Trích đoạn: giotnangmuathu2007
Tiếng yêu xưa dội lại đến bây giờ
Vẫn ngọt ngào với tình đời say đắm
Những khát khao thưở hồng hoang xa lắm
Bỗng tràn về như đã thấm niềm đau
Thái Anh
Nước mắt chảy tràn xuống tận sông sâu.
gió nức nở trong biển trời biền biệt.
một giọt nắng rơi vào đâu có biết.
giữa chốn hồng hoang da diết gọi đôi bờ...
MÊ MUỘI KIẾP NGƯỜI
Ai ảo mê giữa mông muội hoang sơ
Ai lạnh lùng buông phím dương cầm dang dở
Ai xé nát trái tim hằn nỗi nhớ
Ai đa đoan...như giọt nắng cuối chiều
Bến duyên đầu ai cập giữa cô liêu
Cay đắng xót xa, chỉ một mình ai hiểu
Ai đau thuơng với vạn ngàn giai điiêụ
Để chết đi...không chỉ có một lần
Bừng tỉnh cõi lòng trong giao hưởng thu phân
Hạ cúi mình trau đôi làn tia nắng mỏng
Bỏng rát đấy soi vào tình nôn nóng
Cay cay men xưa cho da diết đượm buồn
Vì thói đời vốn tẻ nhạt rập khuôn
Không tạo sướng vui chỉ oán hờn man trá
Bao ký ức với những gì rơm rạ
Thực tại xa mờ theo bụi ảo thê lương
Gió ngất ngây, hồn say mấy dặm trường
Say đậm thời gian, say nghê thuờng nông nỗi
Ta cứ hỏi vì sao mình rất vội
Mà vì sao....không tự cứu chính mình
Bên yên bình của phận kiếp điêu linh
Ta sống với ai một tâm hồn trơ trọi
Sách bước ai trong vạn lần mong mỏi
Để tự tim mình...ta tự thốt...tình ta!
HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
ĐỪNG HẬN MÃI NGƯỜI ƠI

