cí kẹo đó ko dám ăn tui để dành lâu lắm á để dành cho bà á
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
sao dzờ xúi tui ăn hử
Có những khi thấy mình như một cơn mưa rào mùa hạ, ngồi khóc thật dễ dàng để rồi lau nước mắt ngẩng lên mỉm cười nhìn cuộc đời nhẹ tênh, xung quanh chỉ có sắc vàng của nắng - em đã lấy lại được cho mình sự bình yên.
MÀU CỦA NỖI BUỒN
Tình yêu thì thường có màu hồng, cuộc sống cũng vậy.
Nhưng chẳng ai nói về màu của nỗi buồn cả.
Nỗi buồn màu gì hả anh,
Nếu em giận hờn, nỗi buồn là màu đỏ
Không rực rỡ như mặt trời
Không rạng như ngọn đèn khi tỏ
Sẽ là màu của hoàng hôn
Nỗi buồn có màu không anh,
Nước mắt em sẽ làm nỗi buồn màu trắng?
Khi em khóc nỗi buồn thành mặn đắng,
Chảy từ trong tim...
Nỗi buồn sẽ thành màu xám phải không anh,
Khi anh hẹn với em rồi không tới
Màu của trời trước cơn giông,
Màu của mùa đông
Màu của đêm sâu,
Những nỗi buồn theo nhau ùa tới
Em chơi vơi, tự hỏi,
Nỗi buồn có muôn màu!
Nếu một ngày mình không gặp nhau
Nỗi buồn của nhớ nhung sẽ mang màu sắc khác
Có thể là màu nâu
Buồn như mắt em
Đợi anh từng giây phút?
Nếu biết anh về đâu để ngóng đợi,
Có thể nỗi buồn sẽ có màu hồng!
Có cả nỗi buồn màu tím phải không?
Không tím như màu áo em
Không như những cụm mười giờ trước ngõ...
Tím cả những chiều trời không nổi gió
Sao thấy bão ở trong lòng?
Gom hết những nỗi buồn chất chứa
Cho tan vào hư không...
Hay nơi nào cho em cất hết những mảng màu loang lổ
Nào màu đỏ, màu tím, màu nâu
Của giận hờn, của nhớ nhung, của hẹn hò một thủa?
Để bước ra thềm
Nắng vàng rực rỡ
Và anh chỉ thấy sắc hồng, sắc xanh, sắc nắng
Của những ngày hạnh phúc bình yên...