📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

........BÂNG QUƠ........!

484 trả lời, 47.189 lượt xem — Trang 4 / 17
Nỗi nhớ mang hình hài..!
 
Có hẹn nhau đâu mà chờ đợi
Em vẫn đi về với biển chiều nay
Biển vô tư hiền hòa vỗ sóng
Bờ Cát kia trăm năm vẫn dại khờ
 
Tay đưa nhặt vỏ ốc màu tím
Giống hình hài nỗi nhớ em đang mang 
Điều phi lý trở nên có lý
Bởi vu vơ nên thấy biển dịu hiền
 
Gởi biển “nổi nhớ mang hình hài”
Chở dùm nhé, và xin đừng cười nhé
Bởi chỉ biển hiểu thấu cội nguồn
Người vô tình người nên chẳng bíêt đâu !
Chân Trời Tím .
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Xi` Tin

Tâm Sự

Hương Tuyết hôm nay có nhìu phiền nảo
Tâm sự gì hay nói ra đi
Có Xì Tin đang ở đây nè
Đừng ngai nhé khi mình làm bạn

 
      GIỮ TÂM TƯ
 
Ngày nào chẳng mộng nhạt với mơ
Ôm đắng cùng cay với hững hờ
Thì ra là thế...bao phiền não
Mà thấy ai chia để đợi chờ?
 
Nên cứ một mình câm với lặng
Vun rồi ươm hết tận tình thơ
Vần chao hư ảo cho trống vắng
Tâm sự lòng mình gửi chơ vơ
 
Biết có cùng ai đồng tâm trạng
Đồng lòng như tri kỉ ngày xưa
Ôi nghe chua xót câu chia sẻ
Như thể thời gian, vốn dư thừa
 
Cảm tấc lòng người cảm hoang mang
Đã tâm lo lắng chốn hoang này
Nhưng người có biết bao sợ hãi
Sẽ lại vì người chẳng xa bay
 
Thôi cứ để tôi như vậy đi
Tâm tư hay mộng những nghĩ suy
Cứ cầm lòng mãi vào sâu kín
Quá khứ...xa rồi...vẫn khắc ghi!
 
                       HuongTuyet274
 
Cảm ơn XìTin nhé!Chúc 8-3 vui ve và hạnh phúc ^^
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
         ƯƠM HY VỌNG
 
Ươm một hạnh phúc tận vòng tay
Ươm một xa vắng ngày qua ngày
Mà sao chỉ thấy toàn dang dở
Chia lìa vun tận gió heo may
 
Có người cứ hỏi vì sao tôi
Gieo toàn ngây dại với nổi trôi
Nuốt lòng chỉ biết cười khéo lại
Bởi kiếp tình duyên đã nhạt rồi
 
Tôi đâu biết cách giữ tình yêu
Của những ngày xưa nhớ thật nhiều
Của bao dĩ vãng nồng hạnh phúc
Đã nhạt thật nhanh chỉ một chiều
 
Tôi có biết đâu tiếng thủy chung
Tiếng yêu ngây dại với mông lung
Cũng là môi đắng đầu chót lưỡi
Tự ái làm sao... nhớ ngại ngùng
 
Nên thế một tôi cứ một thôi
Cứ buồn cứ lặng đếm nổi trôi
Gửi vào thơ đấy bao dang dở
Và xót xa kia cũng qua rồi
 
Để lại ôm nồng vào hy vọng
Gom tình rạn vỡ ghép hoài mong
Xuân về chồi biếc cho bao lộc
Và kiếp thân này....hết long đong!
 
                    HuongTuyet274
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
     NGHE MƯA CHỢT NÍU NGẬM NGÙI
 
Mưa ơi sao mưa mãi cứ rơi
Rơi trong vô cảm của một đời
Để tình yêu giết dần kí ức
Và gió cuốn đi thật xa vời
 
Hận lắm mùa mưa mi biết không
Tuôn đi bao ướt át lạnh lòng
Thấm vào hồn đất là tất cả
Phủi những xa xôi những hoang nồng
 
Ta giận tình ta cứ ngả nghiêng
Đượm theo bao ngọt nhạt ưu phiền
Tâm không tại ý hồn không vững
Đã lạc tình duyên nợ chốn thiền
 
Ta chẳng làm chi chẳng bắt mi
Làm sao níu lại sự ra đi
Của tình yêu ấy nay phụ bạc
Trách gì, ai trách mộng nghĩ suy...
 
Cố với bàn tay hứng giọt mưa
Như tìm vớt vát mảnh tình thưa
Nhưng rồi mưa ấy tan nhanh quá
Biết giữ làm sao,... những dư thừa
 
Ta lại đơn côi lại lặng thinh
Tìm trong kỉ niệm một bóng hình
Ai cho ta biết giờ ta phải
Nương náu về đâu, kiếp bạc tình
 
CŨng lại về đây với trang thơ
Với thương với nhớ, với đợi chờ
Với bao ấp ủ và hy vọng
Mà thật lòng đau thấu ai ngờ
 
Cứ hoang lạnh ấy ta cô đọng
Mang tình xưa cũ mắc bên song
Ngày ngày lặng ngắm cho hờn tủi
Xa lại nghìn xa...cái cõi lòng!
 
                         HuongTuyet274
 
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
ĐIỀU ƯỚC!
 
Tôi ước mình chỉ là hạt cát thôi
Lặng lẽ...vô tư..nhìn thời gian biến đổi
Những hạnh phúc hay đau thương cằn cỗi
Có xá gì một hạt cát vô tri
 
Tôi ước mình đầu óc chẳng nghĩ suy
Lạc bước hồng hoang vào mê hồn tiên cảnh
Ngắm nắng gió hát với tâm hồn lạnh
Ướp hương tình trên dạ khúc màu xanh
 
Tôi thầm mơ về ký ức quẩn quanh
Ước mình được sinh ra và lớn lên trở lại
Ước con sóng vẫn vỗ về ngai ngái
Ước giấc mơ đầu, chẳng có bóng tương tư
 
Đi qua tôi khi bóng tối vương mù
Sương lạnh căm căm, rải hàn băng ẩm ướt
Tôi ước mình là vầng trăng mà mượt
Soi sáng an lành vun hạnh phúc mong manh
 
Quá khứ đã xa, tình cảm đã nhạt nhòa
Tôi ước thời gian không là chi,...tất cả
Ước ân ái phút ban đầu nghiệt ngã
Chẳng cuốn xa mờ , chẳng níu bước chân tôi
 
Trái tim yêu giờ đây đã chết rồi
Chẳng thể thóp thoi như ban đầu rực cháy
Tôi ước thế biết đâu khi trẻ lại
Khắc khoải đọng lòng trong mê mải trào dâng
 
Tôi ước xa xa...lại nghe tiếng thanh âm
Nghe tiếng lòng tôi thổn thức tình say ngủ
Nghe tiếng chân bước ngang hàng cổ thụ
Để đợi và chờ tôi đứng đó mỗi đêm
 
Thôi ước gì đây, khi mộng nhạt êm đềm
Đã vụn vỡ đi như muôn ngàn điều ước
Như ngọn gió bay về nơi.....biết được
Điều ước bây giờ mãi vỏn vẹn....ảo hư!
 
                         HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Xí Lộn

Tên nhà Bác như là con gái
Nên nhà em gọi thái thái chơi
Đến khi đọc kỹ từng lời
Mèn ơi thứ thiệt rụng rời tay chân

Nguyên Đỗ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Xí Lộn

Tên nhà Bác như là con gái
Nên nhà em gọi thái thái chơi
Đến khi đọc kỹ từng lời
Mèn ơi thứ thiệt rụng rời tay chân

Nguyên Đỗ


           CHẾT MẤT!
Chết chửa BÁc ơi sao lộn tôi[:@]
Tu mi nam tử chẳng phải ôi
Bác đùa kiểu ấy em xin kiếu
Chết mất đời em một nửa rồi[:(]
Chẳng trách lần đầu Cho vô ý
Cũng vì một lẽ chẳng biết thôi
Lần sau Bác ạ đừng có nữa
Kẻo lại khổ em, Bác rụng rời![8|]
 
                    HUongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
           AI...?!
 
Ai lấy của tôi mối tình đấu
Để giờ tôi viết chẳng nên câu
Cứ buồn hờ hững như điên dại
Và thấm một mình chuyện bể dâu
 
Ai cướp của tôi người tôi yêu
Cướp đi duyên số với bao điều
Nụ cười, giọng nói ngày xưa ấy
Và mái tóc xanh, xõa yêu kiều
 
Ai tắt tình tôi giam tôi đi
Giam đa mang lại những hoài nghi
Cõi đời lạ vậy dây oan trái
Cứ khiến hồn đau mộng ôm ghì
 
Ai sẽ cho tôi lại ngày xưa
Hồn bay ảo mộng mắc song thưa
Cho tôi cảm giác thêm nồng ấm
Của cõi thi tình đậm tiếng mưa
 
Ai kéo giúp tôi lại dư âm
Giúp tôi quên hết những thăng trầm
Những đau những đớn và tuyệt vọng
Khi mất người ta, một bóng hồng
 
Tôi biết rồi thôi, chẳng có ai
Bởi do phận số đã an bày
Cái vòng luẩn quẩn luân hồi đó
Đã khiến lòng tôi thấm rặt rày
 
Thấm máu tình yêu nồng cuống họng
Thấm dòng lệ chảy những long đong
Ngày sau biết có còn mê mỏi
Như lá cuối mùa lặng lẽ....mong!
 
                          HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Dường như…tôi đã quen với cuộc sống bon chen mệt mỏi và chán ngán của những ngày thường, không còn những buổi tiệc tùng, hẹn hò hay café lãng đãng, không ngắm nắng gió mây hay thả hồn trên dòng sông Hàn vào cuối buổi hòang hôn….Tất cả, theo quá khứ, theo dòng đời trôi vụt lặng lẽ, âm thầm mà tôi nào hay biết… [&:]
Dường như… tôi không còn nhớ về ai đó nữa, không miên man nghĩ suy, không đau lòng tê tái mỗi khi đông về, và đây đã là mùa đông thứ 7. Chỉ hơi nhoi nhói trong tim mỗi khi có một cơn gió nhẹ, một bong con chim thấm đẫm cuối chân trời…. Có lẽ, tôi đã thấm nỗi vô tâm… nỗi thăng trầm của xót xa…phận số! [:(]
Dường như… tôi không còn ngán ngẩm, kêu ca, không buồng lời nhận xét hay soi mói một cái gì của những người tôi quen biết, việc mà trước đây, hay bất kì lúc nào, khi nào và ở đâu, nếu có…tôi đã có thể đưa cái biệt tài “ phán xét gia” cua tôi ra mà Chiêm nghiệm.Tôi đã trưởng thành hay đã quá trầm luân…[8D]
Dường như với gia đình, tôi chẳng có chút thời gian, một bữa cơm, một câu chào hay một lời nhắc nhở.Công việc, chạy đua theo thành tích, công tác dài ngày hay những buổi trực đêm..nó dần rút ngắn cái khoảng cách giữa tôi và mọi người xung quanh lại… Tôi lại biết mình…vô tâm…[:o]
Dường như…. một chút cay đăng, một chút lạnh lung, chút suy sụp, chút dư âm, chút khó khăn, chút đau đớn …và hang triệu cái chút khác nữa đã làm con người tôi thay đổi…Trầm lặng, hoang mang, vô tình và nhạt nhẽo…. [:o]
Dường như…. Tôi đã quên mất việc sẻ chia, cười đùa và vui vẻ với mọi nỗi buồn, với mọi người, mỉm cười trước những đắng cay của số phận..
Dường như …. Tôi chẳng còn thêm mục đich và ý chí sống…. [8|]
Dường như…. Tôi đã…chẳng là tôi![:(]
 
 DƯỜNG NHƯ... TÔI CHẲNG PHẢI TÔI
 
Dường như...tôi chẳng phải tôi
Dường như xa xót...lấp bồi..vỡ thêm
Một cơn mê sảng vào đêm
Giật đi cái hạnh phúc mềm trong mơ
Giữa đời thực, tôi làm thơ
Và bây giờ đấy tôi vờ bỏ quên
Bỏ quên hương nắng bên thềm
Hương nồng gió biển bềnh bồng chân mây
Cafe đã hết tối ngày
Bạn bè, hò hẹn cũng rày rặt tan
Dường như...tôi đã đa đoan
Không còn to nhỏ trách than cuộc đời
Không cười đùa, chẳng lả lơi
Chỉ trong thinh lặng rối bời tự an
Dường như...cái khát hoang mang
Vẫn còn quanh quẩn trong màn nghĩ suy
Gia đình, bè bạn, đường thi
Cất vào sâu tận tâm tì đáy tim
Moi cay đắng, vực lặng im
Để làm thay đổi kiếm tìm ảo hư
Sẻ chia giấu lặng xa mù
Dường như...tôi đã bỏ tù đời tôi
Mục đích sống ấy đâu rồi?
Hay là đã chết trên đồi...ngày xưa
Chết khi ngày ấy... trời mưa
Vô tình cay đắng dẫm bừa..vỡ đôi
Đớn đau tan nát hoang nhồi
Dường như....tôi chẳng còn tôi.....lạnh lùng!
 
                               HuongTuyet274

Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc wa bài Huơng Tuyết viết
Làm mắt Xi` Tin muốn mờ
không biết làm sao cho rõ lại
Hương Tuyết hiểu giùm cho Xi` Tin nhe
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Xí Lộn

Tên nhà Bác như là con gái
Nên nhà em gọi thái thái chơi
Đến khi đọc kỹ từng lời
Mèn ơi thứ thiệt rụng rời tay chân

Nguyên Đỗ


 
          Bé cái lầm
 
Nghe tên cũng tưởng nữ nhi thôi
Đang định sang thăm để ngỏ lời
Chắc mẩm phen này ta trúng quả
Tha hồ làm dáng : em yêu ơi!
May mà Nguyên Đỗ một lần đã...
Thoát cảnh Trương Sỏi dính lạy trời
Kinh nghiệm chớ mà nghe biệt hiệu
Tỏ tình vội vã mắc quê ôi
Hư vô
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Truongsoi

Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Xí Lộn

Tên nhà Bác như là con gái
Nên nhà em gọi thái thái chơi
Đến khi đọc kỹ từng lời
Mèn ơi thứ thiệt rụng rời tay chân

Nguyên Đỗ



         Bé cái lầm
 
Nghe tên cũng tưởng nữ nhi thôi
Đang định sang thăm để ngỏ lời
Chắc mẩm phen này ta trúng quả
Tha hồ làm dáng : em yêu ơi!
May mà Nguyên Đỗ một lần đã...
Thoát cảnh Trương Sỏi dính lạy trời
Kinh nghiệm chớ mà nghe biệt hiệu
Tỏ tình vội vã mắc quê ôi

  
         CHÁN...
 
Cũng chỉ là đây biệt hiệu thôi
Mà sao mấy Bác cứ hỡi ôi!
Thơ em không đọc mà cứ tán
Đắng kiếp này chưa, trật quả rồi
Bác Đỗ một lần em không trách
Thầy Trương quen cũ thói ăn hôi
May cho các Bác là em đã
Niệm Phật tụng kinh bấy lâu rồi!
 
                      HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 12:45:12huongtuyet274>
           CÒN LẠI GÌ,...?

Còn lại gì khi tôi một mình thôi
Mang hạnh phúc treo trên đầu ngọn sóng
Thủy triều lặng trên mênh mông biển rộng
Tôi âm thầm nghe tim vỡ...hư hao

Còn lại gì những mơ ước bay cao
Đã xa xót trong chiều đông lạnh giá
Tiếng tâm hồn đang đua nhau rỉ rả
Xa vắng rồi, ai có nhớ thương ai?

Còn lại gì tôi cố níu gót hài
Của nàng Lọ Lem vô tình vương xuống đất
Níu hạnh phúc trong nỗi đau rất thật
Tình yêu đi qua... tôi còn lại được gì?

Những đam mê, vụng dại với nghĩ suy
Những đơn đau,nát tan hay tận cùng tê tái
Đâu ai biết, đất trời không ngoảnh lại
Tôi chỉ một mình, đơn độc đến....tàn tro

CÒn lại gì? Hay chỉ có nỗi lo?
Dội xuống tim đau vờn linh hồn nghiệt ngã
Chẳng mảy may xoa đau thương hối hả
Đang từng giờ, từng phút cắt vào tim

Thôi cứ xoay theo phận số im lìm
Cứ để thời gian còn gì,...không suy đoán
Cứ để đấy ký ức buồn đứt đoạn
Bởi chẳng còn gì.....cho một kiếp hoang mang!

                                HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
        CHO ĐI....
 
Tôi sẽ cho đi những cái tôi còn
Cho hy vọng, cho yêu thương và đam mê cháy bỏng
Cho nỗi nhớ trong muôn ngàn con sóng
Cho hình hài, cho hoang lạnh.... đời tôi
 
Tôi sẽ cho đi niệm khúc cuối cuộc đời
Cho tình cảm sâu đã nhiều đêm thao thức
Cho cay đắng liệm trong lòng...tức bực
Cho hoang mờ...giữa đời thực và hư!
 
Cứ cho đi, để sao hết bây chừ
Chật quá hồn đau, ép tình tim tan nát
Cho đi nhé để cõi mơ dịu nhạt
Nhẹ tâm hồn, nhẹ cái gánh đa đoan
 
Rồi về sau, sẽ tìm lại hồng hoang
Có khó khăn chi những sai lầm ích kỷ
Cố một chút là đầy thôi...by lụy
Đầy đau buồn đầy cay đắng, nghĩ suy
 
Nhẹ hơn rồi, trạng thái mộng và si
Thoát ra đi những bờ sâu hoan hỉ
Cái đắm đuối, cái mê lòng...đố kỵ
Ở đâu rôi, ôi hay quá....xa bay!
 
Lại trở về với nhẹ nhõm từng ngày
Trở về ngày xưa... tâm hồn vu vơ lạ
Thả nắng gió bên mây trời, hoa lá
Đợi một ngày....lại gom những thiết tha!
 
                             HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
           AI LẤY KHÔNG?
 
Ai lấy không những ảo ảnh bên thềm?
Những thoáng hờn ghen những ân tình mê mải
Ai lấy không những đắp vun ngây dại
Đã sớm hoen mờ trong nắng gió sần chai
 
Tôi đã cho, ai hãy lấy hết đi
Chẳng phải bán đâu bởi cần chị vụn vặt
Những thảng thốt cái ngu ngơ lượm lặt
Tự để đau mình tự dày xéo tình tôi
 
Lạc trên xót xa lạc yêu giữa núi đồi
Giữa nắng vàng tươi lạc nỗi niềm nhung nhớ
Thôi cứ cho đi, kỉ niệm đầu vụn vỡ
Có ai không?
Ai nhặt giúp tôi giờ?
 
Gọi khẩn cầu, van tha thiết trong mơ
Chẳng thấy một ai, chẳng bóng người với lại
Chỉ có ánh nắng chiều cứ dần trôi xa mãi
Đau thương ơi,!Sao cứ cột chặt hồn
 
Tôi cho rồi những màu tím hoàng hôn
Ai sẽ lấy đây, một màu buồn thu khóc
Ai sẽ lại như tôi tìm trước kia...khó nhọc!
Tìm lại dại khờ....rồi lại để cho đi!?
 
                                HuongTuyet274      
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
NHẮN VỚI ANH !
 
Em vẫn biết ,em với anh không thể
Cuộc đời này,tình ta quan trọng không?
Em với anh hai ta còn xa lạ
Chớ ghét hờn đau xót nỗi lòng nhau .
 
Em không dám nghĩ hai ta sẽ đến
Hôm nay được vui lòng đã tươi cười
Ngày mai em anh có thể xa rồi
Nỗi vui đêm nay cùng nhau chia sẻ.
 
Anh hôm nay khác không anh ngày mai?
Anh có khác nhưng em đây vẫn vậy
Cuộc đời không là thơ ,em bíêt thế
Nhưng  lời thơ em còn mãi ngày mai
 
Chẳng có gì quan trong lắm đâu anh ?
Cũng là gió,nắng mưa và kỷ niệm
Đời đã buồn thêm một tí chẳng sao
Rộng lớn thênh thang ,mình em bé nhỏ. 
 
Và lúc này em với anh hờn giận
Có ghét anh không? nhưng em chẳng ghét
Dù trong lòng nỗi buồn đau chua xót
Bởi chẳng hiểu em ,anh nở buông lời .
 
Em hiểu rằng mỗi lúc ta thật xa
Vì anh đã có người chung lối mộng
Em xin chúc anh đong đầy hạnh phúc
Em trở về nỗi cô đơn riêng em.
 
Anh ơi ,đó là lời em muốn nhắn!
Trả lại anh ,nguồn cội của nhớ thương
Em vẫn sống ,vẫn chung tình nỗi nhớ
Bởi vì em vẫn luôn là chính em .
 
Chân Trời Tím.
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

NHẮN VỚI ANH !
 
Em vẫn biết ,em với anh không thể
Cuộc đời này,tình ta quan trọng không?
Em với anh hai ta còn xa lạ
Chớ ghét hờn đau xót nỗi lòng nhau .
 
Em không dám nghĩ hai ta sẽ đến
Hôm nay được vui lòng đã tươi cười
Ngày mai em anh có thể xa rồi
Nỗi vui đêm nay cùng nhau chia sẻ.
 
Anh hôm nay khác không anh ngày mai?
Anh có khác nhưng em đây vẫn vậy
Cuộc đời không là thơ ,em bíêt thế
Nhưng  lời thơ em còn mãi ngày mai
 
Chẳng có gì quan trong lắm đâu anh ?
Cũng là gió,nắng mưa và kỷ niệm
Đời đã buồn thêm một tí chẳng sao
Rộng lớn thênh thang ,mình em bé nhỏ. 
 
Và lúc này em với anh hờn giận
Có ghét anh không? nhưng em chẳng ghét
Dù trong lòng nỗi buồn đau chua xót
Bởi chẳng hiểu em ,anh nở buông lời .
 
Em hiểu rằng mỗi lúc ta thật xa
Vì anh đã có người chung lối mộng
Em xin chúc anh đong đầy hạnh phúc
Em trở về nỗi cô đơn riêng em.
 
Anh ơi ,đó là lời em muốn nhắn!
Trả lại anh ,nguồn cội của nhớ thương
Em vẫn sống ,vẫn chung tình nỗi nhớ
Bởi vì em vẫn luôn là chính em .
 
Chân Trời Tím.


            TAN NÁT
 
Anh biết rằng em vẫn chính là em
Dù nỗi nhớ có quắtquay rực lửa
Và mỗi đêm linh hồn anh chảy nhựa
Anh vẫn nguyện cầu...ta sẽ mãi bên nhau
 
Kí ức xưa nay ân ái phai màu
Không oán hờn ghen, không trách tình tan vỡ
Em quay bước anh ôm lòng lo sợ
Lỡ một ngày....ta lại...nắm tay nhau
 
Cùng hoang mang, khi phận số sang giàu
Khi nỗi nhớ em trở về anh da diết
Làm sao được những nỗi lòng tha thiết
Ngậm ân tình anh đây biết làm sao?
 
Gió nắng mưa, kỉ niệm vẫn thét gào
Đâu có lặng im như tâm hồn em nghĩ
Bởi đâu yêu, nên em không bi lụy
Không thể, hay là cố cay đắng rời ra
 
Hờn giận nhau ư?Tình như dải ngân hà
Rộng lớn đắm say men tình anh trong đó
Đâu vô cớ như hồn cây tình cỏ
Mà giận hờn mà chua ghét về em
 
Cứ nhìn di, và hãy ngẫm nghĩ xem
Lối mộng ngày xưa anh cùng ai vun đắp
Những ân ái đã cùng ai góp nhặt
Để bây giờ...em lại nói...phụ em
 
Hoa lá rơi tàn vì câu nói đau thêm
Xát muối lòng ai, vương tim từng vết cắt
Hạnh phúc ư? Anh không cần lượm lặt
Khi chẳng được cùng ai son sắt thủy chung
 
Cảm ơn em, về lời chúc mông lung
Anh sẽ cố thôi cố gánh gồng cuộc sống
Cố cam chịu những lụy si bi vọng
Và nguyện cầu...em sẽ được bình an!
 
                            HuongTuyet274
 
Cảm ơn chị CTT đã ghé nhà em, chcus chi vui vẻ và hạnh phúc!Chị rãnh cứ ghé phá nhé!
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-11 02:10:48huongtuyet274>
ĐIỀU ƯỚC 2!

Đã lâu rồi hạnh phúc hẫng tầm tay
Không níu với không mồi chài vương vấn
Trong cơn mơ chỉ thấy mình thiển cận
NGơ ngẩn trầm buồn theo kí ức...trào dâng

Những đam mê, những bỏng cháy lạnh lùng
Tôi ước làm sao nơi tận cùng có thể
Được ôm ấp,được vuốt ve kể lể
Được bước một mình vào con phố...Lãng Quên

Tôi ước ao nắng đừng tắt bên thềm
Chừa lối màn đêm  vun âm thầm nghiệt ngã
Cho bóng tối với muôn điều đe dọa
Trút xuống lạnh lùng trong thương nhớ, dư âm

Tôi ước tôi sẽ chẳng phải âm thầm
Đong đếm thời gian qua muôn ngàn lo sợ
Đếm đau thương khi tim này chợt vỡ
Đếm bước chân buồn trên con phố...mộng mơ

Yêu thương nhau đâu ai biết bây giờ
Hai mảnh tình tan nhoi nhói sầu dang dở
Ước thế đấy cũng tùy theo duyên nợ
Nặng gánh cõi lòng..mơ ước đã vào thơ

Tôi ước mình...giữa đời thực...vu vơ
Yêu thương lắm, đời thường như vẫy gọi
Để ngọn gió u hoài tan ra như làn khói
Tôi lại ước mình...tắt hoài niệm...nhỏ nhoi!
 
                                 HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
  XUÂN TẮT HẠ SANG
 
Ráng chiêù đã tắt mùa xuân
Phủ lên vàng thẫm bâng khuâng hạ về
Mênh man nước chảy triền đê
Giọt rơi từng giọt vỗ về quê hương
Rêu xanh từng mảng kín tường
Lá vàng cũng sắp trải đường rụng rơi
Xuân kia phơi phới đất trời
Mà nay hạ đã chớm lời ghé ngang
Tiếng ve đã vọng râm ran
Tiếng chim tu hú gọi đàn cũng ngân
Thế là nhanh quá xuân phân
Chẳng còn kịp ngắm phong trần trong mơ
Chẳng còn kịp viết câu thơ
Chào xuân hạnh phúc để chờ xuân sau!
Nhấp môi cạn chén rượu đào
Hẹn ngày gặp lại câu chào xuân tươi!
 
                               HuongTuyêt274
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Viết cho Em.....!
 
Cứng rắn đến nỗi tưởng mình không khóc
Ngạo nghễ bật cười ,nói đùa buâng quơ
Điều đơn giản em hiểu ra tất cả
Tình yêu không thể chỉ đến một chiều.
 
Lời thơ này em nhắn sự chia xa
Và bỗng nhiên tâm hồn em giá lạnh
Đến bao giờ em trở nên hờ hững
Sợ khi đã già lại  nồng nàn hơn.
Chân Trời Tím.
 
Ghé nhà em chzai phá tiếp nè...
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

Viết cho Em.....!
 
Cứng rắn đến nỗi tưởng mình không khóc
Ngạo nghễ bật cười ,nói đùa buâng quơ
Điều đơn giản em hiểu ra tất cả
Tình yêu không thể chỉ đến một chiều.
 
Lời thơ này em nhắn sự chia xa
Và bỗng nhiên tâm hồn em giá lạnh
Đến bao giờ em trở nên hờ hững
Sợ khi đã già lại  nồng nàn hơn.
Chân Trời Tím.
 
Ghé nhà em chzai phá tiếp nè...


 
      GỬI LẠI CHO EM! 
 
Cứ khóc đi sao lại giấu nỗi lòng
Ngạo nghễ gì đâu, trong giọng cười...nước mắt
Em cứng rắn hay đang thầm dằn vặt
Đùa bâng quơ mà hoang lạnh cõi tình
 
Biết rằng yêu là không thể lặng thinh
Là đến cùng nhau từ tâm hồn hai phía
Biết vun vén thì đâu còn vô nghĩa
Đơn giản thôi ư? Em đã chẳng hững hờ!
 
Gửi lời thơ buồn em đã giết giấc mơ
Từ đáy trái tim em vốn thầm dang dở
Gom đa đoan,mộng xa xôi....lo sợ
Hờ hững một lần....hay mãi mãi đời em!
 
Bài thơ buồn em viết trong đêm
Dày xéo tim anh trong ngày nay hiện tại
Chẳng biết có nồng nàn hay vụt bay xa mãi
Để khúc cuối đời ta vẫn đậm nhạt phai!
 
                              HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: huongtuyet274

[


     GỬI LẠI CHO EM! 

Cứ khóc đi sao lại giấu nỗi lòng
Ngạo nghễ gì đâu, trong giọng cười...nước mắt
Em cứng rắn hay đang thầm dằn vặt
Đùa bâng quơ mà hoang lạnh cõi tình

Biết rằng yêu là không thể lặng thinh
Là đến cùng nhau từ tâm hồn hai phía
Biết vun vén thì đâu còn vô nghĩa
Đơn giản thôi ư? Em đã chẳng hững hờ!

Gửi lời thơ buồn em đã giết giấc mơ
Từ đáy trái tim em vốn thầm dang dở
Gom đa đoan,mộng xa xôi....lo sợ
Hờ hững một lần....hay mãi mãi đời em!

Bài thơ buồn em viết trong đêm
Dày xéo tim anh trong ngày nay hiện tại
Chẳng biết có nồng nàn hay vụt bay xa mãi
Để khúc cuối đời ta vẫn đậm nhạt phai!

                             HuongTuyet274

 
    Viết cho em...tt...
 
Lòng muốn khóc sao giọt lệ không tuôn
Ngạo nghễ với đời ,ngạo nghễ mình đâu?
Cố chứng tỏ mình bản lảnh hơn người
Đêm bật khóc tình hoang lạnh đơn côi
 
Bởi yêu anh em là người đã trể
Chuyến đò tình em một hướng ra khơi
Một mình em sao vững lái tay chèo
Khi giông tố chụp bủa vay bên cạnh
 
Bởi đã trể nên em đành tiễn biệt
Đời dỡ dang xin thêm một lần đau
Cũng chổ thủng em đây thêm nhức nhối
Nhức nhối rồi lành...hay mãi thủng kia
 
Câu thơ tình em chỉ viết cho em
Chẳng dày xéo tim anh đâu anh nhé
Em chúc anh tình vui với mộng đẹp
Bên người đã đến trước bước chân em.
 
Chân Trời Tím .
 
 Vui hen.....
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

Trích đoạn: huongtuyet274

[


    GỬI LẠI CHO EM! 

Cứ khóc đi sao lại giấu nỗi lòng
Ngạo nghễ gì đâu, trong giọng cười...nước mắt
Em cứng rắn hay đang thầm dằn vặt
Đùa bâng quơ mà hoang lạnh cõi tình

Biết rằng yêu là không thể lặng thinh
Là đến cùng nhau từ tâm hồn hai phía
Biết vun vén thì đâu còn vô nghĩa
Đơn giản thôi ư? Em đã chẳng hững hờ!

Gửi lời thơ buồn em đã giết giấc mơ
Từ đáy trái tim em vốn thầm dang dở
Gom đa đoan,mộng xa xôi....lo sợ
Hờ hững một lần....hay mãi mãi đời em!

Bài thơ buồn em viết trong đêm
Dày xéo tim anh trong ngày nay hiện tại
Chẳng biết có nồng nàn hay vụt bay xa mãi
Để khúc cuối đời ta vẫn đậm nhạt phai!

                            HuongTuyet274


   Viết cho em...tt...
 
Lòng muốn khóc sao giọt lệ không tuôn
Ngạo nghễ với đời ,ngạo nghễ mình đâu?
Cố chứng tỏ mình bản lảnh hơn người
Đêm bật khóc tình hoang lạnh đơn côi
 
Bởi yêu anh em là người đã trể
Chuyến đò tình em một hướng ra khơi
Một mình em sao vững lái tay chèo
Khi giông tố chụp bủa vay bên cạnh
 
Bởi đã trể nên em đành tiễn biệt
Đời dỡ dang xin thêm một lần đau
Cũng chổ thủng em đây thêm nhức nhối
Nhức nhối rồi lành...hay mãi thủng kia
 
Câu thơ tình em chỉ viết cho em
Chẳng dày xéo tim anh đâu anh nhé
Em chúc anh tình vui với mộng đẹp
Bên người đã đến trước bước chân em.
 
Chân Trời Tím .
 
 Vui hen.....
 

 
      VUN VÉN TÌNH YÊU
 
Em lại thế ôm cô đơn hoang dại!
Yêu mà không tự nắm bắt cuộc tình
Tự đi tìm chân lý tâm linh
Để giữ lại mối tình ngày xưa ấy!
 
Dẫu bản lĩnh hay đến sau cũng vậy
Có khác đâu khi người đã mất rồi
Cứ âm thầm lảng tránh lại đơn côi
Em đã giết thời gian hoài mãi mãi
 
Nếu yêu anh xin một lần ngoảnh lại
Một lần thôi quên ngạo nghễ trong đời
Cái tự cao nụ cười ấy xin rơi
Để hạnh phúc ta lại cùng vun vén
 
Đừng tiễn biệt khi bao nhiêu hò hẹn
Bao mộng mơ hay bẽn lẽn đong đầy
Câu thơ buồn trong xa xót ngất ngây
Đau em đấy mà hồn anh cũng vỡ
 
Chẳng hiểu sao có duyên nhưng vô nợ
Phận đa mang hay duyên kiếp lỡ làng
Tim lạnh này lại khắc những thêng thang
Khắc tróng vắng mấy ai bù đắp được
 
Em ghen gì người đến sau hay trước
Bởi tình anh giờ chỉ có mình em
Mối tình đầu đã vinhc viễn vùi đêm
Van em đấy, xin một lần ngoảnh lại
 
Đừng chúc anh câu thẫn thờ vụng dại
Bởi tình anh đã trót lỡ dâng người
Dâng cả đời dâng cả tuổi đôi mươi
Rồi lại cảm đơn đau cùng cay đắng
 
Đừng em nhé, đừng viết câu uất hận
Để trong anh còn hy vọng an lành
Còn được yêu em và được ngắm trời xanh
Được hạnh phúc góp trong từng sợi nhớ!
 
Không trể đâu khi ta gầy duyên nợ
Khi tự tay vun đắp lại cuộc đời
Đôi chúng mình sẽ hạnh phúc em ơi!
Như ngày mới...bắt đầu...và không gì là không thể?!
 
                                           HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
         ĐỜI THI SĨ!
 
Đời thi sĩ suốt ngày thơ với thẩn
Vui, buồn ,thương vay mượn hồng trần
Biết sau này sóng gió ái ân
Thật bình lặng hay ồn ào nghiệt ngã?
 
Đời thi sĩ chỉ đờn ca cợt nhả
Rồi đa mang ngây dại si mê
Yêu đơn phương đến quên cả lối về
Nhận hờ hững từ tình người đáp lại
 
Đời thi sĩ toàn trả treo ngây dại
Mộng rồi mơ trong sương gió dông dài
Giàu hay nghèo đâu màng bởi tương lai
Toàn cay đắng với đau sầu chất ngất
 
Chia tay nhé...lời từ tâm rất thật
Phải xa thôi đời thi sĩ nát nhàu
Để tâm hồn thoát khỏi kiếp nhói đau
Về thực tại kiếp đời...không thi sĩ!
 
                          HuongTuyet274
 
 
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-14 01:31:24Viet duong nhan>
Trích đoạn: huongtuyet274

        ĐỜI THI SĨ!

Đời thi sĩ suốt ngày thơ với thẩn
Vui, buồn ,thương vay mượn hồng trần
Biết sau này sóng gió ái ân
Thật bình lặng hay ồn ào nghiệt ngã?

Đời thi sĩ chỉ đờn ca cợt nhả
Rồi đa mang ngây dại si mê
Yêu đơn phương đến quên cả lối về
Nhận hờ hững từ tình người đáp lại

Đời thi sĩ toàn trả treo ngây dại
Mộng rồi mơ trong sương gió dông dài
Giàu hay nghèo đâu màng bởi tương lai
Toàn cay đắng với đau sầu chất ngất

Chia tay nhé...lời từ tâm rất thật
Phải xa thôi đời thi sĩ nát nhàu
Để tâm hồn thoát khỏi kiếp nhói đau
Về thực tại kiếp đời...không thi sĩ!

                        HuongTuyet274




VUI VỚI THƠ
 
Cuộc đời lắm lúc có ai ngờ
Buồn bã trầm mình khổ lắm cơ
Tâm trí ngục tù trong bể ái
Lòng êm lắng dịu nhờ vần thơ

 
Vui với thơ thấy hồn khoẻ khoắn
Quên đau buồn cay đắng đeo mang
Bên sông thơ, dưới ánh trăng vàng
Tất cả những muộn phiền biến mất

 
Vui với thơ quên đời tất bật
Bao buồn thương đời thật quên đi
Chữ sân, si, sầu, hận...ôm ghì
Đời sẽ thấy toàn là đắng chát

 
Này người hỡi...đây lời chân thật
Đừng để lòng ôm mãi khổ đau
Vui với thơ, sẽ thấy nhiệm mầu
Tìm trong đó, lời câu tuyệt mỹ

 
Vườn thơ có biết bao tri kỷ
Mỗi một đời thi sĩ khác nhau
Có thể tìm thi ý thật sâu
Lời trang nhã, từng câu ghi khắc

 
Vui với thơ, hồn thêm thắt chặt
Mối tình thơ nhàng nhẹ thanh cao
Khi ta khát, lời mật đưa vào
Hồn dịu mát, ngọt ngào...tâm lắng dịu

 
Sương Anh
 
R
SA cám ơn HT nhiều nha, ghé thăm thường xuyên mà tại SA ham đi chơi, bỏ nhà trống , bạn thân đến mà hổng kịp đón tiếp, bi giờ đền nè, chịu hôn? Chúc HT mãi vui nha...
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn huongtuyet đã ghé. T.T.K. xin tặng trả lời bài thơ Đời thi sỹ
 
 
Được làm thi sỹ
 
Nếu trời đã cho được làm thi sỹ
Ta sẽ giầu trong những áng thơ...thơ
Với đời sống ta là kẻ dại khờ
Nhưng ta có đền thiêng nơi con chữ
Và một tâm hồn rạng rỡ sáng trong
Đừng...đừng nhé [lời từ tâm rất thật]
Cứ để mình thơ thẩn với nàng thơ. 
 
  
Đăng nhập để trả lời
0
       THƠ QUÊ!
 
Trang thơ vốn dĩ quê mùa
Khách thơ lai vãng khéo đùa dăm câu
Yêu thương như nước qua cầu
Giận hờn như gió chớm màu mông lung
Kẻ Nam, người Bắc, cả Trung
Mến tình khắp chốn trăm vùng ghé thăm
Gửi cho nào ánh trăng rằm
Nào câu mật ngọt kén tằm nhả tơ
Gửi vào muôn sự ngẩn ngơ
Kết tình bằng hữu hồn thơ vơi đầy
Vun duyên cầm sắc đắp xây
Gom bờ ân ái cho ngày phúc lai
Hàn gắn mộng, góp mê dài
Tạo nên hạnh phúc đọng dầy thiết tha
Tạo vần thi tứ mượt mà
Tạo câu nghiêm luật đậm đà quê hương
Dù ai xa cách...vẫn vương
Tiện đường ghé quán thả trường thơ tiên!
 
                           HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
 
     ... BÂNG QUƠ...
 
Vui với câu từ với gió trăng
Gửi hết yêu thương chứa trong lòng
Trao trọn tâm hồn đa xúc cảm
Ghép chữ đan vần lấp hư không
 
Nguội lạnh tâm tư sầu trống vắng
Chồng chất trở trăn khóc âm thầm
Ngổn ngang trăm mối nợ hồng trần
Kiếp đọa đày... ai người tránh khỏi...?
 
Mượn con chữ tô hồng dấu ái
Dạt dào thi hứng kết tri âm
Lời thiết tha dệt mộng trăm năm
Lời nhung nhớ trao tình chan chứa
 
Ta cứ viết... viết nhiều nhiều nữa
Viết cho nguôi đau đớn nghiệt oan
Viết cho quên sầu tủi đa đoan
Biết cho đi mới là hạnh phúc
 
Cứ san sẻ tâm tình chân thật
Cứ mộng mơ dù biết xa vời
Cứ khát khao xây dựng tương lai
Ta sẽ có bình minh nắng ấm
 
Về với thơ thấy lòng thanh thản
Nỗi niềm riêng... sắc sắc không không
Quên hết bao được _ mất đời thường
Mệnh thi nhân sống đời trong sáng
____________________
 
ONLY
 
 
 
 
ONLYYOU còn nhớ lời đầu tiên gặp nhau huongtuyet274 nói... Chúc vui vẻ và hạnh phúc nhé ONLY! Lời ấy đã đọng dấu ấn trong lòng ONLYYOU... khó phai mờ...
Giờ đây... có lẽ cả hai ta không đếm nổi bao nhiêu con chữ đã đồng hành trong cuộc sống của mình... đọc Đời thi sĩ của huongtuyet274... thấy có gì đó... như là gì đó... phải chăng do ONLYYOU hay nghĩ bâng quơ...?
 
[color=darkblue]Từ yêu em...ta trở thành Sư tử
Rất kiêu hùng che chở mỹ nhân thương
Dệt tình thơ ru em khúc nghê thường
Ngủ ngon nhé Thanh Hằng yêu dấu!
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-13 17:01:26CÔ ĐƠN>
Trích đoạn: huongtuyet274



   VUN VÉN TÌNH YÊU

Em lại thế ôm cô đơn hoang dại!
Yêu mà không tự nắm bắt cuộc tình
Tự đi tìm chân lý tâm linh
Để giữ lại mối tình ngày xưa ấy!

Dẫu bản lĩnh hay đến sau cũng vậy
Có khác đâu khi người đã mất rồi
Cứ âm thầm lảng tránh lại đơn côi
Em đã giết thời gian hoài mãi mãi

Nếu yêu anh xin một lần ngoảnh lại
Một lần thôi quên ngạo nghễ trong đời
Cái tự cao nụ cười ấy xin rơi
Để hạnh phúc ta lại cùng vun vén

Đừng tiễn biệt khi bao nhiêu hò hẹn
Bao mộng mơ hay bẽn lẽn đong đầy
Câu thơ buồn trong xa xót ngất ngây
Đau em đấy mà hồn anh cũng vỡ

Chẳng hiểu sao có duyên nhưng vô nợ
Phận đa mang hay duyên kiếp lỡ làng
Tim lạnh này lại khắc những thêng thang
Khắc tróng vắng mấy ai bù đắp được

Em ghen gì người đến sau hay trước
Bởi tình anh giờ chỉ có mình em
Mối tình đầu đã vĩnh viễn vùi đêm
Van em đấy, xin một lần ngoảnh lại

Đừng chúc anh câu thẫn thờ vụng dại
Bởi tình anh đã trót lỡ dâng người
Dâng cả đời dâng cả tuổi đôi mươi
Rồi lại cảm đớn đau cùng cay đắng

Đừng em nhé, đừng viết câu uất hận
Để trong anh còn hy vọng an lành
Còn được yêu em và được ngắm trời xanh
Được hạnh phúc góp trong từng sợi nhớ!

Không trể đâu khi ta gầy duyên nợ
Khi tự tay vun đắp lại cuộc đời
Đôi chúng mình sẽ hạnh phúc em ơi!
Như ngày mới...bắt đầu...và không gì là không thể?!

                                        HuongTuyet274

             R


 ĐỪNG LỪA DỐI....!
 
Em đâu thế ! đâu hoang dại cô đơn
Bởi tình này chỉ là tình em vương
Trong tình yêu phải đến từ hai phía
Tình một chiều trách bởi tại tơ duyên
 
Em đâu giữ nỗi nhớ ngày xưa ấy
Em "đi qua nỗi nhớ" ấy lâu rồi
Và va phải nỗi nhớ của anh đây
Trách ở em hay trách bởi tơ trời.
 
Em đã yêu ,và nhìn về phía đó
Nơi có anh đang ngạo nghễ đứng nhìn
Anh là thế mà trách em chi rứa
Tình em trao anh có nhận đâu nào?
 
Ai cũng bảo có duyên nhưng không nợ
Em chẳng tin như thế chẳng bao giờ
Bởi kiếp trước em là người vay nợ
Nên kiếp này phải lỡ làng đó thôi.
 
Em không ghen người mà anh đã chọn
Và đừng nói giờ anh chỉ mình em
Xin anh đấy,xin anh đừng nói thế?
Em cả tin lại khờ khạo chờ mong.
 
Mới hôm qua em thấy anh chung đường
Bên người ấy cùng nói cười vui vẻ
Hôm nay lại bảo ta gầy duyên nợ
Đời đã buồn xin đừng lừa dối thêm ..
 
Chân Trời Tím ...
 
Vui hen.....
 
Chân Trời Tím

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Chân Trời Tím

Trích đoạn: huongtuyet274

 

  


 ĐỪNG LỪA DỐI....!
 
Em đâu thế ! đâu hoang dại cô đơn
Bởi tình này chỉ là tình em vương
Trong tình yêu phải đến từ hai phía
Tình một chiều trách bởi tại tơ duyên
 
Em đâu giữ nỗi nhớ ngày xưa ấy
Em "đi qua nỗi nhớ" ấy lâu rồi
Và va phải nỗi nhớ của anh đây
Trách ở em hay trách bởi tơ trời.
 
Em đã yêu ,và nhìn về phía đó
Nơi có anh đang ngạo nghễ đứng nhìn
Anh là thế mà trách em chi rứa
Tình em trao anh có nhận đâu nào?
 
Ai cũng bảo có duyên nhưng không nợ
Em chẳng tin như thế chẳng bao giờ
Bởi kiếp trước em là người vay nợ
Nên kiếp này phải lỡ làng đó thôi.
 
Em không ghen người mà anh đã chọn
Và đừng nói giờ anh chỉ mình em
Xin anh đấy,xin anh đừng nói thế?
Em cả tin lại khờ khạo chờ mong.
 
Mới hôm qua em thấy anh chung đường
Bên người ấy cùng nói cười vui vẻ
Hôm nay lại bảo ta gầy duyên nợ
Đời đã buồn xin đừng lừa dối thêm ..
 
Chân Trời Tím ...
 
Vui hen.....
 


 
 ANH KHÔNG LỪA DỐI...
 
Tình ta như sợi tơ giăng
Gặp cơn gió nhẹ dùng giằng đứt đôi
Cô đơn vẫn vậy đấy thôi
Nhưng làm sao xóa nhạt rồi...tình anh
 
Chẳng lừa dối, chẳng mong manh
Em đừng óan trách trời xanh làm gì!
Đâu mình em vướng sầu bi
Mà tim anh cũng ngây si cùng người
 
Đời anh đã mất nụ cười
Mất đi duyên đẹp mà trời kết tơ
Em như con sóng xô bờ
Thổi vào tĩnh lặng những hờ hững xưa
 
Những đau xót...chỉ cơn mưa
Là em xoa dịu dư thừa hồn thương
Hỏi làm sao chẳng vấn vương?
Hỏi làm sao cạn mê tường về em?
 
Tình yêu anh đấy em xem
Cũng bằng ngang ngửa bóng đêm lạnh lùng
Đã cùng tâm trạng mông lung
Đã cùng nỗi nhớ muôn trùng...đi qua
 
Thì xin em hãy thiết tha
Ươm vần thơ lại mượt mà tình nay
Cho ta vẹn mối duyên này
Đất trời rạng rỡ đong đầy bình minh
 
Anh xin một kiếp lặng thinh
Ẩn tình ngạo nghễ ép mình vì em
Sương giăng mờ đục màn đêm
Tình anh cũng đã buông rèm phủ ai
 
Sợ người luôn nói nhạt phai
Nên anh phải trách một vài tiếng ghen
Trách cho duyên phận sang hèn
Đá vào câu chữ bõ bèn...tình mê
 
Bây giờ em ạ tái tê!
Khi bao vần điệu xoay về nát tan
Nuốt vào cái lạnh đa mang
Tình anh nay chỉ mộng vàng em thôi!
 
Không là chót lưỡi đầu môi
Không là gian dối bồi hồi tình xưa
Không chung đường dưới cơn mưa
Không ngoài ai nữa, gió tình dừng đây
 
Em đừng thả những rứt ray
Ôm hồn ảo mộng về ngày không anh
Rồi mơ ảo tưởng không lành
Một người nào đó....đoạn đành xa em
 
Một người nào đó...chẳng thêm
Chỉ mình em đã êm đềm lòng anh
Đường tình hạnh phúc quẩn quanh
Một lần đã ngã....sao đành...dối ai!
 
                              HuongTuyet274
Có khi nào trên đường đời mệt mỏi
Cần nghỉ ngơi đôi chút cạnh dòng sông
Em hãy đến tìm tôi nơi bến đợi
Tán đa tôi bóng mát vốn quen dừng!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»