XA NHỚ!
Càng thương càng nhớ càng xa
Càng yêu thì thấy tình là mỏng manh
Lời yêu mới ngỏ đã đành
Mà sao tim lại quẩn quanh cõi buồn
Em đi khi nắng chiều buông
Khi mình vừa mới chớm luồn hương mơ
Khi vừa dang dở vần thơ
Khi chưa kịp dán hững hờ lên mây
Em đi nỗi nhớ đong đầy
Xa như thăm thẳm hao gầy đớn đau
Phút đầu gặp gỡ sao mau
Qua đi như mộng nát nhàu tả tơi
Em giờ ở mấy trùng khơi
Có hồn vọng cánh chim trời nhớ ai?
Càng thương càng nhớ càng xa
Càng yêu thì thấy tình là mỏng manh
Lời yêu mới ngỏ đã đành
Mà sao tim lại quẩn quanh cõi buồn
Em đi khi nắng chiều buông
Khi mình vừa mới chớm luồn hương mơ
Khi vừa dang dở vần thơ
Khi chưa kịp dán hững hờ lên mây
Em đi nỗi nhớ đong đầy
Xa như thăm thẳm hao gầy đớn đau
Phút đầu gặp gỡ sao mau
Qua đi như mộng nát nhàu tả tơi
Em giờ ở mấy trùng khơi
Có hồn vọng cánh chim trời nhớ ai?
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!




)

