Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

Hiền như cô Tấm, có thật không?

18 trả lời, 421 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc &lt; S&#7917;a &#273;&#7893;i b&#7903;i: <b>seahawk1</b> -- <b>14.6.2004 16:41:23 </b> &gt;>
Theo ý SH, chưa chắc câu chuyện về cô Hoạn Thư của Nguyễn Du đã phải là chuyện đánh ghen nhiều người VN biết đến nhất. Vậy thì còn ai vào đây? Chẳng đâu xa lạ, chính là bà hoàng hậu dân gian vẫn được các cô giáo kể chuyện ca ngợi trước đàn em nhỏ ngây thơ ở tất cả các trường mẫu giáo xứ ta... Chính là cô Tấm dịu hiền đó. Mà xét đến thủ đoạn đánh ghen thì, cho dù cung vai vợ cả như Hoạn Thư, cô Tấm của chúng ta còn ra tay " hạ thủ bất lưu tình" hơn nhiều. Cô "cave" Kiều của Nguyễn Du còn có cơ hội được đi tu để bảo mạng, còn cô Tấm của chúng ta thì không cho đối thủ cơ hội nào. Âu cũng là cách đánh ghen của các bà hoàng. Cô Tấm dịu hiền của chúng ta làm SH nhớ tới hai bà hoàng nổi tiếng trong lịch sử đông tây: hoàng hậu Roma Agrippina và Võ Tắc Thiên. Agrippina thì không ít lần thuê sát thủ đi lấy đầu nhân tình của chồng trước khi ra tay đầu độc luôn thể cả ông chồng Claudius, Võ Tắc Thiên thì đã hạ sát còn chặt chân tay tình địch ngâm rượu báo thù. Thế nhưng hai bà hoàng này chẳng có được trời phật làm thiên thần hộ mệnh như cô Tấm của chúng ta, vậy thì họ có phải ra tay tàn độc để sinh tồn âu cũng còn có lý do để lượng thứ, hơn nữa họ lại chỉ ra tay với những kẻ người dưng nước lã. Còn cô Tấm của chúng ta, ở thế của người chiến thắng, quyền lực trong tay, hoàn toàn có thể lôi người em gái hiểm độc cho công lý ra tay trừng phạt, như thế có phải hay hơn không? Nhưng bà hoàng của chúng ta đã ưa thích tự ra tay trả thù đánh ghen, mà thủ đoạn cũng tàn nhẫn độc địa không kém gì cô em. Không chỉ có thế, "người chết việc cũng hết", cô Tấm dịu hiền ngay cả khi người em đã bỏ mạng vẫn còn chưa hả dạ, vẫn còn lôi xác chết ra hành hạ trả thù tiếp. Kiểu trả thù bắt mẹ ăn thịt con rồi phải uất lên mà chết như thê, e rằng Ngũ Tử Tư đánh xác Sở Bình Vương cũng không thể tàn độc cho bằng. Kẻ thù thì kẻ thù, với những người ruột thịt chung dòng máu với mình mà còn ra tay như thế thì bà hoàng Tấm của chúng ta còn có thể độ lượng được với ai. Bà hoàng này mà bất hạnh sinh được con trai thì e rằng chỉ thêm một hôn quân bạo chúa nữa. Cô Tấm ơi, lòng dạ của cô cuối cùng cũng hiểm ác độc địa có kém ai đâu? Người ta thường có câu:"Tha thứ là hình thức trả thù cao thượng nhất chỉ dành riêng cho người chiến thắng", liệu cô Tấm kia có xứng đáng được ca đi ngợi lại như một nạn nhân dịu hiền chăng? Tốt hơn hết nên loại bỏ câu chuyện đánh ghen báo thù độc địa này khỏi đôi tai và đôi mắt của thế hệ tương lai của đất Việt. Cứ nghĩ đến chuyện một ngày kia các cô gái đất Việt ta đều "hiền như cô Tấm" thì SH thấy toát mồ hôi trán
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
Vấn đề Seahawk1 đưa ra chắc sẽ làm nhiều bạn đọc suy nghĩ. Việc trả thù của cô Tấm quả là làm sởn tóc gáy những kẻ mưu toan đoạt chồng người khác. Đến cỡ như Hoạn thư ngày nay cũng chỉ dám dùng đến acid để gây thương tật chứ chưa đến độ giết người làm mắm. Đoạn kết của câu chuyện này "có vẻ như" không hợp với toàn bộ diễn biến câu chuyện về một cô Tấm hiền dịu. Xman cũng đã đọc và suy nghĩ về kết cục này, không lẽ một câu chuyện dân gian đã lưu truyền trong cả một thời kỳ dài lại không có ai có cố gắng sửa chữa đôi chút kết cục này. Các cụ nhà ta có thể để cho ông Bụt, ông trời trừng phạt mẹ con nhà Cám mà vẫn để cho cô Tấm thể hiện tấm lòng nhân hậu, nhưng Xman nghĩ là các cụ nhà ta đã không tin lắm vào kết cục này; có thể vì một thực tế chứng minh rằng rất nhiều kẻ ác vẫn sống nhăn răng ra, vì vậy để đòi được công bằng cho mình cô Tấm của chúng ta đã phải tự ra tay hành động. Điều này theo Xman thể hiện rõ ràng hai mục đích. Thứ nhất các cụ muốn chứng minh rằng: "con giun xéo mãi cũng quằn", thứ hai theo Xman nghĩ là kết cục đó phản ánh tinh thần đấu tranh của một dân tộc bị áp bức, bị giặc tàu đánh chiếm đến 1000 năm và sau đó không ngừng gây đau khổ cho dân Việt bé nhỏ. Các cụ đã không tin vào một thế lực thần bí nào đó sẽ tiêu diệt cái dân tộc luôn đè nén mình mà chỉ còn cách là tự mình giữ lấy thân mình mà thôi.
Mình đã đọc ở đâu đó, cũng lâu rồi, hình như trong một tuyển tập truyện ngắn, có một tác giả viết tiếp phần 2 của câu chuyện Tấm Cám. Nói về sự hoảng sợ của nhà vua trước hành động của bà hoàng Tấm và những dằn vặt trong Tấm đã khiến nàng ngày càng héo hon tiều tuỵ.

Thân mến
Xman
Đăng nhập để trả lời
0
Con người chẳng qua cũng chì là con người, không là thánh nhân được. Tt thừa nhận rằng đúng như vậy thì tàn độc, nhưng còn sự tàn ác nào hơn khi một người đang tâm phá vỡ một gia đình hạnh phúc. Còn cái gì ác hơn khi phải đuổi cùng giết tận người ta. Hai mẹ con Cám đâu có để cho Tấm một cơ hội được sống đâu. Giết đi, giết lại mấy lần.
Tình tiết để cho mẹ cám ăn thịt cám là một tình tiết rất khó phân tích: Nếu như theo Tt nghĩ đó chỉ là một hình tượng nói lên sự độc ác của Mẹ Cám. Tấm trên danh nghĩa cũng là con mà, tại sao bà ta phải âm mưu giết cho bằng được Tấm. Đó không phải là Mẹ giết con đó sao, Mẹ ăn thịt con còn gì.
Người ta nói ko biết thì có thể không có tội, nhưng khi biết rồi mà vẫn làm thì tội sẽ còn nặng hơn. Mẹ của Cám đã biết rõ những hành động của mình là Vô lương tâm, là Vô nhân đạo sao vẫn còn làm.
Cô Tấm chưa chắc đã là hiền, vì xuyên suốt toàn bộ tác phẩm hầu như chúng ta thấy đều là những âm mưu thủ đoạn của hai mẹ con Cám. Còn nhưng chi tiết để thể hiện lên sự Hiền hậu của cô Tấm thì rất là ít. Những gì được gọi là Hiền hậu của Tấm thì ngay bản thân Tt cũng có thể làm được. Vậy nó chưa có gì đặc sắc lắm.

Còn mấy đứa trẻ như Tt nè, không bao giờ nói Hiền như cô tấm cả. Chỉ cón nói mỗi câu : Hiền như Bụt thôi.

Trong một bài viết nhỏ này. Tt không muốn phân tích toàn bộ tác phẩm. Tt chỉ nói nói lên nhưng suy nghĩ của mình khi đọc 2 bài viết của các bạn. Mong các bạn đừng chê cười tt nhe.

Cu?c thi thi?t k? m?u l?ch nam 2005 t? ngày 13/06/2004 - 13/11/2004
Đăng nhập để trả lời
0
Giai thoại cô Tấm "làm mắm" Cám chỉ mới xuất hiện sau khi các ông sưu tầm truyện dân gian rồi biên tập lại cho đúng tư tưởng báo ứng của Trung Hoa. Thật sự kết cục của truyện dân gian đa phần là mẹ con Cám bị Thiên lôi đánh chết (kết cục phổ biến nhất trong truyện dân gian VN, như Thạch Sanh - Lý Thông chẳng hạn). Một kết cục khác đưa ra là mẹ con Cám hối lỗi. Kết cục kinh hoàng kia, chắc chắc không phải của dân gian, mà là tác phẩm của những người chịu ảnh hưởng của tính cách ly kỳ, một phong cách "trả đũa" tương đối phổ biến trong truyện Trung Hoa.
Tình tiết "rùng rợn" này có khá nhiều, như trong Phong thần (đoạn Trụ vương làm thịt Bá Ấp Khảo, hoặc trong Đông Chu liệt quốc, đoạn Khổng Tử nhìn thấy thịt của học trò). Tóm lại, kết cục này không phù hợp với tính cách hiền hoà của dân gian.
Đăng nhập để trả lời
0
Về cách nhìn kết thúc câu chuyện Tấm Cám cho là chuyện "rùng rợn", thực ra là đọc truyện cổ theo cách nhìn của thời nay. Tôi nhớ là khi còn nhỏ nghe kể chuyện Tấm Cám không hề thấy rùng rợn chút nào khi câu chuyện kết thúc như vậy. Một câu chuyện hoàn toàn kết thúc có nhân có quả. Chuyện mẹ ăn thịt con là một hình tượng, để thức tỉnh những người làm ác phải chịu hậu quả thích đáng, chứ không phải tình tiết đưa vào cho "ăn khách" (như trong Phong Thần). "Rùng rợn" hay không là do người diễn giải theo chủ quan chứ không phải do câu chuyện.
Nếu so sánh chuyện cô Tấm với chuyện Lọ Lem hay chuyện Nàng Bạch tuyết của phương Tây thì chuyện cô Tấm sâu sắc hơn nhiều. Những câu chuyện của phương Tây không có cái phần kết thúc rất "phương Đông" như truyện cô Tấm. Đây chính là nét độc đáo trong văn hoá phương Đông, chứ không nên nhìn nhận theo con mắt phương Tây như bây giờ.
Câu chuyện cô Tấm không phải đề cao tính hiền hậu của cô Tấm như một người phụ nữ trong gia đình. Chẳng ai nói "Hiền như cô Tấm" cả. Chủ đề và ý nghĩa của câu chuyện hoàn toàn khác. Cô Tấm là hoàng hậu, tức là câu chuyện đã vượt qua quan hệ gia đình và thể hiện những quan hệ trong xã hội. Cái mà Cám và mẹ Cám tranh dành không phải người chồng mà là địa vị hoàng hậu. Trong chuyện chẳng có tý gì là chuyện đánh ghen trong gia đình cả. So cô Tấm với Hoạn Thư thì hoàn toàn khập khiễng.
Một người bị hại, chết đi sống lại mấy lần mà không có hành động gì để đáp lại. Một hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ mà để cho kẻ có tội nhởn nhơ thì liệu câu chuyện có ý nghĩa hay không? "Không trừ ác thì làm sao có thể thành Phật được"? Đó chính là tính minh triết Việt trong câu chuyện. Như vậy không có cái kết cục như chuyện được kể thì chuyện cô Tấm đã chẳng phải là chuyện cổ Việt Nam.

Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0
Chào các bạn

Truyện này đã được bàn luận đã lâu, nay được mang ra bàn tiếp, thấy cũng hay hay

Vâng, Ct.Ly cũng thấy Thái Nhi nói có lý, người Việt Nam , nói theo truyện cổ tích, tức là cho thiếu nhi đọc, mà cho kết luận như vậy thì chỉ tập cho những đứa trẻ có cá tánh " bạo động " , giết người , cho nên Ct.Ly thấy là cổ tích ngày xưa đọc hay hơn và tập cho mọi người có tánh " tu thân " vì chuyện gì cũng không qua khỏi " lưới trời " cả.

Còn bàn về truyện Bạch Tuyết hay Cô bé lọ lem , thấy người dân Pháp, cho đoạn kết rất nhân hậu. Không như truyện Tấm Cám bây giờ.

Cho nên những việc, đầu độc con nít bằng cách đọc truyện để có cái suy nghĩ " trả thù " như vậy thật là khủng khiếp, chứ không thấy rùng rợn lắm.
Đăng nhập để trả lời
0
Theo Minh Xuân thì chuyện cổ tích Việt có rất nhiều ẩn ý, gửi nhắn nhiều điều đến đời sau. Chuyện Tấm Cám rõ ràng không phải là một chuyện sáng tác cho trẻ con đọc. Vì thế lấy lý do là để dạy trẻ con sẽ thấy khủng khiếp hay rùng rợn mà sửa đi truyện cổ thì thật vô lý, rõ ràng là đọc truyện cổ theo kiểu mới.
Ví dụ như huyền sử đời Hùng được lưu truyền thực ra là những lời nhắn gửi về lịch sử của dân tộc khi chính sử bị bóp méo dưới thời Bắc thuộc. Mà đã là lịch sử thì đâu phải để cho trẻ con đọc, và có rùng rợn hay không thì cũng là lịch sử.
Chuyện Tấm Cám có chứa đựng quan niệm triết học phương Đông về quan hệ gia đình, xã hội, không thể gán ghép chỉ là một câu chuyện hay, kể cho trẻ con nghe được. Khi chúng ta còn chưa hiểu hết ý nghĩa những gì mà tiền nhân nhắn gửi trong các câu chuyện cổ thì việc sửa đi nội dung là có lỗi với tổ tiên.
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0
Theo sweet thấy, kết cục của Tấm Cám là có lí. Nó nói lên nhân-quả của hành động con người. Trong truyện, ta thấy nhân vật vua và Bụt là 2 nhân vật có vẻ có quyền lực nhưng chẳng làm gì được mẹ con Cám cả. Sự 'dã man' của Tấm chỉ là 'thay trời hành đạo'.
Khi chúng ta còn chưa hiểu hết ý nghĩa những gì mà tiền nhân nhắn gửi trong các câu chuyện cổ thì việc sửa đi nội dung là có lỗi với tổ tiên.

Ở đây, sweet để ý thấy trong truyện cổ tích cho học sinh tiểu học học thì mẹ con Cám bị sét đánh, học sinh trung học ban tự nhiên cũng học thế, còn ban xã hội thì học đoạn kết 'làm mắm'. vì truyện Tấm Cám là truyện cổ tích đặc sắc nhất nước ta, xét về phương diện giáo dục, sửa lại thì cũng ko có lỗi gì đâu anh MX[:)]
Bình luận văn học: http://diendan.vnthuquan.net/tt.aspx?forumid=242
New app for Windows Phone 8: Location Reminder
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?high=&m=792697&mpage=1#792697
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện Tấm Cám có khá nhiều câu ca rất lạ như gọi cá bống:
Bống bống bang bang
Bống ăn cơm vàng, cơm bạc nhà ta.
Chớ ăn cơm hẩm, cháo hoa nhà người.

Tại sao cơm của Tấm lạ là vàng, là bạc, trong khi Tấm nghèo như vậy?
Rồi hình tượng quả thị:
Thị ơi thị rụng bị bà
Bà để bà ngửi chứ bà không ăn?
Sao lại chọn loại quả chỉ để ngửi chứ khônng ăn để phục sinh cô Tấm.
Rõ ràng câu chuyện có nhiều ẩn ý, khó phân tích. Vì thế cái kết cục khủng khiếp kia hoàn toàn cũng có ý gì đó, nếu bỏ đi sẽ làm câu chuyện mất ý nghĩa và sự hoàn thiện của chủ đề.
 
Về tình tiết khủng khiếp trong chuyện cổ còn có chuyện An Dương Vương chém Mỵ Châu. Cha giết con không phải khủng khiếp hay sao? Tới giờ ở Cổ Loa vẫn thờ tượng Mỵ Châu không đầu, nhìn thật khủng khiếp. Một lời nhắc nhở ngàn thu về sự mất cảnh giác. Nếu thay Mỵ Châu bị cha chém bằng Mỵ Nương bị "sét đánh" thì còn gì là chuyện nữa [:)]. Quan niệm và hành động của người Việt xưa rất hiện thực, đạo đi với đời. Trời có xử thì cũng thông qua con người chứ không dễ dàng cho sét đánh là xong.
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0

Về chuyện này, HN cũng có một số ý kiến, xin được tham gia cùng cả nhà.
Trước hết, về hành động của mẹ con Cám và sự trừng phạt của Tấm với họ, HN hoàn toàn đồng tình với quan điểm của MX. Đây không phải là mâu thuẫn gia đình nữa mà là vấn đề xã hội. Khi Tấm còn ở nhà, mẹ con Cám bắt nạt, hành hạ thế nào nàng cũng có phản kháng gì đâu. Nhưng khi nàng đã là hoàng hậu, thì việc mẹ con Cám hại nàng để chiếm ngôi hoàng hậu đã trở thành đại nghịch bất trung chứ không đơn thuần là bất nhân bất nghĩa. Hơn nữa, việc làm hại nàng là có kế hoạch và tái diễn nhiều lần, mặc dù đã bị cảnh cáo. Việc nhiều lần cô Tấm được tái sinh và kết cục của mẹ con Cám chính là nhân quả nhãn tiền, cô Tấm dường như đã được quyền thay trời hành đạo. 
Còn chuyện vì phương diện giáo dục mà lấy kết cục "bị sét đánh" để thay thế thì theo HN là rất không nên. Vì như vậy sẽ vô tình tạo cho mọi người suy nghĩ "bị sét đánh là trời trừng phạt", thế thì oan uổng cho biết bao nhiêu người xấu số bình thường chết vì sét đánh trên đất nước ta. Còn theo suy nghĩ riêng của HN thì dân gian vốn rất công bằng, tội của mẹ con cám mà sét đánh chết là xong thì... nhẹ quá.


Nhà trẻ http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=353773
Chat room http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=345893
Phòng khám Răng-Hàm-Lưỡi http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx
Đăng nhập để trả lời
0
Có chuyện vui như thế này:
Một người nghèo, ra sức cầu khấn ông trời cho mình được giàu có. Ông Trời mới hiện lên bảo ngày mai sẽ cho người này trúng số độc đắc. Người đó vui mừng, nhưng hôm sau đợi mãi mà vẫn không thấy được trúng số, liền lên tiếng trách móc ông Trời. Ông Trời lại hiện lên và bảo: "Nhà ngươi không mua vé số thì ta có muốn cho trúng cũng không trúng được!".
Đạo Việt khác với phương Tây ở chỗ đó. Nếu người mà không xử thì trời làm sao xử được. Ở Việt Nam đi tu không phải để lánh đời mà là để cứu độ chúng sinh. Như vua Trần Nhân Tông sau khi đánh thắng quân Nguyên, lập Thiền phái ở Yên Tử vậy. Vừa tu, vừa nhìn ra biển canh chừng giặc ngoại xâm.
Trở lại chuyện Tấm Cám, ngay từ đầu đã có nhiều tình tiết khá khủng khiếp. Như khi cá bống bị giết trong giếng có nổi lên một hòn máu tươi. Rồi khi Cám dệt cửi:
Kẽo ca kẽo kẹt
Lấy tranh chồng chị
Chị khoét mắt ra.
Như vậy cái kết thúc "làm mắm" là một kết thúc tiếp theo thống nhất với những nội dung trước đó, chứ không phải do người đời sau học Tàu mà thêm vào như ai đó cho là như vậy ở trên.
Nếu theo kiểu phim cổ thì nhà vua thường ban cho tội thần bình rượu độc hay giải lụa thắt cổ để tự chọn cái chết. Cái lọ mắm của của Tấm cũng tương tự như vậy, nhưng còn ý nghĩa hơn bình rượu hay giải lụa nhiều vì có ý nghĩa nhân quả, để cho mẹ Cám tự chọn cái chết. Lúc này đâu cần phải nhờ tới trời đánh hay Bụt hiện lên nữa. Ta thấy hình ảnh ông Bụt trong chuyện không hề xuất hiện kể từ lúc Tấm thành Hoàng hậu. Bụt chỉ giúp người không thể tự giúp mình được chứ Bụt đi giúp Hoàng hậu thì vô lý quá. Cũng như vậy, nếu người có thể xử được thì mượn tay trời xử để làm gì? Chẳng nhẽ lại đổ cái ác cho trời còn mình thì giữ tiếng trong sạch hay sao?
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0

Chào cả nhà!
ND hay chạy vào đây đọc mấy bài bình luận về một số tác phẩm văn học. Nay có vụ "Cô Tấm - cô Cám" ở đây xin mạo muội có vài ý cùng cả nhà.

Thứ nhất, truyền thuyết Tấm Cám cũng như hàng loạt những truyền thuyết khác của Việt Nam khi được nhìn nhận đánh giá thì phải lấy tâm lý, quan niệm dân gian, con mắt của dân gian để nhìn nhận. Tóm lại là phải lấy cách nghĩ cách nhìn dân gian để nghiên cứu.

Cốt lõi của truyền thuyết dân gian mang một ý nghĩa rất sâu sắc chứ không đơn giản thuần tuý ở vỏ bọc bề ngoài của ngôn ngữ cũng như tình tiết giản đơn của nó. Các sáng tác dân gian xuất hiện ở một thời đại nào đó sẽ mang hơi thở, cách nghĩ cách nhìn thời cuộc của thời đại đó. Và hơn thế nữa, nó không chỉ đại diện cho quan niệm của lớp người sống ở thời đại tạo ra bản thân nó mà còn kết tinh những quan niệm, lối sống của những thế hệ trước.

Thứ hai, xuất phát từ vấn đề nêu trên mà, ở truyền thuyết Tấm Cám mà chúng ta biết, ngoài việc nó có nhiều dị bản ở phần kết, thì truyền thuyết này thể hiện quan niệm xã hội (đồng thời nó cũng là ước vọng của xã hội) căn bản là: Ở hiền gặp lành; ác giả ác báo. Điều này chúng ta thấy ở những tình tiết câu chuyện.

Thứ ba, truyền thuyết Tấm Cám còn bộc lộ một số quan niệm về quan hệ gia đình. Đó là hoàn cảnh cũng như cuộc sống của Tấm - một cô bé mồ côi mẹ phải ở với dì ghẻ, và hàng loạt việc làm của mẹ con nhà Cám - mẹ ghẻ. Tất cả tình tiết nhằm làm bật lên "Mấy đời bánh đúc có xương/ Mấy đời mẹ ghẻ lại thương con chồng".....

Cuối cùng, ở đây ND còn thấy vị trí của "bụt" làm liên kết cho tình tiết câu chuyện dân gian diễn ra một cách tự nhiên.
Như chúng ta đã biết, "bụt" là cách đọc việt hoá từ "Buddha" trong tiếng Hindi của Ấn Độ. Buddha có nghĩa là nhà hiền triết đã giác ngộ. Trong Phật giáo nguyên thuỷ, Buddha chính là một cách gọi về đức Sakia Muni (Thích ca mầu ni). Vậy thì truyền thuyết Tấm Cám chắc chắn xuất hiện khi đất nước ta đã có sự hiện diện của đạo Phật.

Vấn đề đặt ra là truyền thuyết Tấm Cám có ảnh hưởng gì từ triết lý Phật giáo không? Và nếu có, thì nó thể hiện chỗ nào? Và triết lý Phật giáo mà truyền thuyết Tấm Cám ảnh hưởng là của dòng Đại thừa hay Tiểu thừa?
Vài điều thắc mắc, ND mong các anh chị giúp đỡ!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Đạo Phật vào Việt Nam bắt đầu từ đầu đời Lý, tức là ngay sau khi lập nước Đại Việt (độc lập sau 1000 năm đô hộ). Trước đó nếu không kể thời gian Bắc thuộc là giai đoạn Hùng Vương. Như vậy những truyện có mặt Bụt hay Phật không thuộc nhóm huyền sử đời Hùng.
Người Việt tiếp nhận đạo Phật một cách khá khác biệt, còn lập riêng cả một Thiền phái. Đạo Phật ở Việt Nam rất "dân dã" và gần gũi. Sự xuất hiện Bụt hay Phật trong truyện cổ chưa chắc thể hiện ảnh hưởng của triết lý Phật giáo, mà ngược lại có thể thể hiện ảnh hưởng của văn hóa Việt tới Phật giáo. Bụt hay Phật trong truyện cổ Việt Nam giống như ông thần làng, thần núi hơn là Phật của Ấn Độ.
Chẳng hạn như trong chuyện Tấm Cám có rất nhiều hình ảnh điển hình cho văn hóa Việt: cây cau mà cô Tấm trèo lên, quả thị, trầu têm cánh phượng khi gặp lại vua,... Tương tự như vậy trong truyện Sự tích cây nêu ngày Tết. Cây nêu là sản phẩm điển hình của văn hóa Đông Nam Á, vốn là một vật để đo thời gian (đo bóng nắng), chẳng liên quan gì đến đạo Phật ở Ấn Độ cả. Nhưng trong sự tích có hình ảnh áo cà sa của Phật và sự giúp đỡ của Phật chống lại ác quỷ. Như vậy có thể thấy trong những truyện này văn hóa Việt và đạo Phật hòa lẫn với nhau, khó biết là ai chịu ảnh hưởng của ai, hoặc cái gì trước cái gì sau..
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Minh Xuân

Đạo Phật vào Việt Nam bắt đầu từ đầu đời Lý, tức là ngay sau khi lập nước Đại Việt (độc lập sau 1000 năm đô hộ). Trước đó nếu không kể thời gian Bắc thuộc là giai đoạn Hùng Vương. Như vậy những truyện có mặt Bụt hay Phật không thuộc nhóm huyền sử đời Hùng.


Anh Minh Xuân nói vậy thì chắc có nhầm lẫn gì ở đây chăng? Vì nếu như anh nói vậy thì năm 179 TCN (trước công nguyên), Âu Lạc rơi vào tay Triệu Đà (vốn là một viên quan của triều Tần) và sau là nhà Hán cai trị thì nước ta đã có Phật giáo rồi mà. Điều này thể hiện ngay trong chính cổ sử Trung Hoa đó anh Xuân.
" Trả lời vua Tuỳ Văn Đế về tình hình Phật giáo xứ Giao Châu, các nhà sư Trung Quốc như Đàm Thiên đã tâu rằng: “Xứ Giao Châu có đường thông sang Thiên Trúc, Phật giáo truyền vào Trung Hoa chưa phổ cập đến Giang Đông mà xứ ấy xây ở Luy Lâu đã hơn 20 bảo tháp, độ được hơn 500 vị tăng và dịch được 15 bộ kinh rồi. Thế là xứ ấy theo đạo Phật trước ta (tức Trung Hoa)”.
 
Tóm lại là, Phật giáo có mặt muộn nhất ở nước ta cũng là những năm đầu công nguyên rồi, và sớm hơn có thể khoảng thế kỷ V - III TCN.

7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: venus4t.vns_hnu

Anh Minh Xuân nói vậy thì chắc có nhầm lẫn gì ở đây chăng? Vì nếu như anh nói vậy thì năm 179 TCN (trước công nguyên), Âu Lạc rơi vào tay Triệu Đà (vốn là một viên quan của triều Tần) và sau là nhà Hán cai trị thì nước ta đã có Phật giáo rồi mà. Điều này thể hiện ngay trong chính cổ sử Trung Hoa đó anh Xuân.
" Trả lời vua Tuỳ Văn Đế về tình hình Phật giáo xứ Giao Châu, các nhà sư Trung Quốc như Đàm Thiên đã tâu rằng: “Xứ Giao Châu có đường thông sang Thiên Trúc, Phật giáo truyền vào Trung Hoa chưa phổ cập đến Giang Đông mà xứ ấy xây ở Luy Lâu đã hơn 20 bảo tháp, độ được hơn 500 vị tăng và dịch được 15 bộ kinh rồi. Thế là xứ ấy theo đạo Phật trước ta (tức Trung Hoa)”.

Tóm lại là, Phật giáo có mặt muộn nhất ở nước ta cũng là những năm đầu công nguyên rồi, và sớm hơn có thể khoảng thế kỷ V - III TCN.


Venus giỏi nhỉ, đúng là nhầm lẫn[:)]. Ý là nói đạo Phật ở Việt Nam thịnh hành từ thời Lý (trở thành quốc đạo). Dấu tích để lại của đạo Phật đời Lý có thể thấy qua tượng A di đà ở chùa Phật tích và nền chùa Dạm ở Bắc Ninh.
Có điều Minh Xuân nghĩ mà không hiểu. Đạo Phật đi đường nào vào Việt Nam mà còn sớm hơn của Trung Quốc? Đi qua Trung Quốc thì không hợp lý vì bản thân Trung Quốc như trên có đạo Phật sau Việt Nam. Đi qua phía Nam là nước Chăm thì cũng vậy vì bản thân nước Chăm theo đạo Ba la môn chứ rất ít nhóm Chăm theo đạo Phật. Chẳng nhẽ đạo Phật truyền vào VN qua Lào? Điều này khó tin vì phía Tây Bắc Việt Nam là dãy Hoàng Liên rất hiểm trở so với con người thời đó. Và ở Tây Bắc thời đó còn cả vương quốc Bồn Man chưa nhập vào Đại Việt.
Một điều nữa là sử Việt có ghi đời Lý có cử Nguyễn Đạo Thành sang Trung Quốc để thỉnh kinh Tam tạng. Nếu Việt Nam có đường sang Thiên Trúc thì tội gì lại sang Trung Quốc thỉnh kinh về? Hợp lý hơn nếu ông Nguyễn Đạo Thành này chính là Đường Tam tạng đi thỉnh kinh Tây Trúc trong Tây Du ký. Và ông Lý Uyên (Đường Cao tổ) và con trai Lý Thế Dân (Đường Thái Tổ) chính là Lý Công Uẩn và thái tử Lý Phật Mã. Ở Trung Quốc đạo Phật trở thành quốc đạo cũng chính vào triều Đường - Lý này sau cuộc Tây Du của Đường Tăng.
 
Trái tim anh chia ba phần tươi đỏ
Anh dành riêng cho vợ phần nhiều...

Đường đời http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=431926
Bút Tre http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=450048
Giao duyên http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=435187
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-11 08:32:31venus4t.vns_hnu>
Cám ơn anh Minh Xuân đã khen ND nhé! Thực tế là ND không tìm hiểu nhiều về tôn giáo nhưng có thể trả lời anh vắn tắt những thắc mắc mà anh đưa ra nhằm làm sáng tỏ hơn vấn đề: liệu triết lý của Phật giáo có ảnh hưởng đến các truyền thuyết Việt Nam ở thời dựng nước hay không!

Thứ nhất là
Có điều Minh Xuân nghĩ mà không hiểu. Đạo Phật đi đường nào vào Việt Nam mà còn sớm hơn của Trung Quốc? Đi qua Trung Quốc thì không hợp lý vì bản thân Trung Quốc như trên có đạo Phật sau Việt Nam. Đi qua phía Nam là nước Chăm thì cũng vậy vì bản thân nước Chăm theo đạo Ba la môn chứ rất ít nhóm Chăm theo đạo Phật. Chẳng nhẽ đạo Phật truyền vào VN qua Lào? Điều này khó tin vì phía Tây Bắc Việt Nam là dãy Hoàng Liên rất hiểm trở so với con người thời đó. Và ở Tây Bắc thời đó còn cả vương quốc Bồn Man chưa nhập vào Đại Việt.

 
ND xin có vài ý sau:
- Theo quan điểm của Phật giáo và lịch sử thì: Đạo Phật ra đời vào khoảng thế kỷ VI TCN tại một quốc gia cổ Kapilavaxatu do Diddharta Gautama - hoàng tử con vua Suddhodana sáng lập ra (quốc gia này ngày nay chính là một phần đất của miền Nam Nêpan và một phầt đất của tỉnh Utta, Pradeso và Biha của Ấn Độ).
Ngay sau khi Đức Phật mất (khoảng thế kỷ V TCN), các tín đồ Phật giáo tiến hành tập kết kinh điển. Tổng cộng có 4 lần tập kết kinh điển. Lần tập kết kinh điển thứ hai diễn ra sau ki đức Phật mất 100 năm (thế kỷ IV) thì Phật giáo chia làm hai hệ phái:
+ Hệ phái Thượng toạ (Theravara) hay còn gọi là phái Trưởng lão - là những người cao tuổi muốn giữ nguyên Phật giáo mà không cải cách - sau phát triển thành phái Tiểu thừa. Con đường truyền bá chủ yếu của phái này là bằng đường biển xuống phía nam nên còn gọi là Nam Tông.
+ Hệ phái Đại Chúng (Mahayana) là những nhà tu hành trẻ và chiếm đa số muốn canh tân Phật giáo cho bớt hà khắc để dễ thu nạp tín đồ. Về sau, phái này phát triển thành hệ phái Đại thừa. Con đường truyền bá chủ yếu của hệ phái này là phía bắc nên còn gọi là Bắc Tông.

Từ lần tập kết kinh điển này, Phật giáo đã bắt đầu được truyền bá ra bên ngoài Ấn Độ.

- Dưới thời vua Asoka của triều đại Môria (thế kỷ III TCN), Phật giáo phát  triển mạnh mẽ vươn lên thành quốc giáo, và cũng bắt đầu từ đây, Phật giáo được đẩy mạnh truyền ra ngoài Ấn Độ, chủ yếu bằng đường biển đến Srilanca, Indonesia, Miama, Thailand, Malaysia... và miền nam Việt Nam ngày nay. Đó là Phật giáo nguyên thuỷ.

Các di chỉ khảo cổ học Việt Nam và thành tựu mới của khoa học lịch sử, văn hóa học đã cho thấy điều này.

Như vậy, Việt Nam chúng ta tiếp nhận Phật giáo trước hết là phật giáo Tiểu thừa. Từ vùng Nam bộ ngày nay (xưa thuộc về quốc gia cổ Phù Nam), Phật giáo Tiểu thừa theo đường biển đến Bắc Bộ và truyền bá vào lớp cư dân Việt (cư dân Âu Lạc) song do sự hà khắc và lạ lẫm của tôn giáo này mà nó không để lại được dấu vết sâu đậm trong lớp cư dân Việt lúc bấy giờ ngoài hình ảnh một vị toàn năng là" Buddha" và được Việt hoá thành "Bụt".

Về sau, Phật giáo Đại thừa (Bắc tông) từ truyền vào nước ta. Và với quan điểm, triết lí và đường lối tu hành cởi mở....phù hợp với văn hoá người Việt nên đã được tiếp nhận.
ND khái quát sơ qua như vậy thôi anh Minh Xuân nhé!

Thứ hai là
Một điều nữa là sử Việt có ghi đời Lý có cử Nguyễn Đạo Thành sang Trung Quốc để thỉnh kinh Tam tạng. Nếu Việt Nam có đường sang Thiên Trúc thì tội gì lại sang Trung Quốc thỉnh kinh về? Hợp lý hơn nếu ông Nguyễn Đạo Thành này chính là Đường Tam tạng đi thỉnh kinh Tây Trúc trong Tây Du ký. Và ông Lý Uyên (Đường Cao tổ) và con trai Lý Thế Dân (Đường Thái Tổ) chính là Lý Công Uẩn và thái tử Lý Phật Mã. Ở Trung Quốc đạo Phật trở thành quốc đạo cũng chính vào triều Đường - Lý này sau cuộc Tây Du của Đường Tăng.


Như trên ND đã đề cập, vì theo phật giáo Đại thừa nên giáo lý có khác với hệ phái Tiểu thừa. Chính vì lẽ đó mà các nhà sư hành Việt (còn có cả các nhà sư gốc Ấn như Khâu đà la (Ksudra)...) đều có sự trao đổi, thuyết giảng kinh phật, giáo pháp với Trung Hoa. Và với dẫn chứng từ trước
[
trả lời vua Tuỳ Văn Đế về tình hình Phật giáo xứ Giao Châu, các nhà sư Trung Quốc như Đàm Thiên đã tâu rằng: “Xứ Giao Châu có đường thông sang Thiên Trúc, Phật giáo truyền vào Trung Hoa chưa phổ cập đến Giang Đông mà xứ ấy xây ở Luy Lâu đã hơn 20 bảo tháp, độ được hơn 500 vị tăng và dịch được 15 bộ kinh rồi. Thế là xứ ấy theo đạo Phật trước ta (tức Trung Hoa)”. ], cho chúng ta thấy các nhà sư Việt - Ấn đã từng sang miền nam Trung Hoa để truyền giáo.

ND thêm một chi tiết nữa để khẳng định vấn đề này nhé, anh Minh Xuân!
[
thời Tam Quốc, mẹ của Ngô Tôn Quyền là Ngô Quốc Thái đã cho mời các nhà sư từ Luy Lâu sang Kiến Nghiệp (thủ phủ nước Ngô) để giảng đạo.]

Với những gì ND đã đề cập ở trên thì phần nào cho thấy sự hiện diện rất sớm của Phật giáo trên lãnh thổ Việt Nam ngày nay. Và vì lẽ đó, những tư tưởng triết lý của Phật giáo chắc chắn có ảnh hưởng sâu đậm đến lối sống và văn hoá Việt, trong đó có hệ thống các truyền thuyết dân gian.

Vài hiểu biết nhỏ bé này của ND không dám nói là giải đáp được hết những thắc mắc của anh đâu. ND mong anh trao đổi thêm nhé! ND hiểu chỉ đến vậy thôi đó. Hết cạn kiến thức của ND bít về Phật giáo rồi!
7
8
blog
Đăng nhập để trả lời
0
 Thế mà cổ tích Tấm Cám vẫn được dùng để dạy các bé học cấp 1 hay mẫu giáo gì đó....... Thật nguy hiểm cho những tâm hồn non tơ............
 
  Mọi người phân tích nhiều ưu nhược điểm của nàng Tấm roài, mình thêm thắt chút: đầu tiên nàng Tấm rất uỷ mị (thực tế là như vậy....) và dễ bị bắt nạt....... Nhưng sau khi khóc lóc và được Bụt giúp, nàng dần tỏ ra láu cá và khôn ngoan hơn....... vì biết đằng sau mình có những thế lực siêu nhiên giúp đỡ.......
  Sống với dì ghẻ mà nàng Tấm vẫn cho cá ăn (kiểu như 1 thú chơi tao nhã, thể hiện tôi thừa thời gian rảnh rỗi, chơi cá như quý tộc, không thèm chăm bẵm mẹ con bà.....) để khiêu khích mẹ con nhà Cám....
  Đến khi đi lễ hội các kiểu, bị ép ở nhà, nàng lại khóc (quả khóc này là có tính toán, có ý đồ: khóc phát là Bụt sẽ hiện lên giúp đỡ ngay........), và từ quả khóc lóc đó đẫn tới những toan tính lớn hơn của nàng Tấm.......
  Người xưa hơi đề cao sự thụ động và sự may mắn, chính điều đó lại xây dựng nên hình tượng nàng Tấm đáng sợ như vậy........ Kể cũng khổ chàng hoàng tử lấy phải Tấm.... nhân vật này thật đáng thương!!!!!!!!!!!!



Đăng nhập để trả lời
0
nhưng phải chăng cái kết thúc đó đã làm mất đi hình ảnh đẹp của tấm ?
Đăng nhập để trả lời
0
Cái truyện Tấm Cám nó thiên về trả thù =))) có vay có trả =))))
 
Vì cái kiểu của truyện cổ tích đơn thuần là cái thiện lúc nào cũng thắng =)))
 
Đăng nhập để trả lời
0