📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những vần thơ cho em

764 trả lời, 155.058 lượt xem — Trang 16 / 26
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-03 10:25:25Lữ Hành>


Mưa bay trên tà áo trắng

 
Em ngây ngô tuổi thơ tà áo trắng.
Rợp bóng đường màu nắng cũng thành duyên.
Áo trắng yêu ơi .
Tỏa nét dịu hiền.
Vùng thơ mộng bình yên hương đời tỏa.
 
Hương biển nhẹ ươm men thơm tóc xỏa.
Em thiên thần lối ngõ nhặt vườn thơ.
Ô hay!.
Tôi vô duyên, bỗng đợi bỗng chờ.
Vùng xao xuyến,giọt cà phê chợt ngọt.
 
Thắm thoát tuổi đời theo đau thương chót vót.
Buổi thiếu thời không mật ngọt thiếu hương yêu.
Tôi giờ đây như vạt nắng xế chiều.
Đau niềm tiếc hương yêu chưa lần đến.
 
Kiếp phong ba nổi trôi.
Thuyền không bến.
Dáng giai nhân thoáng hiện thoáng tan.
Cũng đôi khi tình chợt nhớ.
Ngỡ ngàng.
Lần đưa tiễn người sang ngang.
Tôi già lắm.
 
Chiều bâng khuâng .
Tan trường hồn ngẩn ngơ say đắm.
Mơ hóa thành tay ấm áo thiên thư.
Soi nắng hanh hiện thân héo úa một kiếp người.

Thôi cũng được.
Mĩm cười tình tự ngã.
 
 
Nguyên Thạch

Đăng nhập để trả lời
0
Người ơi biệt ly
 
Người đi.
Theo dấu địa đàng.
Bỏ người ở lại ngút ngàn nhớ mong.
Người đi.
Về với hư không.
Mờ trên đỉnh bạc thinh không nụ cười.
Âm dương cách biệt người ơi.
Đêm về trong mộng .
Lệ rơi sụt sùi.
 
Thương người chưa trọn mùa vui.
Đơn côi huyệt lạnh.
Ngậm ngùi hồn hoang.
Tìm đâu nữa.
Tiếng cười dòn.
Dã tràng lần dấu tình son nghìn trùng.
Tỉnh mơ lạc bước mông lung.
Dây tơ chùn nhịp.
Lỡ cung phím đàn.
 
Thương người.
Thương phận dở dang.
Sớm màu áo cưới.
Tím đan viền sầu.
Từ đây.
Tôi với tình ngâu.
Sương trên đỉnh vắng.
Lệ sầu thiên thu.
 
 
Lữ Hành
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-08 18:58:45Lữ Hành>

Trúc Đào
 
Dậu ai cành trúc úa vàng.
Thương người áo trắng sang ngang theo chồng.
Hè nay.
Hoa nghẹn trổ bông.
Khóc người áo trắng sang sông mất rồi.
Đường xưa lối cũ mình tôi.
Đêm thầm đếm bước.
Đơn côi lạ thường.
 
Dẫu sao tôi vẫn còn thương.
Cô đơn hoang vắng bởi vương dáng người.
Người yêu ơi.
Áo trắng ơi.
Bên chồng.
Có cảm được lời nĩ non.
Dã tràng se vết tình son.
Nhọc công.
Rồi cũng chẳng còn có nhau.
 
Tiễn em.
Tim thấy nghẹn ngào.
Không duyên không phận.
Trúc Đào cách chia.
Để đêm cõi vắng lối về.
Là hồn se thắt.
Câu thề trăm năm.
 
Áo trắng yêu.
Dáng nguyệt cầm.
Nửa vầng trăng khuyết gởi thăm bên nàng.
Ví dầu tình đã dở dang.
Biệt ly tôi đếm bước ngàn viễn du.

Mây ngàn thu.
Mây ngàn thu.
Đường trần cô lẻ.
Lời ru dấu tình.
 
 
Lữ Hành
Đăng nhập để trả lời
0
Ra LH là huynh NT há.... thi sĩ đây mà ...chắc wên pass nick NT fải hong ... nếu cần lấy lại pass thì nói bn nghe nha ... Chúc vui và sáng tác đều winh há ...

Hương biển nhẹ ươm men thơm tóc xỏa.
Em thiên thần lối ngõ nhặt vườn thơ.
Ô hay!.
Tôi vô duyên, bỗng đợi bỗng chờ.
Vùng xao xuyến,giọt cà phê chợt ngọt.

Thắm thoát tuổi đời theo đau thương chót vót.
Buổi thiếu thời không mật ngọt thiếu hương yêu.
Tôi giờ đây như vạt nắng xế chiều.
Đau niềm tiếc hương yêu chưa lần đến.



Biển tình


(Nhân bản tiếp theo)

Người ta nói gặp nhau là định mệnh
Còn xa nhau là kỳ tận cùng duyên,
Mình bây giờ đã xế bóng hoa niên
Mà hạnh phúc vẫn còn nghiêng đâu đó

Biển trơ mình trước trăm nghìn đợt gió
Thì hoàng hôn cũng lạnh đến vô ngần
Sóng đi về có mấy lớp thanh tân
Mà ôm ấp trọn xác thân bờ đá,

Tiếc nuối gì không những lần quỵ ngã
Mình buông nhau và xem lạ nhân tình,
Cái tôi của nhau chưa mất trong mỗi tâm linh,
Điểm cuối cùng là hải kinh thương tổn.

Vườn thơ lặng , người song hành không đón
Biển đêm nay gói trọn nửa vạt tình.
Khách lữ hành bách bộ giữa phiêu linh
Rắc tro tàn theo bóng trăng tình cũ.





Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-04-16 18:45:57Viet duong nhan>
Băng Nguyệt kính.
 
Xin cảm ơn bn đã nối tiếp lời thơ đầy nhân vị.
wưỡn , ghé chơi nhen.

---------------------------------------------------
 
Ôi Cố Hương
 
 
Quay bước viễn phương.
Về cố hương.
Tôi đi tìm lại những con đường.
Một thưở hoa niên buồn ánh mắt.
Nhuộm màu phượng đỏ.
Chạnh lòng thương.
 
Biền biệt trời quê.
Chuổi nhiêu khê.
Ngày ấy phân ly.
Lời hẹn thề.
Tuổi xuân ,nay tóc hoa màu bạc.
Đời vẫn xót đau.
Một lối về.
 
Đồi xưa hồ vắng,tiếng ve than.
Như khóc tình ai.
Phận lỡ làng.
Dạo ấy thiên thư tà áo trắng.
Tháng Tư vĩnh biệt.
Đời hợp tan.
 
Cô giáo ngày xưa miệng thật duyên.
Khi cười chúm chím hai đồng tiền.
Ôi thật đẹp đôi bên đại úy.
Hào hùng duyên sánh với nàng tiên.
 
Tháng Tư oan nghiệt.
Người hy sinh.
Vĩnh biệt cô tôi.
Vĩnh biệt tình.
Áo trắng từ đây cài hoa tím.
Âm thầm ước nguyện kiếp ba sinh.
 
Thầy tôi gầy guộc, giờ đã già.
Công ơn giáo dục.
Nối ông cha.
Lớn khôn con hãy là người tốt.
Công thành danh đạt,phải thật thà.
 
Tôi nắm tay gầy ,thấy mà thương.
Một đời đạm bạc sống nhẫn nhường.
Rêu phong trường cũ nghe buồn lạ.
Ngoài kia cờ rũ.
Mưa đỏ đường.
 
Nghẹn khúc tâm tư người viễn phương.
Màu tang loang lổ.
Chiều Quê hương.
Bên bờ ảo vọng.
Người vô vọng.
Chân bước xa dần.
Ôi cố hương.
 
 
 
Nguyên Thạch

R
Đăng nhập để trả lời
0

Nỗi Buồn Hoa Phượng
 
Thu nay.
Mùa sớm lá vàng rơi.
Áo trắng sang sông.
Nhập cuộc đời.
Có đàn cò trắng buồn ngơ ngẩn.
Tiếc người áo trắng.
" Bỏ cuộc chơi ".
 
Mùa lá vàng bay.
Lá vàng bay.
Dáng người áo trắng buồn ngất ngây.
Bên chồng.
Còn nhớ dòng lưu bút.
Phượng đỏ ve than khóc bạn thầy.
 
Dẫu , gái lớn lên , phải lấy chồng.
Mà đời...
Nào đẹp như ước mong.
Có lẽ chiều nay.
Dòng ngấn lệ.
Thương cho cò nỡ vội sang sông.
 
Tiếng ve.
Như réo kỷ niệm son.
Trong đêm thu vắng.
Tiếng nĩ non.
 
Ầu ơ...
Thu nay ngắt đọt bí hồng.
Mẹ đi lấy chồng về mãi xứ xa.
Nhớ nhung dì chú bên nhà.
Tiếc con cò trắng đã qua sông rồi.
 
Ầu ơ...ơ...
Nhớ trường lẻ bạn mình tôi.
Đường về bên ấy...
Xa xôi nghìn trùng.
 
 
Lữ Hành
Đăng nhập để trả lời
0

Trúc Đào

Dậu ai vườn trúc úa vàng.
Thương người áo trắng sang ngang theo chồng.
Hè nay.
Hoa nghẹn trổ bông.
Khóc người áo trắng sang sông mất rồi.
Đường xưa lối cũ mình tôi.
Đêm thầm đếm bước.
Đơn côi lạ thường.

Dẫu sao tôi vẫn còn thương.
Cô đơn hoang vắng bởi vương dáng người.
Người yêu ơi.
Áo trắng ơi.
Bên chồng.
Có cảm được lời nĩ non.
Dã tràng se vết tình son.
Nhọc công.
Rồi cũng chẳng còn có nhau.

Tiễn em.
Tim thấy nghẹn ngào.
Không duyên không phận.
Trúc Đào cách chia.
Để đêm cõi vắng lối về.
Là hồn se thắt.
Câu thề trăm năm.

Áo trắng yêu.
Dáng nguyệt cầm.
Nửa vầng trăng khuyết gởi thăm bên nàng.
Ví dầu tình đã dở dang.
Biệt ly tôi đếm bước ngàn viễn du.

Mây ngàn thu.
Mây ngàn thu.
Đường trần cô lẻ.
Lời ru dấu tình.


Lữ Hành
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-18 11:22:22BĂNG NGUYỆT>
Hihih LH đừng khách sáo, wỡn...nhất định sẽ ghé fá thơ a hih Lúc đó đừng có bực mình rồi đuổi bn đi ra ko kịp....[8D][:D][&amp;:]

Dã tràng se vết tình son.
Nhọc công.
Rồi cũng chẳng còn có nhau.

Tiễn em.
Tim thấy nghẹn ngào.
Không duyên không phận.
Trúc Đào cách chia.
Để đêm cõi vắng lối về.
Là hồn se thắt.
Câu thề trăm năm.

Áo trắng yêu.
Dáng nguyệt cầm.
Nửa vầng trăng khuyết gởi thăm bên nàng.
Ví dầu tình đã dở dang.
Biệt ly tôi đếm bước ngàn viễn du.

Mây ngàn thu.
Mây ngàn thu.
Đường trần cô lẻ.
Lời ru dấu tình.


Lữ Hành





Những mùa đông băng giá


"Aó trắng xưa
dáng nguyệt cầm"
Em đi để lỡ
duyên thầm ngày xưa
Bên ai
quên lãng bốn mùa
Đâu tường sáng tối
sớm trưa làm gì.

Áo trắng xưa
em ra đi
Đầy cơn mưa hạ
ràn mi ngưòi tình
Tàn đêm
em với bóng mình
Lật tìm dấu cũ
đoạn tình thơ xưa

Hỏi anh
quên đặng em chưa?!
Vết son năm ấy
dấu mòn thời gian
Áo cô dâu
là áo quan.
Có ba người chết
liệm quàng hôm nay.

Lời ru chưa tận cùng này,
Viễn du lữ khách
nguyệt cài đường xưa.
Từng ngày nguyệt tận ai đùa,
Dấu tình ta đếm,
đắng mùa thương yêu.



Mỗi trái tim có một lối về  
Thôi cứ như mây kề nước biển  
Chỉ một thời dành cho dâng hiến  
Còn lại là những chuyến chơi rong  

Ai cố dành bẻ nửa số 0  
Cho ngăn tim bập bồng bọt thổi  
Bước chân trần đạp lên đá sỏi  
Để đôi ta chấp vá nổi trời..
  
( trich Nguoi tinh hu vo 11 -BN )
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-18 11:23:48BĂNG NGUYỆT>
Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

Hihih LH đừng khách sáo, wỡn...nhất định sẽ ghé fá thơ a hih Lúc đó đừng có bực mình rồi đuổi bn đi ra ko kịp....[8D][:D][&amp;:]

Dã tràng se vết tình son.
Nhọc công.
Rồi cũng chẳng còn có nhau.

Tiễn em.
Tim thấy nghẹn ngào.
Không duyên không phận.
Trúc Đào cách chia.
Để đêm cõi vắng lối về.
Là hồn se thắt.
Câu thề trăm năm.

Áo trắng yêu.
Dáng nguyệt cầm.
Nửa vầng trăng khuyết gởi thăm bên nàng.
Ví dầu tình đã dở dang.
Biệt ly tôi đếm bước ngàn viễn du.

Mây ngàn thu.
Mây ngàn thu.
Đường trần cô lẻ.
Lời ru dấu tình.


Lữ Hành


 

Những mùa đông băng giá


"Aó trắng xưa
dáng nguyệt cầm"
Em đi để lỡ
duyên thầm ngày xưa
Bên ai
quên lãng bốn mùa
Đâu tường sáng tối
sớm trưa làm gì.

Áo trắng xưa
em ra đi
Đầy cơn mưa hạ
ràn mi ngưòi tình
Tàn đêm
em với bóng mình
Lật tìm dấu cũ
đoạn tình thơ xưa

Hỏi anh
quên đặng em chưa?!
Vết son năm ấy
dấu mòn thời gian
Áo cô dâu
là áo quan.
Có ba người chết
liệm quàng hôm nay.

Lời ru chưa tận cùng này,
Viễn du lữ khách
nguyệt cài đường xưa.
Từng ngày nguyệt tận ai đùa,
Dấu tình ta đếm,
đắng mùa thương yêu.




Nguyệt kính.

Úi chà , wỡn thiệt rùi nha.
Hê ,từ cổ chí kim,ngừ ta thường nói : Thưởng Nguyệt,chớ ai nói : Đuổi Nguyệt bao giờ. 



Nguyệt cầm ơi-Nguyệt cầm ơi


Vàng thu lá đổ muôn chiều.
Trận thu phong cuốn tiêu điều bến mơ.
Đường mây tóc rối ơ hờ.
Sợi vương lối cũ.
Sợi tơ bồng bềnh.
 
Bước hoang.
Ta bỗng buồn tênh.
Xa xăm dáng nguyệt lênh đênh cuối nguồn.
Trong ta từng giọt mưa tuôn.
Hạt trên phiến đá.
Hạt buồn ngàn năm.
 
Người về từ cõi xa xăm.
Gượng đôi tay vói nguyệt cầm chân mây.
Thương màu áo cũ còn đây.
Hồn ta vẫn vẹn những ngày xa xưa.
 
Kể từ dạo tháng Tư...
Mưa.
Ai đan viền tím ?.
Cho vừa nhớ thương.
Buồn ta bỏ phố lên đường.
Tìm trong quên lãng.
Người thương cuối trời.
 
Nguyệt cầm ơi.
Nguyệt cầm ơi.
Còn bao mùa nữa ?.
Lá rơi thu vàng.
 
 
Lữ Hành
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-06 22:02:29Viet duong nhan>


Trở về mái nhà xưa
 

 
Bước phong ba hôm nay về chốn cũ.
Nhìn hoang tàn lòng ủ rũ phân vân.
Mái nhà xưa một thưở ân cần.
Giờ lẻ bóng cô thân hồn tan vỡ.
 
Em dạo ấy...
Tiếng thân thương gọi vợ.
Tủi phận mình dang dở lắm ngu ngơ.
Nhánh sông duyên dòng rẽ chảy đôi bờ.
Bao hệ lụy đàn con thơ vô tội.
 
" Tiên trách kỷ..."
Anh sao nông nổi !.
Để đường tình hai lối chia xa.
Phận làm trai nặng gánh sơn hà.
Đành chấp nhận tình nhà không trọn vẹn.
 
Trở lại chốn cũ đau nỗi buồn dao bén.
Dấu điêu tàn hoang lạnh mái ấm xưa.
Vách rệu rêu phong dậu đổ ngã bóng dừa.
Căn phòng dột nhiều đêm mưa thấm lạnh.
 
Anh nằm đây chín cả lòng canh cánh.
Xót thân mình trĩu nặng gánh tha nhân.
Chia sẻ khổ đau, tận tụy lúc người cần.
Nay nhỡ bước riêng thân anh cam chịu.
 
Ải nhân gian ai có qua mới hiểu.
Người giàu sang , kẻ hèn yếu chỉ vài cân.
Bao trầm luân đau khổ cõi trần.
Khi nằm xuống mới biết thân ai hữu dụng.
 
Anh vẫn đi.
Đường miệt mài rèn trí dũng.
Triệu triệu người , triệu tay súng tự do.
Há cam đành lòn cúi xin cho.
Đường chưa đến.
Chí lần mò cũng đạt.

Đêm cô đơn.
Dưới mái nhà xưa đâu điệu hò câu hát.
Tất cả xa rồi hơi ấm bến mơ.
Nhớ quá giọng cười tiếng khóc trẻ thơ.
Hồn lữ thứ bơ phờ trong sương lạnh.
 
Đêm tủi buồn hồn vỡ tan trăm nghìn mảnh.
 
Nguyên Thạch

R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-12 23:50:54Nguyên Thạch>

 
 
 
Về mái nhà xưa
 
 

Anh trở về.
Mái nhà xưa hoang lạnh.
Của một thời đầy ấp tiếng trẻ thơ.
Có dáng em yêu hong tóc đứng chờ.
Hôn  trao nhẹ.
Đọc lời thơ mới dệt.
 
Vắng nhau rồi.
Mấy mùa xuân.
Không Tết.
Mấy mùa qua.
Xuân chết ở trong nhau.
Lần chia ly bỡ ngỡ vẫy tay chào.
Cả hai đứa niềm đau mới nhận.
 
Anh vẫn biết số duyên mình lận đận.
Cuộc đấu tranh như chiến trận bủa vây.
Nặng phận trai tay súng tay cày.
Đời mệt nhọc đêm lẩn ngày không nghỉ.
 
Những gì đã mất thì người ta mới quí.
Sao trọn vẹn đôi bờ khi bận chí làm trai.
Đuờng đấu tranh.
Anh phải miệt mài.
Tình nhà.
Tình nước.
Đôi vai trĩu nặng.

Vẫn thừa biết cuộc đời nhiều cay đắng.
Cơm áo gạo tiền.
Lo nắng lo mưa.
Buổi kim tiền.
Đâu đủ?.
Đâu vừa ?.
Lòng cay đắng khi xuân chưa tròn mộng.
 
Cõi nhân gian.
Lắm mơ cao ước rộng.
Bể trầm luân mà danh vọng mãi đeo.
Bao thương đau cứ vây bủa phận nghèo.
Này em hỡi.
Nhớ trèo cao té nặng.
 
Về thăm lại mái nhà xưa.
Nỗi lòng trống vắng.
Ảm đạm hoang vu mưa nắng rêu phong.
Đâu tiếng trẻ thơ đùa giỡn dưới ánh hồng.
Người lữ thứ buồn trông xa mắt đỏ.
 
Chiều luyến lưu mơ ai về trước ngõ.
Trải  nỗi lòng.
Phận cỏ lá đau thương.
Mờ xa xa đâu phố đâu phường.
Bước lữ thứ bụi vương mờ lối mộng.
 
 
 

Nguyên Thạch


📎 11
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-05-18 01:00:46Nguyên Thạch>


 
 
Gởi người tên Duyên
( Tặng D-Thay lời vĩnh biệt )
 
 
Chiều lang thang.
Lê thân tàn trên phố.
Cao nguyên buồn.
Lệ đổ thấm hạt rơi.
Mùa bão giông tàn phủ những mảnh đời.
Tình xa lắm .
Duyên ơi.
Em nào biết.
 
Tôi trót phận làm trai đất Việt.
Vì Quê hương nào tiếc tấm thân.
Đem sức trai khi Tổ Quốc cần.
Che lửa đạn cho toàn dân no ấm.

Đường hải hồ.
Nước non ngàn dặm.
Chiến binh hề.
Giã biệt thôn xưa.
Đem thân trai che góc phố hàng dừa.
Lòng thấp thỏm chiến khu mưa rừng lạnh.
 
Gan dạ hào hùng tiến lên xung trận đánh.
Vai ba lô trĩu nặng gánh Giang Sơn.
Cộng đỏ Bắc phương.
Băng đạn trút căm hờn...
Nay dĩ vãng mãi chập chờn trong mộng.
 
Tôi thương binh lê đời buồn cuộc sống.
Ba mươi bốn năm .
Hoài vọng dáng người thương.
Xưa gian nguy khắp nẻo chiến trường.
Nay lê bước buồn góc đường xó chợ.
 
Nhìn ai thước tha.
Gợi lòng tôi thầm nhớ.
Đôi mắt người xưa.
Bỡ ngỡ dạo mới quen.
Nữ sinh mười hai mài miệt sách đèn.
Còn ngần ngại chưa quen sân đại học.
 
Tháng Tư đến.
Dấu lửa binh tàn khốc.
Thầm biệt ly dáng ngọc kiêu sa.
Mất Quê hương .
Đời lữ thứ không nhà.
Đôi nạng gỗ đường xa không hò hẹn.
 
Ba mươi bốn năm qua.
Nỗi nhớ em .
Buồn dao bén.
Cắt dần tôi phần còn lại nửa thân.
Mai nhỡ gặp lại nhau.
Có lẽ em cúi mặt ngại ngần.
Người yêu đó .
Em đã hiến dâng đời con gái.
 
Xưa xa em vì lòng tôi ái ngại.
Những phủ phàng ngang trái kẻ thương binh.
Không chung nhau nhưng tôi mãi chung tình.
Em diễm mộng học sinh tà áo trắng.
 
Chiều Tây nguyên.
Sương rũ buồn .
Đời cay đắng.
Lá đường thu.
Từng chiếc vắng hoang vu.
Trên đỉnh cao giá buốt giăng mù.
Mai tôi chết .
Tình thiên thu mộ huyệt.
 
Gởi người tên Duyên.
Em ơi .
Vĩnh biệt.
 
 
 
Nguyên Thạch



📎 hnsV0LTlY3..BinhVNCH
Đăng nhập để trả lời
0

Hẹn em mùa nắng mới
 
 
Chiều nhạt nắng phủ mờ trong sương lạnh.
Em quê nhà lòng canh cánh đợi mong.
Tuổi xuân trôi theo sợi úa đóa hồng.
Dài ánh mắt buồn trông nơi cố quận.
 
Tôi đời trai.
Kiếp phong ba lận đận.
Đường đấu tranh như thế trận bủa vây.
Bao hiểm nguy đang chờ chực đêm ngày.
Cùng nỗi nhớ ngất ngây hồn chiến sĩ.
 
Giữ lòng nhé.
Cô em người yêu quí.
Hẹn mùa sau hoa phượng vỹ trổ xinh.
Con đường xưa còn in dấu ân tình.
Ta chào đón bình minh mùa nắng mới.
 
 
Nguyên Thạch


📎 3d6ad008
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.03.2013 08:30:21 bởi Nguyên Thạch>

 
 
Nước Mắt Quê Hương
 
Em trở lại cánh đồng Chum Ma Hí *
giữa cằn khô chợt hiện dáng nàng Kiều
tôi đen đúa, rượu Nùng ** say túy lúy
càng ngất ngây bởi dáng ấy mỹ miều.
 
Tôi với em, bạn thân thời niên thiếu
thường ra sông đùa cát, tắm cởi truồng
ngày đất nước đẩy dân vô hợp tác
quá nhọc nhằn…em trốn bỏ đi luôn.
 
Tôi ở lại, nỗi buồn dài ngao ngán
lê tấm thân theo năm tháng ngậm ngùi
Chim sáo nhỏ chẳng vui khi em vắng
nằm chết khô trong cay đắng não nề.
 
Ngày ly biệt, không hẹn thề trở lại
xa Quê Hương là vĩnh biệt ngàn trùng
nơi xứ Mỹ, em công thành danh toại
tôi nơi đây, cuộc sống vẫn khốn cùng.
 
Nhà nghèo giữa cánh đồng trơ Ma Hí
đón người xưa rồi ra viếng bến sông
con nước cũ giờ đục dòng nước đục
tim sắc se bao kỷ niệm dậy lòng.
 
Giã biệt nhé người xưa giờ quí phái
nay còn đâu cô gái tắm ở truồng!
mời em cạn nước dừa, thay nước mắt
cánh đồng Chum quay quắc tím chiều buông… 
  
*   Một địa danh của Bình Thuận
* Rượu đế

Nguyên Thạch 
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2013 06:05:41 bởi Nguyên Thạch>
 
Sao anh không về thăm
( Viết thay K'Nung )



Anh đã hứa, xuân sau về La Dạ*
Thăm K’Nung, cô gái miệt núi rừng
Bản làng em nơi đèo heo hút gió
Những con người đã bị bỏ sau lưng.


Dạo xuân trước anh về cho quà Tết
Dân làng em trân quí những thùng mì
Người dân Thượng nay quen mùi nước mắm
Thắm tình nhau từng hạt muối mặn mà.


Anh trai tốt những người nơi hải ngoại
Dân bản em chưa hiểu mấy Việt kiều
Họ man máng những người nơi xa lắm
Đem về đây, tuy của ít lòng nhiều.


Dân em nói cán bộ Kinh lừa  quá
Gạt dân em chiếm rừng núi ruộng vườn
Dân sắc tộc là lớp người cùng khó
Đổ mồ hôi để có bó ngô khoai.


Bao năm tháng, sức người khai sỏi đá
Nắng như nung thiêu đốt những hình hài
Đổ mồ hôi tưới giồng khoai mảnh lúa
Không cao sang, không mơ mộng lâu đài.


Họ mưu chước mệnh danh là nhà nước
Đối vơi dân toàn ăn ngược nói xuôi
Giờ dân em không miếng đất cắm dùi
Lang thang rách rưới mù đui tăm tối.


Anh chợt đến, chợt đi rất vội
Bởi nơi đây, ôi quá đổi nghèo nàn
Gái Thượng em không quần áo cao sang
Dẫu có đứa cũng dịu dàng mắt biếc.


Xuân vắng anh, bản làng em thua thiệt
Thảm thương như dải đất Việt điêu linh
Tết về, em chẳng có gì hơn xin gởi chút cảm tình
Đến hải ngoại từ trái tim K’Nung xinh xứ Thượng.


Nguyên Thạch

*Bản nghèo ở Hàm Thuận Bắc-Bình Thuận
Đăng nhập để trả lời
0
Đón em về
 
Đồng xưa anh đón đợi em
Nắng mưa đã để cho thêm mong chờ
Lũy tre xanh bóng chiều mơ
Vang lời chim hót - câu thơ quê nhà
 
Đò trưa đón khách đường xa
Bên sông mưa phả luống hoa cải vàng
Cơn giông đâu dễ ngăn đàng
Để chia duyên kiếp lỡ làng sầu đau
 
Bến quê anh đợi từ lâu
Hồ sen xanh lá từ đầu mùa mưa
Thời gian sương sớm nắng trưa
Đón em về lúa cũng vừa trổ bông
 
Em về em có vui không ?
Cây si em cấy anh trông từng ngày.
 
Nghinh Nguyên


 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2013 10:38:48 bởi Nguyên Thạch>
  


  
  
Cây si năm cũ
( Cho mái tóc thề NTH )

Ngày thương em, đem cây si nhỏ
anh trồng ngay trước ngõ nhà em
mỗi mùa trăng tỏ ngắm xem
ngắm si, ngắm cả cô em bên nhà.

Tháng ngày qua, cây si trổ lá
dài cành cao, dài cả rễ mơ
tiểu thư, đài cát hững hờ
nên anh chỉ vuốt rễ mơ ru hời.

Tóc em dài, xỏa vai óng ả
dải tơ mềm buộc quả tim anh
để cây si lá thêm xanh
rễ si thêm trổ trên cành tương tư.

Tóc trang đài xỏa vai, không bới
để mọc dài nỗi đợi nỗi mong
thương ai, thuơng chín cả lòng
người đi xa vắng
ai trông ai chờ.

Dáng tiểu thơ, đêm mơ… trăng tỏ
dưới cây si trước ngõ chờ ai
rễ si buộc mái tóc dài
bóng si vẫn đợi chàng trai bên nhà.

Tháng ngày qua, người ta dạm hỏi
nơi giàu sang, mẹ nói thuận lời
sao không trở lại người ơi?
Để cây si đứng giữa trời buồn thu.

Cây si lớn, hóa thành cổ thụ
đứng bơ vơ tơ rũ ngàn thơ
còn chi đâu nữa mà chờ!
Người về bên ấy, dáng mờ si ơi.

Bơ vơ si si đứng giữa trời
người xưa đâu nữa…ru hời si ơi.
Bơ vơ si đứng bên đời
người xưa giờ mãi góc trời si ơi.


Nguyên Thạch

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.03.2013 23:17:32 bởi Nguyên Thạch>
Tháng Ba tuyết vẫn còn rơi
 
 
Tháng Ba tuyết vẫn còn rơi
mênh mông tuyết trắng, cả trời mênh mông!
Tháng Ba người nhớ tôi không?
Tháng Ba có đợi đoá hồng gởi sang? 
Ở đây không có hoa vàng!
Đành ủ tuyết trắng gởi sang cho người.
 
Tháng Ba tuyết vẫn còn rơi
tháng Ba Bắc cực, cả trời nhớ thương
nhắn người nơi ấy, cố hương
gởi tôi dải nắng sân trường vạt bay.
 
Tháng Ba tôi ở nơi đây
chờ em tháng Chín nắm tay hạ hồng
tháng Ba xứ lạnh tình nồng
ủ chờ tháng Chín nụ hồng trao em.
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2013 02:23:54 bởi Nguyên Thạch>
Mấy điệu xàng xê
 


Hôm qua
em bước qua cầu
dáng khuya bóng nước, gợi câu xê xàng
Hò liu…bông lúa trổ vàng
xàng xê điệp khúc thương nàng xin trao.
 
Thương ai tóc mượt má đào
nhẹ khua mái đẩy đưa nhau về nhà
mến nhau, gởi mấy lời ca
như câu vọng cổ mặn mà duyên trao.
 
Xa xa, gió nhẹ cành lau 
ngân nga Bìm Bịp gọi nhau về chiều
Hò liu, tôi lại hò liu 
Líu quan mấy nhịp… bóng chiều chìm sâu.
 
Hò ơ…

Bến bồi
bến lở…về đâu?
thuyền quyên cho thắm trọn câu ân tình?
Ơi cô con gái xinh xinh
bao giờ duyên đượm, có mình có ta?.
 
Hò ơ…ơ…

Về đâu cô gái?
Đường xa…
đừng như dòng nước, chảy qua chân cầu.
 
Dáng xinh khuất dạng còn đâu!
Mặc câu vọng cổ, mặc cầu ngẩn ngơ.
 
Nguyên Thạch
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.03.2013 07:33:10 bởi Nguyên Thạch>
 
  Tình Trúc Duyên Đào
  
 
 
Trúc xinh mọc ở đầu đình
em xinh, phải đứng hai mình mới xinh
ơi cô áo trắng, trắng trinh
đừng để ai đứng một mình bơ vơ.
 
Tơ tằm trăm mối dệt mơ
thiên thanh lụa mỏng  liễu tơ buông mành
áo em ủ quả tim anh anh
cho tím nỗi nhớ
cho xanh niềm chờ
tóc thề buộc mấy vần thơ
dài thêm nỗi đợi nỗi chờ duyên trao
này cô mắt biếc dạt dào
cuốn tôi vào cõi trăng sao ngút ngàn.
 
Xóm tôi bên cạnh xóm nàng
nhà tôi trầu uốn, nhà nàng cau xanh
cách nhau con nước uốn quanh
cách nhau hai dải dừa xanh ngút ngàn.
 
Nước ròng, lội nước tôi sang
nước lớn thì bắt đò ngang tôi về
dáng em in bóng đường quê
tôi đi nhặt lấy, đem về ủ hương.
 
Lá chanh xanh mượt rợp vườn
hoa chanh tôi ướp thơm hương ngạt ngào.
 
Mai đây, tình trúc duyên đào
răng long đầu bạc bên nhau trọn tình
 
Mai đây, thủ thỉ… ơi mình
trúc xinh, trúc đứng hai mình mới xinh
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2013 20:13:57 bởi Nguyên Thạch>

 
Truân chuyên nỗi niềm
 
(Cho bé Liên) 
  
  
Ngày mai sánh lễ vu quy
Chị về để tiễn em đi lấy chồng
Chiều mưa mấy dải bòng bông
Em về nhà chồng, mẹ ở với ai?.
 
Chị đây mang tiếng chị Hai
Bến xưa đò cũ miệt mài ly hương
Xa quê, dài suốt canh trường
Dõi về quê mẹ lòng thương chín lòng.
 
Tình chị như dải bòng bong
Thoáng hiện rồi vỡ theo dòng nước trôi
Chồng chị bạc trắng như vôi
Nên chị cứ mãi xa xôi không về.
 
Những ngày trông mắt về quê
Dáng xiêu trong gió, tái tê cõi lòng.
Nay em cũng phải lấy chồng
Dẫu chị ái ngại, vẫn mong yên bề.
 
Hôm nay chị lén chồng về
Bao năm xa vắng, chưa hề đoàn viên
Chị lén cho mẹ chút tiền
Cho em chiếc nhẫn, mà viền mắt cay...
 
Chuyện này, chồng chị nào hay
Đừng cho ai biết mà gây buồn lòng
Chị, xưa đã lỡ theo chồng
Nên bỏ mặc mẹ, như không có nhà!.
 
Chúc em vui với chồng xa
Trăm năm hạnh phúc, mẹ già chị lo
Đời chị đã lỡ chuyến đò
Thì thôi chấp nhận bởi do má đào.
 
Chiều nay gió thổi hàng cau
Ai hiểu cho chị lao đao nỗi niềm!
Kiếp sau, xin được là chim
Dang đôi cánh rộng đi tìm người thương.
 
Chúc em mai sớm lên đường
Còn chị, đã chọn con đường về quê.
Chúc em trăng nước hẹn thề
Cứ bỏ mặc chị tái tê nỗi lòng.
 
Coi như chị đã chết chồng
Bởi chị trót phận má hồng truân chuyên.
 
Nguyên Thạch 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.03.2013 10:52:07 bởi Nguyên Thạch>

Cô hàng cà phê

   
   
 
Anh còn có mỗi cây đàn*
Cũng đem bán nốt, theo nàng cà phê
Cô em có mái tóc thề
Đồng tiền cười lúm…tái tê cả lòng.
 
Đêm đêm, tôi đợi tôi mong
Tôi thương, tôi nhớ, tôi trông, tôi chờ...
Gặp em để tặng lời thơ
Mong cho thấy mặt đêm mơ ủ lòng.
 
Sông kia nước chảy đôi dòng
Dòng trong
Dòng đục
Chọn dòng trao thân.
 
Chồng xa?
Hay chọn chồng gần?
 
Lục bình trôi dạt, ngại ngần bến xa!
Bến xa, cũng có người qua
Lắm tiền nhiều bạc xe hoa ân cần.
 
Đắn đo, thôi chọn bến gần
Sớm chiều phụng dưỡng đỡ đần mẹ yêu
Ví đời như gió căng diều
Diều cao gió mạnh, khiến diều đứt dây.
 
Yêu em, trao cả lòng này
Sớm trưa mưa nắng, dạn dầy có nhau.
 
Cô ơi, thôi chớ làm cao
Xin đừng ngoảnh mặt để đau lòng này.
 
Chuồn chuồn tháng Sáu nó bay
Mang qua tháng Chạp, tin hay theo chồng
Mộng tan như dải bòng bông
Buồn theo tháng Chạp thiệp hồng sang ngang.
 
Tôi về tậu lại cây đàn
Tình tang tích tịch, tình tang tan tình…

 
* Cô hàng cà phê-Canh Thân

 
Nguyên Thạch

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2013 20:13:59 bởi Nguyên Thạch>
Mưa trên tượng đá
 
 
Hai đứa nó, thường đêm hay lên mạng
Quen nhau thân
Nhưng chưa gặp bao giờ!
Tính lãng mạng…không hẹn nhau mà đến
Hai tâm hồn, chung sở thích… làm thơ.
 
Chúng như thể, quen nhau ngàn kiếp trước 
Rất cảm thông nên hai đứa thấy gần 
Từ dạo ấy, đôi ngõ hồn tha thiết
Dẫu ngoài kia, chưa từng gặp một lần. 

Người con gái, yêu chàng trai nghệ sĩ
Lãng tử thương cô kiều mỹ đoan trang.
Nhưng chàng ấy, ba con cùng một vợ
Ngày biết tin…nghe tim vỡ bẽ bàng.
 
Rồi từ đó…
Tình vương trong giấc mộng
Lúc vắng nhau
Ôi trống trải lạ thường!
Tình yêu hỡi
Lắm trái ngang giông tố
Có gia đình!
Sao tim nó vẫn thương.
 

 
Mạng thơ vắng
Đêm đêm buồn nó khóc
Nguyện làm chim trên ngọn cọc trăm năm 
Ngăn tim ấy không đăm chiêu ai nữa
Thà là mưa phủ tượng đá âm thầm.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.04.2013 05:38:27 bởi Nguyên Thạch>
 
 

Sắc sắc không không

  
 
Trên thân lão, dấu rong rêu bao phủ
Người đời trông, cứ tưởng gã ở dơ!
Họ nào biết lão thiền tâm duy ngã
Nhìn cuộc trần, để chắp bút vẽ thơ.
 
Ôi thế thái ngập chìm trong bể đắm
Hiện hữu là bao?
Trong cõi vô ngần
Ganh ghét giận hờn dục vọng si sân
Ba vạn sáu ngàn ngày đáng là chi?
So với vần nhật nguyệt.
 
Trong thế thái, ai hơn?
Ai thiệt?
Chốn nhân gian ai biết?
Ai không?
Sao cứ mãi mê xuôi ngược lòng vòng!
Cố ra sức chắp vá biển sông bồi lở.
 
Trót sinh ra, ắt nhiên là mắc nợ
Lời thánh hiền…sách vở đã có ghi
Danh lợi, trầm luân là thứ chi chi
Sáu mươi năm sống!
Được mấy khi thanh thản?.
 
Ai thù?
Ai ghét?
Ai thương?
Ai bạn?
Cõi ô trần đầy bội phản, bất công… 

Vòng trời đất, trăng nước núi sông
Bước phiêu lãng cho thỏa chí tang bồng trong bốn bể.

 
Nhân thế
Nhân thế
Nó sắc sắc không không
Bỏ mặc cả, gã thong dong một kiếp. 
  
Phúc bất trùng lai, nhân sinh dĩ nghiệp.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.04.2013 05:08:59 bởi Nguyên Thạch>
Tháng Tư
 ( Cho NTH ) 
 
Tháng Tư năm nay, vắng tiếng chim quốc quốc
Chiều tây nguyên, mưa lất phất… thật buồn
Vùng trời cao, mây buông phủ núi
Ôm hồn ai, mắt biếc sầu tuôn.
 
Triền đồi vắng, hoa cà phê nở trắng
Sao không về hái đóa tặng tóc em?
Sao đành bỏ mặc ai dài nỗi đợi?
Niềm cô đơn, soi bóng chiếc bên rèm.
 
Tháng Tư hỡi
Người đi còn trở lại?
Thăm núi rừng hoang thẳm mù sâu
Quên hay nhớ cô em miền sơn cước?
Có còn thương đôi má ửng tóc nâu?.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.04.2013 18:04:45 bởi Nguyên Thạch>

 
Không đề
 
Phủi vai giũ dải bụi trần
Em ngồi đếm lại mấy lần thương đau
Sáu mươi năm!
Có là bao.
Đôi lần cũng đủ xanh xao hóa già.
 
Nguyên Thạch
 
Đăng nhập để trả lời
0
Vườn trần một thuở ta qua
Mấy mùa xuân chín
Cỏ hoa úa  tàn 
Thương đau ghi lại mấy trang
Chỉ còn hoài niệm bay ngang cuộc tỉnh
 
Nghinh nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.04.2013 06:08:01 bởi Nguyên Thạch>

 
Giữa lặng thinh chợt nhớ…
 
Vẩn vơ lạc giữa lặng thinh
Chợt hoài niệm cũ…bóng hình ngày xưa
Tình xa như gió mây đưa
Bỗng về hiện hữu cho vừa đa đoan.
 
Người xưa…
Tình chẳng vẹn tròn
Nên ngày xa cũ… vẫn còn đâu đây.
 
Mây bay
Mây bay
Đôi mắt cay
Tình xa
Tình xa
Tôi ở đây.
 
Thinh không lặng lẻ hao gầy
Bâng khuâng một gã... niềm tây chập chùng.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
 
VÀO HẠ 

Bây giờ xuân sắp qua rồi 
Ve sầu rả rích tiéng rơi vĩ cầm 
Gợi bao hoài niệm âm thầm 
Một thời trông ngóng bên sân trường chiều 

Trường xưa một thuở dấu yêu 
Bao nhiêu kỷ niệm chắc chiu học trò 
Dẫu không một tiếng hẹn hò 
Vẫn mang nỗi nhớ về cho riêng mình 

Thơ ngây đượm nét nguyên trinh 
Làm xao xuyến gã đa tình ngày xưa 
Hạ vào đón những cơn mưa 
Giọt buồn còn đọng như vừa hôm nao. 

                              Nghinh Nguyên 
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
 
 
 
Tháng Tư…niềm đau thế kỷ!
 
Trăng tháng Tư
Nguyệt cầm soi bóng
Mùa trăng giờ
Không giống trăng xưa!
 
Đêm ấy biệt ly
Bóng rũ hàng dừa
Đôi mắt biếc, đong đưa hụt hẫng.
 
Chung vận nước…đời tôi em lận đận!
Đành xa nhau trong vương vấn thương đau
Đêm tiễn tôi đi, em nước mắt nghẹn trào
Lầu ông Hoàng đó, xanh xao nỗi nhớ…
 
Cuộc ly tan để suốt đời bỡ ngỡ!
Hai góc trời xa xăm…dang dở tình nhau.
 
Ôi những mùa trăng!
Mắt biếc sóng gào
Tháng Tư hỡi…niềm đau thế kỷ.
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0