📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Cho những ngày biết nhớ

481 trả lời, 53.354 lượt xem — Trang 12 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-18 06:59:59Huyền Băng>
Bài thơ cuối cho anh

 
 
 
 
Cho những ngày biết nhớ 
 
 
Bài thơ này... bài thơ cuối...cho anh
Cho Hà Nội xa em rồi...xa quá
Sóng cuộn lòng em , sóng vô tình đến lạ
Xô dạt nụ cười... xô dạt cả ứơc mơ 
 
Xa anh rồi...vụn dại những vần thơ...
Đêm cô đơn...một mình em đứng đợi
Anh bên ai , ngọt ngào tình yêu mới...
Đông đến phưong người...sao tuyết giá nơi em ?
 
Biết tìm đâu từng giây phút êm đềm
Ta trao nhau những vần thơ ngọt lịm
Khoảng cách xa...từng nhịp tim lên tiếng...
Hai nửa địa cầu...đêm thức với hoàng hôn
 
Em xa anh ...chết một nửa linh hồn
Còn một nửa...lặng im tìm quên lãng
Hương tình yêu tưởng chừng như gió thoảng
Có ai ngờ thấm đậm khó mờ phai...
 
Chiều...từng chiều trong nỗi nhớ quắt quay...
Nhớ Hà Nội , dù chưa lần gặp gỡ
Mình xa nhau tại vì đâu anh hở... 
Để Đông dài ngơ ngẩn ngóng mùa Xuân
 
Đêm có về , xin đêm hãy đi nhanh
Đừng lang thang tìm bóng nhau khắp ngõ
Bứơc chân ai dẫm bừa từng vạt cỏ
Cỏ nát nhàu...cỏ sẽ khóc vì đau
 
Biết bao giờ Hà Nội thấy mặt nhau
Để em biết tình yêu còn ở lại.
Để em biết...anh còn bên em mãi...
Mà rời xa miền hư ảo mịt mù ...!
 
Chuỗi ngày dài... còn lại một màu thu
Lá vàng rơi...em một mình đuổi bắt...
Nỗi buồn rơi...em một mình đón nhặt
Bởi bây giờ  anh xa quá...thật xa...
 
Mây
 
 
r
**************
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Mây

Bài thơ cuối cho anh

 
 
 
 
Cho những ngày biết nhớ 
 
 
Bài thơ này... bài thơ cuối...cho anh
Cho Hà Nội xa em rồi...xa quá
Sóng cuộn lòng em , sóng vô tình đến lạ
Xô dạt nụ cười... xô dạt cả ứơc mơ 
 
Xa anh rồi...vụn dại những vần thơ...
Đêm cô đơn...một mình em đứng đợi
Anh bên ai , ngọt ngào tình yêu mới...
Đông đến phưong người...sao tuyết giá nơi em ?
 
Biết tìm đâu từng giây phút êm đềm
Ta trao nhau những vần thơ ngọt lịm
Khoảng cách xa...từng nhịp tim lên tiếng...
Hai nửa địa cầu...đêm thức với hoàng hôn
 
Em xa anh ...chết một nửa linh hồn
Còn một nửa...lặng im tìm quên lãng
Hương tình yêu tưởng chừng như gió thoảng
Có ai ngờ thấm đậm khó mờ phai...
 
Chiều...từng chiều trong nỗi nhớ quắt quay...
Nhớ Hà Nội , dù chưa lần gặp gỡ
Mình xa nhau tại vì đâu anh hở... 
Để Đông dài ngơ ngẩn ngóng mùa Xuân
 
Đêm có về , xin đêm hãy đi nhanh
Đừng lang thang tìm bóng nhau khắp ngõ
Bứơc chân ai dẫm bừa từng vạt cỏ
Cỏ nát nhàu...cỏ sẽ khóc vì đau
 
Biết bao giờ Hà Nội thấy mặt nhau
Để em biết tình yêu còn ở lại.
Để em biết...anh còn bên em mãi...
Mà rời xa miền hư ảo mịt mù ...!
 
Chuỗi ngày dài... còn lại một màu thu
Lá vàng rơi...em một mình đuổi bắt...
Nỗi buồn rơi...em một mình đón nhặt
Bởi bây giờ  anh xa quá...thật xa...
 
Mây
 

r
**************

 
 
Bờ vai nào
 
 
Nếu muốn
Hãy dựa vào vai anh tự do khóc
Hãy thủ thỉ ngọn nguồn cho vơi đi cô độc
Hãy để anh vuốt ve em mái tóc
Đắng cay ư, anh xua đuổi nhé, được không?.
 
Hạnh phúc nào đầy vơi em cất dấu trong lòng
Khổ đau nào lớn nhỏ khi tình như biển rộng.
Em có ước ao số phận mỉm cười hào phóng
Mang em đi tận bến cuối yêu thương?
 
Nếu muốn
Cứ ngả bờ vai anh dẫu không thể chung đường.
Dẫu tháng năm cô đơn có làm phai khóe mắt.
Đơn giản là vẫn còn một điều rất thật
Bờ vai này êm ái những niềm yêu.
 
Một bàn tay không thể che cả nắng chiều
Thì xin dâng bờ vai này cho em dựa tạm
Nghe trong tim cứ rộn đầy xúc cảm
Bờ vai nào gánh trọn nổi nghĩa yêu?
 
Hà Nội, ngày 10/06/2007
 
 
Nguyễn Hoàng

Trang chính: http://diendan.vnthuquan....69&mpage=27#792128
http://www.maiyeuem.net/topic/144861/DANH-CHO-EM-NHUNG-VAN-THO---Nguyen-Hoang/480 
Trang lưu trữ: http://diendan.vnthuquan....guye_hoang&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-12 11:31:43Mây>
Trích đoạn: Nguyễn Hoàng



Bờ vai nào
 
 
Nếu muốn
Hãy dựa vào vai anh tự do khóc
Hãy thủ thỉ ngọn nguồn cho vơi đi cô độc
Hãy để anh vuốt ve em mái tóc
Đắng cay ư, anh xua đuổi nhé, được không?.
 
Hạnh phúc nào đầy vơi em cất dấu trong lòng
Khổ đau nào lớn nhỏ khi tình như biển rộng.
Em có ước ao số phận mỉm cười hào phóng
Mang em đi tận bến cuối yêu thương?
 
Nếu muốn
Cứ ngả bờ vai anh dẫu không thể chung đường.
Dẫu tháng năm cô đơn có làm phai khóe mắt.
Đơn giản là vẫn còn một điều rất thật
Bờ vai này êm ái những niềm yêu.
 
Một bàn tay không thể che cả nắng chiều
Thì xin dâng bờ vai này cho em dựa tạm
Nghe trong tim cứ rộn đầy xúc cảm
Bờ vai nào gánh trọn nổi nghĩa yêu?
 
Hà Nội, ngày 10/06/2007
 




Huynh ơi ! Mây suýt khóc vì cảm động đấy huynh ạ.
Bài thơ hay quá , hay quá...
Có lẽ chỉ những ai hiểu được thế nào là cảm xúc thật của trái tim mới có thể chia sẻ được nỗi lòng cùng với nhau bằng những vần thơ nồng nàn như thế này , huynh nhỉ !
Mây cảm ơn huynh rất nhiều .
 
****************
 
 
Chân tình



Gió chẳng vô tình sao cuốn lá bay xa ...
Để mùa thu mưa từng cơn sướt mướt
Anh vô tình
quên một lời hẹn ước
Ngày tao phùng ...
em phải đợi bao lâu ?

Mai rời xa ...hoa tím sẽ nhạt màu
Bước viễn du khó quay về chốn cũ
Đâu phải chỉ hai tiếng :
"yêu em"... đã đủ
Trọn kiếp này
xin dành trọn cho nhau

Đâu chỉ một mình anh cùng với nỗi đau
Ngăn lại đi anh tiếng thở dài thất vọng
Nếu đã nghĩ tình em là lẽ sống
Còn đắn đo gì ...
không ở lại bên em ?

Em lặng im ...nhưng tự hứa với mình
Phải là anh mà không là ai cả
Đó có phải là chân tình không anh hả ?
Dấu yêu à !
anh ngốc quá đi thôi ...

Đừng bao giờ xa cách nữa người ơi !
Đừng để mất nhau để rồi mai tiếc nuối
Xin một lần thôi ...
tình đầu - tình sau cuối
Đôi tim khờ hoà nhịp sống
đến vạn năm ...


Mây




 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-07 14:04:34co don>
 

HOA THẮM NGÀY VUI
 
&lt;Viết tặng chị em phụ nữ nhân ngày 08 tháng 03 &gt;

 
Một ngày như thể bao ngày
Trần gian như thấy mê say lạ lùng
Muôn hồng khoe sắc hoa rung
Tâm hồn bỗng thấy ngập ngừng mắt môi.
 
Một ngày hương ngát xa xôi
Một ngày muốn cám ơn đời có em
Tim hồng sáng bóng trăng đèn
Nửa đời cuộc sống bên em sinh tồn.
 
Trời xuân như thấy xanh hơn
Biển xa thả sóng dập dờn thuyền mơ
Một ngày có tự bao giờ
Có em hương vị cho thơ nồng nàn.
 
Đời sầu chia cách hèn sang
Niềm tin kết trái tim vàng thành đôi
Tình đông chia xẻ nỗi đời
Nghĩa xuân thắm mãi chung nơi tiếng đàn.
 
Một ngày hoa thắm trần gian
Muôn năm thương bóng trăng vàng mảnh mai
Bao la vũ trụ rộng dài
Ngàn  hoa tươi nắng ban mai dịu dàng.
 
Tháng ba mồng tám xôn xang
Muôn lòng muốn tặng nồng nàn cho ai
Tình thơ quên tiếng thở dài
Muốn ru khúc hát tặng bài lứa đôi.
 
 
MINH TUẤN

    R
MÂY ƠI...
 
Anh chúc em có nhiều niềm vui và hạnh phúc trong ngày 08/03 nhé
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-29 03:01:17Viễn Du>
.......................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-29 03:11:13Viễn Du>
.................
Đăng nhập để trả lời
0
Ừ thôi thì ...
 

Vẫn còn một chút mong manh
Của mùa thu cũ sao anh không tìm
Trả chi hai tiếng "bình yên"
Cho người ở lại lặng im tiếng cười ?
 
Ừ thì thôi vậy ! biếng lười
Tóc không buồn chảy , rối bời dáng mây
Tìm đâu hai nửa trăng đây
Trả về nhau , giấc mộng gầy đêm mưa ?
 
Phải chi thật hóa ra đùa
Để ai không phải đổ thừa cho ai !
Ừ thôi thì ...ta chia tay
Cho dù nước mắt chảy dài trong tim
 
Ừ thôi thì ! xoãy cánh chim
Đến khi nào mõi hãy tìm về nhau
Ừ thôi thì mắt môi trao
Một lần ,đã đủ nhớ nhau trọn đời
 
Ừ thôi thì ! giấc mơ thôi
Bình minh lên ... nắng vẫn cừơi phải không ?
 
 

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-13 15:13:21CÔ ĐƠN>
Đã qua...
 
 
Nặng gánh lòng ...mơ ước vẽ nên thơ
Từng nét chữ mựơn vay màu hoa tím
Yêu thương nhắn một mùa thu biền biệt
Ở cuối trời xa lắc ... bóng cô đơn
 

Không biết đêm nay ai sẽ nhặt những nụ hôn
Mang kết vẹn hình trái tim hoài niệm
Góc bình yên du miên tình miên viễn
Và nguyện cầu ...thôi hết những băn khoăn ...!
 

Hết Đông rồi ... sao nỗi nhớ vẫn đóng băng
Làm sao gửi một lần về nơi ấy ?
Nhờ giọt nắng đốt dần cho tan chảy
Trả lại em nguyên vẹn những hồn nhiên
 

Lỡ biết nhau , gánh nặng nỗi ưu phiền
Nghiêng vai đổ ..mây chiều lơ đãng trút ...
Những giọt mưa ...hòa chung đời ảo -thực
Hóa thành dòng lệ trắng ngấm vào tim
 

Đêm bước một mình trên con phố lãng quên
Đôi tay lạnh xoa vào nhau dường không ấm
Tìm điểm tựa - bờ vai anh ...xa lắm
Thôi quay về ! quãng đường ấy đã qua ...
 


Mây

R








Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-22 15:05:08Mây>
Du miên
 
Em lạnh lùng buông gọn chữ "du miên"
Xua kỉ nịêm ngủ ngoan miền hoang tửơng
Xua Hà Nội lùi xa về một hướng
Mong một lần quên hết chuyện hôm nay

Chiếc cầu vồng một nửa khuất trong mây
Cố giữ lại sắc màu ,mong tô điểm ...
Cho hoàng hôn đừng ngỡ ngàng khi kiếm
Ở chốn ồn ào ...một chút của bình yên

Em bước vội vàng ...tránh nhặt nỗi buồn riêng
Nằm rơi rớt trên con đường đầy sỏi đá
và cứ thế cho đến khi mệt lã
Mới quay về nẻo không có ai bên

Hà Nội đi rồi ...con phố cũ vắng tênh
Ngọn gió mùa đông cố tình vương một thoáng
Đủ cái lạnh cho mặt trời phát hoảng ...
Chiếc cầu vồng tan ...loãng ... trống - trơ ...

 
Em làm sao lùa cái bóng cũ nhốt vào mơ .
Đã chật kín ngàn vạn lần câu nói .
 Đã chật kín ngàn vạn lần dấu chấm hỏi ....
Hà Nội xa rồi ...sao  nỗi nhớ  lại mang theo ?


Mây


P/s : M nhìn thấy chữ R của huynh trưởng rồi  nhé ! Chúc mừng huynh trưởng của M .[:)]
Vất vả lắm đấy nhưng cũng vui vui .
 Kính chúc huynh trưởng thật nhiều sức khỏe để gánh vác công việc nặng nhọc này
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-17 07:38:44Mây>
Bức tranh đêm
 
Có phải cánh thiên di vẫn cô độc giữa trời đông .
 Đôi cánh mỏng tan nên trái tim nhỏ chưa bao giờ đủ ấm ?
 Em  kể cho ai nghe về  câu chuyện ngày xưa ?
khi những ánh mắt của người ta vô tình và sắc lạnh .
 Thôi nhé ! hãy quay về nơi nào đó thật bình yên
 
Kí ức ...
trong lòng bàn tay dường hụt hẫng đến nhẹ tênh .
 Nó bỏ em  đi thật xa
để rồi tình yêu kia cuối cùng cũng vơi một nửa .
Nỗi đau ấy đâu phải do ta cố tình chọn lựa .
Đắng chát do người...
ta nếm thử ..tại ta thôi !
 
Khi em hồn nhiên mang tặng cho tất cả những nụ cừơi
Có ai biết được không?
đó là lúc em  muốn đếm thử trong bức tranh đêm pha bao dòng lệ nóng .
Muốn mượn một bờ vai để dựa vào  một chốc .
Giấc mơ qua rồi...
Tiếng cừơi như vỡ vụn giữa đôi môi
 
Hạnh phúc ...!
Là lời chúc mà bây giờ  em chỉ có thể nói với người thôi .
Khi  vô tình bước qua nhau giữa dòng đời tấp nập .
Có đọng lại gì không ...?
hay chỉ như chiếc bong bóng nước !
 Trong cơn mưa buổi chiều chợt thấy , chợt tan ...
 
Em  vẫn phải  cười ...
để nối tiếp những dở dang ...
 
 
Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 15:38:19Huyền Băng>
Nhặt...
 
 
Em nhặt về nửa mùa đông xa lạ
Để buồn dâng man mác cả khung trời
Em nhặt về ngọn gió mùa buốt giá
Nửa nụ cười ...gượng gạo giữa cuộc chơi .

Giữ lời hứa ..."hạnh phúc người - mang trả"
"Yêu thương " giờ là tiếng vọng xa xôi
Nước mắt ơi , ngoan nào đừng rơi nhá !
Bước chân xa ...người không phải rối bời

Chút hương xưa bây giờ còn len lõi
Người đi rồi ..gom nỗi nhớ mang đi
Tia nắng nhạt ...rơi dần vào khoảng tối
Còn lại mình em ...mơ ước ...để được gì ?

Tháng ngày trôi ...miên man đời hai lối
Vắng nhau rồi ...nơi ấy có còn vui ?
Em loay hoay cùng những câu xin lỗi !
Và im lìm nhặt kỉ niệm vừa rơi ...


Mây

 
r
 
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm...
 
 
 
Đêm ...
lặng yên
Chỉ còn lại nỗi buồn trú ngụ
Lạc trong giấc ngủ
Mơ ...
...

Đêm ...
vô tình
Giọt mưa rớt vào thơ
ướt ...lạnh ...
Em bỏ một bên lòng kiêu hãnh
Để mong ...chờ
...
Đêm
Ngọn gió cũng thờ ơ
Mặc nỗi nhớ xoay tròn
quay quắt
Nỗi nhớ bây giờ rất thật
Nhớ ai ?
...
Đêm ...
Hình như có tiếng thở dài ...
của lá
Rón rén lắng nghe ...
Tiếng thở dài rất lạ
Xa xa ...
 
 





22/03/08
 
 

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-01 03:29:23Mây>
Em đếm thời gian trên ngón tay
Để kịp hiểu mình đã trải qua bao mùa gió
Hạnh phúc là một điều gì đó giản đơn mà người đời hình như vẫn bỏ ngỏ
Em chưa dám nhận về mình dù em đã chạm tới điều gần giống với Bình Yên .

Em đã đi qua một mùa gió - mà em chẳng thể gọi thành tên
Với những ưu tư và bình yên một nửa
Và hôm nay những cơn gió mùa lại trở về nơi ô cửa
Em sẽ kể cho người câu chuyện kể Tình Yêu .

Chuyện kể rằng có hai người yêu nhau ....thật nhiều
Cứ cho là thế bởi em đã cảm nhận niềm vui trên khóe mắt người con gái
Và cho dù có thêm 1 lần phải nhắc lại
Em vẫn tin rằng họ đã có điều hạnh phúc thật giản đơn .

Chuyện kể rằng cô gái ấy rất hay giận , hay hờn
Nhưng chẳng phải thật đâu - chỉ là chút vu vơ để đong đếm chiều dài của nỗi nhớ
Nếu người con trai là anh - liệu rằng anh có sợ ?
Khi mảnh tình hai đứa dường như vẫn có điều gì đó dở dang ?

Này, câu chuyện của em chỉ mới mở màn
Đừng có vội lướt qua để rồi cho rằng sáo rỗng
Em kể tiếp nhé ...một buổi chiều khi hoàng hôn buông xuống
Cố giấu nét buồn , chàng trai nói sẽ phải đi .

Chỉ là những lặng im thôi , bởi cô gái chẳng biết nói gì
Yếu mềm lắm nhưng vẫn giữ cho mình nét thản nhiên để thôi không òa khóc
Câu thơ dở dang - nỗi buồn còn lăn lóc
Nhưng nếu là Em - hẳn sẽ chẳng kịp ngăn giọt nước mắt rơi trên má nghẹn ngào .

Câu chuyện của em còn có cả những vì sao
Bởi những đêm lặng thinh cô gái muốn tạo cho mình thêm điều ước
Và em tin - nơi tình yêu -tất cả sẽ trở thành hiện thực
Cũng như Anh và Em - với tình yêu khoảng cách sẽ thật gần .

Anh nghe gì không ? bản nhạc cũ một lần nữa lại ngân
Đợi em nhé , bức tranh đời vẫn còn nguyên nét vẽ
Anh nghe gì không ? gió mùa về - rất khẽ
Em sẽ chờ anh về sưởi ấm một bàn tay .....

.................

Buzz ...

=====================
 
 
 

Biết không ?

Em vừa kể Người nghe ...
Đó là câu chuyện của người ta ...
Nhưng em nghe hình như có bóng dáng mình trong ấy
Những bước chân đã xa ...hẳn không bao giờ quay trở lại
Nên không hề biết giữa Hạ vàng ...dường lạc bước ngọn heo may..!?
Em lại thầm ước giá như thời gian kia đủ dài ...
Để đo thử xem tình yêu em dành cho người đến bao giờ là điểm cuối
Ừ ! thì cô gái trong em ,trái tim luôn yếu đuối
Đâu phải như người ... thoắt nhớ ,thoắt quên !
Ngày mai ...có lẽ Em sẽ đóng gói tình yêu và gửi theo một chuyến du thuyền
Thả vào con sóng cho trôi về hoang đảo
Và nơi ấy ...tìm một chỗ thật an toàn ,giam mình ẩn náo
Để gìn giữ hạnh phúc cho một người không phải là em
Ở chốn lạ - quen em chỉ nhận lấy cho riêng mình hai chữ "không quên "
Và như thế mỉm cười với những điều mà người ta thường gọi là dối trá
Và như thế hiểu rằng "dường như ta đã ..."

Không thể ... thôi thì ...thà như thế ...vẫn hơn !?


M ây

Đăng nhập để trả lời
0
Gửi người đi xa...
 
"Mỗi nỗi buồn mang một cái tên riêng"
Nỗi buồn chị...mang cái tên  "vĩnh biệt"
Chị bỏ đi về một nơi không ai biết
Phủi bụi trần thanh thản những bước chân
 
Người vẫy tay chào...dòng lệ nóng rưng rưng
Là cõi tạm...vẫn biết là như vậy
 " Bình an nhé !" Nguyện cầu người nơi ấy
Kệ nơi nầy bề bộn những lo toan
 
Ngủ yên rồi...! Những khoắc khoải đa đoan...
Những cơn sóng...trào dâng lòng kiêu hãnh
Đã bình lặng vùi chôn miền hoang lạnh
Quên giận - hờn , quên hết...để rong chơi

 
Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-31 09:59:28Viễn Du>
...............................
Đăng nhập để trả lời
0
Hình dung ...[/align] [/align] [/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]Hình dung một bức tranh buồn[/align]Chỉ toàn gam lạnh đóng khuôn nụ cười [/align]Gọi ngàn sao tít trên trời [/align]Nhận lời nguyện ước em - người bên nhau[/align][/align][/align][/align]Nhưng mùa thu đã đi mau [/align]Chỉ còn xác lá úa màu phôi phai [/align]Hình dung tay nắm bàn tay [/align]Để không buông tiếng thở dài xa xăm[/align][/align][/align][/align]Chỉ còn khoảng lặng mênh mông [/align]Chỉ còn em với mùa đông lạnh lùng ...[/align] [/align] [/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align][/align]Mây[/align][/align]
 [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-01 03:54:39Mây>
Đắng
 
 
Tôi tập uống cafe
Để hiểu được thế nào là vị đắng
Không có sữa và đường ...
 Ô hay ! cảm giác này lạ thật
Đắng - chát ...đi kèm sự tê dại ở đầu môi
 
Rồi Tôi lang thang trên những con phố không người
Chỉ thấy thấp thoáng những dở dang ẩn hiện trên từng khuôn chữ
Đi tìm mãi những điều được nâng niu đặt cho cái tên là " yêu dấu cũ "
Phố ảo bây giờ ...xa lạ quá ngày xưa
 
Ngày ấy ...
 
Phải chi đừng tập mộng mơ cho ngòi bút hóa thành mưa
Rơi ướt đẫm trên con đường mang tên "khoắc khoải "
Nhưng cơn mưa rồi cũng tan , giấc mơ rồi cũng tàn...
chỉ còn Tôi và thời gian ở lại
Ngơ ngác đứng nhìn ...
khoảng trống vắng trong đêm
 
Tôi quay ngược chiếc kim đồng hồ , để tìm lại sự bình yên
Không gian lắng ..
.tưởng chừng như bất động
Kí ức bỗng rơi vào khoảng không ...
hụt hẫng
Thôi thì trả nó về với hiện tại ...những tiếng khua .
 
Và bây giờ Tôi phải bắt đầu cho một cuộc chạy đua
Mà đích đến phải là nơi xúât phát .
Như chú ốc Sên bé nhỏ ngô nghê và nhút nhát
Chỉ biết ngắm sao trời và mơ ước : "giá như ...!!!"
 
Ừ ! giá như ....
(Thôi ! đừng làm bạn với ưu tư
Tất cả có thể sẽ đi xa ...nhưng tình yêu luôn ở lại
Tất cả có thể nhạt nhòa ...
nhưng "ngày xưa" vẫn còn ở yên tại đấy
Gom lại , cất vào ... về Tôi nhé ! ...về thôi ...)
 

Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-06-29 03:12:27Viễn Du>
.......................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 16:45:58Mây>
Viết cho Sài Gòn mơ ngủ
 
 
Khi Sài gòn rời xa anh !
là lúc Sài gòn hiểu được nỗi đau .
của một bàn tay với về khoảng không và chới với .
 Ánh mắt Hà Nội xa cứ ngó về nơi đây ...
 lòng như cơn bão nổi
Cuộc chia li này là một vết cắt ...
 quặn đau
.......
Anh giống như con thuyền lênh đênh trên con sóng ngọt ngào
đang mất phương hướng trước trăm ngàn bến đỗ.
Trái tim lắm vách ngăn ....
 Ai , anh cũng muốn dành cho một chỗ .
Nên Sài gòn chỉ còn một khoảnh rất nhỏ để ...ngủ say !?
 
Đừng ngắt lời em nhé ! "người em yêu quí thứ hai"
Có lẽ em mắc nợ những con người mang tên "Hà Nội" .
Vì ngày xưa vô tình , em đã gây ra điều gì lầm lỗi .
Nên bây giờ dai dẳng trả ...
mãi từ ấy đến hôm nay
 
( Có ai biết em đang tạo cho riêng một vỏ bọc thật dày ,
thật lạnh ,thật vô tình ...
để nén lại không cho phép trái tim bật khóc ) .
Uh ! anh cứ chế diễu em trẻ con và rất ngốc .
Không đủ sức nghĩ cho anh ,lại muốn nghĩ cho người
 
Em rất muốn những cơn mưa Sài gòn trôi sạch những kí ức xa xôi .
Nhưng rồi xuýt xoa đau...
vội ôm choàng lấy dỗ dành bằng những vần thơ vụng dại ...
Hôm nay , ngày mai ...và những ngày tiếp theo ...
 ( có khi là mãi mãi ).
Tự giấu cất cho riêng mình nguyên vẹn giấc liêu trai .
 

Em muốn giữ chặt lấy nhau ...
nhưng ...
Ai vừa gỡ mất vòng tay ...?
 
 
Mây
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-06 16:46:56Mây>
Viết cho Hà Nội gần nhưng...xa thẳm...
 
 
Hà Nội biết không !
Hà Nội có thể sẽ buồn vì nhớ ..rồi cũng sẽ quên nhanh .
Vì trên lối rẽ anh qua , dòng người vẫn đang tấp nập
( Em đánh rơi tiếng thở dài giữa trời đêm thật hẫng .
 Khi chọn lấy cho mình một chiếc bóng bạc màu tên gọi "lãng quên" )
 
Đừng nhìn em ! mà hãy lắng nghe lời thì thầm tâm sự của màn đêm .
 Nơi có một trái tim đang khẽ khàng run lên từng cung thở .
Nơi có con đường một chiều đã từng mang tên "nỗi nhớ "
Sâu lắng ...
cuối cùng rồi cũng chỉ là dang dở những ước mơ
 
Và em lại quay trở về với những vần thơ .
Nơi chỉ có em và ánh lửa tình yêu vừa lóe lên rồi lụi tắt .
 Nơi chỉ có nửa vầng trăng cứ đợi mỗi đêm về để nghe lòng lạnh ngắt .
 Nơi chỉ có nửa nụ cười còn lại cho người vì một lời hứa mông lung
 
Khi em đi rồi , Hà nội có xóa tên em trong góc nhỏ trái tim không ?
( Không đủ sức bước cùng anh trên đoạn đường đầy gai của hoa hồng ...
 Nên em đành buông người ngã khụy )
Tình yêu không thể xẻ chia , đó là điều vốn dĩ .
Thì em đã nhận lấy về mình sự thua thiệt của kẻ đến sau
 
Hà Nội chỉ thoáng buồn ,rồi Hà Nội sẽ quên mau .
 Như quên cả mùa đông có một thời làm con tim người giá lạnh .
Như quên cả biển xanh có một thời cuộn bước chân ngừơi hất tung vào ngọn sóng .
 Như quên cả những lần nghe lòng mình trống vắng đến buồn tênh
 
Giả dụ như nỗi nhớ ở nơi này cứ mãi nhân lên ...
Em sẽ gọi tên người ... một lần thôi...Hà Nội nhé !
Sẽ không ai nghe thấy đâu vì em sẽ gọi khẽ thôi , rất khẽ
Để biết được rằng bên cạnh vẫn có nhau .
 




Mây
 
Cho ngừoi cho ta...
 


===========
Đăng nhập để trả lời
0
Hà Nội ngày anh về
 
 
Hà Nội muà này gió lạnh se se ?
Cho ai nhớ vĩa hè đan tay ấm
Hương hoa Sữa một chiều vương mái tóc
Buổi hẹn hò ngày đó vết son in

Hà Nội lặng thầm trong tiếng cầu kinh
Ngày trở lại một mình lang thang phố
Nhớ aó tím mẹ đan từ thuở nọ
Thật tình cờ em rực rỡ lên ngôi

Mưa lại về trên những cánh Phượng rơi
Điệp khúc thân quen cuả một thời lãng mạn
Kem Tràng Tiền có thơm bờ môi lạ ?
Anh luôn là kẻ bỏ dỡ cuộc chơi !

Traí Sấu anh về nay có chín bùi ?
Hay vẫn xanh những ngày xưa chờ đợi
Mây trắng lấp khoảng trời tay anh với
Nên đôi mình mãi mãi rẽ đôi nơi

Anh đi rồi.... đường vắng lá me rơi
Nghĩa yêu thương không đủ lời trăn trối
Sóng vỗ buồn chiều bờ hồ nắng đỏ
Đoá hoa lòng không nở trọn ngày thơ !

Hà Nội bây giờ ... chỉ mỗi em cô đơn !
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-01 04:37:05Viễn Du>
.........................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-08-01 04:38:05Viễn Du>
.......................................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-01 02:48:40Mây>

Xuôi chiều...
 
"Anh và em cùng xuôi chiều trên con đường mang tên "nỗi nhớ" (***)
Nỗi nhớ không màu ...nỗi nhớ không tên ...
 
Nỗi nhớ buộc em gửi về chốn lãng quên
Như kỉ niệm của một lần dang dở
Như một lần biết thế nào là mắc nợ  
Mắc nợ những vần thơ... trả đến bao giờ ?
 
Em và anh cùng bước song song trên triền dốc những giấc mơ 
Mai nếu lỡ vô tình trựơt chân thì sao nhỉ !
Ai sẽ tìm lại dùm em niềm tin ngã quị ?
Để biết có một lần mình lơ đễnh đánh rơi
 
 
 Mây

 
(***) Mựơn câu thơ của 1 người

.................
Đăng nhập để trả lời
0
Dành...!
 
 
Anh dành cho bé làn mây với !
Che mát một chiều ráng đỏ tươi
Để mai còn nhớ cơn gió nổi
Run thổi hồn nhau phút bồi hồi

Dành riêng cho bé chiều thu vắng !
Nhặt hết lá vàng vương gót chân
Để em còn xếp vào thinh lặng
Gối giấc ngủ vùi ...khi đến đông .

Dành cho kí ức câu dang dở
Một chút muộn màng ! hóa hư không
Xin mưa đừng rót tràn ly nhớ
Để gió lãng quên khỏi bận lòng

Anh dành cho bé ô nhỏ nhé !
Trong trái tim người lắm vách ngăn.
Để mai còn biết đời không lẻ .
Để thơ đẹp mãi những thanh trầm...




Mây


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-05-31 10:00:31Viễn Du>
......................................
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-06 17:56:27CÔ ĐƠN>
Tháng năm và nỗi nhớ
 
Tháng năm về rồi đó anh !
Trời đã trút những cơn mưa chứa dồn từ năm cũ
 Em vẫn thế... như chiếc lá chiều ủ rũ
Chờ tháng năm ...không biết để làm gì !?
 
 Tháng năm hôm nào đánh dấu mốc cuộc chia li
Trên lối ngoặc của đoạn đừơng hai lối rẽ
Nắng -gió -mưa -giông ...mốc thu mình lặng lẽ
 Lớp rêu mờ xanh nhạt bóng thời gian
 
Tháng năm về ...những hạt nắng lại đi hoang
Thương tàn cây cố oằn mình chịu đựng
Che cho lá từng bóng râm hưng hửng
 Che những chiều  em ngược bước đơn côi 
 
Tháng năm về ...mưa nơi ấy cũng đã rơi
Nắng có đủ hong khô bờ vai ướt
Đêm -gió có vờn mây cho làn sương khóc mướt 
 Vạt cỏ ngày xưa ...có ngóng mãi dấu chân thề ?
 
Tháng năm ơi ! nỗi nhớ kéo nhau về
Những vần thơ đã nhạt màu trong nắng
 Gửi gió làm sao khi không gian đậm đặc ? 
Và cuối đoạn đường em đứng đợi... mây trôi...
 
 
Mây

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-26 17:39:39Mây>

Chuyện kể về một kẻ khờ
 

Đứng trước ngả ba đường không biết rẽ về đâu
Níu những nụ cười , em hỏi người qua lại
Những chiếc bóng nhìn em , đưa mắt nhìn ái ngại
Rồi quay lưng ...chỉ còn lại một mình
Giữa ngả ba đường có một kẻ đứng lặng thinh
Bàn tay với về xa ...mưa rơi lạnh cóng
Tháng năm bỏ đi lấp khoảng đời còn trống
Đâu biết kẻ nơi này ngơ ngác đợi mùa qua ...
Có thể tháng năm ...một ngày nào đó cũng đi xa
Nụ cười của em vẫn ngọt ngào trong nắng
Thế nhưng ...
giá như có một ai dỗ dành mỗi khi em dỗi hờn bật khóc
Và dìu em về phía có mùa Xuân

Bốn mùa như lá nên làn gió bâng khuâng
Nỗi buồn như mây nên bồng bềnh miền kí ức
Đêm biết buồn ...nhưng đêm không hề thức
Nếu em bảo không buồn ...
Ray rức mãi mùa Thu
 

Mây

 


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-12 12:18:44Mây>
Ngày không nhau
 
Ngày sóng không về , bờ cát khốc khô đau
Ngày không anh ,mùa thu rơi lặng lẽ
Biển khát khao bờ , sóng xô cuồng nộ thế
Em khát khao anh ...im lặng đến tê người !?

 
Không chỉ có bờ mới hiểu biển mà thôi
Em cũng hiểu biển như em ...thật đấy !
Những ngày không gặp nhau ...sóng cồn cào  đến vậy 
Em xa anh rồi ...cơn sóng nhớ dạt vào trong ...

 
Từ những chiều ,hạt nắng bỏ đi rong
Mưa như trút thay em từng giọt vỡ
Trời thật thấp nặng nề làn gió thở
Chiều vô tình ... hạt nắng cũng xanh xao

 
Sóng bồng bềnh ...ru lòng biển chênh chao
Đêm bồng bềnh...ru em vào giấc ngủ
Giấc mơ mon men tìm về năm tháng cũ
Mong bình minh đứng lại đó đợi chờ ...

 


Mây


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-05-13 06:02:22Hoàng Hoa>
Trích đoạn: Mây

Đã qua...
 
 
Từng nét chữ mựơn vay màu hoa tím
Mang kết vẹn hình trái tim hoài niệm
Làm sao gửi một lần về nơi ấy?
Đêm bước một mình trên con phố lãng quên

Mây



Phố xưa

Phố đã lớn
Góc xưa thành hoài niệm
Ngày xưa anh cũng mang máng dậy thì
Mây tắm nắng
Anh về
tắm hồn nhiên trong thơ tình...
Nắng tím
Bèo lênh đênh cũng tím cả dòng anh!
Phố của anh
phố đã thay tên 
Chẳng còn tiếng rao hôm nao của ông già kẹo kéo*
Ấu thơ môi ngọt vị đường
Lữ thứ - anh từ cơm áo lênh đênh
...cũng uốn quanh, gập ghềnh như lối phố!

Ngày xưa ơi!... dư vị phố êm đềm!

*******
Lâu ngày quá! Mây quả thật đa sắc nhuộm hồn thơ!...

Hoàng Hoa
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0