Chương 1 - 1
CON NGườI KHôNG MANG ĐAO
Hắn không có mang đao.
Khi hắn bước vào là thấy ngay Phó Hồng Tuyết.
Nơi đây vốn đã có đông người, đủ các sắc các hạng người, nhưng hạng người
như hắn đáng lý không nên đến.
Bởi vì hắn không xứng.
oOo
Nơi đây là một chỗ rất lạ lùng.
Bây giờ thì đã cuối mùa thu. Tàn thu.
Thế nhưng ở đây vẫn có hơi ấm áp của mùa xuân.
Bây giờ đêm đã về khuya, nhưng ở đây ánh sáng vẫn như ban ngày.
Nơi đây có rượu, nhưng không phải là tửu điếm. Nơi đây có cờ bạc, nhưng
không phải là chỗ chứa bài.
Và, nơi đây có gái đẹp tiếp người, nhưng vẫn không phải là kỹ viện.
Nơi đây vốn không có địa danh, nhưng lại là chỗ tiếng tăm lừng lẫy hàng đôi
ba trăm dặm.
Trong đại sảnh bày ra mười tám cái bàn.
Bất luận chọn cái bàn nào, nơi đó cũng đầy đủ cả cho người hưởng thụ, nhớ
rằng “đầy đủ” ở đây có nghĩa trong phạm vi bàn tiệc, nghĩa là đầy đủ rượu và thức
ăn, nếu muốn cái gì khác hơn thì phải xô một cánh cửa.
Vô luận khách đẩy cánh cửa nào, nhất định là khách không hối tiếc, khách
không thất vọng.
Phía sau đại sảnh, có một vọng lâu, lên lầu do một cầu thang.
Không ai biết trên vọn glâu đó như thế nào, có những gì, bởi chẳng ai lên trên
đó cả.
Người ta không lên, vì chẳng cần phải lên trên đó làm gì.
-5-
Bởi vô luận người ta muốn gì, bên dưới đều có cả. Đã có đủ cho người ta rồi,
thì còn ai đi nơi khác mà tìm những cái sẵn có?
Nơi đầu cầu thang dưới, có một chiếc bàn vuông, tương đối nhỏ hơn loại bàn
tại đại sảnh.
Một người tác trung niên ngồi bên chiếc bàn đó, y phục hoa lệ, tinh khiết, tề
chỉnh.
Mường tượng y thích ngồi tại đó, ngồi từ nhiều năm tháng qua rồi, và sẽ còn
ngồi trong nhiều năm tháng nữa, ngồi mãi mãi…
Y ngồi đó để mà xáo trộn những cỗ bài bằng xương,, chiêm nghiệm các cỗ bài
đó, chiêm nhiệm xong lại xáo trộn, xáo trộn xong rồi lại tiếp tục chiêm nghiệm.
Rất ít người trông thấy y làm việc chi khác, mà cũng rất ít người trông thấy y
đứng lên, rời nơi đó, dù chỉ một phút, một giây.
Những tân khách đi đi lại lại, y chẳng hề quan tâm, y chẳng hề nhìn đến một
ai, y không ngẩng đầu lên chú ý đến một ai.
Vô luận người chung quanh làm gì, những việc đó đều không liên quan đến y.
Nhưng, y chính là chủ nhân của địa phương này.
Một địa phương kỳ quái, hẳn phải có một chủ nhân kỳ quái, hay ngược lại
cũng thế, chủ nhân kỳ quái thì địa phương phải kỳ quái.
oOo
Nơi tay Phó Hồng Tuyết, có một thanh đao.
Một thanh đao có hình dáng cổ quái, vỏ đao đen, chuôi đao cũng đen luôn.
Chàng đang ăn cơm, ăn một miếng cơm, rồi ăn một miếng đồ ăn, ăn đều đều,
ăn từ từ.
Chỉ vì chàng chỉ dùng một bàn tay mà ăn.
Tay ăn, là tay hữu, còn tay tả thì nắm chuôi đao, vô luận lúc nào, làm gì, tay
gã vẫn nắm chuôi đao,không hề rời đao một phút giây. Tay tả chỉ dùng vào một
việc duy nhất : nắm chuôi đao.
Đao màu đen, người mang đao vận y phục màu đen, đôi mắt của người mang
đao cũng đen lạ lùng.
Nhưng, màu đen đó lại là thứ màu chớp sáng, sáng lạ lùng.
Sở dĩ có những đặc điểm đó, cho nên, nơi chàng ngồi, cách cửa ra vào rất xa,
chàng vẫn bị người vào sau cùng phát hiện ra ngay.
Người vào sau cùng, họ Diệp, tên Khai.
-6-
Diệp Khai trông thấy chàng ngay, thấy luôn cả thanh đao đen nơi tay chàng.
oOo
Từ lúc nào cũng thế, Diệp Khai không hề mang đao.
Suốt khoảng đường dài, chỉ có mỗi một nơi này là có ngọn đèn treo nơi cửa,
những nhà khác đều tắt đèn, bởi đêm khuya lắm rồi, mà lại là tiết cuối thu, người
ta không ai không ngán lạnh.
Chỉ có nơi này không ngán lạnh.
Vọng cử hẹp, ánh sáng của ngọn đèn chiếu mờ mờ khoảng đất trước cửa, đất
khô lợp cát vàng, gió từng cơn lộng về cuốn cát vàng bay thành bựng.
Một đoá hoa cúc tàn bị cuốn theo cát, đảo lộn, lên xuống, hoa chẳng rõ từ đâu
bay tới, và nó sẽ theo gió đến tận nơi nào.
Người ta ví đời người chẳng khác đời hoa, thì hoa còn ai oán làm chi khi tàn
tạ, gió cuốn, cát đùa?
Hoa rơi, hoa bay, thì người cũng không tránh khỏi luật đào thải, rồi người
cũng lịm hơi tàn, cũng về lòng đất lạnh, huỷ diệt như hoa…
Cát vàng bốc theo gió cuốn, hoa bay trong cát, điểm xuyết thêmc ảnh thê
lương của khoảng đường dài giữa trời đêm có hơi thu lạnh, đầu này đường là đồng
rộng mênh mang, đầu kia đường cũng mênh mang đồng rộng, hoang vắng, lạnh
lùng.
Ngọn đèn kia tuy nhỏ, tuy mờ, nhưng trong cành mênh mang hoang vắng này,
nó có giá trị một hạt minh châu.
Nhìn tận mắt, chẳng thấy ai, dù có ai thì người đó hẳn còn ở tận chân trời.
Và người từ chân trời rồi cũng đến đây, người dó là Diệp Khai, Diệp Khai
mường tượng từ chân trời đi đến.
Diệp Khai đi theo con đường đó, từ từ mà đi trong hắc ám, đi đến chỗ có ngọn
đèn.
Đến đây rồi, hắn ngồi giữa lộ, nhếch chân lên.
Chân hắn mang giày da, loại giày của bọn mục đồng dùng bằng da cứng
nhưng hiện tại thì lớp da mòn lẵn, nơi mỏng bày ra một chỗ khuyết, da chân chỗ đó
không còn da giầy che chở, cũng mòn như giày, máu rớm đỏ.
Diệp Khai nhìn giày lủng, chân mòn, lắc đầu.
Hắn lắc đầu, rồi lại gật đầu, như cam với số phận điêu linh, phiêu bạt, cơ khổ,
đơn côi.
-7-
Hắn đứng lên, đúng lúc đoá hoa cúc tàn bay tới tầm tay, hắn vươn tay nhặt,
tay chạm làm những cánh hoa cúc còn lại rơi tơi tả…
Nắm cùi hoa trong tay, hắn suy tư một chút, đoạn cài cùi hoa vào một lỗ rách
trên chiếc áo phong sương.
Rồi hắn cười, đầu ngẩng cao, ngực ưỡn tới, chân bước mạnh, bước dài, tay
vươn ra, đẩy cánh cửa, tiến vào.
Vào, hình ảnh đầu tiên là Phó Hồng Tuyết, đập ngay mắt hắn.
Hắn chú ý đến Phó Hồng Tuyết, chú ý luôn đến thanh đao đen nơi tay Phó
Hồng Tuyết.
oOo
Bàn tay trắng xanh cầm thanh đao đen, màu đen của đao càng làm nổi bật
màu trắng xanh của tay.
Diệp Khai nhìn thanh đao, rồi từ đao qua tay, từ tay lên mặt.
Đao đen, tay trắng xanh, mặt cũng trắng xanh, song mắt thì đen.
Trong ánh mắt của Diệp Khai, ẩn ước có vẻ cười. Chừng như hắn rất hài lòng
với những gì đã nhận thấy.
Hắn đi tới đi đến chiếc bàn của Phó Hồng Tuyết, ngồi xuống.
Phó Hồng Tuyết không ngừng đũa, cú một miệng cơm, một miếng thức ăn,
tiếp nối đều đều, từ từ.
Chàng không hề nhìn thoáng qua Diệp Khai ngồi đối diện với chàng.
Diệp Khai trái lại, nhìn chàng chăm chú, một lúc lâu, vụt cười khan, h ỏi :
-Từ lúc nào ngươi cũng không uống rượu?
Phó Hồng Tuyết không ngẩng đầu, không ngừng đũa.
Aờn xong miếng cuối cùng, chàng mới đặt đũa xuống, rồi nhìn sang Diệp Khai.
Diệp Khai mỉm cười.
Phó Hồng Tuyết không cười.
Lâu lắm, chàng mới đáp :
-Ta không uống rượu.
Diệp Khai cười hỏi :
-Ngươi không uống, thì mời ta uống vài chén, có được không?
Phó Hồng Tuyếthỏi lại :
-Ngươi muốn ta mời ngươi uống rượu? Tại sao?
-8-
Chàng đáp chầm chậm, buông từng tiếng, như mỗi tiếng buông ra được đắn đo
cân nhắc kỹ lưỡng.
Chỉ vì chàng muốn, mỗi lời chàng nói ra, là chàng phải chịu hoàn toàn trách
nhiệm, do đó phải thận trọng trước khi nói.
Cho nên, từ lâu lắm rồi, chàng chẳng hề nói một tiếng sai.
Diệp Khai đáp :
-Tại vì ta trông ngươi rất thuận nhãn!
Hắn thở dài, tiếp :
-Tại nơi đây, trừ ngươi ra, chẳng có một ai ta trông thuận nhãn cả!
Phó Hồng Tuyết hạ ánh mắt, nhìn bàn tay chàng.
Mỗi khi chàng không muốn mở miệng, là chàng nhìn xuống bàn tay.
Diệp Khai hỏi :
-Ngươi chịu mời, hay không chịu?
Phó Hồng Tuyết lại nhìn xuống bàn tay.
Diệp Khai tiếp :
-Cơ hội tốt nhất cho ngươi đó, nếu ngươi bỏ qua, thì thật là đáng tiếc.
Phó Hồng Tuyết cuối cùng lắc đầu, từ từ thốt :
-Không đáng tiếc.
Diệp Khai mỉm cười :
-Con người của ngươi thú vị quá! Nói thực đấy, trừ ngươi ra, ai khác dù có quì
xuống trước mặt ta, mời ta, van cầu ta, ta cũng chẳng uống một giọt rượu của kẻ
đó!
Chừng như buông câu đó, hắn muốn cho tất cả mọi người nghe, hoặc giả hắn
cho rằng tất cả đều điếc, nên cất giọng sang sảng.
Kẻ điếc, cũng nghe lọt, huống hồ người không điếc?
Và nghe hắn nói như vậy rồi, thật khó mà không giận hắn.
Câu nói vừa rồi của hắn vừa dứt âm thinh, có mấy người đứng lên liền. Người
có động tác nhanh hơn hết, là một vị khách mặc áo màu tía, mang kiếm, vào lứa
thiếu niên.
Hông gã nhỏ, vai nở rộng, thanh kiếm có nạm ngọc chớp ngời, tua kiếm màu
đỏ sậm.
-9-
Tay gã cầm chén rượu, rượu đầy chén, gã xoay mình bước nhanh, thoáng mắt
đến trước mặt Diệp Khai.
Không một giọt rượu rơi xuống nền. Sự kiện này chứng tỏ gã có một công phu
đáng sợ, dày tập luyện qua nhiều năm tháng.
Rất tiếc, Diệp Khai không hề nhìn gã, nên không thấy cái điểm đặc biệt đó.
Cả Phó Hồng Tuyết cũng không nhìn gã.
Không chú ý đến gã, nghĩa là cả hai chẳng xem gã ra cái quái gì.
Thiếu niên áo tía cố ý nở một nụ cười thật tròn, thật tươi, bởi gã biết là hiên
tại trừ Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về gã.
Gã đến cạnh Diệp Khai, nhẹ tay vỗ lên đầu vai chàng, hỏi :
-Ta mời ngươi một chén, có được không nào?
Diệp Khai vẫn không nhìn gã :
-Không được!
Thiếu niên áo tía tiếp :
-Vậy phải làm sao mới được cho? Quì xuống mà van cầu ngươi uống có được
không?
Diệp Khai buông gọn :
-Được!
Thiếu niên cười lớn.
Mọi người đều cười lớn.
Diệp Khai cũng cười, song cười nhẹ, thốt :
-Quì xuống, van cầu ta uống, thì được lắm. Nhưng ta cũng không uống đâu!
Thiếu niên áo tía hỏi :
-Ngươi biết ta là ai chăng?
Diệp Khai đáp :
-Chắc là không biết rồi! Cả đến cái việc ngươi có phải là con người hay
không, ta còn không biết rõ, thì biết làm sao được ngươi là ai?
Nụ cười của gã thiếu niên tắt ngay, vàbàn tay của gã án lên chuôi kiếm ngay.
Một tiếng soảng vang khẽ. Chuôi kiếm theo tay ló ra, chực tuột khỏi vỏ.
Nhưng, bàn tay của gã nhích động rồi, bàn tay chỉ nắm cái chuôi kiếm, một
chuôi kiếm không có thân kiếm.
-10-
Vì thân kiếm đã tách rời chuôi kiếm, nằm gọn trong vỏ, không theo chuôi
kiếm mà ra.
Bàn tay của gã thiếu niên vừa nhích động, một ngón tay của Diệp Khai cũng
nhích động, ngón tay chạm kiếm, chỗ chạm bị gãy ngay.
Kiếm gãy ở đoạn một tấc cách chuôi kiếm.
Do đó, chuôi kiếm theo tay gã thiếu niên mà ra, nhưng thân kiếm còn nằm
yên trong vỏ.
Cầm chuôi kiếm cụt thân kiếm, thiếu niên xám xịt gương mặt.
Mọi người dù không xám xịt mặt, cũng tắt lịm nụ cười. Nụ cười tắt, cái đó đã
đành rồi, tất cả cũng nín thở luôn.
Mọi âm thinh đều ngưng bặt, trừ một âm thinh, âm thinh của các cỗ bài không
xương.
Người trung niên cứ xáo trộn các cỗ bài, mường tượng chẳng nghe gì, thấy gì
đã xảy ra bên cạnh y.
Phó Hồng Tuyết cũng thản nhiên đến lạnh lùng.
Diệp Khai nhìn Phó Hồng Tuyết, cười nhẹ, thốt :
-Ngươi thấy đó, ta có lừa ngươi đâu! Kẻ khác mời rượu ta, là cả một sự khó
khăn ghê gớm!
Phó Hồng Tuyết từ từ gật đầu :
-Ngươi không lừa ta!
Diệp Khai hỏi :
-Ngươi mời hay không mời?
Phó Hồng Tuyết từ từ lắc đầu :
-Không mời!
Chàng từ từ đứng lên, quay mình, mường tượng chẳng muốn tranh luận về bất
cứ việc gì nữa.
Nhưng, chàng quay đầu lại, nhìn gã thiếu niên áo tía, từ từ thốt :
-Ngươi nên dùng tiền sắm sửa y phục, tìm mua một thanh kiếm tốt hơn, tuy
nhiên từ nay trở đi, ngươi không nên mang kiếm bên mình nữa, bởi dùng kiếm để
trang sức cho mình có một cái vẻ hách, thì thật là nguy hiểm không tưởng nổi.
Chàng thốt một cách thong thả, lại có phần khẩn thiết, đúng là những lời
vàng ngọc, đáng ghi nhớ đời đời.
-11-
Trong tình huống đó, thiếu niên áo tía khi nào tiêu hoá nổi những lời, dù là
vàng ngọc, nhưng lại châm chích hơn độc tiễn?
Gã nhìn Phó Hồng Tuyết, mặt xám xịt lại một lần nữa.
Phó Hồng Tuyết ung dung bước đi, về phía cửa, đi rất chậm, dáng bước rất kỳ
quái.
Chân tả bước tới rồi, chân hữu mới lê theo sau, lê chứ không bước.
Thì ra, chàng có chiếc chân thọt!
Diệp Khai lộ vẻ kinh dị, mà trong niềm kinh dị, phảng phất cái ý tiếc rẻ.
Ngoài ý niềm kinh dị, tiếc rẻ, hắn không không có một cảm nghĩ nào khác cả,
âm thầm hay lộ liễu.
Thiếu niên áo tía nắm chặc đôi tay, vừa phẫn nộ vừa thất vọng.
Gã thất vọng vì chẳng thấy Diệp Khai ngăn chận Phó Hồng Tuyết, bắt chàng
trở lại bàn, buộc chàng phải trả giá câu nói châm chích vừa rồi hộ gã.
Đối với gã, Diệp Khai là con người đáng cho gã sợ, chứ cái tên chân thọt kia,
có đáng sợ chút nào đâu?
Gã nháy mắt với một số người hiện diện.
Có hai người từ từ đứng lên, rõ ràng là định đuổi theo Phó Hồng Tuyết.
Vừa lúc đó, có một âm thinh kỳ quái vang lên :
-Ngươi không muốn người khác mời ngươi uống rượu, thế ngươi có chịu mời
người khác uống rượu hay không?
Thanh âm vang trầm trầm, nhu hòa, song ai dù đứng xa xa, cũng nghe được rõ
ràng.
Người phát âm mường tượng đứng cạnh người nghe, nói bên tai người nghe,
nhưng người nghe chẳng thấy bóng dáng người phát âm.
Tuy nhiên, đã có âm thinh, tất phải có người phát xuấy, dù trong nhất thời
không ai phát hiện, cuối cùng rồi cũng có người phát hiện.
Và người phát âm thinh chính là vị trung niên vận y phục hoa lệ, chỉnh tề,
hiện tại thì y bằng lòng ngẩng mặt lên, bằng lòng quay đầu lại, bằng lòng luôn
điểm nụ cười, nhìn Diệp Khai.
Diệp Khai cười trả, đáp :
-Người ta mời, là một việc, còn ta mời hay không mời kẻ khác, là một việc
khác, hai việc không giống nhau.
Người trung niên cười nhẹ :
-12-
-Phải đấy! Hoàn toàn bất đồng!
Thiếu niên áo tía cắn răng, một phút sau, vụt quay mình bước đi.
Diệp Khai từ từ thốt :
-Bất quá, khi ta mời người nào uống rượu, thì người đó không thể không uống,
mà đã uống rồi thì nhất định phải uống say, không say không được.
Lồng ngực của gãthiếu niên áo tía phập phồng thấy rõ, hơi thở dồn dập nge
rõ.
Bỗng, gã quay đầu, hỏi :
-Ngươi hẳn biết là muốn mời rượu người ta, ít nhất ngươi cũng phải có tiền
chứ?
Diệp Khai mỉm cười :
-Tiền? Ngươi nhận rằng ta không có vẻ gì là có tiền trong mình phải không?
Thiếu niên áo tía cười lạnh :
-Bất cứ ai trông vào dáng dấp ngươi, cũng đều có sự nhận xét như ta!
Diệp Khai thản nhiên :
-Cũng may, muốn mua rượu mà uống, không nhất thiết là phải chi tiền. Người
ta vẫn có thể dùng hạt đậu mà mua rượu, được như thường! Như thường!
Thiếu niên áo tía sững sờ, trố mắt nhìn Diệp Khai, qua một phút, hỏi :
-Dùng hạt đậu? Đậu gì thế?
Diệp Khai đáp :
-Thứ đậu này đây!
Một chiếc túi hiện ra nơi lòng bàn tay hắn.
Hắn lắc tay, nhiều hạt đậu từ trong túi rơi ra, thủ pháp của hắn xảo diệu như
người biểu diễn ảo thuật làm trò.
Những hạt đậu óng ánh vàng! Những hạt đậu bằng vàng!
Thiếu niên áo tía nhìn những hạt đậu bằng vàng lăn tròn trên nền, giật mình
một lúc lâu, sau cùng ngẩng mặt lên, gượng cười, thốt :
-Còn một việc ta chưa hiểu!
Diệp Khai cười nhẹ :
-Việc gì ngươi không hiểu, ta hiểu!
Thiếu niên áo tía tiếp :
-13-
-Điều ta không hiểu, là điểm bất đồng giữa hai sự kiện : ngươi không muốn
mời rượu ai, và không muốn ai mời rượu ngươi. Hai sự kiện đó khác nhau thế nào?
Diệp Khai chớp mắt, bước tới trước mặt gã thiếu niên, trầm giọng hỏi :
-Nếu có một con chó mời ngươi ăn phần của nó, ngươi ăn hay không ăn?
Thiếu niên biến sắc mặt :
-Đương nhiên là không ăn!
Diệp Khai mỉm cười, tiếp :
-Ta không ăn, nhưng thời thường thì ta cho chó ăn phẩn!
oOo
Phó Hồng Tuyết ra đến bên ngoài cửa.
ơỷ bên ngoài, có hai ngọn đền lồng, do hai đại hán vận áo trắng cầm nơi tay.
Chàng đứng lại giữa lòng đường.
Phó Hồng Tuyết hoành tay, khép cánh cửa lại rồi từ từ bước xuống các nấc
thềm bằng đá, từ từ bước đi, lúc đến gần hai đại hán, mới phát hiện ra sau lưng họ
còn có một bóng người nữa.
Gió thổi qua, làm chao chao ngọn đèn lồng, bóng người chao chao song người
bất động như ba pho tượng đá.
Aựnh đèn soi rõ thân hình họ, từ đầu đến chân, cát vàng phủ kín, mường tượng
bên ngoài lớp áo trắng, cón có một lượt áo vàng.
Đêm sau, vào tiết cuối thu, có gió lạnh, ba bóng người xuất hiện cách đó, tạo
cái cảnh vừa nguỵ dị, bi ảo, vừa khủng khiếp.
Nhưng Phó Hồng Tuyết không lưu ý đến ai, chừng như chàng không trông
thấy cả ba.
Chàng chầm chậm bước trên đường, mắt nhìn về phương trời xa.
Có lẽ ở nơi phương trời xa xa đó, có cái gì đó mà chàng luôn luôn ghi khắc
trong tâm khảm, tỉnh thì nhìn về phương xa đó, mơ thì cũng đưa hồn về phương xa
đó.
Nơi đó, có cái gì chờ đợi chàng? Hay có người đang chờ đợi chàng?
Aựnh mắt của chàng lạnh lùng đối với mọi sự vật. Dù nhìn sự vật, chàng có
biểu hiện một tình cảm nào, thì tình cảm đó nhất định không ấm dịu, mà chỉ là
thống khổ, cừu hận.
Chàng chầm chậm đi tới.
Người đứng sau hai ngọn đèn lồng, bỗng tiến lên, thốt :
-14-
-Xin các hạ dừng chân!
Phó Hồng Tuyết đứng lại.
Người ta muốn chàng đứng lại, chàng đứng ngay, không hỏi người ta là ai,
không hỏi lý do.
Người áo trắng có thái độ cực kỳ hữu lễ, song lúc y nghiêng mình, đầu cúi, thì
đôi mắt nhìn thoáng qua bàn tay cầm đao của Phó Hồng Tuyết.
Rồi chiếc áo trắng của y lay động đến phồng to lên, tuy lúc đó không có một
cơn gió nào quét qua.
Hiển nhiên, y đang ngầm vận khí, giới bị nghiêm mật.
Nhưng, Phó Hồng Tuyết hông hề nhích động, mình không động, tay không
động thì thanh đao dĩ nhiên cũng nằm im.
Đến ánh mắt cũng không rời phương trời xa trong phút giây để nhìn qua đối
tượng.
Phương trời xa là vùng hắc ám, thấy gì nơi đó mà nhìn mãi?
Cảnh giác lên cao độ, làm căng thẳng thần kinh của người áo trắng, một lúc
lâu sau cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, người áo trắng thở phào, lơi dần giới bị,
rồi cười nhẹ, thốt :
-Xin thứ cho tại hạ cái tội mạo muội thỉnh giáo.
Đoạn, y tiếp :
-Chẳng hay, có phải các hạ vừa đến đây, ngay trong ngày nay chăng?
Phó Hồng Tuyết đáp :
-Phải!
Chàng không dùng nhiều lời, chỉ nói vừa đủ, rất đủ, tuy nói ít song rất đúng.
Cho nên, chàng không đáp vội, bất cứ lần nào cũng thế, trước khi đáp lời, chàng
đắn đo kỹ lưỡng.
Người áo trắng hỏi tiếp :
-Các hạ từ nơi nào đến đây?
Phó Hồng Tuyết nhìn xuống thanh đao, lần này chàng im lặng.
Đợi mãi không nghe Phó Hồng Tuyết nói gì, người áo trắng gượng điểm một
nụ cười, hỏi tiếp :
-Các hạ muốn đi ngay?
Phó Hồng Tuyết lạnh lùng :
-15-
-Có lẽ!
Người áo trắng lại tiếp :
-Có lẽ là không đi ngay?
Phó Hồng Tuyết vẫn lạnh lùng :
-Có lẽ.
Người áo trắng tiếp luôn :
-Giả như tạm thời, các hạ chưa vội đi thì Tam lão bản muốn thỉnh các hạ đến
đàm đạo, trong đêm nay.
Phó Hồng Tuyết hỏi lại :
-Tam lão bản?
Người áo trắng mỉm cười :
-Tại hạ nói đó, đương nhiên là Tam lão bản của Vạn Mã Đường.
Lần này thì người áo trắng cười thật sự.
Bởi, đúng là một chuyện đáng cười, bởi cả đến Tam lão bản mà cũng có người
không biết, quả thật là lạ.
Nhưng, trong con mắt của Phó Hồng Tuyết, trên thế gian này chẳng có
chuyện gì đáng cười cả.
Cười lên mấy tiếng, người áo trắng chợt thấy mình cười vô ý thức quá, liền
ngưng cười, rồi dặng hắng, sau cùng tiếp :
-Tam lão bản phân phó tại hạ, phải làm sao thỉnh cho được tôn giá, nếu
không…
Phó Hồng Tuyết hỏi :
-Thì sao?
Người áo trắng đáp :
-Tại hạ không thể trở về phục lệnh. Tại hạ phải đứng lại đây, không được đi
đâu.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
-Đứng tại đây?
Người áo trắng gật đầu :
-Tại chỗ này.
Phó Hồng Tuyết hỏi :
-16-
-Đứng đến chừng nào?
Người áo trắng đáp :
-Chừng nào các hạ đáp ứng lời mời.
Phó Hồng Tuyết buông lửng lơ :
-Tốt lắm!
Người áo trắng chờ chàng nói tiếp, ngờ đâu chàng quay mình, bước đi.
Chân tả nhích tới trước, chân hữu từ từ lê theo sau, hai chân ngang nhau rồi,
chân tả lại nhích tới.
Chân hữu mường tượng hoàn toàn tê cứng, không còn co duỗi được nữa.
Người áo trắng biến sắc, chiếc áo phồng lên trở lại như cũ, nhưng đến lúc Phó
Hồng Tuyết khuất mình trong bóng đêm, y vẫn còn đứng tại chỗ, không hề nhúc
nhích.
Một cơn gió mạnh quét ngang qua y, y không hề chớp mắt.
Một đại hán cầm đèn thấp giọng hỏi :
-Để hắn đi như vậy sao?
Người áo trắng cắn chặt răng, không nói gì.
Máu từ từ rỉ theo khoé miệng, chậm chậm chảy xuống, gió cuốn về, cái lạnh
làm cho máu khô ngay.
oOo
Phó Hồng Tuyết không hề quay đầu lại.
Chỉ cần chàng bắt đầu bước, là cứ bước tới, không một cái gì làm cho chàng
quay đầu lại.
Gió từng cơn mạnh cuốn về, khua động một vài cánh cửa không cài then kỹ
của những ngôi nhà ven theo đường, Phó Hồng Tuyết đi qua khoảng đường đó, đến
trước ngôi nhà cuối, dừng chân lại.
Chàng vừa dừng chân, cửa nhà vụt mở ra.
Trong nhà không có người lên tiếng, cũng chẳng có ánh đèn, bóng tối bên
trong dày đặc hơn màn đêm bên ngoài.
Phó Hồng Tuyết không nói tiếng nào, chầm chậm bước vào, qua cửa rồi, quay
mình lại, đóng cửa, cài then.
Chàng quá quen với bóng tối.
Trong bóng tối, hai cánh tay vươn ra, hai bàn tay nắm bàn tay hữu của chàng.
-17-
Hai bàn tay đó ấm áp quá, mềm mại quá, ngón nhỏ quá.
Phó Hồng Tuyết đứng yên, để cho hai bàn tay đó nắm tay chàng.
Rồi tiếng người vang khẽ lên, êm dịu, ngọt ngào, trong trẻo :
-Ta chờ đợi lâu lắm rồi!
Aõm thanh của một thiếu nữ.
Phó Hồng Tuyết gật đầu, cử chỉ của chàng luôn luôn hưỡn đãi, mưởng tượng
bình sinh chàng không hề hành động vội vàng hấp tấp.
Một phút sau, chàng mới thốt, từ từ :
-Đích xác, ngươi đợi rất lâu.
Thiếu nữ hỏi :
-Ngươi đến từ lúc nào?
Phó Hồng Tuyết đáp :
-Hôm nay, vào lúc hoàng hôn.
Thiếu nữ hỏi :
-Ngươi không hề đi thẳng đến đây?
Phó Hồng Tuyết đáp :
-Không hề.
Thiếu nữ hỏi :
-Tại sao ngươi không đến thẳng nơi này?
Phó Hồng Tuyết hỏi lại thay vì đáp :
-Thế bây giờ không phải ta đã đến thẳng đây sao?
Thiếu nữ dịu giọng :
-Phải, hiện tại ngươi đã đến thẳng đây rồi. Chỉ cần ngươi đến thì thôi, dù mất
bao nhiêu thời gian, cũng đáng cho ta đợi.
Thực sự, nàng đã đợi bao nhiêu lâu rồi?
Nàng là ai? Tại sao có mặt tại đây để mà đợi Phó Hồng Tuyết?
Nào ai biết nàng là ai, tại sao nàng có mặt trong ngôi nhà này, và vì nguyên
nhân nào chờ đợi Phó Hồng Tuyết?
Chỉ có họ biết mà thôi.
Phó Hồng Tuyếthỏi :
-Ngươi chuẩn bị đầy đủ chưa?
-18-
Thiếu nữ đáp :
-Đâu vài đó cả rồi. Vô luận ngươi muốn gì, chỉ cần ngươi nói ra, là có ngay
cho ngươi.
Phó Hồng Tuyết không nói thêm tiếng nào.
Thiếu nữ tiếp :
-Ta biết, ngươi muốn cái gì, ta đã biết…
Quờ quạng tay trong bóng tối, nàng tìm khuy áo của Phó Hồng Tuyết. Bàn tay
của nàng vừa ấm dịu, vừa nhẹ nhàng, chỉ một thoáng là Phó Hồng Tuyết trần
truồng như nhộng.
Trong gian nhà, không có gió lạnh, nhưng Phó Hồng Tuyết từng cơn rợn da
gà, nhưng lại là thứ rợn khoan khoái.
Thiếu nữ nhẹ giọng thốt :
-Ngươi vẫn còn là trai tơ mà! Ta sẽ giúp ngươi trở nên già dặn. Có những việc
ngươi cần già dặn mới làm nổi!
Nàng hoà vào ngực chàng.
Rồi, nàng dìu chàng đến chiếc giường trong một góc, sau đó hai thân hình ngã
xuống, nhưng bàn tay tả của Phó Hồng Tuyết vẫn còn nắm chặt chuôi đao.
Thanh đao đã biến thành một bộ phận dính liền với thân thể chàng. Thanh
đao có giá trị ngang với sinh mạng chàng, chẳng bao giờ chàng rời nó.
Có ai tách một bộ phận của cơ thể rời khỏi cơ thể đó chăng?
oOo
Aựnh nắng đã lên cao. Aựnh nắng le lói chiếu qua khe cửa sổ vào nhà, soi rõ
người nằm trên giường, người còn ngủ say, tay vẫn cầm thanh đao.
Gian nhà có hai phòng, phòng phía trước là nơi Phó Hồng Tuyết đang ngủ,
phòng phía sau dành cho việc nấu nướng.
Có mùi cơm bốc lên phòng trước.
Trong phòng bếp, duy nhất một lão bà đang cẩn thận nấu nướng mấy thức ăn
sáng.
Bà có vẻ ủ rũ như không chịu đựng nổi số tuổi chồng chất trên mái đầu lợp tóc
trắng, chẳng còn một sợi đen. Da mặt, da tay khô khan, nhăn nhúm như một trái
cây héo.
Có lẽ bà lúc nhỏ không đẹp gì lắm, khi trở về già, trải qua nhiều lao khổ, nên
trông xấu xí lạ lùng.
-19-
Phòng bếp sạch sẽ, phòng phía trước đương nhiên phải tươm tất tinh khiết hơn
nhiều.
Giường, màn, chăn, tất cả đều thơm mùi sạch sẽ.
Trên giường, Phó Hồng Tuyết còn say ngủ, trong khi lão bà rón rén bày biện
các món ăn.
Lần cuối, lão bà mang lên món ăn cuối, thì Phó Hồng Tuyết thức dậy. Người
thường, vừa thức dậy thì cái vẻ ngái ngủ vẫn còn vương đọng ít nhiều, nhưng Phó
Hồng Tuyết thì tỉnh bơ, mường tượng chẳng bao giờ ngủ.
Thiếu nữ trong đêm vắng bóng, chẳng rõ nàng đi từ lúc nào, và đi rồi sẽ trở lại
đây hay không, chừng nào mới trở lại nếu sẽ trở lại.
Phó Hồng Tuyết không nói gì với bà lão, không hỏi gì cả.
Mường tượng trong đêm, những gì đã đến với chàng, trong ngôi nhà này, đều
là mộng, tất cả đều là mộng, trừ một việc, vệc đó là càng hiện đang ở trong gnôi
nhà, chỉ có ngôi nhà là thực, còn bao nhiêu đều là mộng.
Chàng khôngnói, thì lão bà nói.
Bà cười vuốt, cất tiếng :
-Aờn sáng, năm tiền, phìng mỗi hôm bốn tiền bảy phân, tất cả chi phí trong
một tháng là mười lượng bạc. ơỷ tại địa phương này, tìm được một chỗ trọ với cái
giá hàng tháng đó, cũng may mắn lắm.
Mặt bà vốn nhăn, bà cười, mặt càng nhăn hơn, và lúc bà cười, khó mà nhận ra
nét cười, bởi gương mặt nhăn không còn nhăn hơn được nữa.
Phó Hồng Tuyết lấy một đĩnh bạc, đặt lên bàn, thốt :
-Tôi ở đây trong ba tháng. Đĩnh bạc này trị giá năm mươi lượng.
Lão bà hỏi :
-Thế còn thừa hai mươi lượng. Để làm gì?
Phó Hồng Tuyết đáp :
-Tôi chết đi, bà mua hộ một cỗ quan tài.
Lão bà cười nhẹ, hỏi :
-Nếu khách trọ không chết?
Phó Hồng Tuyết thản nhiên :
-Thì bà giữ lấy, để sau này mua cho bà một cỗ quan tài.
oOo
-20-
Ra khỏi hẻm, là đến đường cái.
Gió đã ngừng thổi, thái dương nhả sáng xuống mặt đừơng, cát vàng chớp ngời
ngời, như mảnh vụn kim cương.
Trên đường, khách bộ hành đã bắt đầu qua lại.
Người thứ nhất đập vào mắt Phó Hồng Tuyết, là người vận áo trắng, trong
đêm vừa qua.
Y vẫn đứng nguyên tại chỗ cũ, thậm chí tư thế đứng cũg không thay đổi.
Chiếc áo trắng của y, đã phủ đầy cát vàng, áo biến thành màu vàng, đầu tóc cũng
ngả màu vàng, chỉ có gương mặt trắng xanh, thì gương mặt đó hiện tại mất hẳn
màu.
Y chịu đựng suốt đêm dài, giữa gió lạnh, sương lạnh.
Khách đi đường nhìn y, y không buồn nhìn lại, thản nhiên như đứng giữa sa
mạc hoang vắng.
Chịu đựng được như thế, phải có gan lỳ, trên đời này chỉ có y là gan lỳ cỡ đó.
Phó Hồng Tuyết đi ngang qua y, đôi mắt của chàng nhìn về phương trời xa, và
nơi đó, đột nhiên, cát vàng nổi lên từng bựng, từng bựng.
Tiếng vó ngựa vang lên, như trống đổ liên hồi.
Trong thoáng mắt, bảy kỵ sĩ đến nơi, vó ngựa nhanh hơn tên bắn.
Vừa đến nơi, cả bảy kỵ sĩ không hẹn mà đồng một loạt đứng ngay lên trên
yên, trong khi ngựa vút đi như gió cuốn.
Cùng loạt, cả bảy kỵ sĩ tay tung lá cờ nhỏ cầm nghiêng, tay hoành đao ngang
ngực.
Các kỵ sĩ chào người áo trắng, một cách chào hết sức cung kính.
Cái chào của họ nói lên thân phận của người áo trắng, thân phận của y nhất
định là không thấp hèn.
Với thân phận đó, y không cần phải chịu đựng như thế, nhưng y lại cam chịu
đựng, điều này chứng tỏ y có một mục đích rõ rệt, chính cái mục đích quan trọng
đó đòi hỏi y phải uỷ khúc trung thành.
Mục đích gì? Không là cho y, cái đó chắc rồi.
Không cho y, thì ngoài Tam lão bản tại vạn Mã Đường ra, còn cho ai nữa?
Kỵ sĩ hoành đao, dưới ánh dương quang, đao chớp ngời, nhưng mắt người áo
trắng không chớp, thân hình không nhích động.
tôn trọng mọi người là tôn trọng bản thân
★
★
★
★
★
0