📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Những vần thơ cho em

764 trả lời, 155.055 lượt xem — Trang 18 / 26
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.11.2013 11:06:38 bởi Nguyên Thạch>
Chuông chiều




Đông xưa em viếng lễ chùa
Hương huyền quyện gió
Gió lùa tóc bay

Có người đứng ngắm ngất ngây
Liêu xiêu dáng ngã
Gió lay bóng chiều

Ơi cô con gái tôi yêu
Mưa Đông lạnh phủ tiêu điều buốt thân

Tôi đây
Người đó
Tuy gần
Nhưng con bướm trắng
Bao lần chẳng sang.

Dâng hương, nguyện giấc mộng vàng
Cầu xin ơn Phật
Tôi nàng se tơ

Bao Đông
Tôi đợi tôi chờ
Bao mùa lá đổ, tập thơ dày dần

Chiều nay, chùa vắng người thân
Làu làu gió cuộn mấy vần thơ yêu.

Hỏi thăm mới biết Giáng Kiều
Nghe tin, tim thắt như diều đứt dây



Thu bồng áo diễm tóc mây
Người về bên ấy
Cay cay mắt buồn.

Đông nay chiều vẳng tiếng chuông
Trường canh tĩnh mịch
Gợi buồn thâm sâu...

Nguyên Thạch
  
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 01:19:30 bởi Ct.Ly>
Dư âm



Chiều buông màn lơi
hồn nghe chơi vơi
gió ơi cho ta gởi về bên ấy tiếng ru hời.

Chiều thẫm không gian
nhẹ ru hồn ai trên bước ngàn
phút bồng bềnh, ta mơ được là mây, mây bay lang thang.

Ngàn tơ vương
dệt dáng người thương
đường về cố hương
ôi mù thẳm một lối đường!.

Trùng trùng rừng ngát
lá thu xào xạc
bỗng ta hóa thành loài Vạc kêu đêm.

Hoàng hôn dần trôi
ngày buông màn đêm
nghe réo rắc tiếng tơ mềm
điêu ru thanh thót
điệu ru mềm.

Đêm trong rừng mơ
trầm ngâm lời thơ
lạc hồn lữ thứ
hoà trong thu mờ

Ai có thấu chăng?
Ai chờ.


Nguyên Thạch
 
R
Đăng nhập để trả lời
0




Về đâu?

Đường đêm lạnh căm
Ôi lối về xa xăm!
Tìm trong băng giá
Ta miệt mài tháng năm.

Cuộc đời!
Ai cho ta tiếng ru hời?
Cuộc đời!
Là những dòng lệ đầy vơi
Ta mãi lang thang
Cuối chân trời.

Lang thang
Cả trời miên man
Lang thang
Nỗi niềm riêng mang
Giá buốt con tim
Đi đâu, lạc bước ngàn!
Về đâu, giấc mơ địa đàng?

Về đâu?
Giá rét mưa ngâu
Về đâu?
Lê bước suốt canh thâu
Trong ngõ đêm không mầu.

Ôi thế nhân!
Vũng sầu.

Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 01:28:34 bởi Ct.Ly>

Tiếc hoài sợi dây!




Ngày thương em,
Anh ươm giàn tường vi trước ngõ
Năm năm dài
Tường vi đỏ tình yêu
Năm năm qua
Đưa đón dáng diễm kiều
Bao ấp ủ...dầy theo chiều nhung nhớ.

Tôi nguyện ước...
Được cùng em sánh duyên chồng vợ
Năm năm dài nhung nhớ triền miên
Dệt mộng mơ ...bên người ấy giáng tiên
Nên cầu nguyện Tơ Nguyệt se duyên bền mãi.

Ôi cuộc sống
Trớ trêu nhiều oan trái!
Mẹ ép duyên, em đành phải sang sông
Ngày tiễn em!
Về bên ấy với chồng
Tim quặn thắt
Ơi rượu hồng pháo đỏ

Từ biệt ly, tôi thường ra trước ngõ
Tường vi buồn, trổ đỏ nhớ thương ai

Hò ơ...ơ..
Tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài (*)
Ai ngờ giếng cạn!
Hò...
Tôi tiếc hoài sợi dây.


Nguyên Thạch
(*) Ca dao
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.12.2013 07:36:33 bởi Nguyên Thạch>
Đông buồn



Cho NTH

Vườn thu rũ cánh trốn đông sang
Áo bay biền biệt hút về ngàn
Ai đi, lưu lại nghìn luyến nhớ
Tháng Chạp buồn như vành khăn tang.

Mưa Đông lất phất hạt mưa buồn
Chiều Đông mây thẩm tím chiều buông
Áo trắng mênh mông màu trắng xóa
Lạc đâu màu trắng vạt người thương.

Đông ở nơi đây, gió lạnh lòng
Mùa về se buốt dải nhớ mong
Bao giờ có được ngày tri ngộ
Ấp ủ nguồn hơi ấm bên chồng.

Đời trót đong đưa... thương em quá
Thuyền yêu xa bến mãi chưa về
Bao giờ nguyện giấc trăng thệ hải?
Hai mái đầu duyên dưới nguyệt thề.

Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.12.2013 01:32:51 bởi Nguyên Thạch>
Chùm thơ: Còn trong gió lùa 
 
 
Hương xưa  
  
 
[font="times new roman"][font="times new roman"]Em đi trong gió chiều ươm nắng
Hương yêu ngát toả
Vạt áo dài
Mây cao trên đỉnh vương nhè nhẹ
Che mát áo ai trắng một màu.

Tôi đi xa mãi
Đời viễn xứ
Dài theo năm tháng
Tưởng chừng quên!
Lâu lắm không về thăm lối cũ
Nay bỗng tương tư áo học trò

Này cô con gái xinh xinh ấy
Xin vẽ hộ tôi một lối mơ
Mặc giúp cho tôi
Màu áo trắng
Đưa tôi về lại tuổi học trò.

Tim giao chất ngất niềm lưu luyến
Thôi đã xa rồi
Tuổi mộng mơ
Chân bước xa dần đường kỷ niệm
Hồn trong vạt trắng ... hút sương mờ.

*
Nỗi Nhớ Sau Lưng


[/font][/font][font="times new roman"][font="times new roman"]Làu làu gió bạt hương đồng
Tôi về bến cũ, tìm trông dáng người
[/font][/font][font="times new roman"][font="times new roman"]
Ra đi vào tuổi đôi mươi
Áo vương gió bụi hóa người phong sương.

Trắng tà
Hương thoảng bên đường
Áo ai
Tôi tưởng người thương thuở nào!

Tan trường sao vội lướt mau?
Ai ơi chở hộ...
Niềm đau học trò.



 
Còn trong gió lùa

  

[/font][/font]
Se se mấy ngọn gió đồng
Măn tay gở mái tóc bồng chân mây
Sợi dài, sợi ngắn vụn tay
Lạc đường thêm rối, tóc dày đa đoan!


Bâng quơ tìm vết dấu mòn
Dáng in hai đứa lúc còn thơ ngây
Hoài xưa niệm cũ đong đầy
Hiu hiu đồng nội, em say giấc nồng.
...
Người xưa
Hút dấu bên chồng
Tóc xưa?
Giờ chỉ còn trong gió lùa!.

Nguyên Thạch 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.12.2013 01:03:03 bởi Nguyên Thạch>
Điệu Ru Quan Họ




Mai anh về hò ru câu quan họ
Nụ hôn mềm gởi em gái Bắc Ninh
Môi ngọt thơm gởi điệu hát chung tình
Mắt huyền dịu, ánh bình minh ló dạng.

Từ biệt ly
Nỗi niềm dài năm tháng
Nhớ quê hương Bắc Cạn, Sầm Sơn
Đêm nơi đây vẫn ẩn hiện chập chờn
Em giáng ngọc bên tiếng đờn giọng hát

Tình quê hương như đồng xanh ngào ngạt
Thoảng hương mùa
Theo gió lúa gởi hương
Tuy cách xa, tôi vẫn nhớ người thương
Mai trở lại vai sánh đường chung hẹn.

Đông ngàn xa
Nỗi buồn dao bén
Cắt thịt da
Ủ chén tương phùng
Đông ở đây tuyết phủ mông lung
Đơn tẻ lắm, lạnh lùng đếm bước.

Cơm áo gạo tiền
Dòng trôi xuôi ngược
Mộng Văn Lâu...
Non nước hương nồng
Mai có về, tôi ghé lại dòng sông
Múc trăng tỏ xối nước dòng suối mát

Đêm ở đây, nhớ giọng xa tiếng hát
Câu trữ tình dào dạt Bắc Ninh
Mai tôi về ấp ủ dáng xinh
Bản giao hưởng duyên tình câu quan họ.



Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.01.2014 02:44:31 bởi Nguyên Thạch>
Con thuyền không bến




Mùa Đông
Bát ngát mênh mông
Một con thuyền, lơ lững trôi theo dòng
Xa xa, nơi bờ bến ai trông?
Ai chờ mong?

Chơi vơi
Ngàn khơi
Buồm tã tơi, lạc lối trong bão dông tơi bời

Về đâu?
Hỏi về đâu?
Lạc mãi nơi biểu sâu không mầu

Đêm nay
Ai buông câu hát đắng cay cho ai?
Ai chờ đợi ai phút sum vầy

Ôi kiếp nhân gian... đọa đày.

Nguyên Thạch

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.12.2013 11:21:11 bởi Nguyên Thạch>

Đêm Noel buồn



 
Đêm Noel, mình ta trên hè phố
Đi lang thang, đếm từng bước không nhà
Đường khuya vắng, không bóng người qua lại
Vui ấm êm, bên cạnh những gói quà.

Mùa Giáng Sinh
Chúa có trên trần thế?
Ban thánh ân cứu vớt bể ngậm ngùi
Đêm Noel
Hỏi được mấy người vui?
Và bao kẻ bùi ngùi Christmas?

Ta bước đi trong cuộc đời mỏi mệt
Thân viễn phương
Ngày Tết cũng xa nhà
Đêm ru lòng bằng những khúc xuân ca
Khuya lặng lẻ... bên tách trà độc ẩm.

Ta ước mơ
Mái tình thương đầm ấm
Tiếng trẻ thơ và nụ thắm hương yêu
Một giấc mơ đơn giản, không nhiều
Chút hơi ấm, sưởi những chiều giá lạnh.

Nghĩ về cuộc đời...
Hồn luôn canh cánh
Kiếp nhân sinh!
Nặng gánh trầm luân
Những đêm suy tư...vầng trán trĩu buồn
Chiếc lá rụng, mai về nguồn miên viễn
Trong mênh mông, tìm đâu lời đưa tiễn?.

Nguyên Thạch

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.01.2014 02:15:38 bởi Nguyên Thạch>
[color="darkorchid"]Màu tím hoa cà[/color]

 

Cho NTH

Gió lay nhẹ đóa hoa cà
Nghiêng chao bông tím, ngỡ là người xưa
Vườn xưa, hai đứa trong mưa
Anh gắn nụ tím cho vừa áo em

Thẹn thuồng về núp bên rèm
Lén soi nhân ảnh, hoa kèm tóc mây
Tình dâng, má đỏ hây hây
Ủ nụ hoa tím cho dầy hương yêu.

Vườn nay thầm bước trong chiều
Cô đơn lặng lẻ, tiêu điều nhớ ai
Em về trằn trọc canh dài
Biệt ly không hẹn, người trai lên đường

Anh đi giữ lấy Quê Hương
Dáng xưa, miên viễn chiến trường hiểm nguy
Trăng soi ngàn dặm biên thùy
Rừng cao ru khúc... thông vu vi buồn.


Vườn quê chiều thẫm màn buông
Hoa cà nở tím...gọi buồn mênh mông...


Nguyên Thạch


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.01.2014 07:36:09 bởi Nguyên Thạch>
 


Đâu dáng người xưa
 
 
  
 

Em vẫn là em của thuở nào
Kiêu sa vạt trắng nét thanh tao
Nón lá che nghiêng màu mắt biếc
Dáng gầy liễu rũ... má ửng đào

Ngày ấy tôi yêu... dáng em yêu
Trống trường tan học, gió khua chiều
Tơ nắng nhẹ vương tà áo trắng
Góc đường ai đứng... bóng liêu xiêu

Bốn năm vất vả cuộc đổi đời!
Nơi vùng kinh tế sống cầm hơi
Em cũng lất lây cùng rau cháo
Tiếc thương... hoa nghẹn giữa bão đời.

Bốn năm nghèo khổ dầy thương nhớ
Rời mái trường yêu nét kiêu sa
Bốn năm phụ mẹ nơi nương rẫy
Chỉ bốn năm thôi, em đã già! 
 
Đêm tiễn biệt tôi nơi góc biển
Mắt biếc ngày xưa đã bị mù
Trăng tỏa cô liêu mùa ly biệt
Em về màn tối ngự thiên thu!.

Hơn nửa đời xuân tôi trở lại
Ngậm ngùi hôn nhẹ cát thùy dương
Thân em dải mịn hòa cát trắng
Đâu hỡi người thương lạc cuối đường.

 

Góc biển, bên mồ, xương rồng trổ
Nghiệt ngã nụ cằn với Quê Hương!
Môi đắng hôn em thân gai nhọn
Máu đỏ màu thương...giọt bên đường.

Nguyên Thạch

Đăng nhập để trả lời
0
a.linh tuyền..Thành cảm Anh Nguyên Thạch đả trả lời..! Những lời của a.linh tuyền không chỉ là lời khích lệ..Anh đả quá khiêm nhường..! a.linh tuyền..chỉ nói lên những cảm nhận tự lòng mình..(Vì người mần Thơ..hong thích khen Thơ..người khác đâu..[:)]..Em nói đúng ha..! a.linh tuyền..mong muốn được sự chỉ dẩn của đàn Anh..à a.linh tuyền quả là tâm phục..Anh Nguyên Thạch..cứ thắng thắng..đừng ngại. Cảm ơn đàn Anh Nguyên Thạch trước nhe.
a.linh tuyền xin phép được..ghi vài dòng..gọi là họa Bài Hương Xưa..trong  Chùm Thơ : Còn trong gió lùa..của Nguyên Thạch. ( Đúng ra là để Anh Nguyên Thạch..có căn bản nhận định..những khiếm khuyết hầu dể chỉ dẩn dùm cho a.linh tuyền. )
 
ÁO TRẮNG..HOÀNG THỊ..
Ngày xưa áo trắng học trò..
Còn thơ..còn mộng..hẹn hò tương lai
Ướp thơ hoa mộng tình say
Ôm nghiêng tập vở..tóc mai phủ dài
Bên lề chim nhỏ nắm tay
Nhìn theo dáng ngọc..trang đài nử sinh..
Thẩn thờ..anh bước riêng mình..
Ấp bao mộng đẹp..nụ tình nở hoa
*****@*****
Mai vào lớp học hai ta
Anh nghe ngơ ngẩn..bao la ngập hồn
Hây..hây..gió nhẹ.mơn..mơn..!
Cuôn theo dấu bụi..gót chơn..trinh đài..!
*****@*****
Rồi qua tháng..tháng..ngày..ngày..
Thu qua..Đông lại..Xuân phai nhạt màu..!!
Hè về..đượm vẻ xa nhau..!?
Chuổi ngày xa cách..nghe đau..tim chờ..!
*****@*****
Xa nhau..Em vội hững hờ..
Hôm nay..Anh chợt tình cờ đi qua..
Đường xưa..gót mộng nở hoa
Giờ đây..gió bụi..lấp qua dấu hài..!
*****@*****
Xa..xa..tà áo ai bay..!?
Chiêm bao Anh ngở..dáng đài..mình mơ
Chừ ra..dáng nhỏ Em thơ
Mất như dấu bụi..ngày mơ..xưa Hè
Chim non..còn đứng bên lề..
Tìm xem bụi đỏ..đường quê..đâu rồi..!?
*****@*****
Ngày xưa..áo trắng Em tươi..!
Ngày nay..áo tráng..theo đời đi đâu..!?
 
      ***Linh Tuyền***
Theo ý bản nhạc : Ngày xưa Hoàng thị..
Thơ : Phạm thiên Thư
Nhạc : Phạm Duy.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 04:34:51 bởi Nguyên Thạch>
Nguyên Thạch đã xóa. Cáo lỗi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2014 03:31:17 bởi Nguyên Thạch>

Hỏi đá có buồn? 




Ngàn năm đứng trơ gan cùng nhật nguyệt
Tượng vô tri
Hỏi đá có biết buồn?
Triệu năm trước, đá vẫn vô tư lự
Bỗng hôm nay, tượng nhỏ lệ sầu tuôn.

Con nước cũ
Nước lạc nguồn xa cội
Người về đây, những con lũ bạo cường!
Đá âm thầm ngân sóng dội thùy dương
Trăng soi rõ khối hận thương sầu tủi.

Dòng trăm năm, người về cùng cát bụi
Gieo rắc chi thêm lầm lũi đọa đày
Vay mượn chi thêm thù oán nợ vay?
Gây chi mãi tháng ngày oan nghiệt!.

Đá hôm nay, không còn vô tri nên đá biết
Những dã tâm...muốn tiêu diệt địa cầu
Thế nhân ơi
Về đâu?
Mai sẽ về đâu?
Có ái ngại cho vũng sầu cay đắng?

Đá ngàn xưa, vốn thân trầm lặng
Nhưng hôm nay phải muối mặn giọt rơi
Lòng xót xa, nhói quặn bởi cuộc đời
Nên năm tháng chuỗi lệ rơi sầu hận.


Nguyên Thạch

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2014 07:43:10 bởi Huyền Băng>
Đầu xuân   mới thân mến chào Nguyên Thạch cùng các thi hữu
chúc An lành Hạnh phuc
 
ÁO TRẮNG TÌNH THI 
 
Em ơi tình đời khúc bi ca
Cõi trần cõi tạm chẳng là nhà
Hãy ngăn ngấn lệ - thôi buồn tủi
Để ôn mộng đẹp tháng ngày qua
 
Một thời áo trắng đã qua rồi
Hoa phượng mấy mùa đã rụng rơi
Những trang lưu bút còn lắng đọng
Cánh vàng lặng lẽ theo mùa trôi
 
Từ độ thu buồn - thời gian đi
Mộng mơ còn lại tuổi xuân thì
Còn mãi cuộc tình trong hoài niệm
Áo trằng mãi là khúc tình thi....
 
Nghinh Nguyên
Hãy giữ tình yêu sống trong ta
Dẫu cho tình đời có phôi pha
Mỗi ngày góp nhặt niềm vui mới
Trái tim nhân ái mãi không già....
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.03.2014 09:14:50 bởi vuthienkim>
Tình cha gởi lại
 
Ngày nào đó, cha đi vào miên viễn
Thì đây lời âu yếm gởi các con
Để một mai khi cha đã không còn
Mong lưu lại những nét son phụ tử.
 
Mai cha mất, lời thơ... con hãy giữ
Như chiếc gối mềm của quá khứ ấm êm
Nếu có những canh khuya, cô đơn vắng lặng về đêm
Cứ tưởng tượng... cha vẫn ru mềm bên cạnh.
 
Nhìn giấc ngủ ngây thơ…lòng cha canh cánh
Nguyện ước cho các con...mai chia gánh giúp đời
Tình thiêng liêng sao nói hết con ơi
Như biển cả, ngàn khơi trùng ngát
 
Như gió rừng vi vu dào dạt
Cuồn cuộn như sóng bạc đại dương
Các con của cha, là hy vọng, là nguồn thương...
Nối tiếp ý chí bằng con đường thiện nguyện
 
Ngày nào đó, cha đi vào miên viễn
Ngàn nụ hôn nồng thay lời đưa tiễn lúc xa nhau
Ấp ủ cac con, niềm dịu vợi…ngọt ngào
Sáng như tinh tú, như ngàn sao lấp lánh.
 
Ngày nào đó, cha về miền đất lạnh
Những nụ hôn giờ sẽ chắp cánh thiên thu
Còn lại đây bài thơ thay những lời ru
Cha xin gởi lại, cho dù lời mộc mạc
Bởi lẽ chúng ta, tất cả đều là bụi cát!.
 
 
Nguyên Thach
 
r
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày ấy đâu còn!
 
Dạo ấy xa em, tôi hay sầu nhớ
Tâm tư đi hoang…khắc khoải muôn vàn
Từ ấy xa nhau,  lối đường lạc bước
Đêm đêm cô liêu…hay đi lang thang.
 
Ngày ấy có em,  thiên đường hạnh phúc
Tay luôn trong tay, mắt dịu môi mềm
Dạo ấy thương yêu…đại dương trầm lắng
Chưa quen đau thương, chẳng ngại bão dông.
 
Em ơi
Bây giờ, thời gian trống vắng
Xưa bao yêu thương…
Nay cay đắng ngập tràn
Nên hay lang thang
Cả hồn đi hoang…
 
Rồi có một ngày, tôi xa biền biệt
Em cũng sẽ già, nào khá gì hơn?!.
Hôm nay cô đơn
Vô vàn nuối tiếc
Ơi màu mắt biếc
Biền biệt thiên thu.
 
 
Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
Tình hẹn
 
Xưa ca ngợi tình, thi sĩ kết lời yêu bằng hoa bằng bướm
Bằng ánh trăng vàng bên hồ vắng có lá thu rơi
Khói tỏa chiều lam ấp ủ mái tranh… có tiếng ru hời
Dáng cô thôn nữ lả lơi thơ mộng…
 
Thời cuộc đẩy đưa, Người việt Nam rủi xui đã lọt vào tay cộng!
Bao đảo điên dối gian và khắc khổ…hằn lên cuộc sống từng giờ!
Nửa đêm tiếng chó sủa, có tiếng hoảng la bắt người thay tiếng hát lời thơ
Ngàn lần xin thứ lỗi, tôi không thể làm thơ tình tặng riêng em khi triệu triệu người đang vật vờ sống chết.
 
Vả lại, thơ sẽ trở nên lố lăng khi triệu triệu tâm hồn đã mỏi mệt
Cờ máu tang thương…lê lết đọa đày
Thơ cho em được chăng?
Khi chứng kiến bao chiến hữu đã bị khóa miệng, còng tay
Và những đứa đã chết tức tức tưởi trong tù đày tra tấn.
 
Vạn lời xin lỗi em vì tôi không thể nói lên được chữ tình khi lòng tôi ngập đầy nỗi hận
Khi thân tôi đã dấn vào cuộc trận xung phong
Tạm quên tình để chiến đấu bởi nếu không thì Tổ Quốc sẽ suy vong
Quê hương đã mất thì tình nồng sẽ trở nên vô nghĩa.
 
Tôi sẽ viết lên ngàn lời thắm thía
Nói lên nỗi niềm thương đau của khối dân đã bị biệt giam trong chủ nghĩa hung tàn
Sẽ ghi lại chứng tích của những bọn tham quan
Đã gây bao tội ác…tạo vô vàn thống khổ.
 
Mai thanh bình, châu sẽ về hợp phố
Lời yêu đương…tình hương trổ đơm hoa
Đôi lứa giao duyên… nhân bản, thái hòa…
Em chờ nhé
Ngày hoa thanh bình rộ.
 
Nguyên Thạch
 
Đăng nhập để trả lời
0
Quê Hương!



(Những tiếng nấc được gởi đi từ đất mẹ)

Chiều đi lên Bình Dương
Suốt đoạn đường vấn vương nỗi khổ
Bước chân qua cuối phố
Kìa tả tơi, lố nhố đám công nhân
Lòng xót xa… ái ngại vô ngần
Thương người lắm, những tấm thân gầy yếu.


Đau dân tôi
Quê hương nhược tiểu!
Phận dân nghèo, ai hiểu cho ai?
Về, đêm thao thức…trằn trọc canh dài
Dân tôi đó
Tương lai nước Việt!

Ngoại nhân đánh đập, mạ lỵ, đọa đày ép việc…
Bọn doanh nhân nào thương tiếc cho những tấm thân gầy
Nam nữ nghèo từ khắp nẻo về đây
Từ miền Trung đói rét, hay miền Tây mù thẳm.

Đau nước tôi
Thương dân tôi lắm
Chủ nghĩa oan khiên biến dân tôi thành những nắm thân tàn
Từ Bắc chí Nam, vô số thanh niên nam nữ lang thang
Chấp nhận nô lệ với mức lương 2 triệu vài trăm ngàn mỗi tháng!

Tương lai?
Tương lai?
Thở dài ngao ngán!
Nhọc nhằn lao động 30 ngày cũng chưa trả đủ cữ nhậu ráng của bọn buôn dân!
Thế mà họ vẫn luôn lừa mị để tâng bốc lớp công nhân
Là giai cấp nồng cốt, là thành phần lãnh đạo.

Họ bố láo... mồm luôn gian xảo
Kéo dài hơn 70 năm, kể từ khi đất nước xuất hiện loài chồn cáo họ Hồ
Một tên điếm đàng đã du nhập thứ chủ nghĩa 'Tam vô'
Và từ đó, nước Việt đã trở thành cái hầm mồ vĩ đại!.

Đêm trở lại Sài Gòn, nghe hồn tê tái
Những mảnh đời tàn, rải khắp phố đông
Bên cạnh quán bar, quí tộc đỏ… đèn hồng
Lụa là lố nhố… con khoe mông, thằng đổ rượu

Môi giới giang sơn… câu giao thề, nhâm nhi điếm tửu
Trung Việt gia hòa, một chủ lợi chung
Lịch sử bao ngàn năm
Ôi đau đớn cho những vua Hùng
Cùng hậu duệ, mang nhục chung quốc thể…

Hừng sáng ra Vũng Tàu ngắm biển Đông, nghe lời than mẹ kể
Một lũ hôn quân
Một tập thể đê hèn
Bình minh ở Quê Hương?
Sao chỉ thấy mặt trời đen!
Tim se thắt!
Ai phận hèn cúi mặt?.



Nguyên Thạch


 
Đăng nhập để trả lời
0
Thi sĩ ơi




Nếu phải viết hằng ngàn bài thơ tình cho em!
Thì tôi chỉ có thể dành tình cảm riêng cho một người
Dẫu biết rằng tình yêu lứa đôi là muôn thuở
Nhưng ta phải biết đặt tình yêu ấy đúng chỗ, đúng nơi.



Thi sĩ ơi
Hôm nay Quê Hương tả tơi!
Lòng dân đang rối bời...
Giá những lời thơ được ưu ái để viết về cuộc đời
Về những oan trái... những dòng lệ rơi...
Thì hay biết mấy.


Nhà thơ ơi
Đành lòng sao?
Mãi rong chơi
Bằng những lời vu vơ tình ái!
Vui vẹn không, khi chung quanh ta đầy dẫy những mảnh đời oan trái?
Hãy ví thử những cô đứng đường bán dâm để kiếm sống là những em gái của ta
Hoặc những đứa bé thơ, những bà cụ không nhà
Lang thang rách rưới kiếm cơm qua cơn đói
Thì nhà thơ cũng đớn đau và cần gióng lời kêu gọi.


Thi sĩ ơi
Lớp người ấy, họ rất cần tiếng nói
Họ là những con người thấp cổ bé họng thì nào vói đâu xa!
Tiếng vang vọng của nhà thơ là những tiếng trân quí, có thể làm quà
Đâu thua sút tiếng yêu thương?
Bởi thiết tha vô hạn.


Chúng ta sẽ ca ngợi tình yêu lứa đôi khi đất nước có sự công bằng, có nền nhân bản…
Lời con tim sẽ trút cạn cho nhau
Tiếng yêu đương mới thật sự ngọt ngào
Bởi khi ấy, không còn nhiều nỗi đau đồng loại.


Lời tâm sự này cho em, tôi muốn nói
Thay tình tôi, thay tiếng gọi lương tâm...
Hẹn em ngày mai khi Quê Hương thoát khỏi ách cộng sản giam cầm
Tôi trở lại... tình thơ... trăm năm ca ngợi.


Nguyên Thạch


 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.03.2014 12:07:03 bởi vuthienkim>
Lạc loài!
 
 
Tôi đi góp nhặt gió thu sang
Bước chân xào xạc tiếng thu vàng
Reo rắc niệm xưa tình ngập lối
Một thuở yêu thương…tôi với nàng.
 
Bao năm, tôi đã cách xa người
Bao mùa cô lẻ vắng xuân tươi
Hạ thẳm ngân nga ve trầm lắng
Em cũng phai nhòa tuổi đôi mươi.
 
Diệu vợi ôi chao tiếng tạ từ!
Còn buồn nào hơn khi xa người?
Bao năm nhung nhớ tim se thắt
Vắng nhau, tôi vắng cả nụ cười.
 
Bước hoang trong tuyết trắng mùa Đông
Tìm lại hương xưa sưởi chút lòng
Người vẫn phương trời xa biền biệt!
Tôi vẫn lạc loài cõi hư không.
 
 
Nguyên Thạch
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 30.03.2014 19:32:56 bởi vuthienkim>
Ni bun người li
 
 
 
Phút ly bôi, em cưỡi lưng hoàng hạc
Về trời xa khuất bóng nẻo cuộc đời
Ta ở lại, xót xa dòng đẫm lệ
Ngày biệt ly, tim nghẹn tiếng ru hời.
 
Môi màu thắm, mắt huyền, nhưng da lạnh
Ngàn nụ hôn, chưa ấm lại đôi môi
Ôm em hát dăm lời thơ điệu nhạc
Trước khi thân vào huyệt tối bên đồi.
 
Đêm sơn cước nguyệt lâu trăng chênh chếch
Ta ước mơ cưỡi tuấn mã lên thăm
Chờ hồn em thanh dịu dáng nguyệt cầm
Để nối lại lời trăm năm tha thiết.
 
Ngồi bên mộ, ngẫm câu tử biệt
Thượng đế ơi, tạo chi ngã nghiệt phân ly?
Cõi vô thường ngắn ngủi!
Đến mà chi?
Để chuốc lấy…sầu bi thống khổ!
 
Rảo chân hoang, tôi về cuối phố
Ghé quán xưa, tìm chỗ ta ngồi
Rượu đắng xé môi…từng giọt ly bôi
Trầm ngâm mãi kiếp đơn côi ở lại!.
 
Nguyên Thạch
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.04.2014 22:59:18 bởi Nguyên Thạch>
Nỗi lòng viễn xứ 
 
[font="times new roman,times"][size="3"][size="3"][color="#004dbb"]Hoàng hôn chìm trong trầm lắng [/color][/size][/size][/font]

Tiễn chiều đi xa vắng
Bóng đêm về não nề
Bước chân dài lê thê...
[font="times new roman,times"][font="times new roman,times"][size="3"][size="3"][color="#004dbb"][font="times new roman,times"]
Thu sang
Héo hắt lá vàng
Người tình ơi, tôi mãi dặm ngàn sơn khê

Hè về
Ôi buồn lê thê
Tôi vẫn không quên áo trắng xưa, rợp lối về.

Mùa xuân nơi đâu?
Cho tôi chút nhiệm mầu
Ðể đông thâm sâu
Suởi lòng lữ thứ dài lâu

Ai tha hương?
Ai chốn muôn phương?
Xa quê hương
Vô vàn nhớ thương
Ai thấu chăng?
Từng khúc đoạn trường!. 

Nguyên Thạch  [/color]
[/font][/size][/size][/font][/font]

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.04.2014 09:56:18 bởi Nguyên Thạch>
Nửa vầng trăng lạc 


 
 

Trăng đêm nay, nửa vầng trăng khuyết!
Tôi yêu người biền biệt trời xa
Nhớ trăng xưa tơ rũ ánh ngà
Đồi thông ngát, đôi ta thơ mộng...

Tôi hờn trăng...vì trăng hôn môi em bỏng
Tôi giận trăng vì trăng mãi theo bóng em qua
Trăng quyện mắt em, màu biếc mặn mà
Trách trăng đã làm người ta kiêu hãnh.
 
Mùa trăng nay, em về miền đất lạnh!
Nặng nỗi buồn...
Trăng trĩu gánh đi hoang
Trăng hỡi trăng
Người cũ không còn!
Cùng ta nhé tiễn tình son miên viễn.
 
Trăng đêm nay, nửa vầng trăng lạc bởi trăng bận đi làm người đưa tiễn.

Nguyên Thạch

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.04.2014 05:17:10 bởi Nguyên Thạch>
Cho tôi xin 
[color="#00b050"]  
 
Cho tôi xin, chút hơi ấm sưởi đời
Cho tôi xin, được ngày tháng thảnh thơi
Cho tôi xin đôi lời nồng ấm...
 
Em có biết, trong tôi nhiều sầu muộn?
Mà dòng trôi, mai biết sẽ về đâu
Trong bóng tối, đêm đen dầy mụ mị
Lời cầu kinh... là hơi thở nhiệm mầu.
 
Em hãy đến như tơ hồng tuyệt dịu
Như rừng sâu lơ lững ánh trăng thu
Em hãy vớt tôi ra vùng mộng mị
Đưa tôi xa vùng tăm tối ngục tù.
 
Em xa xăm, phương trời vô hạn
Tôi lang thang, đếm bước phong trần
Tri kỹ đâu?[/color]

Hoài công tìm mãi!
Cuộc đời đau, ngang trái vô vàn. 

Nguyên Thạch  
Đăng nhập để trả lời
0
[color="darkgreen"]Thơ con cóc khóc em[/color]




Đường về nhà anh
Có hàng dừa xanh
Lối về nhà anh
Quẹo quẹo quanh quanh
Mời về nhà anh
Ăn một bát canh
Uống ly nước chanh
Tối ngủ với anh
Dưới túp lều tranh
Trên chiếc chiếu manh
Đừng chê giường anh
Nhiều rệp bu quanh.

Quê anh, ngày nóng đêm hanh
Hãy no giấc ngủ, anh canh quạt nè
Nhà anh nhiều muỗi vo ve
Mền nên đắp kín để che trùm người.

Sáng ra em đã chết tươi
Anh khóc quá sá...hỡi người tôi thương
Em chết ngay ở trên giường
Bởi vì ngộp thở, thấy thương quá chừng

Thương em, tôi khóc rưng rưng
Mai mốt xuất hiện, xin đừng nhát tôi.



[color="darkgreen"]Nguyên Thạch[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên Thạch:

[color="darkgreen"]Thơ con cóc khóc em[/color]




Đường về nhà anh
Có hàng dừa xanh
Lối về nhà anh
Quẹo quẹo quanh quanh
Mời về nhà anh
Ăn một bát canh
Uống ly nước chanh
Tối ngủ với anh
Dưới túp lều tranh
Trên chiếc chiếu manh
Đừng chê giường anh
Nhiều rệp bu quanh.

Quê anh, ngày nóng đêm hanh
Hãy no giấc ngủ, anh canh quạt nè
Nhà anh nhiều muỗi vo ve
Mền nên đắp kín để che trùm người.

Sáng ra em đã chết tươi
Anh khóc quá sá...hỡi người tôi thương
Em chết ngay ở trên giường
Bởi vì ngộp thở, thấy thương quá chừng

Thương em, tôi khóc rưng rưng
Mai mốt xuất hiện, xin đừng nhát tôi.



[color="darkgreen"]Nguyên Thạch[/color]


Bài thơ sầu thẳm quá thôi
Có phải là chuyện qua rồi không anh
Nếu như ngày ấy chẳng đành
Thì anh hãy giấu chòng chành ấy đi
Để khi anh họa vần thi
Cho tươi nét bút xuân thì bến mơ.
Cho Uyên họa vui tí anh nhé! Nếu ko phải xin bỏ qua nghe anh.
Hãy cho nhau những gì mình có
Lỡ mai này không có để cho nhau.

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2014 13:16:32 bởi Nguyên Thạch>
[color="darkgreen"]Thơ con cóc khóc em[/color]




Đường về nhà anh
Có hàng dừa xanh
Lối về nhà anh
Quẹo quẹo quanh quanh
Mời về nhà anh
Ăn một bát canh
Uống ly nước chanh
Tối ngủ với anh
Dưới túp lều tranh
Trên chiếc chiếu manh
Đừng chê giường anh
Nhiều rệp bu quanh.

Quê anh, ngày nóng đêm hanh
Hãy no giấc ngủ, anh canh quạt nè
Nhà anh nhiều muỗi vo ve
Mền nên đắp kín để che trùm người.

Sáng ra em đã chết tươi
Anh khóc quá sá...hỡi người tôi thương
Em chết ngay ở trên giường
Bởi vì ngộp thở, thấy thương quá chừng

Thương em, tôi khóc rưng rưng
Mai mốt xuất hiện, xin đừng nhát tôi.



[color="darkgreen"]Nguyên Thạch[/color]
 
------------------------------------
Bài thơ sầu thẳm quá thôi
Có phải là chuyện qua rồi không anh
Nếu như ngày ấy chẳng đành
Thì anh hãy giấu chòng chành ấy đi
Để khi anh họa vần thi
Cho tươi nét bút xuân thì bến mơ.

Uyên

------------------------------ 
Yêu em... một mối tình thơ
Mất em nên mới khờ khờ ngây ngây
Em về cực lạc phương Tây
Bỏ tôi ở lại nơi nầy tiếc thương...

Thăm tôi, em chết trên giường
Vì bị nghẹt thở, thấy thương quá chừng!
Tương tư... nên mới lừng khừng
Em chết, tôi bỗng nửa mừng nửa lo!.

Nửa lo, em chết, nạn to!
Nửa mừng vì hết ốm o gầy mòn
Yêu nhau tình hãy còn son
Nên cứ ám ảnh...em còn nhát tôi...
-------


[size="4"][size="4"][color="#004dbb"]Vườn tôi chào ngừ đẹp
Nhà nghèo nên chật hẹp
Bùn đất xình ọp ẹp
Nên ngại nàng bẩn dép.
Đón nàng, tôi khép nép
Bởi phận mình...con tép!
Rồng thương đến ban phép
Bỗng nhà trở nên đẹp. 

[/size][/color][/size]
Nguyên Thạch
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.04.2014 12:56:54 bởi Nguyên Thạch>
[color="darkorchid"]Gầy guộc nỗi niềm![/color]




Cô liêu ru giấc nhọc nhằn
Nửa đêm choàng tỉnh, cung hằng ghẹo ta
Không trung vầng tỏa ánh ngà
Tiếng thơ trỗi dậy, cùng ta thì thầm... 

Dang tay vốc ánh trăng Rằm  
Pha bầu thi tửu, nguyệt cầm ta say
Bâng khuâng...trở giấc mộng cay!
Nỗi niềm diệu vợi bủa vây...ta buồn.

...
Em ở đâu?
Hỡi nàng tiên áo trắng
Để vườn thơ trong trống vắng ngậm ngùi
Đời vắng em, hỏi gì vui?
Nửa đêm thức giấc bùi ngùi ru ta...

Nguyên Thạch
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên Thạch:


Thu.

Lơ lửng vầng thu.
Toả nhớ thương.
Trăng thu.
Héo hắt rọi đêm trường.
Trời thu.
Man mác buồn vô vọng.
Rừng thu.
Hoang vắng phủ mờ sưong.

Nhớ mãi thu nào.
Ta có nhau.
Tình thu.
Dịu vợi trỗi dạt dào.
Đôi quả tim yêu chung nhịp thở.
Ngây ngất tình thu.
Trọn trao nhau.

Dạo ấy vào thu.
Buổi biệt ly.
Tan tác tim thu.
Phút phân kỳ.
Em đi biền biệt.
Mùa thu vắng.
Buồn lắm thu ơi.
Đến làm chi.

Đếm từng trống vắng.
Những thu sang.
Nhìn lá thu rơi.
Nhớ thương nàng.
Người hỡi.
Thu qua Em có nhớ.
Có còn âm vọng tiếng thu vang.

Mỗi độ thu về.
Nhớ thu xưa.
Một cõi.
Thu yêu.
Nói sao vừa.
Rừng thu thay lá.
Tôi tàn úa.
Lê bước phong trần.
Giọt thu mưa.
.



Nguyên Thạch.

. a.linh tuyền..ngả mủ..xin chào..Thơ của Bạn..hay hơn cả Tuyệt..theo thiển ý của a.linh tuyền.[:)]
a.linh tuyền..thành viên mới..rất hân hạnh được khám phá Trang Thơ của Bạn Nguyên Thạch..và xin được chỉ dẩn. Cảm ơn nhiều trước.
Đăng nhập để trả lời
0