...........Giảng đường ngày tháng con ung dung bước
Mẹ vất vả nhiều nào được sẻ chia
Mỗi lần về thăm mẹ miệng con cứ tía lia :
_ Cứ thắc mắc: - Sao tay mẹ bên đen bên trắng ?
Con đau lòng nhận ra từ phía nắng
Sao luôn là _ phía mẹ : - Mẹ ơi !!............................
Bài thơ đọc lên nghe cái gì như xa xót hay lắm phải không mẹ, có thật nhiều bài thơ viết về mẹ thật hay con đọc nhiều và ao ước cũng nhiều cả một tuổi thơ con chỉ ước gì mẹ cũng như thế, theo thời gian con lớn lên và con biết con không là cái mẹ cần con biết khi con ra đời là chứng nhân của tội lỗi là dấu tích của người mẹ hận thù, nhưng có cần tàn nhẫn đến thế không mẹ ơi có bao giờ xem con là đứa con mẹ đã 9 tháng cưu mang dứt ruột để sinh ra, con đã khóc nhiều khóc cả thời tuổi thơ không vì những làn roi mẹ đánh mà con cảm thấy sao thương mình quá đổi có bao giờ con được mẹ yêu thương có bao giờ nhận được sự yêu thương từ mẹ, con không ghét mẹ vì mẹ là mẹ của con nhưng mẹ ơi có bao giờ mẹ nghỉ con là con của mẹ, khóc nhiều rồi đau nhiều rồi va chạm thật nhiều trong cuộc sống giúp con biết cười trên những xót xa của chính con và xem đó là những gì con phải nhận như hơi thở của cuộc sống thế thôi.
Nhưng để gần gủi với mẹ con xin lỗi gì con không thể có thể những gì con nói làm mẹ đau nhưng khi nói ra con cũng đau me biết không, vết thương tưởng sẽ lành theo thời gian nhưng không thể bởi con cũng là một con người bình thường thôi cho dù con là con của mẹ con đang cố gắng quên đi những nỗi đau, mà sao mẹ cứ thế ngày lại ngày cứ cứa mãi cho vết thương đang lành tưởng sẽ lành cứ tứa máu mẹ ơi, tại sao tại sao tại sao lại là con cơ chứ tại sao hay mẹ thấy những nỗi đau từ con chưa đủ mẹ muốn gì hơn, nụ cười con chưa đủ xót xa cho mẹ thấy hay mẹ muốn thấy nước mắt con rơi mẹ mới biết con đau, mà nước mắt con rơi thì có nghĩa gì với mẹ cơ chứ đã hơn một lần mẹ ép con đến tận cùng của nỗi đau như con thú bị ép vào chân tường, con đã khóc lóc van xin nhưng có được gì con khóc gì thấy mình bất lực với cả cuộc đời mình nhưng mẹ vẫn dửng dưng.
Thì mẹ ơi con xin lỗi đừng trách con mẹ nhé con lớn rồi và con thay đổi gai góc hơn lạnh nhạt hơn con xin lỗi nhưng con chỉ muốn tự bảo vệ mình thôi con sợ lắm rồi những nỗi đau con sợ lắm những xót xa riêng mình có ai người từng chua xót nhìn nước mắt con rơi khi ngay cả mẹ vẫn nhìn con khóc một cách nhẹ nhàng bình thảng lạ, con đã lớn và con chọn cuộc sống này sẽ thật nhiều vấp ngã còn nhiều nữa những khó khăn nhưng đó là những gì con lựa chọn con xin mẹ một lần nữa thôi con xin mẹ hãy cho con đi hết con đường mình lựa chọn và mẹ ơi đừng mang đến nữa những xót xa được không mẹ ơi.
sưu tầm
Câu chuyện của NP hay thật hối hận thì được gì muộn mất phải không SC chổi hơi bất ngờ khi có những người mẹ như thế cao quý quá giàu tính hy sinh quá, có ai nỡ trách cậu con trai khi cậu ta cũng chịu thật nhiều áp lựa nhưng có tàn nhẫn quá không khi nỡ nào lạnh nhạt đến thế
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
nhưng của mình hay hơn phải không