiệp của tôi.
Thay bộ đồ khác xong, tôi đứng trước gương chải tóc lại và nói với Trâm:
- Cô ca sĩ Mỹ Nhung chết rồi!
Trâm tròn mắt. Nàng có một đôi mắt đẹp tuyệt, đến giờ đôi lúc vẫn còn làm tôi mê mẩn.
- Mỹ Nhung chết rồi?
- Ừ.
- Tại sao vậy anh?
- Dường như do một cơn đau tim cấp kỳ. Chưa rõ nguyên nhân. Tụi anh đang phải gấp rút làm rõ. Anh đi nghe. Tối nay, chắc anh không về đâu.
Tôi mi Trâm một cái. Nàng hôn lại tôi . Theo quy ước, đó là lời chúc may mắn.
Ra đến ngoài đường, tôi mới nhó ra trước khi gặp Xuyên, mình nên có thêm vài thông tin về anh ta. Tôi chạy ngay lại nhà một thằng bạn là một trong những đội trưởng của PA.25, công an bảo vệ văn hóa. Sáu Khoa đang ở trần ngồi coi tivi, thấy tôi, mừng rỡ:
- Chà, rủ đi nhậu hả? Đang ngứa đây.
Tôi cười:
- Bữa khác đi. Có việc phải hỏi ý kiến ông đây.
- Vụ nào? - Khoa sốt sắng.
- Ông cho tôi biết những gì ông biết về nhạc sĩ Minh Xuyên coi.
- À, ông Minh Xuyên, trưởng đoàn ca nhạc nhẹ Hoa Mai phải không?
- Đúng rồi.
- Một trong những "ông thầy" đó. Ông muốn biết vì vụ cô Mỹ Nhung phải không?
Dĩ nhiên Sáu Khoa đã biết tin Mỹ Nhung chết. Tôi gật đầu:
- Tôi sắp sửa đi gặp ông đó đây.
Sáu Khoa cười hì hì:
- Xong ngay, cha đó khôn thầy chạy, ông khó mà khai thác được lắm. Nhiều người tố chả rồi, nhưng chả vẫn vững như bàn thạch. Đại khái chả có ô dù, lại có quá trình kháng chiến. Chứ nghề nhạc sĩ thì chẳng hơn ai, từ đó tới giờ có làm được bài nào ra hồn đâu. Nói thật, tôi chưa nghe ai hát nhạc của chả, trừ vài ca sĩ trong đoàn Hoa Mai bị chả bắt phải hát.
- Đại khái người ta tố ổng những gì?
- Số một là chuyện chả ngủ với hầu hết các em trong đoàn. Nghề ở chỗ chả làm sao không biế mà em nào cũng ưng thuận, ăn xong rồi quẹt mỏ, không sao có bằng chứng được. Minh Xuyên có một chủ trương rất độc: đoàn của chả không cần có ngôi sao. Tối ngày chả đi tuyển mấy em nghiệp dư hoặc ca sĩ quần chúng. Mấy em này mới vô nghề nên không dám yêu sách, tinh thần kỷ luật cao, lãnh lương ít, muốn đi lên thành vơ đét và hưởng lương cao thì lại phải ra sức "chiều chuộng" chả. Đi lưu diễn ở tỉnh xa, vô khácvh sạn, em nào được thầy ưu ái bố trí ngủ một mình một phòng là coi như rồi. Em nào không đáp ứng các yêu cầu của thầy là a lê hấp xin mời xách gói đi ngay. Đó là đoàn nổi tiếng thay đổi ca sĩ xoành xoạch còn hơn thay áo.
- Các cô nào muốn thực hiện tốc hành giấc mơ ca sĩ hay tài tử điện anh thì phải trả giá thôi, chuyện muôn đời mà!
Sáu Khoa trố mắt nhìn tôi:
- Chà chà, ông này công an hình sự mà cũng rành chuyện văn nghệ quá!
- Trời, chuyện đó ai chả biết! Ông nói tiếp đi, ông Xuyên còn mang tai tiếng chuyện gì nữa?
- Thì cũng ba cái chuyện lem nhem tài sản chung. Tranh thủ đi hát ở nước ngoài để đi buôn lậu, nói là làm cho tập thể nhưng lại bỏ túi cá nhân, mua xe mua cộ. Mà trong cái khoản chạy chọt để được đi nước ngoài, chả cũng là vô địch. Nói chung là chả rất biết cách chi và chỗ chi, kể cả mấy ông tổ chức biểu diễn của các nước bạn có lẽ cũng đều được chả lót tay kỹ. Hết nơi này lại đến chỗ nọ mời, mà toàn mời đích danh. Qua đó đi hát toàn những chỗ ẹ, cho lấy có, có nhiều xuất chẳng ma nào thèm coi, phải mời cả mấy đơn vị bộ đội và lùa dân hợp tác lao động đến xem cho đỡ kỳ. Chủ yếu là kiếm suất đi buôn.
- Dù sao như vậy anh ta cũng có cái hay đấy chứ.Một con người rất năng động! - Tôi bình luận, và quay qua vấn đề chính: - Còn chuyện Xuyên quan hệ với Mỹ Nhung là như thế nào?
- Thì cũng chính Xuyên, sau một kỳ liên hoan ca nhạc của các tỉnh phía Nam, đã phát hiện ra Mỹ Nhung và vận động kéo Nhung từ tỉnh về với đoàn Hoa Mai, với lời hứa sẽ lo được hộ khẩu cho Nhung. Đó cũng là cơ hội với Mỹ Nhung nên cô ta nhận lời ngay. Chân ướt chân ráo lên thành phố, Mỹ Nhung được thầy Xuyên kềm cặp kỹ và trở thành một trong những ngôi sao của đoàn, cũng nhanh như thành một trong những cô bồ ruột của thầy.
- Rồi sau đó, vì sao họ chia tay?
- Khi đã nổi tiếng rồi, tự tìm đất sống được là Nhung bỏ đoàn ngay. Đó là quy trình thông thường của các ngôi sao ở đoàn Hoa Mai. Dường như chằng ai thích hát ở đó lâu. Tất cả đã phải chịu đựng quá nhiều với Xuyên, và do đó, họ sẵn sàng bỏ đi ngay mỗi khi có dịp tốt hơn.
- Xuyên có vợ con gì chưa?
- Ly dị rồi. Ai mà chịu cho nổi chả?
Chia tay với Sáu Khoa, tôi cho xe chạy thẳng đến nhà Minh Xuyên. Một cô gái trẻ đẹp, mặc quần đùi jean Thái và áo thun ba lỗ bước ra. Tôi thở dài. Chắc lại là một ca sĩ tập sự! Cuộc đời sao vẫn còn quá nhiều con thiêu thân.
Cô gái nhìn tôi:
- Ông tìm ai?
- Tôi cần gặp nhạc sĩ Minh Xuyên.
- Anh Xuyên đang say quá, không tiếp khách được đâu. Mời ông ngày mai quay lại.
Tôi đành đưa ra tấm thẻ đỏ:
- Tôi là công an hình sự. Có việc gấp phải gặp ôbg Xuyên ngay.
Cô gái đành mở cổng đưa tôi vào nhà. Căn phòng khách khá bề bộn, bày biện đủ mọi vật lưu niệm tạp nham của nhiều nước trên thế giới, chứng tỏ chủ nhân đã từng đi đó đi đây khắp nơi. Minh Xuyên nằm dài trên ghế salon, mắt lờ đờ nhìn ra. Đúng là anh ta đang say mèm. Hơi men bốc ra nồng nặc. Thấy tôi, Xuyên hơi nhỏm dậy. Anh ta chừng khoảng 45 tuổi, là một người khá cao to, mặt trơn mày nhẵn thuộc loại từng đẹp trai, nhưng giờ đầy vẻ bệu của một người quá lậm tửu sắc. Cô gái nói có tôi là công an hình sự muốn gặp. Minh Xuyên ngồi bật dậy ngay...
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
Nhân chứng 4
 
- Anh là nhạc sĩ Minh Xuyên?
- Vâng.
- Tôi là Quốc, phó phòng cảnh sát hình sự. Xin báo cho anh biết...
- Mỹ Nhung đã chết rồi, phải không anh?
- Anh đã biết?
- Vâng. Hồi chiều này, tôi nghe có người nói. Buồn quá, tôi đi uống... Xin lỗi anh, tôi đang say. Nếu anh muốn hỏi gì, tôi sợ là những cấu trả lời của tôi sẽ không có giá trị gì về mặt pháp lý.
- Anh nói đúng. Nhưng mình hãy coi như đây là một cuộc trò chuyện tâm tình. Tôi sẽ không ghi chép gì. Coi như anh giúp tôi hiểu biết thêm đôi điều về người đã chết. Đuợc không anh Xuyên?
-... Cũng đuợc. Anh cứ hỏi.
- Anh là người đã đưa Mỹ Nhung về thành phố?
- Vâng.
- Anh có thể kể lại cho tôi nghe về chuyện đó?
- Cũng đơn gỉan thôi. Cách đây 3 năm, một cuộc liên hoan ca múa nhạc chuyên nghiệp khu vực 2, gồm các tỉnh từ Đà Nẵng đến Minh Hải đã đuợc tổ chức tại thành phố Hồ Chí Minh. Một trong những huy chương vàng đã đuợc trao cho Mỹ Nhung của đòan Bình Minh. Đây là lần thứ 2 cô ấy đọat huy chưong vàng tầm cỡ quốc gia như vậy. Chất giọng của cô ấy lạ lắm, thuộc loại nhắm mắt lại nghe vẫn biết ngay người hát. Đòan tôi đang cần vơ đét. Tôi mời và cô ấy đồng ý về. Vậy thôi.
- Việc đó có gặp khó khăn gì từ đòan ca múa nhạc Bình Minh hay không?
- Không sao cả. Lúc đó Mỹ Nhung cũng đang có nhiều trục trặc với tay trưởng đòan. Cô ấy ra đi rất dễ dàng.
- Nhưng theo tôi biết thì Mỹ Nhung cũng chỉ ở đòan Hoa Mai không đuợc bao lâu?
- Đúng vậy. Chưa đầy một năm là cô ấy đã bỏ tôi.
- Bỏ anh, hay bỏ đoàn?
- Cũng là một thôi. Đòan hát, chính là tôi.
- Xin lỗi anh Xuyên. Đây là cuộc nói chuyện tâm tình. Tôi hỏi vậy là vì tôi đã nghe nhiều người nói rằng anh và Mỹ Nhung đã từng có lúc...
- Là bồ bịch của nhau? Gần đúng. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn yêu cô ấy. Tôi chưa hề yêu ai như vậy.
- Tại sao anh lại nói là gần đúng?
- Bởi vì sau này tôi mới nhận ra Mỹ Nhung không hề yêu tôi. Không hề.
- Và đó  là lý do khiến hai người chia tay nhau?
- Do Mỹ Nhung thôi. Nhưng có thể cũng vì cô ấy đã đạt được cái mà mình muốn.
- Có nghĩa là...?
- Mỹ Nhung là loại người luôn có những mục tiêu rất rõ ràng, và bằng mọi cách phải đi tới. Trước lúc gặp tôi, mục tiêu của cô ấy là về thành phố và trở nên nổi tiếng.
- Như vậy cô ấy là một người vô ơn?
- Không hẳn vậy. Nhung sống rất sòng phẳng. Cô ấy đã đền đáp cho tôi đầy đủ. Hết sức nhiệt tình trong những phút giây bên tôi. Một sự nhiệt tình hòan tòan tự nguyện và chủ động. Nhưng cũng không phải là tình yêu. Điều đó Mỹ Nhung đã nói thằng với tôi từ đầu, rằng cô ấy sẽ không bao giờ yêu tôi, và tôi mà cứ ngu ngốc đi yêu cô ấy thì rồi sẽ chẳng đuợc gì đâu, nhưng tôi cứ chủ quan không tin. Cô ấy còn cấm tôi không bao giờ đuợc nói tiếng yêu cô ấy. Nói thật với anh, nhiều lúc tôi đã muốn điên lên vì cô ấy. Đó là loại phụ nữ mà khi đã gặp, đã gần gũi, người ta sẽ không thể nào quên đuợc trong suốt cuộc đời còn lại. So với Mỹ Nhung, mọi cô gái khác mà tôi đã biết đều chẳng là gì cả. Không ai bằng.
- Mỹ Nhung nói thẳng với anh là cô ấy muốn bỏ đòan à?
- Không. Cô ấy nói rằng tôi đã không tôn trong những quy uớc của hai đứa, càng ngày tôi càng làm cô ấy bị vuớng bận, cô ấy không bao giờ thích là vật sở hữu của ai cả, và cô ấy thật không ngờ tôi lại quyết định ly dị vợ mà không cho cô ấy hay...
- Anh làm điều đó vì Mỹ Nhung à?
- Vì tôi chứ. Từ lâu,cuộc sống gia đìnnh của tôi đã chẳng có gì là hạnh phúc nữa. Nhưng tôi chưa muốn bỏ vợ vì chưa thấy ai đáng để cho mình phải làm điều đó. Mọi chuyện chỉ là trò vui chơi giải trí, sòng phẳng. Với Mỹ Nhung, tất cả đã đảo lộn. Tôi chưa hề yêu ai như vậy.
- Cho đến tận bây giờ?
- Vâng. Cho đến tận bây giờ.
- Và ngay sau khi vừa nghe tin cô ấy chết, là bên cạnh anh đã có một cô gái khác?
- Chỉ là một trong "những bông hoa nhỏ" thôi. Một cô bia ôm. Chiều nay, buồn quá, tôi đến uống ở một quán quen. Cô gái vừa rồi thuờng ngồi tiếp tôi. Tôi thích cô ta chỉ vì tình cờ cô ta cũng tên Nhung, lại đàn hát đuợc. Thấy tôi say quá, Nhung xin nghỉ để đưa tôi về. Biết sao bây giờ, số tôi bao giờ cũng phải có phụ nữ bên mình. Đào Hoa, Hồng Loan ở Mệnh mà.
- Anh Xuyên, xin lỗi anh, anh đã từng đến và ngủ lại ở nhà Mỹ Nhung?
-... Vâng.
- Anh biết gì về một nửa tấm ảnh này?
-...
- Nó đuợc đặt trên kệ thờ.
- À, tôi nhớ rồi. Đây là tấm ảnh ba má của Mỹ Nhung. Nhưng sao ai lại sé nó như vầy?
- Có nghĩa là lúc anh biết thì nó vẫn còn nguyên vẹn?
- Đúng vậy.
- Tấm ảnh để trên cao. Và nhỏ nữa. Làm sao anh thấy đuợc?
-... À, có một lần, một mình ở trong phòng, tôi đã tò mò đứng lên coi.
- Anh có hiểu đuợc nguyên do vì sao nó bị xé không?
- Không. Tôi rất lấy làm lạ. Mỹ Nhung yêu thuơng ba má của mình lắm. Cả hai đều mất sớm.
- Cô ấy có bao giờ kể anh nghe về chuyện đời riêng của cô ấy, về cha mẹ, gia đình?
- Rất ít. Không bao giờ tự dưng Mỹ Nhung kể. Tôi có hỏi lắm thì cô ấy mới nói đuợc vài câu.
- Xin anh kể lại những hiểu biết của anh về cuộc đời Mỹ Nhung, vắn tắt thôi cũng đuợc.
- Đại khái Mỹ Nhung là một cô gái sinh ra ở nông thôn, cha là sĩ quan chế độ cũ, chết trận. Một thời gian sau, mẹ cô ấy cũng bị bệnh nặng qua đời. Thật tình tôi ít thấy ai thuơng nhớ một người mẹ đã mất từ hàng chục năm truớc như Nhung vậy. Có lần... mà thôi...
- Xin anh cứ kể...
- Vâng. Có lần Mỹ Nhung xin nghỉ mấy ngày để về Long Xuyên bốc mộ mẹ. Nhưng không ngờ ở đó người ta đã giải tỏa nghĩa trang tự lúc nào rồi. Ngôi mộ đó coi như vô thừa nhận, nên họ đã thiêu hủy tất cả. Lần đó, Mỹ Nhung trở lên, buồn ghê gớm. Cô ấy nghỉ cả tuần liền, suốt ngày chỉ nằm khóc, chẳng thiết gì ăn uống...
- Khoan đã. Xin anh nói lại cho, Mỹ Nhung xin về Long Xuyên để bốc mộ mẹ à?
- Vâng.
- Anh nhớ chắc vậy chứ?
- Vâng.
- Nhưng tại sao gia đình của Mỹ Nhung ở Châu Thành mà mẹ cô ấy lại đuợc chôn ở Long Xuyên?
- Cái đó tôi không biết.
- Còn mộ của ba cô ấy thì sao?
- Không có. Nhung nói ba của cô ta bị chết mất xác.
- Bị chết mất xác? Thôi đuợc, xin anh kể tiếp. Sau khi mẹ cô ấy qua đời...
- Mỹ Nhung đuợc một người dì nuôi nấng. Cô ấy đi học, tham gia đôi văn nghệ nhà trường, rồi vào đòan ca múa nhạc của tỉnh. Vậy thôi.
- Anh Xuyên à, trong suốt thời gian quen với Mỹ Nhung, anh thấy sức khoẻ của cô ấy có vấn đề gì không?
- KHông. Nhung là một cô gái rất khoẻ mạnh, sung sức, nhất là những lúc... xin lỗi anh, tôi thật bậy, chuyện đó hòan tòan không nên nói ra.
- Cô ấy có bao giờ tỏ ra mệt mỏi, chán nản không?
- Rất ít. Chỉ có một lần cô ấy say rượu và nói với tôi là cô ấy chán ngấy mọi thứ.
- Mỹ Nhung có uống rượu à?
- Rất ít. Chừng 2,3 lần trong thời gian quen tôi.
- Có bao giờ anh thấy Mỹ Nhung viết hai chữ "Chán quá!" ở đâu không?
- Ồ, nhiều khi tôi thấy cô ấy cứ viết gì đó lung tung ra giấy rồi vò xé, đốt sạch...
- Cô ấy có hay ném đồ đạc bừa bãi không?
- Rất ít khi.
- Nhưng có chứ?
- Có. Sau đó Nhung xin lỗi tôi, nói là buồn quá.
....
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
- Anh có biết nguyên do những nỗi buồn của cô ấy?
- Tôi có cảm gíac là Mỹ Nhung rất cô đơn. Cô đơn từ nhỏ đến lớn. Bà con thân thích của Nhung hầu như chẳng còn ai. Cô ấy chỉ còn duy nhất một thân một mình ở trên đời. Vậy mà cô ấy chẳng thèm thuơng yêu ai và cũng chẳng cần ai yêu thương mình. Sống như vậy sao không buồn được? Có điều, bề ngoài của Nhung rất lạnh lùng. Chẳng ai biết cô ấy buồn vui như thế nào.
- Anh Xuyên, như vậy là theo anh biết, Mỹ Nhung không có triệu chứng gì về bệnh tim à?
- Bệnh tim? Không, tôi không thấy.
- Nếu có đau ốm, cô ấy thường đi bác sĩ nào?
- Tôi không biết. Mà Nhung hiếm khi đau lặt vặt lắm.
- Thế anh không bao giờ đưa cô ấy đi bác sĩ à?
- À, có một lần. Cô ấy nhờ tôi chở đến một bác sĩ nữ ở đuờng 26 tháng 3.
- Cô ấy bị bệnh gì?
- Nhung không nói.
- Phòng mạch đó nằm ở khoảng nào?
- Khoảng gần ngã ba Độc Lập.
- Anh Xuyên, có phải Mỹ Nhung là người rất khó ngủ?
- Vâng.
- Cô ấy có thường dùng thuốc ngủ?
- Không. Nhung sợ bị quen thuốc.
- Vậy làm sao cô ấy ngủ được?
- Tôi không biết. Nhưng với tôi thì...
- Anh cứ nói.
- Với tôi, sau những lúc chúng tôi... gần nhaum thì cô ấy dễ ngủ hơn... vâng, như tôi đã nói, Mỹ Nhung rất thích...
- Cô ấy thường ngủ cùng giường với anh?
- Không, xong rồi thì Nhung đuổi tôi về, không thì xuống đất nằm.
- Ngoài việc ngủ một mình, Mỹ Nhung còn có thói quen nào khác khi ngủ không?
- À, phòng ngủ phải tối đen như mực. Một thói quen kỳ cục. Vậy mà Nhung còn lấy khăn bịt mắt lại nữa. Lần đầu ngủ chung phòng với cô ấy, sáng dậy tôi hết hồn, tưởng có ai vào làm gì...
- Cô ấy thường ngủ khỏa thân?
- Vâng... anh biết nhiều nhỉ?
- Không nhiều đâu. Cô ấy đã chết trong tư thế nằm ngủ, đúng như anh nói: khỏa thân, mắt bịt kín.
- Có ai giết Nhung sao?
- Anh nghĩ như vậy à?
- Tôi không biết. Nhưng tại sao Nhung lại chết được?
- Điều đó chúng tôi đang đi tìm... mình tiếp tục nhé anh Xuyên. Tôi phải xin lỗi anh khi hỏi điều này: khi gặp anh, cô ấy có còn là... con gái?
- Không. Nhưng tôi là người không quan tâm tới chuyện đó. Thậm chí nói điều này chưa chắc anh đã tin: tôi chỉ ngủ với cô gái nào mà tôi biết chắc đã không còn nguyên vẹn. Không phá hại đời con gái của ai. Đó là một trong những nguyên tắc của tôi.
- Mỹ Nhung có kể gì cho anh nghe về những mối tình đã qua của cô ấy không?
- Không. Và ngược lại, Nhung cũng không hề hỏi một câu nào về cuộc đời đã qua của tôi.
- Anh Xuyên, trong số bạn bè của Mỹ Nhung, anh có biết một người đàn ông nào người cao và ốm, da ngăm đen, khoảng tuổi cô ấy không?
-...
- Theo tôi biết thì anh ta ở Châu Thành, từng là người yêu của Mỹ Nhung.
- Ở Châu Thành? Không, tôi không biết.
- Còn sau khi chia tay với anh, Mỹ Nhung đã có những mối quan hệ thân mật với vài người khác, anh có biết không?
- Sao không? Ở cái thành phố này...
- Anh có buồn không?
- Tôi rất buồn, và tôi tìm mọi cách đi lưu diễn liên miên, nhưng vẫn không sao quên đuợc cô ấy. Mặc dù tôi cũng biết rõ Nhung vẫn vậy.
- Là sao?
- Cô ấy chẳng yêu ai đâu. Đàn ông, đối với cô ấy, chỉ như không khí hay bữa ăn. Khá hơn thì như một chút kích thích cho cô ấy hát hay hơn. Trời, anh chưa biết đâu, trước giờ lên sân khấu, nếu Nhung được thoả mãn, cô ấy sẽ hát tuyệt vời không thể tưởng đuợc.
- Gần đây, anh có biết chuyện của Nhung với một Việt kiều tên là Dũng không?
- Vâng, tôi có biết.
- Anh nghĩ gì về chuyện của họ?
- Tôi không hiểu anh ta muốn gì ở Nhung. Tôi cũng không tin anh ta đã đáp ứng đuợc gì cho cô ấy. Tôi không thấy giữa hai người có một cái gì chung. Mỹ Nhung không yêu, nhưng nếu cô ấy hài lòng về ai, tôi chỉ nhìn mặt cô ấy là biết ngay. Nhung cũng không thích chơi với Việt kiều đâu. Cô ấy có nhiều cái rất khác người.
- Nhung nói với anh như vậy à?
- Vâng. Có lần Nhung nói mấy ông Việt kiều cứ tưởng có đô và có giấy xuất cảnh là ai cũng phải bu theo. Trước mắt cô ấy, họ chỉ là một đám hợm hĩnh, không đáng giá một xu.
- À, nhân nói về tiền, tôi muốn hỏi anh có biết việc Mỹ Nhung vẫn gửi tiết kiện một số tiền khá lớn ở ngân hàng không?
- Có việc đó à? Tôi không biết, nhưng truớc đây tôi vẫn thường khuyên Mỹ Nhung nên dành dụm. Đời ca hát rất ngắn ngủi và bạc bẽo.... Nhưng nếu cô ấy dành dụm bằng cách gửi tiền ở ngân hàng thì...
- Có điều khá lạ là mỗi đầu tháng, Mỹ Nhung đều rút ra một số tiền đúng một triệu đồng. Anh có biết tại sao không?
- Không. Tôi hòan tòan không biết gì về chuyện tiền bạc của cô ấy.
- Anh Xuyên, xin cho tôi được hỏi anh câu chót. Đêm qua, có người nói đã thấy anh đến ngồi nói chuyện với Mỹ Nhung ở vũ trường Mây Hồng. Anh có thể...
- À, chẳng có gì cả. Thật ra thì chúng tôi vẫn có những quan hệ bình thuờng. Dù sao, tôi cũng là người đã giúp đuợc cô ấy nhiều chuyện. Đêm qua, tôi đi dự sinh nhật một người bạn, tổ chức tại vũ trường. Thấy Nhung đến, tôi không thể kềm được ý muốn đến ngồi nói chuyện với cô ấy đôi câu. Đã lâu lắm rồi... Chúng tôi nói chuyện với nhau chỉ chừng mười phút, thời gian dành cho một ca sĩ khác hát 2 bài xen kẽ với Nhung.
- Anh và Mỹ Nhung đã nói với nhau những gì?
- Thì cũng những lời hỏi thăm đùa giỡn thông thuờng. Nhung hỏi tôi sưu tầm thêm được mấy chục cô rồi, còn tôi thì chúc cô ấy sớm đuợc xuất cảnh theo Dũng qua Mỹ.
- Cô ấy đã trả lời anh thế nào?
- Nhung nói mọi người đều lầm to, kể cả Dũng. Cô ấy đã chán ngấy lên tới tận cổ mọi thứ chuyện trên đời.
- Đây là lần thứ hai Nhung nói với anh câu này?
- Vâng. Lần thứ hai.
- Và cô ấy cũng đang say rượu?
- Không. Lần này thì Nhung không say.
- Trong lúc anh nói chuyện với Mỹ Nhung thì Dũng vẫn ngồi đó?
- Không, anh ta tế nhị tránh mặt đi đâu đó một lúc.
 - Và khi đến lượt Mỹ Nhung lại lên hát?
- Tôi trở về chỗ cũ của tôi.
- Trong thời gian ngắn nói chuyện với Mỹ Nhung, anh thấy cô ấy thế nào?
- Vẫn có vẻ bình thường. Nhưng tôi đã khá hiểu cô ấy để có cảm giác thật ra cô ấy đang rất mệt mỏi và buồn bã. Tôi hơi lo. Nhất là đêm qua cô ấy hát hay quá! Bài cuối, tôi nghe mà nổi da gà. Không hiểu có bao giờ anh nghe nhạc mà có cảm giác rợn người không?
- Bài cuối mà Mỹ Nhung hát là bài gì?
- Ngôi sao cô đơn. Cô ấy đã hát đủ bài, nhưng bỗng dưng cô ấy nói sẽ hát tặng mọi người thêm một bài nữa.
- Dường như cô ấy khóc trong khi hát?
- Ủa sao anh biết? Tôi cũng có cảm giác như vậy. Tôi rất lo. Nhung chưa bao giờ như vậy,
- Và đêm qua anh đã ghé nhà cô ấy?
- Điên sao? Nhung đời nào cho tôi vô nữa. Vả lại có thể đã có anh chàng Dũng ở đó. Tôi chỉ điện thoại đến để hỏi thăm sức khoẻ của cô ấy.
- Cô ấy trả lời thế nào?
- Rằng tôi là một thằng cha ba ba bò bò... tiếng Thái lan là điên điên khùng khùng đó mà.
- Anh Xuyên, điều này rất quan trong, xin anh trả lời thật chính xác: anh đã gọi điện cho Mỹ Nhung vào lúc mấy giờ?
- Tôi có nhìn đồng hồ trước khi gọi. Mười hai giờ rưỡi. Tôi biết Nhung chưa bao giờ ngủ vào giờ ấy.
- Rồi sau đó hai người nói với nhau những gì?
- Tôi hỏi có Dũng ở đó không? Nhung nói không. Tôi đòi đến thăm Nhung. Nhung nói tôi đừng có điên. Giờ thì có đẹp trai và nổi tiếng cỡ Tom Cruise cũng đừng hòng cô ấy cho ngủ...
- Rồi sao nữa?
- Cô ấy cúp máy.
...
- Anh Xuyên, rất cám ơn anh đã nói chuyện với tôi hết sức thẳng thắn.
- Tôi chỉ sợ tôi đang say, thế nào cũng không làm chủ được lời nói.
- Không, anh hòan tòan bình tĩnh. Một lần nữa, xin cảm ơn anh. Mong anh đừng buồn nhiều và giữ gìn sức khỏe tốt.
- Để làm gì?
 
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
HỒI ỨC CỦA NGƯỜI ĐÃ CHẾT
 
Cái hôm bỏ nhà dượng Hai đi, trong túi chỉ còn vài chục đồng, tôi lang thang một lúc, chẳng biết về đâu. Về với cậu mợ Bảy? Gia đình người bà con cuối cùng còn lại này sẽ đối xử với tôi như thế nào? Và như thế cũng có nghĩa là tôi sẽ phải nghỉ học, sẽ phải quay về với những công việc ruộng vườn, nhà cửa, đầu tắt mặt tối ngày này qua tháng nọ. Năm học sắp hết rồi, chẳng lã phải bỏ dở lúc này?
Cuối cùng, tôi vào trường. Vì quê ở xa, thầy Khai sống hẳn ở đây, trong một căn phòng cạnh phòng của gia đình chú bảo vệ. Thầy đang ngồi đọc báo, thấy tôi khăn gói đi vào, ngạc nhiên không hiểu gì cả. Gặp thầy, bỗng dưng nước mắt tôi tuôn ra ràn rụa. Đó là lần đầu tiên tôi khóc trước mặt một người dưng.
Thầy Khai đối với tôi rất tốt, như một người anh cả. Thầy cũng tốt như vậy, đối với bất cứ ai trong trường. Ở trường, ai cũng quý thầy. Tôi quyết đinh kể hết cho thầy nghe chuyện vừa xảy ra, cả những chuyện xấu xa từ trước của duợng Hai. Tôi không thể sống ở đó thêm được một giây nào nữa. Thầy Khai ngồi trầm ngâm một lúc rồi ái ngại hỏi:
- Vậy thì bây giờ em sẽ sống ở đâu?
Từ lâu, thầy cũng đã biết khá rõ về hòan cảnh của tôi. Tôi chỉ ngồi lặng thinh, nước mắt cứ chảy ra. THầy Khai chợt đứng lên:
- Em cứ ở đây chờ thầy một lát.
Thầy dắt xe ra, đạp đi. Một lúc sau, đã thấy các bạn trong đội văn nghệ của trường lục đục kéo đến. Khi mọi người gần đông đủ thì thầy cũng về tới. Một cuộc họp đột xuất! Thầy Khai kể sơ sơ về hòan cảnh gia đình của tôi, và chỉ nói vắn tắt là vì một lý do bất khả kháng, tôi không còn có thể tiếp tục ở nhà ông duợng nữa. Các bạn trong đội hãy nghĩ coi có cách nào giúp đuợc tôi.
Mọi người nghe xong đều im lặng. Điều thầy yêu cầu, có lẽ quá khó đối với họ, bởi ai cũng đang trong tuổi đi học, hoàn toàn lệ thuộc vào gia đình. Mấy năm đầu sau giải phóng, cuộc sống ai cũng chật vật, anh em ruột thịt nhiều khi con không giúp đỡ đuợc nhau, nói gì một con nhỏ người dưng!
Cuối cùng, lúc tôi chịu đựng không nổi nữa và đinh đứng lên bỏ chạy ra ngoài, Thiện mới cất tiếng:
- Để em về hỏi thử chị Hai em. Bả giờ chỉ ở một mình với đứa cháu...
Thiện hơn tôi một tuổi, đang học lớp 12, đội trưởng đội văn nghệ và là Ủy viên ban chấp hành Đoàn trường. Anh học giỏi, đàn hát hay, chơi thể thao đuợc, mà lại luôn vui vẻ, lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ người khác. Cũng như thầy Khai, Thiện rất được mọi người yêu mến. Một lần nữa, anh đã cho thấy lòng tốt đúng lúc của mình.
Thầy Khai lại nói tiếp:
- Thầy cũng có biết chị Hai của em. Để thầy cùng đi với em gặp chị ấy. Hy vọng một chỗ ở cho Hương trong căn nhà khá rộng rãi của chị Hai là điều có thể giải quyết được. Nhưng còn một chuyện khó khăn nữa: Hương thóat ly được như vậy thì cần có những phương tiện sinh họat riêng. Cái đó mỗi người chúng ta cùng giúp một tay thì có thể tạm ổn. Chỉ có một vấn đề là...
Thầy không nói gì, nhưng ai cũng hiểu. TIền. Vâng, tôi sẽ lấy gì để ăn, để mặc? Sự giúp đỡ - chưa chắc đã có - của chị Thiện cùng lắm chỉ là một chỗ ở. Còn các nhu cầu khác? Tôi nói với thầy Khai và các bạn về những hy vọng còn sót lại ở cậu Bảy, rằng cậu vẫn thường xuyên góp gạo nuôi tôi. Mọi người cùng thấy nhẹ nhõm. Thầy Khai kết thúc buổi họp:
- Như vậy thì ngay bây giờ, thầy và Thiện sẽ đi lại nhà chị Hai của Thiện. Còn Huơng về trong cậu Bảy và cho cậu biết để coi cậu có thể giúp em thêm được phần nào không. Nếu được chị Hai đồng ý, thì để không làm phiền chị, em cứ đóng góp cùng ăn với gia đình chú bảo vệ, thầy cũng ăn ở đó. Còn nếu không đuợc chị Hai đồng ý thì thầy sẽ báo cáo với Ban giám hiệu để tìm cách giúp em một chỗ ở tạm trong trường. Xong chưa?
Lúc mọi người đã về, va trong khi thầy Khai chuẩn bị đi với THiện, anh nói với tôi:
- Huơng hãy can đảm lên, đừng buồn nữa. Ở thị xã này còn ai lạ gì Hia Lý, Hương quyết định thóat ly là phải. Hãy cố gắng, tụi mình sẽ giúp đỡ Hương hết lòng.
Tôi nhìn Thiện, dôi mắt trong sáng và vẻ mặt hồn nhiên của anh, lần đầu tiên tôi chợt nhận thấy anh thật đẹp đẽ và đáng yêu làm sao. Đó cũng là lần đầu tiên tôi cảm nhận sự ấm áp của tình bạn, thứ tình cảm hầu như quá hiếm hoi trong suốt cuộc đời tôi.
 
Cast your burden upon the Lord, and He will sustain you...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»