Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

ở đây buồn quá mở hàng coi có xôm lên ko nha

169 trả lời, 8.644 lượt xem — Trang 2 / 6
nhung nhớ thật nhiều mà nhận lấy bao nhiêu tình yêu tình yêu là gì anh nhỉ đánh đổi nụ cười để nhận thật nhiều đắng cay chia tay là điều không tránh khỏi khi em và anh đều cảm thấy mệt mỗi trong cuộc tình này, chia tay hai tiếng nghe dường như nhẹ lắm không yêu mà sao những day dứt cứ đeo mang. Nếu thời gian quay lại lần thứ 2 em sẽ không chọn yêu anh để mãi mãi sẽ không có cuộc chia tay mà cả 2 đều thấy mình đau khổ ta đã sai từ phút đầu khi chọn lựa nhau
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
um...Hôm nay nghe tin mẹ bệnh..tự nhiên thấy nhớ nhà,thương mẹ ghê ,đã lâu rồi con không về thăm hong biết ở nhà có thay đổi gì hong nữa,lâu nay con đã quá vô tâm ,có thể những lo toan của cuộc sống làm người ta quên đi những gì mình yêu quí nhất,con đã sa vào vòng xoáy của những tất bật ,với công việc ,với bạn bè ,với tính toán của bản thân...không về nhà được..thật là đau lòng...nguyện hứa với lòng sẽ về nhà và bỏ hết tất cả những gì mà con đã đeo đuổi bao năm nay..
Nói bao nhiêu lời cũng không đủ bù đắp vào sự nhớ mong của mẹ...chợt nhớ lại 1 câu chuyện mà mình từng đọc ở đâu đó...mình đã từng rung cảm với câu chuyện này vậy mà....

Ở một vùng quê nọ có một người mẹ và 1 cậu bé mồ côi cha,người mẹ đã phải làm lụng vất vả để nuôi con ăn học ,nhưng vẫn không thể bù đắp được cho sự cô đơn của quậ bé.Khi ở trường bạn bè của cậu hay chọc cậu là không cha và gọi mẹ của cậu là phù thủy và không ai chịu chơi chung hết,tại vì mẹ của cậu bé chỉ có 1 con mắt ,nỗi cô đơn cú giày vò cho đến khi cậu trưởng thành và cậu đã quay ra ghét chính mẹ mình,cậu không cho mẹ đến trường để dự những cuộc hop phụ huynh,hay những lần phát bằng tốt nghiệp, mà lẽ ra người cha người mẹ nào cũng có quyền đến dự và tự hào,người mẹ chấp nhận hết và âm thầm dõi theo từng bước đi của con mình.Rồi thì người con trai cũng lấy vợ và sinh con ,chàng ta nói với mọi người là mình mồ côi cả cha lẫn mẹ và cấm mẹ mình bước chân lên TP nơi cậu sống trong căn biệt thự yên ấm của mình với vợ đẹp và con ngoan,bỏ mặc người mẹ già nay đã già cỗi nơi làng quê nghèo nàn với nỗi mong nhớ con trong vô vọng.Thế rồi 1 ngày kia người con có việc phải đi ngang qua nhà mẹ mình công tác ,có lẽ chút kỉ niệm còn sót lại từ thời niên thiếu đã khiến anh ta bước chân về nhà mẹ mình ,khi đến nơi thì người hàng xóm nói mẹ anh đã ra đi vĩnh viễn trong 1 cơn gió lạnh vào 1 đêm khuya và khuyên anh ta vào thắp nhang cho người quá cố.Trong khi đang thắp nhang anh vô tình làm ngã lư hương và 1 tờ giấy rơi ra khi đọc tờ giấy xong anh ta đã rơi ra những giọt nước mắt dành cho người mẹ và ngã quị xuống nền nhà.Tấm giấy vàng ố màu thời gian có vài dòng chữ "Mình đã rất đau khi đứa bé vừa tròn 1 tuổi đã phải bị hư 1 mắt ,Bác Sĩ bảo phải có mắt để ghép thì hy vọng con mình mới lành lặn như người ta ,và mình vì con có thể hy sinh cả 2 mắt của mình ".
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước
Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia
Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia :

_ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ?
Con đau lòng nhận ra từ phía nắng
Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................

Bài thơ đọc lên nghe cái gì như xa xót hay lắm phải không mẹ, có thật nhiều bài thơ viết về mẹ thật hay con đọc nhiều và ao ước cũng nhiều cả một tuổi thơ con chỉ ước gì mẹ cũng như thế, theo thời gian con lớn lên và con biết con không là cái mẹ cần con biết khi con ra đời là chứng nhân của tội lỗi là dấu tích của người mẹ hận thù, nhưng có cần tàn nhẫn đến thế không mẹ ơi có bao giờ xem con là đứa con mẹ đã 9 tháng cưu mang dứt ruột để sinh ra, con đã khóc nhiều khóc cả thời tuổi thơ không vì những làn roi mẹ đánh mà con cảm thấy sao thương mình quá đổi có bao giờ con được mẹ yêu thương có bao giờ nhận được sự yêu thương từ mẹ, con không ghét mẹ vì mẹ là mẹ của con nhưng mẹ ơi có bao giờ mẹ nghỉ con là con của mẹ, khóc nhiều rồi đau nhiều rồi va chạm thật nhiều trong cuộc sống giúp con biết cười trên những xót xa của chính con và xem đó là những gì con phải nhận như hơi thở của cuộc sống thế thôi.
Nhưng để gần gủi với mẹ con xin lỗi gì con không thể có thể những gì con nói làm mẹ đau nhưng khi nói ra con cũng đau me biết không, vết thương tưởng sẽ lành theo thời gian nhưng không thể bởi con cũng là một con người bình thường thôi cho dù con là con của mẹ con đang cố gắng quên đi những nỗi đau, mà sao mẹ cứ thế ngày lại ngày cứ cứa mãi cho vết thương đang lành tưởng sẽ lành cứ tứa máu mẹ ơi, tại sao tại sao tại sao lại là con cơ chứ tại sao hay mẹ thấy những nỗi đau từ con chưa đủ mẹ muốn gì hơn, nụ cười con chưa đủ xót xa cho mẹ thấy hay mẹ muốn thấy nước mắt con rơi mẹ mới biết con đau, mà nước mắt con rơi thì có nghĩa gì với mẹ cơ chứ đã hơn một lần mẹ ép con đến tận cùng của nỗi đau như con thú bị ép vào chân tường, con đã khóc lóc van xin nhưng có được gì con khóc gì thấy mình bất lực với cả cuộc đời mình nhưng mẹ vẫn dửng dưng.
Thì mẹ ơi con xin lỗi đừng trách con mẹ nhé con lớn rồi và con thay đổi gai góc hơn lạnh nhạt hơn con xin lỗi nhưng con chỉ muốn tự bảo vệ mình thôi con sợ lắm rồi những nỗi đau con sợ lắm những xót xa riêng mình có ai người từng chua xót nhìn nước mắt con rơi khi ngay cả mẹ vẫn nhìn con khóc một cách nhẹ nhàng bình thảng lạ, con đã lớn và con chọn cuộc sống này sẽ thật nhiều vấp ngã còn nhiều nữa những khó khăn nhưng đó là những gì con lựa chọn con xin mẹ một lần nữa thôi con xin mẹ hãy cho con đi hết con đường mình lựa chọn và mẹ ơi đừng mang đến nữa những xót xa được không mẹ ơi.


sưu tầm

Câu chuyện của NP hay thật hối hận thì được gì muộn mất phải không SC chổi hơi bất ngờ khi có những người mẹ như thế cao quý quá giàu tính hy sinh quá, có ai nỡ trách cậu con trai khi cậu ta cũng chịu thật nhiều áp lựa nhưng có tàn nhẫn quá không khi nỡ nào lạnh nhạt đến thế [:D] nhưng của mình hay hơn phải không
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

nhung nhớ thật nhiều mà nhận lấy bao nhiêu tình yêu tình yêu là gì anh nhỉ đánh đổi nụ cười để nhận thật nhiều đắng cay chia tay là điều không tránh khỏi khi em và anh đều cảm thấy mệt mỗi trong cuộc tình này, chia tay hai tiếng nghe dường như nhẹ lắm không yêu mà sao những day dứt cứ đeo mang. Nếu thời gian quay lại lần thứ 2 em sẽ không chọn yêu anh để mãi mãi sẽ không có cuộc chia tay mà cả 2 đều thấy mình đau khổ ta đã sai từ phút đầu khi chọn lựa nhau


".... Cho rất nhiều nhưng nhận chẳng có bao nhiêu, người ta phụ hoặc thờ ơ...... " Tình yêu là một cảm giác lạ lùng, và cuộc đời là một ván cờ. Nhiều lúc anh tự hỏi, Anh đã mất em để nhận được những gi? Thành công trong sự nghiệp ư? - không có ý nghĩa nếu không được chia sẻ với em. Được đi đây đi đó ư? - Thật vô nghĩa khi suốt cả chặng đường không có em. Giàu có ư? - Để làm gì khi không được thấy nụ cười hay ánh mắt của em... Ván cờ cuộc đời anh đã chỉ còn lại những con tốt nhỏ bé, lạnh lùng. Hoàng hậu của đời anh, người đã luôn ở bên anh đã thuộc một bàn cờ khác, một vị vua khác mất rồi. Nêu thời gian quay trở lại anh đã không mãi mãi mất em.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
bao giờ cũng là chữ nếu, mất đi rồi hối hận phải không anh sao ngày xưa khi chúng mình là của nhau anh không gìn giữ thì giờ đây chia tay là điều không tránh khỏi, em yêu anh nhưng em mệt mỗi với tình yêu ấy đủ rồi anh mình chia tay anh nhé đừng níu kéo làm gì cho tình mãi đau thêm, em yêu anh và mãi sẽ không quên tình yêu đầu tiên nụ hôn đầu tiên là anh mãi mãi, đừng thế nữa nhé anh yêu em thì xin anh hãy vui lên tự gìn giữ bản thân mình thay em, một nơi nào đó vẫn có một người con gái mãi nhớ và mong anh hạnh phúc
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

bao giờ cũng là chữ nếu, mất đi rồi hối hận phải không anh sao ngày xưa khi chúng mình là của nhau anh không gìn giữ thì giờ đây chia tay là điều không tránh khỏi, em yêu anh nhưng em mệt mỗi với tình yêu ấy đủ rồi anh mình chia tay anh nhé đừng níu kéo làm gì cho tình mãi đau thêm, em yêu anh và mãi sẽ không quên tình yêu đầu tiên nụ hôn đầu tiên là anh mãi mãi, đừng thế nữa nhé anh yêu em thì xin anh hãy vui lên tự gìn giữ bản thân mình thay em, một nơi nào đó vẫn có một người con gái mãi nhớ và mong anh hạnh phúc


Cầu chúc cho người con gái bé bỏng của anh được hạnh phúc! Để lại những kỷ niệm đẹp vào một góc trái tim em nhé. Tự mỗi chúng ta tự biết chăm sóc cho mình và biết mình cần phải làm gì phải không em? Happy!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
lạ quá lòng mình sao thế nhỉ những gai góc hình như là chưa đủ để bảo vệ chính bản thân mình khỏi những tổn thương, có lẽ thế gai góc thật nhiều rồi đêm về tự mình xoa lấy những nỗi đau, có bao giờ người thật sự thương người không nhỉ có lẽ là không thương chính bản thân mình còn không đủ làm sao thương thêm nữa người ta, cũng như ta thế thôi tự thương lấy mình tự mình xoa dịu những nỗi đau những vấp ngã trong đời giúp ta lớn hơn những đau đớn đầu đời giúp trái tim ta biết thế nào là yêu thương biết nhìn người với ánh mắt ngại nghi, và nhờ người ta biết đêm về lặng lẽ ôm lấy những vết thương ta cảm ơn người dù người làm ta đau cảm ơn người cho ta biết thế nào là yêu thương ta cảm ơn người nhờ người ta biết hơn về bản thân ta ta không cần người như ta tưởng ta mạnh mẽ hơn những gì ta biết ta xin cảm ơn đời cho ta biết đâu mới thật là cuộc sống
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Cho Em một phút được kề môi
Trao Anh tình nói chẳng nên lời
Một chút giữ hoài, Anh yêu nhé!!!
Để tình ngây ngất, phút lên ngôi

******************************
Đưa người yêu ngang nhà người yêu cũ
Rơi cơn mưa ban trưa
Chợt thấy mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ...nửa ướt xa xưa...

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
có bao giờ anh nhớ đến em không ngừơi con gái một thời cùng anh rong rủi trên những con đường đầy lá me bay, anh bây giờ tay trong tay với ai có bao giờ đi ngang con phố cũ chạnh lòng anh nhớ đến ngày xưa ôi ngày xưa 2 tiếng ngày xưa giúp em tỉnh lại những giấc mơ, ngày xưa là ngày xưa hiện tại bây giờ em mất anh bây giờ bên anh đó người ta thì có lẽ gì anh lại nhớ đến em một cô gái ngang nghạnh và cố chấp thì thôi ta nhé quên đi thương nhớ làm gì chờ mãi có được chi tạm biệt nhé ta của ngày xưa ''buồn ơi ta chào mi ''
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

có bao giờ anh nhớ đến em không ngừơi con gái một thời cùng anh rong rủi trên những con đường đầy lá me bay, anh bây giờ tay trong tay với ai có bao giờ đi ngang con phố cũ chạnh lòng anh nhớ đến ngày xưa ôi ngày xưa 2 tiếng ngày xưa giúp em tỉnh lại những giấc mơ, ngày xưa là ngày xưa hiện tại bây giờ em mất anh bây giờ bên anh đó người ta thì có lẽ gì anh lại nhớ đến em một cô gái ngang nghạnh và cố chấp thì thôi ta nhé quên đi thương nhớ làm gì chờ mãi có được chi tạm biệt nhé ta của ngày xưa ''buồn ơi ta chào mi ''



Có phải con phố cũ đã quen vắng anh? uh, cũng phải, đã lâu lắm rồi còn gì. Chào tạm biệt mối tình đầu của anh, ngày mai anh sẽ không nghĩ về em, ngày mai sẽ không có ngày xưa trong anh nữa.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-07 04:59:34Ran>
Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước
Chọn một dòng hay để nước trôi...

hix... Nếu cuộc sống ko phải chọn lựa thì cuộc sống sẽ ra sao nhỉ ? T________T
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-07 09:08:47saochoihelen>
Ta một lần lỡ nói yêu em ...để xấu hổ một thời tuổi trẻ [&amp;o]

xin tạ lỗi với một thời tuổi trẻ
bởi vì ta mi xấu hổ một thời
nhưng câu nói làm sao ta giữ lại
lặng lẽ buồn khi nhìn lại ngày qua
một lần thôi lỡ nói yêu em
ta xấu hổ cả một thời tuổi trẻ
xin tạ lỗi với tuổi trẻ của ta
và có thể ta vẫn nói yêu em
dù xấu hổ thêm nữa tuổi già
ta chấp nhận vì em ta chấp nhận [8D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

Bâng khuâng đứng giữa đôi dòng nước
Chọn một dòng hay để nước trôi...

hix... Nếu cuộc sống ko phải chọn lựa thì cuộc sống sẽ ra sao nhỉ ? T________T



Không có sự lựa chọn nghĩa là đã lựa chọn đó tiểu thư. Đừng bâng khuâng kẻo vấp ngã, cuộc đời hỏng bằng phẳng để mơ màng đâu.
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
có bao giờ người biết ta nhớ người lắm không à mà sao người biết được ta có là gì đâu bên người còn có người ta thì ta là gì cơ chứ, một người bạn, đã bao lần tim ta đau nhói khi thấy người vui vẻ với người ừ thì ta ghen nuốt nước mắt vào lòng mà cười tươi vui vẻ sao chợt nghe lòng mắn đắng xót xa ta yêu người, ta yêu người đó không là giả dối ta rất yêu người nhưng có dc gì đâu có bao giờ người chạnh lòng nhớ đến ta dù chỉ là một phút, đơn phương thì như thế phải không ta quên đi nhé quên người đi nhé ta ơi giá như lòng có thể bình yên như biển giá như cơn biển lòng đừng cuồn cuộng những bão giông làm sao ta có thể quên khi người với ta là hơi thở là tất cả những cuộc sống của ta, ta ơi bình lặng nào thì yêu đi nhưng lặng lẽ thôi thì ta nhé cứ thế cứ thế ''lặng lẽ yêu người''.
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
bác Ma cho Ran xin hai chữ "tiểu thư" đi nha. Ran dị ứng lém à. Cứ gọi Ran hay Rắn tuỳ khẩu vị của bác á. Ran thấy ai cũng thế thui, nếu phải đứng trước sự lựa chọn thì cũng có chút bâng khuâng mà. Ai cũng mong muốn mình chọn được con đường bằng phẳng nhất, đúng đắn nhất để đi đúng không? Nhưng như Ma nói đó, cuộc sống đâu có phải là con đường trải hoa bằng phẳng để bạn dạo bước ngắm cảnh phải ko? Cuộc sống là phải chọn lựa, phải lao động học tập, phải có nỗi buồn và niềm vui cũng như bất hạnh....như vậy thì mới là cuộc sống. Cái bâng khuâng ko có nghĩa là Ran không lựa chọn. Ran nghĩ điều quan trọng nhất có lẽ không phải là bạn chọn cái nào? cái nào sẽ tốt? Nếu là "sẽ" thì chỉ là một tương lai không chắc chắn thôi nhưng có một điều mà bạn "phải" chắc chắn đó là "phải" tin tưởng vào sự lựa chọn của mình theo đuổi và thực hiện nó đến cùng. Chỉ thế thôi.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
PHÉP CHIA KHÔNG CÓ LỖI

Con đã học phép chia
Con tự tìm ra thương số
Con hãy tin mọi điều trong sách vở
Dẫu ngoài đời không giống thế đâu con...

Bầu trời kia lúc đục lúc trong
Con sông quê khi đầy khi cạn
Không có phép chia mưa khi nắng hạn
Không có phép chia điều no ấm, yên lành...

Nơi con ở hoà bình, nơi khác chiến tranh
Phía trước văn minh đằng sau tăm tối
Người sang, kẻ hèn, người no, kẻ đói
Trên trái đất này hạnh phúc chẳng chia đều

Lớn lên rồi con sẽ hiểu tình yêu
Không tìm được dễ dàng
như phép chia thương số
Dẫu vậy
Mẹ vẫn muốn con tin vào sách vở
Bởi phép chia không có lỗi đâu con.
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
[:D]ai cha hôm nay R xuất khẩu thành thơ á nha [:D]

có bao giờ con nghỉ phép chia có lỗi mẹ ơi
chỉ thấy sao thương ngừơi chịu những nổi đau
có bao giờ hạnh phúc là nguyên vẹn
hạnh phúc phải chia đều
nhưng tại sao nỗi đau thì chịu đủ
có ai từng chia sẻ những nổi đau
con biết đời còn lắm những thương đau
bứơc thăng trầm lúc xuống thấp lên cao
có người nào từng lên đỉnh hạnh phúc
sao phải một mình xuống tận cùng nỗi đau
phép chia thì không có lỗi mẹ ơi
con chỉ nghỉ giá nỗi đau chia nữa
hạnh phúc thì nhân đôi
sẽ chẳng bao giờ nơi con thì bình lặng
phía kia bờ còn đó những chiến tranh
những trẻ em chẳng bao giờ chịu đối
phép chia nào có lỗi chỉ con ngừơi có lỗi với người thôi


[:D][:D][:D] nhả cóc ra bà đừng co quánh tui nha R [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

[:D]ai cha hôm nay R xuất khẩu thành thơ á nha [:D]

có bao giờ con nghỉ phép chia có lỗi mẹ ơi
chỉ thấy sao thương ngừơi chịu những nổi đau
có bao giờ hạnh phúc là nguyên vẹn
hạnh phúc phải chia đều
nhưng tại sao nỗi đau thì chịu đủ
có ai từng chia sẻ những nổi đau
con biết đời còn lắm những thương đau
bứơc thăng trầm lúc xuống thấp lên cao
có người nào từng lên đỉnh hạnh phúc
sao phải một mình xuống tận cùng nỗi đau
phép chia thì không có lỗi mẹ ơi
con chỉ nghỉ giá nỗi đau chia nữa
hạnh phúc thì nhân đôi
sẽ chẳng bao giờ nơi con thì bình lặng
phía kia bờ còn đó những chiến tranh
những trẻ em chẳng bao giờ chịu đối
phép chia nào có lỗi chỉ con ngừơi có lỗi với người thôi


[:D][:D][:D] nhả cóc ra bà đừng co quánh tui nha R [:D]


Cái bài thơ R pot ở trên là của nhà thơ Phi Tuyết Ba đấy Chủi
Còn bài con cóc ở dưới là của Phi Sao Chủi hử. Đọc xong chỉ muốn phi thân chạy thiệt nhanh, nhanh hơn sao chủi rẹt ngang bầu trời.. [:D]
bác Ma ko thix bàn xuôi về cuộc đời vậy thì bàn ngược vậy nhé, VD một sinh viên ngồi trên ghế nhà trường suốt ngày sách bút thì làm sao có thể nói là từng trải cuộc đời được ạ. [:D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Vậy tui trả lời dùm nha,thứ nhất là SV chỉ ngồi 1 buổi sáng or chiều thôi chứ hong có ngồi hết ngày đâu R,và với những thời gian còn lại thì phải tự lo thân ,với bao chuyện xảy ra trong đời sống yêu -ghét-ghanh tỵ-hay tự mưu sinhvà nhất là SV nào ở nhà trọ thì những chuyện xảy ra cũng giống như là 1 xã hội thu nhỏ thui==&gt; đã có rất nhìu SV sa ngã và phải từ bỏ con đương học vấn đấy thôi,nên có thể nói SV cũng là những ngừi từng trải[:D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-12 17:49:13mafiana>
Tiểu thư RAN nè, một người lanh lợi như tiểu thư thì hỏng cần phải giải thích nhiều để hiểu được vấn đề. Tội cố tình hỏng hỉu đáng phạt ngâm mắm lắm đó, Tiểu thư tái lăn!!!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
@ NP R tiếp thu á, nhưng như vậy có thể nói là đang trên con đường trải nghiệm cuộc đời được ko ạ
@ Ma từng trải thiệt [8D]
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] hình như SC tui đi tới đâu thì ở đấy đều thành phòng tàn dóc hết hay sao ấy [:D][:D][:D]


lạ quá hôm nay sao thế nhỉ trời thì nắng khô ran cháy da cháy thịt mà lòng thì lại ướt như mưa [&amp;o] lòng ướt như mưa mà sao mình không thấy mát nhỉ chỉ thấy nóng như có lữa có ai từng có cảm giác thế này chưa [&amp;o] lòng nóng như có lữa cứ nhấp nhỏm ko yên mà lại ướt mưa thật là đôi khi con người ta không thể hiểu nổi mình nghỉ gì cần gì và muốn gì thôi thì cứ tự nhiên cái gì đến sẽ đến thôi yên đi nào lòng ơi thôi mưa nhé
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Ran

@ NP R tiếp thu á, nhưng như vậy có thể nói là đang trên con đường trải nghiệm cuộc đời được ko ạ
@ Ma từng trải thiệt [8D]



hiiiiiiii. RAN tiểu thư có tiến bộ hơn rồi đó. Nếu nói về trải nghiệm hay từng trải, ai cũng đang đi trên đường để học hỏi từng bài học nhỏ của cuộc đời. (Kể cả Lão Lang Băm hay Lang Tỏi- dù có lên bậc lão cũng đang là đứa học trò của "trường đời"). Cơ bản cũng như NP (tuổi trẻ tài cao) nói, tự tin và bươn chải để lăn lội ngòai đời mà hỏng sợ con RẮN hay sợ tên MA nào. tự biết sai, nhận sai và sửa sai là một bài học đó tiểu thư!!
Đời khinh ta ta cũng sổ giọng khinh đời.
Đăng nhập để trả lời
0
ta ghét mi ta ghét mi quá ta ơi ghét thật uống hết bao nhiêu cafe mà vẫn ko tỉnh ra dc chút nào ghét thật đáng ghét thật [:@]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Trưa vắng…xôn xao ngõ lá.... Tìm một bài hát, gửi tặng bạn. Tôi cũng chẳng biết tại sao. Bạn viết thư cho tôi, bạn nói với nôi về nhiều thứ, kể tôi nghe đôi điều về bạn. Tôi lắng nghe, tôi bỗng dưng muốn làm một điều zì đó. Làm cho ai đó vui lòng, làm cho ai đó bớt buồn hay chính là tôi đang làm cho tôi bớt buồn? Tôi không biết nữa. Tôi cười, tôi viết. Bài hát này sao nói lên nhiều điều đến vậy. Tôi đã nghe nó cả ngàn lần. Những chiều thứ bẩy nằm trên gác nhỏ, nhìn nắng vàng nhảy múa ngoài bậu cửa, chiếc rèm mỏng mảnh rung rung vài chú chim sâu chiu chít bên ngoài… vắng lặng tiếng người, vắng lặng cuộc đời. Sao buổi trưa lại vắng lặng đến thế ???
Trưa nay phố xa đầy nắng
Riêng em với con đường vắng

Hàng phi lao đứng trên bờ cát
Nghe em bỗng cất lời hát
Và trời xanh cũng hát cùng
Phố biển lời yêu thương
…..
Vì trưa nay gió không thể nói
Nên cây lá cất lời hát
….
….
Gió đưa mây trời bay về nơi xa lắm
Sóng nhấp nhô nơi ngoài xa
Biển chiều lấp lánh
Gió không ngừng thổi
Áng mây bồi hồi vẫn không ngừng trôi
Để trưa nay phố biển mình em thôi
…..
Tự dưng thấy bùn !!!


Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
buồn cười thật đấy tự nhiên lòng trống trải lạ [:D] lòng trống rỗng thế có gọi là bình yên, không nghĩ ngợi gì là bình yên thì phải loai hoai mãi với những thứ không tên làm mình như mệt mỏi, mình phải làm sao đây như thế nào mới gọi là chính mình, hình như không phải ai và không phải lúc nào cũng vượt qua được chính bản thân, cuối cùng thì cũng biết con người mình hèn yếu vậy, sai lầm rồi khi cứ nghỉ rồi mình sẽ làm được sẽ tốt cả thôi đang tự lừa dối mình thì phải. Cafe cứ cafe mãi đến hết tiền vì những ly cafe mất thôi [:D] thôi vậy không uống nữa có đem cafe cả thế giới mà uống vào thì cũng không đổi được bình yên, sao mãi đến giờ mới nghỉ ra ta nhỉ dại thật uống hết nữa số cafe của thế giới mới nghiệm ra điều này thiệt tình thì ra mình ngốc đến vậy [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-15 08:24:20pansy>
hình như SC tui đi tới đâu thì ở đấy đều thành phòng tàn dóc hết hay sao ấy [:D][:D]


Cái này thì ko có gì phải bàn cãi rùi [:D]

Trích đoạn: saochoihelen

buồn cười thật đấy tự nhiên lòng trống trải lạ [:D] lòng trống rỗng thế có gọi là bình yên, không nghĩ ngợi gì là bình yên thì phải loai hoai mãi với những thứ không tên làm mình như mệt mỏi, mình phải làm sao đây như thế nào mới gọi là chính mình, hình như không phải ai và không phải lúc nào cũng vượt qua được chính bản thân, cuối cùng thì cũng biết con người mình hèn yếu vậy, sai lầm rồi khi cứ nghỉ rồi mình sẽ làm được sẽ tốt cả thôi đang tự lừa dối mình thì phải. Cafe cứ cafe mãi đến hết tiền vì những ly cafe mất thôi [:D] thôi vậy không uống nữa có đem cafe cả thế giới mà uống vào thì cũng không đổi được bình yên, sao mãi đến giờ mới nghỉ ra ta nhỉ dại thật uống hết nữa số cafe của thế giới mới nghiệm ra điều này thiệt tình thì ra mình ngốc đến vậy [:D]


Ai lại dại dột uống cafe để đổi lấy bình yên zậy hả Chủi ui !
Uống nhiều cf mệt tim, sạm da mặt ,xấu lém ,hic!
Mà P. thấy P. đã uống hết 1/2 lượng cf của thế giới rồi.Giờ lại nghe Chủi nói Chủi cũng uống nửa số cf thế giới nữa? Vậy là 2 đứa mình sắp chế tạo được "con rắn vuông" rồi đó [:D][:D]

[image][/image]
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] chào P cuối tuần ko đi chơi hả [:D] hiiiii SC đó chứ ai mỗi lần có gì căng thẳng là cafe vào sẽ hết ngay nên SC cứ nghỉ uống cafe là sẽ dc bình yên ấy vậy mà hiiiii hôm nay mới biết mình ngốc thật [:D] mà SC đẹp rồi nên đang nổ lực làm cho mình xấu bớt ko thì nhiều người chết vì nhan sắc của SC quá nên thấy như là mang tội [:D][:D]

à mà mỗi lần có gì khó nghỉ căng thẳng thì P làm gì nhỉ [8|] SC khảo sát 100 người cho thấy có 10 cách dc chuộn nhất bạn đón thử xem [8D] '' đang chơi trò chơi chung sức á [8D] bắt chước y chang [:D] ''
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
10 cách loại căng thẳng có cách nào nói đi...ngủ hong chủi,mà NP thấy cafe có gì ngon đâu à uống chi nhiều dzị thà uống...rượu ngon hơn á,vừa dễ ngủ vừa..dễ uống nữa [:D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NhiepPhong

10 cách loại căng thẳng có cách nào nói đi...ngủ hong chủi,mà NP thấy cafe có gì ngon đâu à uống chi nhiều dzị thà uống...rượu ngon hơn á,vừa dễ ngủ vừa..dễ uống nữa [:D]



bà toàn xúi dại ko hà [:@] uống rựu ngay khi căng thẳng bà muốn ăn cháo đêm của tui hả [:@]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»