📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

........BÂNG QUƠ........!

484 trả lời, 47.217 lượt xem — Trang 15 / 17
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 17:20:31Viet duong nhan>
BỎ QUÊN

Anh bỏ quên...
Con đường xưa chất chồng nỗi nhớ
Rặng dừa xanh, mái đình hoen rêu mờ cũ kĩ
Anh bỏ quên...kí ức tuổi thơ

Chiếc cầu tre nối hai bãi lở bồi
Anh bỏ quên bóng con đò thấp thoáng
Hàng dâu chếch mỗi sớm mai trời rạng
Trên lưng trâu...anh hoàng tử oai hùng

Anh bỏ bên đời thời thơ ấu mông lung
Cổ tích xưa với em là cô Tấm
Đất nước xưa với non ngàn dệt gấm
Anh ra đi, bỏ quên lại bến tình

Thành phố trang đài cổ tích chỉ là tên
Anh bỏ quên em, với nặng nề phù phiếm
Thiên đường mất...cho một màu tím lịm
Anh bỏ quên...bỏ quên cả chính mình

Nếu trên đời có thứ nước hồi sinh
Anh sẽ tìm ra mong chuộc về quá khứ
Chuộc lỗi lầm của ngày xưa tư lự
Để bỏ quên chỉ mãi mãi mê lòng

Anh sẽ lại gom vào nắng hạ hoài mong
Gom kỉ niệm xưa để hong đầy sợi nhớ
Rót yêu thương vì đã quên...dang dở
Cho quê hương và em đẹp rạng ngời

HươngTuyêt274
 
R
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
ANH ĐỪNG QUÊN

Anh nhớ, đừng quên...
Con đường xưa chung hình bóng
Dòng sông dài... con mương nước chảy vào bờ lúa
Anh nhớ đừng quên đầm ấm của tuổi thơ

Chiếc cầu tre đưa hai lối đợi chờ
Mùa nước lớn ngồi thả chân đùa nước
Ngày anh ra đi đời vắng hoe sau trước
Em công chúa... buồn thiu chờ bóng dáng anh về

Ngày anh đi đóng nhà chòi lấp bụi
Trò ấu thơ giờ biết đếm tuổi đời
Anh dứt áo bỏ quên vai hoàng tử
Bên bờ sông em giặt áo gấm, cất nụ cười!

Trái tim em, đi theo anh trên từng góc đường con phố
Ghì dấu chân xưa nặng bước ân tình
Cổ tích về hoài phù phiếm giấc mơ xinh
Đêm ngồi xuống anh trầm mình lẵng lặng

Đếm dấu ăn năn trong từng ngõ ngách
Con tim nói hoài nên lý trí phân bua
Biết làm sao khi thương nhớ nghịch đùa
Hoài kỷ niệm cất trong tim anh nhé!

Gom vào thơ gom vào lòng khe khẽ
Đâu có tội tình gì dăm câu chữ mộng mơ
Vẫn hoài mong em bó gối đợi chờ
Cầu thương nhớ anh về thăm xóm vắng!

Lam Hồng Minh
Đăng nhập để trả lời
0
BỎ QUÊN

Anh bỏ quên...
Con đường xưa chất chồng nỗi nhớ
Rặng dừa xanh, mái đình hoen rêu mờ cũ kĩ
Anh bỏ quên...kí ức tuổi thơ

Chiếc cầu tre nối hai bãi lở bồi
Anh bỏ quên bóng con đò thấp thoáng
Hàng dâu chếch mỗi sớm mai trời rạng
Trên lưng trâu...anh hoàng tử oai hùng

Anh bỏ bên đời thời thơ ấu mông lung
Cổ tích xưa với em là cô Tấm
Đất nước xưa với non ngàn dệt gấm
Anh ra đi, bỏ quên lại bến tình

Thành phố trang đài cổ tích chỉ là tên
Anh bỏ quên em, với nặng nề phù phiếm
Thiên đường mất...cho một màu tím lịm
Anh bỏ quên...bỏ quên cả chính mình

Nếu trên đời có thứ nước hồi sinh
Anh sẽ tìm ra mong chuộc về quá khứ
Chuộc lỗi lầm của ngày xưa tư lự
Để bỏ quên chỉ mãi mãi mê lòng

Anh sẽ lại gom vào nắng hạ hoài mong
Gom kỉ niệm xưa để hong đầy sợi nhớ
Rót yêu thương vì đã quên...dang dở
Cho quê hương và em đẹp rạng ngời

HươngTuyêt274

_____________________________
 
[:@][&amp;:] BIẾT RẰNG ANH ĐÃ QUÊN
 
     Em biết rằng anh đã quên
     Con đường xưa chạy dài bên xóm vắng
     Quên bến xưa ,bụi chuối,rặng tre già
     Quên hết rôì...ngây dại của tình ta...
 
     Anh quên rồi.! Tuổi thơ nào qua lại.?
     Duyên tình xưa cũng mãi theo anh
     Cô Tấm hiền còn thương cánh đồng xanh
     Nên chờ vậy ,gói tình anh vào trống vắng
 
    Anh đi rồi...Tấm đâu còn bên cạnh
    Tấm dịu hiền đã xóa hết tuổi thơ
    Giờ chỉ còn tình đẹp trong mơ
    Tình của anh cũng trôi về dĩ vãng
 
    Hãy quên đi.! Vương vấn gì năm tháng
    Trước cuộc đời đang đợi chờ anh
    Anh vẫn còn rất dài tuổi xanh
    Kịp xây lại cuộc tình anh giang dở
 
                Thái Anh
 
  (  U chúc Htuyết vui nhé)
 
  




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-27 12:56:41Huyền Băng>
KÍ ỨC TRƯỜNG XƯA

Kí ức diệu kì về một tuổi thơ
Nơi mái trường xưa cánh cổng màu cổ tích
Nơi ngày ấy bao hồn nhiên tinh nghịch
Thuở mộng mơ...ma quỷ biết dại khờ

Bốn bức tường loang mãi những vết dơ
Kí hiệu toán , sinh hay đôi vần tên khắc
Nét chữ nghiêng nghiêng vụng về như còn nhắc
Chuyện ngày xưa....ai cũng đã một thời...

Gốc cây bàng, hàng phượng vĩ lả lơi
Chiếc ghế đá râm ran sau mỗi giờ đổi tiết
Những mái đầu, ánh mắt màu xanh biếc
Tụm năm, ba bao nhiêu chuyện đất trời

Lời cô thầy vẫn xao xuyến đầy vơi
Hạnh phúc là đây khi ngước nhìn bục giảng
Bao câu nói, bao bóng hình duyên dáng
Hay vu vơ lo lắng lúc trả bài

Mái trường xưa yêu dấu chẳng phôi phai
Dù nếp thời gian đã hằn sâu vết nứt
Dù mưa nắng ố hoen bức tường rêu rã mục
Vẫn mãi yêu sao....ngày xưa ấy...mái trường!
HươngTuyet274
 [/align]r[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
TRỞ VỀ...

Hạ thắp nắng vàng anh tìm lại chút riêng
Oi bức tháng năm, nơi gió nồm cát trắng
Em ở nơi xa trên cao nguyên bình lặng
Có nghĩ về anh...về hạnh phúc xum vầy

Ngày về vui mừng ta gom lại đắp xây
Gom lại niềm tin đã từ lâu rệu rã
Gom nỗi nhớ đã bao ngày xa quá
Anh yêu em, như thu nhớ lá vàng

Hương bên đời một ngày mới sang trang
Lại dệt tình yêu, dệt những ngày mơ ước
Trao hạnh phúc lẫn yêu thương bắt được
Xoa thời gian...nơi lạnh vắng tâm hồn

Gần nửa đời người anh treo mãi mông lung
Danh vọng giàu sang anh kiếm tìm mệt mỏi
Đường đời đấy biết bao người soi mói
Anh cô đơn, anh thất bại não nề

Về bên người xua bi vọng ảo mê
Tìm kiếm ngày xưa đã một lần đánh mất
Đợi anh nhé, hỡi tình yêu chân thật!
Anh về đây!Về tìm lại chính mình!
HươngTuyet274[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Một tuần đã qua
Anh cảm nhận thời gian như vạn ngàn thế kỉ
Giữa cái nóng cồn cào âm ỉ
Anh nhớ về em
nhớ lắm....đến nao lòng!
Miền Trung hoang sơ nắng thiêu đốt hoài mong
Lẫn tiếng ve kêu phượng lập loè nỗi nhớ
Mong cơn mưa toả mát người vụn vỡ
Xoa dịu êm...cơn khát của mê tình
......
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-21 06:23:13Liên Thơ>
Người xa
         Thương tặng huongtuyet274
Người xa vườn cây bóng ngả
Người xa nhà cửa đóng then ngăn
Người  đi xa khuất vòng tay ấm
Bâng quơ ...nỗi niềm ...ai biết chăng?
                Lê Minh Liên Thanh Thơ
                Chủ nhật, 21/6/2009
Huongtuyet274 thân mến, cô rất mừng vui khi thấy em lại có mặt trên thi đàn.Bạn thơ rất nhớ em, nhớ lời thơ ngọt ngào, ý thơ sâu lắng với những hình ảnh thơ rất dễ thương mà thân quen gần gụi được lung linh khi em đưa vào làm nền cho ngôn từ...Thân thương tặng em nhé...
📎 hoatim4

Đăng nhập để trả lời
0
Người đi một mảnh hồn thơ
Lung linh...tím giữa đợi chờ tri âm
Thế nhân nặng những thăng trầm
Cảm lòng ngâm khúc thương thầm...nhói đau!
Tạ từ chua cạn đôi câu
Cầm bằng nhạt ý để sầu..."Bâng Quơ"!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
TỘI LỖI.....


Ta đi trong nắng sương tan
Để hồn ta thoảng ngút ngàn ....sợi mê
Niềm thương nỗi nhớ ùa về
Ta nghe đậm lắm.....nhiu khê....đất trời
Gió mưa ngày ấy ...tả tơi
Đắng cay ngày ấy rã rời tình ta
Nát tan hạnh phúc hiền hoà
Một vòng tang trắng phủ nhoà mắt cay
Lạnh lùng chìm giữa bao ngày
Muội mê ta lắng rặt rày xác thân
Tim đau khua những bất cần
Để mình ta lạc nẻo gần ăn năn
Nào vui những tiếng gió trăng
Nào say men đắng sông băng lái lòng
Phồn hoa ta vứt hoài mong
Phủi đi nhân nghĩa giữa dòng thị phi
Đang tâm xua những hoài nghi
Dối gian ...ta lại ôm ghì chẳng buông
Lòng lạnh lắm, như tuyết buồn
Ta là ai nhỉ? Một luồng kí sinh!
Hơn ba tháng, chẳng là mình....
Phế nhân nhàu nát ở thinh không này
Hoạ say ta nuốt hoạ say
Mộng từ tắm tối gọi ngày sáng tươi!


HươngTuyết274[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0

 
 Vẫn Như Ngày Xưa...
 
Cả năm xuôi ngược bỏ đi đâu
Có biết sông Seine luống ngậm sầu
Nhìn Tuyết ngoài sân lòng chạnh nhớ
Người sao vắng bóng...để chờ lâu!

 
Paris vẫn thế vẫn còn đây
Thơ thẩn vào ra ở chốn này
Ngọn gió nào đưa anh trở lại
Miệng chào thăm hỏi...mắt cay cay

 
Còn nhớ hôm nào chung bước thơ
Ngỡ như vưà mới...thật không ngờ!
Ngày qua tháng lại năm đi tới
Lữ khách có còn...tính mộng mơ?!

 
Vẫn như ngày xưa...vẫn mãi buồn
Phải chăng đông lạnh chốn mù sương
Đã làm chùn bước chân phiêu lãng
Hay trái tim đau giết mộng thường

 
Hãy để lòng an hồn thảnh thơi
Đau thương khoá lại chớ nên khơi
Càng buồn duyên phận càng đau đớn
Suy nghĩ làm chi...phó mặc Trời

 
Sương Anh 
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh


 
 Vẫn Như Ngày Xưa...
 
Cả năm xuôi ngược bỏ đi đâu
Có biết sông Seine luống ngậm sầu
Nhìn Tuyết ngoài sân lòng chạnh nhớ
Người sao vắng bóng...để chờ lâu!

 
Paris vẫn thế vẫn còn đây
Thơ thẩn vào ra ở chốn này
Ngọn gió nào đưa anh trở lại
Miệng chào thăm hỏi...mắt cay cay

 
Còn nhớ hôm nào chung bước thơ
Ngỡ như vưà mới...thật không ngờ!
Ngày qua tháng lại năm đi tới
Lữ khách có còn...tính mộng mơ?!

 
Vẫn như ngày xưa...vẫn mãi buồn
Phải chăng đông lạnh chốn mù sương
Đã làm chùn bước chân phiêu lãng
Hay trái tim đau giết mộng thường

 
Hãy để lòng an hồn thảnh thơi
Đau thương khoá lại chớ nên khơi
Càng buồn duyên phận càng đau đớn
Suy nghĩ làm chi...phó mặc Trời

 
Sương Anh 

 
 
Nặng nợ một năm chẳng "Bâng quơ"
Hương xưa vẫn nhuốm những bến bờ
Vẫn còn vương lắm hồn thi sĩ
Để ngấm tình ai nỗi đợi chờ
 
Bẵng một năm ròng xa cố nhân
Hồn mơ ray rứt những hồng trần
Nên về bến mộng vui thơ đó
Đâu nỡ tình thơ thoáng nhạt dần
 
Đâu để hương buồn tuyết lắt lay
Sông Seine nhớ mãi những sum vầy
Một màu xanh biếc cùng yên ả
Là bóng chiều hoang thả đong đầy
 
Là bóng chiều hoang nhớ ngất ngây
Bước thơ cùng đệm những điệu say
Pari chan chưa niềm thân ái
Nay đã về đây thỏa tháng ngày
 
Lại cùng thả hứng vào thi mộng
Hợp vần tạo khúc nhạc thường niên
Cho Xuân hạnh phúc tràn lan mãi
Trong chốn thần tiên lẫn cõi thiền!
 
HươngTuyet274
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 HOA SỮA
Hoa sữa rụng trắng ngà trắng ngọc
Trời đất nên thơ sao người nỡ hững hờ
Hững hờ lạnh với tâm hồn thật
Một nửa đa đoan vương lại chút hương thầm

Ráng chiều ánh những dát vàng thăm thẳm
Cho cõi lòng si ngâm một chén men sầu
Đợi hoa sữa thả vào mình nỗi nhớ
Chợt thu về mang hạ trắng đi đâu?

Suy nghĩ mông lung hay nín lặng thở dài
Tâm trạng nhói giữa lưng chừng xa xót
Những ngày xưa bao dấu yêu dịu ngọt
Nay đi rồi theo hoa sữa tàn hương

Thu rên rỉ hay thu bồn chồn nhớ
Khoảng thời gian như giọt nước trên cành
Một tích tắc rơi vào lòng đất mẹ
Để dòng đời trôi vụt hoá mong manh

Hương sữa rụng vẫn vương mùi thoang thoảng
Và si mê vẫn đâu đó yên bình
Thu lại đúc một khối lòng man mác
Đợi đông về gom lạnh đóng thời gian!

HươngTuyêt247 [/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi Nhớ Tháng 3!
 
Tháng 3 cỏ ướt mi non
Xanh rũ trời êm hạ ùa về nỗi nhớ
Một hơi thở buồn len trong từng khe hở
Dư âm xa ai còn nhớ gọi về
 
Bồng bột đam mê góp nhặt cơn say
Nấc nghẹn trong tim ảo giác đâu vừa thấy
Tên của em dường như bừng sống dậy
Giữa tình anh...cơn gió thoảng êm đềm
 
Trinh nguyên xoa vào lần cuối dịu êm
Để giấc mơ xa được lôi về thực tại
Để khoảng khắc kia đâu chỉ còn xa ngái
Vương lại thì thầm một cánh cửa hồn nhiên
 
Giọt nước mắt lăn xoa nhẹ những ưu phiền
Len vào đời ai ngắt nỗi buồn xa xót
Em vẫn là em – buổi bình minh dịu ngọt
Tồn tại ươm đời em rạng rỡ hôm nay
 
Đừng khóc để mưa xua hết vết ố dài
Đừng xót xa đưa để mùa xuân còn lại
Đừng thổn thức nhiều vì ngàn xuân tình ái
Đã thấm đẫm nhiều hạnh phúc cua ngày mai!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-06-03 20:09:58Huyền Băng>
Ngàn Năm Chôn Hận!
 
Lạc loài giữa những cơn say
Ta còn lại tấm thân này nhói đau
Nát tan như cỏ úa nhàu
Như mây hun hút một màu ủ ê
Ta như thất bại trăm bề
Có còn đâu nữa dáng về hồn nhiên
KHÓC ĐI KHÓC ĐỂ TÂM THIỀN
Cười đi cười để ngả nghiêng đất trời
Ta say sao mỏi rụng rời
Từ tâm đến xác rối bời xoay xoay
Hạnh phúc khi nếm đâu hay
Đớn đau cứ ngắt cứ day dứt mình
Hồn không lặng ngắm bình minh
Mà hồn xao động trói mình siết thân
Nhớp nhơ cảm giác cơ bần
Nhục hoàn trong nhục cốt trần lốt tiên
Trải trăm dâu bể ngàn miền
Mà đời vẫn thế ngẫm phiền lắm thay
Cắt đi ta cắt đọa đày
Cắt đau khổ, rặt rày bấy lâu
Tìm về cảm giác thâm sâu
Để ta chôn nốt nỗi rầu trăm năm
Quanh đi quẩn lại thăng trầm
Có còn vương nữa vào tâm.....hận mình?
 
HươngTuyet274
 
r
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Giá như hạnh phúc mỉm cười
Trái tim đâu lạnh giữa đời thương đau
Mộng mơ một chuỗi sang giàu
Để cơ cầu lại gói màu tàn phai
Thi nhân nén tiếng thở dài
Cố nhân nén giọt chia hai phương trời
Một người nặng gánh sao rơi
Một người nặng nợ giữa đời tri âm
Tình thâm xen lẫn tình thầm
Và trong xa cách lỡ lầm duyên yêu
Lỡ vương trăm mối ngàn điều
Lỡ xây đắp mộng Vân Kiều Trọng Kim
Mà khi sực tỉnh im lìm
Gió ngàn vẫy gọi tình chìm nơi nao
Dang tay với một vì sao
Cúi đầu khóc tiếng ngọt ngào trầm ai
Giá như tình sớm dũa mài
Ngàn xa ly biệt chẳng hay có còn?

HươngTuyêt247 [/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Con đường tìm đến với nhau
Sao xa xôi quá, lối nào tương thông
Như trời đang mọc đàng đông
Lại thay đổi lặn ánh hồng biển khơi
Người đi năm ấy xa vời
Bây giờ trở lại rã rời tim đau
Còn tôi riêng những nát nhàu
Có tìm lại được mảng màu xanh yêu!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Lửa lòng ai đốt trong tim
Mà sao lạnh giá giữ kìm tấm thân
Mộng hòa giữa những phân vân
Mơ cao thật chỉ lại gần xót xa
Gió mưa đâu có hiền hòa
Vút cào xé vội nhạt nhòa dấu yêu
Hạnh phúc mơ thấy đã nhiều
Còn trong thực tại mĩ miều đớn đau
Có ai hiểu được ngàn sau
Ái tình nặng gánh chuốc màu tang thương
VÔ phương phận bạc trăm đường
Kiếp này nửa gánh tình mường tượng mê
Hả hê biết có lối về
Hay quàng duyên kiếp ê chề tình si!
 
HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-10-25 17:27:14Viet duong nhan>
Trích đoạn: huongtuyet274

BỎ QUÊN

Anh bỏ quên...
Con đường xưa chất chồng nỗi nhớ
Rặng dừa xanh, mái đình hoen rêu mờ cũ kĩ
Anh bỏ quên...kí ức tuổi thơ

Chiếc cầu tre nối hai bãi lở bồi
Anh bỏ quên bóng con đò thấp thoáng
Hàng dâu chếch mỗi sớm mai trời rạng
Trên lưng trâu...anh hoàng tử oai hùng

Anh bỏ bên đời thời thơ ấu mông lung
Cổ tích xưa với em là cô Tấm
Đất nước xưa với non ngàn dệt gấm
Anh ra đi, bỏ quên lại bến tình

Thành phố trang đài cổ tích chỉ là tên
Anh bỏ quên em, với nặng nề phù phiếm
Thiên đường mất...cho một màu tím lịm
Anh bỏ quên...bỏ quên cả chính mình

Nếu trên đời có thứ nước hồi sinh
Anh sẽ tìm ra mong chuộc về quá khứ
Chuộc lỗi lầm của ngày xưa tư lự
Để bỏ quên chỉ mãi mãi mê lòng

Anh sẽ lại gom vào nắng hạ hoài mong
Gom kỉ niệm xưa để hong đầy sợi nhớ
Rót yêu thương vì đã quên...dang dở
Cho quê hương và em đẹp rạng ngời

HươngTuyêt274
R





   Chào HươngTuyết, thơ bài nào cũng thật là dễ thương  làm Quỳnh Muội đọc mãi , xin goi vào trang thơ HươngTuyet một bài thơ khi xúc cảm đọc những bài thơ của HTuyet. Chúc luôn vui , khỏe hạnh phúc  và thơ hay đều nhé.






SẼ CÓ MỘT NGÀY


 
Sẽ có một ngày anh chợt buồn nhớ lại
Những ngày xưa kỷ niệm của chúng mình
Thuở nắng vàng hoa thắm bướm liệng xinh
Thuở ánh mắt biết nói lời tình vụng dại
 
Sẽ có một ngày anh chợt buồn nhớ lại
Vầng trăng xưa soi bóng ngả liếp dừa
Trăng như cợt đùa theo gió lộng đong đưa
Trên nền đất lao xao soi từng phiến lá
 
Một ngày lặng im mà như đang vội vã
Nhớ thật nhiều bao kỷ niệm đã qua
Sợ ký ức với bộn bề cuộc sống
Sẽ quên đi và tình cũ nhạt nhòa
 
Bao năm rồi dừng chân nơi xứ lạ
Biết tình xưa giờ còn thắm ngọc ngà
Hay theo thời gian tình cũng phôi pha
Ngọc ngà ấy từ lâu trở thành cổ tích ?
 
Đến một ngày bâng khuâng dở từng trang lịch
Thoáng giật mình vì năm tháng trôi qua
Mới đấy mà mười năm cách biệt quê nhà
Chắc người năm cũ phôi pha má thắm
 
Mãi dong rủi trong nước non ngàn dặm
Chuyện tình mình chợt hóa xa xăm
Theo điệu buồn ngàn cung bậc thăng trầm
Để tất cả cũng chỉ là quá khứ
 
Anh về đây nghe vỡ tan đời lữ thứ
Chuyến đò xưa chừ đã đón khách qua
Đành mãi mãi dừng chân nơi bến lạ
Lòng không nguôi thương bến vắng quê nhà.
 


Nhật Quỳnh

R


__________________________

 
Đời thêm nhạt vì...son môi không còn thắm
Tình đã phai vi...mắt biếc chẳng còn xanh
Tóc rủ màu sương nên đời không bến đợi
Hồn phải bơ vơ trên vạn nẻo hành trình. 
 


   
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
Vì đâu nên nỗi Chúa ơi!
Ông đi bỏ lại bến đời...mình tôi
Tội thầm nung nấu vạc vôi
Giận lòng đau xót rã rời tiếc thương
Từ nay lại nhuốm đoạn trường
Lại ôm lệ hận quãng đường ngàn sau
Nắng mưa xin thấu nỗi đau
Nhân gian xin thấu một màu tóc tang
--------------------------------
Chúa ơi!Sao Chúa chết rồi?
Để tôi đơn độc rụng rơi một mình!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-06-09 21:37:34Lam Hồng Minh>
Như đã dấu yêu

Như đã dấu yêu, một ngày nào đó
Tình không phai bao kỷ niệm êm đềm
Như đã dấu yêu những lằn gạch đỏ
Triệu bài thơ và muôn khúc tình ca

Như đã dấu yêu làm sao quên được
Trăng lại về nhắc nhở chuyện ngày xưa
Men tri kỷ say mềm đêm trăng khướt
Muôn vì sao lấp lánh trái tim yêu

Như đã dấu yêu một thời tuổi mộng
Áo trắng sân trường hai đứa hẹn hò
Như thuở ấy gió chiều hương lồng lộng
Thẹn thùng trao thơm môi nắng lần đầu...

Như thuở ấy tìm nhau cõi bể dâu
Yêu dấu khắc vết đời màu phượng đỏ
Làm sao hỡi! làm sao quên yêu dấu ?!
Thấp thóang hoài hình bóng một người đi

Như thuở ấy em về mùa phượng vĩ
Chia khoảng trời xanh mây lộng nắng vàng
Bâng quơ ơi... nhìn nhau thêm lần nữa
Em lại về đón nắng hạ vừa sang...

Lam Hồng Minh
Đăng nhập để trả lời
0
Từ ngày Chúa bỏ ta đi
Sương mê lãng đãng ôm ghì thở than
Xác thân tê dại mê man
Hồn trầm nhức nhối địa đàng bủa giăng
Đau thương uất nghẹn trầm thăng
Tri âm nay nợ kim bằng phủi bay
Ta bơ vơ giữa đoạ đày
Ta mê man giữa kiếp ngày như đêm
Dằn vặt với mộng say mèm
Ấp ôm tan nát êm đềm nào vương
Đau thương uất nghẹn nghê thường
Chúa ơi sao nỡ đôi đường đôi nơi
Ta ngồi đây đếm tùng lời
Đếm từng kỉ niệm xa vời mình ta
Ngày dài nối tiếp ngày xa
Bao giờ lòng mới gọi là...ngày xưa!
 
HươngTuyet274
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
             ĐÔNG RŨ
 
Xin  thu về hạnh phúc mong manh
Anh góp lại trời thu vàng trên lá
Xin yêu thương chẳng vấn vương hồn lạ
Và mùa sau ai vẫn đợi vẫn chờ
 
Gửi giấc mơ buồn trên thảm cỏ bơ vơ
Em có thấy lời ru sầu của nắng
Câu nhắn nhủ nửa đường xanh thầm lặng
Đông  chớm về  đông lạnh vắng mình anh
 
Lời tự tình theo đoản khúc ngày xanh
Bóng đổ chiều loang  đêm in hình  xa lắm
Gió man mác , âm u trong dìu dặt
Vội vã lại lần theo mùa cũ  thổi sang
 
Bài thơ tình ai dã viết dở dang
Một chút dễ quên hay chút gì để nhớ
Những hoài niệm hay tình đầu vương nợ
Giao mùa rồi…xin gửi lại …tình thơ!
 
HươngTuyêt274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
GÕ CỬA TÌNH YÊU[/align] [/align]Gõ cửa gọi tiếng dương cầm thánh thót
Giọt tình yêu như mật rót bên đời
Gõ cửa gọi tiếng ân tình rộng mở
Để lạnh lùng hoà trộn lẫn chơi vơi

Hãy gõ lại khi một lần dang dở
Tiếng thương yêu đánh động trái tim buồn
Vào mọi lúc khi gió chiều trút xuống
Tâm hồn yêu xen lẫn mộng hồn yêu

Hãy gõ lại khi có gì thôi thúc
Tuổi thanh xuân xin gõ lại nhịp nồng
Giai điệu thắp ánh sáng từ cõi mộng
Cho thiên đường mở rộng những hoài mong

Để dang dở lại được lần chắp nối
Nối thời gian nối hạnh phúc ven đầy
Bài thơ cũ một lần xin gõ lại
Mảnh trăng gầy...xin vẹn mãi tròn trăng!

HươngTuyêt247[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
TẠM BIỆT CAO NGUYÊN

Tạm Biệt nhé!
Cao nguyên mùa hoa cỏ dại
tạm biệt nhé1
Những đồi trà xanh trải
Đồi cafe hoa rải trắng nương hoa
Tạm biệt nhé những căn nhà, góc phố tường pha1
Màu vết hoà loang những rêu phong cũ kĩ
Tạm biệt nhé gốc đa già rầu rĩ!
Thác Bobkla êm đềm trầm mặc đến nên thơ
Mảnh đất cao nguyên hùng vĩ dưới mây mờ
Có nắng, gió xanh và mùa mưa dai dẳng
Có vết đất bám vào ở rất sâu cùng tận
Gắn chặt tình người tình nhân loại yêu thương
Tạm biệtnhé!
núi đồi miền đất lạnh quê hương
Hẹn một ngày sau êm đềm ta trở lại
Để cùng ngắm nước non ngàn xanh mãi
Cho hạnh phúc ngọt ngào lan nhẹ khắp tâm can!

HươngTuyêt247[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
BIỂN NẮNG[/align] [/align]Bãi biển đầu tiên ..biển nắng vàng
Có con còng gió chạy lang thang
Sóng dồn dụn cát từ mảnh sóng
Lan nhẹ vào tim thoáng mơ màng

Bãi biển đầu tiên một hoang sơ
Bóng dừa nghiêng ngả giữa cơn mơ
Nắng từ đâu chiếu vào kẽ lá
Cho ánh bình minh phải hững hờ

Bãi biển đầu tiên tôi dấu yêu
Gửi vào nhung nhớ thoáng cô liêu
Những gì đau khổ hay hờn dỗi
Tôi trút vào đây rất rất nhiều

Bãi biển tình tôi là mộng mơ
Là ngàn hy vọng rất nên thơ
Là bài học đó về con sóng
Dữ dội dịu êm cũng xa mờ

Tôi gắn tình tôi với biển vàng
Với từng ngọn sóng giữa mùa sang
Cho tình ướm mãi vào hơi biển
Của buổi đầu tiên...biển rộn ràng!

HươngTuyet247[/align]
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
   [/align]
 LỜI YÊU...!
 
Có lời yêu ngỏ lúc thu sang
Hoa cúc vàng tươi chợt giật mình khoe sắc
Hương cốm bay lên thoang thoảng nghe dìu dặt
Và trái tim ai...rung động đến ngại ngần

Có lời yêu ngỏ lúc bình minh
Tia nắng đầu tiên nắng rọi vào kẽ lá
Giọt sương lung linh trong sắc màu kì lạ
Sắc màu yêu, sắc thu giấu tình đầu

Có lời yêu chẳng ngỏ được một câu
Chỉ mắt với tim đôi hồn nồng say thế
Bờ vai run và bàn tay chạm khẽ
Mùa thu nào....thu giấu được tình yêu?

Thu thì thầm trong sắc tím cô liêu
Đợi đêm vắng ánh trăng vàng tay với
Nụ hôn đầu đến cho dù rất vội
Mà nồng nàn tha thiết những đê mê

Mộng mơ rồi xua đau xót nhiêu khê
Thu lại về đây không giấu người xưa nữa
Thu mênh man xua lạnh lùng tan rữa
Trong ấm nồng những sắc điểm tình thu!

HươngTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-06-20 07:46:15Quỳnh Muội>
                   



Chào hươngtuyet, đã lâu không gặp,

               HT vẫn khoẻ? QM rất vui với những vần thơ được đọc hôm nay,
                           Mừng HT thơ vẫn thắm đậm tình tri kỹ.
          Chúc HT luôn vui khoẻ hạnh phúc trong cuộc sống , thơ đều cho QM đọc ké với.









MỪNG ANH VỀ LẠI BÊN EM
 
 
 
Em vẫn đợi anh về ươm lối nắng
Dạo khúc tình muôn thuở chẳng hề vơi
Em vẫn đợi anh mãi bên cuộc đời
Bên nửa mái đầu sương pha màu bạc
 
Em đợi anh về cùng chung câu hát
Hoa mai vẫn vàng bên vạt nắng xuân
Nhớ thuở mình từng trao lời hẹn ước
Trao vần thơ mật ngọt thấm vị đời
 
Anh về hoa thắm nở muôn nơi
Từng kỷ niệm mình đâu hóa đá
Gió mùa xuân thì thầm trong kẻ lá
Thấy không anh trời đất đã giao mùa
 
Tình vẫn vẹn nguyên từng kỹ niệm
Gót giầy xưa khuya nhịp bên thềm
Trăng thương tuần đã tròn hai nửa
Anh đã về chan chứa mảnh tình xuân
 
Lá cũng xôn xao cung bậc reo mừng…
 
 
 
19-06-09
Nhật Quỳnh
 


_______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm

Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35
Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0



Trích đoạn: huongtuyet274



Tình TRăng Khuyết


Nửa vầng trăng khuyết nửa tình trôi
Hạnh phúc mênh man đã mất rồi
Dỗi hờn buồn tủi trăng thầm khóc
Lệ nào lặng thấm mặn bờ môi!



HươngTuyêt274


_____________________________

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!








                    NGUYỆT KHUYẾT     



         Trăng đêm nay trăng chỉ còn một nửa
          Đã trôi về đâu một nửa của em rồi
           Còn một nửa nơi nầy trăng bật khóc
              Nửa trăng kia có nghe mặn giọt lệ lòng ?


 
Nhật Quỳnh







_______________________________

Ta không thể làm đổi thay hướng gió  
Nhưng ta có thể điều khiển được cánh buồm

Gởi tình theo gió ngàn bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311&mpage=35





Ta không thể làm đổi thay hướng gió.
Nhưng có thể điều khiển được cánh buồm !

* Gửi Tình Theo Gió Ngàn Bay : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=311311
* Lời Tình Ghi Trên Lá : http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=518289
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: thaianh49

......
[:@][&amp;:] Ta lẽo đẽo theo người,người không cần biết
       Lơ đễnh giả vờ như chẳng ai theo
       Phía trước người là tiền tài lợi nhuận
       Người đang mải tìm hạnh phúc đó...cao siêu.!
                     Thái Anh

Ta giục giã tiếng lòng ta tha thiết
Chạy theo người sao bóng lặn biệt tăm
Hư danh phôi pha như xưa khi qua những đêm rằm
Trăng man mác rời gót sầu héo hắt..
                         Huongtuyet274
 
[:@][&amp;:] Anh chạy theo em mà sao em không biết
     Lỡ mất nhịp đường để tìm kiếm lẫn nhau
     Nếu tình ta tròn đẹp như quả cầu
     Tìm mãi nhau...Thế nào ta cũng gặp
 
Chúc Hương Tuyết cuối tuần vui vẻ
          Thái Anh




THÁI ANH
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím



  HÔM NAY !
 
Hôm nay ,em bắt đầu bằng ngày mới
Quên nỗi nhớ đêm qua đang khắc khỏai
Nỗi buồn cũng chẳng mãi phải đong đo
Lệ thôi rơi khi chòang tay sang cạnh.
 
Hôm nay ,em bắt đầu bằng hôm nay
Sẽ yêu và sống ngay trong thực tại
Không còn hằng đêm nỗi  nhớ ,nỗi  thương
Vắng anh ,em vẫn sống được với đời .
 
Hôm nay ,em bắt đầu bằng xa anh
Đè nén nỗi đau cất vào quá khứ
Cho tình mình tĩnh lặng trôi đi xa
Lúc khi xưa ,em nghĩ tình đẹp thật .
 
Hôm nay ,em bắt đầu sống cho em
Không có Anh ,hôm nay em vẫn sống
Sống cuộc đời thật chính cho riêng mình
Và Anh ơi ,không có nhau thế xong ! 
 
Chân Trời Tím_ NXT  
Bắt đầu sống cho Hôm nay nhé Em chzai....


LÀM LẠI CHÍNH MÌNH
Em đã bắt đầu làm lại chính mình
đã từ rất lâu, rất lâu rồi chị ạ
Từ khi em nhận ra mình được sống
và chết đi cũng chỉ có một lần
 
Vài vần thơ buồn không nói hết tình yêu
Vài câu thơ hay không tỏ niềm tâm sự
Vài khúc nhạc cũng chỉ là tư lự
Vật đổi sao dời...giữa ngang trái mà thôi
 
Em viết tiếp giấc mơ ngày ấy đã qua rồi
Dang dở tình duyên, dang dở tình nhân thế
Nên cay đắng với men đời rất tệ
Em muốn xa...nhưng vẫn cứ vương vào
 
Hạnh phúc nào đâu hạnh phúc cũng ngọt ngào
Như mọi tình yêu vẫn vạn lần thử thách
Hạnh phúc nào chẳng vết tỳ màu gạch
Trong cô đơn, trong vụn vỡ sai lầm
 
Cứ để đời có một chút trầm thăng
Em sẽ vui hơn và hiểu đời hơn nữa
Hiểu nhân thế đang lần hồi mục rữa
Nhưng vẫn còn mình, còn say đắm hiến dâng
 
Lạc bơ vơ vụng dại và bâng khuâng
Xin lại ngày xưa....xin làm gì không thể
Lạc tình yêu...lạc vào rồi hoen lệ
Em say thôi!Để đời chẳng cựa mình
 
Chẳng đau tình trong một đốm mộng xinh
Chẳng vứt tin yêu vứt nộ si nồng cháy
Cứ chểnh mảng cho linh hồn vụng dại
Để chị ơi....xin hạnh phúc vẫn còn....!
 
                                 HuongTuyet274
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0