📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

........BÂNG QUƠ........!

484 trả lời, 47.209 lượt xem — Trang 10 / 17
     CHỈ VÌ KẺ Ở NGƯỜI ĐI
 
Chỉ vì kẻ ở người đi
Nên tình yêu nhạt có gì lạ đâu
Cũng qua một nhánh cơ cầu
Cũng qua một đoạn nặng sâu nghĩa tình
Kiếm tìm hai chữ trung trinh
Sao mà thấy nặng như mình trả treo
Biết ta kiếp trước eo sèo
Duyên mang không đặng bởi nghèo ái ân
Em thì quá cảnh phong trần
Còn anh lại tựa muôn phần bi ai
Đã đi một đoạn đường dài
Mà em lại nói chỉ vài nhớ thương
Chia tay anh biết đâu lường
Chẳng mòn hy vọng cứ mường tượng yêu
Em đi vào buổi xế chiều
Trăng lần mới nhú rừng điều lặng hương
Em đi bỏ lại nghê thường
Bỏ quên dĩ vãng đoạn trường anh mang
Ngó lên ngậm đắng gió ngàn
Cúi đầu nhìn xuống hoang tàn lại giăng
Bảy năm anh mấy trở trăn
Bảy năm...em chẳng ăn năn...ngậm ngùi
Nào anh đâu phải mù đuôi
Nào anh đâu đã chôn vùi tình ta
Bảy năm...một kiếp quá xa
Mà anh chẳng hiểu thật thà trong em
Để xoay chuyển được màn đêm
Xoay tình ta lại gấm mềm đượm thơm!
 
 
 
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-23 08:04:01huongtuyet274>
         DÒNG ĐỜI
 
Dòng đời, một kiếp luân hồi
Chưa đi vẹn nửa đã nhồi nhặt đau
Chuyện tình duyên rước âu sầu
Người yêu tôi đã cơ cầu lầm than
Người tôi yêu lại cơ hàn
Lâm vào nạn cảnh bệnh vàng trầm kha
Nửa lòng đau đớn xót xa
Nửa tim tê dại như là ngậm băng
Làm sao gửi được vầng trăng
Làm sao gửi được trong ngần sự lo
Chuyện công danh lại dày vò
Đã qua cái tuổi di dò tri nhân
Việc thì lúc có chẳng cần
Khi thì kiếm mãi mà lần không ra
Chuyện gia đình chẳng chan hòa
Anh em hạnh hoẹ nhạt nhòa tình thâm
Cha mẹ vốn dĩ thâm trầm
Nay thêm chịu cảnh thâm ân tương tàn
Một vòng ai oán đa mang
Làm sao chẳng đượm oán than đất trời
Làm người sao quá rụng rơi
Rơi tình rơi nghĩa rơi mình vực sâu
Kiếp sau nếu được ước cầu
Mong cho chẳng đượm vòng dây luân hồi!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: tocnguyet

Trích đoạn: huongtuyet274

XA VẮNG!

Người ơi xa đã mấy mùa
Yêu thương nay gió đã lùa kín tim
Kể từ dạo ấy hoa sim
Tím đồi hiu quạnh mộng tìm hương mơ
Người đi vương lại thờ ơ
Vương tôi chút nhạt hững hờ mong manh
Vắng người tôi biết an lành
Đã theo dĩ vãng kết mành dệt tơ
Một mình chìm đắm mộng thơ
Chìm vào nỗi nhớ thẫn thờ xa xôi
Đơn côi tôi đếm đơn côi
Đếm tình đếm ái ân rồi tự say
Ưu tư trăng vỡ hao gầy
Xót xa quạnh quẽ lạnh đầy đa mang
Tình xưa một thoáng huy hoàng
Đâu hay phút chốc vội vàng vỡ đi
Lạnh lùng nghiềm ngẫm sầu bi
Xa xôi phủ nhạt chút gì cõi yêu
Vắng ai tâm lại cô liêu
Con tim non nớt về chiều....lại đau!



cuối cùng của một cuộc tình


cuối cùng của một sân ga
là bàn tay vẫy lướt qua cuộc tình
là anh trong nỗi gập ghềnh
tàu đi như vội lãng quên một người
chưa gì đã tắt nụ cười
cho sông nước xoá tơi bời trăng sao.


Rất mong sẽ ứng dụng đươc mọi tình huống ( tất cả đều xá gì !!!!!). Và cô cũng đã từng tự an ủi minh, như thế đó.

 
Hôm nay được khoẻ rồi, SA ghé thăm HT đầu tiên nè, Thấy cô TN nói hay quá, tất cả đều có gì đâu....hãy tự an ủi mình, đó cũng là niềm đau cuả người có trái tim biết yêu và khổ nên dễ cảm xúc và cảm nhận, và SA cũng đang làm như cô TN nói đó, tập quên, chấp nhận nhũng đến và đi, tâm thanh thản, nhũng gỉ mình ko thể có biến thành giấc mơ đẹp trong vần thơ, thả diều cho tình đc bay cao... Chúc HT và Cô TN mãi vui và thêm sáng tác...HT nè, thơ cuả HT ngày càng buồn đó, có biết không?...SA mỗi khi đọc vào thấy thương , thương lắm....cho nhũng mối tình không được như ý muốn...[sm=2.gif]
SA xin phép được nối vần tiếp theo cô TN ha...
 
 
cuối cùng của một cuộc tình


cuối cùng của một sân ga
là bàn tay vẫy lướt qua cuộc tình
là anh trong nỗi gập ghềnh
tàu đi như vội lãng quên một người
chưa gì đã tắt nụ cười
cho sông nước xoá tơi bời trăng sao.
 
Tình yêu khi đã gửi trao
Dẫu mang cay đắng nghẹn ngào vẫn yêu
Trời thương tình chẳng cô liêu
Cầm bằng ngược lại thả diều bay cao
Vào yêu cứ ngỡ ngọt ngào
Vô duyên đành cất giữ vào thâm tâm
Đường tình cái chữ trăm năm
Vưà đau vưà ngọt...âm thầm lệ rơi
Nếu thật tình đã hết rồi
Câu vần tâm sự cho vơi nỗi lòng
Đam mê thả hết vào trong
Buồn đem cất giữ mộng hồng thả cao
Tìm vui với gió trăng sao
Tình thơ, con chữ ngọt ngào cảm thông
Tình trần có có, không không...

 
Sương Anh
 
 
 
 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
SA và Cô TN, cả hai đều đúng, nhưng khó một cái, khi HT muốn quên đi thì lại vương vào những hoàn cảnh éo le, nó lại gợi về cái quá khứ đầy đau thương đó, không thể nào né tránh, không thể nào vùi lấp hay gạt bỏ, không thể cất dấu tận sâu cõi lòng...mà phải chấp nhận, dũng cảm đối diện với nó SA à!Cảm ơn SA về tất cả, hãy vui vẻ và hạnh phúc nhé..!
 
Dẫu cho đã cất vào lòng
Dẫu cho mưa nắng đã vòng trói đi
Chữ yêu vẫn lụy sầu bi
Vẫn ôm gợi lại những gì đã qua
Đớn đau, xa xót, nhạt nhòa
Cầm bằng thực tại vỡ òa thật sâu
Nhiêu khê lại vẫn kiêu sầu
Lại gieo tan nát phủ rầu tim ai
Đã quên đếm lại tàn phai
Đã mong và ước rặt rày đừng khơi
Vậy sao vẫn thế rụng rơi
Tím hồn tím ảo mộng đời cứ buông
Buông sâu kí ức u buồn
Thôi đành chấp nhận mà tuôn...nghẹn ngào!
Gió trời sẽ cố thả cao
Mộng mơ tình tứ ngọt ngào cố ươm
Kiếp duyên cố vẹn đôi đường
Nghe sao khó quá...chỉ mường tượng thôi!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
ko phải tại vô tình..

chiều đã nghiêng về phía ko còn nhau
con bước ngang qua mái hiên buồn rũ mặt
ko phải vô tình mà đánh rơi giọt nước mắt
bỡi thẩm sau vùi lấp hai tiếng quê hương!

chiều mệt mõi, chiều cũng đã chán chường
nhưng đâu lẽ con vô tình qua ngoãnh mặt
vẫn cao đầu, dẫu buồn vương trên mắt
ngày xưa ơi! yêu dấu đã...một thời

một thời mà hạt bụi lòn kẽ tay
một thời mà thời gian nhanh như bay
nhật bình song bước hồn vui say
đâu hay
sau lưng nắng cháy tuổi hồng vội rơi...

khung cảnh vẫn xưa, người đã khác rồi
đành một bước làm ngơ cho khỏi tủi
thôi thì xa...
thôi thì qua...
thôi thì..
nhưng ko cúi mặt cho đau lòng mình,...
                                              Phong Xanh Uyên
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-07 10:18:54SuongAnh>
Trích đoạn: Tóc mai

Cám ơn Hương Tuyết và những bài thơ.Chúc vui va hạnh phúc
 
Một Thóang chiêm bao

Một thoáng chiêm bao bỗng một đời
Đôi chân lạc lối bước chơi vơi
Gần nhau vẫn thấy bao nhung nhớ
Cách trở sao nghe lắm rã rời
Vậy đó cho nhau nhiều bối rối
Thôi thì giữ lại ít đầy vơi
Lang thang đếm bước hồn hoang vắng
Một cánh sao rơi lịm cuối trời
 
Tóc mai



Một Thoáng Chiêm Bao
 
 
Tóc Mai ơi...SA xin hoạ ha, lỡ có méo luật Tóc Mai bỏ qua cho nha, tại đang tập ăn Đường cho mập thêm tí...hihihìhi...Chúc TM vui và sáng tác dồi dào nha!

Một Thoáng Chiêm Bao
 
Mộng ảo vu vơ ở chợ đời
Chiêm bao tỉnh giấc vẫn chưa vơi
Người đi dạ gửi thương còn đượm
Kẻ ở hồn mang nhớ chẳng rời
Một thoáng bên nhau chừ lạc lỏng
Bao lần luyến mộng cũng chơi vơi
Mênh mông phố lạ chân buồn bước
Có giọt mưa Ngâu vỡ giưã trời

 
Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-12-08 03:39:05HÀN PHONG>
Chào Hương Tuyết, không có thơ để qua giao lưu cùng HT thật ái ngại quá, đừng trách nha, HT sáng tác nhanh quá HP theo mãi không kịp. Chúc vui và sức khoẻ, nếu không chán mời HT cứ ghé chơi tự nhiên, trang nào cũng được.



CHỐN XƯA TA VỀ
 
Ta về trời đã sang đông
Mùa thu ở lại bên dòng nước xuôi
Đường chiều lá úa rơi rơi
Mây phiêu du ở cuối trời lãng quên
 
Ta về gió lạnh màu đêm
Vườn xưa hiu hắt ngọn đèn trong mơ
Cháy lên một ánh lửa hờ
Sưởi lòng ta, vị khách thơ lạc đường
 
Ta về hoa đã tàn hương
Con chim nhặt vội giọt sương níu cành
Mây trời dục giã trôi nhanh
Đôi hồi nhạc ngựa lanh canh cuối vườn
 
Chiếc lá xưa rụng về nguồn
Câu thơ rụng xuống nỗi buồn trong ta
Gió lay động cả giang hà
Dừng chân chốn cũ mưa nhoà đôi vai
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-01-06 17:08:28yenha>
TƠ LÒNG....
Anh gửi tặng em trái tim yêu
Gửi cả lòng anh với bao điều
Bao tình bao ý bao mộng đẹp
Là bấy nhiêu thương nhớ em nhiều...

Em có nhận không chút cô liêu?
Của người chưa gặp đã thầm yêu
Thầm thương thầm mộng trong mơ mộng
Khắc khoải tim đau nhói mỗi chiều






CHỚ KÊU TRỜI


Tơ lòng

nức nở ai trao gởi

Cho người

chưa gặp ! Thế mới đời !

Mai sau

sum họp xin gắng chịu

Chột, què

câm, điếc...Chớ trời ơi !!!

[:)]

YÊN HÀ

Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam
Đăng nhập để trả lời
0
       ĐÃ YÊU CHẲNG MỘNG MẠO DUNG
 
Người ta yêu cái cao sang
Còn tôi chỉ mộng dịu dàng nội tâm
Đui què, sứt mẻ duyên ngầm
Cũng là phận số thâm trầm...kêu ai
Trách người sao được mối mai
Bởi đời là thế dông dài vẹn đâu
Đã yêu ý hợp tâm đầu
Thì cần chi nữa cơ cầu mạo dung
Tơ lòng đã tỏ muôn trùng
Chỉ xin sum họp tương phùng mà thôi
Dù cho nói ngược nói xuôi
Lòng tôi vẫn vậy chẳng mùi nhạt câu!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
KHI ĐÃ YÊU
 
 
Khi đã yêu tôi say đời mộng mị
Giàu sang ư? Đâu có khác nghèo hèn
Cái tôi cần là tấm lòng cao cả
Là tình yêu ta dành hết cho nhau
 
Khi đã yêu tôi ao ước rất nhiều
Làm sao cho mối tình bền đẹp
Làm sao em không phải khóc những chiều
Hạnh phúc nào đang đợi hai chúng ta?
 
Khi đã yêu tôi thiên vị em nhiều
Vẻ đẹp ư? Tôi chỉ cần vừa đủ
Tôi cần hơn nét đẹp ở tâm hồn
Với tình yêu tôi thích sự thuỷ chung....
 
 
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
      CÕI LÒNG!
 
Anh vẫn dại khờ "Nhóc" biết không?
Vẫn buồn buông lặng những ngóng trông
Về tình xưa cũ nay đã nhạt
Về nỗi gắt sầu trong gió đông
 
Anh gửi một câu thay tiếng yêu
Gửi cho tim "Nhóc" thấy mọi điều
Thấy rằng ai đó yêu "nhóc" lắm
Và vẫn thầm mơ mỗi buổi chiều
 
"Nhóc" có đọc không bài thơ Anh
Viết cho tình nặng vẫn còn xanh
Cho buồn xa vắng là thoang thoảng
Và nỗi yêu thương sẽ mát lành
 
"Nhóc" hãy tin anh một lần thôi
Tin anh "Nhóc" nhé chẳng đơn côi
Chẳng là hờ hững đâu "Nhóc" ạ!
Bởi lẽ tình anh đã gửi rồi!
 
Ta tạm xa nhau một thời gian
Để anh chiêm nghiệm lại hoang tàn
Bấy lâu leo lét vừa chực cháy
Trong cõi lòng anh...nhói bàng hoàng
 
Hãy cứ vui đi "Nhóc" của anh
Đừng mang lo lắng những mong manh
Đừng cho nước mắt vùi ngấn lệ
Tình sẽ đượm thôi , mộng sẽ thành!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

            LẶNG NGHE!

Lặng nghe hương bưởi thơm nồng
Hương cau hòa cốm trên đồng bay xa
Lặng nghe trong gió hương nhà
Đâu đây thoang thoảng mùi hoa tử quỳnh
Lặng nghe chồi mới nảy xinh\
Dăm con ong mật tỏ tình vuốt ve
Lặng nghe thời khắc giao hè
Lựu hồng tàn úa trang vè hết ngân
Lặng nghe trăng mật sáng ngần
Để nghe gió bụi xoay vần trong đêm
Lặng nghe bao tiếng êm đềm
Lời tình chân thật sương đêm mượt mà
Lặng nghe tiếng nói thật thà
Nên tim đã trót dại mà yêu em
Lặng nghe rồi lại lặng xem
Sự đời chữ "lặng" buông rèm kết sao?

 
Ta vẫn lặng nghe...
 
lẵng lặng mà nghe trái tim mình
đâu còn khao khát với niệm tin
lặng nghe mây tím buồn như bảo
thôi trái tim ơi chớ mong tình..
 
rồi lại lặng nghe gió xôn xao
tình yêu đơn độc chỉ niềm đau
ta khép tim ta vào góc lặng
để trái tim thôi mộng hôm nào..
 
bài này hay quá , yuri xin phép gửi lại bài thơ trong nhà bạn nhé !
 
Tôi yêu anh bằng nửa trái tim
Còn nửa kia tôi dành lại đó
Lỡ mai sau anh gây nhiều sóng gió,
Nửa tim kia tôi làm lại cuộc đời

http://nhunggiacmobuon.webnode.com (Chòi Thơ)
Đăng nhập để trả lời
0
Không Đề
 
Chị ơi! ngọn gió đứng yên
Bông hoa rụng cánh, mây miền chẳng trôi
Bóng chim ủ rũ bên trời
Đường không một tiếng nói cười, lặng câm
Căn phòng em hóa độc âm
Chiêm bao côi cút hồn thầm lệ rơi
Tìm tay chạm ngón rã rời
Tay mình lại thấy, tay người... chơi vơi 
 
Chị ơi! ngơ ngác, chị ơi!
Yêu nhau sao lại tả tơi thế này
 
Hobac

Em ơi! Em có biết không?
Tình là giấc mộng thinh không ban ngày
Yêu thời như thể đang say
Chia lìa như thể đọa đày trong tim
Nên chi trách gió im lìm
Hoa kia rụng cánh lặng chìm tuổi xuân
Thôi thì gạt bớt bâng khuâng
Thôi thì gạt bớt gian truân nhẹ tình
Để khi tay chạm tay mình
Chiêm bao hay thực ân tình vẫn mang!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
NẾU.....![/align]Nếu ai đó đã yêu ai đó[/align]Hãy lặng nghe tận trái tim mình[/align]Tiếng thổn thức hay lời chân thật[/align]Để nhạt nhoà xen lẫn bình minh[/align]Nếu ai đó đau lòng muốn khóc[/align]Cứ khóc đi cho bớt nghẹn ngào[/align]Tình ai đó đã về hư ảo[/align]Quá khứ buồn than thở ...vì sao?[/align]Nếu ai đó chẳng tin ai đó[/align]Đã lặng đi những kỉ niệm buồn[/align]Hồn vương vấn giọt sầu khoé mắt[/align]Mối tình đầu đã..giọt mưa tuôn[/align]Nếu ai đó biết rằng ai đó[/align]Đã thần tiên trong trái tim này[/align]Và vĩnh cửu vẫn là ai đó[/align]Thì nỗi buồn có nhạt cơn say[/align]Nếu ai đó còn hờn ai đó[/align]Còn giận thương ganh ghét trong lòng[/align]Hãy cố giữ tâm hồn thật chặt[/align]Để tình là giấc mộng hoài mong[/align]Và ai đó làm ơn đừng khóc[/align]Đừng hờn ai những lúc u buồn[/align]Vì hạnh phúc đâu còn đơn giản[/align]Đã nắm rồi cố gắng đừng buông[/align]Nếu ai đó biết rằng ai đó[/align]Đã thật tâm yêu đến dại khờ[/align]Nhưng cuộc sống vốn còn mệt mỏi[/align]Nên lòng người đâu chỉ mộng mơ[/align]Nếu ai đó dằn lòng đừng khóc[/align]Và đắn đo cân nhắc sự đời[/align]Người đã mất đâu buồn ganh tỵ[/align]Để đau lòng ai đó...cuộc chơi[/align]Và ai đó biêt rằng ai đó[/align]Vẫn dõi theo hình bóng mỗi ngày[/align]Vẫn yêu nhớ thương buồn sầu lệ[/align]Vẫn song hành trong những rủi may[/align]Nếu ai đó đọc đi ai đó![/align]Để hiểu thêm một chút về mình[/align]Rồi sẽ chẳng giận hờn ai đó[/align]Và cuộc đời sẽ lại bình minh....![/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM!
Mưa rơi lả tả bên thềm
Để ai ôm nhớ êm đềm thả trôi
Lục bình đã mấy kiếp rồi?
Cứ lênh đênh mãi bồi hồi... đau thương
Đã xa, đã gạt vẫn vương
Mà sao mơ mộng... dặm trường ưu tư
Yêu là giữa thực và hư
Xa rồi mới thấy bây chừ...Nhớ nhung
Ngoài kia đêm vẫn mịt mùng
Sương khuya vẫn phủ mông lung cõi lòng....
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
THƯƠNG!

Thương ta ôm mãi tình trong
Thương người nên phải dặn lòng là quên
Thương ta mãi nhớ cái tên
Thương người chi để từng đêm muộn phiền
Thương ta tủi giấc mơ hiền
Thương người không dám chim liền cánh đôi
Thương ta chịu mãi tình côi
Thương người mang tiếng chia đôi phụ phàng
Thương ta đêm giấc mơ màng
Thương người gánh chịu bẽ bàng xa nhau
Thương ta nên nén niềm đau
Thương người không để lệ sầu chia tay
Thương mình đời chịu lá lay
Tình trong như đã...thả bay theo dòng
Tình yêu như một con sông
Hè vui reo tiếng sang Đông im lìm...

Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

CẢM!
Mưa rơi lả tả bên thềm
Để ai ôm nhớ êm đềm thả trôi
Lục bình đã mấy kiếp rồi?
Cứ lênh đênh mãi bồi hồi... đau thương
Đã xa, đã gạt vẫn vương
Mà sao mơ mộng... dặm trường ưu tư
Yêu là giữa thực và hư
Xa rồi mới thấy bây chừ...Nhớ nhung
Ngoài kia đêm vẫn mịt mùng
Sương khuya vẫn phủ mông lung cõi lòng....

 
 
  Ưu Tư
 
 
Bềnh bồng mãi một dòng sông
Lục bình trôi nổi cho lòng xót thương
Mưa rơi suốt mấy canh trường
Cho ai thương nhớ đoạn trường ưu tư
Chẳng phải thực, chẳng phải hư
Tình yêu là giấc mơ vừa mới qua
Nhớ nhung thì đã chia xa
Có chăng còn lại cũng là đau thương
Mưa vẫn rơi, suốt đêm trường
Sương mù vẫn lấp kín đường yêu đương.
 
 
 
Mắt đẫm máu khóc cho tình rơi lệ
Bởi anh nghèo không mua nổi tình em.

Xuân Trường
Đăng nhập để trả lời
0
Một mình hiu quạnh mưa ướt mưa
Cô đơn lạnh lẽo nhạt song thưa
Quỳnh hờn nhạt tiếng buồn không nở
Cảnh vẽ tâm đau mấy cho vừa
 
Gió lạnh lùng buông rít từng cơn
Sương khuya phủ kín những tủi hờn
Tê tê tái tái mà căm lạnh
Biết phải cầm lòng những thiệt hơn?
 
Ta hận lòng người ta hận ta
Hận cho số kiếp phải xót xa
Không ân chẳng oán mà thêm nặng
Thôi thế đành lòng cứ để qua...
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trái Tim Yêu Thương

Trái sầu sao cứ mãi đeo mang
Tim khóc tim đau nỗi muộn màng
Yêu đi tình chưá chan chan chưá
Thương nhiều sẽ thấy lòng nhẹ nhàng

 
Trái đắng xin người đừng giữ lại
Tim đau khổ lắm làm sao đây
Yêu nhau ai cũng mơ tình đẹp
Thương rồi phải chịu cảnh sầu đầy

 
Trái tình khó hái lắm người ơi
Tim hận tình si sẽ khổ đời
Yêu đương không được cùng chung mộng
Thương thì đừng oán...duyên do trời


Sương Anh
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

Một mình hiu quạnh mưa ướt mưa
Cô đơn lạnh lẽo nhạt song thưa
Quỳnh hờn nhạt tiếng buồn không nở
Cảnh vẽ tâm đau mấy cho vừa

Gió lạnh lùng buông rít từng cơn
Sương khuya phủ kín những tủi hờn
Tê tê tái tái mà căm lạnh
Biết phải cầm lòng những thiệt hơn?

Ta hận lòng người ta hận ta
Hận cho số kiếp phải xót xa
Không ân chẳng oán mà thêm nặng
Thôi thế đành lòng cứ để qua...



 
 
Lâu ghé thăm Hương Tuyết thấy vẫn còn buồn...sao thế nhỉ? chúc vui nha...
 
Ngày
 
Buổi trưa nghe cô độc
Bước đi trước bóng mình
Thương sao bóng với hình
lẻ loi buồn chất ngất
 
Buổi chiều nghe gió hát
Một bài ca nhớ thương
Bài ca sao thơm ngát
Tóc trầm ai vấn vương 
 
Ngày lại qua như mơ
Sáng, trưa, chiều mong chờ
Em tìm anh trong thơ
Tóc đêm cài hoa nhớ 
 
Tóc mai 
Đăng nhập để trả lời
0
CHÀO ĐÔNG!

Thu đã lùi xa trong gió hoang
Lá vàng thôi cũng hết bàng hoàng
Đôi thơ tắt nắng nằm hiu quạnh
Để điệu nhạc sầu thôi chứa chan

Từ biệt thu rồi đón đông sang
Cho qua những luyến tiếc bẽ bàng
Để hồn đông lạnh tim băng giá
Để tím môi buồn những hoang mang

Cứ thế chào đông trong vấn vương
Cho vơi đau đớn những đêm trường
Cho lời tình tự thành câu hát
Để ấm đông này bao nhớ thương!...

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
CẢM BIỂN!
Em không mang lòng bỏ biển
Chỉ ngại ngùng dằn vặt những vu vơ
Để hạt mưa rơi giữa ngóng chờ
Bơ vơ
Nhè nhẹ
Đủ để làm ngậm lòng muối xót

Đâu ai lắng nghe em trong từng hơi thở
Cánh buồn xa cũng sũng ướt nỗi đau
Biển muối thâm sâu cũng nghẹn nỗi thét gào
Lạnh nhạt
Cô đơn
Hoang vu cùng muôn ngàn bọt cát

Hiện tại anh ơi!Mấy vần thơ nhặt nhạnh
Gió chẳng gửi đi dù sâu đáy tâm hồn
Buồn làm gì ở vực thẳm nguồn cơn
Đau đớn
Xác xơ từng lằn ranh con sóng

Đã từng một lần biển trong em cháy bỏng
Hy vọng, thần tiên,biển là ước mơ hồng
Và bây giờ anh ạ....Tan vỡ...
Hư không....!
Biển chẳng như xưa... nhen tình em sự sống.

Và thôi thế biển dần dần từ tạ
Chẳng cho em con sóng của hồn anh
Đang yêu thương chợt giận dữ không lành
Gào thét, cuồng quay... xoay chòng chành giông bão
Đẩy anh xa...xa mãi cuộc đời em!

Rồi anh ạ! lặng lẽ những mỗi đêm
Mơ ước khi xưa biển vỗ về an ủi
Sưởi ấm con tim khi lưởi tình đã nguội
Kéo lại gần hơn đôi tay rộng an lành
Rồi lại giật mình...Mộng ước vỡ thật nhanh
Nhạt nhẽo
Chia ly...
Chẳng còn buồn...biển gọi
Bãi đất hoang vu, con còng còng nhìn em như..soi mói
Biển đã cho gì?...Hay biển....cướp hết đi....?
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
             CHẠNH LÒNG!
Tôi hiểu lòng người nặng đắm say
Buông mình trong bao nỗi đắng cay
Đau thương ai hiểu mà rặt tả
Chua xót ai hay những đọa đày
Dẫu biết âm thầm là cam chịu
Nhưng nghe lạc lõng chuyện người say
Thôi thôi, xin chớ buồn khắc khoải
Để lạnh lòng người ngọn heo may!


Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
NẶNG NỢ...
Hiu hắt trời đông gió heo may
Tái tê đơn độc mối tình này
Giận làm chi nữa mà thương tiếc
Hờn cũng bẽ bàng những đắng cay
Xưa duyên bèo dạt giờ phận nát
Nay chẳng trách người những đổi thay
Thôi thôi! Thế' nhé...từ đây biệt
Rời mộng trần ai kiếp đọa đày....
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
              MỘNG TƯỞNG!
Em cũng thế sợ ngày kia sẽ đến
Cõi cô đơn chưa mở đã tan hoang
Tình đầu tiên...anh ạ!...chết bàng hoàng!
Và màu tím sẽ còn loang cháy mãi

Nụ cười ư?Đâu co' còn...tệ hại
Dáng xưa ư?Ôi tiều tụy mất rồi
Bởi vì anh...xa thật...quá xa xôi
Dù chưa thực mà chỉ là suy tưởng

Khi bên anh em chẳng cần mường tượng
Cứ nghiễm nhiên nhận hạnh phúc của mình
Nên đau tình là anh tắt bình minh
Lòng tan nát cùng hồn em tan nát

Thôi anh ạ!Cơn mưa nào nặng hạt
Cứ để rơi, cứ để nhạt tình đi
Thương làm gì và níu kéo  làm chi
Khi tay đã chẳng còn trong tay nữa

Khi xa anh trái tim em chảy nhựa
Chảy và trôi như mưa gió bão bùng
Con sóng tình chao thật mạnh....mông lung
Làm bọt biển trào hư vô..bọt biển

Và anh ạ! Cho dù trên nỗi sợ
Nỗi đau thương tê tái đã ngập lòng
Được yêu người và đã được hoài mong
Là hạnh phúc với em...Ôi hạnh phúc!

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
           THÁN!
Đã qua mấy chục năm rồi
Mà nay bão lũ cuốn trôi xóm làng
Lũ cao nhà cửa tan hoang
Mênh mông sóng nước lầm than cảnh đời
Gia đình người chạy một nơi
Tiếng la tiếng khóc rụng rời đau thương
Thiên tai! Ôi họa khôn lường
Miền Trung sao cứ phải vương cảnh này
Đớn đau như thể tâm say
Gia đình bè bạn chẳng may sống còn?
Hoang mang số phận cỏn con
Mà trời sao cứ mỏi mòn thiệt hơn!
Bỏ qua mấy gánh căm hờn
Để mà chung chịu những cơn  đói lòng
Trắng đêm trắng giấc chờ mong
Những thuyền cứu trợ theo dòng nước xuôi
Mấy ngày cơm nắm muối duồi
Mà ai trông cũng buông xuôi mỏi mòn
Xanh xao vợ mất chồng con
Kêu gào than khóc chẳng tròn tiếng la
Ôi thôi cảnh ấy sao mà
Đau thương tang tóc như là chiến tranh
Ngập lòng trong những mong manh
Nếu qua biết chắc còn xanh...những gì?..........
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-17 03:32:10HÀN PHONG>
…Đà Nẵng là nguồn nước trong veo
Chảy qua từng mạch máu
Tôi đi giang hồ từ năm mười sáu
Còn quay đầu nhìn lại Ngũ Hành Sơn…
Lê Minh Quốc
 
 

THƯ XỨ QUẢNG
 
Em gom cả trời quê hương trong mắt
Xứ Quảng ta ơi, xứ Quảng anh hùng
Thiên tai đó đã bao phen vùi dập
Vẫn vững lòng xây lại giấc mơ chung
 
Người dẫu đến một lần còn nhớ mãi
Đêm Hàn giang trăng soi bóng nhập nhòa
Thấp thoáng vọng tiếng chuông chùa Non Nước
Ngững chiều buồn gió gọi cát Tiên Sa
 
Giờ ta gọi tên người trong giấc mơ
Xao xác nhớ giữa bốn bề xa vắng
Người có về trên dong Thu Bồn rực nắng
Xin nhặt dùm ta chiếc vỏ ốc bỏ quên…
 
Hàn Phong
Lắc bầu rượu dốc nghiêng non nước xuống, chén tiếu đàm mời mọc Trích Tiên;
Hóng túi thơ nong hết gió trăng vào, cơn xướng họa thì thầm lão Đỗ.
Đăng nhập để trả lời
0
 
Giáng sinh sắp về rồi, có dịp HuongTuyet ghé thăm phố Bê Lem nha
 
Phố...Bêlem*
 
Phố dài rực rỡ sao rơi
Bêlem một thuở ngời ngời không gian
Vinh danh Thiên Chúa xuống trần
Ân lành khắp chốn trong thân Hài Đồng
 
Đâu đây vang khúc thánh ân
Cao cung lên...nốt thiên thần trong đêm
Câu kinh Thiên Chúa chưa quên
Thánh ca réo rắt dịu êm cõi lòng
 
Hôn chân Thiên Chúa Hài Đồng
Ước mơ chắp cánh thiên thần đời con 
 
Oanh Oanh


 



*Đường Phạm Thế Hiển Q8
 

Hạnh phúc không bình dị
Mà tuyệt vời như lúc em nghĩ: có anh
Đăng nhập để trả lời
0
 Xin trích 1 đoạn trong bài Em vẫn là em nha ( anh ,chị , em ) huongtuyet274
 
Em hãy ngủ yên trong mộng lòng 
Để hồn lại rộng những hoài mong 
Để tình không chết trong băng giá 
Để phận mây bèo bớt long đong! 
                          huongtuyet274
 
Làm sao ngủ được mộng trong lòng
Khi đời chưa thoã những hoài mong
Vì (anh,chị,em) mà chết trong băng giá
Không trách không hờn(anh,chị,em) biết không[X(]
 
 
                                               
Đăng nhập để trả lời
0
                    ĐỔI MỚI
          Sáng nay nắng sớm ửng hồng
          Xóa đi bao cái buồn mong mỗi ngày
          Ngoài vườn hoa cỏ ngấy ngây
          Hương thơ trôi dạt đọng đầy trang thơ
          Gió trời trong vắt mây chờ
          Gửi đi những nhạt ơ hờ bấy lâu
          Bên thềm đôi chú chim câu
          Khoan thai rảo bước mặc màu thời gian
          Mới qua còn tím điêu tàn
          Mà nay hoa đã nở vàng trên thân
          Đông đi qua được mấy phần
          Chẳng còn u ám phong trần hoang vu
          Chẳng còn mưa lạnh mây mù
          Chẳng còn điên dại âm u mảnh tình
          Chảy theo tiếng gọi bình minh
          Hươg tình cũng chảy theo tình nở hoa
          Đớn đau cũng đã xóa nhòa
          Giờ sang trang mới chan hòa niềm vui
          Tỉnh mơ sau giấc ngủ vùi
          Đẩy lùi đau khổ chôn vùi tang thương
          Gió đưa hương mới nghê thường
          Đắp xây hạnh phúc dặm trường tương lai!
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 8 9 10 11 12 » »»