TỰ TÌNH
Cô liêu bên khói sương chiều
Âm u ảm đạm rừng điều xác sơ
Gió mây mang những ơ hờ
Phủ lên mộng mị vần thơ tự tình
Ai yêu từ sớm bình minh
Yêu người say mộng hận tình dở dang
Ai cười với những đa đoan
Cầm bằng than oán vội vàng trả treo
Ai vương tình cũ kiếp bèo
Như sông trôi nổi bèo nhèo tả tơi
Ai về lệ lặng lòng rơi
Tâm không như tịnh rụng rời khổ đau
Ai mong thời khắc ban đầu
Vẫn còn lưu lại không màu thời gian
Ai kêu điệu lý tiếng đàn
Gửi buồn gửi lạnh vào màn hư không
Tự tình là mộng cuối đông
Làm tim khô lụy bên dòng tình trôi
Từ xưa cho đến nay rồi
Tự tình....ai cứ thật trồi...tim ai?
Cô liêu bên khói sương chiều
Âm u ảm đạm rừng điều xác sơ
Gió mây mang những ơ hờ
Phủ lên mộng mị vần thơ tự tình
Ai yêu từ sớm bình minh
Yêu người say mộng hận tình dở dang
Ai cười với những đa đoan
Cầm bằng than oán vội vàng trả treo
Ai vương tình cũ kiếp bèo
Như sông trôi nổi bèo nhèo tả tơi
Ai về lệ lặng lòng rơi
Tâm không như tịnh rụng rời khổ đau
Ai mong thời khắc ban đầu
Vẫn còn lưu lại không màu thời gian
Ai kêu điệu lý tiếng đàn
Gửi buồn gửi lạnh vào màn hư không
Tự tình là mộng cuối đông
Làm tim khô lụy bên dòng tình trôi
Từ xưa cho đến nay rồi
Tự tình....ai cứ thật trồi...tim ai?
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!









